Quyển X Hạ

Chương 58 Người tìm chốn nghỉ

Chương 58 Người tìm chốn nghỉ

00050

Masazumi nghĩ, có gì đó không ổn.

Cậu giơ tay phải lên ra hiệu cho mọi người, "Khoan đã." Rồi cậu trầm ngâm,

...Lần đầu mình đến nơi đó là ngay trước Tam Đại Loạn Mikawa thì phải.

Lúc ấy mình vừa từ trạm kiểm soát ở Mikawa về, định vội vã đến Kyoudouin, mình nhớ đã đi đường tắt và nghe được tiếng hát của Horizon vọng lại từ xa.

Sau đó ra đến đường Koukai-doori, rồi gặp cha và tên ngốc kia.

Kể từ đó, mình cũng đến nơi ấy vài lần, à không, phải nói là khá thường xuyên. Trên Musashi này toàn kẻ điên. Một nơi yên tĩnh như vậy quả là quý giá. Đọc sách cũ ở đó thì vào phải biết. Tuyệt nhất. Nếu vậy thì,

"——Không, có mà. Nơi đó chắc chắn tồn tại."

Cậu quả quyết.

"Ngay trước Tam Đại Loạn Mikawa. Từ đó, tôi còn đi ra đường Koukai-doori và gặp cả tên ngốc kia nữa."

"Chẳng phải ngài chỉ đi xuyên qua khu vực tự nhiên ở trung tâm đó thôi sao?"

"Không, bên trong đó có một quảng trường. Rồi, có một cái am giống như phòng họp hình lục giác thì phải? Trông như công viên, còn có cả trẻ con chơi đùa nữa."

Phải rồi, cậu nhớ là còn có người ở trong nữa.

"Hình như trong am cũng có người. Họ mặc trang phục hơi lạ, nên tôi cứ ngỡ đó là nơi tụ họp của các quan chức như cha tôi."

Nghe vậy, những người thuần Musashi như Crossunite, Urquiaga, Adele, Noriki, Neshinbara và Ohiroshiki đều nhìn nhau.

Họ túm tụm lại thành một nhóm rồi bắt đầu bàn tán gì đó.

Không tham gia vào nhóm họ, Mary quay sang nhìn cậu.

"Masazumi-sama, ngài hay đến nơi đó lắm sao?"

"À, đó là nơi lý tưởng để yên tĩnh đọc sách cũ. Hơn hết là không có ai làm phiền."

Nghe cậu nói, cô chống cằm suy tư. Một lát sau, Mary ngẩng đầu lên.

"À, vậy... có nghĩa là ở phía sau boong trên mặt đất này phải không ạ? Khu vực tự nhiên ở hướng đó. Có đúng không ạ?"

"Đúng vậy. Phía sau đền Asama Jinja, hướng về phía Kyoudouin."

"Từ Kyoudouin có nhìn thấy không ạ?"

"Chắc là không? Cây cối ở đó mọc khá um tùm. Nhưng... tôi có cảm giác hàng cây ở đó có một khoảng bị xáo trộn, nên tôi đoán nó nằm quanh đấy."

Cậu vừa dứt lời thì phía cầu thang chính vang lên tiếng xôn xao.

Chưa kịp hiểu chuyện gì, cậu đã thấy Đội đặc nhiệm số 1 dẫn hai bóng người tiến đến.

"Azuma."

Là cậu ta và cô bé bán trong suốt kia.

Azuma đến đây thay cả phần của Miriam.

Trời đã về khuya, và cậu biết ở đây rất đông người. Xe lăn của Miriam có thể dùng thang máy chạy bằng đường ray tay vịn để lên cầu thang đền Asama Jinja, nhưng,

"Đúng như lời cậu nói, lúc lễ hội cầu thang đông nghẹt người ngồi."

Đúng là không thể nào qua được. Nếu cố chấp đưa cô ấy đến đây, rồi để cô ấy thấy cảnh này mà thất vọng, Miriam chắc sẽ nói "thấy chưa", nhưng trong đó không phải là lời trách móc mà có lẽ là sự thông cảm cho sự thiếu hiểu biết của cậu.

Nhìn thấy vẻ hớn hở của mình xẹp xuống, Miriam chắc cũng sẽ buồn theo. Có lẽ cô ấy sẽ nghĩ rằng đã làm cho cậu nhận ra mình tệ đến mức nào.

Dù sao thì, nghe lời cô ấy quả là đúng đắn. Khung cảnh thật náo nhiệt. Cậu bước nhanh nhưng vẫn không quên quan sát kỹ xung quanh. Miriam thích nghe cậu kể chuyện hơn là chỉ xem hình ảnh.

Vì hình ảnh thì ai cũng chụp được, và cô ấy nói rằng muốn nghe cảm nhận của người khác hơn là chỉ có cảm nhận của riêng mình.

Vậy nên, dù cũng có vui chơi lễ hội, mua sắm hay mang đồ về, mục đích chính của cậu là đến để kể chuyện.

Cậu đã định như thế, nhưng,

"——Mọi người đang làm gì vậy?"

"À, ừm, đang kiểm chứng một chút thôi. Còn Azuma thì sao?"

"À, vâng, mình đến thay cho cả Miriam nữa, và nhiều việc khác."

"Vậy à," Masazumi gật đầu. Tuy họ có gặp nhau ở Kyoudouin, nhưng cậu thuộc phe đã sơ tán do Purge trước sự kiện Hon no Hen, nên không chứng kiến cảnh Musashi bị bắn chìm.

Cậu vẫn phân vân không biết nên hỏi han chuyện đó thế nào, hay cứ coi như không có gì, nhưng nếu để Miriam nói thì cô ấy sẽ bảo,

"Tuy có những chuyện không biết thì tốt hơn, nhưng nếu không thử hỏi thì làm sao biết được, phải không?"

Ngẫm lại cũng thấy đúng. Vậy nên, trước mắt cứ,

"Đây là lễ hội gì vậy?"

"À, là đoạn Aoi chết rồi được hồi sinh ấy mà."

"Hể," cậu gật gù, rồi chợt nghĩ.

...Ủa?

Cảm giác là lạ này là sao nhỉ. Đúng là ba tuần qua mình có hơi giữ khoảng cách, nhưng mà,

"Ừm... Hiện tại mạng người đã rẻ rúng đến mức nào rồi nhỉ?"

"Azuma, cậu nói gì vậy. Mạng người là thứ cao quý. Nếu nói về trọng lượng thì nặng không sao đo đếm được."

"Còn Aoi-kun thì sao?"

"À, cậu ta chết rồi lại sống lại nên đừng bận tâm."

"Mạng của Aoi-kun nặng bao nhiêu?"

"...Azuma," một giọng nói trầm tĩnh vang lên.

"Cậu ta cũng là con người nên mạng sống cũng cao quý. Nếu nói về trọng lượng thì nặng không sao đo đếm được."

"Nửa sau cậu nói như trả bài vậy?"

"Ít nhất cũng nặng bằng phần của Horizon, Aoi-ane, Asama và Mitotsudaira cộng lại đấy."

"À," cậu hiểu ra. Vậy là bốn người đó có liên quan. Tuy chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng nếu bốn người thân cận với anh ta hành động, và Masazumi cùng mọi người hỗ trợ thì chắc sẽ ổn thôi.

"Không phải nhẹ mà là nhanh nhẹn nhỉ."

"...Azuma, cậu có biết về Thần Giới không?"

"Hồi còn ở trong Daiというか, Go thì mình có được nghe giảng rồi. Rằng các vị thần khá là tùy hứng, nên nếu bên đó gọi thì mình qua dễ như bỡn, chứ từ bên này mà qua thì gần như không thể."

"...Lũ đó bây giờ đi lại cứ như mở cửa ra là có cơm sẵn chờ ấy nhỉ..."

"Họ đi rồi à? Hay là qua lại luôn rồi?"

"Đi rồi, về cũng rồi. ...Chắc đây là trường hợp đến Thần Giới hiếm có trên thế giới, nhưng vì nội dung quá nhạy cảm nên không thể công khai được, mà có kể thì chắc cũng chẳng ai tin vì họ toàn nói chuyện suồng sã với thần linh."

Không biết kể cho Miriam thì cô ấy có tin không. Vừa lúc đó, Masazumi thở ra một hơi rồi đẩy đĩa thức ăn trên bàn về phía cậu.

"Ăn không?"

"——À, không, mình định mang về."

『Con muốn ăn——』

Phát hiện cô bé đang kéo tay áo mình, Futayo quay lại. Cô bé "hừm" một tiếng rồi gật gù,

"Vậy món 'Chokotomeito' ăn vào lưỡi sẽ đỏ rực này thì thế nào? Đây là đặc sản chỉ có thể làm từ nguyên liệu của Tân Thế Giới thôi đó."

『Con muốn——』

Tachibana-yome xen vào.

"Hon-Futayo! Sao cô lại đưa thứ đó cho đứa con giữa nguyên Azuma-sama và người vợ không hôn thú của ngài ấy chứ!

Món 'Imakaiten Oobanyaki' này thì sao ạ?"

『Con không cần mấy thứ đó đâu——』

Cô bé nói rồi đi về phía Futayo.

Bị bỏ lại, Tachibana-yome cúi gằm mặt, chồng cô bèn cầm lấy chiếc bánh cô đưa ra rồi ăn.

"Ngon lắm đó Gin-san. Dù là món quen thuộc nhưng những chiếc bánh này đặc biệt ngon."

"Không, theo nghĩa đó thì nó quá bình thường, tên gọi lại còn là một mớ những ý tưởng thỏa hiệp, nên có lẽ không đủ hấp dẫn với một đứa trẻ thích sự mới lạ..."

"Mà này Tachibana-yome, vừa rồi cô thẳng thừng nói toạc ra mối quan hệ gia đình của Azuma một cách phũ phàng đấy."

Cậu cũng hiểu chuyện này là bình thường thôi. Về phần mình thì,

"——Vậy, mọi người đang nói chuyện gì thế?"

"À, Azuma có biết không? Ở phía trước Kyoudouin, trong khu vực tự nhiên, có một cái am hay phòng họp tên là Go."

"A, vâng, mình có biết. Sakai-gakuchou có kể cho mình nghe hồi xưa."

"Thấy chưa!"

Masazumi quay lại nhìn đám người đang túm tụm.

"Thế nào! Cả Azuma cũng biết đấy! Azuma, người tương đối bình thường trong số các cậu, cũng biết. Lời tôi nói không sai đâu nhỉ?"

"A, khoan đã," mình giơ tay lên.

Cần phải bổ sung. Tức là,

"——Sakai-gakuchou nói rằng, nó được xây dựng từ ba mươi năm trước khi Musashi chính thức hoàn thành, nhưng sau đó bị bỏ hoang nên xuống cấp rồi."

Vậy nên,

"Thầy ấy bảo đừng nên bén mảng vào khu vực tự nhiên bên đó làm gì, vì chẳng có gì hay ho đâu."

Adele thấy Masazumi đưa tay phải lên trán, lòng bàn tay trái hướng về phía họ.

Một lát sau, cô thở dài thườn thượt.

"Azuma, hóa ra cậu cũng là đồng bọn của họ..."

"Phó, Phó Hội trưởng, đến lúc thừa nhận mình sai đi chứ...!"

"Với lại, theo như chúng tôi biết, trong khu tự nhiên đó đúng là có một phế tích, nhưng chỉ có vậy thôi mà?"

Nghe lời của thư ký, Ohiroshiki gật đầu.

"Tôi có nghe nói ở nơi đó có một công trình được xây dựng theo yêu cầu của cựu công. Nhưng vì cựu công Motonobu bị cấm lên Musashi nên nó bị bỏ hoang, tuy nhiên ngài ấy cũng không có chỉ thị nào về việc bảo tồn, nên để tránh bị các nước khác dị nghị, người ta cứ để mặc cho nó hoang tàn."

"Hồi tiểu học bọn tôi cũng bảo 'chỗ này có vẻ làm căn cứ bí mật được', nhưng mái nhà sập mất rồi.

Cây cỏ xung quanh cũng mọc um tùm nên bọn tôi quyết định là không được."

Noriki vừa khoanh tay nói, Đội đặc nhiệm số 1 cũng gật đầu.

"Vì nơi đó được coi là đất của cựu công Motonobu nên không ai được phép động vào. Cho nên dù có phát quang hay dọn dẹp khu vực tự nhiên xung quanh thì khu đó vẫn y nguyên như vậy."

Đúng thế. Đội vệ sĩ của họ thường phối hợp với Ủy ban Y tế để chỉ đạo dọn dẹp thành phố, nhưng nơi đó nằm trong số vài khu vực cấm vào.

...Nhưng tại sao Phó Hội trưởng lại?

Đúng lúc đó, một Sain Furemu đột nhiên hiện ra.

・Kimi-anesama: 『Mọi người đang nói chuyện thú vị nhỉ. Giờ đang là lúc tôi scratch và phát lại nguồn âm, nên tôi sẽ tiếp chuyện mấy người một chút.』

・Hinjushi: 『Kimi-san, chị có biết gì về khu vực tự nhiên đó không ạ?』

・Kimi-anesama: 『Fufu, làm sao tôi biết được. Ngốc à? Adele ngốc thật đấy! Tôi thích những đứa ngốc lắm! Nhưng tôi thích người thông minh hơn nên Scratch-maintenance-together!!』

Đã nửa đêm rồi mà vẫn không hiểu chị ta nói gì. Nhưng việc Kimi đang bận rộn lại chủ động liên lạc có nghĩa là,

・Hinjushi: 『Chị đang rảnh, phải không ạ...?』

・Kimi-anesama: 『Kukuku, làm gì có chuyện tôi rảnh. Phải xử lý danh sách, phân bổ thể lực, chuẩn bị chủ đề nói chuyện, bận lắm chứ? Nhưng này chính trị gia ngực lép, cô vừa nói đã gặp em trai ngu ngốc của tôi ở đường Koukai-doori trước Tam Đại Loạn Mikawa, đúng không?』

・Fukukaichou: 『Phải, đúng vậy. Hắn còn lấy đi của tôi hộp eroge nữa.』

・Kin-maru: 『A, đó là hộp Nai-chan gửi Seijun giữ hộ.

Với lại, Nai-chan cũng đồng ý với mọi người. Nếu bay trên Musashi mà có một không gian như vậy trước Kyoudouin thì sẽ nhận ra ngay, và ít nhất cũng phải có một lần giao hàng đến đó chứ.』

Cứ như bằng chứng ngoại phạm đang dần được củng cố. Tiếp đó, Kimi lên tiếng.

・Kimi-anesama: 『Tôi có thấy từ trên cầu thang của Kyoudouin, đúng là chính trị gia suy dinh dưỡng đó đã đi vào khu tự nhiên. Tôi còn tự hỏi cô ta định đi lối nào mà lại chui vào chỗ như thế.』

・Fukukaichou: 『Aoi, khoan đã.』

・Kimi-anesama: 『Sao thế? Fufu, nói đi nào?』

・Fukukaichou: 『Trong suy nghĩ của chị, nơi mà tôi đã thấy và dùng để nghỉ ngơi đó là như thế nào?』

・Kimi-anesama: 『Trong trí nhớ siêu phàm của tôi, tôi nhớ là hồi tiểu học, đám em trai ngu ngốc của tôi đã đến đó rồi trở về trong bộ dạng bẩn thỉu. Nên trong đầu tôi chỉ có hình ảnh đó là một nơi như vậy thôi.』

Masazumi nghĩ, Aoi-ane tuy là một kẻ điên, nhưng trong những lúc thế này lại không phải là người nói dối.

Một kẻ điên nhưng lại có một sự tin tưởng kỳ lạ. Về phần mình thì,

"...Nếu vậy thì, sao chứ? Thứ tôi đã thấy là gì?"

"Chúng ta đến đó xem thử không ạ?"

Nghe lời của Mary, Urquiaga giơ tay.

"Tôi và Naru bay một vòng rồi gửi hình ảnh về là được chứ gì."

"Tôi thì sao cũng được. Vốn dĩ tôi cũng không biết nơi đó."

"Vậy thì bần tăng cũng không cần đi."

Nhìn hai người vừa kết thúc câu chuyện, cậu thầm liếc xéo.

...Hai người này giống nhau thật đấy...

"Làm thế nào bây giờ,"

Cậu vừa lẩm bẩm thì nhận được liên lạc từ Nao ở phía Kyoudouin.

・Tabako-onna: 『Nhìn từ bên này thì không thấy có gì cả. Nếu có Naito và Narze thì có thể chụp ảnh từ trên không được rồi.』

・Fukukaichou: 『Có hình chụp chim bay hay hình ảnh nào của Musashi không?』

"Jud. Về phần mình, tạm thời có thì có."

Có thì có, nghĩa là sao.

Nhìn hình ảnh mà Crossunite đưa ra, cậu đã hiểu ý.

"...Có hơi cao quá không?"

Để xác định được địa điểm cần tìm thì ảnh này hơi nhỏ. Dù độ phân giải cũng khá tốt, nhưng vì có bóng râm và những yếu tố khác nên không thể nhìn rõ bên trong khu vực tự nhiên được.

"Cứ tưởng là thấy rõ mà lại không rõ gì cả."

"Vì vậy nên hình ảnh thực tế không được ưa chuộng cho lắm."

"Vậy sao?"

"Jud. Trên Musashi, việc di chuyển trong phạm vi từng hạm thì không có vấn đề gì, lại còn có thông tin trên Sain Furemu. Nếu có những lời giải thích đó thì những hình ảnh thực tế như thế này không được coi trọng cho lắm."

"Vào mùa hoa anh đào hay mùa lá đỏ thì hay có ảnh toàn cảnh từ trên cao, nhưng bình thường thì... chỉ để xác nhận thiệt hại trong trận Armada và lúc sửa chữa Musashi Kai thì phải."

・Okutama: 『Sau khi nghe ngóng tình hình, không rõ có giúp được gì không nhưng tôi đã gửi sơ đồ thiết kế đến chỗ mọi người. ——Hết.』

Cậu xem thử. Đây là sơ đồ tổng quan hay dùng khi hàng hải. Nó cũng được dùng để nhanh chóng kiểm tra tình hình thiệt hại, mật độ dân số, sự mất cân bằng về cơ sở hạ tầng thông qua việc hiển thị phân bố màu sắc. Chuyển sang chế độ giải thích địa chỉ rồi chồng lên hình ảnh thực tế lúc nãy,

"Chỗ này đây."

Đã xác định được vị trí. Trên hình ảnh thực tế, có một khu rừng, và bên trong đó,

"Mái nhà, phải không?"

"Quảng trường đã bị cây cối che lấp hết, không thấy đâu nữa..."

Phó trưởng gia tộc Date nói đúng. Đúng là không gian quảng trường không thể nhìn thấy từ đây.

"Nếu vậy thì... thứ tôi đã thấy là gì?"

"Hay là, ngược lại cứ đến đó xem thử một lần đi?"

Urquiaga đề nghị.

"Xem thứ mà ngươi đã thấy có giống với thứ thực sự có ở đó không. Hơn nữa, với những lời nói nhảm nhí ban nãy của ngươi, biết đâu chừng chỉ cần ngươi đến đó, mọi thứ sẽ biến thành như lời ngươi nói, một hiện tượng kỳ quái nào đó chẳng hạn."

"Kỳ quái à! Hay đấy! Sôi nổi lên rồi!"

Neshinbara ồn ào quá.

Asama đã hoàn thành xong thử thách tạm thời và bước vào giai đoạn nghỉ ngơi để phục hồi thể trạng cho anh.

...Mà cậu ấy cũng đã cố gắng rất nhiều...

Thử thách vốn được cho là sẽ kéo dài khoảng một trăm năm mươi ngày, nhưng lại kết thúc chỉ trong khoảng ba tuần, đó quả là một kỳ tích. Dù không bằng kỷ lục của mẹ Mitotsudaira, nhưng cô cũng không biết bên Mitotsudaira thế nào.

Tuy nhiên, cô cũng không muốn dùng toàn bộ thời gian còn lại để nghỉ ngơi. Không chỉ vì muốn nhanh chóng hồi sinh anh, mà thời hạn cuối cùng là "sáng hôm sau" ở hiện thế.

Dù đã hoàn thành thử thách, nhưng nếu quá thời hạn thì việc quyết toán sẽ không được thực hiện, và nghi lễ sẽ thất bại.

Hơn nữa, lần này lại hoàn toàn là trường hợp bất thường, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Tốt nhất là nên trở về sớm để có thêm thời gian dự phòng. Với suy nghĩ đó, cô quyết định thời gian nghỉ ngơi là năm ngày. Ba ngày thì có vẻ hơi sớm, còn bảy ngày thì lại vượt quá một tuần, cô sợ nó sẽ trở thành thói quen.

Thiết lập theo kiểu năm ngày trong tuần, nghỉ hai ngày cuối tuần, liệu có được không nhỉ.

・Asama: 『Tôi rất cảm ơn Sakuya. Đã chuẩn bị rất nhiều thứ và còn đồng hành cùng chúng tôi một chặng đường dài...』

・Tekka-onna: 『Hahaha, đừng bận tâm! Bên này chỉ cần thay đổi mật độ thời gian thôi, nên tính ra từ lúc chia tay bọn cô đến giờ mới qua có mười lăm phút. Giờ đang ăn mì tonkotsu với đồ tiếp tế để xây cái nhà khiêu dâm của tụi bây, một bát mì sau khi làm việc đúng là ngon hết sẩy! Xong việc bọn bây cũng ăn nhé!』

・Asama: 『Lòng, lòng biết ơn của tôi thành công cốc rồi...!』

Tuy nhiên, sau ba ngày sống trong môi trường mà Sakuya và Mitotsudaira đã chuẩn bị, lại còn được nghe những âm thanh từ thế giới thực, cô cũng dần cảm thấy có chút cô đơn.

Một âm thanh bất chợt khiến cả hai cùng hướng mắt ra ngoài, và nhận ra rằng khoảng thời gian này, ngoài việc "nghỉ ngơi", dường như chẳng còn cần thiết nữa. Thêm vào đó, sau khi bàn bạc với anh,

"Chúng ta đừng làm chuyện đó khi mặc đồng phục nữa. ...Vì chúng ta vẫn còn là học sinh.

Em muốn tránh việc nhìn thấy đồng phục sau khi trở về hiện thế rồi lại thấy rạo rực."

"Ừm. Đúng là có hơi... nếu lỡ có chuyện gì đó khiến mình liên tưởng đến chuyện ở đây thì ngại lắm. ...Ký ức vẫn còn nguyên đúng không?"

"Vâng. Nó sẽ trở thành ký ức không thể xác thực bằng phản hồi của cơ thể. Chỉ có thông tin ký ức được mang cùng linh hồn về hiện thế thôi."

"Vậy à," đến ngày thứ tư, họ thử mặc đồng phục đến Kyoudouin. Dù đó cũng chỉ là việc di chuyển tức thời từ cây cầu trước trường đến lớp học,

"...Lâu lắm rồi mình mới mặc lại đồng phục đó..."

"Toori-kun sống một cuộc sống chỉ quan trọng việc có God Mosaic hay không thôi mà nhỉ..."

Chắc không đến mức quên cách mặc, nhưng cô nghĩ khoảng thời gian nghỉ ngơi này cũng quan trọng như một đợt tập luyện để phục hồi. Rồi họ đến lớp, ngồi quanh bàn của anh như giờ giải lao và trò chuyện, bỗng một cảm giác hoài niệm ùa về.

"Lớp học này, không còn nữa rồi thì phải."

"Nghe em nói vậy mới thấy, đúng là... Chỉ có ở đây thôi nhỉ, ít nhất là lúc này."

Cô chợt lo anh sẽ lại tự trách rằng đó là do lỗi của mình, nhưng có buồn cũng không chết được.

Chỉ là, từ bên ngoài, âm thanh của hiện thế được tái hiện và vọng đến.

Khoảng thời gian đã từng tồn tại. Khoảng thời gian không còn nữa. Nếu có, thì sẽ là trong lớp học của Musashi trên mặt đất, nhưng dù giống thì cũng không phải là nơi này. Nơi này chỉ có ở đây mà thôi.

Rồi anh chợt nhìn về phía cô.

...Hả?

Gì vậy nhỉ. Một tình huống chỉ có ở đây. Anh đang nhìn cô chằm chằm. Trang phục là bộ đồng phục đã lâu không mặc.

Trong cuốn sổ ghi chép các biến thể của mẹ Mitotsudaira, đúng là có lựa chọn đồng phục.

Nhưng khi trở về hiện thế thì..., cô thoáng nghĩ về cuộc nói chuyện với anh trước khi đến đây.

Nhưng, ở đây anh là ưu tiên hàng đầu. Nếu anh đã muốn vậy thì cũng được thôi.

...Phải rồi.

Nghĩ vậy, cô đứng dậy khỏi ghế, chống tay lên bệ cửa sổ bên cạnh anh và quay hông về phía đó.

Cô tháo khóa của chiếc váy sau lưng, để nó rơi xuống sàn, vậy là chuẩn bị xong. Giờ thì, viện thêm cớ đây là dịch vụ bổ sung cho Izanagi,

"Đư, được thôi ạ...?"

Cô hỏi và thúc giục. Anh vẫn nhìn cô. Rồi,

"Hả?"

Khoảnh khắc nhận được phản ứng đó, cô nhận ra.

...Mình nhầm rồi sao...!?

Thôi chết! Asama nghĩ. Rõ ràng đây là do mình tự ý hành động trước.

Có lẽ anh đang nhìn lớp học và cô, rồi nghĩ về một chuyện khác. Việc cô hiểu lầm như vậy không chỉ thất lễ với anh, mà bản thân cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy chứ.

Thế là, cô bắt đầu cảm thấy bối rối.

"Ừm, à, chuyện vừa rồi, coi như, coi như chưa có gì nhé...!"

Cô vừa nói vừa cúi xuống định nhặt chiếc váy đã rơi trên sàn.

Ngay lúc đó, vì cúi người về phía trước, phần hông của cô nhô cao lên, và hai bàn tay năm ngón của anh đã giữ chặt lấy hai bên hông cô.

...Hả?

"Toori-kun...?"

"Chà, vui thật khi Asama cũng nghĩ giống mình——"

"Anh, anh nói như trả bài vậy...!"

Này này, cô thầm nghĩ, nhưng đây chắc là sự quan tâm của anh. Anh đang cố để cô không bị bẽ mặt, cô nghĩ vậy, nhưng mà,

"Ở, ở lớp học sao...?"

"Nếu bị phát hiện thì gay go nhỉ."

À, là tình huống như vậy sao, cô đành chấp nhận. Cô cũng định trở lại tư thế ban đầu, nhưng một khi đã đồng ý thì tâm trạng cũng khác. Cô quay lại, dùng ngón tay phải chạm vào môi mình, rồi le lưỡi ra, anh liền chắp tay vái lạy. Chuyện này phải làm sao đây nhỉ, cô vừa nghĩ vừa mở Sain Furemu, tăng âm lượng của những âm thanh từ hiện thế đang vang lên xung quanh.

"Ôi, cái này có hơi..."

"Bị phát hiện thì gay go lắm nhỉ. ...Nhưng, em sẽ không dùng kết giới đâu."

Chỉ là một tình huống ở đây thôi, cô nghĩ vậy rồi quỳ hai gối xuống trước mặt anh.

"Mặc thì em tự làm được, nhưng cởi thì anh có tự làm được không?"

・Tekka-onna: 『NÀYYYYYY! Tự nhiên thêm xử lý gì vào đấy hả! Bên này đang thiếu thốn làm thêm cả gyouza mà đừng có làm chuyện thừa thãi! Với lại vượt quá chỉ tiêu một ngày rồi đấy!』

・Asama: 『À, xin lỗi, bên này giờ đang, rất bận ạ. Vâng.』

・Ginrou: 『Tomo! Tomo! Ngày nghỉ ngơi nghĩa là ngày mà lẽ thường cũng được nghỉ ngơi luôn sao!?』

・Asama: 『Không sao đâu ạ, Mito——, con có rất nhiều thuật thức nhận được từ cha mà.』

・Tekka-onna: 『Đồ ngốc! Dùng của nhà ta đi! Coi thường nhau à!』

・Ginrou: 『Vấn đề không nằm ở chỗ đó đâu——!?』

Để xác nhận sự tồn tại của quảng trường bí ẩn, Suzu cũng đã nhập hội.

Về phần Adele, cô thuộc phe "không có". Dựa vào nhiều sự thật khác nhau, cũng như kinh nghiệm đi tuần tra khắp nơi và dắt chó đi dạo của mình, cô nghĩ là không có.

Nhưng cũng có khả năng đây là một hiện tượng kỳ quái chỉ xảy ra với Phó Hội trưởng, hoặc nó tồn tại theo một nguyên lý khác.

Vì vậy mới cần đến Suzu. Không chỉ nhờ vào khả năng tri giác của cô bé, mà còn nhờ vào mô hình Musashi mà cô bé đã tạo ra để hỗ trợ hàng hải.

Trí nhớ của Suzu rất chính xác, sau khi hội ngộ tại khu tự nhiên phía trên đền Asama Jinja, cô bé nghe lại câu chuyện từ Phó Hội trưởng rồi nói.

"——Ở đó có phế tích mà, nhỉ?"

Nghe vậy, mọi người đều gật gù. Cả đám đồng thanh,

"——Biết ngay mà!"

"Tại sao sự tin tưởng của các người dành cho Mukai và dành cho tôi lại khác nhau một trời một vực vậy...!"

Dù sao thì, việc đó là một phế tích đã được quyết định. Như vậy thì đây là hiện tượng kỳ quái chỉ xảy ra với Phó Hội trưởng, nhưng trường hợp này có Asama ở đây thì tốt biết mấy.

Tuy nhiên, giữa lúc mọi người đang vội vã tiến vào khu tự nhiên từ đường Koukai-doori, Suzu khẽ mỉm cười.

"Có chuyện gì vậy ạ? Suzu-san."

"Ừm. ——Là chuyện của Asama-san."

Chuyện gì nhỉ, cô đang thắc mắc thì Suzu vui vẻ nói tiếp.

"Hồi có nhiều chuyện ở Mikawa, tớ đã nhờ Asama-san đọc bài văn của mình, đúng không."

"À, vâng, có chuyện đó ạ. Bài văn đó——"

"Tớ đã tin tưởng giao cho Asama-san vì tớ biết, có nhờ chị ấy đọc cũng không sao."

Nghĩa là,

"Vì chị ấy là người có thể nói 'Tớ thích Toori-kun' mà không chút do dự."

Vậy nên,

"Đêm nay, là một đêm vui vẻ nhỉ."

Nghe cô bé nói, cô bật cười.

Tổng trưởng thì đã chết. Bên kia bờ là hạm đội của M.H.R.R. (Thần Thánh La Mã Đế quốc) đang tập kết. Mọi người vẫn chưa tụ họp đầy đủ. Musashi cũng không còn.

Và họ thì đang đi tìm kiếm hiện tượng kỳ quái bất chợt xuất hiện của Phó Hội trưởng, thế nhưng,

"Jud. ——Là một đêm vui vẻ, Suzu-san ạ."

Trong lúc nói chuyện, họ đã đến nơi. Nơi mà Phó Hội trưởng chỉ là một màn đêm u tối của cây cối và cỏ dại. Có một con đường nhỏ mờ ảo như một "vết tích".

Trước con đường đó, thư ký đứng chắn lại.

"Nào! Cuối cùng đội ngũ phóng viên của chúng ta đã đến trước bóng tối của khu tự nhiên, nơi được cho là xảy ra hiện tượng kỳ quái! Đường hầm được tạo nên bởi pháo đài tự nhiên này! Sâu bên trong đây rốt cuộc có thứ gì——"

Đội đặc nhiệm số 2 tóm lấy cổ áo thư ký, xoay cậu ta lại rồi dùng làm lá chắn và tiếp tục chương trình.

Tuy không phải là người phụ trách các hiện tượng kỳ quái, nhưng Mary có thể phát hiện dòng chảy chất lỏng nên được đi theo sau, rồi mọi người cũng nối gót.

Cuối cùng, dù Mitotsudaira đã trở về dinh thự của Sakuya cùng với vị vua của mình, Asama vẫn chưa đến. Có lẽ nghĩ rằng cần có người câu giờ, Sakuya chỉ vào căn nhà nghỉ trong vườn và nói,

"Ồ, đến rồi à. Dù sao thì cũng làm tốt lắm, cứ lấy mấy thứ ở đó mà ăn tạm đi."

Nhìn tảng băng trong nhà nghỉ, vị vua nói.

"Từ mì tonkotsu mà ra được cả gyouza à..."

"Ồ? Ngươi cũng biết đấy nhỉ! Vậy thì làm món gì đó đi! Nhà ta giờ đang thừa nguyên liệu vì chồng ta đang chịu án tù vì tội ngoại tình."

"Vậy thì làm vài món Trung Hoa nhé——"

Sau khi họ nấu nướng đủ món, ăn uống no nê, và ngay khi vừa nghỉ một hơi thì nhóm Asama cũng tới nơi. Vị Vua bên này cũng xem xét kho chứa đồ đông lạnh rồi nói:

"Thế thì bên này làm món cơm đi—"

Cậu chàng bèn tận dụng nhân gyoza làm món cơm rang ngũ cốc. Cùng lúc đó, Asama cũng dọn ra món rau củ luộc muối không dầu mỡ, thế là họ lại bắt đầu bữa ăn thứ hai. Và sau khi nghỉ ngơi thêm một lát, Sakuya liền thông báo kết quả:

"Tụi bây, tổng cộng hơn một nghìn tám trăm rồi đấy, có hiểu 'ngày nghỉ' là cái quái gì không hả?"

"X-xin hãy nói với Izanagi-dono là phần tặng thêm đi mà...!"

"Lão già Izanagi đó, cứ hễ rảnh rang thế này là lại bày ra mấy trò làm ăn không đâu vào đâu, phiền phức chết đi được... Mà thôi, dù sao cũng có thể cải tạo thành hồ bơi, nên xét về kết quả thì cũng coi như tụi bây làm tốt."

Nói rồi, Sakuya vòng ra phía sau hai vị Vua đang ngồi cạnh nhau.

Chỉ trong một khoảnh khắc. Nàng túm lấy đầu hai vị Vua ở hai bên rồi đập mạnh vào nhau.

Một âm thanh vang lên. Hẳn là tiếng hai cái đầu cụng vào nhau chan chát. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng...

"...!?"

Không hiểu sao, toàn thân tôi lại run lên. Một hình ảnh mơ hồ, không rõ ràng của Asama thoáng qua trong đầu, rồi cảm giác choáng váng cũng nhanh chóng tan biến.

"Ồ? Xem ra gần ba tuần thì phản ứng cộng hưởng của Người Sói (Loup-Garou) và sự đồng bộ hóa linh hồn bắt đầu xuất hiện rồi nhỉ."

"L-là sao ạ? Với lại, đồng bộ hóa linh hồn... với Đức Vua của thần thiếp?"

Tôi nhìn sang, Asama ở phía bên kia Vua cũng trong tình trạng tương tự. Nàng đang đỏ mặt nhìn tôi, có lẽ hình ảnh nàng thấy còn rõ ràng hơn của tôi nữa. Chuyện này là...

"Khi ký ức trong đầu tên ngốc này chồng chéo lên nhau, nó cũng được chia sẻ cho cả hai đứa bay. —Mà thôi, dính chưởng ba tuần thì say sẩm là phải. Chứ dùng thường ngày một đêm hay ba ngày thì không đến nỗi đâu.

Phải biết 'sử dụng có kế hoạch' là vậy đó. Sau này chắc sẽ dùng nhiều nên nhớ lấy.

Với cả—sau khi trao đổi dịch thể nhiều đến thế, ba đứa bây, và cả hai người đang kết nối nữa, 'khuôn' đều đã thay đổi ở một mức độ nào đó, tạo ra sự sẻ chia. Cái mà người ta hay gọi là 'hợp cạ' đấy."

Cảm giác 'chao đảo' dần dịu đi, tôi và Asa nhìn nhau qua Vua rồi cười gượng. Vị Vua ngồi giữa thì vẫn đang cúi đầu, tay ôm trán một lúc lâu, rồi cất tiếng:

"Ta..."

"Sao thế ạ?"

"...Không, chỉ là, ta thấy mình thật hạnh phúc. Có Horizon ở bên là trên hết, rồi lại còn thế này nữa."

Thấy tôi và Asama đều đồng tình với nụ cười của Vua, Sakuya cũng mỉm cười nhẹ.

"Mau trở về với con bé đi."

Nàng ngừng một lát.

"Về rồi là phải làm lại từ đầu đấy nhé? Có ký ức rồi thì thử đừng phân thân xem nào?"

"C-cô đừng nói mấy chuyện như thế chứ ạ...!?"

Chỉ nghe một tiếng "Ha ha ha", Sakuya vừa cười vừa đung đưa chân trên ghế dài. Đôi dép xăng-đan văng ra, bay vọt qua đầu mọi người. Nơi nó hướng tới là...

"—Cứ đi ra bằng cánh cổng đó. Ta đã nối thẳng nó với đường về rồi. Vừa bước ra là Vu nữ và Kỵ sĩ có thể trở về cơ thể của mình ngay, còn tên ngốc kia thì tùy thuộc vào nghi lễ bên đó."

"Tức là còn tùy thuộc vào bên chỗ Kimi-dono có thành công hay không, phải không ạ?"

Phải, Sakuya gật đầu.

"Bên này đã chuẩn bị xong phần việc để trả linh hồn về rồi. Còn lại là do bên đó có kéo về được không.

Mà ta cũng đã sắp xếp các bước cho lần tới rồi, nên tụi bây cứ nắm tay tên ngốc đó mà đi. Như vậy là có thể dẫn đường tới chỗ của tụi bây."

Nào.

"—Đi đi. Tuy đây là một trải nghiệm hiếm có cho cả hai bên, nhưng cũng vui phết đấy. Ta không thể nói 'hãy đến lần nữa' ngay được, nhưng mà chuyện của tỷ tỷ—"

"Tỷ tỷ? Là Iwanaga-dono phải không ạ, ngài ấy thì sao ạ?"

"Không, là chuyện bên này thôi."

Sakuya gật đầu rồi nhún vai.

"—Sống cho lâu vào nhé, tụi bây. Cả đám người ở bên kia nữa."

'Không có' — đó là kết luận mà nhóm Tenzo đưa ra.

Trong khu tự nhiên đúng là có một căn nhà hoang. Nhưng nó chỉ đơn thuần là một căn nhà bỏ hoang, Masa tới gần cũng không có hiện tượng kỳ lạ nào xảy ra, Mary cũng không cảm nhận được dòng chảy lưu thể nào.

Có ý kiến cho rằng, có lẽ tuyến đường mà Masazumi đi tới đã có vấn đề.

"Phó Hội trưởng trở về từ Mi rồi đi ra theo con đường Hối Hận, nghĩa là từ phía bên trái phải không ạ?"

Mọi người đã thử đi theo lộ trình đó, nhưng vẫn không có gì xảy ra. Masazumi thử đi một mình, kết quả cũng chỉ là cô đi qua khu tự nhiên một cách bình thường.

...Chẳng có gì xảy ra cả.

Bằng cảm quan của mình, Suzu nhận thấy trạng thái cây cỏ ở nơi được cho là quảng trường có sự khác biệt. Chỉ là cỏ mọc nhiều hơn cây một chút, nhưng...

"...Ghế dài ư? Đúng là có một cái bị hỏng ở đó."

Lời này của chính Masazumi cũng khớp với những gì họ thấy, và đây chính là điểm nghi vấn.

"Masazumi-dono, tại sao ngài lại biết được tình trạng của nơi này trước khi nó thành ra thế này?"

"Tiểu sinh cho rằng,... có phải là do ngài có suy nghĩ áp đặt rằng 'trong quảng trường thì phải có ghế dài' không?"

Lời nhận xét này quả thực cũng có lý. Nhưng,

・Okutama:『Hình dạng và tên của căn nhà hoang đều khớp. —Thưa vâng. Nó được di dời từ ba mươi năm trước, khi Musashi được chính thức xây dựng. —Hết.』

"...Masazumi-dono, vì sao ngài lại biết cái tên đó?"

"Không hiểu sao, tôi lại có cảm giác rằng mình đã tình cờ tiếp nhận được một ký ức nào đó, giống như cái mà 'Oku' vừa cho chúng ta xem lúc nãy...?"

・Okutama:『Không ạ, bản vẽ chi tiết có ghi Omitaira-an này được tạo ra từ ba mươi năm trước. Nhưng sau khi biết được rằng ngài Motonobu không thể lên Musashi, việc giữ lại 'đất của ngài Motonobu' bị cho là có vấn đề về mặt chính trị, nên nó chỉ được sử dụng đơn thuần như một khu tự nhiên. Xem lại biên bản cuộc họp lúc đó, có vẻ như ngài ấy mong muốn nó được dùng làm công viên hoặc nơi hội họp, nhưng vì e ngại ngài Motonobu, ngược lại nó lại bị bỏ không.

Và vì bản vẽ chi tiết này không được sử dụng, nên việc Masazumi-sama truy cập được, hoặc nhận được thông tin từ một nơi nào đó, được phán đoán là rất khó. —Hết.』

Nghe lời giải thích của "Okutama", người nghiêng đầu thắc mắc là Mary.

"...Nếu là hiện tượng kỳ lạ, liệu có phải là loại thay đổi ký ức không ạ?"

"Ký ức bị thay đổi ư?"

"Jud. Có lẽ, chuyện xảy ra ở đây, hoặc ở một nơi nào đó khác trong quá khứ, đã hóa thành hiện tượng kỳ lạ và cho Masazumi-sama thấy những chuyện của thời đó chăng..."

Tôi gật gù, nhưng vẫn có chút nghi vấn. Có vẻ chính Mary cũng không hoàn toàn bị thuyết phục bởi giả thuyết của mình.

Trong trường hợp này, thay vì chờ đợi câu trả lời, hỏi thẳng sẽ nhanh hơn. Gần đây tôi vẫn luôn làm vậy. Lần này cũng thế.

"Mary-dono, cô có nghi vấn gì với câu trả lời vừa rồi của mình sao?"

"—Ể? À, Jud. ...Nếu là ngụy tạo ký ức, thì việc Masazumi-sama đọc sách có hơi mâu thuẫn ạ."

"—Việc ta đọc sách?"

Jud, Mary gật đầu.

"Những gì viết trong sách là thông tin. Nếu ký ức của Masazumi-sama bị thay đổi bởi phía ký ức đó, thì dĩ nhiên hiện tượng kỳ lạ ấy không thể hiểu được nội dung cuốn sách. Và nếu Masazumi-sama cũng đọc nó lần đầu, thì nội dung cuốn sách được đọc trong ký ức bị ngụy tạo sẽ không được ghi nhớ, hoặc sẽ bị thay thế bằng một nội dung khác."

・Họa sĩ ●:『Chị từng bị rồi... Chị cứ ngỡ mình đã vẽ và nộp bản thảo về chương lễ hội mùa hè của Tenzo và Mary, nhưng lúc ra sự kiện mở bìa ra thì nội dung đã bị đổi thành mẩu truyện Tenzo dùng phân thân thực thể để xử lý hết tên nhân vật quần chúng này đến tên khác.

Còn ở một sự kiện khác chuyên về nhân vật quần chúng, nội dung sách lại biến thành cảnh Tenzo và Mary tình tứ, làm cho cả hai phe đến mua đều gục ngã xuống sàn kêu trời: 'Sao lại đối xử với chúng tôi thế này...'』

・Người tán dương:『Chẳng phải đó là do Narze-kun làm lúc đầu óc thiếu ngủ thôi sao.』

Tạm gác lại lời của họa sĩ quỷ súc大手 sang một bên, trường hợp của Masazumi thì sao? Ở phía tôi nhìn, cô ấy đang để con thú ăn kiến trên vai mở khung hiển thị, tìm kiếm trang web liên quan đến sách. Rồi...

"Ừm... Cuốn sách tôi đọc, tuy không chắc lắm, nhưng tôi nghĩ nội dung của nó giống với tóm tắt trên thực tế. Nếu không nhớ gì cả, thì bản thân tôi cũng sẽ nhận ra điều đó là lạ rồi."

"Vậy thì không phải là ngụy tạo ký ức rồi. ...Nếu có khả năng khác, có lẽ là ngụy tạo cảm giác chăng?"

"Đó là gì vậy...?"

Jud, Mary gật đầu.

"Cái này thì ngược lại với ngụy tạo ký ức. Nó sẽ thay thế những gì mắt thấy, tai nghe bằng những thứ khác. Đây là kỹ năng mà các Tinh linh hệ đặc biệt giỏi. Chắc ngài từng nghe rồi chứ? Chuyện người lữ khách được một người tốt bụng mời đi cùng trên con đường đêm, nhưng khi cảm thấy có gì đó không ổn thì đã bị dẫn dụ lên đỉnh vách đá rồi. Có thể gọi đó là ảo thuật, nhưng đây là một hiện tượng kỳ lạ chiếm đoạt cảm giác."

"Trong trường hợp đó, cuốn sách của ta sẽ thế nào?"

"Với ngụy tạo cảm giác, tùy thuộc vào loại hình, nhưng thông tin ngay trong tay có thể sẽ được nhìn thấy một cách chính xác. Những thứ được đưa vào từ bên ngoài thường không được tri giác đúng, nhưng những thứ trong tay, nếu không bị thay thế bằng vật khác, thì đa phần vẫn giữ nguyên trạng. Trường hợp này, nội dung cuốn sách được bảo vệ, nên ký ức sẽ trở nên chắc chắn, nhưng—"

Tôi hiểu mối lo ngại của Mary. Nếu là ngụy tạo cảm giác, sẽ có một sự không khớp xảy ra.

"Dù cảm giác bị chiếm đoạt, nhưng thực tế không thay đổi, nên nếu bước vào một bụi cây rậm rạp như thế này, thì những gì mắt thấy và cảm giác của cơ thể sẽ khác nhau, hẳn là phải nhận ra ở một điểm nào đó chứ nhỉ?"

Đúng vậy, Naru đáp lời.

"Ngồi trên ghế dài đọc sách là 'chuyện thường ngày' của cậu phải không? Nhưng theo ví dụ lúc nãy, thì đó đã là 'bước hụt chân khỏi vách đá' rồi. Vì ngay cả chiếc ghế dài cũng đã bị hỏng, mà cậu vẫn ngồi lên nó."

"Để có thể che đậy được cả sự không khớp đó, thì nó phải là một hiện tượng 'kỳ' thuộc hàng thượng cấp. Và nếu một thứ như vậy được kích hoạt, không thể có chuyện không một ai trên Musashi này nhận ra."

Nếu vậy thì, Mary nói tiếp.

"—Có thể vì một điều kiện nào đó, Masazumi-sama đã di chuyển đến một không gian khác, hoặc một trục thời gian khác, có thể gọi là dị giới."

...Điều kiện ư!?

Đó là gì chứ, tôi thầm nghĩ. Tôi chỉ luôn đến đó vào những lúc rảnh rỗi và nghỉ ngơi một chút thôi. Nếu nghĩ theo hướng đó thì...

"Vậy điều kiện là... khi ta mệt mỏi vì đối phó với các ngươi và mong muốn được nghỉ ngơi sao?"

・Kimmaru:『Cái hiện tượng kỳ lạ mang tính phúc lợi xã hội gì thế.』

・Người lao động:『Nghĩa là giờ cô không mệt à!』

...Mệt lắm rồi đây này...!

Vậy là không phải rồi. Mà thôi kệ.

"Hay là do Phó Hội trưởng mang theo sách ạ?"

"Giờ ta vẫn đang mang đây."

Bọn họ lùi lại. Thật vô lý, nhưng có lẽ là vậy sao.

Thế thì là gì nhỉ? Lẽ nào điều kiện nằm ở đâu đó ngoài bản thân mình? Nhưng...

"Cứ đứng đây suy nghĩ mãi cũng chẳng đi đến đâu."

Ngay khi mọi người cùng gật đầu đồng tình, một khung hiển thị hiện ra.

・Cha Asama:『Mọi người! Nhờ Tomo-chan và Mitotsudaira-kun đã cố gắng bòn rút từ Toori-kun mà nghi lễ sẽ được tiến hành sớm hơn đấy! Mau quay lại ngay!』

"Vậy thì hành động thôi."

Đứng trên Shijou đang sáng bừng trong lễ hội, Ishida vừa nhìn về phía tây từ Sanuki vừa quyết định.

Dù không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng có vẻ như Musashi trên mặt đất ở Shikoku lúc này đang rất sôi động.

...Lễ hội sao.

Nhưng khi nhớ lại ký ức và xem lại ghi chép, vào thời điểm này, Musashi không có lễ hội nào được tổ chức. Nếu đây là lần đầu tiên họ tổ chức ở Shikoku, thì có thể suy đoán ra hai mục đích.

"Một là lễ hội cúng dường để tạ ơn những sản vật thu hoạch được từ vùng đất này... Đây là lễ hội mà phe Musashi quyết định sẽ sinh sống tại Musashi trên mặt đất này, và họ muốn khuấy động tinh thần lên.

—Để chúng không quá tự mãn, tốt nhất là nên dập tắt nó đi."

Vậy suy đoán thứ hai là gì. Đó là...

"—Một loại thuật thức nào đó. Hơn nữa lại là một thứ quan trọng đến mức phải tổ chức lễ hội thâu đêm suốt sáng tại đền Asama.

Ta cảm nhận được một điềm chẳng lành. Đúng là một điềm chẳng lành.

—Nếu là một chuyện xấu, thì sẽ rất phiền phức. Tốt nhất là nên dập tắt nó đi."

Việc mở khung hiển thị và ra lệnh là một.

Bây giờ đám học sinh chắc cũng đang ngủ cả. Không có ai cản trở quả là đáng tiếc, vì tôi khá thích cái màn đối đáp đó. Càng bị phản đối, thầy đây lại càng hăng máu. Nên giờ tinh thần cực kỳ bình thường. Tức là rất bình tĩnh. Vì vậy...

『Toàn thể, chuẩn bị xuất cảng. Ngay khi tập hợp đủ sẽ tiến về Shijou. —Bắt đầu chiến dịch trấn áp Musashi trên mặt đất.』

Nào, đứng trước cánh cổng trắng toát, Toori nói trong khi tay trái và tay phải được Asama và Mitotsudaira nắm lấy, và cậu cũng nắm chặt lại tay họ.

"Làm phiền mọi người nhiều rồi. Cả Asama, cả Nate nữa. ...Ở bên kia còn có Horizon và nee-chan nữa chứ."

"Nghi lễ này, theo như thần thiếp nghe nói thì cần cả sự tham gia của người thường nữa đấy ạ. Ngài sẽ còn làm phiền nhiều người hơn nữa đó."

"Cứ như là ta đang quay về để bị mắng ấy nhỉ."

Ngay khi cậu vừa nói xong, Asama gật đầu và cất lời.

"Chắc chắn, những chuyện như thế này, ngày xưa cũng đã từng xảy ra rồi ạ."

"...Ngày xưa?"

"Vâng, ...kiểu như là, sự nhiệt tình của Sakuya-dono, hay chuyện liên kết linh hồn lần này, khi em suy nghĩ về lý do tại sao lại như vậy, em đã nghĩ rằng... —Tức là có khả năng chúng ta đã có mối quan hệ như thế này từ trước khi chúng ta là chúng ta của hiện tại."

"Luật luân hồi được áp dụng ở các giới, phải không ạ...?"

Vâng, Asama gật đầu.

"Dựa trên luật lệ đó, người đã khuất có thể sẽ vào một tử giới như Yomi, hoặc tùy vào công đức đã tích lũy mà trở thành một cư dân bình thường của thần giới. Khi đó, họ có thể xem lại ký ức trước đây, hoặc giống như Toori-kun lúc nãy, đa tầng hóa chúng trong bản thân mình.

Chỉ là..., những mối quan hệ được vun đắp qua các giới, bản thân mối quan hệ đó sẽ trở thành một 'khuôn' và tiếp tục.

Những người đã luân hồi khi ở hiện thế lại có quan hệ gần gũi hoặc tương tự nhau cũng là vì thế."

"Chúng ta cũng vậy sao?"

"Cũng không có bằng chứng chắc chắn ạ. Với lại, nghĩ rằng vì chúng ta đã có mối quan hệ đó từ trước nên bây giờ mới như vậy, cũng có chút bực bội. Vì em đã mở lòng mình ra một cách đáng ngạc nhiên thế này mà."

Ừ nhỉ, tôi cười gượng, rồi cảm nhận được một lực siết nhẹ ở tay. Mitotsudaira ở phía đối diện khẽ cười.

"Cái việc 'đóng lòng' đó cũng đã trở thành một 'khuôn' trong mối quan hệ rồi đấy ạ. —Ngài đã cố chấp một cách lạ thường luôn đó."

Chuyện đó cũng vậy..., Asa thì thầm rồi nhìn vào 'cánh cổng' phía trước.

"Không biết thế nào nhỉ."

"Chuyện chúng ta có phải có mối quan hệ như vậy hay không ấy à?"

"Vâng. Nếu đúng là như vậy, em nghĩ thế này."

Đó là,

"Chắc chắn, khi câu chuyện về sự hỗn loạn của tận thế ở hiện thế nổ ra, và mọi người cảm thấy bất an, có lẽ, Toori-kun đã không thể làm ngơ được.

Vì vậy, cậu đã quyết định cùng chúng em đi đến hiện thế, và nói rằng, 'Cùng nhau giúp một tay nào'."

"Tomo-dono, ...nội dung này giống hệt tiểu thuyết mộng mơ đấy ạ."

Đúng vậy nhỉ, tôi cũng nghĩ thế. Nhưng...

"Nếu đúng là vậy, —thì phải làm cho ra trò mới được."

Không hiểu sao, tôi cảm thấy mình đã quyết tâm hơn.

"Dù có thể sẽ bị nói là 'không cần mày' ở bên kia, nhưng mà, tao vẫn sẽ đi.

—Tao là Tổng trưởng kiêm Hội trưởng Hội học sinh mà. Trên đời này có mấy ai được như thế chứ, vả lại còn có mọi người ở bên nữa."

Vì vậy,

"Chúng ta hãy làm họ kinh ngạc đi. —Phải làm cho họ phải thốt lên rằng, 'Cứ từ từ mà chết đi!' mới được!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!