[LN] Quyển 8 - Hạ - Akira giả mạo [COMPLETED]

Chương 242: Sự khác biệt về chất lượng hỗ trợ

Chương 242: Sự khác biệt về chất lượng hỗ trợ

Duck: Cảm ơn một bác đẹp trai nào đó đã donate cho trans một cốc cà phê khác :D 

8 ngày liên tục, điên vl :D 

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Akira đang cùng Carol lái chiếc xe máy chạy trên không trung và hướng thẳng đến tàn tích Mihazono. Để tới nơi nhanh nhất có thể thì họ sẽ bay ở độ cao vừa đủ để bỏ qua địa hình rồi phóng hết tốc lực theo một đường thẳng.

Tốc độ như vậy tất nhiên sẽ kích động đám quái vật dưới mặt đất. Nó thậm chí còn thu hút cả lũ quái từ tận đường chân trời đổ về. Nhưng với Akira và Carol, dù quái vật trong khu vực này có đông đến mức phủ kín mặt đất đi chăng nữa thì chúng cũng không phải đối thủ của họ. Chẳng buồn để mắt đến, cả hai chỉ một mực lao về phía trước.

Carol bắn súng thổi bay lũ quái trước mặt. Trong số chúng còn có cả một con Cá sấu tham lam khổng lồ - loại quái mà trước đây hoàn toàn có thể được liệt vào danh sách quái vật tiền thưởng. Thế nhưng, đối với những người đủ sức hoạt động ở Khu vực sâu thứ hai của tàn tích Kuzusuhara thì con quái vật đáng gờm ấy cũng chỉ là một phần trong đám đông cuồng loạn trước mặt họ và chẳng có gì đặc biệt. Nó lập tức bị bắn tan xác và chịu chung số phận với những con quái khác.

“Akira. Tới tàn tích Mihazono rồi thì cậu tính làm gì? À, trước hết thì chắc chắn phải đi tìm kẻ giả mạo cậu rồi nhỉ. Nhưng nếu không tìm thấy hắn thì sao? Vậy thì cậu cứ tiếp tục ẩn mình, còn tôi sẽ công khai lái xe đi lòng vòng trong tàn tích nhé, được chứ?”

“Ừm, để xem nào....”

Khi biết tin Akira giả xuất hiện thì Akira lập tức lao ra khỏi nơi ẩn náu theo bản năng. Điều đáng lo là trước khi Akira và Carol đến được tàn tích Mihazono thì tên giả mạo kia có thể đã xong việc của hắn và bỏ đi nơi khác rồi. Nếu vậy thì nhiều khả năng cậu sẽ không thể tìm thấy hắn bằng các phương pháp thông thường.

Trong vô thức, Akira nghĩ rằng nếu bản thân rơi vào tình huống ấy thì cậu chỉ cần hỏi Alpha là được. Nếu Alpha nói tên giả mạo vẫn còn ở tàn tích Mihazono thì cậu sẽ tìm hắn, còn nếu hắn đã rời đi thì khi đó cậu đành phải bỏ cuộc và quay về. Akira nghĩ mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy.

Nhưng dù tên giả mạo đó còn ở tàn tích hay không thì vấn đề thực sự ở đây là làm sao để cậu truyền đạt thông tin đó cho Carol. Cậu không thể nói rằng mình nghe chuyện này từ Alpha được. Mà nếu không thể nói thì kể cả khi biết tin hắn đã rời đi thì Akira vẫn phải giả vờ như không biết gì. Điều đó có nghĩa là để giữ bí mật, cậu sẽ phải lục soát khắp tàn tích Mihazono, mặc dù cậu thừa biết rằng Akira giả đã không còn ở đó.

Carol hiểu rõ khát khao tiêu diệt kẻ giả mạo kia của Akira là lớn đến mức nào. Chính vì hiểu rõ như vậy nên chắc chắn cô sẽ sinh nghi nếu thấy cậu dễ dàng từ bỏ việc tìm kiếm hắn. Nghĩ tới đây, Akira chỉ mập mờ đáp lại.

“...Tôi hỏi chút nhé. Nếu là Carol thì liệu cô có thể tìm ra ngay vị trí tên giả mạo ở tàn tích Mihazono không? Ý tôi là cô làm nghề buôn bán đồ mà đúng chứ? Cô có bán bản đồ của tàn tích Mihazono mà. Với mối quan hệ hay kỹ năng của cô thì liệu có cách nào làm được không?”

“...Cái này phải thử mới biết được.”

Carol trả lời sau khi im lặng một hồi lâu. Akira nghĩ rằng lý do cô phản hồi chậm như vậy là vì ngay cả Carol cũng thấy việc tìm tên giả mạo kia là rất khó, và cô đang cân nhắc xem liệu yêu cầu của Akira có khả thi hay không.

“Vậy bao giờ đến tàn tích Mihazono thì tôi có thể nhờ cô không?”

“...Được chứ.”

Sau câu trả lời ngắn gọn, Carol cười vui vẻ.

“Chà, nếu kẻ giả mạo cậu gây náo loạn lớn thì chắc cũng chẳng cần làm gì nhiều đâu. À, nếu tôi tìm được hắn thì cậu phải cảm ơn tôi đàng hoàng đấy nhé? Tôi nợ cậu nhiều lắm rồi nên lần này phải đáp lễ cho tử tế mới được.”

“Ừ. Nếu vậy thì tôi sẽ mang ơn cô nhiều đấy.”

Akira cũng cười đáp lại theo kiểu của Carol.

Đúng lúc đó, Shiro chợt gọi đến. Nhưng trước khi Akira kịp trả lời thì Alpha nói.

[Akira. Cuộc nói chuyện với Shiro lần này chỉ mình cậu nghe thôi nhé.]

[Tại sao vậy?]

[Cứ làm đi.]

[...Ừ.]

Dù hơi thắc mắc, nhưng Akira không nghĩ ngợi nhiều vì đích thân Alpha đã nói như vậy.

“Carol. Shiro đang gọi tôi. Tôi sẽ nói chuyện với cậu ta nên cô cứ tiếp tục xử lý đám quái vật nhé.”

“Được.”

Sau đó Akira kết nối với Shiro.

[Akira. Giờ cậu đang ở đâu thế?]

[Tao đây. Nghe nói tên giả mạo xuất hiện ở tàn tích Mihazono nên giờ tao đang trên đường đến đó.]

Akira gửi thông tin vị trí của mình và trả lời như vậy.

[...Thế à. Akira. Vậy tiện thể cậu có muốn hợp tác với tôi một lần không?]

[Mày đang ở đâu Shiro?]

[Tôi cũng đang trên đường đến Mihazono đây.]

Sau khi kiểm tra thông tin vị trí mà Shiro gửi tới, Akira nhận thấy vị trí hiện tại của cậu đang gần tàn tích Mihazono hơn.

[Bọn tao gần tàn tích Mihazono hơn. Xin lỗi nhưng tao không chờ mày được đâu. Phải khẩn trương lên. Không thì hắn chuồn mất.]

[Đợi đã Akira. Nghĩ kỹ đi. Tên giả mạo cậu đang điều khiển con Kaiju đó đúng không? Chỉ riêng việc đấy thôi thì cậu cũng đủ hiểu là hắn nguy hiểm đến mức nào rồi. Bên tôi còn có Olivia nữa. Cùng nhau chiến đấu sẽ tốt hơn. Tuy có mất đôi chút thời gian thật, nhưng để đảm bảo an toàn và chắc chắn thì cậu nên hợp tác với tôi đấy. Vội vàng và hoảng loạn là hai chuyện hoàn khác nhau mà.]

Nghe Shiro nói vậy, Akira bắt đầu do dự.

Cậu nghĩ điều Shiro nói cũng có lý. Nhưng nếu dựa vào sức mạnh của Olivia thì tức là cậu sẽ nợ Shiro thêm lần nữa. Akira đã nợ Shiro quá nhiều, từ việc giúp thoát khỏi Khu vực sâu thứ ba cho tới hỗ trợ chạy trốn khỏi đội Phòng vệ Thành phố. Nếu cứ tiếp tục nợ chồng nợ như vậy thì e rằng cậu sẽ khó lòng có thể từ chối việc giới thiệu Shiro với Tsubaki.

Tuy nhiên, từ bỏ việc tiêu diệt kẻ giả mạo để không mắc nợ Shiro không nằm trong lựa chọn của Akira. Cậu lưỡng lự một chút rồi đưa ra quyết định.

[Không, cứ để tao đi tiếp đi. Biết đâu tao có thể tự mình giết được hắn thì sao? Cứ đi thử trước đã. Nếu không được thì tao sẽ nhờ mày giúp sau.]

Shiro im lặng một lúc lâu. Akira cho rằng Shiro đang tiếc nuối vì cơ hội khiến cậu mắc nợ đã giảm đi.

[...Được rồi. Vậy thì Akira. Tôi sẽ cảnh báo trước. Theo thông tin mà tôi biết thì dường như có người đi cùng kẻ giả mạo cậu. Đừng giết người đó. Nếu được thì tránh giao tranh luôn.]

[Tại sao?]

[Tại sao ư? Vì hắn là một người theo chủ nghĩa Kiến Quốc đấy, cậu biết không? Thường thì người ta sẽ bắt sống những kẻ như vậy để moi thêm thông tin. Thật ra để tốt hơn nữa thì cậu cũng không nên giết kẻ giả mạo kia luôn. Nhưng chuyện đó chắc là không thể rồi phải không? Vậy thì cậu chỉ cần giết tên giả mạo thôi. Còn người đi cùng hắn để tôi xử lý cho.]

[Ra là vậy. Được rồi. Tao sẽ cẩn thận.]

[Cậu chỉ cẩn thận thôi á....?]

Shiro thể hiện sự bất mãn rõ rệt, nhưng Akira tiếp tục.

[Người đi cùng mà mày nhắc tới là đồng bọn của kẻ giả mạo tao đúng không? Tao chẳng có lý do gì để tha cho hắn cả. Mà nếu hắn quá mạnh thì tao cũng không chắc mình có đủ khả năng để nương tay đâu. Tao không thể hứa sẽ không giết hắn được.]

Shiro lại im lặng một hồi lâu. Nghĩ rằng Shiro khó mà phản bác được lý lẽ ấy, Akira tiếp lời.

[À tiện đây thì Shiro, mày có biết vị trí hiện giờ của kẻ giả mạo không?]

[...Hỏi thế tức là cậu đang tới đó mà không biết hắn ở đâu trong tàn tích sao?]

[Đừng nói bậy. Vì đang hơi vội nên tao quên thôi. Thế mày có biết không?]

[Nếu cậu không hợp tác với tôi thì tôi sẽ không nói đâu. Giờ cậu tính sao?]

Akira cho rằng câu trả lời của Shiro mang hàm ý muốn cậu tăng khoản nợ của mình lên.

[Tao sẽ không ép mày. Tao có thể hỏi Hikaru, và Carol cũng nói nếu tên giả mạo còn ở tàn tích Mihazono thì cô ấy có thể tìm ra vị trí của hắn.]

[...Vậy à. Tên giả mạo cậu đang ở trước toà nhà Seranthal. Hắn đang giao chiến với đơn vị Thành phố phong toả khu vực đó.]

[Ở đấy ư? Được, tao biết rồi. Nhưng sao hắn lại ở đó?]

[Ai mà biết được chứ. Nếu muốn tìm hiểu thì cậu lại càng phải bắt sống người đi cùng hắn còn gì, đúng không? Akira, tôi ngắt máy đây. Tôi nhắc lại lần cuối là đừng có làm liều. Nếu cảm thấy nguy hiểm dù chỉ một chút thôi thì hãy rút lui và đợi tôi tới nhé. Như vậy sẽ tốt hơn nhiều. Hiểu chưa hả? Thôi. Tạm biệt.]

Cuộc gọi với Shiro kết thúc. Akira hơi nhăn mặt lẩm bẩm.

[Hừm.... Này Alpha, cậu ta có gì đó hơi lạ phải không?]

[Ừ. Tôi cũng cảm thấy cậu ta đang khá vội vã.]

[Vội vã? Hoá ra là đang vội sao. Hừm.... Liệu tên giả mạo tôi xuất hiện ở tàn tích Mihazono có liên quan gì đến việc Shiro vội vã không? Cậu ta cũng đang trên đường tới đó mà....]

[Cái này thì tôi không rõ, nhưng chắc chắn cậu ta cũng có lý do riêng. Dù sao thì chuyện của cậu ta cũng không liên quan đến chúng ta. Cậu ta có việc của cậu ta, còn chúng ta có việc của chúng ta. Akira, nhanh lên nào.]

[Ừ. Nhanh nào.]

Vậy là Akira và Carol tiếp tục lái xe phóng thẳng về phía tàn tích Mihazono. Còn Shiro lúc này cũng đang gấp rút tới cùng một nơi với họ, chính xác hơn thì cậu được Olivia cõng đi.

Chiếc xe máy của Shiro vốn không có chức năng bay, thậm chí nó còn kém xa tốc độ của Olivia. Thế nhưng vì Olivia vốn là vệ sĩ được Shiro thuê nên công việc của cô chỉ là bảo vệ. Để cô cõng đi như vậy là vượt ngoài phạm vi trách nhiệm ban đầu nên cần phải trả thêm phí.

Cậu đã chấp nhận trả số tiền bổ sung lên đến 100000 Colon chỉ để đến tàn tích Mihazono sớm nhất có thể. Đối với Shiro bây giờ, từng giây từng phút đều vô cùng quý giá.

(...Làm ơn! Đến kịp đi!)

Shiro thầm cầu nguyện. Để không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này, và để ngăn nó trở thành thảm hoạ tồi tệ nhất thì Shiro đã làm mọi thứ trong khả năng của mình.

_*_*_*_

Akira cùng Carol lao vút qua bầu trời trên vùng đất hoang và hướng thắng đến tàn tích Mihazono. Khi đã vào được tàn tích, cả hai tạm dừng xe trên nóc một toà nhà ngẫu nhiên.

“Carol. Từ đây chúng ta sẽ tách ra hành động riêng. Để mình tôi tới toà nhà Seranthal là được rồi.”

“...Tôi hiểu rồi. Cậu nhớ cẩn thận nhé.”

Carol hơi chững lại đôi chút khi trả lời, nhưng cô vẫn mỉm cười đáp lại.

Cô đã được Akira thông báo rằng kẻ giả mạo đang giao tranh với đơn vị Thành phố. Dù đối thủ có là ai thì Carol hiểu rằng nếu đi cùng Akira thì cô sẽ chỉ làm gánh nặng cho cậu mà thôi. Với suy nghĩ thực tế đó, cô tự nhủ như vậy và ngoan ngoãn rút lui.

Carol định xuống xe, nhưng Akira đã xuống trước.

“...Akira?”

Nhìn Carol đang ngạc nhiên ra mặt, Akira cầm hai khẩu RL2 phức hợp trong tay và quay lưng lại. Ngay sau đó, cánh tay phụ trên xe chuyển động, tháo hai khẩu RL2 khác gắn trên xe và lắp chúng vào cánh tay phụ gắn trên bộ đồ gia cường của Akira.

Trang bị tổng cộng bốn khẩu RL2, Akira quay lại nói với Carol.

“Nếu tình huống xấu nhất xảy ra thì tôi sẽ liều mạng chạy về. Lúc đấy nhờ cô nhé.”

Akira để Carol ở lại không phải vì cậu xem cô là gánh nặng, mà là cậu đang giữ cho mình một đường lui an toàn. Akira mỉm cười nói vậy. Carol cũng cười và đáp lại dứt khoát.

“Ừ. Cứ để đó cho tôi.”

Akira gật đầu rồi chạy thẳng về phía Seranthal. Kích hoạt khả năng của bộ đồ để tạo bệ đỡ trong không trung, cậu lao đi với vẻ nghiêm nghị.

[Alpha. Cô có nắm được tình hình của hắn không?]

[Có. Hắn đã đánh bại đơn vị Thành phố và đi vào Seranthal rồi.]

Akira cau mày.

[Đánh bại ư? Hắn không dùng chức năng nguỵ trang để đột nhập sao?]

[Không. Là đánh bại hẳn hoi đấy. Phía Thành phố đã thua và rút lui rồi.]

[...Chẳng phải đơn vị đó trước đây từng chịu trách nhiệm phong toả chỗ của Tsubaki sao? Bọn họ mạnh vậy cơ mà?]

[Đúng thế. Đó là một đơn vị mạnh đến mức những Thợ săn hạng cao đang chiến đấu ở Khu vực sâu thứ hai cũng không dễ dàng gì tiếp cận được đâu.]

[Vậy mà họ lại thua ư.... Shiro nói hắn có cả đồng bọn đi cùng nữa nên chắc chúng cũng rất mạnh. Bảo sao cậu ta lại ra sức ngăn tôi lại như thế.]

Akira giả là người của phe chủ nghĩa Kiến Quốc. Thậm chí hắn còn có thể điều khiển cả Kaiju. Nếu Akira giả dẫn dắt một lực lượng mạnh như vậy cũng chẳng có gì lạ. Akira tự nhủ.

Nhưng Alpha bổ sung ngay.

[Không. Chỉ có một người đi cùng hắn thôi. Hơn nữa cũng chỉ có hắn là trực tiếp chiến đấu với đơn vị Thành phố.]

Akira không khỏi sững sờ. Nét mặt cậu trở nên nặng nề.

[Một mình đánh bại cả đơn vị ư....? Chẳng lẽ hắn sử dụng một vũ khí hình người cực mạnh nào đó à?]

Akira nhớ tới vũ khí hình người mà Tatsukawa từng dùng ở Khu vực sâu thứ ba. Đó là cỗ máy đủ sức quét sạch nguyên một đội quân. Cậu thử ghép nối những liên tưởng đó lại, nhưng Alpha lập tức bác bỏ.

[Không. Hắn tới bằng một chiếc xe rẻ tiền. Hắn đã xuống xe và chiến đấu trực diện.]

[...Nghĩa là ít nhất hắn cũng phải mạnh ngang một siêu nhân. Thảo nào hắn có thể đứng trên đầu con Kaiju đó.]

Akira thở dài khi nhớ lại trận chiến với Erde – một siêu nhân mà cậu từng chạm trán trên đoàn xe vận chuyển liên Thành phố. Tuy giờ đã có những trang bị vượt xa lúc ấy, nhưng nếu tái đấu với Erde thì Akira cũng không dám chắc bản thân có thể dễ dàng thắng được hắn.

Cậu liếc nhìn Alpha.

[...Cô không ngăn tôi lại à?]

Alpha mỉm cười tinh quái.

[Nếu tôi bảo “Nguy hiểm lắm, mau quay về thôi” thì cậu có chịu nghe không?]

Akira bật cười theo.

[Nghe mạnh chứ. Nếu đã nói vậy thì tức là cho dù cô có dốc toàn lực hỗ trợ đi chăng nữa thì tôi vẫn không có chút cơ hội nào cả, đúng không? Vậy thì chẳng cần suy nghĩ gì nhiều đâu. Tôi sẽ quay về ngay. Là quay về ngay đấy.]

[Dẻo miệng quá nhỉ. Nhưng Akira này, kể cả có tôi hỗ trợ đi chăng nữa thì cậu vẫn phải chuẩn bị tinh thần đấy.]

[Nếu vậy thì không sao. Chuẩn bị tinh thần là nhiệm vụ của tôi mà.]

Cả hai nhìn nhau cười và tiếp tục tiến thẳng về phía Seranthal. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy không đảm bảo được chiến thắng cho họ. Cả Akira lẫn Alpha đều hiểu rõ điều đó, nhưng họ vẫn tiến về phía trước.

Khi đứng trước toà nhà Seranthal, Akira định đáp xuống mặt đất để vào qua lối sảnh, nhưng Alpha chợt ngăn lại.

[Akira. Bên này.]

Akira làm theo hướng dẫn của Alpha khi dừng lại ở mặt bên của toà nhà, rồi chạy dọc theo bức tường đó để lên sân thượng.

_*_*_*_

Tầng 60 của toà nhà Seranthal là một không gian trống trải và phủ một màu trắng xoá hoàn toàn. Dù có nhìn trên dưới hay xung quanh thì bên trong đây cũng rất giống với khung cảnh ở Khu vực sâu thứ ba của tàn tích Kuzusuhara.

Akira giả và Haruka đang ở đó. Trái ngược Akira giả đang đứng bên cạnh với vẻ chán chường, Haruka lại mang một biểu cảm nghiêm túc đến lạ. Không có ai khác ở đây ngoài hai người họ. Nhưng trong tầm nhìn mở rộng của cả hai, hình ảnh một nữ lễ tân của Cựu thế giới hiện lên.

Người phụ nữ đó nói với họ.

[Xác thực danh tính thất bại. Vui lòng kiểm tra lại thông tin xác thực cá nhân. Các định dạng được phép sử dụng là....]

[Lại thất bại nữa sao....]

Haruka thở dài. Không phải cô đang lặp lại vô ích để tăng số lần thử, mà mỗi lần đều đã điều chỉnh lại hết mức có thể. Vì vậy lần thất bại này càng khiến tiếng thở dài của cô nặng nề hơn.

Akira chán nản hỏi.

“...Này Haruka. Chúng ta phải làm cái này đến bao giờ vậy?”

“Bao giờ thành công thì thôi.”

“Nhưng trông có vẻ vô vọng quá, đúng không? Rốt cuộc chúng ta đang làm gì ở đây vậy?”

Haruka lộ rõ vẻ ngán ngẩm.

“Tôi đã giải thích rõ ràng rồi cơ mà? Cậu không nghe à?”

Cô nhìn Akira giả với ánh mắt hơi tránh móc. Sau một khoảng lặng ngắn, tên Akira giả kia nhìn sang chỗ khác.

“...Không, tôi có nghe mà.... Nhưng lại quên mất rồi.... Kiểu kiểu vậy....”

Chắc chắn hắn đã nghe cô giải thích rồi. Ít ra thì hắn có cảm giác như thế. Nhưng nội dung cụ thể thì hắn không tài nào nhớ nổi. Thậm chí hắn còn không nhớ mình đã nghe ở đâu và khi nào.

Haruka thở dài đầy phô trương.

“Thật tình.... Akira. Lát nữa tôi sẽ giải thích lại sau. Giờ thì tập trung vào việc xác thực danh tính đi.”

“Rồi rồi. Được rồi mà.”

Akira giả trả lời như muốn xoa dịu Haruka rồi làm theo lời cô. Hắn tập trung ý thức và mạnh mẽ khẳng định với hệ thống xác thực rằng mình là Akira.

Ý niệm phát ra từ tên giả mạo đó, tức là thông tin tự nhận thức của một Người kết nối với Cựu thế giới, đã được Haruka tiếp nhận, điều chỉnh rồi chuyển tiếp lên hệ thống. Cô đang cố gắng làm giả rằng tên Akira này là thật và dồn hết sức để chỉnh sửa dữ liệu nhằm vượt qua hệ thống xác thực.

Nhưng kết quả vẫn không đổi. Người lễ tân kia lặp lại câu nói cũ.

[Xác thực danh tính thất bại. Vui lòng kiểm tra lại thông tin xác thực cá nhân. Các định dạng được phép sử dụng là....]

“Lại nữa sao...?”

Chuỗi thất bại liên tục ấy khiến Haruka bắt đầu chán nản. Cô liếc nhìn Akira giả và nghĩ thầm.

(Rốt cuộc là vì giả mạo nên mới không qua được xác thực sao...? Mình cứ nghĩ là hệ thống đang bị lỗi thì lớp bảo mật cũng sẽ lỏng lẻo theo chứ.... Mình đúng là ngây thơ quá rồi.)

Ngay từ đầu việc cố gắng qua mặt hệ thống của Cựu thế giới bằng cách bất hợp pháp thế này có xác suất thành công rất thấp. Nhưng Haruka tự tin vào kỹ năng của mình. Chính vì vậy cô nghĩ rằng mình có thể làm được và đã đi xa đến mức này. Ban đầu đây chỉ là một hy vọng mong manh, thế nhưng giờ nó đã trở thành một niềm tin lớn lao sau khi cô thực sự đặt chân tới đây.

Chính sự tự tin vào kỹ năng của bản thân ấy đã khiến Haruka suy nghĩ có phần thiên vị. Cô bắt đầu tìm lý do thất bại ngoài kỹ năng của mình.

(Có khi nào mình đã sai ngay từ đầu rồi không.... Nếu là Akira thật thì hắn có thể vượt qua được khâu xác thực.... Liệu có cơ sở nào chứng minh điều đó là chắc chắn không?...)

Nếu như ngay cả Akira thật còn không vượt qua được xác thực danh tính thì mọi chuyện đã đến ngõ cụt rồi. Nghĩ vậy, Haruka bắt đầu nghĩ tới việc rút lui khi định quay sang nói với Akira giả.

Nhưng trước khi kịp cất lời, Akira giả bỗng nghiêm mặt hét lớn.

“Haruka! Tránh ra!”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một nhát chém xé toạc trần nhà. Lớp trần dày và nặng kia bị cắt lìa, rơi sầm xuống sàn và tạo thành tiếng động cực lớn.

Akira giả và Haruka vô thức hướng mắt về phía mảng trần vừa rơi xuống ấy, khuôn mặt méo xệch đi vì kinh ngạc. Ngay trên đó, Akira thật đang đứng lừng lững nhìn cả hai.

_*_*_*_

Tới được sân thượng của Seranthal, Akira vung kiếm theo hướng dẫn của Alpha. Lưỡi kiếm đen cắt xuyên qua toà nhà kiên cố của Cựu thế giới chỉ trong chớp mắt. Nó khoét một lỗ lớn trên sân và khiến cậu lẫn mảng trần rơi xuống tầng 60.

Khi đặt chân xuống nơi này, Akira không bất ngờ khi thấy kẻ giả mạo ở đó. Bình thường sẽ chẳng ai biết được hắn đang ở đâu bên trong toà nhà Seranthal khổng lồ này. Nhưng nếu Alpha nói hắn ở đó thì chắc chắn là hắn ở đó. Sau một thời gian dài đồng hành cùng nhau thì giờ Akira chẳng có lý gì để nghi ngờ những chuyện như vậy. Với vẻ bình thản, không chút dao động, Akira đối diện với kẻ giả mạo mình.

Đáng lẽ cuộc chiến đã có thể nổ ra ngay lập tức khi Akira bước vào tầng 60. Nhưng chính sự bình tĩnh hiếm hoi còn sót lại đã kìm hãm cậu. Trái lại, vì quá bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Akira mà nhóm Akira giả cũng khựng lại trong giây lát. Và việc Akira không hề có động thái gì sau đó đã khiến họ đánh mất thời cơ tấn công.

Chỉ cần một bên động thủ thì trận chiến sẽ bắt đầu. Nhưng vì đôi bên đều không nhúc nhích nên thế mặt đối mặt được hình thành. Akira và Akira giả nhìn chằm chằm vào nhau song ánh mắt lại hoàn toàn khác biệt. Akira là cái nhìn lạnh lẽo đến tột độ, còn Akira giả đáp trả bằng sự cảnh giác và thù địch. Riêng Haruka thì cô lộ rõ sự kinh ngạc, đề phòng xen lẫn bối rối.

Trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, Akira lên tiếng.

“Nếu không cản trở thì tao sẽ tha cho mày.”

Akira nói với Haruka rồi quay sang Akira giả.

“Nếu không muốn ả bị liên luỵ thì đi theo tao.”

Nói xong, Akira nhảy vọt lên và quay trở lại sân thượng.

Akira giả và Haruka nhìn nhau. Sau khi thấy Haruka gật đầu nhẹ thì Akira giả đã một mình lên tầng thượng để đuổi theo Akira.

Vốn đã đứng ở trên đó từ trước, Akira theo dõi từng động tĩnh của chúng. Nếu Akira giả không lên thì cậu sẽ quay lại tầng 60 và khai chiến ngay. Akira không định giết người đi cùng là Haruka, một phần cũng là vì lời dặn của Shiro. Nhưng cậu cũng không muốn phải bận tâm đến việc bảo vệ cô. Cậu đã cho cô một cơ hội sống rồi. Vậy là đủ.

Akira giả cũng leo lên sân thượng. Akira đã không chủ động tấn công ngay mà nhường hắn một bước. Tên giả mạo cũng vừa bay lên vừa dò xét tình hình bằng thiết bị thu thập thông tin, nhờ vậy mà trận chiến một lần nữa bị hoãn lại. Akira và kẻ giả mạo cậu đứng đối mặt nhau trên sân thượng. Đôi bên giữ một khoảng cách nhất định với đối phương.

Akira mở lời.

“...Tao hỏi lại lần nữa. Kẻ trong đoạn video, kẻ đã giết Udajima trên đầu con Kaiju và nói rằng việc tao giết Yumina là do những người trong Thành phố, là mày phải không?”

Trước câu hỏi của Akira, kẻ giả mạo đáp lại với giọng điệu đầy căm phẫn.

“Đúng thế! Chính là tao! Tao nhất định sẽ trả thù cho Yumina! Bằng mọi giá! Vì điều đó mà tao sẵn sàng trở thành bất cứ ai, kể cả đó có là phe Kiến Quốc đi chăng nữa!”

“Thế à....”

Akira khẽ thở dài và cúi mặt xuống.

Nếu suy nghĩ một cách lý trí thì Akira có vô số câu hỏi cho kẻ giả mạo kia.

Tại sao hắn lại muốn hãm hại cậu? Tại sao ở đây chỉ có một Akira thật là cậu nhưng hắn vẫn giả vờ? Sheryl bị bắt cóc giờ đang ở đâu? Tại sao hắn lại bắt cả Shijima? Thông tin về những kẻ theo chủ nghĩa Kiến Quốc mà hắn đang hợp tác? Mục đích của hắn đến toà nhà Seranthal để làm gì? Cậu có vô vàn thứ có thể hỏi.

Nhưng khi nghe câu trả lời đầu tiên của hắn, tất cả những câu hỏi ấy bỗng hoá vô nghĩa với Akira. Thay vào đó, sự thù hận mà cậu đã cố kìm nén bấy lâu, là sát ý với kẻ đã nói ra những lời không thể tha thứ ấy bắt đầu tuôn trào.

[Alpha. Hỗ trợ tôi.]

Trước khi bị sự căm hận nuốt chửng, bằng chút lý trí còn sót lại, Akira nói.

[Được. Tôi hiểu rồi.]

Alpha cũng nghiêm mặt trả lời. Không phải vì đối thủ mạnh, mà là bởi cô đang chân thành đáp lại mong muốn mãnh liệt của Akira.

Akira ngẩng lên, nhìn thẳng vào kẻ giả mạo mình.

“Vậy thì chết đi.”

Vừa dứt lời, Akira gỡ bỏ mọi kiềm chế. Từng lớp cảm xúc đen kịt tuôn trào, hoá thành dòng dữ liệu truyền đi từ Người kết nối với Cựu thế giới. Những ai có thể nhìn thấy chúng đều cảm nhận được rằng thế giới dường như đang bị nhuộm đen với trung tâm là Akira.

Một tích tắc sau, cả hai đồng loạt hành động. Đôi bên di chuyển với tốc độ cực cao hòng làm lệch hướng ngắm bắn của đối thủ, đồng thời chĩa súng và xả đạn với mục tiêu không phải để giết, mà là để xoá bỏ sự tồn tại của đối phương khỏi thế giới này.

Làn đạn dữ dội bao trùm khắp không gian. Haruka, người gián tiếp nhận luồng sát khí ấy của Akira qua Akira giả không khỏi run rẩy trước sự cuồng bạo đến cùng cực của nó. Mặc dù luồng dữ liệu ấy đã “loãng” đi phần nào qua kẻ giả mạo nhưng cô vẫn suýt thì ngất xỉu.[note78773] Tuy vậy, Haruka cũng không phải người bình thường. Cô nhanh chóng lấy lại ý thức và hỗ trợ Akira giả.

Cô tính toán đường đạn lẫn hướng đi của Akira và chỉ dẫn để hắn tránh. Những viên đạn không thể né thì bị chuyển hướng bằng lá chắn trường lực, còn những viên khó hơn thì cô tăng công suất giáp trường lực ngay tại điểm va chạm.

Ngoài ra cô còn hiệu chỉnh mục tiêu để tăng tối đa độ chính xác cho từng phát bắn của Akira giả. Haruka đã cố gắng hết sức để đối phó với Akira thật. Nhưng mặt cô nhanh chóng méo đi vì hoảng loạn.

(...Không ổn rồi! Tính toán không theo kịp!)

Ngay cả trong trận chiến với hoả lực áp đảo từ đơn vị Thành phố thì Haruka vẫn đủ sức xử lý. Vậy mà giờ đây cô lại bị dồn ép chỉ bởi một người duy nhất.

Akira có bốn khẩu súng được cầm bởi hai tay và hai cánh tay phụ của bộ đồ gia cường. Vị trí cũng đã bị giới hạn. Trong khi đó đơn vị Thành phố còn từng vây hãm Akira giả từ mọi hướng, với số lượng súng áp đạn và tổng lượng đạn bắn ra nhiều hơn gấp bội. Nếu so về lượng đạn thôi cũng thừa hiểu rằng trận chiến trước đó còn khó hơn bây giờ rất nhiều lần. Thế nhưng sức ép tính toán hiện giờ Haruka phải đối mặt hoàn toàn vượt ngoài khả năng của cô.

Vì thế nên lượng đạn mà Akira giả không thể né ngày một nhiều. Việc dùng lá chắn trường lực để làm chệch hướng đạn, hay dùng giáp trường lực để phòng thủ giờ cũng dần trở nên khó khăn.

(Chuyện quái gì thế này!? Chẳng phải hắn mạnh quá mức rồi sao!? Mình cứ tưởng hạng Thợ săn 70 kia chỉ là do hắn đàm phán với Sakashita và được tâng bốc lên thôi chứ!?)

Những phát súng của Akira có thể mạnh đến mức này là nhờ sự hỗ trợ của Alpha. Akira không chỉ xả đạn liên tục theo cảm tính mà cậu còn cẩn thận nhắm bắn theo cách của mình. Nhưng đáng lẽ Haruka đã có thể dễ dàng xử lý độ chính xác ấy. Thế nhưng hiện giờ Akira đã có thêm sự hiệu chỉnh từ Alpha. Cô có thể nhìn thấu đường đạn của Akira giả, rồi dùng tốc độ bắn điên rồ của băng bạn mở rộng để xử lý chúng. Hơn nữa, Alpha còn lợi dụng những mảnh đạn vỡ bay lơ lửng trong không gian, hay thậm chí là cả những viên mà Akira giả đã đánh chặn để tạo ra những đường đạn này, từ đó khiến loạt đòn tấn công mà bình thường có thể né được kia lại bay thẳng vào hắn.

Tất cả những phép toán đó được thực hiện một cách chính xác trên toàn bộ lượng đạn mà Akira và Akira giả bắn ra. Điên rồ hơn là điều đó xảy ra khi đôi bên di chuyển nhanh đến mức không khí bao quanh cả hai cũng bị khuấy động dữ dội như một cơn bão. Bất chấp cơn bão ấy, Akira và Akira giả đồng loạt lao thẳng qua nó và tiếp tục chiến đấu. Lượng dữ liệu cần tính toán bây giờ là vô cùng lớn và Haruka không thể xử lý kịp.

Nhưng với Alpha, nếu người cần hỗ trợ là Akira của hiện tại thì cô có thể làm được điều này, chứ nếu là Akira trước đây thì không. Tuy sở hữu khả năng tính toán tuyệt vời đến đâu đi chăng nữa thì lượng thông tin đầu vào mà Alpha tiếp nhận đều phải lấy từ Akira.

Thời điểm Akira còn yếu thì cậu không thể lấy dữ liệu từ thiết bị thu thập thông tin qua giác quan mở rộng, kỹ năng thao túng thời gian nhận thức còn hạn chế, không thể thao tác độ phân giải thực, nhận thức về giác quan tương đối mơ hồ và thiết bị thu thập thông tin khi ấy còn quá thô sơ.

Nhưng Akira bây giờ thì khác. Hiệu suất của trang bị và thực lực của bản thân cậu đã phát triển vượt bậc. Akira hiện tại có thể nhận biết thế giới xung quanh với sức mạnh đủ để nhìn được đường đạn bay bằng mắt thường. Nhờ vào dữ liệu cảm nhận sắc bén ấy mà Alpha mới có thể phát huy tối đa năng lực tính toán của mình

Kết quả cho điều đó chính là cảnh tượng đang diễn ra lúc này.

Haruka lập tức hiểu rằng lượng hoả lực này đã vượt ngoài khả năng của cô. Nếu không thể chống lại thì phải can thiệp vào hệ thống trang bị của Akira. Đúng là cậu đang dùng toàn hàng xịn được cấp riêng cho Thợ săn hạng cao, nhưng chung quy lại thì chúng cũng chỉ là sản phẩm hiện đại được sản xuất hàng loạt. Với kỹ thuật của mình, cô hoàn toàn có thể xâm nhập và can thiệp vào cả hệ thống của Cựu thế giới, vậy thì việc hack và chỉnh sửa hệ thống của Akira chỉ là trò trẻ con. Haruka vung tay.

(...Được rồi! Xâm nhập thành công!)

Và cô cố gắng làm rối loạn chuyển động của đối phương bằng cách làm hỏng bất cứ thứ gì có thể, từ bộ đồ gia cường cho đến thiết bị thu thập thông tin.

Được rồi. Haruka nghĩ vậy và mỉm cười khi nhìn Akira qua tầm nhìn của Akira giả, trong lòng mong chờ khoảnh khắc cậu sẽ đột nhiên khựng lại do trang bị gặp trục trặc.

Nhưng chuyển động của Akira không hề bị ảnh hưởng chút nào. Súng, bộ đồ gia cường, thiết bị thu thập thông tin – tất cả vẫn hoạt động bình thường, mặc dù đáng lẽ hệ thống của chúng đã bị Haruka can thiệp.

(...Không thể nào!? Chuyện gì thế này!? Mình đã làm đúng rồi cơ mà!?... Mình đã bị lừa sao!? Mình bị lừa bởi một cái bẫy sao!? Mình ư!?)

Vì quá tự tin vào năng lực của bản thân nên Haruka càng bị sốc nặng. Việc này cũng bắt nguồn từ sự hỗ trợ của Alpha. Hệ thống bảo mật cho trang bị của Akira đã được cô thiết lập rất vững chắc. Thậm chí, không chỉ đơn thuần là ngăn chặn sự xâm nhập từ bên ngoài, mà Alpha còn nguỵ trang để khiến đối phương không nhận ra điều đó.

Haruka cũng bắt đầu hoảng loạn trước tình huống này. Cuộc chiến còn chưa trôi qua được 10 giây. Nhưng Haruka, người đang đẩy mạnh thời gian nhận thức để bắt kịp tốc độ chiến đấu với Akira lại cảm tưởng như bản thân đã trôi qua vài giờ đồng hồ rồi vậy.

Trong khoảng thời gian “dài” đó, cô đưa ra quyết định và truyền đạt điều ấy cho Akira giả qua thần giao cách cảm.

[Không ổn rồi! Akira! Chúng ta phải rút thôi!]

[Hiểu rồi! Để tôi chặn hắn lại! Cô đi trước đi!]

[Cậu cũng phải rút cùng tôi!]

[Đừng có đùa nữa! Cô nghĩ hắn sẽ tha cho tôi sao Haruka!?]

[Cứ để tôi lo!]

[Lo kiểu gì chứ!?]

[Cứ nghe tôi đi, chỉ cần chịu thêm một giây nữa thôi!]

[Đ-Được rồi! Tôi tin cô đấy!]

Trong trận chiến này thì một giây thôi cũng đã đủ dài. Chỉ cần lơ là một khoảnh khắc thôi cũng đủ để chết hàng ngàn lần rồi. Thế nhưng Akira giả vẫn cố gắng chịu đựng thêm một giây nữa.

Và sau một giây mà kẻ giả mạo phải chật vật mới giành được kia, phương tiện thoát hiểm mà Haruka chuẩn bị xuất hiện phía sau hắn. Đó là ba vũ khí hình người đã ẩn mình gần Seranthal bằng chức năng nguỵ trang. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Volo, haki bá vương à :D
Volo, haki bá vương à :D