Quyển X Hạ

Chương 57 Khán giả bên ngoài

Chương 57 Khán giả bên ngoài

00039

Mitotsudaira đang trút bỏ bộ váy.

Nàng là sói, là dã thú. Dưới góc nhìn ấy, việc khỏa thân vốn không phải điều gì đáng xấu hổ. Thế nhưng, trong một tình huống mà bản thân chưa quen, phải phô bày ra một cơ thể không vũ khí, không áo giáp, lại khiến nàng sợ hãi.

"Thưa Đức Vua của thần..."

Nàng nhìn sang và thấy Đức Vua đang nằm ngửa, duỗi thẳng người. Hai tay đặt xuôi theo đùi, toàn thân tạo thành một đường thẳng tăm tắp.

"Thưa Đức Vua của thần, người đang làm gì vậy ạ?"

"——Để phòng trường hợp bất trắc có gì đó từ trên lao xuống, tư thế này có thể chịu được, phải không nào?"

Liệu đây có phải là một thói quen kỳ lạ của người không? Nhưng ngược lại, câu nói ấy lại khiến lòng nàng nhẹ nhõm hơn. Nàng cởi bỏ bộ váy, rồi tuột cả đôi tất ra khỏi chân.

"——Đức Vua của thần."

"Ta nhớ là đã vài lần vô tình thấy cơ thể trần trụi của Nate rồi, nhưng——lần này là tuyệt nhất đấy."

"......Thần sẽ nỗ lực để luôn có thể làm mới mình ạ."

Thật ra, tâm trạng của nàng đã sẵn sàng. Chỉ là,

"Àm, quả thực là không có gì từ trên cao lao xuống đâu ạ."

"Vậy à," Đức Vua ngồi dậy. Ngài đối mặt với nàng, lúc này đang quỳ trên gối.

" ──── "

Ngài chắp tay vái lạy. Nàng không hiểu lắm, nhưng có lẽ đây là một nghi thức chăng. Ngài còn vỗ tay hai lần, lạy một lần rồi lại lạy thêm lần nữa.

Sau khi xong xuôi, Đức Vua giơ tay phải lên.

"——Ta muốn làm ngược lại chuyện lúc nãy."

"Ý người là dùng thuật thức để làm món gà nướng xiên theo một nghĩa nào đó với thần ư?"

"Không phải thế......! Trong trạng thái bây giờ, này."

"À," nàng hiểu ra, bèn nâng phần sàn phía sau lưng lên một chút. Tựa như một chiếc ghế sofa, nó đỡ lấy lưng và hông nàng trong khi nàng mở rộng hai chân. Không dùng tay che giấu, đó mới là bản lĩnh của một kỵ sĩ. Và rồi,

"Đ-được rồi ạ."

Cùng với cái gật đầu của nàng, Đức Vua hạ thấp người xuống. Ngài trườn tới, đưa mặt và vai vào giữa hai chân nàng, rồi vòng tay ôm lấy đôi chân đang dang rộng của nàng từ bên dưới.

...Ựa.

Khi bị Đức Vua kéo về phía ngài, nàng đã phản xạ khép chân lại. Hai đùi tưởng chừng sắp va vào nhau thì ở giữa lại có đầu của Đức Vua, kết quả là nàng đã tung một đòn kẹp chân tăng tốc chớp nhoáng.

"A," nàng vội mở chân ra nhưng đã muộn. Đức Vua lảo đảo rồi ngã sấp mặt vào giữa hai chân nàng.

Hạ gục.

"Khoan, khoan đã, Đức Vua của thần——!?"

・Tekkajo: 『Cô làm cái gì vậy hả? Chiêu mới à?』

・Ginrou: 『K-không phải đâu ạ! Chỉ là thần lỡ phản xạ theo bản năng thôi ạ.』

・Tekkajo: 『Hết cách. Tôi cho cô một bài học nhẹ, lần sau liệu mà cẩn thận đấy nhé. Này.』

"A-hí...!? "

Đức Vua đột ngột ngẩng mặt dậy. Nhanh quá...! Trong lúc nàng còn đang ngỡ ngàng, ngài đã nhìn thẳng vào mắt nàng, nhưng ở một khoảng cách gần đến mức hơi thở phả vào nhau, rồi ngài lại nhìn chăm chú vào khoảng giữa hai chân nàng.

"...Đồ cúng."

"Đồ cúng."

Ngài cúi đầu chào. Sau đó, ngài lại vùi mặt xuống, áp môi vào.

"Uわ."

"S-sao vậy ạ? 'Uわ' là sao ạ?"

"Thật này. Hơi ngọt một chút, có vị như... cam quýt."

"Người không cần phải nói ra đâu ạ——!?"

"Mà này, cú đá kép lúc nãy là sao vậy?"

"À, bị người khác làm khi đang nằm ngửa, thần thấy sợ ạ."

Bị liếm láp, nếm thử, nàng cảm thấy chuyện gì cũng có thể xảy ra rồi. Với một kỵ sĩ, đây có thể xem là điểm yếu, nhưng nếu là phơi bày trước Đức Vua thì cũng không có gì đáng xấu hổ.

"Vì thần là một con sói mà. Phơi bụng khi nằm ngửa là một hành động phục tùng, mang ý nghĩa rằng thần sẵn sàng bị cắn chết."

"À, xin lỗi. Lúc nãy ta kéo mạnh quá, làm phá vỡ tư thế mà Nate có thể chịu đựng được, phải không?"

Đúng là như vậy. Nhưng,

"Vậy thế này thì sao?"

Trong lúc ngài nói, đôi chân đang được ôm của nàng bị nhấc lên, cơ thể nàng bị xoay lại. Nàng nghĩ chắc ngài có ý đồ gì đó nên đã thuận theo, và giờ nàng đang trong tư thế nằm sấp. Nàng chống đầu gối, vòng tay ôm lấy phần sàn đã nâng lên lúc nãy và tự hỏi ngài định làm gì.

"A, tư thế đó, được đấy."

"Ể?"

Chưa kịp dứt lời, Đức Vua đã áp môi vào chính giữa cặp mông đang chổng lên của nàng. Đầu tiên là chiếc lưỡi len lỏi vào khe hở, sau đó đôi môi mạnh mẽ chen vào.

...Khoan đã——!?

Lúc nãy là nỗi sợ, còn lần này hoàn toàn là sự xấu hổ. Đầu lưỡi ngài thâm nhập vào nơi nàng không thể kháng cự, nàng chỉ có thể chấp nhận. Nàng tự nhủ rằng mình không được phép cản trở Đức Vua, rồi cố gắng thả lỏng phần hông hết mức có thể, trong khi những ngón tay bấu chặt vào mặt sàn đang ôm trong lòng.

"Đ-Đức Vua của thần...!"

Từ nãy đến giờ, ai đang làm gì, làm như thế nào, tại sao, và ở đâu với mình – những câu hỏi 5W1H ấy cứ liên tục dội vào tâm trí nàng như những sự thật không thể chối cãi. Những điều nàng từng mơ hồ mường tượng cứ lần lượt trở thành hiện thực, và mỗi khi nghĩ rằng vẫn còn những giới hạn cao hơn nữa, ý thức của nàng lại như muốn bay đi mất. Dù đã cởi váy, chiếc vòng cổ vẫn còn đó, và chính sự ràng buộc ấy đã níu giữ ý thức nàng lại một cách mong manh.

"...Nate, ta cũng là người mới nên không rành lắm, nhưng ta sẽ cố gắng giống như những gì Nate đã làm cho ta lúc nãy, và ta sẽ làm mọi thứ."

"...Mọi thứ?"

Dứt lời, chiếc lưỡi lại tìm đến phía sau nàng. Nàng giật thót mình khi nó trượt xuống phía trước, len lỏi qua khe hở đã được nới lỏng từ trước.

...Thần đang bị... Đức Vua của thần dùng lưỡi làm cho tan chảy.

Ngay khi suy nghĩ ấy vụt qua, một cơn run rẩy dâng lên như sóng vỗ, cùng với cảm giác rã rời không thể cưỡng lại.

Số lần thì có lẽ không bằng, nhưng thời gian để khiến bản thân không thể làm gì được nữa thì bên này lại dài hơn nhiều, Asa nghĩ vậy.

Mồ hôi túa ra như tắm. Bộ trang phục đã ướt sũng, đến mức những giọt mồ hôi còn chảy dọc theo đường vạt áo rồi nhỏ giọt ra ngoài.

Nàng lấy bình tre đựng nước từ khung hiển thị ra và bắt đầu uống cùng cậu theo định kỳ. Rõ ràng đây chẳng khác nào một môn thể thao.

Và rồi cậu chạm vào nàng. Bộ suit này mang phong cách Viễn Đông, với đường may chính chạy từ cổ, qua háng, rồi vòng ra sau lưng.

"Thiết kế này có thể tách làm đôi được đấy ạ."

"Ở châu Âu cũng có nhiều kiểu này, ý nghĩa cũng là vậy sao?"

"Ở đó chỉ đơn giản là việc tái hiện lịch sử yêu cầu trang phục phải có đường may chạy dọc giữa cơ thể, nên thiết kế mới như vậy thôi ạ. Bộ này cũng thế, những lúc `như vậy` thì mình không cần khép vạt áo lại cho kín thôi."

Cấu trúc của nó không phải là quần tất bên ngoài rồi bộ đồ bó bên trong, mà cả hai là một. Vì đường vạt áo chạy dọc chính giữa và phần quần không thể tách rời, nên làm thành một khối sẽ tiện hơn.

Nhưng thiết kế như vậy lại dẫn đến một sự thật.

"...Độ xuyên thấu đúng là không đùa được đâu nhỉ..."

"Vì nó là màu trắng, lại không có lớp lót, chất vải còn mỏng nữa nên sẽ ướt đẫm ngay lập tức ạ..."

Bị nhìn ngắm, bị chạm vào. Cảm giác này hoàn toàn khác với việc tiếp xúc cơ thể hay ôm ấp nhau khi đang mặc đồng phục hay đồ miko thường ngày. Đây là cảm giác da thịt, vốn dĩ đang dính sát vào lớp vải mỏng manh từ bên trong, bị mân mê một cách cẩn trọng.

Nàng nhận ra rằng, hóa ra làn da lại không hề tạo cảm giác dính sát đến thế.

Một phần vì chất liệu vải trơn láng, nhưng khi nó co giãn và thấm đẫm hơi ẩm từ bên trong, thì không còn một kẽ hở nào nữa. Độ đàn hồi và sự trơn trượt của vật liệu cứ như thể đã trở thành bề mặt cơ thể của nàng. Toàn bộ hình dáng cơ thể được nhấn mạnh một cách rõ rệt.

Và khi bị ngón tay cậu nắm lấy, da thịt lún xuống, bị lớp vải mỏng giữ lại không cho trượt đi, tạo nên một áp lực.

Cái đau xen lẫn cảm giác nhột nhạt từ sự ép chặt ập đến cùng lúc mỗi khi cậu chạm vào, xoa nắn và ấn sâu hơn.

"——Hah."

Hơi thở của nàng nóng rực. Ngón tay cậu lún sâu vào hai bầu ngực một cách đáng kinh ngạc, rồi trêu đùa phần đỉnh.

"Không được xoay mật mã két sắt. Không được xoay mật mã két sắt..."

"Nó không có giống vậy đâu nên anh bình tĩnh lại đi, Toori-kun."

Khi nàng bị cậu làm tiếp trong trạng thái bình tĩnh, cậu dùng móng tay ấn vào phần đỉnh.

...Uわ.

Dù cảm thấy đau, nhưng áp lực từ lớp vải mỏng khiến nàng không có chỗ trốn chạy, lại mang đến một cảm giác căng tức đầy khoái cảm. Nàng tự động bị xoa nắn mạnh hơn, và sự thả lỏng sau cơn căng cứng cũng lan tỏa khắp cơ thể.

Và rồi môi họ chạm nhau. Dù lúc nãy hơi nóng đã được truyền sâu vào tận cổ họng, và nàng đã nuốt xuống không biết bao nhiêu lần, chiếc lưỡi của cậu vẫn không chút do dự tiến vào, trao đổi hơi thở. Nàng cảm thấy như thể mình đang được thanh tẩy.

Bàn tay phải của cậu tìm đến giữa hai chân nàng. Nàng dùng đùi kẹp lại, ngăn chuyển động của cậu, nhưng đó không phải là sự kháng cự, mà là dấu hiệu cho thấy nàng biết cậu định làm gì. Vì vậy, ngay sau đó nàng thả lỏng chân ra, và cánh tay trái của cậu, vốn đang vòng qua sau lưng, liền giữ chặt lấy eo nàng. Có lẽ là để nàng không trốn thoát.

Nàng gật đầu. Đôi môi vẫn quyện vào nhau, ngón tay giữa của cậu men theo đường vạt áo chính giữa, từ bụng xuống dưới rồi lún sâu vào điểm tận cùng.

...Ưm.

Vượt ngoài dự đoán của nàng, phần vải ở đó lại ngậm lấy ngón tay cậu như đôi môi, khiến nàng bối rối. Nó đang sưng lên. Nếu là bộ đồng phục thường ngày, chắc chắn nó sẽ hằn sâu vào da thịt. Vì đang mặc bộ suit mỏng co giãn tốt nên nàng đã không nhận ra, nhưng...

"Thế này... phải không?"

Ngón tay đang chìm sâu di chuyển như để tìm kiếm hình dáng, cảm giác nhột nhạt khiến eo nàng khẽ run. Thỉnh thoảng cậu lại chạm đúng "chỗ đó", và để ngăn nàng lùi lại, ngón trỏ và ngón áp út của cậu ấn sâu vào hai bên đường nối giữa bộ suit và quần tất.

Sâu hơn. Sâu hơn nữa. Hình dáng bị khám phá, bị gõ nhẹ như để xác nhận, và cơ thể nàng run lên. Hơn nữa, hơi ẩm bên trong cứ rỉ ra từ đường vạt áo, bắt đầu phát ra những âm thanh nhầy nhụa. Cộng với mồ hôi, đủ thứ đang tuôn ra, và lúc nãy nàng còn bị bắn lên người nữa. Nàng định viện cớ, định nói rằng đó không phải là mình,

"Em... k-kh... không phải đâu ạ."

"À... đúng là không phải bàn chải. Ừm, nhìn là biết."

Không phải cái đó!! Nàng nghĩ, nhưng thôi, đằng nào thì cũng là sự thật. Coi như qua.

Nhưng, trong khi ngắm nhìn bộ suit đã nổi cộm lên, để lộ mọi đường nét, và vừa ấn vào vừa vuốt ve, cậu nói.

"...Thật tình, Asa chịu để anh làm đến mức này, đúng là tuyệt thật đấy..."

"V-vậy sao ạ? Em đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lúc vào tiệm rồi mà."

"Không, hồi tiểu học, lúc anh sờ ngực em từ phía sau em đã khóc còn gì? Nên anh cứ nghĩ, dù em có vẻ gợi cảm thế này nhưng chắc cuối cùng vẫn ghét mấy chuyện này lắm——"

"À, cái đó là do em giật mình thôi ạ."

Cậu lại nhắc chuyện cũ, nhưng nàng vẫn nhớ. Nếu cậu cũng nhớ, thì...

"Thật sự chỉ có vậy thôi ạ. Tại anh bất ngờ làm từ phía sau."

"...Vậy nếu từ phía trước thì được à?"

"Chắc là em sẽ không giật mình, nên... có lẽ, em đã không khóc đâu ạ."

"Vậy à," cậu thở dài.

"Anh cứ canh cánh chuyện đó mãi, hóa ra chỉ là hiểu lầm..."

Vậy thì.

"Từ phía trước thì sờ được phải không, Asa?"

"Này," nàng vỗ nhẹ vào vai cậu. Hình như có gì đó sai sai trong cách diễn đạt.

Nhưng, khi thấy phản ứng của cậu, nàng gật đầu, và cũng có một điều nàng đã hiểu ra.

"Toori-kun, anh không gọi tên em, phải không ạ?"

Những người cậu gọi bằng họ đa phần là những cô gái đã xác định. Như Heidi chẳng hạn. Những người mới gặp thì có lúc khác, nhưng Horizon hay Mitotsudaira cậu đều gọi bằng tên, Masa và những người khác cũng vậy. Nhưng,

"Em cứ thắc mắc tại sao chỉ có mình em, dù cũng chẳng có đối tượng nào, mà anh cứ gọi bằng họ mãi."

"Vậy từ giờ anh gọi bằng tên nhé?"

"...Bây giờ thì sẽ hơi lạ đấy ạ. Nhưng em sẽ để Toori-kun quyết định. Sắp tới, em cũng không còn là đại diện của đền Asama nữa."

"Ra vậy," cậu gật đầu. Và rồi cậu đưa hai ngón tay vào đường vạt áo chính giữa. Mở nó ra. Nhưng,

"...Cái vạt áo này, mở ra kiểu gì vậy?"

"Để em cởi ra nhé?"

"...À thì, anh biết đây là một vấn đề cực kỳ khó khăn, nhưng liệu chúng ta có thể làm khi vẫn đang mặc đồ không..."

Không biết nữa. Lần đầu tiên nên khỏa thân hoàn toàn, liệu đó có phải là quy tắc chung không nhỉ? Nhưng, nếu nghĩ rằng bộ trang phục này là dành cho những việc như thế này, thì dù sau này trong thực tại còn mặc một lần nữa, nhưng ở đây thì đây là lần cuối cùng rồi. Vậy thì, cứ coi như nó là như vậy đi.

"Được thôi ạ. ...Vậy thì, cái này."

Nàng đưa cho cậu một khung hiển thị. Khá nhỏ. Kích cỡ bằng một tấm danh thiếp.

"...Nó có thể tách vạt áo ra."

"Hả? Cái này có cơ chế như vậy à? Là thuật thức sao? Nãy giờ anh cứ cố gắng mở nó ra mãi."

"——Thì ra đó là lý do anh cứ nhào nặn nó. Cái này được cài đặt để chỉ có em và Toori-kun dùng khung hiển thị này mới mở được thôi ạ."

Cậu chắp tay vái, nàng cũng cúi đầu đáp lễ. Sau đó, cậu đặt nó vào điểm tận cùng giữa hai chân nàng. "Hử?" nàng nghĩ,

"Không phải là từ trên xuống... ạ?"

Suy nghĩ về việc "mặc đồ" của nàng có hơi khác. Phải làm sao đây, nàng nghĩ, ngay lúc đó khung hiển thị được áp vào vạt áo. Một âm thanh như nước bắn ra vang lên, áp lực bên trong rung động rồi bật ra ngoài, căng cứng.

...Uwaa.

Nó đang sưng lên. Phần thịt nhô ra, với áp lực và sự trơn trượt từ bên trong, đã làm vạt áo mở toang rung lên một cách dữ dội.

Nhưng đến một mức nào đó, vạt áo ngừng mở rộng, và giờ đây, đường ranh của bộ suit lại siết chặt lấy phần thịt, làm nó nổi bật hơn.

Không thể nhìn nổi. Nó bóng loáng vì mồ hôi và đủ thứ khác, và đỏ ửng lên sau khi bị ngón tay cậu nới lỏng.

Và rồi cậu vòng ra phía trước, ghé mặt lại gần.

Cậu định đáp lễ những gì nàng đã làm.

Và cậu đã làm.

Đôi chân nàng được ôm lấy, và khoảng không đã nới lỏng bị vuốt ve không phải bằng ngón tay mà là bằng lưỡi. Sau khi đã xác nhận hình dáng một cách trần trụi, nó đến.

Bên trong. Vị giác của cậu tìm đến những nơi nông cạn.

"...!"

Nơi đã được nới lỏng bị một thứ mềm mại và ẩm ướt mở rộng ra. Cảm giác tưởng chừng ngắn ngủi nhưng lại kéo dài đến không ngờ.

...Hia.

00037

Sau khi bị làm cho run rẩy đến mấy lần, nàng thở dốc, nước mắt lưng tròng, thì cậu ngẩng mặt lên. Cậu dang rộng hai chân nàng, bắt nàng co gối lại, rồi vạt áo trên ngực cũng bị bật tung. Nàng đang trong trạng thái nửa cởi.

"Này, Asa."

Nàng hiểu cậu định làm gì, nên đã cố gắng điều hòa lại nhịp thở và ngẩng mặt lên.

Nàng ngồi dậy. Nàng im lặng, khẽ mở môi, cằm hơi nhếch lên, và cậu dường như cũng đã hiểu ý đồ của nàng. Cậu cũng ngồi dậy, rồi tiến đến dạng chân qua hông nàng.

Nó đã đến. Nàng liếm thứ đang ở ngay trước mắt. Nóng hổi. Nhưng không có chút ngượng ngùng nào.

Nàng ôm lấy hông cậu, dùng lưỡi dẫn đường cho nó vào, nuốt sâu đến tận cùng, rồi dùng dịch vị trong miệng bôi lên nó hết lần này đến lần khác.

"Ừm."

Khi nàng rút ra, thứ vốn đã hơi khô vì nhiệt nay đã trở nên bóng loáng như được ngâm trong dầu.

"Mời anh."

Cậu mỉm cười, rồi quay lại giữa hai chân nàng, nhưng nàng hơi nhấc hông lên, để cho cậu thấy rõ.

"Toori-kun..."

Cậu hẳn đã hiểu, và cơ thể nàng cũng đã sẵn sàng, nhưng thứ sắp tới sẽ khác với chiếc lưỡi. Vì vậy, nàng dùng hai tay vạch nó ra.

"...Xin anh đấy ạ."

Làm một con sói đúng là phiền phức, Mitotsudaira nghĩ.

Bị liếm láp từ phía sau, được diễn tập bằng lưỡi cho những gì sắp xảy ra, dù đã quyết tâm rồi, nhưng Đức Vua lại nói,

"Lần đầu tiên mà làm trong tư thế này thì, chẳng phải hơi giống bọn man rợ sao?"

"À, vâng, đúng là vậy ạ."

"Với lại ta cũng là người mới, và là một đô vật chuyên nghiệp nữa, nếu không nhìn được phản ứng của Nate thì có lẽ ta sẽ không biết tiết chế đâu."

Không còn lựa chọn nào khác ngoài gật đầu, dù điều đó có vẻ kỳ lạ. Nhưng,

"Như thần đã nói lúc nãy, làm từ phía trước, nằm ngửa, thần sợ lắm ạ. Quen rồi thì chắc sẽ ổn, nhưng lần đầu tiên thì quả thực là..."

"Vậy thì," Đức Vua lại nằm thẳng đơ như lúc đầu. Ngài vỗ vỗ vào bụng mình.

"Được rồi, từ trên lao thẳng xuống đây——!"

"Thần cũng là người mới nên không thể theo kịp được trình tự đó đâu ạ...!"

Nghe nàng nói vậy, Đức Vua liền ngồi dậy. "Hừm," ngài vẫy tay gọi nàng lại, và nàng đến ngồi đối diện ngài. Sau đó,

"Hay là tham khảo những người đi trước vĩ đại?"

"Ý người là mẹ của thần ạ?"

"Bà ấy thế nào nhỉ?"

"Lần đó, bà bị xích và trói trong tư thế đứng ạ. Nên bà đã đứng. Và Phu quân từ dưới..."

Nói đến đó, nàng đã nhận ra mình phải làm gì. Đức Vua dường như cũng vậy. Trước tiên, ngài ngồi khoanh chân.

"Nate, Nate, đặt gối ở đây, ở đây này."

Nàng im lặng gật đầu lia lịa, rồi vội vàng quỳ gối, dạng chân qua người Đức Vua. Vị trí đặt gối hơi lùi về phía sau so với hông của ngài. Nàng phải tiến vào rất sâu, đến mức bụng dưới của nàng chạm vào ngực ngài.

Nhưng đây mới là tư thế đúng. Đức Vua vòng tay qua eo nàng để đỡ lấy nàng từ bên dưới.

"Là thế này phải không?"

Đúng vậy. Quỳ gối.

Từ đây, nàng hạ hông xuống, ngồi vào giữa hai chân của Đức Vua, và đón nhận ngài.

...Tư thế này, chúng ta có thể nhìn thấy mặt nhau, và thần cũng không phải nằm ngửa.

Đây là tư thế ôm nhau, nên lưng nàng được hai tay ngài bảo vệ, và phần bụng không được phòng bị của nàng cũng được ngài ôm chặt che đi. Nếu vậy thì,

"Jud., ...việc điều chỉnh, xin giao cho người ạ."

"Được rồi, được rồi, à, qua phải, qua phải——, bên đó là bên trái!"

"M-mới bắt đầu mà người đã đùa như vậy có ổn không ạ!?"

"Không sao, không sao," ngài nói, rồi hai tay ngài ôm lấy hai bên eo và xương chậu của nàng, dẫn nàng xuống dưới.

...Hử?

Nàng mới chỉ hạ hông xuống một chút thôi mà đã cảm thấy có thứ gì đó từ dưới chạm vào rồi.

"...Đức Vua của thần?"

"X-xin lỗi! Xin lỗi! Từ nãy đến giờ ta phấn khích quá...! Cái thằng này! Cái thằng này! Ối chà? Sao nó không chịu xuống thế này?"

Người không cần phải vừa nói đùa vừa nhìn đi chỗ khác đâu ạ.

Asa đã chấp nhận. Nàng nghĩ mình đã chuẩn bị sẵn sàng, không thể hơn được nữa, nhưng hình như cậu có vẻ hơi phấn khích quá mức.

Dù cửa vào đã được ngón tay nới lỏng, nhưng nó vẫn nhanh chóng tiến sâu vào nơi mà sức lực không thể chạm tới,

...Uwaa.

Phần mà nàng đã ngậm lúc nãy đang tiến vào như một lưỡi dao cắm vào da thịt, và nàng nhận ra không còn đường lùi nữa. Vì vậy, nàng chỉ nằm im bất động, và quả thực nó đang từ từ tiến vào.

Cảm giác bị tách làm đôi là chính xác nhất. Chắc hẳn mỗi người sẽ có một cảm nhận khác nhau, nhưng nàng cảm thấy như thể phần bụng sâu, từ giữa hai chân đến rốn, đang bị xé ra làm hai, và ở chính giữa là một khối nóng hổi đang vững vàng tiến vào. Giữa chừng có một vật cản, nhưng có lẽ vì đã được nới lỏng nên nó như sắp bị bật tung và xuyên qua.

"A, T-Toori-kun."

Đó là lúc nàng định nhấn mạnh rằng đây là lần đầu tiên của mình. Cậu đang nhìn nàng với vẻ mặt nghiêm túc. Rồi đột nhiên, mặt cậu đỏ bừng và cậu nhìn đi chỗ khác.

...Ể?

Nàng không biết bây giờ mặt mình trông như thế nào. Nhưng, ngay khoảnh khắc nàng lơ là vì cú bất ngờ vừa rồi của cậu,

"——A!"

Như thể xé toạc vật cản, khối nóng hổi đột ngột thúc sâu vào tận cùng.

Một nơi nàng chưa từng biết đến. Chỉ có cậu mới biết, nghĩ vậy thật không công bằng, nhưng có một điều kỳ lạ đã xảy ra.

...Không đau!?

Đây là lần đầu tiên nàng sử dụng bộ phận này. Bị xé toạc phần thịt vốn dĩ luôn khép kín. Cơn đau của lần đầu tiên đáng lẽ phải tương xứng với một đòn liên hoàn mà Horizon tung xuống ngay bên dưới.

Nhưng không. Có một sự rung động nhẹ, như thể đang chạm vào một vết thương, nhưng...

"Ể? A, tại sao..."

Trong khi cậu đang xé toạc bên trong nàng để tiến về phía sâu sau rốn, một cảm giác khác, tương tự như cơn đau, đã ập đến.

Một cảm giác ngứa ngáy, phát ra từ chỗ sưng tấy, đang nóng hổi trào dâng từ sâu thẳm bên trong nàng.

Khi nàng đón nhận cậu, cơ thể nàng thuận theo hình dáng của cậu và ghi nhớ nó, chỗ sưng tấy bên trong đã biến thành một sự khao khát đau đớn, một cảm giác nhột nhạt, và một cơn run rẩy như muốn được gãi mạnh hơn, nhiều lần hơn.

...Uwa, gay rồi.

Và nàng nhận ra. Cảm giác không đau và cơn ngứa ngáy trào dâng này là từ Mitotsudaira.

Đúng vậy. Là Mitotsudaira. Hơn nữa, còn là thuật thức đồng bộ hóa. Họ đã liên kết linh hồn ở một mức độ nào đó, và nhờ vậy mà đã nảy sinh một phần cảm giác được chia sẻ với loài sói. Thêm vào đó,

...Người sói (Loup-Garou) có khả năng đồng cảm đấy...!

Giữa vị vua và kỵ sĩ đã giao cảm tâm hồn với người sói, sự đồng cảm sẽ khiến cảm giác của họ được chia sẻ, và phần tốt hơn sẽ chiến thắng. Vì vậy, Mitotsudaira hẳn đang cảm nhận được cảm giác chìm trong sự mềm mại đến từ cậu, thay vì cơn đau của nàng.

Thông qua đó, nàng cũng trở nên như vậy. Cơn đau của nàng được chuyển đến Mitotsudaira, rồi từ cô ấy lại quay trở lại với nàng.

...Và phần của Mito đang kết nối với mình, chắc chắn sẽ lại truyền sang cho Toori-kun...

Không được, nàng nghĩ. Theo kế hoạch của nàng, lúc này nàng sẽ đau đớn, rồi sẽ cùng cậu cười và nói "Chuyện này là như vậy nhỉ," tạo ra một chút không khí thoải mái. Sau đó, khi đã bình tĩnh hơn, hai người sẽ từ từ hoàn thành những lần còn lại. Nàng đã nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra như thế.

"Không được..."

Kế hoạch đã đổ vỡ. Chỉ cần được cậu "gãi," nàng sẽ không kìm được mà phát ra tiếng.

Từ tận cùng bên trong, đến vùng sau rốn, một cơn đau buốt như bị côn trùng đốt đang lan tỏa. Chỉ cần cậu di chuyển bên trong, chỗ sưng tấy lại bị ma sát và gãi, và một cảm xúc nóng bỏng xuyên thẳng lên đến đỉnh đầu. Tận cùng bên trong, gần cửa vào, khoảng giữa, và cả phần miệng nữa, dường như toàn bộ đã trở nên như vậy.

Không muốn, nàng nghĩ, nhưng đã quá muộn rồi. Mọi chuyện đã bắt đầu như thế này. Nàng đã nghĩ phải sau này nữa mới trở nên như vậy, nhưng ngay từ đầu đã thảm hại thế này rồi.

"A."

Khoảnh khắc nàng nhận ra cậu đã thúc đến tận cùng và nàng đã hoàn toàn đón nhận cậu. Toàn bộ chỗ sưng tấy bị ép chặt.

Giống như khi bị côn trùng đốt, thay vì gãi, người ta sẽ ấn vào chỗ sưng để chịu đựng. Cảm giác đó tràn ngập khắp da thịt nàng.

" ──── "

Nàng đạt đến đỉnh điểm.

Trong những cuốn doujinshi của Narze vẽ, các nhân vật đều ưỡn người ra sau, nhưng thực tế thì khác. Nàng dùng hai tay nắm lấy hai cánh tay của cậu, vốn đang chống giữa hai bên nách nàng, rồi gập người về phía trước.

Mọi thứ trong tầm mắt trở nên vô nghĩa, nàng chỉ biết quàng chân qua hông cậu, kéo cả tay và chân để bám chặt lấy cậu, cố gắng chịu đựng trong vòng tay ấy. Đúng lúc đó.

"A, khoan, tuyệt thật đấy..."

Cậu khuỵu khuỷu tay xuống, rồi từ trên đổ người xuống, ôm đáp lại nàng.

Nàng giật mình. Nhưng ngay khi nàng ôm lại cậu từ bên dưới, và dùng chân bám chặt lấy cậu, cậu đã run lên ở tận cùng bên trong. Cảm giác của năm mươi sáu người ập đến. Không cần phải đón nhận, chỉ trong một khoảnh khắc, hơi nóng đã thấm đẫm, lấp đầy nàng một cách trọn vẹn.

"A."

Nàng hoàn toàn rã rời. Không thể gồng thêm chút sức lực nào nữa. Cậu căng cứng người, còn nàng thì run rẩy, nàng liên tục gật đầu như thể đang cắn vào vai cậu, và nàng chỉ muốn được ở mãi trong tư thế này.

Mitotsudaira đang ôm chặt lấy Đức Vua.

Vì nàng đang hạ hông từ trên xuống nên vị trí của nàng hơi cao hơn. Đầu của Đức Vua đang tựa vào cổ nàng, nhưng chỉ cần hơi gập người là họ có thể nhìn vào mắt nhau.

Nhưng nàng không thể.

"Đ-Đức Vua của thần, ...người phấn khích quá rồi... đấy... ạ?"

Chỉ cần hít thở, từ sâu trong bụng đến tận lõi não của nàng đều rung động. Dường như có một lớp sương mù nào đó đang bao phủ não nàng. Nàng vẫn có thể suy nghĩ nhiều thứ, nhưng cảm giác như không thể nắm bắt được những điều quan trọng. Tuy nhiên,

...Không phải.

Là vì đã được lấp đầy bởi những điều quan trọng, nên những thứ khác mới trở nên lơ đãng.

Nàng có thể cảm nhận được từ "hạnh phúc" bằng chính thể tích của nó trong đầu. Chuyện này, mẹ nàng trở nên kỳ lạ cũng phải thôi, và việc Phu quân chỉ nhìn thấy mỗi bà ấy cũng là điều dễ hiểu. Hơn nữa,

...Tomo.

Từ nãy đến giờ, cảm giác như đang dõi theo một ai đó đang hạnh phúc cứ liên tục truyền đến.

A, bên đó, có vẻ đang diễn ra chuyện kinh khủng lắm đây...

Nàng có cảm giác rằng câu nói "người càng nghiêm túc thì khi bung xõa càng đáng sợ" đang được thể hiện một cách chân thực. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, chính nàng là người đã thúc đẩy điều đó. Kỹ năng của mẹ, hay đúng hơn là sự gia hộ của người sói (Loup-Garou), lại có tác dụng với cả Asa thông qua liên kết linh hồn, đúng là ngoài dự đoán.

Nghĩ kỹ lại, dường như chưa có chuyện gì diễn ra đúng như dự đoán của nàng cả.

"Đức Vua của thần."

Nàng thở ra, thả lỏng, và nhận ra điểm để gập người. Nàng làm vậy, và khi ánh mắt họ gặp nhau, Đức Vua mỉm cười.

"Nếu cứ ôm chặt thế này, có lẽ nằm ngửa cũng được nhỉ?"

"——Đức Vua sẽ bảo vệ một kỵ sĩ đang gặp khó khăn sao ạ?"

00015

"Ngày xưa ta cũng định làm vậy, nhưng hình như lại bị cô lên gối thì phải."

"Vậy thì, bây giờ người sẽ làm cho đúng cách, phải không ạ?"

"Ừ," ngài gật đầu, ôm chặt lấy nàng, và cả hai cùng ngả người ra sau. Để nàng không sợ bị ngã ngửa, Đức Vua đã vòng tay qua người nàng, nhưng ngài vốn không có sức mạnh. Nàng kín đáo chống chân ra ngoài để đỡ lấy một chút, coi như là một sự phục vụ nho nhỏ.

Đức Vua che chắn cho nàng, không để nàng lộ ra khỏi bóng của mình.

「À này, mông anh bắt đầu mỏi nhừ rồi, nên lỡ giữa chừng mà bị chuột rút thì cho anh xin lỗi nhé.」

「Em có thuật thức giảm mệt mỏi mà, desu wa yo?」

「Vậy thì dùng liên tục luôn đi.」

Nghe cậu nhe răng cười nói vậy, tôi cũng chỉ biết cười theo. Tôi chỉ việc quấn chân vào người cậu,

「Liên tục ư, ── đó là chuyện đương nhiên rồi, nên ngài cứ tùy ý, và “đậm đà” hơn chút nữa cũng được ạ.」

・Asama: 『Chị chủ quán ơi!』

・Tekkajo: 『Ai là chủ quán hả?』

・Asama: 『Toori-kun hết mạng rồi ạ! Bảo sao bên em cứ phải chơi lại mấy vòng, hóa ra là vậy! Bao nhiêu tiền ạ!? Em có cần đổi xu không!?』

・Tekkajo: 『Đây không phải tiệm game nhé con ngốc này……!』

Chẳng biết tự lúc nào, y phục của tôi đã bị tách sang hai bên.

Thay vì nói là bị thúc lên, tôi cảm giác như mình bị lấp đầy rồi cọ quẹt, toàn thân run rẩy. Giữa lúc ấy, tôi nhận ra một điều.

Nó khác với những gì tôi tưởng tượng hay đọc trong truyện tranh. Khi nằm ngửa, nếu không có điểm tựa, cơ thể sẽ dần trượt về phía đầu.

…Nghĩ kỹ lại thì đây là lực đẩy của cả một người mà nhỉ.

Thật là vật lý. Sau khi cả hai cùng nhận ra điều đó, chúng tôi đổi sang một trong hai tư thế: hoặc là cậu ấy chống tay hay khuỷu tay xuống sàn để tôi bám vào, hoặc là tôi gác hai chân lên chân cậu ấy rồi để cậu ấy giữ lấy eo mình.

Thỉnh thoảng, cậu lại chạm đến nơi sâu nhất, rồi dùng đầu nhiệt nóng bỏng liếm lướt qua. Và như để xác nhận mối liên kết ngọt ngào, cậu khẽ cọ vào, lắc nhẹ rồi lại thúc nhẹ. Những lúc như thế, tôi gần như chết điếng. Vì quá sung sướng.

Bờ ngực ướt đẫm mồ hôi của tôi nảy lên, bị cậu ghì chặt bằng những ngón tay hằn sâu. Cảm giác vừa đau, nhưng hơi nóng từ sự áp bức ấy truyền đến lại khiến tôi dần thấy cũng không tệ. Cứ thế lặp đi lặp lại, tôi lên đỉnh hết lần này đến lần khác, đòi hỏi rồi lại được đáp ứng, được tưới tắm, được nếm trải, đến khi cả hai cùng kiệt sức và quyết định tạm nghỉ.

Tôi chợt nhớ ra có mấy bình nước tre đặt ở cầu thang, nghĩ rằng cần phải uống chút gì đó, tôi liền quay người lại, nhưng đầu gối bỗng khuỵu xuống khiến tôi ngã về phía trước. Tôi nằm úp sấp trên bậc thang, trong tư thế như đang chìa hông về phía cậu. Trông thật khó coi, nhưng may là cái bình tre vẫn đậy kín lăn về phía cậu ấy, tôi liền nói, với cái lưỡi hơi líu lại,

「A,… cái này, là của Toori-kun, desu.」

「Ể? Của anh á? Bây giờ, anh hiểu theo nghĩa đó được không?」

「Dạ? À, vâng, không cần phải bây giờ đâu, lúc nào ngài thích cũng được ạ?」

「Lúc nào anh thích cũng được à?」

Ngay khi tôi gật đầu, cậu ấy đột nhiên lao tới.

Từ phía sau.

Cậu giữ chặt hai bên hông tôi, rồi tiến vào nơi nóng bỏng và trơn trượt, một mạch từ cửa vào đến tận cùng.

…Ý em không phải cái đó, desu──!?

Tôi vừa lên đỉnh đã lại bị thúc vào, bị khoét sâu đến tận nơi ngứa ngáy nhất. Tôi cố nén tiếng rên, nhưng khi cậu rút ra, mọi thứ bên trong tôi như bị cào lên khiến tôi không thể chịu nổi. Những tiếng “a” và “ư” không sao kìm lại được, tôi cứ thế mặc cậu tùy ý làm, rồi bản thân cũng thuận theo mà đòi hỏi. Tôi nhận ra, ở tư thế này, tôi có thể bám tay vào sàn hoặc chiếu nên cơ thể không bị trượt đi. Một chiến thắng của vật lý. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng đầu gối lại trượt đi, khiến tôi dần phải ưỡn hông lên cao, và kết quả là cậu ấy càng được đà. Hơn nữa, với tư thế này, dường như cậu cũng dễ dàng áp miệng vào nơi sâu hơn một chút ở phía bụng tôi, nên tôi còn được “rót” trực tiếp nữa.

・Tekkajo: 『Này hai đứa, sao điểm số của chúng mày tự nhiên tăng vọt thế, mới chơi mà làm cái gì vậy?』

・Asama: 『Điểm số là sao ạ, điểm số là sao!』

・Tekkajo: 『Cái miệng vừa mới xin thêm mạng mà giờ hỏi thế à. Mà con sói kia chắc cũng quen với tư thế nằm ngửa rồi nhỉ, nhưng kiểu thú tính thì điểm cao hơn đấy.』

・Ginrou: 『Có vẻ thông tin của thần đang bị rò rỉ, desu no yo──!?』

Chà, Mito đúng là sung sức thật. Còn tôi thì đã ở trong tư thế như bị ép chặt vào cầu thang, nhưng sau vài lần, cậu ấy giữ yên bên trong một lúc như để tôi quen dần, rồi nương theo nhịp thở của tôi mà rút ra ngoài.

Trào ra. Nó chảy xuống, làm bẩn cả tấm chiếu. Từ “điểm số” khiến tôi có chút bận tâm,

「Toori-kun, cái đó, không được…」

Tôi nghĩ, nếu dùng miệng thì chắc sẽ ổn. Vì vậy,

「Xin hãy làm… ở chỗ khác…」

「Chỗ khác?」

「Vâng. …Chỗ đó có hơi nhiều rồi. Nên là…」

Tôi cũng tự hỏi mình đang nói cái gì nữa, nhưng không có ai bình luận cả. Chắc là ổn.

「Asama-chi ghê thật──…」

Naito dừng chân, lẩm bẩm một cách thấm thía.

Asama vừa cố gắng điều hòa lại nhịp thở, vừa lựa lời. Đầu gối cô đã rã rời, tư thế vẫn y như lúc nãy,

「Chúng ta sẽ làm ở chỗ không phải chỗ đó. …Xin ngài.」

「Ừ. …Được ngài ấy nhờ vả rồi. Ừ.」

Vậy thì, ngay khi cậu nói xong, tôi lại bị giữ chặt lấy hông. Tôi nghĩ mình lại sắp bị ép vào cầu thang,

「Ể? Kh-không phải chỗ đó, mà là chỗ này, desu.」

「Ừ. Chính là chỗ này.」

Cậu ấy đã ở phía sau.

Tôi bị ép chặt, và khi kịp nhận ra, tôi đã không thể chống cự mà ngậm lấy nó,

「──!?」

Không thể dừng lại. Đã đến nước này thì chỉ còn cách chấp nhận, nhưng,

…Khoan đã, trời ạ, lần đầu mà thử hết thế này thì hiếm có lắm đấy…!

Tôi kinh ngạc đến không thốt nên lời, nhưng nhờ vậy mà cậu ấy cũng từ tốn tiến vào nơi sâu thẳm.

Quả thực là tôi xin thua. Dù đã giãn ra và ẩm ướt, nhưng cảm giác này vẫn thật khác lạ. Không được đâu. Không thể nào. Có phải hơi quá đáng rồi không, tôi đã nghĩ vậy.

Thế nhưng, một cơn run rẩy tê dại chạy dọc từ sống lưng lên đến đỉnh đầu, còn mạnh hơn cả cảm giác lạ lẫm kia. Chính là nó.

…Mito──!?

Rõ ràng chỗ đó không hề có dây thần kinh cảm giác đau, vậy mà cơn đau ấy lại ập đến.

Sâu thẳm, tôi lại khao khát được cọ quẹt đến tận cùng, và tôi biết thế này là không ổn. Kiểu này thì giống trong doujinshi với eroge quá rồi. Nếu giờ mà tôi rên lên giống như lúc bình thường, tôi sẽ trở thành một con người thuộc về thế giới khác mất. Nhưng ngẫm lại, chẳng phải bây giờ mình cũng đang “trồng khoai” theo nghĩa rộng sao, thế thì cũng đành chịu thôi… Không được. Không ổn chút nào. Dừng ngay việc đồng áng lại.

Thế nhưng, thấy tôi không thể cử động, chỉ còn biết thở dốc và run rẩy, cậu ấy lại tỏ ra quan tâm.

「Cảm ơn nhé, Asama.」

Không, ngài hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi!

「Anh sẽ cố gắng nhẹ nhàng hết mức.」

Xin đừng làm chậm lại──!

Từng nơi ngứa ngáy nhất đều được cậu cọ quẹt một cách tỉ mỉ. “Làm những việc người khác không làm, sẵn sàng làm những việc người khác ghét mới là bé ngoan.” Khẩu hiệu ấy, sau cả chục năm, bỗng dưng hiện về và được tái hiện ngay bên trong cơ thể, phía sau thắt lưng tôi.

Tôi bị ra vào một cách chậm rãi, qua lại trong một không gian sâu không thấy đáy. Dù về lý thuyết thì nơi đó chẳng hề có cảm giác, nhưng thông qua sự gia hộ của Sói, tôi biết rằng mình đang tiếp nhận và vui sướng vì cậu ấy. Chết mất thôi.

Nhưng không sao. Tôi vẫn chịu được. Chỉ một lần này thôi. Xong lần này, tôi sẽ nhờ cậu ấy dừng lại. Đang nghĩ vậy, cậu ấy bỗng thốt lên một tiếng “a”. Một cơn chấn động từ việc cọ xát lên xuống cũng truyền đến tận lõi của tôi,

「Á, khoan đã, Asama, em mà siết chặt thế thì anh không chịu nổi đâu.」

Ể? Mà nói chứ, chỉ có một chỗ duy nhất tôi có thể dùng sức thôi mà,

…Ôi, ôi trời.

Tôi nghĩ một điều thật vô nghĩa và xấu hổ, rồi thả lỏng người ra. Ngay lập tức, như một phản lực, cậu ấy thốc mạnh vào trong. Tận cùng, dù chẳng có nơi nào để chạm tới, nhưng chính vì thế mà tôi lại cảm thấy như bị xuyên thấu đến vô tận, và rồi một thứ tựa như nhịp đập được tuôn trào ra. Vì không có điểm dừng, nên tất cả đều được chứa đựng bên trong. Nhận ra sự thật đó,

「A…!」

Tôi bất giác bật ra tiếng kêu, mọi sự xấu hổ đều trở nên vô nghĩa.

・Asama: 『Mito, hình như, …em vừa đăng ký gói tiêu hóa Toori-kun mất rồi…』

・Ginrou: 『Yên tâm đi Tomo, ── bên này cũng đã như vậy rồi, desu wa. Lúc ngài ấy bảo đổi sang tư thế của Sói, thần đã lỡ miệng nói “vậy xin ngài từ phía sau ạ” nên mới xảy ra hiểu lầm trong giao tiếp.』

・Asama: 『V-về thứ tự thì em thấy bên đó có vẻ tốt hơn đấy!?』

Bên này nói tốt thì cũng tốt.

Có lẽ tiếng kêu của tôi đã được xem là sự đồng ý. Cậu ấy lại tiếp tục chuyển động. Còn tôi, trước việc cơ thể mình đang ghi nhớ hình dạng của cậu đến một nơi không tưởng, chỉ biết bám chặt lấy tấm chiếu cố chịu đựng, nhưng vô ích. Chẳng mấy chốc, tôi đã rên rỉ cầu xin. Tôi khóc. Vì quá sung sướng.

Tôi đã ghi nhớ mất rồi.

「A…」

Tôi nhớ Sakuya có nói đừng làm điều quá sức ngay từ đầu, nhưng nếu đã có kết quả tốt thì cũng được nhỉ? Suy nghĩ như vậy có tệ không?

Sau khi tiêu hết một xu nữa, cậu ấy rút ra, và tôi dùng môi để lau sạch.

Vì đã được thanh tẩy hoàn toàn, nên tôi chẳng ngại ngần gì, cứ thế làm một cách cẩn thận rồi nếm thử một lần,

「…Y phục cũng đã xộc xệch rồi, chúng ta đổi chỗ nhé?」

Mitotsudaira vừa thầm thán phục hiệu năng của thuật thức giảm mệt mỏi dạo gần đây, vừa cùng Đức vua trở về tổng hành dinh.

Chỉ cần chọn địa điểm trên khung hiển thị là có thể dịch chuyển tức thời. Nơi đến là phòng của cô. Ở đây thì muốn làm gì cũng được,

「Thưa Đức vua, vì phòng hơi chật, nên thần xin phép thu gọn tóc lại nhé.」

Cô xõa mái tóc cuộn tròn ra sàn, Đức vua liền reo lên một tiếng vui mừng rồi nhảy bổ vào. Dường như đối với ngài ấy, việc này giống như một trò chơi hơn là sự lộng lẫy. Thế nhưng, khi cô vỗ vai gọi ngài ấy quay lại, cô lại bị ngài ấy cho nằm xuống, biến mái tóc của mình thành một chiếc giường,

「Cái này nè, thật sự, từ lâu ta đã muốn thử rồi.── Được ngủ trong vòng tay bao bọc của mái tóc Naito.」

「N-như vậy là ngài sẽ ngủ cùng với thần đấy ạ?」

「Thì ta vừa thử xong, và thấy rất thích đó chứ.」

Đã bị nói như vậy rồi thì cũng đành chịu thôi.

「Vậy là kỵ sĩ đang che giấu cho Đức vua của mình, desu no ne.」

「Là giam lỏng thì đúng hơn──」

「Thần có thể lấy đồ uống từ khung hiển thị, desu no yo?」

Cuộc chiến cố thủ bắt đầu.

Chỉ dựa vào đồ uống, trong khoảng ba ngày, một cuộc kháng chiến theo nghĩa rộng đã nổ ra giữa Đức vua và kỵ sĩ trong tòa thành của cô, cả hai chiến đấu, rồi uống, rồi lại ngủ, cứ thế lặp đi lặp lại.

Làm như vậy, dù thể trạng được duy trì nhờ thuật thức và sự gia hộ, cảm giác đói bụng vẫn xuất hiện.

「Nhưng, …nghĩ kỹ lại thì, chúng ta không hề vào phòng tắm, desu wa ne.」

「Chẳng hiểu sao không có gió mà người cũng không có mùi nhỉ…」

「Có vẻ như trạng thái khi chúng ta đến đây, trạng thái đã được thanh tẩy, đã được bảo lưu lại, desu no ne.」

「Thế nó có dài ra không…」

Cô hiểu ngài ấy có ý gì nên đã đẩy ngài ấy ra, nhưng để tránh việc ngài ấy vô tình xông vào phòng của Tomo hay Kimi, bức tường bằng rèm cửa dù trông mỏng manh nhưng thực chất lại là một khối kết giới va chạm. Vì vậy, khi Đức vua bị bức tường bật nảy trở lại giữa không trung, cô đã đỡ lấy ngài,

「C-cứ như một game được làm qua loa ấy nhỉ!」

「Nếu cần thiết, nghe nói chỉ cần yêu cầu là họ sẽ cập nhật, desu no yo?」

Nếu đã vậy, Đức vua yêu cầu được chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn từ kho đông lạnh của tổng hành dinh. Theo lời Sakuya,

「Chỉ cần hít thở không khí ở đây thì không cần ăn cũng được, nhưng ăn nông sản ở đây ngoài tác dụng dinh dưỡng còn giúp tăng hiệu quả thanh tẩy, tức là khi trở về hiện thế, thuật thức và gia hộ sẽ phát huy tác dụng tốt hơn.── Tóm lại, ăn vào cũng không thiệt gì đâu, nhưng vì tốn thời gian nên liệu mà làm cho vừa phải thôi.」

Thế giới và cơ thể được tạo ra từ lưu thể, thì ra là vậy.

Mặc bộ đồ ngủ, dùng bữa tại khu vực của cửa hàng, thưởng thức hương vị của dầu mỡ, muối, và hạt tiêu sau một thời gian dài, tôi cảm thấy tâm trạng mình lại bắt đầu dâng trào một cách khó hiểu. Không ổn chút nào.

Không, thật sự không ổn. Chính vì không ổn, nên mới cần phải thanh tẩy cái sự “không ổn” đó. Vâng.

Ngay trên chiếc bàn và ghế quen thuộc, bắt đầu bằng miệng, rồi giữa chừng, tôi ngồi lên người Đức vua đang ngồi trên ghế,

「…Nếu thêm cái này vào quy trình thông thường, thì sẽ vừa tròn một xu, desu wa yo ne.」

「Nói cách khác là…, series kinh điển đơn giản “kết hợp” à?」

Dù đã kết luận rằng không nên dựa dẫm quá nhiều, nhưng vì chưa đến mức “quá nhiều” nên cô vẫn dựa dẫm.

Sau đó, hai người vào bồn tắm, và trong lúc đang kỳ cọ cẩn thận cho ngài, trong tay cô bỗng dưng xuất hiện một viên đá, và đây lại là một thứ không nên. Việc nó tạo ra nhiều bọt lại càng không nên. Đức vua gật đầu lia lịa,

「Bọt nhiều ghê ha…」

「Nhiều thật, desu wa ne.」

「…Nhưng chỉ tạo bọt thôi thì để làm gì hở Naito.」

「Kh-không, cái này, …Đức vua có biết cách sử dụng không ạ?」

「Bọt thì…, ừm, …dùng bằng bọt thôi.」

Và cô đã bị “làm” như thế. Dù đã hét lên hết cỡ nhưng vì hàng xóm không có ở đây nên không tính. Có điều cô nhận ra, trong doujinshi của Narze, những lúc bối rối thế này, cô thường,

「Đức vuô! Đức vuô!」

Kêu eng éng như vậy, và cô thấy điều này thật khó tin. Nghĩ kỹ lại thì sẽ thấy. Trong thực tế, thì sẽ là,

「Đức vuô! Đức vuô!」

…Y như vậy luôn, desu wa ァ────!!

Chỉ riêng phần này, tác phẩm gốc thật đáng sợ. Tuy nhiên, có một điều hơi tai hại liên quan đến viên đá, đó là bản thân xà phòng đương nhiên có vị rất tệ, nên khi vào miệng thì khá là kinh khủng, và,

・Tekkajo: 『Này! Cấm diệt khuẩn! Tao trừ điểm bây giờ!』

Tại sao lại khắt khe ở những chỗ kỳ quặc như vậy, desu no.

Đối với Asama, việc suối nước nóng rộng rãi quả là một quyết định đúng đắn.

Chỉ cần trải một tấm thảm nhựa ở khu vực tắm rửa là cô có thể duỗi người thoải mái, và nếu không để ý đến tiếng nước, cô có thể ngồi lên thành hồ, ngâm chân trong nước nóng mà không làm cơ thể bị lạnh. Vị trí của bức tường cũng vừa tầm để chống khuỷu tay khi đứng,

…Nhưng mà, khi trở về hiện thế mà vào suối nước nóng thì chắc chắn sẽ nhớ lại mất thôi…

Khuynh hướng này đặc biệt mạnh mẽ ở gian phòng riêng của cô tại khu chính điện của đền Asama.

Khi cô đề nghị đổi địa điểm, cậu đã gợi ý đến nơi đó. Cô vốn nghĩ sẽ đến tổng hành dinh nên khá ngạc nhiên,

「Vì khi sống lại, tổng hành dinh sẽ là trung tâm của chúng ta.」

Nghe vậy, cô đỏ mặt. Đúng là khi trở về hiện thế, ở đền Asama mà không dựng kết giới thì không thể làm được. Nhân tiện thì ở lớp học hay trên đường cũng vậy, nhưng,

…Thông thường thì ngoài nhà riêng ra, những nơi khác đều là KHÔNG THỂ mà, desu yo…!

Có vẻ như suy nghĩ của cô đã hơi “toàn cầu hóa” quá mức, nhưng chắc đây cũng là do cô còn là người mới.

Dù sao thì, cả hai đã “làm” trong căn phòng quen thuộc, thỉnh thoảng lại kể chuyện ngày xưa, rồi “làm” trong lúc nấu ăn theo chuyển động của mặt trời và mặt trăng bên ngoài, “làm” trong lúc thanh tẩy ở suối nước nóng, rồi ngủ và lại “làm”──,

・Tekkajo: 『Này, sao nhịp độ của hai đứa nhanh dữ vậy?』

・Asama: 『A, ể? B-bây giờ đang là múi giờ đó mà, nhỉ…, cái này…』

・Hai người kia: 『 ………… 』

Chà, tình hình thực hiện nhiệm vụ không tệ, cô nghĩ vậy.

Và khi đã có chút thời gian rảnh, cô quyết định đi xem xét khu vực xung quanh khuôn viên đền, bắt đầu từ phòng mình. Mấy ngày nay chỉ toàn mặc đồ ngủ, nên cô muốn mặc lại bộ trang phục vu nữ quen thuộc sau một thời gian dài và ít nhất cũng dọn dẹp khuôn viên một chút.

Nhưng, bãi chiến trường của ngày đầu tiên, thứ mà cô định dọn dẹp trước khi bị cậu nhìn thấy, đã biến mất.

Vì được tạo ra từ lưu thể và thông tin, nên những thứ không cần thiết có thể bị xóa đi. Không cần dọn dẹp quả là tiện lợi, nhưng nghĩ vậy thì trang phục vu nữ cũng chỉ là thời trang mà thôi, cô nghĩ.

Tuy nhiên, khi cùng cậu ấy, người vừa mới thức dậy, đi dạo trong khuôn viên dưới ánh mặt trời ban trưa, trò chuyện về những chuyện ngày xưa, cô bỗng buột miệng nói ra. Ngay tại cổng torii chính,

「Trước đây, chúng ta từng chụp ảnh áo tắm ở đây nhỉ.」

Nói xong, cả hai đều đứng khựng lại. Cậu ấy xòe tay ra, ra hiệu, cô liền gật đầu,

「…Có luật “ai nói ra trước thì người đó phải làm” không ạ?」

「Nếu là chụp ảnh cho cả hai thì anh nghĩ là có đấy.」

Không không không, cô vội xua tay. Dù mới hôm trước đã chơi trò trốn tìm theo nghĩa rộng ở khu vực hộp công đức, nhưng việc tái hiện kỷ niệm chụp ảnh ở cổng torii hay khu vực cây thiêng thì có hơi…

Hơn nữa, chắc chắn sẽ có “sau đó”. Thế nhưng,

「…Vì đây là thánh địa mà. Làm những việc đó ở nơi ban ngày ban mặt ai cũng thấy thì có cảm giác sẽ trở thành ô uế. Cổng torii hay cây thần đều là những nơi kết nối trực tiếp với thần linh, làm vậy là bất kính đó?」

・Tekkajo: 『Đừng có đổ tội cho hành vi phóng đãng của chúng mày cho tao.』

Thế là mọi chuyện đã được quyết định.

Khi cô đổi sang trang phục áo tắm, cậu đã vỗ tay tán thưởng. Sợ bị lạnh nên cô có khoác thêm một chiếc áo khoác nhỏ, nhưng có vẻ như thế lại càng đẹp hơn. Thật là dễ dãi, cô nghĩ,

「À này. Vì trang phục chỉ là thông tin nên có thể thay đổi ngay lập tức, dù là trang phục vu nữ hay đồng phục, em đều có thể đổi bất cứ lúc nào, nên nếu thấy không hợp không khí thì cứ nói nhé?」

「Vậy bộ vu nữ lúc nãy, cũng có bộ khác để thay à?」

「Thay vì nói là có bộ khác, thì đúng hơn là có thể khởi tạo lại từ đầu, kiểu như vậy ạ.」

「Nãy giờ anh cũng có mấy lần nổi hứng rồi, biết thế nhờ em sớm hơn…」

Thật thà đáng quý. Nhưng mà,

・Asama: 『Mito, được người ta yêu cầu thì cũng vui, nhưng mà khi trở về hiện thế trong cuộc sống thường ngày, chắc chắn sẽ có những lúc mình nhớ lại những chuyện này ngay tại hiện trường… chị có thấy vậy không?』

・Ginrou: 『Cô đang nói gì với một người đang ở trong lớp học của Kimi vậy, desu no?』

…Lớp học!

Còn có cách đó nữa sao, cô thầm nghĩ, nhưng rồi chợt nhận ra.

・Asama: 『Chị không có dựng kịch bản kiểu như “để Tomo phát hiện ra” đấy chứ…!?』

・Ginrou: 『Yên tâm đi, tôi không dựng kịch bản như thế đâu, desu wa yo? ── Tôi thì không.』

・Asama: 『Khoan đã…!』

Đường truyền bị ngắt, không biết có phải cô ấy đang bắt đầu “hóa mẹ” rồi không. Nhưng, nếu đúng là vậy,

「 ──── 」

Cô im lặng mở khung hiển thị và bật âm thanh.

Không hẳn là âm thanh trực tiếp tại hiện trường, nhưng âm thanh từ đền Asama ở hiện thế bắt đầu vang lên xung quanh. Nó nghe có vẻ xa xôi, chập chờn như những con sóng được thu thập từ nhiều điểm quan sát khác nhau,

「Ể? …Nghe được cả tiếng của Nee-chan nữa à?」

「…Làm thế này thì, nói là chân thật thì cũng đúng là chân thật hơn.」

Âm thanh mà trước đây cô đã tắt đi, bây giờ cô lại cảm thấy cần thiết. Vì nó có vẻ sẽ làm tăng hứng khởi. Vâng.

Bỏ qua câu hỏi “chuyện gì vậy” nếu bị hỏi, cô trải chiếc áo khoác nhỏ ra dưới cổng torii. Nếu đứng thì khuỷu tay sẽ chống ở khoảng nào nhỉ, cô vừa suy tính cho tương lai, vừa nghĩ,

…Thế này, khi trở về hiện thế, nếu cảm giác bị lệch đi thì có vẻ nguy hiểm…

「Nhưng mà, đây cũng là vì để hồi sinh Toori-kun mà.」

・Ginrou: 『Tomo! Tomo! Sao nghe như chị đang tự bào chữa vậy, desu wa yo!?』

・Asama: 『K-kệ đi, bên em sắp “chụp ảnh” ở cầu thang đây này!』

・Phó Hội trưởng: 『Hai người có chừng mực một chút đi.』

・Asama: 『──Ể?』

・Ginrou: 『Vừa rồi, khoan đã!?』

「A, chết rồi! Seijun đang làm cái gì vậy!? ──Chà, có bị phát hiện không đây.」

・Asama: 『Khoan đã, này, …không lẽ đang có bình luận trực tiếp ạ!?』

・Hầu như tất cả: 『Không không, làm gì có.』

・Ginrou: 『Chuyện gì thế này, desu no──!?』

Horizon cảm thấy như có ai đó gọi mình nên tỉnh giấc.

Nhưng khi nhìn sang hai bên, không có ai gọi cô cả. Asama và Mitotsudaira đều đang ngủ, và Toori dường như vẫn chưa hoàn thành.

Trên đầu. Khung hiển thị đang quay tròn. Cô nhìn lên thì thấy một tin nhắn từ Asama,

『──Horizon! Xem giúp tớ cài đặt đường truyền có ổn không với!』

Cô đã xem.

Nhưng, cô không hiểu thế nào mới là “ổn”.

Cô không rành những cài đặt phức tạp. Ngày ngày, cô chỉ sống tự do và vui chơi.

Nhưng nhìn qua thì không thấy có cảnh báo nào, nên chắc là không có vấn đề gì.

「Asama-sama, không sao đâu ạ.」

Nói xong, cô giơ ngón cái tay phải lên rồi ngã người xuống tấm vải.

Ngủ thôi.

Chúc mọi người ngủ ngon.

・Asama: 『Ủa ủa? Hình như đường truyền bị cố định từ phía Horizon rồi thì phải?』

・Ginrou: 『Chuyện lạ! Chuyện lạ có thật, desu wa ne!?』

「Chà, bị phát hiện rồi.」

Naito thở dài. Nhóm đền Asama chắc chắn sẽ náo loạn, nhưng bên này ở xa nên chắc không sao. Cũng có khả năng bị tấn công bằng thuật thức qua khung hiển thị, nhưng nếu vượt qua biên giới tạm thời từ Musashi sang M.H.R.R. (Đế quốc La Mã Thần thánh) thì chắc chắn sẽ bị kiểm duyệt.

Vậy thì nên tập trung vào việc tuần tra đêm rồi về phòng thôi, cô vừa nghĩ vậy.

・●ga: 『──Làm tiếp đi nhanh lên. Tôi đang vẽ không ngừng đây này.』

・Kane-maru: 『Ga-chan!? Cậu lại ra ngoài à!?』

・●ga: 『Tôi có việc cần tìm một chút.── Bên đó đang làm gì vậy?』

・Kane-maru: 『Bên này đang đi tuần đêm~. Cũng là một cái cớ hay để ra ngoài đấy. Thỉnh thoảng còn phải chiến đấu với mấy con khỉ thông minh hơn cùng với bà già xạ thủ nữa.』

・●ga: 『Bên này không có event nông sản như thế… Dù sao thì, tôi có đặt một thuật thức chuyển tiếp ở điểm truyền tin, ai ngờ lại thành ra bình luận trực tiếp luôn. Giờ đang ngồi ngoài trời vẽ cật lực đây.』

・Ginrou: 『Khoan đã! Khoan đã, từ bao giờ vậy, desu no!?』

・Kenane-sama: 『Phahahaha! Giờ!? Giờ mới nhận ra hả!? Mấy người!』

・Ginrou: 『Xem ra là từ rất lâu rồi, desu wa ne──!?』

・Hinjushi: 『Tôi không muốn nói thẳng ra quá nên sẽ nói giảm nói tránh, là từ lúc một hơi cạn sạch ấy.』

・Hai người: 『Uwaa…』

・●ga: 『Thôi kệ đi, làm tiếp đi. Trời ạ, cái đà này là chinh phục hết mọi thứ ngay từ ngày đầu tiên luôn à, khác với Horizon, mấy người đi theo con đường chính thống quá nhưng số lần thì lại bất thường đấy. Cái gì đây, ngành công nghiệp hợp thể hắc ám à. À mà, không phải hắc ám, mà là màu hồng mới đúng nhỉ.』

・Asama: 『Vì đây là một nghi lễ thần thánh nên nếu được thì xin hãy gọi là màu trắng ạ…』

・●ga: 『À à thì đúng là nó màu trắng thật, tôi cũng nghĩ vậy, nhưng không có lúc nào ra màu đỏ à?』

・Asama: 『Trả lời thật lòng thì sự gia hộ của Sakuya quá kinh khủng nên hình như là không sao ạ.』

・●ga: 『Ra là vậy à. Nhưng mà mấy người, bây giờ đang ở trong trạng thái “chính chủ là đỉnh nhất” nên làm ơn tha cho tôi đi. Cái tôi đang vẽ đây, cứ thế này thì không phải là tác phẩm phái sinh mà chỉ là phim tài liệu về mấy người thôi còn gì.』

・Asama: 『Đó không phải là trách nhiệm của chúng tôi… Mà, xin lỗi, Toori-kun cứ khăng khăng đòi chụp góc thấp với cận cảnh, tôi sẽ đi nhắc cậu ấy là như vậy không thực tế.──Mito, phần còn lại nhờ cả vào chị!』

・Ginrou: 『C-cô ta chạy rồi, desu wa ne!?』

・●ga: 『Vụ chụp ảnh ở khuôn viên đền nhỉ… Yên tâm. Tôi có tài liệu tham khảo rồi. Vậy, cô thì sao?』

・Ginrou: 『──Chúng ta giao dịch không?』

・●ga: 『Ý cô là sao?』

・Ginrou: 『Phần của Tomo, cô cứ tự do vẽ, ── nhưng phần mở đầu, cô có thể vẽ cho đàng hoàng được không? Vì có lẽ, tính từ lúc cô bắt đầu xem thì chắc là từ khung tranh thứ hai đã là cảnh hợp thể rồi, desu mono.』

「…Chẳng hiểu ra làm sao cả, nhưng việc đạo đức suy đồi lại cứu thế giới thì quả là kinh thật.」

「…Ở bên Mitama, sự bất cẩn trong chuyện phòng the cũng đã cứu thế giới rồi mà, de gozaru na.」

Nghe lời thoại của Crossunite, Masazumi gật đầu.

Nhớ lại thì còn có những chuyện khác.

「…Ở IZUMO, mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa cũng là nhờ “chonmage” mà…」

「À, nhưng mà, tôi nghe nói mẹ của Mitotsudaira-sama trở thành đồng minh là do Wet-man-sama đã thẳng thừng từ chối lời mời của mẹ Mitotsudaira-sama.」

…Gã đó, không lẽ chỉ làm được mỗi mấy chuyện như thế thôi sao…

Dù sao đi nữa, việc Phù thủy (Techno-Hexen) và Sói (Ookami), thỉnh thoảng có cả Vu nữ (Miko) tham gia trao đổi thông tin, có lẽ có nghĩa là mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp.

Cô cảm thấy phần nào an tâm, nhưng nghi lễ vẫn còn tồn tại dưới dạng đa tầng. Dù cho ba người họ ở thế giới bên kia có hoàn thành nhiệm vụ đối đầu với Izanagi, thì việc linh hồn của tên ngốc đó có thể trở về đây được hay không, lại phụ thuộc vào việc nghi lễ ở đây có thành công hay không.

Nghi lễ “sinh hạ” lấy đền Asama làm tử cung, đang được tiến hành chồng chéo với nghi lễ “kéo ra” dựa trên nghi thức Ama no Iwato tại khuôn viên đền.

Việc này sẽ thành công đến đâu. Dù cho phía đền Asama có thành công, nếu việc “kéo ra” thất bại, linh hồn cũng sẽ không thể trở về.

Vì vậy, không thể lơ là cảnh giác, trên vũ đài trong cung, Aoi đã liên tục nhảy múa, ca hát, và chơi nhạc như một DJ để dẫn dắt mọi người suốt ba tiếng đồng hồ.

Thời điểm nguy hiểm nhất, là lúc rạng đông.

Khi nghi lễ phía đền Asama kết thúc, Asama và Mitotsudaira sẽ mang linh hồn của tên ngốc trở về.

Asama và Mitotsudaira là người sống, nên mối liên kết giữa thể xác và linh hồn vẫn được duy trì. Vì vậy, từ thế giới bên kia, họ chỉ cần đi qua một thứ giống như “cánh cổng” là sẽ ổn.

Nhưng tên ngốc thì khác. Mối liên kết giữa thể xác và linh hồn của cậu đã bị cắt đứt một lần, nên cần phải nối lại. Để làm được điều đó, cần phải thực hiện nghi lễ “kéo ra”, coi như là sinh hạ tên ngốc đó một lần nữa.

Đến rạng đông, có lẽ sự mệt mỏi tích tụ của mọi người sẽ trở nên tồi tệ nhất.

Về chuyện lần này, để tránh gây xôn xao và lộ tin tức ra các nước khác, phần lớn mọi người tham gia lễ hội mà không hề hay biết gì. Nhưng cũng chính vì vậy, chắc sẽ chẳng có mấy ai thức cùng chúng ta đến hừng đông, và cũng ít người thực sự đặt nặng ý nghĩa của nghi lễ『Rút lui』.

...Vấn đề đúng là chồng chất như núi.

Tôi thở ra một hơi, đảo mắt tìm một chỗ ngồi nhưng chẳng có.

Tự hỏi không biết mọi người xoay xở ra sao, tôi liền thấy vài bóng người đang ngồi trên hiên của ngôi đền trên gò cao, người thì trên lan can bao quanh khuôn viên, kẻ lại chọn mấy bậc thang ở chính diện.

Tôi không đủ can đảm để chen vào giữa họ, nên còn đang lúng túng chưa biết làm sao. Bất chợt,

「Phó Hội trưởng! Bên này ạ!」

Giọng của Barfett khiến tôi ngoảnh lại và thấy gian hàng nơi Crossunite và Mary đang ở.

Nhìn kỹ hơn thì thấy cả Futayo và Urquiaga-tachi cũng đang ở phía trong, nơi có đặt sẵn một chiếc ghế dài.

Xem ra phía sau một số gian hàng cũng được tận dụng làm nơi nghỉ ngơi tạm thời. Vì vậy, tôi đi vòng ra đó, và được vị Phó Thủ lĩnh nhà Date cùng vợ chồng Tachibana mời đồ uống và chiến lợi phẩm từ các quầy hàng được bày trên một chiếc bàn ngoài trời.

「Những chuyện thế này trước giờ tôi toàn giao cho Đại diện Đền Asama, nên giờ thấy cũng vui phết nhỉ.」

「Tôi đồng ý, thưa Phó Thủ lĩnh nhà Date. – Xét trên nhiều phương diện thì đây quả là một đêm đặc biệt.」

Khi tôi đang gật gù tán thành, "đúng vậy nhỉ a", thì Barfett lên tiếng.

「Ban nãy, anh định đi đâu à? Nếu em không gọi thì trông anh như sắp đi ra ngoài mất.」

「À, những lúc bận rộn thế này, tôi có một chỗ hay lui tới để nghỉ ngơi.」

「Vậy mình qua đó đi?」

「Thôi, giờ là buổi tối rồi mà...」

Tôi nghĩ chỗ đó vẫn còn, nhưng đi lúc này có hơi liều lĩnh. Dù vậy, chắc mọi người đều biết nơi đó là đâu.

「Đấy, chỗ đó đó. Ngay trước Giáo Phường. Trong khu vực tự nhiên có một quảng trường với một cái am nhỏ tên là "Go", hay được dùng làm nơi hội họp ấy. – Những lúc bận rộn, tôi hay ra đó đọc sách.」

Nói xong, tôi chợt nhận ra.

Tất cả mọi người xung quanh đều đang im lặng.

「...Sao thế?」

「Dạ không, chỉ là...」

Barfett nghiêng đầu. rồi cô ấy nói.

「Nơi đó đã bị bỏ hoang hoàn toàn rồi mà, nói là đất hoang cũng được, hay là một khu phế tích đã bị rừng rậm nuốt chửng thì đúng hơn?」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!