[LN] Quyển 8 - Hạ - Akira giả mạo [COMPLETED]
Chương 244: Bắt đầu đàm phán
36 Bình luận - Độ dài: 7,403 từ - Cập nhật:
Duck: Thực sự nên cân nhắc thêm tag romance :D
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
Sau khi cứu được Sheryl và Akira giả xuất hiện, Akira đã nhận ra hắn ngay từ lúc bắn xuyên qua bức tường mà không cần nhìn thấy đối phương.
Chính vì vậy nên cậu mới cảm thấy khó hiểu. Kẻ đã để cậu cứu Sheryl rồi nhân thời cơ chạy thoát sao giờ lại quay trở lại? Nếu muốn tấn công thì sao ngay từ đầu hắn không đánh cùng Sheryl? Điều đó thật khó hiểu.
Dù không hiểu rõ ý định của đối phương, nhưng Akira vẫn tiếp tục bắn vào Akira giả. Vì đang ôm Sheryl bằng một tay nên cậu ưu tiên ngăn hắn tiến lại gần để bảo vệ cô hơn là giết. Trong lúc xả đạn, Akira thầm nghĩ. Liệu có phải hắn cố tình để cậu cứu Sheryl? Có phải bọn chúng muốn làm chậm chuyển động của Akira bằng cách buộc cậu phải bảo vệ cô?
Nếu Akira giả và Sheryl cùng tấn công thì chắc cậu sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bắn cô. Nhưng một khi đã cứu Sheryl thì việc bỏ rơi cô vì vướng víu sẽ trở nên khó khăn hơn. Cậu nghĩ đây có thể là nguyên nhân và cố gắng lý giải hành động của Akira giả.
Nhưng điều đó lại không khớp với diễn biến hiện tại. Akira giả không hề bắn trả. Dù đang ở phía bên ngoài nhưng súng của hắn chắc chắn có thể dễ dàng xuyên thủng bức tường này. Akira giả và đồng bọn nhiều khả năng cũng sẽ xác định được vị trí của cậu bằng thiết bị thu thập thông tin. Vì đang ôm Sheryl nên Akira giờ khó có thể linh hoạt né tránh như trước, và bọn chúng chắc chắn cũng biết điều này. Vậy tại sao chúng lại không bắn?
Akira hơi bối rối nhưng vẫn tiếp tục xả đạn vào Akira giả. Vì phải che chắn cho Sheryl nên độ chính xác của cậu đã giảm đi phần nào, cộng thêm việc Akira giả đang không tấn công để tập trung né tránh và phòng thủ nên giờ cậu không thể kết liễu hắn được.
Trong lúc đó, Akira giả cắt một phần bức tường bằng lưỡi kiếm, dùng mảnh vỡ ấy làm khiên và tiến vào trong.
(...Nguy rồi! Hắn đã xâm nhập được!)
Akira nghĩ vậy, nét mặt trở nên căng thẳng. Cậu do dự giữa việc đưa Sheryl chạy sâu vào toà nhà hay chiến đấu tại chỗ. Nhưng một câu nói bất ngờ từ Akira giả khiến cậu không kịp nghĩ ngợi gì thêm.
“Sheryl! Đợi anh! Anh đến cứu em ngay đây!”
Akira không khỏi sững sờ trước câu nói ngoài sức tưởng tượng ấy, tới mức cậu quên béng luôn sự do dự vừa rồi.
(...Hả? Hắn đang nói cái gì thế?)
Vì quá tập trung phân tích lời nói của Akira giả nên Akira đã vô tình ngừng bắn. Cảnh giác với cậu, hắn cũng nấp sau mảnh vỡ làm khiên chắn và quan sát tình hình. Cuộc chiến đã tạm thời dừng lại.
Akira suy nghĩ về ý nghĩa của câu nói đó. Trước hết, cậu cho rằng đối phương đang cố ý khiến Sheryl nghĩ cậu là giả để tạo sự nhầm lẫn hòng gây rối. Để chắc chắn, cậu nói với Sheryl.
“Sheryl. Nói trước nhé, tôi là Akira thật đấy.”
“Em biết mà anh.”
Sheryl đáp lại rõ ràng. Dù vậy cô vẫn tỏ ra bối rối vì không hiểu ý đồ của Akira giả.
[Alpha. Cô nghĩ sao?]
[Có vẻ hắn đang nói thật. Không phải diễn đâu. Vậy tức là hắn không cố đóng giả mình là Akira thật, mà hắn tin rằng mình chính là Akira thật.]
[...Ý cô là hắn nghĩ tôi là kẻ giả mạo và đang muốn cứu Sheryl khỏi tôi sao?]
[Đúng vậy.]
[Chuyện quái quỷ gì thế này....]
Tuy bối rối nhưng Akira đã phần nào hiểu ra. Akira giả không bắn vì sợ đạn trúng Sheryl. Hắn thực sự nghiêm túc muốn cứu cô. Điều này thì Akira hiểu được.
[Vậy giờ phải làm gì, Alpha?]
[Làm gì sao? Giết hắn thôi. Cậu không định cho hắn sống để moi thông tin đâu nhỉ?]
[...Cũng phải.]
Quá nhiều biến cố bất ngờ ập đến đã làm Akira suy nghĩ quá nhiều. Cậu tới đây để giết kẻ giả mạo chứ không phải để tìm hiểu thông tin. Cậu không quan tâm lý do vì sao hắn làm vậy. Nghĩ xong, Akira định tâm lại và chĩa ba khẩu súng về phía Akira giả.
Dù đối phương có dùng giáp trường lực để gia cố mảnh vỡ kia làm khiên thì đấy cũng chỉ là mảnh vỡ. Nếu bắn liên tục thì cậu có thể phá huỷ nó và nghiền nát Akira giả cùng một lúc. Kết thúc thôi. Nghĩ vậy, Akira chuẩn bị bóp cò.
Nhưng lại thêm một biến cố khác bất ngờ xuất hiện. Giọng của Haruka vang lên từ loa phát thanh bên trong toà nhà.
“Akira! Quay về ngay cho tôi!”
“Không đời nào! Tôi sẽ quay về sau khi cứu được Sheryl!”
Trong khoảnh khắc, Akira nghĩ rằng Haruka đang nói với mình, nhưng khi Akira giả đáp lại thì cậu lập tức nhận ra không phải vậy.
Haruka đã bị Akira giả ngắt kết nối qua thần giao cách cảm nên cô đã cố tình can thiệp vào hệ thống của toà nhà để phát thông báo qua loa và gọi hắn. Cuộc đối thoại giữa cả hai tiếp tục.
“Đừng ích kỷ như vậy nữa, cậu không phải trẻ con đâu!”
“Không! Tôi nhất định sẽ cứu Sheryl! Bằng mọi giá!”
Với thái độ vừa kiên định, vừa giống như một đứa trẻ cứng đầu, Akira giả từ chối rút lui. Nhưng sự kiên định ấy nhanh chóng lung lay trước những lời tiếp theo của Haruka.
“Yumina chết cũng là vì Sheryl đấy, cậu biết không?”
“...Hả?”
Không chỉ Akira giả mà Akira thật cũng vô thức thốt lên khi nghe Haruka nói vậy.
“Katsuya đã giao kèo với Udajima. Tôi sẽ không nói chi tiết nó thế nào, nhưng trong trận chiến tiêu diệt chủ nghĩa Kiến Quốc, không chỉ Akira mà cả Sheryl cũng bị đưa vào diện tình nghi. Katsuya định đánh bại Akira để đổi lại việc nhờ Udajima xoá bỏ hoặc lấp liếm mọi nghi vấn liên quan đến cô ta.”
Trong lúc Akira giả và Akira thật lắng nghe thì người đã biết trước câu chuyện ấy là Sheryl mặt cắt không còn giọt máu.
Cô hiểu rằng chính mình cũng là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cái chết của Yumina, và nỗi sợ hãi ấy lớn đến mức khiến cô thậm chí không dám tưởng tượng đến việc đối mặt với Akira. Tuy nhiên, vì vừa bị bộ giáp tăng cường cưỡng chế cơ thể lao vào chiến đấu với Akira và liên tiếp cuốn vào những tình huống nguy hiểm nên cô đã không còn thời gian để nghĩ đến những điều ấy nữa. Nhờ vậy mà Sheryl mới có thể nói chuyện bình thường với Akira.
Nhưng giờ đây, như một cú đấm bất ngờ, Haruka lại nhắc đến việc cô là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cái chết của Yumina. Nỗi sợ mà Sheryl cố gắng tránh né bấy lâu lại bùng lên và khiến cô run rẩy tột độ.
Haruka tiếp tục nói.
“Vì thế Katsuya đã cố chấp đánh bại Akira, dẫn tới việc Yumina cũng bị vạ lây và chết. Nói cách khác, cái chết của Yumina cũng là do lỗi của Sheryl. Cậu cố gắng cứu một người như vậy để làm gì chứ? Thế nên cậu mau quay về đi Akira.”
Ý tưởng này chỉ thành công một nửa. Akira giả đúng là đã ngừng cứu Sheryl, nhưng hắn lại không quay về với Haruka mà đứng im một chỗ. Akira giả hét lên bằng giọng đầy phẫn nộ.
“Là lỗi của mày sao....!”
Nghe Haruka nói xong thì giờ lý do để Akira giả cứu Sheryl đã không còn nữa. Nhưng thay vào đấy, hắn đã tìm ra lý do để giết cô.
“Là lỗi của mày mà Yumina mới chết sao...!”
Sheryl run lên bần bật. Không phải vì cô khiếp sợ sát khí của Akira giả, mà là bởi nỗi lo sợ tồi tệ nhất trong tâm trí cô – rằng Akira sẽ xem Sheryl là kẻ gây ra cái chết của Yumina và vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho cô – nay lại được tái hiện một cách hoàn hảo qua chính giọng nói của cậu.
Dù có biết đấy chỉ là kẻ giả mạo đi chăng nữa thì nỗi sợ hãi đó khiến cơ thể Sheryl cứng đờ. Cô sợ rằng Akira thật cũng sẽ nghĩ như vậy, cô sợ tới nỗi không dám nhìn về phía cậu. Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, một biến cố khác ập đến và khiến cô không còn kịp để cho nỗi sợ hãi ấy bao trùm lấy mình nữa.
“Sheryl chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả....”
Akira nhỏ giọng nói, nhưng từng câu từng chữ đều chất chứa một sát khí khủng khiếp. Sát khí ấy quá mãnh liệt. Dù Akira đã nói rằng cái chết của Yumina không liên quan đến cô, và dù cô đã mong mỏi cậu nói điều ấy đến nhường nào, thì Sheryl giờ cũng chẳng còn tâm trí đâu để vui mừng.
Akira buông Sheryl ra.
“Sheryl....”
“...D-Dạ?”
“...Lùi lại đi, mặc áo bảo hộ thật chắc vào. Che đầu cẩn thận. Dính một viên đạn lạc thôi là cũng đủ giết cô rồi đấy.”
“...V-Vâng.”
Thật đáng sợ. Nhưng anh ấy đang cố bảo vệ mình. Dựa vào suy nghĩ đó, Sheryl lùi lại phía sau Akira.
Dù đang bị đống đổ nát kia che khuất, nhưng với sự hỗ trợ của Alpha thì Akira vẫn có thể nhìn rõ Akira giả. Ngược lại, cậu nhận ra hắn cũng có thể nhìn thấy mình qua ánh mắt tràn ngập sát khí xuyên qua đống đổ nát. Ánh mắt ấy không hướng về cậu mà là nhắm vào Sheryl đang đứng đằng sau. Điều đó càng kích thích sự thù hận của Akira.
Ngay lúc ấy, Alpha cất giọng với vẻ mặt lẫn ngữ điệu dường như chẳng hề ăn khớp với tình huống. Cô tươi cười nói.
[Akira, cậu may mắn thật đấy.]
[May mắn...?]
Không hiểu ý, Akira cau mày bối rối. Alpha mỉm cười nói tiếp.
[Đúng vậy. Giờ thì cậu vừa cứu được Sheryl, vừa giết được kẻ giả mạo. Thế chẳng phải tốt quá rồi đúng không?]
Nghe Alpha nói nhẹ nhàng như vậy, Akira chợt cảm thấy bối rối. Trong thoáng chốc, cậu đã quên đi sát ý dành cho Akira giả và nhìn nhận lại tình hình.
Cứu Sheryl. Giết Akira giả. Ban đầu cậu nghĩ chỉ có thể chọn một trong hai. Nhưng giờ đây, cả hai mục tiêu đều có thể thực hiện được. Nếu vận may của Akira đã tạo ra tình thế này thì quả thực cậu đã quá may mắn.
Akira đã hiểu được điều đó. Nét mặt cậu dần dịu lại.
[...Đúng vậy nhỉ. Lạ lùng thật, cuối cùng tôi cũng có chút may mắn rồi.]
Sát khí dành cho Akira giả chẳng hề giảm đi chút nào. Nhưng cậu cũng không để bản thân cuốn theo nó. Không bị cảm xúc chi phối, nhưng cũng không phớt lờ chúng, Akira đã lấy lại sự cân bằng. Cậu cười nhẹ như thể vừa trút bỏ hết toàn bộ gánh nặng.
[Vậy thì phải tận dụng vận may này thôi. Alpha. Giúp tôi.]
[Cứ giao cho tôi.]
Akira lấy lại sự điềm tĩnh, mỉm cười cùng Alpha và chuẩn bị đối phó với tình hình. Cậu tập trung cao độ và sẵn sàng cho trận chiến sắp tới.
Và nó đã bắt đầu. Akira giả đá bay mảnh vỡ mà hắn dùng làm lá chắn về phía Akira. Thứ vốn được gia cố bằng giáp trường lực và không bị vỡ khi đá kia lao về phía cậu với tốc độ cực nhanh.
Akira cũng đá trả lại. Hiệu quả của giáp trường lực trên mảnh vỡ ấy cũng đã giảm đi nhanh chóng ngay sau cú đá của Akira giả và vỡ vụn khi lãnh trọn cú đá của Akira.
Phía bên kia đống đổ nát, kẻ giả mạo đang giơ súng nhắm thẳng vào cậu. Hắn lao tới, thu hẹp khoảng cách với tốc độ nhanh chẳng kém gì mảnh vỡ mà hắn vừa đá đi.
Tất nhiên Akira đã biết được điều đó. Cậu cũng giữ nguyên tư thế vừa đá mảnh vỡ kia và giơ súng lên. Cả hai đối đầu ở cự ly gần và tung ra hoả lực mạnh nhất. Một không gian chỉ vài mét vuông bao lấy cả hai lập tức bị bao trùm bởi vô số viên đạn.
Akira giả không có cơ hội thắng trong cuộc đấu súng này. Hắn đã từng chịu thua và phải rút lui khỏi trận chiến trên sân thượng. Thậm chí giờ hắn còn không có sự hỗ trợ của Haruka.
Để bù đắp cho bất lợi ấy, Akira giả đã chủ động thu hẹp khoảng cách đến mức tối đa. Điểm khác biệt so với trận chiến trước là giờ Akira đang bảo vệ Sheryl. Lúc ấy Akira có thể tự do né những phát súng của Akira giả. Nhưng giờ thì cậu không thể, vì nếu né thì đạn sẽ trúng Sheryl.
Tất nhiên là cậu hoàn toàn có thể né. Chẳng có gì đảm bảo rằng Akira sẽ không bỏ rơi Sheryl, nhưng Akira giả lại mong muốn điều đó.
Cuộc đấu súng diễn ra trong khoảnh cách gần đến cực hạn. Dù kết cục trận chiến này có thể nào thì đôi bên đều không thể tránh khỏi thương tích. Bản thân hắn chắc chắc sẽ bị hạ gục, nhưng khả năng cao đối phương cũng phải đội mồ chung. Nếu kẻ đứng trước mặt hắn kia lùi lại vì không muốn điều đó, nếu hắn ta chọn mạng sống của mình thay vì mạng của Sheryl thì phát đạn của hắn sẽ tới được chỗ cô. Hắn có thể giết được Sheryl. Hắn có thể báo thù cho Yumina.
Chính vì vậy, Akira giả buộc Akira phải lùi lại. Ngay từ đầu hắn đã định giết Sheryl bằng cách đánh đổi mạng sống của mình.
Nhưng ý định ấy đã không thành. Akira vẫn đứng vững như bàn thạch mà chẳng hề lay chuyển dù chỉ một bước. Cậu vẫn bắn và dùng cơ thể mình để che chắn đường đạn cho Sheryl.
Cả Akira và Akira giả đều đẩy công suất đầu ra của giáp trường lực và lá chắn trường lực lên mức tối đa mà chẳng bận tâm đến lượng năng lượng còn lại. Nhờ vậy mà trong khoảng thời gian chưa đầy một giây nhưng dài dằng dặc tựa hàng giờ ấy, khả năng phòng thủ của cả hai đã tăng vọt, đủ để giúp họ chịu được vài phát đạn bắn trực diện.
Nhưng có một sự khác biệt lớn về giới hạn. Đó là bởi Akira có sự hỗ trợ của Alpha. Còn chưa kể đến độ chính xác trong từng phát bắn của Akira cũng cao hơn nhiều. Đấy cũng là bởi cậu có Alpha đứng đằng sau.
Akira không có ý định bỏ mạng tại đây, nhưng Akira giả lại chiến đấu với tâm thế sẵn sàng kéo cậu chết cùng. Sự khác biệt trong ý chí đó quả thực đã thu hẹp đáng kể khoảng cách thực lực giữa đôi bên. Nhưng nó hoàn toàn không đủ để khoả lấp cho sự khác biệt quyết định – hỗ trợ của Alpha.
Những viên đạn mà Akira giả bắn ra đều bị chặn lại bởi những viên đạn của Akira. Toàn bộ lượng đạn khổng lồ từ băng đạn mở rộng đều bị chặn đứng. Mật độ đạn dày đặc đến mức khiến những viên đạn va chạm vào nhau và bị bắn lệch đi lại tạo ra thêm những viên đạn lạc khác, từ đó khiến việc tính toán quỹ đạo của chúng ngày càng trở nên khó khăn hơn. Nhưng với Akira, chỉ những viên đạn không gây nguy hiểm gì mới chạm được vào cậu.
Ngược lại, Akira giả liên tục trúng đòn chí mạng. Dù vậy hắn vẫn không bỏ cuộc và tiếp tục nã súng đến giây cuối cùng. Nhưng kết quả vẫn không đổi. Hắn không hề có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào trong cuộc đấu súng này.
(...Khốn khiếp!)
Và như một lẽ tất yếu, Akira giả mất thăng bằng và không thể cầm súng đúng tư thế nữa. Hắn lập tức bị màn đạn của Akira nuốt chửng. Với lượng đạn bay tới quá lớn, Akira không chỉ bị nghiền nát thành từng mảnh mà còn biến thành bụi, thậm chí hạt bụi đó cũng bị xuyên thủng và tan biến hoàn toàn.
Akira dừng bắn. Ngay cả khi cậu muốn kiểm tra xác để xác nhận cái chết của hắn đi chăng nữa thì cái xác ấy cũng đã tan biến. Trong tình huống hiển nhiên này, Akira tin chắc vào chiến thắng của mình mà chẳng cần hỏi lại Alpha.
Akira thở dài một hơi. Sau khi hạ súng xuống, cậu nói với vẻ chắc nịch.
“...Tốt rồi!”
Trận chiến đã kết thúc với phần thắng thuộc về Akira và Alpha. Một chiến thắng như mọi khi.
[Alpha. Nhờ cô cả đấy. Cảm ơn nhé.]
Nét mặt Akira lúc này chỉ có sự biết ơn và không còn chút cảm xúc đen tối nào như khi trước trận chiến nữa.
[Không có gì.]
Và Alpha cũng cười như mọi khi.
Một kẻ địch mạnh đã bị tiêu diệt. Chỉ vậy thôi. Dù có chút cảm giác thoả mãn nhưng cũng chẳng còn gì hơn thế. Với Akira, trận chiến này chỉ đơn giản là vậy và cậu đã giành chiến thắng.
Akira quay về phía Sheryl.
“Sheryl. Xong rồi. Về thôi.”
Trước thái độ bình thường của Akira, Sheryl cũng cười đáp lại.
“...Vâng ạ!”
Ngay cả khi biết mình là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cái chết của Yumina nhưng Sheryl vẫn vui mừng, vì Akira không thay đổi thái độ với cô. Lần này niềm vui ấy là thật lòng.
Akira hơi ngập ngừng tiếp lời.
“À, ừm, giờ nói thì có hơi muộn, nhưng tôi xin lỗi vì đã để cô bị cuốn vào chuyện này.”
Sheryl mỉm cười như thể mọi lo lắng trước kia chưa từng tồn tại và lập tức đáp lại.
“Không sao đâu ạ. Vì anh đã cứu em rồi mà.”
Vì vốn đã chuẩn bị tinh thần để nghe những lời trách móc nên Akira hơi bất ngờ khi thấy phản ứng đó. Rồi cậu bật cười nhẹ như vừa trút bỏ được gánh nặng.
“...Vậy à. Ừ, tôi đã nói là sẽ cứu cô mà.”
“Dạ vâng.”
Cô đã bị bắt cóc và suýt chết. Đâu phải chỉ nói cứu là xong được. Dù vậy thì Sheryl đã chấp nhận điều đó, và Akira cũng sẽ chấp nhận lời nói ấy.
Đây cũng là một sự thoả hiệp. Vì không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Sheryl nên Akira chỉ có thể hành động sau khi mọi việc đã rồi. Và cũng vì không thể ngăn chặn trước nên sẽ luôn tồn tại nguy cơ cậu không kịp cứu Sheryl và để cô chết.
Nhưng mối quan hệ giữa cả hai vốn từ đầu đã vậy.
Khi Akira trở thành chỗ dựa cho Sheryl thì đã có lần những kẻ ở khu ổ chuột định giết cô để chiếm toà nhà, nơi từng là trụ sở cũ của băng mà cô dưới quyền. Tất cả chúng đều bị người khi ấy đang ẩn mình là Akira tiêu diệt.
Cũng có lần kẻ địch bắt cóc Sheryl để moi thông tin về một tàn tích bí ẩn. Akira khi đó cũng đã cứu Sheryl và giết sạch bọn chúng.
Cũng có lần tay sai của Udajima tra tấn Sheryl để ép cô khai rằng Akira là một kẻ theo chủ nghĩa Kiến Quốc. Sheryl lúc ấy đã từ chối khai và suýt bị giết, nhưng Akira đã kịp thời đến cứu cô. Tất cả tay sai của Udajima đều bị cậu tiêu diệt ngay tại chỗ.
Trong tất cả những biến cố đó, Sheryl đều may mắn được Akira kịp thời cứu giúp, và cậu cũng may mắn khi kịp đến cứu cô. Chính sự may mắn song hành ấy đã duy trì và kéo dài mối quan hệ của cả hai.
Cả Akira lẫn Sheryl đều mong rằng vận may đó sẽ tiếp tục. Và dựa trên cơ sở này, mỗi người sẽ làm những gì bản thân có thể trong vị trí của mình. Người cứu cũng như người được cứu – cả hai đều chấp nhận điều đó.
Mặc dù đã đánh bại Akira giả, nhưng chuyện này vẫn chưa đến tai Thành phố Kugamayama. Xung quanh toà nhà Seranthal giờ vẫn còn các đơn vị Thành phố đóng quân. Nếu bị phát hiện thì sẽ rất rắc rối. Nghĩ vậy, Akira liền bảo Sheryl tạm trả lại áo khoác bảo hộ rồi ôm cô trong áo để di chuyển.
“Sheryl. Đi thôi.”
“Vâng.”
Akira kích hoạt chức năng nguỵ trang, ôm Sheryl vào lòng rồi lao ra khỏi toà nhà.
Trong căn phòng mà họ vừa rời đi, dấu vết của trận chiến vẫn còn đấy. Dù đã bị hoá kiếp bởi những phát súng của Akira, nhưng hắn không hoàn toàn biến mất mà vẫn để lại dấu vết. Một phần nhỏ của những thứ từng là Akira giả vẫn còn sót lại trên sàn.
Máu của hắn có màu xanh lục.
------
Nhận được liên lạc từ Akira, Carol đang đợi họ trên sân thượng của một tòa nhà cách khá xa Seranthal.
Chẳng bao lâu sau, Akira và Sheryl đã đến nơi. Akira đặt Sheryl xuống và hỏi Carol.
“Carol. Quần áo của Sheryl đâu?”
“Đây nè.”
Carol đưa cho Sheryl một bộ đồ bảo hộ giá rẻ. Đây là thứ cô mua ở tàn tích Mihazono. Vì nơi đây có khá nhiều Thợ săn hoạt động nên cũng có nhiều thương nhân phục vụ nhu cầu của họ. Một món đồ kiểu này hoàn toàn có thể kiếm được ở đây.
“Cảm ơn. May mà có cô. Tôi không thể tự mình đi mua được.”
“Không có gì đâu. Tôi đi theo cũng có ích phết đấy nhỉ, phải không?”
“Ừ.”
Trước nụ cười đắc ý của Carol, Akira cũng mỉm cười đáp lại.
Sheryl mặc bộ đồ bảo hộ mà Carol chuẩn bị. Trong lúc đó, Akira tranh thủ lấy thêm đạn dược và vật tư tiếp tế khác từ hành lý để trên xe. Giờ họ chỉ còn việc quay về nữa thôi.
Nhưng ngay lúc cả nhóm lên xe chuẩn bị rời đi thì một biến cố mới đã xảy ra.
Một phần tường ngoài của tầng 60 Seranthal nổ tung như bị đánh bom. Khi Akira và những người khác bất giác quay lại nhìn thì từ bên trong toà nhà xuất hiện hai người vừa đánh nhau và lao ra ngoài. Đó là Olivia và Harmers.
_*_*_*_
Trên tầng 60 của toà nhà Seranthal, Haruka cố gắng gọi Akira giả trở lại. Vì thần giao cách cảm đã bị ngắt nên cô đành xâm nhập vào hệ thống phát thanh của toà nhà để thuyết phục hắn.
Nhưng nỗ lực đã hoá công cốc và Haruka không thể gọi Akira giả quay lại. Cô nhăn mặt.
“...Không còn cách nào khác! Cứ làm mà không có hắn luôn vậy!”
Ngay từ đầu đây đã là một nỗ lực có cũng được, không có cũng chẳng sao. Việc Akira không có mặt ở đây chỉ là một sai sót nhỏ. Haruka tự nhủ như vậy và bắt đầu vào việc. Trong tầm nhìn mở rộng, hình ảnh nữ tiếp tân của Cựu thế giới lại xuất hiện.
(Đã có thông tin định dạng cá nhân của Akira lấy được từ hắn, giờ trộn thêm nhận thức của Sheryl vào....)
Người điều khiển bộ đồ gia cường của Sheryl chính là Haruka. Nói đúng hơn thì cô gần như đã để chế độ tự vận hành, nhưng chính cô lại là người khiến Sheryl tấn công Akira. Thông qua bộ đồ gia cường, Haruka đã thu thập dữ liệu về nhận thức của Sheryl đối với Akira.
(Lấy sự khác biệt giữa nhận thức về kẻ giả mạo và nhận thức về người thật rồi điều chỉnh lại....)
Sheryl đã ngay lập tức nhận ra Akira giả là giả, bất chấp ngoại hình bên ngoài giống tới mức không ai có thể phân biệt. Haruka tin rằng bằng cách trộn lẫn một số nhận thức mà ngay cả bản thân Sheryl cũng không tự ý thức được ấy vào thông tin định dạng cá nhân của Akira thì cô có thể vượt qua được hệ thống xác thực. Đó là lý do vì sao Haruka quay lại tầng 60 của toà nhà Seranthal.
(...Thế này được chưa?)
Haruka hồi hộp chờ đợi kết quả. Nữ tiếp tân trong tầm nhìn mở rộng của cô thông báo.
[Đã nhận được đơn xin nhập cảnh đặc biệt vào Ngoại khu loại 3. Quy trình tiếp theo là....]
“...Được rồi!”
Haruka không kìm được mà reo lên vì vui sướng. Tuy đã nghĩ nó có thể thành công, nhưng cô cũng nghĩ rằng thất bại cũng chẳng sao. Chính vì nghĩ nó có thể sẽ thất bại nên niềm vui của Haruka càng lớn hơn.
Vì quá vui mừng nên cô đã lơ là cảnh giác xung quanh.
“Haruka!”
Haruka giật mình và quay ra phía sau. Shiro đang đứng ở đó.
“Shiro....”
Hơn cả sự bất ngờ khi bị tiếp cận từ đằng sau, tâm trí Haruka lại bị cuốn trọn bởi cuộc tái ngộ với Shiro. Và cô cũng vui vì nhìn người bạn kia cũng hân hoan thấy rõ khi gặp lại mình.
“...Lâu rồi không gặp nhỉ.”
Sau khi nói ra những lời đầy xúc cảm ấy với nụ cười lẫn giọng điệu hơi buồn bã, Haruka lộ rõ vẻ cảnh giác.

“Anh đến đây làm gì?”
Sau khi nhớ lại vị trí của cả hai và nhận ra rằng cuộc hội ngộ này không thể là sự tình cờ, Haruka đề cao cảnh giác.
Trong khi đó Shiro vẫn giữ vẻ rạng rỡ vì niềm vui khi được gặp lại Haruka.
“Anh đến để cứu em đây.”
Đó là một câu trả lời ngoài dự đoán của Haruka. Cô bối rối hỏi lại.
“...Cứu em ư?”
“Đúng vậy. Anh đến để cứu Haruka. Anh không biết vì sao em lại ra ngoài được, nhưng nếu em đã thoát khỏi chỗ đó rồi thì phần còn lại cứ để anh lo. Anh đã xác định được vị trí cơ sở của em và tính tìm cách đột nhập vào. Nhưng xem ra bây giờ tiết kiệm được kha khá công sức rồi nhỉ.”
Shiro vừa nói vừa bước đến gần Haruka và chìa tay về phía cô.
“Mình đi thôi em. Không sao đâu. Cứ để anh lo.”
Thật tốt vì đã đến kịp. Shiro thực lòng nghĩ vậy.
Haruka nhìn vào bàn tay Shiro. Cô không muốn nghĩ ngợi gì nữa mà cứ thế nắm lấy bàn tay kia. Haruka bị thôi thúc bởi suy nghĩ đó, nhưng cô đã kịp thời dừng lại. Cô quay sang nhìn Shiro với vẻ nghiêm túc.
“...Cứu em, cụ thể là bằng cách nào?”
“Để xem. Trước mắt em cứ sống ở căn nhà an toàn mà anh đã chuẩn bị, trong thời gian đó anh sẽ xoá hoặc thay đổi thông tin của em, xoá sạch mọi hồ sơ liên quan ở đấy để em có thể sống một cuộc sống bình thường. Sau đó em có thể sử dụng tài năng của mình để làm việc, hoặc bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới....”
Đối với người đã từ bỏ chủ nghĩa Kiến Quốc, nhưng vì nhiều lý do nào đó mà giờ đang bị cả hai tổ chức là chủ nghĩa Kiến Quốc và Liên hiệp Doanh nghiệp Thống nhất truy đuổi thì việc bắt đầu một cuộc đời mới là điều khả thi, đúng như lời của Shiro.
Nhưng Haruka lắc đầu.
Vì không nghĩ bản thân sẽ bị từ chối nên Shiro hơi ngạc nhiên và có chút bối rối. Nhưng bởi cậu cũng hiểu ý nghĩa của việc bị cả hai tổ chức ấy truy đuổi nên Shiro nghĩ Haruka đang lo lắng rằng năng lực của cậu không đủ để cáng đáng trách nhiệm ấy, bởi vậy Shiro cố ý nở một nụ cười tự tin và thuyết phục Haruka.
“...Anh biết là em đang lo lắng. Nhưng em yên tâm. Anh có thể làm được. Nói gì thì nói chứ anh cũng là người xuất sắc đến mức không ai cho phép anh rời khỏi cơ sở của Sakashita cơ mà. Sakashita xem anh là đối tượng nguy hiểm tới nỗi không để anh tự do hành động. Và thực tế là anh có sức mạnh để làm được điều đó. Việc che giấu thân phận của em là chuyện nhỏ đối với anh thôi. Em biết anh đã đào tẩu khỏi Sakashita rồi đúng chứ? Dù có bị họ truy đuổi thì anh vẫn tự do hành động như này mà. Em cứ yên tâm.”
Shiro thực sự có năng lực để làm được điều đó, và Haruka cũng công nhận như vậy. Cô tin tưởng cậu. Nhưng cô vẫn lắc đầu.
“...Không phải vậy. Không phải chuyện đó.”
“Không phải ư? Vậy chẳng lẽ em bị cấy bom vào não để ngăn việc bỏ trốn à? Không sao đâu. Anh có thể gỡ nó. Anh đã từng làm việc đấy nhiều lần rồi.”
Trong Sakashita Heavy Industries, có nhiều người muốn thoát khỏi tổ chức khác đã tìm đến để được bảo vệ trong tình trạng như vậy. Với tài năng không chỉ bản thân mà còn được tất cả công nhận, Shiro đã nhiều lần vô hiệu hoá quả bom ấy thành công.
Nhưng Haruka vẫn lắc đầu.
“...Không phải. Cũng không phải chuyện đó.”
Trước thái độ kiên quyết của Haruka thì đến cả Shiro cũng bắt đầu lộ vẻ bối rối.
“Vậy thì tại sao....”
Shiro cố gắng nghĩ ra lý do vì sao Haruka từ chối sự giúp đỡ của mình. Nhưng trước khi cậu tìm được câu trả lời thì tình hình lại biến chuyển.
Harmers xuất hiện từ một lỗ hổng trên trần nhà.
Khi đặt chân xuống tầng 60, Harmers nhìn Shiro với vẻ kinh ngạc, kèm theo đó là một nụ cười dữ tợn.
“Shiro! Lâu rồi không gặp!”
Shiro lập tức di chuyển để che cho Haruka. Cậu nghiêm mặt nhìn Harmers.
“Sao anh lại ở đây.... Đáng lẽ bây giờ anh phải ở tàn tích Kuzusuhara mới đúng chứ....”
“Hả? À, mày nghĩ tao đang ở đó sao? Tao sẽ không tiết lộ đâu. Tao không muốn tốn nước bọt để nói mấy chuyện đó cho một thằng đào tẩu như mày.”
Trong lòng, Shiro càng thêm căng thẳng.
(...Mình bị lừa bằng một kiểu thao túng thông tin như thế ư? Không thể có một kẻ tài giỏi như vậy ở Sakashita ngoài mình được.... Nhưng vì anh ta đang ở đây nên mình chỉ có thể nghĩ đến trường hợp đó thôi.)
Theo điều tra của Shiro thì bây giờ Harmers chắc chắc phải ở sâu bên trong tàn tích Kuzusuhara. Anh đáng lẽ đang phải chiến đấu với mấy con quái hợp thể mới phải. Nhưng nếu Harmers ở đây thì điều đó có nghĩa là đã xảy ra một vụ thao túng thông tin cấp cao mà ngay cả Shiro cũng không thể phát hiện ra.
Tất nhiên cậu cũng không tự mãn đến mức nói mình là số một. Nhưng Shiro cũng hiểu rất rõ năng lực của bản thân. Chính vì vậy cậu đã nghĩ rằng Sakashita Heavy Industries sẽ không bí mật cử một người có năng lực tương đương mình tới Khu vực Kugamayama.
(...Tệ rồi. Nếu vị trí của bọn họ không còn đáng tin nữa thì hành động của mình cũng sẽ bị hạn chế đáng kể. Không, quan trọng hơn là mình phải thoát khỏi tình thế này trước đã....)
Cho tới giờ, việc Shiro có thể tự do di chuyển như vậy là vì cậu đã điều tra trước được vị trí của những người thuộc Sakashita Heavy Industries chứ không chỉ riêng Harmers.
Tuy nhiên, việc anh xuất hiện ở đây đã làm lung lay nghiêm trọng độ tin cậy của thông tin mà cậu thu thập. Việc lẩn tránh khỏi vòng vây của Sakashita Heavy Industries giờ đây sẽ trở nên khó khăn hơn. Mặt Shiro không khỏi méo mó khi nghĩ đến những chông gai mà mình sắp phải đối mặt ấy, nhưng cậu vẫn dồn hết tâm trí để xử lý vấn đề khó khăn lớn nhất trước mắt.
Về phía Harmers, anh nghĩ.
(...Hắn không nhận ra mình đang tiếp cận, nghĩa là gã đó đã thao túng thông tin thành công tới mức đấy sao. Ra vậy. Một tài năng đáng gờm. Chẳng trách sao Sugadome-san lại xem hắn là mối nguy hiểm.)
Mặc dù lừa được Shiro, nhưng Hammers thực sự đã ở tàn tích Kuzusuhara rồi sau đó mới tới tàn tích Mihazono. Nhưng trước đấy anh đã nhờ Yanagisawa che giấu việc mình hành động. Harmers nghĩ rằng Shiro chắc chắn sẽ nhanh chóng phát hiện ra vị trí lẫn việc hắn đã di chuyển
Tất nhiên Harmers không nghĩ việc này sẽ che giấu được hoàn toàn vị trí của mình. Đối thủ là Shiro – một người mà những kẻ tầm thường không thể đối phó. Anh chỉ hy vọng rằng việc này có thể câu giờ thêm một chút.
Nhưng việc che giấu hoàn toàn sự tồn tại cho đến khi tới được chỗ Shiro thì thực sự nằm ngoài dự đoán của Harmers. Anh thầm khâm phục tài năng đáng kinh ngạc ấy, đồng thời tăng cường hơn nữa sự cảnh giác với Yanagisawa.
Tuy vậy, Harmers giờ chỉ tập trung vào tình huống trước mắt. Nhìn Shiro đứng che trước mặt Haruka, anh nói.
“...Ra là vậy. Lý do mày trốn khỏi Sakashita là vì cô ta sao?”
Như một lời khẳng định, Shiro chỉ đáp lại bằng sự im lặng. Harmers tiếp tục.
“Gặp gỡ trên mạng, trở nên thân thiết rồi rủ nhau gặp mặt ngoài đời. Tao cứ nghĩ mày sẽ không bao giờ dính vào kiểu lừa đảo đó chứ.”
“...Đấy không phải là lừa đảo.”
Shiro biết Harmers chỉ đang thăm dò mình, nhưng cậu vẫn trả lời như vậy. Đầu tiên là để cho Haruka thấy rằng cậu thực sự tới đây để cứu cô. Và trên hết, là để chứng minh với Harmers, Haruka và chính bản thân cậu rằng hành động ấy không hề sai.
“...Mày là kiểu người như vậy từ khi nào thế?”
“Anh không biết sao? Dù chúng ta đã ở bên nhau lâu như vậy rồi.”
“Ừ. Tao không biết. Hoá ra là vậy. Nếu quả thực mày là loại người như thế thì việc trốn khỏi Sakashita cũng chỉ là một phút bốc đồng thôi. Tao hiểu rồi.”
Harmers cười nhạo hành động đầy quyết tâm của Shiro và chỉ xem đó là một khoảnh khắc bồng bột rồi sải bước về phía cả hai.
“Vậy Shiro, chúng ta về thôi. Tiện thể mời cô ta đi cùng luôn.”
Harmers tới tàn tích Mihazono vì nghe tin Akira đã xuất hiện ở đó. Lúc ấy anh cũng không rõ Akira này là thật là giả, nhưng dù có thế nào thì nhiều khả năng thông tin ấy sẽ khiến Akira thật xuất hiện. Anh cũng cho rằng nếu đó là Akira thật thì rất có thể Shiro cũng sẽ đi cùng cậu.
Đây chỉ là một khả năng. Nói cách khác, đây chỉ là một mong muốn, một hy vọng mà anh tiện tay bấu víu vào. Harmers tự cảm thấy bản thân thật nông cạn.
Thế nhưng, khi thực sự tới tàn tích Mihazono và chạy tới nơi xảy ra ồn ào thì đúng như kỳ vọng, Shiro đã ở đó. Không chỉ vậy, cả lý do cậu bỏ trốn khỏi Sakashita Heavy Industries cũng xuất hiện cùng một chỗ. Harmers không có ý định bỏ lỡ cơ hội trời ban này.
Bắt Shiro và cả kẻ làm nguồn cơn của sự việc. Chỉ riêng chiến tích này thôi cũng đủ để xoá đi thất bại của anh trong việc ngăn Shiro đào tẩu. Với suy nghĩ ấy, Harmers bước đi đầy khí thế, nụ cười tắt lịm và tiến gần chỗ Shiro và Haruka.
Haruka cũng biết rõ sức mạnh của Harmers. Nhưng giờ cô lại quan tâm đến một điều khác.
“Shiro. Em cũng nắm được thông tin là Shiro đã bỏ trốn khỏi Sakashita Heavy Industries rồi, nhưng anh thật sự đã trốn khỏi đó sao? Đấy không phải là một hành động chiến lược được sắp đặt để ra vẻ như vậy thôi à?”
“Đúng thế. Là thật đấy.”
“...Anh nói những lời tự mãn quá rồi đấy. Là vì em sao?”
Shiro trả lời dứt khoát.
“Ừ. Đúng thế.”
“...Vậy à.”
Haruka đã từng nghi ngờ Shiro khi thấy Harmers xuất hiện. Cô nghĩ rằng mọi lời cậu nói đều là dối trá, rằng cậu cố tình gọi siêu nhân của Sakashita Heavy Industries đến đây là để đảm bảo chắc chắn sẽ bắt được cô, còn cuộc trò chuyện vừa rồi chỉ là kế câu giờ.
Thế nhưng hoá ra Shiro thật sự muốn cứu cô. Thậm chí cậu còn liều mình đào tẩu khỏi Sakashita Heavy Industries và sẵn sàng đối đầu với chính Tập đoàn ấy.
Haruka hiểu rất rõ việc này nặng nề đến mức nào. Ấy vậy mà cô đã nghi ngờ người vì mình mà làm đến thế. Suy nghĩ đó khiến Haruka không khỏi cảm thấy xấu hổ. Và để đáp lại điều đó, cô hạ quyết tâm và hỏi Shiro một cậu, như để đưa ra phán quyết cuối cùng cho hành động sắp tới.
“Em muốn hỏi một câu nữa. Anh nghĩ mình có thể xoay sở trong tình huống này không?”
“Tất nhiên rồi.”
Đó là một câu trả lời mà Haruka không ngờ tới. Cô nghĩ Shiro cũng giống như cô, rằng cậu tuy là một chuyên gia hàng đầu về công nghệ thông tin, nhưng về chiến đấu trực tiếp thì bó tay. Dù có giỏi đến đâu thì họ cũng không thể nào đối đầu với một siêu nhân. Nghĩ vậy, cô không kìm được mà hỏi lại với giọng nghi hoặc.
“...Bằng cách nào chứ?”
Rồi Shiro nói ra cách của mình.
“Olivia-san! Hãy loại bỏ anh ta đi!”
“Xin tuân lệnh.”
Ngay sau tiếng đáp, Olivia xuất hiện ngay trước mặt Shiro và Haruka. Harmers khựng lại với vẻ đầy kinh ngạc, còn Haruka cũng không giấu được sự sửng sốt. Cả hai nhanh chóng hiểu ra rằng đối phương đã ẩn mình nhờ chức năng nguỵ trang, nhưng chính việc không hề nhận thấy có người đứng gần mình đến vậy mới là điều khiến họ choáng váng.
Shiro hơi nhăn mặt rồi bổ sung thêm mệnh lệnh.
“...Nếu có thể thì đừng giết. Nếu anh ta chạy thì cũng không cần đuổi. Nhưng nếu sự nhân nhượng ấy khiến chi phí tăng thêm thì cứ bỏ qua chỉ thị này. Lúc đó cô giết luôn cũng được.”
Mối quan hệ giữa cậu và Harmers cũng không phải là ngắn. Shiro cũng cảm thấy bản thân có chút tình cảm nào đó với anh. Nhưng tuyệt nhiên nó không phải thứ mà cậu có thể đặt lên trên Haruka.
“Xin tuân lệnh.”
Olivia đáp lại. Cô bước ra khỏi chỗ của Shiro và Haruka rồi đứng trước mặt Harmers. Với một nụ cười thân thiện, cô nói.
“Tôi có thể yêu cầu anh rút lui được không? Chỉ cần làm vậy thôi là có thể giảm bớt một cuộc chiến không cần thiết rồi. Tôi nghĩ đây là một lựa chọn tốt cho cả đôi bên.”
Harmers nhìn chằm chằm vào Olivia. Anh biết đối phương là một người rất mạnh qua việc anh đã không hề nhận ra sự hiện diện của cô ở khoảng cách gần như vậy. Vì lẽ đó nên trước tiên, Harmers thử làm cô rút lui bằng cách nêu rõ vị trí của mình.
“Tôi là Harmers, thuộc Bộ phận an ninh của Sakashita Heavy Industries. Tên Shiro đằng kia là một kẻ đã đào tẩu khỏi Sakashita và tôi đến đây để bắt giữ hắn. Mong cô không cản trở.”
“Tôi là Olivia của Tập đoàn Lion’s Tail. Thành thật xin lỗi. Tôi không thể chấp nhận yêu cầu đó. Với tư cách là người của Lion’s Tail, tôi sẽ ưu tiên tuyệt đối mệnh lệnh từ Shiro-sama, người đã ký kết hợp đồng với chúng tôi.”
“Cả hai bên đều đã nêu rõ lập trường. Câu trả lời đó có nghĩa là Lion’s Tail chấp nhận đối đầu với Tập đoàn chúng tôi sao? Thái độ trung thành với hợp đồng như vậy thật đáng khâm phục, nhưng tôi nghĩ cô nên rút lui thì hơn đấy.”
“Thành thật xin lỗi.”
“Nếu cô cần bất kỳ điều kiện nào để rút lui thì hãy đưa ra đi. Tôi sẽ cố gắng đàm phán với cấp trên hết mức có thể.”
“Phía chúng tôi không có gì để đưa ra.”
Như một tối hậu thư, Harmers hướng ánh mắt sắc bén về phía Olivia.
“Đàm phán thất bại rồi à?”
Đáp lại, Olviia vẫn mỉm cười trả lời.
“Tôi cho rằng cuộc đàm phán vẫn đang tiếp tục, chỉ là từ giờ yếu tố vũ lực cũng được tính vào điều kiện trao đổi mà thôi.”
“Ra vậy. Thế thì tôi sẽ dốc toàn lực để “đưa ra đề nghị”. Hy vọng đôi bên có thể đạt được thoả thuận trước khi việc rút lui trở nên khả thi.”
“Tôi hiểu rồi.”
Olivia lịch sự cúi đầu rồi ngẩng lên. Harmers lúc đó cũng vào tư thế chuẩn bị. Sau một khoảnh khắc đối mặt ngắn ngủi, cả hai cùng lao vào hành động.
Chỉ trong chớp mắt, họ đã thu hẹp khoảng cách và tung cú đấm. Những cú đấm nhanh đến mức khiến không khí phía trước bị nén lại. Một siêu nhân và một tồn tại đủ sức đối đầu với siêu nhân – cả hai cùng tạo ra một màn sương mù không màu đặc quánh. Màn sương mù này hình thành một bức tường vô hình ngăn cản sự lan truyền chấn động, nhưng cả hai đều dùng sức mạnh thể chất vượt trội của mình để xuyên thủng bức tường đó.
Rồi hai nắm đấm ấy va chạm. Chấn động tạo ra sóng xung kích dữ đội và bùng nổ như một vụ nổ, với dư chấn quét sách cả một mảng tường ngoài của tầng 60 vốn đã yếu đi sau trận chiến của Akira.
Đó là sự khởi đầu của một kiểu đàm phán khác: đàm phán bằng sức mạnh. Một cuộc “đàm phán” mà bên kia buộc phải chấp nhận điều kiện của bên còn lại, vì đối thủ khi ấy quá mạnh và rút lui là lựa chọn duy nhất.
36 Bình luận
Pov khi nhìn thấy thg bạn đi với gái: " Gặp gỡ trên mạng, trở lên thân thiết rồi rủ nhau gặp mặt ngoài đời. Tao cứ nghĩ mày sẽ không bao giờ dính vào kiểu lừa đảo đó chứ"
Ngồi không cũng có đứa lấy danh mình đi phá😃
Công nhận tác giả miêu tả cuốn hút thật sự.
Nhưng vẫn thích những màn giải thích các chi tiết, cử chỉ đàm phán hơn.
.
Combat end game có vẻ hơi nhẹ nhàng so với tưởng tượng thì phải. Cứ tưởng sẽ đc thấy cái ảnh bìa của Vol 8 hạ này trong đó sẽ là Akira giả hét vào mặt Akira thật bên trên chứ.
Mà thông cũng khó vì Shiro giành spotlight chap này rồi.
🤩
Cảm ơn thớt vì chap mới nha!