Vol 4: Phía sau câu chuyện
Chap 20: Cuộc trò chuyện trên bàn ăn
5 Bình luận - Độ dài: 2,563 từ - Cập nhật:
Trans: KanzuNe
Edit: Tài Dảk
********
Một ánh sáng màu trắng loé lên.
Sau giờ học, Sarah từ từ kéo lê cơ thể mệt mỏi của mình lên sân thượng với một vài vết bầm ở trên người.
Ánh sáng màu trắng đó chính là Lithia đang chữa lành cho Sarah bằng Thánh Thuật của mình.
“Thánh Thuật của Lithia-chan mạnh lên rồi nhỉ?”
“Fufu, chắc vậy ha. Có lẽ mỗi ngày được luyện tập chăm chỉ cùng Ren cũng phần nào khiến ma pháp của tớ được cải thiện.”
“Phần nào thôi ư… Cảm giác cậu mạnh lên nhiều lắm luôn á…”
“Thật ư? Nhưng mà mạnh lên được thì cũng tốt mà.”
“...Hah… Đập nát sự tự tin của cô bạn này đi nào…”
Những lời của Sarah chẳng có chút gì gọi là oán trách mà ngược lại thậm chí còn nhiệt tình, như thể cô đã quyết tâm hơn vậy.
Lithia không nghe rõ nên đã quay lại nhìn thẳng vào mắt Sarah.
“Tự tin?”
“Không không, chỉ nói vu vơ thôi à.”
Thấy vậy, Lithia lẩm bẩm, “Sarah lạ thiệt đó” rồi dừng sử dụng thánh thuật lên Sarah. Thế rồi, cô chợt nhớ ra kì tuyển chọn cho đại hội võ thuật đang chuẩn bị diễn ra. Có thể nói, sự kiện hôm nay, với vô số học viên tham gia, chính là sự kiện đặc sắc nhất từ trước đến nay trong lịch sử học viện.
“Yaaaaaaa!”
Người đầu tiên được chọn làm đại diện chính là Kaito, senpai năm hai của Ren.
“Tuyệt! Vậy chúng ta đều làm đại diện rồi!” Không phải ngoại lệ, Vayne chính là người tiếp theo.
“...Có vẻ là vậy rồi.” Và cuối cùng, Sarah đã có cho mình vị trí đại diện cuối đúng như dự đoán.
Ngoài ba người họ ra, vẫn còn một đại diện khác, không ai khác chính là tiểu thư năm hai của một gia tộc danh giá. Thế nhưng, vì công chuyện của gia đình nên cô đã phải rời đi một thời gian ngay trước khi bản thân được chọn.
Lithia thầm mong cô bạn Sarah của mình có thể cố gắng hết sức mình trong kì tuyển chọn rồi lặng lẽ nhìn người bạn mình chuẩn bị rời đi. Đó cũng là lúc mà Vayne và những người khác vừa mở cửa sân thượng.
“Vậy thì tớ đi đây. Nhớ đừng vui quá vì mình được chọn mà lơ là cảnh giác rồi để bị thương đấy nhé, hậu đậu.”
“B-Biết rồi mà. Mà cậu gọi ai là hậu đậu đấy?!”
“Fufu, sung sức vậy thì tốt rồi.”
Lithia quay lưng lại với Sarah rồi rời đi, mái tóc màu bạch kim và ánh tím cứ thế tung bay trong gió.
Và rồi, sau lưng cô…
“Lithia… Cậu nghĩ sẽ thế nào nếu cậu tham gia vào cuộc tuyển chọn lần này vậy?”
Lắng nghe câu hỏi bất chợt này, cô chợt dừng lại rồi từ từ nhìn lên bầu trời phía trên. Sau một hồi ngắm hoàng hôn từ từ hoà vào bóng tối, Lithia quay lại với nụ cười tinh nghịch trên môi.
“Ngốc ạ. Cứ đoán mò vậy thì chẳng đến được đâu đâu.”
Với những lời đó, Lithia lặng lẽ rời đi, và lần này, Sarah chỉ biết tiễn người bạn mình mà chẳng thể nói câu nào.
◇ ◇ ◇ ◇
Trên đường quay lại phòng họp của Ban Điều Hành, Radius quay sang nói với Ren đi cạnh cậu.
“Đúng như tôi nghĩ, cuộc tuyển chọn quả thực là tâm điểm lần này nhỉ?”
“Phải rồi ha, rốt cuộc thì đến cuối vẫn là bốn người đó, Mà cũng chẳng sao, kiểu gì bọn họ cũng sẽ mang được vinh quang về cho học viện này thôi.”
“Quả thực, đặc biệt là Kaito Leonard… Cả về mặt tấn công và phòng thủ, anh ta đều rất xuất sắc. Trong khi Sarah Riohard và những người khác đều rất giỏi về mặt sức mạnh, kĩ thuật của nhà Leohard vẫn là thứ gì khó có thể đánh bại được.”
Không giống như đại đa số người sử dụng Kiếm Thuật Hoàng Gia và những người khác, nhà Leohard có truyền thống sử dụng đại khiên qua nhiều thế hệ. Nếu xét về khả năng sử dụng kiếm của họ thì khá khó, nhưng về khả năng phòng thủ và hỗ trợ người khác trong chiến đấu ư? Chỉ có số ít mới có thể so được thôi.
“Cũng sắp xong việc rồi, thôi thì chúng ta cố nốt là được.”
“À, về chuyện đó…”
Trong lúc cả hai đi bộ dọc học viện, Radius đột nhiên nhớ ra gì đó và nói với Ren.
“Mirei và tôi sẽ lo mang đống giấy tờ còn lại về cung điện giải quyết sau, thế nên là tôi cần cậu và những người khác dưỡng sức và chuẩn bị cho ngày mai. Được chứ?”
“Hử? Chẳng phải nếu chúng ta làm cùng nhau sẽ tốt hơn sao?”
“Không sao. Mà quan trọng hơn thì, tôi có chuyện muốn nhờ cậu. Xin lỗi nếu gấp quá nhé.”
Thường khi Radius nhờ vả người khác thì đó sẽ là chuyện cực kì quan trọng, hoặc có thể chỉ là việc vặt không hơn không kém. Ngay khi Ren nghĩ có lẽ lần này cũng không ngoại lệ thì Radius bất ngờ đặt tay lên vai Ren và ghé sát tai cậu.
“Sao chúng ta không mời Ulysses đến ăn tối ở Arne Verde nhỉ?”
“...Ăn tối ở tập đoàn Arne Verne đáng tự hào đó sao?”
“Thế nào, hửm?”
Rõ ràng là có chuyện họ cần phải trực tiếp thảo luận với nhau rồi. Việc Radius thì thầm vào tai Ren chính là bằng chứng xác đáng nhất cho chuyện đó.
“Thật vinh dự khi được chính Hoàng Tử Đệ Tam mời đấy.”
Nhận ra ý định của Radius, Ren liền gật đầu không chút do dự.
◇ ◇ ◇ ◇
Và thế là, cả Ren, Radius và Ulysses đều có mặt cho buổi gặp mặt ở một nhà hàng nằm trên đỉnh của toà nhà Arne Verne.
Sau cuộc chào hỏi xã giao, Radius bắt đầu khai màn buổi tiệc.
Những món ăn được mang ra, có thể nói, đều là tuyệt phẩm được chính đầu bếp của Arne Verne tạo ra. Ngay cả Ulysses, người đã nếm trải biết bao của ngon vật lạ, cũng tỏ vẻ hài lòng trước bữa ăn hôm nay.
Chẳng mấy chốc cả ba đều ăn uống no say, và cả Ren lẫn Ulysses đều cho rằng cũng đã đến lúc—
“Có thứ này ta muốn cho hai người xem.” Radiu nói rồi lấy ra hàng loạt tài liệu để trước mặt cả hai.
“Trước tiên thì cho phép ta được xin lỗi.”
Radius xin lỗi vì đã phải mất quá lâu mới có thể chia sẽ được thông tin mà Estelle, chỉ huy của Sư Phòng, mang về được từ Lục Địa Quỷ.
“Đáng ra ta nên chia sẻ với mọi người sớm hơn, nhưng vì tình hình hiện tại và nhiệm vụ bí mật của Estelle nên tôi phải chuẩn bị trước một số thứ.”
“Đúng như đã đoán, hẳn ngài đã giao nhiệm vụ bí mật nào đó, phải không?”
“Không hổ danh là Ulysses. Hoá ra ngài cũng biết nhỉ?”
“Dĩ nhiên rồi thưa ngài! Vì chỉ có tôi, Ulysses đây, mới là người hiểu rõ Điện Hạ nhất thôi!”
Ulysses nói đùa một cách khoa trương và đầy hứng khởi. Và rồi, anh lập tức quay sang Ren và hỏi, “Hẳn Ren cũng biết về nhiệm vụ bí mật đó mà, phải không?”.
“Đúng là cháu có cảm giác gì đó kì lạ thật, nhưng chỉ vậy thôi.”
“Haha, vậy là được rồi.”
Không chậm trễ hơn nữa, cả hai nhanh chóng lướt qua tập tài liệu mà Radius để trên bàn.
Bên trong chính là thông tin về thủ lĩnh của Giáo Phái Ma Vương mà Estelle đã báo cáo với Radius trước đó, bên cạnh đó là hai thuộc hạ cấp cao làm việc dưới trướng hắn.
Đầu tiên là về tên thủ lĩnh.
“Hắn là một ma cà rồng thuỷ tổ được Ma Vương giao phó vùng Serakia, vùng đất có nhiều ma lực nhất ở Lục Địa Quỷ.”
Hắn tên là Medario, không có họ. Tuy có nhiều thông tin còn sót lại từ truyền thuyết, song ngoại hình của hắn lại chẳng hề được ghi chép trong bất kì tài liệu nào.
Mặc dù không có ghi chép về bất kì trận chiến nào giữa Medario và Thất Anh Hùng, nhưng việc họ hoành hành khắp lục địa quỷ là sự thật chẳng thể chối cãi trong lịch sử của các quốc gia.
“Hẳn phải có ghi chép về một người như vậy trong đoàn tuỳ tùng của Ma Vương chứ? Ngài nghĩ sao, Radius Điện hạ? Ngài có nghĩ liệu hắn vẫn còn sống đến tận bây giờ không?”
“Cái này thì ta có thể khẳng định được. Từ giờ trở đi, chúng ta cũng cần phải lưu tâm đến những vấn đề đó nữa.”
“Kể cả nếu ta bắt được hắn có liên quan tới Giáo Phái Ma Vương, liệu kết cục của hắn ta có giống Giám Mục Lenidas?”
“Cũng có khả năng hắn sẽ tự vẫn và chết như người đàn ông kia, nhưng chúng ta đâu thể để yên được, phải không nào?”
Cựu Giám Mục Lenidas, kẻ đã tấn công Tháp Đồng Hồ Trung Tâm, đã chết vào mùa hè năm đó.
Ngay sau khi bị bắt, hắn đã được giam giữ bên trong nhà tù và giữ để không bị chết đói. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chết một cách tàn bạo và khô quắt lại chỉ còn là một bộ xương khô trong chính phòng giam của mình.
Có vẻ như dấu ấn của Giáo Phái Ma Vương đã từ từ hút sạch sinh lực của Lenidas mặc cho không hề bị bỏ đói.
“Quay lại chuyện chính thì có vẻ như kẻ cầm đầu tên là Medario nhỉ? Nếu ta không nhầm thì…”
“Ý ngài là có thể gã đứng đầu giáo hội chỉ tự xưng là Medario thôi sao?”
“Có thể là như vậy. Nhưng ta không nghĩ thủ lĩnh của những kẻ đang muốn hồi sinh Ma Vương lại đi đóng giả làm thuộc hạ thân cận nhất của hắn đâu.”
“Quả thực… Thậm chí tên Medario này còn không rõ sống chết ra sao. Sẽ thật ngu xuẩn nếu cố lừa người khác như vậy. Nhưng mặt khác, chúng ta cũng chẳng thể biết được mục đích hồi sinh Ma Vương của chúng là gì.”
“Chính vì thế ta mới cần phải cảnh giác. Tốt nhất thì ta nên cho rằng kẻ đứng sau giáo hội chính là ma cà rồng thuỷ tổ Medario và hành động theo đó.”
Và rồi, Ren đặt ra một câu hỏi. Thực tế thì đây cũng là lần đầu cậu nghe được cái tên Medario này.
“Liệu có thông tin về Medario trong các tài liệu bây giờ không?”
“Hẳn là phải có rồi, nhưng chắc không nhiều đâu.”
Ulysses sau đó nhìn Ren và hỏi Radius.
“Sao Điện Hạ lại nghĩ là không có nhiều thông tin vậy? Hẳn là ngài phải có lí do của mình chứ?”
“Hừm… Ngoài việc hắn chưa từng chiến đấu với bất kì ai trong Lục Anh Hùng thì…” Ren nghĩ ngợi.
“Đúng vậy, có một lí do tiên quyết.” Radius nói.
Nghe được điều này, Ren chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo, nghĩ rằng có thể đây là lí do.
“Liệu lí do đơn giản có phải chỉ là ai nhìn thấy hắn đều đã mất mạng không?”
“Phải, Medario nhìn chung thì mạnh kinh hồn. Đội quân Ma Vương được dẫn đầu bởi hắn đã phá huỷ nhiều quốc gia đến mức chẳng còn sót lại tài liệu gì liên quan đến trận chiến.”
Nói rồi, Radius nhìn hai người trước mặt mình với ánh mắt nghiêm túc.
“Ta đã chia sẻ thông tin mật này cho hai người biết trước cả các quý tộc khác. Làm ơn hãy nhớ rằng từ giờ, thủ lĩnh của Giáo Hội Ma Vương là Medario, cộng thêm cả hai thuộc hạ của hắn nữa.”
Nói thì dễ đấy, nhưng làm gì thì chưa ai rõ cả. Ren được bảo là có thể cầm tập tài liệu về để tham khảo nên cậu đã cất chúng vào túi của mình.
Ren cũng quyết định là sẽ truyền đạt lại nội dung của cuộc gặp hôm nay với người không thể góp mặt hôm nay, Lessard Clausel.
“Ta cũng muốn gọi Lessard-san đến đây hôm nay, nhưng có vẻ ngài ấy bận quá nên ta cũng chẳng dám gọi.”
“Có vẻ như kể từ lúc lên làm Tử Tước, Lessard-sama cũng bận rộn hơn rồi thì phải.”
“Thì ta cũng vậy đấy! Các thương gia ở Eupheim cũng đang muốn thiết lập mối quan hệ với Tử Tước Clausel đang làm mưa làm gió ớ Đế Đô kìa!”
Nghe được câu chuyện này khiến Ren cũng tự hào phần nào.
Sự phát triển của Clausel cũng sẽ góp phần làm ngôi làng Ashton khang trang hơn, giúp Ren bước gần hơn trên con đường hiện thực hoá ước mơ hồi còn ở làng của cậu. Dù tương lai là thế, nhưng trước diễn biến của Giáo Hội Ma Vương và cuộc trò chuyện hôm nay thì có lẽ ước mơ đó nên gác lại sau.
“Radius, hôm nay chỉ có vậy thôi sao?”
“Chỉ có vậy thôi. Còn Ulysses, ngài có gì cho chúng ta không?”
“Chà, vậy thì tôi xin nhân cơ hội này…”
Giờ chuyện chính đã xong, cả ba người họ có thể thư giãn rồi.
Không khí của cuộc nói chuyện đã dịu đi phần nào, và tất cả đều đã lấy lại tâm trạng của mình.
“Edgar có xin lỗi vì không thể đến xem Ren và Lithia luyện tập ở Sư Phòng được. Ông ấy dạo này bận quá ấy mà.”
“À vâng, cháu không phiền đâu. Nhưng chắc ngài không chỉ có vậy đâu nhỉ?”
Ulysses đã tự mình bắt đầu cuộc nói chuyện nên hẳn phải có chuyện gì đó khá quan trọng.
Ren chợt nhớ lại bức thư mà cậu đã nhận được từ Ulysses hồi đầu xuân.
“Tất nhiên rồi. Hôm nay chúng ta sẽ nói về Lễ Hội Sư Vương.”
“Ngài có bảo muốn gặp cháu mà.”
“Đúng vậy. Chắc cháu cũng biết là trong thời gian lễ hội diễn ra sẽ có các khách mời từ nước ngoài phải không?”
“Tuy không rõ chi tiết nhưng cháu cũng mường tượng được rồi.”
Nếu nhớ không lầm thì các quý tộc và hoàng tộc từ những quốc gia khác thi thoảng cũng có chuyến viếng thăm.
“Mmm, năm nay chúng ta sẽ có rất nhiều khách mời đến từ Lục Địa Thiên Không. Cùng với các hậu duệ của Thất Anh Hùng tham gia sự kiện thì dự kiến là lễ hội sẽ rầm rộ hơn mọi năm đấy. Chính vì lí do đó…”
Chuyện này cực kì mật thiết với lí do Ulysses muốn gặp Ren đến vậy.


5 Bình luận