[LN] Quyển 8 - Hạ - Akira giả mạo [COMPLETED]
Chương 240: Akira giả xuất hiện
23 Bình luận - Độ dài: 6,576 từ - Cập nhật:
Duck: Cuốn quá aaa :D Cà phê....
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
Hôm nay Akira và đội của cậu tiếp tục tuần tra ở Khu vực sâu thứ hai. Như mọi khi, họ bị các cỗ máy bảo vệ tàn tích tấn công và Togami cùng Carol sẽ đảm nhận việc đối phó với chúng.
Tuy nhiên lần này đội hình đã có chút thay đổi. Togami đảm nhận vị trí tiên phong, còn Carol giữ vai trò bọc lót đằng sau. Chính Togami đã yêu cầu như vậy. Vì muốn mạnh hơn nên cậu đã quyết định sẽ tự mình tiêu diệt chúng.
Nếu chỉ là vài con thì với khả năng hiện tại, Togami hoàn toàn có thể xử lý một mình mà không gặp khó khăn gì. Nhờ dự án hỗ trợ do Inabe khởi xướng dưới danh nghĩa cung cấp trang bị cho Akira mà Togami cũng đã được hưởng sái một khẩu súng và bộ đồ gia cường vượt trội hơn hẳn so với trước. Nhờ vậy mà sức mạnh chiến đấu cá nhân của cậu đã tăng lên đáng kể.
Dù vậy việc một mình đối mặt với hơn chục con vẫn là một thử thách khó khăn, còn nếu lên tới vài chục thì chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết. Togami hiểu rõ điều đó, nhưng cậu vẫn quyết tâm vượt qua sự liều lĩnh ấy bằng tất cả ý chí của bản thân để trở nên mạnh hơn. Togami muốn rèn luyện mình trong những tình huống sinh tử, cậu muốn đuổi kịp thứ hạng Thợ săn ảo mà cậu đạt được nhờ “hào quang” của Akira.
Tất nhiên Togami cũng hiểu rằng trận chiến này còn lâu mới được gọi là sinh tử. Nếu tình hình thực sự nguy hiểm thì Akira sẽ ra tay hỗ trợ. Thậm chí trước đó, nếu cậu không kìm hãm được lũ quái vật và để chúng nhắm đến Hikaru thì Elena và Sara khi ấy sẽ lập tức vào cuộc. Trong trận chiến này, Togami không thể chết.
Thế nhưng, chính vì biết rằng mạng sống của mình đã được bảo đảm nên Togami mới càng dốc toàn lực tiến lên và tận dụng cơ hội để rèn luyện bản thân tới cực hạn. Rèn luyện đến mức “chết đi sống lại” sẽ giúp cậu mạnh hơn, nhưng nếu thực sự đẩy bản thân đến giới hạn đó thì cậu sẽ chết. Trong hoàn cảnh hiện tại, Togami có thể trải nghiệm điều gần giống như thế mà không phải trả giá bằng mạng sống. Cậu có thể chạy đua với lưỡi hái tử thần đang nhăm nhe phía sau mà không thực sự bị nó chém đứt cổ. Kể cả đây có thể bị xem là vô liêm sỉ khi tận dụng lợi thế này đi chăng nữa thì Togami quyết sẽ không bỏ lỡ cơ hội để trở nên mạnh hơn. Cậu đang chiến đấu với tất cả những gì mình có.
Togami điều khiển bộ đồ gia cường mà cậu vẫn chưa quen, di chuyển với tốc độ nhanh và khó đoán khi bật nhảy trên mặt đất, dẫm mạnh vào không trung để làm rối loạn hệ thống ngắm bắn của kẻ địch. Liên tục bị vô số đường đạn quét qua người, nhưng cậu vẫn kịp thời thoát ra trước khi chúng biến thành đạn thật hoặc tia laze, rồi nhanh chóng phản công và tiêu diệt đối phương trước.
Togami cứ lặp đi lặp lại chu trình đó cho tới khi một mình tiêu diệt toàn bộ kẻ địch trước mặt, hoặc buộc phải nhờ tới Akira và những người khác hỗ trợ. Cậu đang chiến đấu tới cùng để tránh rơi vào tình huống thứ hai.
Cách Togami chiến đấu đã khiến tất cả phải bất ngờ. Tuy nhiên, chuỗi chiến thắng áp đảo của cậu không kéo dài lâu. Đầu tiên là Carol đã tham gia hỗ trợ, tiếp theo đó là Elena và Akira cũng nhập cuộc. Ngay lập tức, bầy quái vật máy móc mà Togami vừa cố gắng kìm chân một mình kia đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Cậu thở dài bước tới chỗ Akira và mọi người.
“Thất bại rồi à? Tôi cứ nghĩ là mình có thể cầm cự được thêm chút nữa....”
Carol, người đầu tiên tới hỗ trợ cậu đáp lại.
“Chà, nếu chỉ có mình cậu thôi thì đúng là vậy.”
“Ý cô là sao?”
“Ý là lũ quái bắt đầu nhắm vào tôi rồi. Nếu chỉ muốn tôi đứng nhìn thôi thì ít ra cậu cũng phải bảo vệ tôi cho ra hồn chứ?”
Carol ngụ ý rằng nếu cả hai cùng chiến đấu thì mọi chuyện đã có thể kết thúc dễ dàng hơn. Nhưng vì yêu cầu của Togami nên cô đã kiềm chế để cậu có cơ hội rèn luyện. Nếu Togami muốn bắt chước phong cách của Akira thì cậu phải được như Akira đã, đó chính là chặn đứng mọi đường đạn nhắm vào đồng đội. Carol không có nghĩa vụ phải đặt mình vào nguy hiểm chỉ để hỗ trợ cho việc luyện tập của Togami. Hiểu được ý của cô, Togami gật đầu.
“Ra là vậy.... Tôi vẫn còn kém xa nhỉ?”
Thấy Togami có vẻ hơi chán nản, Hikaru mỉm cười nói.
“Nhưng cậu làm tốt lắm đấy! Nếu có thể chiến đấu tới mức đó thì dự án hỗ trợ này sẽ không chỉ là danh nghĩa suông thôi đâu.”
Trước đây Hikaru từng nói thẳng rằng Togami giống như một người được đưa vào dự án để làm nền cho Akira, chứ cô cũng không kỳ vọng gì vào thực lực của cậu. Chính vì thế nên Hikaru đã không khỏi bất ngờ khi thấy Togami chiến đấu xuất sắc đến vậy và bắt đầu đánh giá cao cậu hơn. Dù mang danh nghĩa là dự án hỗ trợ, nhưng vì vẫn tiêu tốn ngân sách của Thành phố nên họ buộc phải tạo ra những thành quả cụ thể. Bởi vậy nên Hikaru đang đặt kỳ vọng vào sự nỗ lực của Togami.
Nghe vậy, Togami cảm thấy phấn chấn hơn hẳn. Được một người biết rõ thứ hạng của mình chỉ là phông bạt mà vẫn công nhận thực lực khiến cậu không khỏi vui mừng.
“Vậy sao? Thế thì tôi phải cố gắng hơn nữa rồi!”
Togami quyết tâm biến dự án hỗ trợ này thành công mà không cần dựa vào Akira. Cậu muốn đạt được sức mạnh đủ để tự mình làm nên chuyện. Để trở nên mạnh hơn, Togami hạ quyết tâm.
Trong những lần tuần tra sau đó, Togami tiếp tục chiến đấu hết sức mình. Khi đối mặt với bầy quái chỉ dừng ở mức một con số thì cậu thường sẽ tự mình tiêu diệt chúng mà không cần Akira và những người khác hỗ trợ. Ngay cả khi có phải chạm trán với hơn chục cỗ máy thì Togami cũng đạt được những thành tích đáng kể. Cậu đã nhiều lần chứng tỏ được sức mạnh của mình trước lũ quái vật đông đảo.
Nhìn cách Togami chiến đấu, Akira thầm nghĩ.
[Hôm nay không thấy con Baolegile nào xuất hiện nhỉ?]
Hôm nay Akira và đội của cậu chỉ phải đối đầu với đám quái vật máy móc bảo vệ tàn tích. Nhờ vậy nên Togami mới liên tục có cơ hội thể hiện bản lĩnh của mình.
[Mà này, giờ tôi mới để ý, nhưng chẳng phải chuyện này rất kỳ lạ sao? Bên ta đã tiêu diệt được từng này quái vật rồi mà lúc nào bọn chúng cũng có đợt tiếp viện mới. Bọn này đâu phải chỉ có mình chúng ta tiêu diệt đâu. Dù mỗi ngày lũ quái có được sản xuất hàng loạt ở đâu đấy đi chăng nữa thì chắc chắn số bị phá huỷ cũng phải vượt xa số được tạo ra chứ?]
Nếu cứ mặc định đấy là chuyện bình thường thì cũng chẳng có gì đáng để tâm, nhưng một khi đã nghĩ tới thì Akira không thể ngừng băn khoăn. Dù cho có xuất hiện hàng ngàn con thì những Thợ săn hạng cao đang chiến đấu ở Khu vực sâu thứ hai vẫn dư sức quét sạch đám quái vật máy móc mà Togami đối đầu. Kể cả trong kho dự phòng có đủ lớn để chứa nhiều xe vận chuyển liên Thành phố cùng một lúc đi chăng nữa thì chắc chắn lượng quái vật an ninh trong đó cũng phải cạn kiệt rồi. Suy nghĩ ấy làm Akira không khỏi thắc mắc.
Alpha giải thích.
[Chắc do chúng đã được sản xuất với số lượng khổng lồ đến mức mỗi ngày có bị phá huỷ bao nhiêu thì đấy cũng chỉ là số lẻ thôi. Cậu còn nhớ khu vực do Tsubaki quản lý không? Ở đó kho hàng chất đầy những món đồ được sản xuất hàng loạt nhưng lại chẳng có ai mua hay sử dụng cả. Chuyện mà cậu đang nghĩ tới cũng tương tự thôi. Nhiều khả năng chúng đã được sản xuất liên tục từ lâu rồi và cứ thế tích luỹ dần dần.]
[Nhưng như vậy thì chẳng phải vẫn quá nhiều sao? Để đâu cho hết số lượng đó chứ? Nếu thừa thì chắc chắn chúng phải tràn ra ngoài rồi mới phải.]
[Vấn đề kho chứa ấy sẽ được giải quyết nếu chúng là những nhà kho ở Khu vực sâu thứ ba.]
[À... ra vậy. Nếu có thứ như thế thì cũng không có gì lạ.]
Nếu có những nhà kho mà kích thước bên ngoài và không gian bên trong hoàn toàn không tuân theo định luật vật lý thì chúng có thể chứa được vô số máy móc. Khi ấy chỉ cần sản xuất liên tục là đủ. Kể cả số lượng mà Thợ săn tiêu diệt được có vượt xa số lượng xuất ra mỗi ngày đi chăng nữa thì nếu chúng đã được sản xuất liên tục từ thời Cựu thế giới thì tình trạng mà Akira đang nghĩ tới cũng chẳng có gì lạ. Nếu đem so ra thì số lượng bị tiêu diệt kia chỉ chiếm một phần rất nhỏ so với chúng. Akira nghĩ vậy.
Alpha tiếp tục.
[Việc chỉ có các cỗ máy an ninh tấn công cũng là vì lý do này. Những con quái sinh học vốn cần sinh sản để gia tăng số lượng giờ gần như đã bị tiêu diệt hết rồi.]
[Nghĩ lại thì lần trước tới Khu vực sâu thứ hai tôi có thấy một con quái giống sói khổng lồ, nhưng giờ lại chúng không thấy đâu. Hoá ra là vậy. Nhưng nếu thế thì tại sao Khu vực sâu thứ hai lại không tràn ngập xác quái vật máy móc nhỉ? Ở đây có bao nhiêu Thợ săn hạng cao mà. Nếu kho chứa nhiều quái vật như thế thì đáng lẽ chúng phải chạy ra hết mới phải chứ nhỉ?]
[Có thể cửa ra vào của nhà kho quá nhỏ và chỉ cho phép lấy ra một số lượng nhất định mỗi lần thôi. Hoặc cũng có thể hệ thống vận hành ở đấy không còn hoạt động bình thường nữa.]
Alpha tiếp tục.
[Akira này, cậu có nhờ câu chuyện rằng trước đây Thành phố Kugamayama được xây dựng là phục vụ mục đích để chinh phục tàn tích Kuzusuhara không?]
[Ừ, tôi nhớ mang máng là có chuyện đó.]
[Bức tường kiên cố bao quanh Thành phố hiện tại chính là tàn dư từ thời đó. Nói cách khác là lũ quái vật khi ấy đã tiến sát đến mức đó rồi. Nhưng với lũ quái quanh khu vực Kugamayama hiện tại thì bức tường ấy lúc này cũng chẳng cần phải khổng lồ và kiên cố như vậy nữa.]
[Cô nói phải. Thế là hồi đó quái vật từ sâu trong tàn tích đã tràn tới tận Thành phố sao?]
[Bức tường đó là do Sakashita Heavy Industries xây dựng để bảo vệ căn cứ tiền tuyến khi họ dẫn đầu cuộc chinh phục tàn tích. Họ đã đổ bao nhiêu công sức để xây nên công trình ấy, kể cả sau này khi căn cứ đã biến thành Thành phố thì nó vẫn được giữ lại. Đây cũng là bằng chứng cho thấy hệ thống lúc này không còn hoạt động bình thường nữa rồi.]
[Vậy sao?]
[Đúng vậy. Nếu hệ thống hoạt động bình thường thì chẳng đời nào họ lại để cơ sở quân sự của một thế lực khác nằm ngay cạnh thủ đô của mình, phải không?]
[Ừ, cô nói cũng có lý.... Mà khoan, nãy giờ chúng ta đang nói về cái gì thế?]
Cảm thấy câu chuyện đang đi chệch hướng, Akira hỏi lại. Alpha mỉm cười trả lời.
[Ý tôi là vấn đề dù có tiêu diệt bao nhiêu cỗ máy an ninh kia thì số lượng của chúng vẫn không giảm, hay xác chúng không tràn ngập khắp tàn tích mà cậu thắc mắc có rất nhiều hướng để lý giải. Cậu đã thấy thoả mãn chưa?]
[À. Ừ, tôi hiểu đại khái rồi. Cơ mà hôm nay cũng chẳng thấy con Baolegile nào nhỉ....]
Tất nhiên Akira biết lời giải thích của Alpha chỉ là một cách để nhìn nhận vấn đề chứ không phải câu trả lời chính xác. Nhưng vì nó đủ sức thuyết phục nên cậu cảm thấy hài lòng và không muốn đào sâu thêm nữa.
Alpha mỉm cười nhìn Akira.
_*_*_*_
Ở sâu bên trong Khu vực sâu thứ hai, các Thợ săn hạng cao vẫn đang chiến đấu với những thực thể lai, hay còn gọi là quái vật hợp thể xuất hiện liên tục từ Khu vực sâu thứ ba. Những con Baolegile – thực thể lai có phần thân dưới giống thú và Doredemas – thực thể lai giữa cá và chim tụ lại thành hàng chục, thậm chí là hàng trăm con một bầy hòng tấn công các Thợ săn.
Những con quái này không phải loại sẽ suy yếu vì cạn năng lượng như đám mà Akira và đội của cậu gặp khi tuần tra. Tương tư các thực thể ở Khu vực sâu thứ ba, chúng phóng ra những luồng năng lượng từ trên không lẫn dưới mặt đất. Nếu chỉ bị chém đôi thì chúng có thể tự liền lại hoặc tái sinh từ vết cắt để tiếp tục chiến đấu.
Dù đối mặt với lũ quái mạnh mẽ là vậy, nhưng các Thợ săn vẫn đang duy trì thế thượng phong. Những vũ khí hình người tối tân liên tục xả đạn từ các khẩu súng khổng lồ, phóng tên lửa và vung thanh đại kiếm. Những luồng năng lượng từ quái vật hợp thể bị chặn lại bởi các lá chắn, giáp hoặc tường chắn tạm thời có khả năng chống năng lượng vượt trội. Các Thợ săn không sử dụng vũ khí hình người cũng phối hợp khéo léo để dồn ép mục tiêu và tiêu diệt chúng theo tổ đội.
Với những chiến tích này, các Thợ săn đó đang chứng minh cho tất cả thấy rằng họ xứng đáng với số tiền khổng lồ mà Thành phố Kugamayama đã bỏ ra để chiêu mộ họ. Và nơi đây cũng là tiền tuyến để đối phó với những kẻ theo chủ nghĩa Kiến Quốc và chúng được cho là đang ẩn náu ở Khu vực sâu thứ ba. Theo tuyên bố của Akira giả đang điều khiến lũ Kaiju thì đám quái vật hợp thể kia được xem là một cuộc tấn công do phe Kiến Quốc thực hiện. Họ xem đây là cơ hội tuyệt vời để chứng tỏ sức mạnh của mình với Sakashita Heavy Industries và dồn toàn lực vào trận chiến này một cách hơi thái quá.
Tuy nhiên, sự hăng hái này không đủ để mở rộng tiền tuyến. Về mặt lực lượng thì không có vấn đề gì. Ngay cả khi có tiến sâu hơn vào Khu vực sâu thứ ba và đối mặt với con Kaiju được đặt tên là Relagros kia đi chăng nữa, tuy không dám chắc sẽ thắng nhưng ít nhất họ vẫn đủ sức để có thể rút lui an toàn. Tuy nhiên, lý do các Thợ săn vẫn dậm chân tại đây là bởi họ sợ rằng nếu tiến xa hơn thì nhiều khả năng họ sẽ không thể quay trở về.
Ranh giới giữa Khu vực sâu thứ hai và Khu vực sâu thứ ba không được xác định rõ ràng. Những người hăng máu lỡ đi sâu hơn nhưng vẫn quay về được thì nơi đó vẫn được chỉ được xem là Khu vực sâu thứ hai mà thôi. Dragon River đã công khai thông tin Tatsukawa sống sót trở về từ Khu vực sâu thứ ba và kèm theo cảnh quay trận chiến tại đó làm bằng chứng. Nhưng tình hình lúc rút lui thế nào thì không được tiết lộ và Dragon River cũng chưa từng thực hiện thêm bất kỳ cuộc tiến công nào vào Khu vực sâu thứ ba.
Từ đó các đội Thợ săn suy ra rằng việc Tatsukawa thoát được khỏi đó nhiều khả năng chỉ là do may mắn, hoặc nếu không phải may mắn thì cũng là nhờ một cách nào đấy khó có thể lặp lại. Điều này đồng nghĩa với việc thoát khỏi Khu vực sâu thứ ba là cực kỳ khó khăn. Vì vậy cuộc tranh giành quyền kiểm soát khu vực sâu bên trong tàn tích Kuzusuhara đã rơi vào bế tắc tại tiền tuyến này. Vì không ai dám tiến xa hơn nên chiến tích lớn nhất của họ lúc này là tiêu diệt các quái vật hợp thể. Mỗi đội đều cử lực lượng chủ chốt của mình ra tiền tuyến để tích luỹ chiến tích, trong khi những người kém hơn được giao nhiệm vụ thu thập di vật hoặc lập bản đồ ở khu vực đằng sau.
Thỉnh thoảng vẫn có con lọt qua được tiền tuyến, nhưng họ chưa bao giờ để cả đàn vượt mặt. Những Thợ săn kém hơn ở hậu tuyến vẫn đủ sức hạ chúng và giữ cho tình hình nơi đây trong trạng thái khá ổn định.
Hôm nay tiền tuyến vừa được bổ sung thêm một lực lượng mới, đó chính là Harmers.
Sau vụ việc để Shiro trốn thoát, Harmers giờ đã bị rút khỏi nhiệm vụ truy lùng cậu. Tuy bề ngoài lấy lý do là nghỉ phép, nhưng thực chất đây là một hình thức kỉ luật ngầm. Harmers lại không có ý định tận hưởng kỳ nghỉ đó mà anh đã tự mình mở cuộc tìm kiếm Shiro. Thế nhưng tìm kiếm loanh quanh khu vực ngoại ô Thành phố Kugamayama mà không có đầu mối thì cũng như không. Anh cần thêm người hỗ trợ.
Nhưng vì đã bị loại khỏi đội tìm kiếm nên Harmers không thể huy động nhân sự của Sakashita, còn thuê người ngoài thì lại càng không ổn.
Sự tồn tại của Shiro vốn được xếp vào diện tuyệt mật, vì cậu là nhân viên tình báo của Sakashita. Việc Shiro đang ở ngoài cơ sở của họ còn tuyệt mật hơn cả thế, và chuyện cậu hiện đang bỏ trốn thì càng là tuyệt mật của tuyệt mật. Chỉ cần giao nhiệm vụ tìm kiếm này cho người ngoài thôi thì đây lập tức sẽ trở thành một vụ rò rỉ thông tin nghiêm trọng.
Vì vậy Harmers buộc phải chọn người hợp tác thật kỹ lưỡng. Sau nhiều lần suy tính, anh quyết định tìm đến Yanagisawa.
Với vị thế của mình, Yanagisawa vốn đã quen xử lý thông tin mật, và cũng có khả năng cao là anh đã biết việc Shiro đang bỏ trốn qua mạng lưới thông tin riêng. Nếu đúng là vậy thì chẳng còn gì để gọi là rò rỉ nữa, hoặc ít nhất mức độ ảnh hưởng sẽ rất nhỏ. Harmers đã nhận định như vậy.
Để đổi lấy sự hợp tác của Yanagisawa trong việc tìm kiếm Shiro, Harmers được yêu cầu phải lập chiến tích tại tiền tuyến này. Với mục tiêu bảo vệ Thành phố Kugamayama thì yêu cầu này không có gì bất thường cả. Harmers chấp nhận điều kiện đó.
Một luồng năng lượng mãnh liệt phóng ra từ Baolegile bị Harmers dùng kỹ thuật “nhận và chuyển hướng” để hoá giải. Với đôi tay được cường hoá bởi giáp trường lực sinh học, anh vung tay với tốc độ cao, truyền lực qua màn sương mù không màu và tạo ra một thứ giống như “bức tường” – thứ có thể xem như là một tấm khiên trường lực sinh học khổng lồ. Luồng sáng dữ dội kia bị đánh bật ra khi va vào bức tường đó, hoá thành sóng ánh sáng, phân tán và dần tan biến trong không khí.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Harmers thu hẹp khoảng cách với Baolegile chỉ với một bước. Động tác ấy trông giống như một bước đi bình thường, nhưng thực chất đây là một kỹ thuật di chuyển đặc biệt dựa trên năng lực thể chất siêu phàm, tạo cảm giác trong mắt kẻ đối diện rằng Harmers không tiến lại gần mà là đột ngột “phóng to” ngay trước mặt.
Tận dụng khoảnh khắc đối phương đang bất ngờ, Harmers tung cú đấm. So với cái đầu của con quái vật khổng lồ dài hơn 30 mét, cánh tay của Harmers chỉ bé như một cây kim. Nhưng cú đấm đó không phải để xuyên thủng, mà là để hất văng cả cơ thể đồ sộ kia.
Cú sốc sinh ra từ nắm đấm tưởng chừng nhỏ bé ấy truyền qua khắp cơ thể Baolegile và phá huỷ từng tế bào. Đầu nó lập tức vỡ nát, còn phần thân tuy vẫn giữ được hình dạng nhưng đã phải hứng chịu một đòn chí mạng. Cú đấm này không khác gì đòn tấn công mà Tatsukawa từng tung ra bằng vũ khí hình người, nó chỉ khác ở chỗ Harmers làm điều đó bằng chính cơ thể mình.
Ngay lúc ấy Doredemas, một quái vật hợp thể giữa cá và chim, đang trực chờ bắn dòng năng lượng từ trên cao. Nhưng Harmers đã cảm nhận được và đi trước một bước khi lập tức tung một cú đá.
Doredemas đang bay cao hơn cả một toà nhà năm tầng – một khoảng cách mà cú đá bình thường không thể chạm tới. Thế nhưng đòn tấn công của Harmers vẫn trúng đích.
Giống như Erde, một siêu nhân từng đấu với Akira trên xe vận chuyện liên Thành phố, Harmers cũng sử dụng kỹ thuật đặc biệt khi truyền xung lực của cú đá qua đặc tính của hạt khuếch tán để từ đó dẫn lực vượt ra ngoài tầm vung chân thông qua màn sương mù không màu.
Như bị lãnh trọn một đòn pháo bắn trực diện, Doredamas mất thăng bằng và phun dòng năng lượng kia sang hướng khác.
Tuy sát thương không thể sánh với cú đá gốc và chưa hạ gục đối thủ ngay, nhưng đòn tấn công ấy vẫn gây thương tổn nặng cho con quái. Khi tốc độ của Doredemas bị chậm lại thì nó lập tức bị vũ khí hình người bắn hạ.
Các Thợ săn ưu tiên tiêu diệt Doredemas hơn là Baolegile, nguyên nhân là bởi nếu để chúng trốn thoát thì một con quái biết bay sẽ nguy hiểm hơn nhiều so với một con quái không biết bay.
Tuy nhiên, các Thợ săn ở đây đều được trang bị vũ khí cực kỳ mạnh mẽ. Nếu họ bắn trượt mục tiêu trên không từ mặt đất thì đòn tấn công đó có thể kích động những con quái khác đang bay ở khu vực trên cao. Vì thế việc đối phó với Doredemas chủ yếu được giao cho các vũ khí hình người có thể bay và tấn công từ cùng độ cao.
Thêm vào đó thì về cơ bản sức mạnh của chúng vượt trội hơn con người nên thường Doredemas sẽ bị tiêu diệt triệt để, trong khi Baolegie lại thường xuyên vượt qua được tiền tuyến. Đây là lý do vì sao mà Akira và đội của cậu khi tuần tra đã nhiều lần chạm mặt với Baolegile, nhưng họ chưa từng bị Doredemas tấn công.
Hôm nay ngay cả Baolegile cũng đã bị tiêu diệt không sót một con vì sự xuất hiện của Harmers. Dù chỉ là con người nhưng anh lại thể hiện sức mạnh tương đương, thậm chí là vượt trội hơn cả vũ khí hình người. Các Thợ săn ở đây đều nghĩ rằng anh là người của Sakashita Heavy Industries đến để thị sát nên họ lại càng ra sức thể hiện bản thân.
Nhờ vậy mà lũ quái vật hợp thể đã bị quét sạch hoàn toàn. Những con bình thường có thể vượt qua tiền tuyến hôm nay cũng bị tiêu diệt nốt. Đây chính là lý do khiến đội Akira cả ngày hôm nay chỉ phải đấu với đám quái vật máy móc.
Khi cuộc tàn sát quái vật hợp thể kia gần đi đến hồi kết, Harmers uống một loại đồ uống chứa thuốc tăng cường thể lực để giải khát rồi thở dài một hơi. Anh nhìn sang Yanagisawa, người đang đi cùng mình.
“Vậy là tạm ổn rồi. Giờ thì ta muốn biết thông tin về kết quả hiện tại.”
Yanagisawa dẫn theo đơn vị của mình đi cùng Harmers. Họ không chủ động săn quái, nhưng nếu bị tấn công thì lính dưới quyền của anh cũng đủ sức đánh lui chúng. Điều này đã góp phần khiến lũ quái hợp thể không lọt qua được tiền tuyến.
“Đáng tiếc là chúng tôi vẫn chưa xác định được tung tích của cậu Shiro. Tuy nhiên chúng tôi đã xác nhận được rằng cậu ấy từng đi cùng với một Thợ săn tên Akira.”
“Akira? Là kẻ đã gây ra vụ ồn ào với bọn chủ nghĩa Kiến Quốc đó à?”
“Vâng. Chính xác thì người mà cậu Shiro đang đi cùng có lẽ không phải kẻ giả mạo kia mà Akira thật.”
“Vậy giờ Akira đang ở đâu?”
“Hiện vẫn đang mất tích. Có vẻ như hắn đang ẩn náu vì bị Thành phố Kugamayama treo thưởng.”
“Các ngươi đang làm cái quái gì vậy hả...?”
Harmers bất mãn nhìn Yanagisawa trước cách xử lý cẩu thả của Thành phố Kugamayama. Yanagisawa khẽ cúi đầu.
“Xin thứ lỗi. Người bị giết tên Udajima đó tuy đã thất thế, nhưng ông ta cũng từng là thủ lĩnh một phe trong ban lãnh đạo Thành phố. Một người như vậy bị giết đã khiến hiện trường trở nên hỗn loạn, từ đó mới dẫn tới việc xử lý Akira có phần cẩu thả ạ....”
Vừa xin lỗi vừa biện minh, Yanagisawa thầm nghĩ.
(Mà thật ra chính mình đã ra lệnh cho đám Thành phố treo thưởng Akira đấy chứ.)
Nếu có thể thì Yanagisawa muốn chiêu mộ Shiro. Cậu từng là Người kết nối với Cựu thế giới của Sakashita Heavy Industries, đồng thời cũng là một đặc vụ xử lý thông tin hàng đầu. Nếu lôi kéo được Shiro về phe mình thì mục tiêu của Yanagisawa sẽ tiến triển đáng kể.
Việc một người như Shiro đào tẩu khỏi Sakashita vốn đã là chuyện khó tin, nhưng điều đó càng chứng tỏ rằng đằng sau quyết định ấy hẳn phải tồn tại một lý do nghiêm trọng. Nếu đó là vấn đề mà Yanagisawa giải quyết được thì anh hoàn toàn có thể dùng nó làm quân bài mặc cả để Shiro hợp tác với mình. Vì vậy anh không muốn Shiro bị phát hiện quá sớm. Dù chưa rõ nguyên nhân vì sao Shiro lại đi cùng Akira, nhưng anh muốn tránh việc Akira vô tình làm lộ vị trí của cậu.
Chính vì thế Yanagisawa đã biến Akira thành tội phạm bị treo thưởng, để cậu tự nguyện ẩn náu khỏi xã hội. Mức thưởng và lý do treo thưởng đều cố tình đặt ở mức vừa phải để đạt được mục đích này. Nếu treo thưởng quá cao hoặc đưa ra lý do quá nghiêm trọng không thể rút lại thì Akira có thể sẽ bỏ trốn quá xa. Ngược lại, nếu có Inabe giúp đỡ thì khả năng cậu được minh oan vẫn khá cao, và Akira khi ấy sẽ chỉ ẩn mình tạm thời nhưng vẫn ở gần Kugamayama. Yanagisawa đã cố tình dẫn dắt để Akira suy nghĩ theo hướng đó.
Và quả đúng như dự đoán của anh, Akira đã chọn ẩn náu ở căn cứ của Dragon River, gần Thành phố Kugamayama.
Vốn không hề hay biết về kế hoạch này, Harmers chỉ nghĩ đó là do Thành phố Kugamayama đã xử lý vấn đề quá tệ hại nên tiếp tục hỏi.
“Vậy rốt cuộc Akira đang ở đâu? Dù có mất tích đi nữa thì chẳng phải hắn chỉ là một Thợ săn thôi sao? Đã điều tra rồi thì các ngươi cũng phải khoanh vùng được chứ?”
“Tuy không có bằng chứng xác thực, nhưng chúng tôi nhận được thông tin rằng hắn đang được Dragon River che giấu. Nhưng hiện giờ quan hệ giữa Kugamayama và Dragon River đang rơi vào tình trạng báo động nên việc điều tra đã bị hạn chế, chứ đừng nói tới yêu cầu giao người ạ....”
Nghe vậy, Harmers thở dài nặng nề.
“Các ngươi thật sự đang làm cái quái gì vậy hả...?”
“Xin lỗi ngài. Nhưng xử lý chuyện mà mình không biết là rất khó. Nếu như được báo trước thì chúng tôi đã có thể yêu cầu các bộ phận liên quan làm việc cẩn thận hơn rồi....”
Nghe Yanagisawa nói vậy thì Harmers cũng không phản bác được lời nào. Bảo ứng phó với vụ Shiro bỏ trốn khi anh hoàn toàn không hay biết gì là điều bất khả thi. Hơn nữa, nếu đã hành động thì điều đó đồng nghĩa rằng Yanagisawa đã biết chuyện từ trước, và đây sẽ trở thành bằng chứng cho thấy anh đã bí mật thu thập thông tin mật của Sakashita Heavy Industries.
Vì vậy, dù biết hay không biết về vụ đào tẩu của Shiro, thì chừng nào chưa được chính Sakashita thông báo, họ không thể nào chủ động xử lý được.
“Ta đã sơ suất chuyện đó. Vậy từ giờ trở đi nhờ ngươi đấy.”
Nếu Sakashita Heavy Industries gây áp lực lên Dragon River thì việc bắt được Akira sẽ chẳng mấy khó khăn. Nhưng hiện giờ Harmers đã bị loại khỏi công tác tìm kiếm Shiro nên anh không thể dựa vào sức mạnh của Sakashita trong chuyện này được. Lúc này anh chỉ còn cách trông cậy vào Yanagisawa.
“Chắc chắn rồi ạ.”
Che giấu hoàn toàn ý định thực sự, Yanagisawa khẽ cúi đầu đáp lại.
Đúng lúc đó, hắn nhận được thông tin từ thuộc hạ. Đọc xong nội dụng, Yanagisawa hơi ngập ngừng, nhưng rồi anh kết luận rằng mình không thể giấu Harmers chuyện này.
“Trùng hợp thay là tôi mới nhận được báo cáo từ cấp dưới. Chưa rõ là thật hay giả, nhưng Akira vừa xuất hiện ở tàn tích Mihazono ạ.”
Harmers nghiêm giọng hỏi.
“...Shiro có đi cùng không?”
“Có một người đi cùng. Ngoài ra thì chưa rõ ạ.”
Cả hai cùng im lặng. Mỗi người đều dồn toàn bộ tâm trí để tính toán bước đi tiếp theo.
_*_*_*_
Ở Khu vực sâu thứ hai, đội Akira vừa kết thúc ca tuần tra và quay lại xe cắm trại để nghỉ ngơi.
Togami trước đó đã liều lĩnh một mình đối đầu với cả một bầy quái vật máy móc nên giờ cậu đang mệt rã rời. Trước khi để cậu kiệt sức hoàn toàn thì Akira đã quyết định cho cả đội nghỉ sớm.
Dù Togami có không chiến đấu được thì họ vẫn còn Akira và Elena. Cả đội khi ấy vẫn thừa sức để tuần tra tiếp. Tuy nhiên, bề ngoài lực lượng chiến đấu của họ chỉ bao gồm Carol và Togami. Akira vốn đang ẩn mình, còn Elena và Sara thì làm yêu cầu hộ tống Hikaru chứ không tham gia tuần tra. Nếu Togami gục ngã thì sức mạnh “trên giấy tờ” sẽ giảm một nửa. Vậy nên lý do quay về xe để nghỉ ngơi của Akira là hoàn toàn hợp lý.
Họ định nghỉ khoảng một tiếng rồi quay lại làm việc. Togami – người đã hao tổn thể lực lẫn đạn dược nhiều nhất trong đội đang nằm phờ phạc trên sofa, trong khi Akira và những người vốn chưa mệt lắm đang vừa nhâm nhi đồ ăn vặt, vừa trò chuyện.
Giữa lúc đó, Hikaru bỗng nghiêm mặt. Trên giao diện tầm nhìn mở rộng của cô vừa hiện lên một thông báo.
“Akira. Xác nhận danh tính giúp tôi.”
Akira cũng lập tức thay đổi sắc mặt, nhưng cậu vẫn giữ bình tĩnh và không tỏ ra nóng vội.
“...Hiểu rồi.”
Việc Hikaru ở cạnh Akira vốn là để tạo bằng chứng rằng Akira thật đang ở nơi khác mỗi khi xuất hiện kẻ giả mạo. Thế nên ngoài những lần kiểm tra định kỳ, nếu cô yêu cầu xác nhận danh tính thì điều đó đồng nghĩa với việc Akira giả đang xuất hiện ở đâu đó. Akira đủ hiểu biết để nhận ra điều này.
Sự thù hận với kẻ giả mạo ấy trong cậu vẫn chưa một lần nguội lạnh, nhưng Akira không để lộ chút sát khí nào ra ngoài. Cậu đã học cách giữ cho bản thân bình tĩnh theo hướng tích cực hơn.
Trong khi Hikaru đang nhanh chóng tiến hành xác nhận, Akira hít sâu một hơi rồi hỏi.
“Vậy Hikaru, tình hình thế nào?”
“Akira giả đã xuất hiện ở tàn tích Mihazono.”
“Tàn tích Mihazono à...”
Thay vì thắc mắc tại sao lại là ở đấy thì Akira chỉ nghĩ rằng chỗ đó khá xa. Cậu tiếp tục hỏi để lấy thêm thông tin.
“Chỉ có kẻ giả mạo tôi thôi à? Có xuất hiện Baolegile hay con Kaiju kia không?”
“Không có báo cáo nào như vậy cả nên chắc là không đâu.”
Nghe vậy, Akira lập tức ra quyết định.
“Vậy sao. Được rồi. Sau khi xác nhận danh tính xong thì chúng ta sẽ đến tàn tích Mihazono.”
“...Hả?”
Nhìn thấy vẻ mặt rõ ràng không muốn đi của Hikaru, Akira giải thích thêm.
“Tôi có bảo cô đi theo đâu. Nguy hiểm lắm. Ở lại với Elena-san đi.”
Được Akira từ chối cho đi cùng, Hikaru bất giác giãn cơ mặt. Nhưng cô vẫn đáp lại.
“Ừm, nhưng Inabe bảo tôi không được để cậu hành động tuỳ tiện....”
“Nếu tôi chịu ngồi yên ở đây, đổi lại là cơ hội giết kẻ giả mạo khi không có con Kaiju kia thì cứ việc.”
Dĩ nhiên chuyện đó là bất khả thi. Hikaru lập tức nhận ra điều Akira muốn nói. Đúng lúc ấy, âm báo xác nhận danh tính vang lên. Không chút chần chừ, Akira đi thẳng tới chỗ xe máy của mình và chuẩn bị khởi hành.
Nhưng cậu hơi ngạc nhiên khi thấy Carol đã ngồi trên xe.
“Cô làm gì vậy Carol?”
“Tôi cũng đi nữa. Xe máy chạy mà không có người lái thì sẽ gây chú ý lắm phải không?”
Vốn đang bị treo thưởng nên Akira không thể để bản thân quá nổi bật. Thế nhưng nếu dùng chức năng nguỵ trang thì từ bên ngoài nhìn vào trông cậu chẳng khác gì một chiếc xe máy không người lái đang lao vun vút, mà như vậy thì lại càng dễ gây chú ý.
Nếu ngồi sau Carol thì vấn đề này sẽ được giải quyết. Akira hiểu điều này, nhưng cậu vẫn không thể đồng ý ngay được. Nhìn thấu sự do dự ấy của Akira, Carol mỉm cười nói tiếp.
“Togami thì mệt, còn Elena và Sara lại phải bảo vệ Hikaru. Giờ chỉ còn tôi là phù hợp nhất rồi còn gì?”
Kể cả vậy thì Akira vẫn chần chừ. Lúc này Alpha mới lên tiếng.
[Akira, nếu muốn nhanh thì cứ xuất phát trước đã. Về sau ta sẽ tính trên đường xem nên cho Carol đi cùng tới đâu.]
“...Hiểu rồi. Nhờ cô vậy.”
Khi Akira ngồi lên yên sau, Carol mỉm cười có chút đắc ý.
Đúng lúc ấy, Elena và Sara bước đến. Elena nghiêm túc nói với Akira.
“Akira. Chị sẽ không ngăn em, chị cũng sẽ không nói em đừng liều lĩnh. Nhưng đừng cố chấp quá nhé. Nếu cảm thấy nên rút lui thì hãy rút. Còn sống thì vẫn sẽ còn cơ hội khác.”
“Em hiểu rồi.”
Akira mỉm cười và gật đầu chắc nịch. Elena và Sara cũng khẽ mỉm cười và gật đầu đáp lại.
Akira kích hoạt chức năng nguỵ trang, đồng thời cánh cửa đằng sau xe cắm trại mở ra.
“Carol. Đi thôi.”
“Được. Tôi vặn hết ga đấy nhé!”
Chiếc xe máy chở cả hai phóng ra khỏi xe, lao nhanh giữa không trung và hướng về tàn tích Mihazono. Trong khi đó, Elena cùng Sara đứng nhìn đằng sau và cầu cho Akira bình an trở về.
Elena thở dài một hơi rồi lập tức chuyển sang việc chuẩn bị đối phó tiếp theo.
“Hikaru, chúng ta làm gì đây? Có nên tới Mihazono thử không?”
Hikaru nhìn miễn cưỡng thấy rõ, dù cho cô không thể thẳng thừng nói không vì vị trí hiện tại của mình.
Đúng lúc đó Togami xen vào.
“Tôi sẽ tới Mihazono. Chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng ở gần thì sẽ dễ hỗ trợ hơn. Tôi sẽ đi bằng xe này luôn. Nếu mọi người không đi thì làm ơn xuống giúp tôi nhé.”
Nói thật thì Hikaru muốn xuống ngay bây giờ, nhưng một lần nữa vị trí của cô không cho phép điều đó. Nghĩ rằng chỉ cần đợi bên ngoài tàn tích thôi thì sẽ không quá nguy hiểm, Hikaru gật đầu.
“...Được rồi. Vậy đi thôi.”
“Được. Xuất phát nào.”
Togami tiến về phía ghế lái, còn Hikaru buông tiếng thở dài nặng nề và ngồi phịch xuống ghế sofa.
Thấy bộ dạng đó và dù khá áy náy, nhưng Elena và Sara vẫn không khỏi cười khổ. Elena đã biết trước tình huống này khi đề xuất đến tàn tích Mihazono với Hikaru, cả Sara cũng biết chuyện đó nhưng cả hai lại không ngăn cản gì. Họ thầm xin lỗi trong lòng vì đã lợi dụng vị trí của cô để hỗ trợ Akira, đồng thời quyết tâm sẽ bảo vệ Hikaru thật tốt để bù lại.
23 Bình luận
Thanks trans :D
Togami tuy chưa đủ tầm của rank 50, nhưng trưởng thành hẳn ra.
Hikaru vẫn tội ẻm ghê :)), vẫn bị cuốn vào rắc rối như thường lệ ở khoản cách gần :))
Carol đang phấn đấu trở thành phụ nữ trong mắt Akira :))
Mà bản thân Yanagisawa hẳn phải biết cần gì để thoát khỏi khu vực sâu thứ 3 nếu không có sự hỗ trợ của bọn AI trong khu vực Kuzusuhara.
Việc lực lượng cử đi bắt Akira còn bị hack thì càng cũng cố thêm giả thuyết đó.
Phản diện não to coi kích thích vl.
Cái này suy luận dễ mà.
Btw đoạn 75 lỗi type "giôngs" nha sếp, TFNC :3
Mong chờ phết.
Mà không biết Carol sắp tới có bước phát triển mạnh mẽ nào không ta. Thực sự mong đợi đó. Mấy chap kể từ khi Shiro xuất hiện thì Carol từ vai trò người dạy cho Akira các kiến thức để trưởng thành trong giới thợ săn với giải quyết vấn đề thông tin thành cmnr bình hoa di động rồi. Ác với chị quá, mà cũng chẳng trách được tại Shiro bá quá mà. 🙄
Nhưng mong là Carol có thể gia nhập vào đội hậu phương vững chắc về mặt tinh thần cho Akira như Shizuka, Sara, Elena chứ không giờ chị nói thật là phế quá. 🫠
Định bình luận xong tý rồi cảm ơn mà ấn gửi luôn mất. 😚