[LN] Quyển 8 - Hạ - Akira giả mạo [COMPLETED]

Chương 248: Câu hỏi kỳ lạ

Chương 248: Câu hỏi kỳ lạ

Duck: Éc éc :D Mừng lễ Quốc Khánh 2/9 muộn :D Việt Nam muôn năm :3 

Mỗi ngày một chương (hoặc nhiều hơn) nhé :D 

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Mặc dù đã nghe Sheryl kể lại, nhưng Hikaru và những người khác vẫn không rõ chi tiết tình hình thế nào, chẳng hạn như lý do vì sao Akira lại đột ngột tách ra hành động riêng. Nhưng họ có thể đoán rằng Akira và chắc là cả Carol nữa, đều đã quay trở lại tàn tích Mihazono. Tiếp đến, tất cả bàn bạc xem mình nên làm gì. Cuối cùng, Hikaru và họ quyết định sẽ tạm thời ở yên tại chỗ và chờ liên lạc từ phía Akira.

Riêng Hikaru, sau khi nghe tin có những kẻ chẳng khác nào siêu nhân đang gây náo loạn ở đó thì cô chỉ muốn quay về Thành phố ngay lập tức. Thế nhưng, Elena, Sara, Sheryl và cả Togami đều kịch liệt phản đối.

Thậm chí Togami còn đề nghị nên tiến gần tới khu vực đấy hết mức có thể, song Elena và Sara lại không đồng ý, bởi cả hai đang là vệ sĩ của Hikaru. Nếu Hikaru đã không muốn tới gần thêm thì họ cũng không thể làm trái lại được. Còn chưa kể đến việc giờ cả nhóm còn có thêm Sheryl, một đối tượng cần bảo vệ khác nên họ càng có lý do để giữ vững quan điểm này.

Như một sự thoả hiệp, tất cả quyết định sẽ giữ nguyên vị trí hiện tại. Tất nhiên họ không chỉ ngồi chờ không mà ít nhất vẫn sẽ phải thu thập thông tin. Nhờ vậy mà tất cả đã biết được rằng đơn vị Thành phố bảo vệ toà nhà Seranthal đã bị quét sạch, nhiều Thợ săn bỏ chạy khỏi tàn tích Mihazono và việc Olivia mặc đồ hầu gái khiến người ta nghi ngờ rằng cô có liên quan đến Tập đoàn Lion’s Tail, vốn mới xuất hiện ở tàn tích gần đây.

Còn thông tin về sự an nguy của Akira thì vẫn chưa có. Nhất là từ sau vụ Akira giả thì tin đồn về sự xuất hiện của Akira lan truyền khá dễ dàng. Ấy thế mà lần này lại chẳng có động tĩnh gì liên quan đến cậu. Vậy nhiều khả năng Akira đang ẩn náu đâu đó và vẫn an toàn. Nhưng cũng không ai dám khẳng định như vậy. Tuy mức độ lo lắng là khác nhau, nhưng tất cả đều cầu mong rằng Akira sẽ bình an vô sự.

Đúng lúc ấy, Akira gọi tới. Kết nối liên lạc qua thiết bị đầu cuối trên xe, giọng của Akira vang lên.

“Ờ, là Akira đây. Elena-san, bên đó tình hình thế nào rồi ạ? Em nghe Carol bảo là đã đưa Sheryl tới chỗ các chị rồi....”

“Ừ. Cô ấy đang ở cùng bọn chị. Còn em thì sao Akira? Em có ổn không?”

“Vâng. Em ổn ạ. Carol cũng an toàn rồi.”

Nghe vậy, cả xe liền thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy à. Tốt quá rồi.”

Sau khi xác nhận Akira vẫn bình an, Elena cũng thả lỏng. Cô mỉm cười nhẹ với Sara, lấy lại bình tĩnh và tiếp tục câu chuyện.

“Vậy Akira. Trước tiên thì chúng ta hãy chia sẻ thông tin đi. Bên chị hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra cả.”

“Dạ vâng. Vậy để em ngắt máy một chút rồi mở lại để tất cả cùng nói chuyện.”

Sau đó Akira chuyển đổi thiết lập liên lạc. Nhờ công nghệ hiển thị mở rộng, hình ảnh của mọi người xuất hiện như thể tất cả đang ở cùng một chỗ và cuộc trò chuyện bắt đầu trong bầu không khí bình tĩnh.

Sau khi chia sẻ thông tin thì phản ứng của mọi người có sự khác biệt rõ rệt. Người phản ứng mạnh nhất là Hikaru. Cô hoa mắt chóng mặt, ngã vật ra ghế sofa và nói với giọng đầy tuyệt vọng.

“X-Xong rồi....”

Thợ săn mà cô phụ trách đã gây chiến với Tập đoàn Sakashita. Đây rõ ràng là một thảm hoạ. Nó không chỉ ảnh hưởng đến cơ hội thăng tiến mà còn khiến cô có thể bị truy cứu trách nhiệm, bị đuổi ra ngoài bức tường Thành phố và phải sống trong một thế giới khắc nghiệt, nơi mà giết chóc là chuyện thường ngày. Hikaru chìm trong tuyệt vọng khi nghĩ tới viễn cảnh ấy.

Thấy phản ứng của Hikaru, Akira dần nhận ra mức độ nghiêm trọng của hành động mà mình vừa gây ra. Ngay cả một người chỉ gián tiếp đối đầu với Sakashita thôi đã phản ứng như vậy rồi thì người trực tiếp bắn nhân viên của Sakashita như cậu sẽ ra sao? Dù không biết hậu quả cụ thể thế nào, nhưng Akira đã thực sự hiểu được độ nghiêm trọng của tình hình.

Nhưng kể cả biết trước điều này đi chăng nữa thì cậu cũng sẽ không thay đổi quyết định cứu Shiro. Điều ấy là không thể thay đổi. Nhưng cậu càng thêm biết ơn Carol, người đã hiểu rõ mức độ nguy hiểm đó nhưng vẫn chọn giúp cậu.

Akira liếc nhìn Carol và cô mỉm cười đáp lại.

“Nếu đến lúc nguy cấp thì tôi chỉ cần chuyển sang khu vực của một trong Ngũ đại Tập đoàn khác là xong. Akira có muốn đi cùng tôi không?”

“Ơ, tôi á? À... tôi thì....”

Vì phải ở lại khu vực Kugamayama để hoàn thành yêu cầu của Alpha nên Akira không thể đi cùng Carol. Để che giấu chuyện đó, cậu liền hướng lời về phía Shiro.

“...Cái đấy tính sau đi. Chuyện có cần lo tới mức đó hay không thì còn tuỳ vào Shiro nữa. Đúng chứ?”

“Tôi biết mà. Tôi sẽ xử lý được.”

Nghe vậy, Hikaru liền bật dậy, giọng đầy hy vọng.

“A-Anh thật sự có thể xử lý được ư!?”

“Ừ. Dù sao thì tôi cũng là một người khá có tiếng nói ở Sakashita. Chuyện này tôi có thể ém nhẹm được. Cơ mà giờ thì hơi khó, nhưng sau khi xong việc và quay về Sakashita thì tôi sẽ xử lý ổn thoả cho.”

“Thật sao!? Vậy xin nhờ anh ạ!”

“Ừ. Cứ để tôi.”

Dù Shiro có hơi tỏ vẻ bề trên, nhưng Hikaru vẫn đủ tự chủ để không bật lại rằng “là lỗi của anh đấy chứ”. Có nói thế nào thì tuy Shiro giờ đang thuộc diện đào tẩu, nhưng xét về địa vị thì cậu vẫn là người của Sakashita Heavy Industries. Còn Hikaru thì suy cho cùng cũng chỉ là nhân viên quèn của một Thành phố địa phương. Chính nhận thức ấy đã giúp cô giữ được bình tình để không lớn tiếng, từ đó làm mất cơ hội được giúp đỡ trong tình thế khó khăn này.

Thế nhưng Akira lại thẳng thừng nói.

“Khoan đã, sao mày nói như kiểu mày đang ban ơn vậy? Tất cả là tại mày gây ra mà, đúng không?”

Akira nhìn Shiro với vẻ hơi trách móc, khiến Shiro lảng đi chỗ khác. Cậu tiếp tục.

“Tao nợ mày thì không nói, chứ Hikaru hay Carol có nợ gì mày đâu. Nếu đã vay rồi thì trả cho đàng hoàng đi, biết không hả?”

“Biết rồi mà.... Tao sẽ trả, kèm cả lãi luôn.”

Nghe vậy, Akira cũng dịu ánh mắt lại. Thấy thái độ đó, Elena và Sara cũng ngừng nhìn Shiro với vẻ gay gắt.

Khi câu chuyện đã chuyển sang vấn đề nợ nần thì Shiro hỏi Akira.

“Akira. Về chuyện nợ nần thì giờ tao còn nợ mày bao nhiêu vậy?”

“Hừm.... Tao nghĩ vẫn là tao nợ mày chứ chưa chuyển thành mày nợ tao đâu. Chuyện đấy sẽ tính tiếp nếu như mày thực sự lo được vụ của Sakashita.”

Dù Akira đã chiến đấu với Harmers theo yêu cầu của Shiro, nhưng Shiro cũng đã liều mạng giúp Akira nên cậu vẫn thấy mình là người nợ. Tuy vậy, điều đó phụ thuộc vào việc sau này Shiro có giải quyết rắc rối với Sakashita hay không. Nếu không làm được thì Akira cho rằng tình thế đôi bên có thể đảo ngược và Shiro sẽ là người nợ cậu.

“V-Vậy à....”

Shiro cũng hiểu điều đó. Cậu thấy Akira người rất trọng chữ tín khi không nói thẳng rằng “nợ đã trả xong”, nhưng đồng thời Shiro cũng nhận ra rằng sẽ rất khó để tiếp tục lợi dụng cái gọi là “ân huệ” để sai khiến Akira thêm lần nữa. Nếu muốn thì cậu phải tìm cách tạo thêm một ân huệ lớn khác. Suy nghĩ ấy khiến Shiro hơi căng thẳng.

Lúc này Elena hỏi.

“Thế còn Akira, em tính sao? Kẻ giả mạo em đã bị hạ rồi phải không?”

“Em vẫn đang tính ạ. Trước tiên thì để giải quyết chuyện Thành phố đang treo thưởng thì em định gửi dữ liệu trận chiến lúc em giết hắn cho Hikaru rồi nhờ Inabe xử lý.”

“Ừ, ý hay đấy. Hikaru-san, cô làm được chứ?”

“Được. Vậy để làm việc đó thì chúng ta nên quay về trước cái đã.”

Tôi muốn về. Tôi muốn về ngay bây giờ. Lý do gì cũng được, miễn là có thể rời khỏi vùng đất hoang nguy hiểm này để an toàn vào được bên trong bức tường. Hikaru vừa nghĩ, vừa để lộ rõ suy nghĩ ấy trên khuôn mặt.

Togami hỏi nhẹ.

“Thế còn Akira và những người khác thì sao? Cô định để họ lại à?”

“À, cái đó thì...”

Hikaru ấp úng vì không dám nói thẳng. Đúng lúc ấy, Carol đáp thay.

“Tôi và Akira sẽ tạm thời hành động riêng. Nếu chúng ta lập nhóm thì mấy rắc rối liên quan đến Sakashita có thể liên đới sang cả mọi người đấy.”

“Ừ.... Nói vậy cũng đúng.”

Togami gật đầu như để tự thuyết phục mình. Hiện tại Akira và Carol đang ở trong tình trạng tạm thời đối đầu với Sakashita. Nếu họ quay về thì nguy cơ cả nhóm cũng sẽ bị Sakashita cho vào tầm ngắm là rất cao.

Muốn bảo họ cứ về cùng luôn cũng được, nhưng Togami lại không có đủ năng lực để chịu trách nhiệm cho lời nói ấy. Kể cả bản thân cậu đủ mạnh để không trở thành gánh nặng thì cậu cũng chẳng thể cất lời. Togami tự nhủ như vậy.

Carol liền bổ sung thêm.

“À, nhân tiện thì nhờ mọi người mua đạn giúp bọn tôi nhé. Hiện giờ bọn tôi khó mà có thể đi mua lén được. Chỉ cần mua và để đâu đó ở vùng đất hoang là xong, bọn tôi sẽ tự đến lấy.”

“...Được. Cứ để tôi.”

Dù chỉ là việc nhỏ, nhưng giúp đỡ kẻ thù của Sakashita như vậy vẫn có thể xem là đồng loã gián tiếp. Nhưng vì nghĩ mình làm được nên Togami vui vẻ nhận lời.

Akira cúi đầu cảm ơn Elena và Sara.

“Em xin lỗi. Vì lý do đó nên em không thể quay về được. Mong hai chị chăm sóc cho Sheryl giúp em ạ.”

Elena và Sara mỉm  cười đáp lại.

“Được. Em yên tâm.”

“Cứ giao cho bọn chị.”

“Cảm ơn hai chị.”

Thấy Akira cười nói cảm ơn, Elena và Sara cũng thôi không tự trách bản thân vì không thể sát cánh chiến đấu bên cậu nữa. Tuy không thể ở cạnh, nhưng ít nhất họ vẫn có thể giúp đỡ theo cách này. Muốn làm chỗ dựa cho đàn em thì họ phải cố gắng nhiều hơn. Nghĩ vậy, cả ba mỉm cười với nhau như những người bạn thân thiết.

Xe cắm trại chở Hikaru và mọi người lăn bánh, bỏ lại Akira cùng Carol và hướng về Thành phố Kugamayama.

Mỗi người đều quay trở lại công việc, với những mục tiêu của riêng mình.

------

Trên đường trở về Thành phố, câu chuyện của Akira vẫn tiếp tục bên trong xe.

“Sheryl. Cô đã ở đâu sau khi bị tên giả mạo bắt vậy? Với lại tôi cũng nghe nói là Shijima cũng bị bắt cùng luôn, hắn giờ thế nào rồi?”

Trong tầm nhìn mở rộng của Sheryl, Shiro hứng thú và hơi rướn người về phía trước.

“À, tôi cũng muốn biết chuyện đó nữa. Kể đi, kể đi~”

“Xin lỗi. Tôi cũng không biết rõ chi tiết lắm.”

“Thôi nào, kể những gì cô biết là được rồi.”

Vì Haruka đã hợp tác với Akira giả nên Shiro nghĩ rằng cậu có thể tìm được manh mối liên quan đến cô.

Sheryl cố gắng nhớ lại những gì xảy ra sau khi bị bắt cóc và trả lời.

“Những gì tôi biết là... ừm, không chỉ có tôi và Shijima thôi đâu, mà cả Viola cũng bị bắt luôn.”

“Cái gì?”

Akira bất giác thốt lên, giọng đầy nghi ngờ. Sheryl bắt đầu kể lại chuyện đã xảy ra khi đó.

_*_*_*_

Sau khi bị Akira giả bắt cóc, Sheryl đã bị nhốt bên trong một vũ khí hình người và đưa đến một nơi trông giống như một nhà kho khổng lồ.

Cô không biết đây là đâu. Cô chỉ chắc chắn một điều rằng nơi đó chẳng mang dáng dấp gì của vùng đất hoang hay khu ổ chuột. Khi cánh cửa buồng lái mở ra, Sheryl dè dặt ló đầu nhìn ra ngoài thì thấy nội thất bên trong một toà nhà. Phong cách tuy đơn giản nhưng lại toát lên cảm giác công nghệ vượt xa thời nay.

Akira giả đã biến mất.

Trong lúc Sheryl và Shijima còn đang bối rối thì một người đàn ông mặc trang phục quản gia xuất hiện. Đó là Latis - thuộc hạ của Chloe ở Tập đoàn Lion’s Tail thời hiện đại. Anh đang đứng lơ lửng giữa không trung ngang với cửa buồng mà chẳng có bất kỳ bệ đỡ nào. Latis đưa tay về phía họ một cách đầy nhã nhặn.

“Mời đi lối này.”

Trước mặt họ là một cầu thang nổi lơ lửng. Sheryl hơi do dự nhưng rồi cô nắm tay Latis, bước ra từ cỗ máy để sang cầu thang. Shijima cũng lẳng lặng theo sau.

Cầu thang đưa Sheryl và Shijima đáp đất cùng Latis. Họ được anh dẫn đi qua những hành lang bên trong toà nhà. Sheryl vừa đi vừa quan sát xung quanh với sự cảnh giác xen lẫn tò mò khi cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết có thể. Khung cảnh ngoài cửa sổ, đặc điểm của những người mà cô gặp, các bảng chỉ dẫn hay ký hiệu. Cô muốn thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.

Nhưng nỗ lực ấy không mang lại kết quả gì. Nơi đây không có cửa sổ, không bóng người qua lại, thậm chí còn chẳng có bất kỳ chữ viết hay ký hiệu nào. Hành lang trắng tinh với tường, sàn và trần sạch sẽ đến mức giống như một phòng thí nghiệm vô trùng.

Với một người có khả năng quan sát sắc bén thì chỉ một vết bẩn nhỏ thôi cũng đã có thể tiết lộ nhiều thứ. Nhưng sự sạch sẽ đến "cùng cực” của nơi này như đang cố tình phủ nhận điều đó.

Sheryl nhận thấy bản thân không thể thu thập thêm thông tin từ môi trường xung quanh nên hướng ánh mắt sang Latis, người dường như là nguồn thông tin tiềm năng nhất. Nhưng suy nghĩ của cô bị gián đoạn ngay khi họ được dẫn vào một căn phòng.

Tại đấy, Sheryl và Shijima bất ngờ khi thấy một người đã có mặt sẵn.

“Ồ Sheryl, cô cũng tới rồi à?”

Đó là Viola. Cô mỉm cười ung dung đến kỳ lạ với Sheryl, sau đó quay sang cười khẩy Shijima như muốn trêu chọc.

“Cả anh nữa sao?”

Viola ném cho Shijima một nụ cười khinh khỉnh, như thể cô đang ngạc nhiên rằng hắn “cũng có giá trị tới mức đáng để bắt ư”. Chính thái độ ấy đã khiến Shijima bực mình nhiều hơn là cảnh giác. Bị cảm xúc lấn át, Shijima cáu kỉnh hỏi lại.

“Viola. Sao mày lại ở đây?”

“Sao á? Chẳng phải rõ rành rành rồi còn gì? Tôi cũng bị bắt cóc mà.”

“Mày cũng bị ư?”

Tuy gật gù tỏ vẻ đã hiểu, nhưng trong lòng Shijima ngày càng nảy sinh thêm nhiều nghi vấn. Akira giả bắt cóc Sheryl thì còn dễ hiểu, vì cô là bạn gái Akira và có giá trị lợi dụng rất lớn. Nhưng hắn hoàn toàn không rõ vì sao bản thân lẫn Viola cũng bị bắt cùng.

Lúc này Latis đưa cho Sheryl và Shijima một bộ bodysuit mỏng, trông giống như bộ đồ gia cường.

“Xin hãy thay bộ này ạ. Nếu cần thì tôi sẽ hỗ trợ.”

Nếu không thay thì sẽ bị ép phải mặc bằng vũ lực. Sheryl và Shijima hiểu rõ điều đó nên đành miễn cưỡng thay ra. Thấy Sheryl ngoan ngoãn khi bắt đầu thay đồ, Latis lịch sự quay lưng lại.

Nhìn bộ trang phục vừa nhận, Shijima bất giác nghĩ thầm.

(Bộ đồ gia cường ư... chắc nó được dùng thay cho đồ giam. Cơ mà cái này... có khi nào là sản phẩm của Cựu thế giới cũng nên....)

Đồ được đưa cho Shijima không phải trang phục theo phong cách táo bạo thường thấy của Cựu thế giới. Tuy nhiên, nhìn từ kiểu dáng cho đến chất liệu thì Shijima đoán rằng nó có lẽ là đồ của Cựu thế giới. Việc những kẻ bí ấn kia lại đưa một thứ đắt giá và quý hiếm nhường này cho cả hai khiến hắn càng thêm cảnh giác.

(Bọn chúng là ai chứ....)

Không chỉ kẻ giả mạo Akira hay người đàn ông mặc đồ quản gia trước mặt. Việc vận hành vũ khí hình người và sở hữu một cơ sở như thế này cho thấy chắc chắn rằng chúng vẫn còn rất nhiều đồng bọn khác. Những kẻ đó đủ sức mạnh để sử dụng bộ đồ gia cường của Cựu thế giới thay cho đồ giam. Thật sự quá bí ẩn. Shijima nghĩ vậy.

Để che giấu nỗi sợ, hắn quay sang bắt chuyện với Viola.

“Này Viola, sao mày không mặc cái này?”

“Tôi đã thương lượng để không phải mặc rồi. Đến tuổi này mà còn phải mặc cái đấy thì trông hơi... khó chịu nhỉ? Vậy nên tôi đã cố gắng mặc cả đấy. À, còn mặc cả như nào thì bí mật nhé. Dù có kể ra thì anh cũng chẳng làm nổi đâu.”

“Thế hả.”

Shijima đáp lại cộc lốc, giọng gằn hẳn xuống. Nhưng trong lòng Shijima lại có chút nhẹ nhõm, vì ít ra chúng vẫn chịu nhượng bộ nếu có lý do để đàm phán.

Sau khi Sheryl thay đồ xong, Latis nói.

“Vậy thưa Sheryl-sama. Xin mời đi cùng tôi ạ. Shijima-sama. Xin ngài hãy ở lại đây.”

Khi Sheryl chuẩn bị bước theo Latis, Viola mỉm cười khẽ nhắc.

“Đừng có giữ im lặng nhé~ Im lặng là không tốt đâu.”

Nghe câu đó, Sheryl rời khỏi phòng.

Im lặng là không tốt đâu. Sheryl hiểu lời Viola không phải theo nghĩa “hãy ngoan ngoãn nói thật”, mà là “hãy nói, nhưng đừng dại dột im lặng”.

Nơi Sheryl được dẫn tới là một căn phòng khác ngay gần đó. Được mời ngồi xuống, cô yên vị trên chiếc bàn đã chuẩn bị sẵn ở đó. Latis bày trước mặt Sheryl đồ uống, bánh kẹo, cả ly, tách và đĩa đều là hàng cao cấp. Tiếp đến, anh cũng ngồi xuống đối diện với cô.

“Sheryl-sama. Vì có vài điều muốn hỏi nên tôi mong ngài hãy trả lời ạ.”

Giữ vẻ nhã nhặn đúng chất quản gia, Latis nói. Sheryl lạnh lùng đáp lại.

“Tôi không biết anh định hỏi gì, nhưng anh nghĩ tôi sẽ trả lời chắc?”

Cô nhớ đến lời của Viola. Im lặng là không tốt đâu. Thế nên thay vì im lặng, Sheryl chọn trả lời như vậy.

Latis vẫn điềm tĩnh trả lời.

“Vâng. Tôi tin ngài sẽ trả lời. Vì Sheryl-sama cần phải sống cho đến khi Akira-sama tới cứu. Thế nên tôi không nghĩ ngài sẽ tự mình từ chối những thứ giúp bản thân kéo dài sự sống.”

Đang bị nỗi ám ảnh về chuyện Yumina dày vò, Sheryl lập tức dao động khi nghe vậy. Cô đã bắt đầu tin rằng bản thân không còn là người đáng để Akira tới cứu nữa. Thậm chí cậu sẽ đến giết cô luôn không biết chừng. Bị sự bất an ấy đè nặng trong tim, Sheryl không thể phản bác lời của Latis.

“Vậy tôi xin phép hỏi. Nếu không rõ thì ngài cứ đoán cũng được ạ.”

Không biết mình sẽ bị hỏi gì, Sheryl thấp thỏm. Và rồi Latis mở miệng.

“Akira-sama thích cà phê hay trà ạ?”[note79784]

“...Hả?”

Quá bất ngờ, Sheryl quên luôn cả nỗi lo đang bủa vây mình trong thoáng chốc. Giờ mọi thứ chỉ còn sự ngơ ngác đã lỡ bật ra thành tiếng.

“...Ể?”

“Xin ngài hãy trả lời ạ.”

“C-Chắc là... cà phê....”

“Akira-sama thích chó hay mèo hơn ạ?”

“...Hỏi vậy để làm gì chứ?”

“Xin lỗi ngài. Tôi không thể trả lời câu hỏi đó.”

Latis chỉ nói vậy rồi im lặng chờ đợi. Bị ép vào thế khó xử, Sheryl buộc phải trả lời, dù cho cô đang gượng gạo thấy rõ.

“Nếu phải chọn thì... chắc là mèo.”

Cô nhớ mình đã từng nghe Akira kể về chuyện bị Weapon Dog tấn công và suýt mất mạng. Thế thì chắc cậu không thích chó lắm. Với suy nghĩ đơn giản ấy, Sheryl đưa ra câu trả lời.

“Vậy sở thích ăn uống của Akira-sama là gì ạ? Ví dụ như... ngài ấy có thích cà ri không ạ?”

“Tôi nghĩ chắc cũng không ghét đâu....”

Các câu hỏi về Akira tiếp tục, nhưng tất cả đều là những thứ mà Shery cho là không quan trọng. Không có câu hỏi nào liên quan đến điểm yếu của Akira hay điều gì đáng để cô phải liều mạng giữ bí mật. Khi được hỏi về sở thích phụ nữ của Akira, Sheryl trả lời rằng đó là cô và nhân cơ hội làm theo đúng lời khuyên “im lặng là không tốt” của Viola. Cô kể tràng giang đại hải, xen lẫn trong đó cả mong muốn và ảo tưởng về việc Akira yêu cô như thế nào.

Sau khoảng ba tiếng nói chuyện, Sheryl được đưa trở lại phòng có Viola. Shijima đến lượt tiếp theo. Ba tiếng sau hắn cũng quay trở lại. Khi Sheryl gặng hỏi, Shijima bảo rằng hắn cũng bị hỏi những câu tương tự.

Tất nhiên là chúng đã có thể dò hỏi Shijima về điểm yếu của Akira, và hắn nhiều khả năng cũng sẽ thành thật trả lời. Nhưng quan sát thái độ của Shijima lúc về thì Sheryl lại không nghĩ như vậy.

Từ đó trở đi, Sheryl phải sống trong những chuỗi ngày lặp đi lặp lại. Bị hỏi về Akira hết chuyện này đến chuyện khác rồi trả lời. Cô từng nghi ngờ rằng liệu đây có phải kiểu tra tấn tinh vi hay không, chẳng hạn như chúng đang ép buộc cô phải trả lời bằng cách lặp đi lặp lại cùng một câu hỏi đến mức khiến tinh thần kiệt quệ ư? Nhưng rồi cuối cùng lại không phải vậy.

Và một ngày nọ, Sheryl bị bộ đồ gia cường điều khiển từ bên ngoài khi nó ép cơ thể cô tự động di chuyển và bắt Sheryl bước vào buồng lái của một vũ khí hình người. Cỗ máy cất cánh, xuất kích mà cô hoàn toàn không thể làm gì, thậm chí cô còn chẳng biết tình hình bên ngoài thế nào và cứ thế đi thẳng về tàn tích Mihazono.

Đó là những gì đã xảy ra với Sheryl trong khoảng thời gian cô bị Akira bắt cóc.

_*_*_*_

Nghe Sheryl kể lại chuyện sau khi mình bị bắt cóc, Akira cũng ngơ ngác chẳng kém.

“Biết tôi thích cà phê hay trà, thích chó hay mèo để làm gì chứ...?”

“Vâng, anh nói phải....”

Sheryl gật đầu như muốn nói rằng bản thân cô cũng không hiểu nổi.

[Alpha. Cô có đoán ra được gì không?]

[Tôi cũng không thể khẳng định chính xác.]

[Biết ngay mà....]

Akira thở dài. Đến Alpha còn không rõ thì cậu cũng chẳng biết hỏi ai nữa.

Nhưng nói đúng hơn thì là Alpha không có câu trả lời chắc chắn. Nhưng cô cũng đã có vài giả thuyết nhất định. Không chỉ riêng Alpha, Shiro cũng thu thập được đủ thông tin để tự mình đưa ra một số suy đoán. Cậu giấu vẻ nghiêm túc ấy khi ra vẻ nhẹ nhàng hỏi Akira.

“Này Akira. Đổi gió tý đi. Theo mày thì sao thằng giả mạo kia lại mò đến toà nhà Seranthal?”

“Ai mà biết.”

“Mày thật sự không có manh mối gì hả?”

“Không.”

“Vậy à....”

Akira cảm thấy Shiro có chút gì đấy ẩn ý. Nghĩ một hồi, cậu nói tiếp.

“Tao hiểu rồi. Ý mày là trước khi giết hắn thì đáng lẽ tao phải moi thông tin trước đã đúng không? Nhưng lúc đấy tao không rỗi hơi đâu.”

Shiro cười xoà và vội vã thanh minh.

“Không, không phải thế! Ý tôi là hắn còn mang cả Sheryl tới Seranthal cơ mà, đúng không? Hắn đã cố ý dẫn cô ấy theo. Tao chỉ tự hỏi là liệu giữa mày và Sheryl có mối liên hệ gì không thôi.”

“...Mày nhắc tao mới nhớ. Đúng là vậy thật. Tại sao bọn chúng lại mang Sheryl theo nhỉ? Sheryl, cô có manh mối gì không?”

“Xin lỗi anh. Em cũng không biết nữa.”

“Vậy à....”

Akira nghiêng đầu và càng ngày càng khó hiểu. Với cậu, Akira giả chỉ là một thằng điên tự nhận mình là Akira và đã bị cậu giết. Một tên vô nghĩa làm những chuyện vô nghĩa. Nghĩ thêm cũng chẳng để làm gì.

Đoán được tâm trạng của Akira, Shiro liền đổi chủ đề.

“Thôi, chuyện ngoài tầm hiểu biết của ta thì nghĩ thêm cũng vô ích. Giờ nói chuyện tương lai đi. Akira, vụ này tao có tiêu kha khá khoản nợ mà mày mắc tao rồi, nhưng hình như mày vẫn còn nợ tao chút đấy nhỉ? Nếu thế thì cho tao dựa hơi thêm chút nữa nhé.”

“Ừ....”

[Alpha. Cô thấy sao?]

[Tuỳ Akira thôi. Dù sao thì tình hình xung quanh cậu bây giờ cũng đang rất rắc rối. Ta cần thêm thời gian để quan sát toàn cảnh.]

[Hiểu rồi.]

Xem ra Alpha cũng không thúc ép cậu ưu tiên yêu cầu của cô. Akira gật gù suy tính.

“...Dù sao thì tên Udajima tao định giết đã chết rồi, kẻ giả mạo cũng đã được xử lý xong. Chỗ nợ còn lại để tao trả nốt cũng được....”

Hơn nữa, lệnh treo thưởng ở Kugamayama chưa chắc đã bị huỷ bỏ nên giờ cậu không thể trở về Thành phố được. Vấn đề với Sakashita Heavy Industries cũng cần Shiro ra tay giúp đỡ. Nếu thế thì đồng hành với Shiro thêm một thời gian nữa cũng chẳng hại gì. Akira nghĩ vậy.

Ngay lúc đó, Shiro thoáng buông một câu nhẹ nhàng.

“À quên. Để tao cho mày thêm tý thông tin, xem như là thêm một món nợ nhé. Cái tên Udajima đó chắc vẫn còn sống đấy.”

“...Hả?”

“Tao đã điều tra một chút rồi.”

Shiro nói rồi hiển thị đoạn video Udajima bị Akira giả mạo bắt có ngay tại văn phòng của mình trên tầm nhìn mở rộng của mọi người.

“Mày cũng xem đoạn này rồi phải không? Video này là thật, tao đã xác nhận rồi. Nhưng vấn đề ở đây là... mày đã từng nghĩ tại sao thằng giả mạo kia lại có thể vào được tận văn phòng đó không?”

Văn phòng Udajima được đặt tại tầng trên cùng của Thành phố thuộc Thượng khu. An ninh nơi đây vốn đã cực kỳ nghiêm ngặt. Thậm chí phòng tuyến bên trong đấy bây giờ còn có cả người của Sakashita Heavy Industries. Toàn bộ bức tường bao quanh, ngăn cách phần trong và ngoài Thành phố đều đang được kiểm soát gắt gao hơn bình thường.

Vậy rốt cuộc Akira giả đã vượt qua hệ thống an ninh đó bằng cách nào? Đây chính là điểm khiến Shiro cảm thấy nghi ngờ.

“Nếu nói là hắn dùng vũ lực để xông thẳng vào thì còn dễ hiểu. Nhưng thực tế là việc hắn vào được tận chỗ Udajima mà không bị phát hiện rồi rút lui an toàn như vậy là cực kỳ khó. Ừ thì cứ cho là khả năng hắn được một siêu hacker đỉnh như tao hỗ trợ và qua mặt toàn bộ hệ thống an ninh đi, nhưng nếu viện cái cớ đấy để giải thích thì ai chẳng nói được. Ngay cả khi có hacker hỗ trợ thật chăng nữa thì vẫn luôn tồn tại những giới hạn nhất định.”

Kể cả khi đã vô hiệu hoá hết thiết bị an ninh từ bên ngoài, hay có trang bị chức năng nguỵ trang cực kỳ tinh vi để lẻn vào thì hắn vẫn sẽ để lại dấu vết. Hơn nữa trong số những Thợ săn hạng cao, tồn tại nhiều kẻ sở hữu trực giác sắc bén tới mức có thể mơ hồ cảm nhận được vị trí của địch. Để xâm nhập vào một nơi được bảo vệ nghiêm ngặt như vậy mà không bị phát hiện là chuyện vô cùng khó khăn.

“Ừ thì cũng có thể xem đây chỉ là an ninh của một Thành phố địa phương thôi, việc để lộ sơ hở như vậy cũng là điều dễ hiểu. Nhưng tao vẫn thử điều tra với giả thuyết ngược lại. Và kết quả là Akira giả đã đường đường chính chính đi vào trong bằng quyền hạn của Udajima, với tư cách là khách của hắn.”

Akira giả đã được đưa vào nội thành như một vị khách của Udajima theo đúng thủ tục chính quy. Như vậy thì hệ thống an ninh cũng phải bó tay chịu chết, vì xét theo dữ liệu khi ấy thì hắn không được tính là trường hợp xâm nhập bất hợp pháp. Thêm vào đó, nhờ đặc quyền của lãnh đạo Thành phố, việc ghi chép những ai được vào bên trong bức tường cũng có thể bị can thiệp ở một mức nhất định. Những quyền hạn này vốn là thứ cần thiết để xử lý các thông tin tuyệt mật.

“Nếu quyền hạn ấy là thật thì có nghĩa rằng, chính Udajima đã gọi Akira giả vào phòng này. Tức là đoạn ghi hình cảnh hắn bị bắt đi kia chỉ là màn kịch tự biên tự diễn thôi.”

Akira ngớ người trước câu chuyện bất ngờ ấy, còn Shiro thì vẫn tiếp tục.

“Nếu thế thì Udajima chắc chắn có dính líu đến Akira giả. Và như vậy thì tên “Udajima” xuất hiện trong đoạn video kia cũng có thể là giả. Đã có “Akira giả” rồi thì việc chuẩn bị thêm một “Udajima giả” nữa cũng chẳng khó.”

“...Ý mày là hắn vẫn còn sống sao?”

“Chưa có chứng cứ gì đảm bảo. Cũng tồn tại khả năng là Udajima đần tới mức bị Akira giả lừa, để hắn vào phòng, bị bắt cóc và chết thật. Nhưng xét cho cùng thì hắn cũng là một lãnh đạo Thành phố nên chắc chắn hắn không thể ngu như vậy đâu.”

Vậy nên khả năng cao là hắn vẫn còn sống. Shiro đã kết luận như vậy.

Sau khi nghe xong, Akira cũng thấy hợp lý. Vì lẽ đó, nét mặt cậu càng trở nên nghiêm nghị.

_*_*_*_

Trong lúc Sheryl đang bị Latis hỏi về Akira thì có những kẻ đang theo dõi hình ảnh ấy từ xa. Đó chính là Haruka và Udajima.

Đúng như dự đoán của Shiro, Udajima vẫn còn sống.

Hắn nghi hoặc nhìn Haruka và hỏi.

“Biết mấy chuyện này thì có ý nghĩa gì chứ?”

Cùng chung câu hỏi như Sheryl, Haruka đáp.

“Chẳng có ý nghĩa gì cả.”

“Cái gì?”

“Điều quan trọng là việc hỏi về Akira rồi thu thập thông tin từ phản ứng của ả. Thông qua bộ đồ gia cường mà ả đang mặc, ta sẽ thu thập dữ liệu về nhận thức của ả đối với Akira.”

Thấy Udajima có vẻ vẫn chưa hiểu gì, Haruka giải thích thêm.

Một số bộ đồ gia cường cao cấp có khả năng đọc sóng não của người mặc để phản ánh hoàn toàn ý chí của họ vào chuyển động. Bộ đồ này là sản phẩm của Cựu thế giới nên hiệu suất của nó cực kỳ vượt trội. Haruka đang sử dụng chức năng này để thu thập dữ liệu về nhận thức của Sheryl đối với Akira.

“Có một câu chuyện hài thế này. Trong một cuộc thi nhái giọng người nổi tiếng thì chính người đó cũng đã bí mật tham gia. Nhưng dù là bản gốc thì anh ta vẫn không thể chiến thắng. Nói cách khác, việc là bản gốc và việc trông giống bản gốc là hai chuyện khác nhau. Điều chúng ta cần là sự “giống bản gốc” trong mắt người khác. Đây là lý do vì sao chúng ta thu thập dữ liệu này.”

“Để khiến tên Akira giả trông giống bản gốc hơn cả bản gốc đúng không?”

“Đúng vậy. Những câu hỏi được đặt ra kia là để kích thích bộ não của Sheryl nhớ lại thông tin về Akira. Việc bắt ả suy đoán và trả lời, thậm chí là không biết rõ đi chăng nữa thì cũng đều là vì mục đích đó. Dù ả có nói dối cũng không sao. Điều quan trọng ở đây là việc ả nghĩ về Akira và trả lời.”

Những lời dối trá tinh vi của một kẻ lừa đảo thường được xây dựng từ các thông tin thật. Vì vậy chúng vẫn có thể được sử dụng để làm dữ liệu nhận thức. Nếu Sheryl trả lời lung tung và không liên quan gì đến câu hỏi thì dữ liệu đó sẽ không dùng được. Nhưng Haruka đủ khả năng để phân biệt và loại bỏ chúng. Vì thế nên sẽ không có vấn đề gì. Cô bổ sung như vậy.

Udajima gật đầu đồng tình nhưng vẫn hỏi thêm.

“Cơ mà có cần phải làm đến mức này không?”

“...Làm còn hơn không, đúng chứ?”

Vừa nói, Haruka vừa quay đầu nhìn về phía sau. Ở đó, Akira giả đang đứng im như một con rối.

“Phiên bản hiện tại này mới chỉ giống vẻ ngoài. Nếu dùng trong video thôi thì tạm ổn, chứ hễ trò chuyện một chút là bất kỳ ai quen Akira đều sẽ nhận ra ngay. Thực tế thì chỉ trong nháy mắt là Sheryl đã nhận ra rồi, còn người tên Shijima kia cũng phát hiện gần như ngay sau đó.”

Udajima nhìn Akira giả rồi gật đầu nặng nề.

“...Ừ. Đúng là vậy thật.”

“Tôi nghe nói nhiều Thợ săn hạng cao có trực giác rất nhạy bén. Cho dù không quen biết hắn ta đi chăng nữa thì họ vẫn có thể nhận ra điều gì đấy khác thường. Một Thợ săn từng tới Khu vực sâu thứ ba nhiều khả năng sẽ thấy hành vi của phiên bản hiện tại này và nói rằng “đó không phải hàng thật”.”

“Vậy để ngăn chặn chuyện đó thì cần phải giống thật ở một mức độ nhất định sao?”

“Ít nhất thì kể cả có bị nghi ngờ là hành động khác với bản gốc thì cũng không dễ gì kết luận đây là kẻ giả mạo ngay, mà phải khiến người ta nghĩ rằng do hoàn cảnh nào đó nên hắn mới hành động như vậy. Ta cần sự “giống thật” đến mức đó.”

Nghe lời giải thích, Udajima cũng tạm thời chấp nhận.

“...Hiểu rồi. Giao cho cô vậy.”

“Ừ. Tôi sẽ cố gắng.”

Haruka đáp lại như vậy, nhưng trong lòng thầm nghĩ.

(Thực ra thì nếu chỉ đơn thuần là giả làm Akira thôi thì chắc cũng không cần phải làm đến mức này đâu.)

Haruka không hề nói dối. Nhưng bảo cô đã giải thích chính xác rồi thì chưa hẳn.

“À mà Udajima-san. Kế hoạch tiến triển thuận lợi chứ?”

“...Vẫn thuận lợi.”

Udajima không nói dối. Nhưng trong đó lại ẩn chứa sự bất an tới mức khiến hắn do dự một lúc trước khi trả lời.

Nhận ra điều đó, Haruka chỉ nhẹ đáp lại.

“Vậy sao. Thế thì giờ tôi có việc phải làm rồi.”

Nếu kế hoạch của Udajima thành công thì tốt thôi. Dù sao thì vẫn cần một phương án dự phòng. Nghĩ vậy, Haruka rời đi.

Chỉ còn lại một mình Udajima. Hắn nhìn lại Akira giả. Qua hình dáng bên ngoài, hắn nghĩ tới Akira thật – một nhân tố bất an cực lớn đang cản trở kế hoạch của hắn.

“Nếu như không có thằng nhãi này....”

Mọi chuyện vốn dĩ đều thuận lợi. Chỉ cần không có hắn. Udajima một lần nữa nghĩ vậy.

Nếu không có Akira thì hắn đã có thể dễ dàng chiến thắng trong cuộc đấu đá quyền lực với Inabe. Thế nhưng việc Akira nhúng tay vào đã làm tất cả đảo lộn hoàn toàn.

Kết quả của việc vùng vẫy để xoay chuyển tình thế bất lợi đã khiến hắn phải rơi vào tình cảnh này. Phản bội Thành phố Kugamayama, thậm chí là hắn còn đối đầu với Sakashita Heavy Industries.

Hắn không thể thất bại thêm bất cứ lần nào nữa. Hắn đã đặt cược tất cả, bao gồm những thứ vượt quá khả năng của hắn. Một kẻ chỉ là lãnh đạo của một Thành phố địa phương, lại đang trên đà thất thế như Udajima đã phải đánh cược tất cả để có được những đồng minh như kẻ kiểm soát Kaiju hay Haruka. Nếu thắng thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng nếu thua, thứ chờ đợi hắn sẽ chỉ còn là sự huỷ diệt đến tận xương tuỷ. Udajima hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

“Chỉ cần không có mày...!”

Với ánh mắt đầy căm phẫn, Udajima nhìn Akira giả, nhưng thực chất hắn đang trừng mắt với Akira thật.

_*_*_*_

Ngoài công việc hàng ngày, Hikaru còn phải sắp xếp lịch trình tương lai nên đã tạm rời khỏi cuộc trò chuyện thực tế ảo với Akira và những người khác.

Nhưng khi được Akira gọi thì cô đã quay lại ngồi cùng. Nghe tin Udajima có thể vẫn còn sống và móc nối với Akira giả, cô bắt đầu cảm thấy chóng mặt.

“Udajima-san... còn sống ư? Thậm chí là móc nối với Akira giả nữa? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy....”

Đối với Hikaru, người tự hào là một phần của Thành phố Kugamayama thì việc một lãnh đạo cấp cao của Thành phố phản bội và hợp tác với những kẻ theo chủ nghĩa Kiến Quốc là điều không thể tin nổi.

“...Akira. Chuyện này chắc chắn bao nhiêu phần trăm vậy?”

“Cô hỏi thế thì tôi cũng chịu. Tôi nghe được từ Shiro thôi. Shiro, mày thấy sao?”

Shiro gửi tài liệu cho Hikaru.

“Cô tự xem và đánh giá đi. À tiện thể nói luôn, thông tin này được lấy bằng cách cực kỳ phi pháp, nên cô nhớ cẩn thận khi dùng đấy nhé?”

Đây là thông tin Shiro lấy được bằng cách truy cập trái phép, và vốn dĩ Hikaru cũng không có quyền để xem. Quả thực cô phải cực kỳ cẩn trọng khi xử lý chúng. Hikaru nhăn mặt vì lý do đầu tiên ấy, nhưng cô vẫn kiểm tra tài liệu.

Sau khi xem xét thì cô kết luận rằng thông tin của Shiro có một độ tin cậy nhất định. Cô thở dài như để trút bỏ tâm trạng nặng nề.

“...Tôi có thể sử dụng thông tin này đến mức nào?”

“Tôi nợ cô nên chuyện này tôi để cô tự quyết định. Hãy tận dụng nó đi, theo nhiều cách.”

“...Được rồi.”

Cuộc đối thoại có phần ẩn ý giữa Shiro và Hikaru khiến Akira, người chưa hiểu hết câu chuyện, tò mò hỏi.

“Shiro. “Nhiều cách” là sao, ví dụ thế nào?”

“Tuỳ tình hình thôi. Ví dụ như nếu Thành phố Kugamayama muốn bưng bít chuyện của Udajima thì ta có thể lợi dụng điểm này để đàm phán, từ đó đổi lấy việc huỷ bỏ lệnh treo thưởng của mày.”

Thấy Akira vẫn chưa hiểu hết, Shiro giải thích thêm.

Nếu Thành phố Kugamayama phát hiện ra sự phản bội của Udajima thì họ chưa chắc đã muốn công khai. Bị một lãnh đạo cấp cao quay lưng như vậy là một đại bại đối với Thành phố. Nếu biết khéo lợi dụng điểm đó để đàm phán thì việc huỷ bỏ lệnh treo thưởng Akira cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn. Nghe Shiro giải thích đến đây, Akira cũng gật đầu đồng ý và không hỏi thêm nữa.

Tất nhiên cuộc đàm phán đó gần như đồng nghĩa với việc uy hiếp Thành phố. Ai đứng ra tiến hành phương án này đều sẽ bị đặt vào tình thế vô cùng khó khăn. Hơn nữa, thông tin làm cơ sở cho vụ đàm phán ấy lại được lấy theo cách bất hợp pháp. Đây quả thực là chuyện cực kỳ rắc rối.

Nhưng với Hikaru thì cô không có quyền lựa chọn “không làm”. Cô buộc phải huỷ bỏ lệnh treo thưởng Akira và nhờ Shiro giải quyết vụ Sakashita Heavy Industries, nếu không thì chính cô cũng sẽ bị bịt hết lối thoát.

Nhìn Akira với vẻ ngu ngơ chẳng hiểu gì, còn Shiro thì tuy hiểu rõ nhưng lại đẩy việc quyết định có nên dùng phương án ấy hay không cho mình, Hikaru thở dài nghĩ thầm.

Thôi được rồi. Quẳng hết cho Inabe thôi. Đã đến nước này thì để ông ta chịu trách nhiệm luôn một thể vậy.

Hikaru quyết định như thế với vẻ hơi bực bội xen chút bất lực.

Khi chiếc xe cắm trại chở Hikaru và mọi người đến Thành phố Kugamayama, Akira cùng nhóm của cậu cũng vừa kết thúc câu chuyện và định ngắt máy với Hikaru.

Đúng lúc ấy, Reina gọi cho Akira.

“Akira. Tôi có chuyện muốn nói, giờ cậu có tiện không?”

“Ừ. Được.”

“Vậy để tôi nói trước nhé. Shizuka-san vẫn an toàn.”

Nghe vậy, Akira lập tức trở nên căng thẳng. Nếu phải xác nhận Shizuka vẫn an toàn như vậy thì chắc chắn đã có chuyện gì đấy xảy ra.

“Đã có chuyện gì xảy ra à...?”

“Akira giả đã xuất hiện ở cửa hàng của Shizuka-san.”

“Cái gì...!?”

Nếu không nghe trước rằng Shizuka an toàn thì Akira sẽ không chỉ dừng lại ở mức sốc như vậy. Trước thông tin bất ngờ ấy, mặt cậu méo mó vì căng thẳng. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Trà -0.5
Trà -0.5