Tập 09: Catacombs & Necropolis
Chương 237: Tiếng ai oán của Nữ Thần (4).
0 Bình luận - Độ dài: 6,749 từ - Cập nhật:
Sống lại ở dị giới.
Chương 237: Tiếng ai oán của Nữ Thần (4).
Không giống không khí yên bình và linh thiêng vào những đêm giáng sinh của thị trấn Schwangau gần đó, lâu đài Neuschwanstein lúc này đang báo động đỏ liên tục, và đang trong trạng thái giới nghiêm khiến nội bất xuất ngoại bất nhập. Chủ yếu là vì đội bảo vệ bên trong lâu đài không thể biết được họ đang đối đầu với kẻ thù như thế nào nên không thể giải quyết vấn đề ngay được. Những gì báo hiệu về ra đa là họ đang bị nhiều sinh vật tấn công cùng một lúc mà không thể quét được hình dạng hay dấu hiệu sinh học.
Không chỉ đội bảo vệ, kể cả các giáo sư, học viên nghiên cứu cũng đang dựa trên tình hình thực tế để phán đoán tình hình lúc này là như thế nào. Họ là những người tiên phong trong lãnh vực nghiên cứu về những vấn đề của Trái Đất sau thời kì biến đổi. Họ dựa trên báo của những lần thực nghiệm từ các Cánh Cổng, và dựa trên những mô phỏng giả lập để cố đưa ra một đáp án gần chính xác nhất trong tình hình hiện tại. Thế nhưng, tất cả những gì giới nghiên cứu có thể đưa ra cũng chỉ là những giả thuyết, vì máy móc của họ không thể dò ra được năng lượng của Abyssal cũng như là các sinh vật có mức mana cực nhỏ như côn trùng, bò sát hay chim chóc, và từ trước đến nay trong các tệp hồ sơ nghiên cứu của tất cả quốc gia cũng đều không có ghi chép gì về năng lượng Abyssal cả, kể cả dạng hồ sơ tuyệt mật cũng không. Đây là lần đầu tiên họ phải đối diện với thứ mà bản thân họ hoàn toàn mù tịt. Nếu không có cuộc điện thoại cảnh báo trước đó của giáo sư Sebastian Hofmann thì có lẽ người ở lâu đài đã lơ là mà thất thủ từ sớm rồi.
Dẫu vậy, người bên trong lâu đài cũng còn đang rất bất an, kẻ thì đứng ngồi không yên, người thì đi tới lui với vẻ mặt đầy căng thẳng. Họ đã dốc sức tìm hiểu tình hình bên ngoài, nhưng cũng chả có cách nào để dừng lại những cuộc tấn công dai dẳng của đám côn trùng và chim chóc ở ngoài kia. Nếu đó chỉ là vài con chim hay vài con bọ náo loạn thì sẽ chẳng đủ để con người bận tâm hay sợ hãi, nhưng với những hành động bất thường kèm với số đông thì đã đủ gây hiệu ứng hoản loạn cho những kẻ nhát gan. Đặc biệt, những tay nghiên cứu trẻ tuổi thì lại càng dễ bị hù dọa hơn nữa. Vì, dù không thể xâm nhập qua lớp lá chắn mana, nhưng với những tiếng rít liên hồi của bầy côn trùng, hay đủ loại tiếng kêu của nhiều loài chim khác nhau cũng đủ tạo nên một khúc gọi hồn vang vọng khắp lâu đài. Những âm điệu ấy không khác gì những tiếng rít tiếng hú chói tai của một người phụ nữ đầy oán niệm, hay là âm thanh nhức nhói của những cái móng sắt bén cào cấu lên một tấm bảng theo từng cơn.
Bị hành hạ thể xác chỉ là nỗi đau nhất thời trong thời điểm đó, nhưng còn việc bị hành hạ tinh thần là sự tra tấn kéo dài và bất chợt, dễ dàng để lại vết thương tâm lý. Những tay giáo sư tiến sĩ nghiên cứu chờ đợi ông Sebastian và Decmitius quay về cứ tưởng bản thân họ đang ngồi trên một đống lửa âm ỉ vậy. Cứ mỗi phút trôi qua thì họ lại tưởng mình đã sinh tồn thêm được một đêm vào thời tận thế. Những tiếng hú rít dai dẳng ngoài kia đã khiến tinh thần của họ kiệt quệ, thi thoảng sau một hồi tĩnh mịt lại có tiếng thét chói tai của một loài chim lạ nào đó càng khiến họ thót tim hơn. Những sinh vật bị Abyssal chiếm đoạt, chúng biết cách nào để bào mòn tinh thần của những kẻ trốn bên trong lâu đài mà chẳng cần tiếp cận. Cho đến khi, một tiếng chuông điện thoại bàn trong phòng nghiên cứu của các giáo sư reo vang thì mới kéo mọi người khỏi bầu không khí nặng nề của sự căng thẳng.
“Alo, Hofmann ở đầu dây bên kia phải không?” Giáo sư Ludwig vội bắt máy, làm những người khác cũng chòm người đổ dồn sự chú ý vào cuộc gọi theo. Họ xem cuộc gọi này giống như là sự cứu rỗi cuối cùng vậy.
“Muller à? Decmitius đây. Ông hãy để ý bên ngoài, khi nào thấy có một cột lốc xoáy quét qua thì hãy bảo phòng giám sát mở cửa cho chúng tôi vào trong lâu đài nhé.” Ông giáo sư Stephanus còn chêm thêm như thể đã biết trước người đồng nghiệp của mình muốn nói gì. “Đợi chúng tôi vào bên trong lâu đài rồi thì muốn hỏi gì hỏi sau. Giờ ngoài này không an toàn đối với chúng tôi đâu.”
“À rồi rồi, tôi hiểu rồi.” Ông Ludwig vừa dứt lời xong thì bên kia cũng đã cúp máy.
“Sao rồi? Là Decmitius à?” Những người khác cũng chụm lại thi nhau hỏi. “Ông ấy nói gì?”
“Là ông ấy, có vẻ như Hofmann cũng về cùng. Mà khoan hãy bàn luận đã, đưa tôi bộ đàm để liên hệ với phòng giám sát nào.” Ông giáo sư Ludwig nhận bộ đàm xong vội vã đứng dậy, chạy ra hành lang tìm cửa sổ gần nhất để ngó ra ngoài như lời Stephanus nói ban nãy. Ông đang ngó ngang ngó dọc để tìm cột lốc xoáy mà ông bạn đồng nghiệp của mình đã nói. Ông đưa bộ đàm lên gần miệng rồi bấm nói. “Phòng giám sát nghe rõ không? Tôi là giáo sư Ludwig tại phòng nghiên cứu cấp cao đây.”
“Phòng giám sát nghe rõ, giáo sư. Ông cần gì?” Bên kia cũng đáp lại, như giọng có vẻ như khá vô cảm vì tình hình bế tắt khi bị vây hãm hiện tại.
“Hãy giám sát ra bên ngoài bằng camera hay bất cứ gì cũng được. Khi thấy một cột lốc xoáy quét ngang qua thì hãy lập tức tắt hệ thống phòng thủ và mở cổng ngay lập tức.” Ông giáo sư Ludwig nói một cách vội vàng không cho bên kia kịp suy nghĩ. “Giáo sư trưởng Hofmann và giáo sư Decmitius chuẩn bị trở về rồi. Và lốc xoáy là báo hiệu của họ, khi họ vào trong rồi thì mở hệ thống phòng thủ trở lại. Các người chỉ cần chấp hành theo hướng dẫn là được rồi.”
“Chúng tôi hiểu rồi.” Giọng người gác máy bên kia đáp lại có chút hoảng vì những gì vừa mới nghe. Nhưng vì phận là nhân viên an ninh nên người đó buộc phải thực hiện theo lời của các giáo sư danh giá ở đây mà thôi.
Không mất nhiều thời gian, từ xa xa, những người ở trên tháp canh, tháp quan sát hay ở trên tầng cao của lâu đài cũng đều có thể thấy được dòng xe cơ giới đang ủi tuyết hướng về phía lâu đài Neuchwanstein. Trên mui chiếc xe đầu tiên, có một cô gái đang đứng thủ thế thăng bằng và đang có động tác chuẩn bị tuốt kiếm. Ai nhìn vào thì cũng đều có thể hiểu được, rằng đó là một Thức Tỉnh Giả đang chuẩn bị thi triển kỹ năng. Khi khoảng cách gần kề, Dan Ah không hề do dự mà tuốt kiếm ra với hành động dứt khoát và nhanh chóng, khiến mắt thường không thể nhận ra. Sau cái tuốt kiếm vô ảnh ấy, là một loạt cơn lốc xoáy không lớn nhưng cũng không nhỏ được hình thành và quét qua phạm vi bên ngoài rìa lâu đài cổ tích, đồng thời cũng cuốn đi luôn những sinh vật bị năng lượng Abyssal điều khiển.
Khi những cơn lốc qua đi, người giám sát bên trong vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng và ngây người với sự việc vừa diễn ra trên camera, cho đến khi bộ đàm vang lên tiếng quở trách của ông Ludwig thì anh ta mới hồi hồn. Người giám sát vội nói vào loa thông báo. “Mọi người có ba mươi giây để di chuyển vào khuôn viên lâu đài. Xin hãy tranh thủ.” Thông báo xong thì cũng là lúc anh nhấn vào nút màu đỏ để bỏ lớp lá chắn mana, và mở cổng cho đoàn xe cơ giới tiến vào con đường dẫn đến cổng chính của lâu đài.
Thấy đoàn xe đã vào được khu vực an toàn rồi thì lớp lá chắn mana đã được mở trở lại, và mấy ông giáo sư ở phòng nghiên cứu cấp cao cũng tranh thủ chạy ra đón tiếp hai người đồng nghiệp quay trở về. Ra chào đón là phụ, ra tra hỏi về vấn đề hiện tượng lạ ban nãy mới là chủ đích của mấy ông giáo sư này. Họ thật sự rất hoảng khi thấy đám thú vật lại có hành động kì lạ, đều nhất quán liều mạng như ban nãy, nhưng khi nhận được tin giáo sư Hofmann và Decmitius trở về là họ biết có thể tìm ai để giải đáp những uẩn khúc trong lòng họ rồi. Nhưng hai vị giáo sư không trở về một mình, mà họ còn đem theo cả một biệt đội có vũ trang hộ tống theo nữa. Điều đó có thể bù đắp cho tình hình thiếu nhân lực có khả năng chiến đấu của lâu đài hiện tại.
Ít phút sau, lâu đài vẫn trong tình trạng giới nghiêm, còn mọi người đã di chuyển vào đại sảnh lớn của lâu đài để tiến hành lên kế hoạch. Ông giáo sư Sebastian là người lên tiếng đầu tiên. “Khi còn ở ngoài kia tôi vẫn còn nghe loáng thoáng bản ghi âm phát ra từ đền thờ Cửu Kiếp, đến giờ vẫn còn nghe. Giờ này ai còn đang nghiên cứu mà chưa tắt máy vậy?”
“Có lẽ là vài nghiên cứu viên ở tầng hai.” Ông giáo sư Felix nói.
“Thông báo đến mọi người mau mau tắt hết máy ghi âm có liên quan đến đền thờ Cửu kiếp đi.” Sebastian lại vội hạ lệnh, cũng như giải thích. “Lâu đài bị đám côn trùng, chim chóc tấn công là do chúng nghe được tiếng nói từ băng thu âm. Mà đám sinh vật ấy lại bị một loại năng lượng tiêu cực chiếm đoạt và điều khiển. Mục tiêu của chúng là nơi phát ra tiếng khóc kia, tức là đền thờ Cửu Kiếp. Nhưng vì chúng ta có thu âm và phát đi phát lại những đoạn thu âm đó, nên chúng tưởng lầm chỗ này là đền thờ và muốn tấn công vào.”
“Khoan khoan, giáo sư trưởng.” Ông giáo sư Julian giơ tay cao phát biểu ý kiến. “Những gì ngài vừa nói khiến chúng tôi không theo kịp. Cái gì mà năng lượng tiêu cực chiếm đoạt, rồi làm sao mà đám sinh vật trí tuệ thấp kia lại nhầm chỗ chúng ta với đền thờ Cửu Kiếp?”
Không chỉ giáo sư Julian, mà dường như đa số những giao sư khác cũng có biểu hiện tương tự khi không thể theo kịp nhịp độ phần tích của ông Sebastian. Cuối cùng thì ông giáo sư trưởng cũng đành trưng bộ mặt bất lực ra mà ra hiệu cho ông Decmitus để giải thích.
“Là như thế này, đoạn văn cuối mà chúng ta thu âm được, tôi và giáo sư Hofmann đã diễn giải ra rồi.” Ông ấy rút tự ngực áo ra một tờ phiên dịch để lên bàn cho mọi người xem. “Để tôi tóm tắt cụ thể lại chút. Những sinh vật cố tấn công bên ngoài lâu đài là sinh vật bình thường, nhưng lại bị một loại năng lượng tiêu cực chiếm đoạt gọi là năng lượng Abyssal.” Ông lại dạo quanh nhóm người đang tập trung vào bản dịch thuật mà nói tiếp. “Như mọi người đã thấy. Đoạn văn mà chúng tôi dịch được là lời tự sự của một người, và người đó cũng đã đề cập đến việc có cảm giác bị Abyssal nuốt chửng. Có nghĩa là. Sinh vật thuộc Abyssal đang cố tấn công ngôi đền Cửu Kiếp vì mục đích gì đó, và cách chúng định vị là tiếng thở than của tượng thần trong ngôi đền.” Cuối cùng ông giải thích phần kết luận. “Đây chính là mấu chốt vì sao chúng ta lại bị những sinh vật ấy tấn công, vì ta đã phát đi phát lại đoạn thu âm của đền thờ nhiều lần nên mới dẫn đến việc thu hút chúng đến đây. Chúng đã nhầm lẫn giữa việc ta phát lại đoạn thu âm với phiên bản gốc, nên mới dẫn ra cớ sự như bây giờ.”
“Còn chần chừ gì nữa, ai đó thông báo cho các nghiên cứu viên khác tắt những đoạn thu âm này lại đi.” Ông Sebastian nhắc nhở. “Gió lốc ban nãy chỉ tạm cuốn những sinh vật tha hóa đi xa khỏi đây thôi. Nếu ta vẫn còn mở đoạn thu âm thì chúng vẫn sẽ còn định vị được mà đến lần nữa.”
“Tôi sẽ đi phát loa thông báo ngay.” Giáo sư Konrad xung phong chạy đi một cách hối hả.
“Vậy, đây là lời tự sự... không, phải gọi là lời cầu cứu tuyệt vọng thì đúng hơn.” Giáo sư Alexander chỉnh gọng kính mà đánh giá. “Dù vẫn còn không tin lắm, nhưng có ai chứng thực được đây là những gì chúng ta thu âm được từ một bức tượng không vậy?”
“Mọi người thừa biết từ khi Trái Đất biến đổi thì hiện tượng siêu nhiên diễn ra cũng không ít phải không. Đã không ít lần các camera vô tình quay được sự hiện diện của những thế lực siêu nhiên, dù chỉ thoáng qua. Hay những băng ghi âm vô tình thu được những âm tiết quái dị không giải thích được.” Ông giáo sư Habsburg giải thích với vẻ thông thái. “Những hiện tượng này trước khi Trái Đất biến đổi không phải là chưa từng có, nhưng là vì nhân loại luôn bỏ qua những thứ hiển nhiên trước mặt họ mà thôi. Họ cho rằng những đoạn ghi hình đó, hay bản băng thu âm đó là sản phẩm ngụy tạo không hơn không kém. Và sau thời kì biến đổi thì những hiện tượng siêu nhiên ấy đã dần hợp thức hóa với lối sống hiện tại, và họ vẫn sẽ coi đó là những điều bình thường. Việc chúng ta thu âm, và nghiên cứu những âm thanh lạ thu được từ điện thờ Cửu Kiếp cũng thuộc dạng tương tự như hiện tượng siêu nhiên tôi vừa kể trên. Hơn nữa, khả năng những đoạn ghi âm đó ta thu được từ tượng Thần rất là cao, vì chẳng ai có thể hiểu được ngôn ngữ mà ta nghe được trong băng ghi âm cả. “ Nói đến đây thì giáo sư Habsburg đặt ra nghi vấn. “Rốt cuộc thì... làm sao hai ông có thể dịch được loại ngôn ngữ đó một cách trơn tru vậy? Trước đó hai ông vẫn còn phải tra cứu nhiều tư liệu khác nhau mới phiên dịch được một chút thôi mà?”
“Như ông đã nói đấy. Do hiện tượng siêu nhiên cả thôi.” Lúc này giáo sư Sebastian không muốn tiết lộ khả năng thức tỉnh mà cây thập giá của Kang Keaghan mang lại, vì ông muốn hướng mọi người tập trung vào một vấn đề khác nghiêm trọng và cấp thiết hơn. “Hơn nữa, dựa trên bản thảo dịch thuật thì tôi cho rằng ở ngôi đền kia đang có chuyện không hay xảy ra.”
“Chuyện không hay, cụ thể là chuyện gì?” Giáo sư Felix hỏi.
“Chẳng phải mọi người vừa mới trải qua cảm giác đó sao?” Ông Stephanus chỉ điểm. “Là những sinh vật tấn công điên cuồng vào lá chắn lâu đài ban nãy đấy. Chúng đã bị một loại năng lượng không thuộc về thế giới này chiếm lấy cả tâm trí lẫn thể xác và mọi hành động phải chịu chi phối bởi đầu não.” Ông thở ra một hơi trước khi nói thêm. “May mắn là những sinh vật tấn công chúng ta chỉ thuộc dạng sinh vật bậc thấp, không gây uy hiếp quá lớn, nhưng vẫn để lại một phần thiệt hại lên lớp lá chắn mana của lâu đài.”
“Ở chỗ này của chúng ta đã vậy, thế thì thử hỏi ở điện thờ, nơi phát ra tiếng than khóc sẽ phải hứng chịu những đợt công kích đến cỡ nào nữa?” Ông Sebastian tiếp lời thay, cũng là chỉ ra trọng điểm. “Tôi nghĩ đó là lý do vì sao quanh đền thờ tự dưng lại có một lớp lá chắn mana kì lạ không biết từ đâu ra. Thiết nghĩ, có lẽ tượng thần nơi đó đã hiển linh, nên nó cũng biết tự dựng lá chắn bảo vệ lấy mình.”
“Ý của giáo sư là, trong khi chúng ta đang mày mò dịch thuật và làm nghiên cứu thì ở đền thờ đó đã bị một thế lực nào đó tấn công rồi à?” Giáo sư Muller hỏi, nét mặt ông có chút e ngại. “Vì chúng ta đã ở đây cũng cả tuần rồi mà, và cái lá chắn mana của đền thờ thì lại có trước đó luôn rồi.” Ông lại đánh liều nói ra một điều mà khó ai nghĩ đến. “Có khi nào, những tiếng khóc, những lời tự thoại mà chúng ta thu âm được trong thời gian này lại là một lời cầu cứu đến thế giới bên ngoài không?”
“Khả năng đó rất cao, mà ai lại có khả năng làm hại thần thánh? Rồi ai lại có khả năng cứu thánh thần chứ?” Giáo sư Felix không phủ định giả thuyết trên, nhưng đồng thời ông cũng chỉ ra những nghi điểm trong giả thuyết đó. “Nếu một thế lực có khả năng làm hại đến thánh thần, thì nhân loại như chúng ta có thể can thiệp được không? Đó là điều tôi muôn mọi người cân nhắc, dù lời tự sự trong bản dịch thuật đã chỉ ra rõ ràng đó là lời kêu cứu.”
“Nhưng Mắt Xanh, người được đề cập đến trong lời kêu cứu là ai?” Giáo sư Habsburg tỏ ra đăm chiêu. “Nếu đó là ám chỉ một cá nhân nào đó thì lại quá mơ hồ. Còn nếu đó là một câu đố trừu tượng thì... xin lỗi, tôi không thấy nó giống câu đố tí nào.”
“Câu hỏi đặt ra bây giờ là, chúng ta có nên tìm hiểu về bí mật của đền thờ giáo phái Cửu Kiếp không, hay là dừng tại đây?” Giáo sư trưởng Sebastian nện gậy gây sự chú ý khi đặt ra câu hỏi. Ông quét ánh mắt sắc bén như diều hâu qua cả căn phòng một lượt trước khi phát biểu lần nữa. “Tôi phải nói trước, chức trách của chúng ta là nghiên cứu, là tìm hiểu sự thật về cách vận động của thế giới sau khi biến đổi. Tôi không ép mọi người mạo hiểm tính mạng của mình, nhưng công việc của chúng ta đôi khi lại đòi hỏi sự mạo hiểm mới có thể tìm ra được sự thật.” Ông kết lời. “Thế nên, tôi dự định sẽ tìm đến đền thờ của giáo phái gì đó để tìm hiểu sự thật. Ai muốn tự đề cử bản thân thì hãy đứng lên và chuẩn bị trang thiết bị cần thiết cho chuyến mạo hiểm, vì hiện tại đang có một đội hộ tống được trang bị vũ trang đang đợi chúng ta ở ngoài kia.”
Sau lời động viên của giáo sư Sebastian thì chỉ có giáo sư Decmitius là đứng dậy tấp tự hưởng ứng tham gia mà chẳng nghĩ suy gì. Những người còn lại trong phòng vẫn còn đang đắn đo suy nghĩ, rồi dần dần họ cũng tự thảo luận với nhau đôi ba câu trước khi lựa chọn ra những người cùng đồng hành với nhóm mạo hiểm. Các giáo sư ở lại, họ sẽ tiếp tục hoàn tất công trình nghiên cứu và sẽ bảo lưu kết quả cho đến khi nhóm thám hiểm quay về. Tất nhiên là, để mạo hiểm đến đền thờ Cửu Kiếp thì họ cũng cần phải đảm bảo lâu đài Neuschwanstein đã an toàn rồi thì mới bắt đầu chuyến hành trình.
Để đến được đền thờ Cửu Kiếp, họ đã xuống tầng hầm của lâu đài để đổi phương tiện di chuyển. Ở đây có vài chiếc xe bọc thép bánh xích phục vụ cho việc đi lại, mục đích chủ yếu của những chiếc xe này là để sinh tồn trong tình huống xấu nhất khi lâu đài thất thủ. Chỉ có những người từng ở trong quân đội và tiếp xúc với giới cao tầng thì mới biết được ở mỗi lâu đài cổ đều có một vài phương tiện di chuyển như thế này, ông Benjamin Schottenstein Schneider là một trong số đó. Với mỗi chiếc bọc thép được cải tiến này đều là loại đắt tiền, vì hệ thống di chuyển không còn dùng xăng dầu nữa mà đã đổi sang sử dụng mana. Từ khi Trái Đất biến đổi, phương tiện di chuyển bằng xăng dầu chỉ còn dùng cho những người ở tầng lớp thấp, và giá cả cổ phiếu của ngành xăng dầu cũng tuột dốc không phanh. Thay vào đó, nguồn năng lượng mới được sử dụng đại trà hơn chính là mana, những viên đá mana được lấy về từ hầm ngục đáp ứng được nguồn tiêu thụ cho giới nhà giàu, chính trị, và các nhà tài phiệt giấu mặt.
Lại nói về phương tiện di chuyển chính của nhóm thám hiểm. Xe bọc thép này chỉ có thể chở được tám người mỗi chiếc, kể cả người cầm lái. Nhưng bù lại xe đã được cải tiến rất nhiều về mặt phòng thủ, di chuyển đa địa hình, và cả chất lượng khoảng cách di chuyển, nhưng bù lại xe sẽ di chuyển không được nhanh và hỏa lực cũng không được mạnh. Nhưng xét về mặt tình hình chung hiện tại, đây là phương tiện tuyệt vời nhất trong thời tiết băng giá này. Còn về các thành viên nhóm thám hiểm gồm bốn giáo sư nghiên cứu và bốn người hộ vệ. Ngoại trừ ông Sebastian và ông Stephanus ra thì lại có thêm hai giáo sư Julian và Ludwig đã tự nguyện cùng tham gia chuyến đi này. Còn người hộ tống thì không cần phải bàn cãi nữa, sẽ bao gồm những người có chiến lực tốt nhất có ở lâu đài, Kang Keagahan, Lee Dan Ah, Bejamin Schottenstein Schneider và cuối cùng là Midori Yamamoto, hay còn được gọi là Jennifer. Mỗi Thức Tỉnh Giả bậc S trở lên bảo vệ một giáo sư cũng không phải là nhiệm vụ gì quá khó, chưa kể Keaghan lại là ngoại lệ nữa. Thế nên mấy ông giáo sư phần nào cũng an tâm khi quyết định mạo hiểm chuyến này.
Lúc khởi hành thì thời tiết quanh khu vực lâu đài cũng chẳng mấy ôn hòa, và khi càng tiến về biên giới thì gió tuyết càng hung hiểm hơn. Chuyến đi từ lâu đài Neuschwanstein đến đền thờ Cửu Kiếp sẽ tốn kha khá thời gian. Nếu ở thời tiết bình thường và di chuyển bằng phương tiện nhanh nhất thì có lẽ họ chỉ cần tốn tầm hơn ba giờ đi đường, nhưng với cái thời tiết khắc nghiệt gió tuyết chắn tầm nhìn và thiếu ánh sáng ở đường núi như thế này thì có khả năng đến sáng hôm sau họ mới có thể đến được đền thờ. Thế nhưng, chuyến đi của họ cũng chẳng mấy yên bình gì khi thi thoảng từ thinh không lại vang vọng đến những tiếng khóc hay tiếng thét xé nát cõi lòng, khiến ai nghe thấy cũng phải lạnh sống lưng. Đây có lẽ giống như là một cực hình và cũng là thử thách xem tim của mấy ông giáo sư có còn tốt không. Những tiếng thét, tiếng khóc rả rít phối cùng với tiếng gió thét gào của mưa tuyết càng khiến những người ngồi trong xe càng thêm lạnh lẽo. Đến nỗi, họ còn chả phân biệt được đâu là tiếng gió đâu là tiếng khóc.
Trong khi nhóm thám hiểm đang trên đường đến đền thờ, thì tại đền thờ Cửu Kiếp đã xảy ra một số chuyện không bình thường. Bề ngoài bức tượng Nữ Thần lộ thiên đã bị phá hủy, để lộ phần lõi mana bên trong đang được dung hợp với mẫu vật SCP – 001 dưới sự bảo vệ của một nhóm người không rõ danh tính. Họ đang phải chiến đấu với những con quái vật Abyssal dưới hình dạng những bông tuyết kết thành, và mục tiêu của những con quái vật ấy là phải chiếm cho bằng được nguồn năng lượng đang được kết hợp kia.
Đối với những Thức Tỉnh Giả nói riêng và những người còn lại ở trên Trái Đất nói chung, họ là những người chưa từng tiếp xúc với những con quái vật Abyssal thật thụ là như thế nào nên họ sẽ không bao giờ biết được sự khó khăn khi phải đương đầu với một con quái vật như thế. Nhưng, cũng có một số ít người không phải Thức Tỉnh Giả đã từng lĩnh ngộ được thế nào là lằn ranh sinh tử khi phải đối đầu với một con quái vật của Abyssal khi không có sự trợ giúp của những vũ khí được chế tạo từ SCP – 001. Nhóm người bí ẩn đang chiến đấu với lũ quái vật Abyssal này là một trong số ít người đó. Họ được trang bị tận răng cho những bộ giáp và vũ khí lượng tử chuyên dụng để đối phó với lũ Abyssal. Đó là những chiến giáp và súng được chế tạo sau bao thử nghiệm thất bại với Thuật Thời Không để cho ra sản phẩm sau cùng. Những bộ giáp và súng này là những vật phẩm hữu hạn, chỉ hạn chế cho một nhóm ít người đã được đào tạo để sử dụng vì độ khó phát triển và khả năng sản xuất theo dây chuyền, cũng như là đòi hỏi kỹ năng cá nhân của người dùng. Nếu người sử dụng những bộ giáp hay vũ khí này không có kỹ năng thì họ sẽ tự kết liễu cuộc đời mình mà không hay biết.
“Chỉ huy, máy quét cảm ứng chúng ta cài trong bão tuyết đã phát hiện nhiều nhóm người ở khắp nơi đang hướng về đền thờ. Ước tính đội đến đây sớm nhất sẽ tầm hai giờ nữa.” Báo cáo xong, người đội viên quan sát ra đa xin chỉ thị. “Ta có nên tăng mức độ cơn bão lên không, thưa chỉ huy?”
“Giữ nguyên sức gió xoáy, tăng thêm lượng tuyết rơi và tăng tạp âm ở giữa những vách núi để hạn chế tầm nhìn lẫn khả năng phán đoán phương hướng của những người đó.” Người chỉ huy lại nhắc nhở. “Cơn bão này cũng có thời hạn tồn tại nhất định, ta không thể thao túng nó mãi. Hãy ước tính thời gian để không một ai có thể đến đây trước khi ta xong việc. Đồng thời, hãy nhanh chóng rà quét tìm khe nứt Abyssal để cắt đường tiến quân của lũ sinh vật này trước khi chúng tràn qua quá đông.”
“Báo cáo chỉ huy, quá trình dung hợp của lõi mana tượng thần với SCP – 001 đã vượt mốc sáu mươi phần trăm.” Một báo cáo viên khác đang giám sát quá trình dung hợp trình bày. “Máy trích mẫu nghiệm đã sẵn sàng. Có thể lấy mẫu bất cứ lúc nào.”
“Khi sự dung hợp vẫn nằm trong giai đoạn chưa thành hình, thì đợi qua chín mươi phần trăm rồi hẵng tiến hành lấy mẫu. Ghi nhớ, chỉ được lấy năm ống nghiệm.” Người chỉ huy nhấn mạnh. “Đó là mệnh lệnh của Ngài ấy.”
“Đã phát hiện ra phương hướng quái vật xuất hiện. Đề nghị gửi máy quét đến hướng đông đền thờ.” Một người lính đang chiến đấu báo cáo về, đồng thời người đó tập trung hỏa lực để dẫn đầu mở đường cho những người phía sau tiến lên theo.
“Chia thành hai đội.” Người chỉ huy cất tiếng. “Một đội bảo vệ đền thờ, đảm bảo quá trình dung hợp. Đội còn lại theo tôi đóng khe nứt Abyssal lại.” Điều phối xong, người chỉ huy vác súng lên tham gia vào chiến trường đầy tuyết.
Vũ khí chuyên dụng của nhóm chiến binh này không được xem là tối tân nhất, nhưng lại phù hợp để tác chiến với thế lực Abyssal nhất. Bộ giáp tích hợp của mỗi người đều có tính năng kích hoạt một lá chắn Thời Không, mũ bảo hiểm lại là một hệ thống điều khiển kích hoạt bằng giọng nói cũng là một loại máy quét tầm trung phối hợp tác chiến ở mọi địa hình. Ngoại trừ bảo vệ và quét kẻ địch, thì bộ giáp cũng là một khoang chứa trị liệu khẩn cấp cho người dùng. Về vũ khí, thì họ có ba loại vũ khí tác chiến cận thân, tầm trung, và tầm xa, cuối cùng là lựu đạn lượng tử. Tất cả vũ khí trên đều sử dụng năng lượng Thời Không để hoạt động, chính vì thế những khí cụ này mới đủ sức đẩy lùi sinh vật Abyssal.
Tuy nhiên, những bộ giáp và vũ khí này không thích hợp để sử dụng trong một trận chiến kéo dài vài ngày hay một cuộc thảo phạt hầm ngục, vì năng lượng Thời Không là thứ tiêu hao nhanh chóng mà khó chiết xuất lại được trong phòng thí nghiệm. Để tạo điều kiện cho một trung đội hai mươi người trang bị đầy đủ, có thể tác chiến được ở môi trường khắc nghiệt lên đến sáu giờ liên tục, thì việc chiết xuất năng lượng phải được chuẩn bị trước đó cả năm trời. Mà số tiền chi cho việc chiết xuất năng lượng Thời Không trong vòng một năm đó đủ để đóng hai đến ba con tàu hàng không mẫu hạm bên phía quân đội. Chỉ với từng ấy cũng đủ thấy nhiệm vụ của nhóm người lạ mặt này là rất quan trọng.
Với quân lực ít ỏi, nhóm người lạ mặt này cần phải dùng đến vũ khí hạng nặng để mở đường về hướng sinh vật Abyssal tràn ra. Khi đến đủ gần, máy quét của liên lạc viên báo cáo lại. “Đã phát hiện vết nứt Vực Sâu, cách bốn mươi mét về hướng hai giờ của đội. Vết nứt nằm giữ hai khe đá nên rất khó để phát hiện.”
“Toàn đội dồn hỏa lực về hướng hai giờ, tranh thủ cho máy quét dò tìm hạch tâm của khe nứt.” Người chỉ huy ra lệnh, đồng thời cũng là người dẫn đầu đội hình tiến dần về phía khe nứt.
Không giống với những nguồn năng lượng tiêu cực cần vây mượn hình thái từ động vật hay vật chết để hoạt động, càng đến gần khe nứt Abyssal thì nhóm người bí ẩn kia càng nghe rõ những âm thanh gào rú phát ra từ một hướng. Rõ ràng đó không phải là tiếng rú của những sinh vật trên Trái Đất, nhưng rồi chúng cũng không thể thoát ra khỏi khe nứt để đặt chân lên hành tinh xanh. Dù đã được huấn luyện bài bản, nhưng có không ít người tỏ ra chùn bước vì hàng loạt âm thanh rợn người kia. Lũ quái vật Abyssal thực thụ luôn tru rú như những oán hồn ở ngoài bãi tha ma, một trong số chúng còn luôn tạo ra những âm thanh ộp oạch như một tên mập bị nghẹn một thứ chất lỏng sền sệt ngay cổ họng. Hay, một sinh vật khác mỗi khi di chuyển thì lại tạo ra những tiếng lắc rắc giòn tan như tiếng xương vỡ vụn hoặc đang va chạm với nhau. Còn có sinh vật khác lại thét ra một dãy tạp âm đậm chất kim loại bị xoắn vặn theo một chu kì điều đặn, khiến ai nghe thấy cũng phải chói tai và mất tập trung tinh thần.
“Cả đội dừng lại, giữ khoảng cách với khe nứt.” Người chỉ huy giơ nắm tay ra hiệu cho mọi người giữ vững đội hình cánh cung mà tung hỏa lực, vì người đó biết, nếu đến gần nữa thì đội viên của ông ta sẽ bị ảnh hưởng bởi trường năng lượng của Abyssal. Ông ta lại hỏi vào bộ đàm. “Kỹ thuật viên máy quét cần bao lâu nữa để tìm ra hạch tâm của khe nứt?”
“Đã quét được bảy chục phần trăm. Đề nghị tuyết đầu trụ vững trong một phút ba mươi giây tiếp theo.” Người kỹ thuật viên trả lời bộ đàm, đồng thời cũng báo cáo tiến độ phía bên này. “Quá trình dung hợp của SCP – 001 đã vượt mức chín mươi phần trăm. Nghiên cứu viên đã bắt đầu tiến trình thu mẫu nghiệm.”
“Hãy thu dọn thiết bị khi mọi việc ở đó hoàn tất. Sau khi đóng khe nứt thì chúng ta sẽ rút quân.” Người chỉ huy phổ biến bước cuối cùng kế hoạch, xong ông lại hăng say nã súng vào những luồng năng lượng chưa thành hình thoát ra từ cổng Abyssal. “Chuyển sang chế độ shotgun để đảm bảo không một con cá nào lọt lưới.”
“Rõ, thưa chỉ huy.” Sau lời nhắc nhở, hàng loạt người lính chuyển ổ đạn cây súng từ dạng súng trường sang dạng bắn chùm, và họ cũng theo bước của người chỉ huy đi đầu dần dần thu hẹp cánh cung lại để hỏa lực được tối ưu hơn.
Sau một phút ba mươi giây, người kỹ thuật viên báo cáo vào bộ đàm. “Đã quét ra hạch tâm của khe nứt. Nó nằm ở mép trên, lệch năm mươi độ về tay trái. Khuyến khích dùng boom, đạn cối, hoặc pháo tiêm kích lượng tử để tấn công vào mục tiêu.” Báo cáo xong, người kỹ thuật viên thực hiện vài thao tác để chuyển hình ảnh đã quét được đến camera trong mũ giáp của những người tuyến đầu.
“Tôi cần hai người vác pháo lượng tử để bắn vào điểm đã được chỉ định. Những người còn lại giữ nguyên đội hình, tạo điều kiện cho pháo binh tiến lên phía trước.” Nói rồi, người đội trưởng bước lên trước một bước để đặt ranh giới cho pháo binh phía sau bước lên theo. Với mũ giáp quét mục tiêu, ông không để cho một luồng năng lượng tiêu cực nào lọt lưới trước họng súng của ông, đồng thời cũng dọn đường trống trải cho pháo binh định vị mục tiêu.
Dưới hàng loạt họng súng đang xả đạn, hai pháo binh hoàn toàn nằm trong vùng xanh khi ngắm đến mục tiêu. Khi hạch tâm khe nứt đã bị khóa chặt, hai người pháo binh lần lượt siết cò phóng hai đầu tiêm kích bắn xuyên qua vách đá eo hẹp, lọt thẳng vào khe nứt Abyssal. Hai đầu đạn bay được tầm hơn mười giây nữa, cũng tầm hơn bốn trăm mét bên trong khe nứt thì mới bắt đầu phát nổ, tạo ra một quả cầu xanh đen lấp lánh của Thời Không Thuật vừa đen hun hút như một cái hố đen vũ trụ vừa cuốn phăng mọi thứ vào trung tâm vụ nổ.
Mọi người ở bên ngoài dù đã ngừng xả súng, nhưng vẫn giữ nguyên đội hình và dõi theo quá trình vụ nổ diễn ra để đảm bảo không một sinh vật, hay một luồng năng lượng tiêu cực nào lọt qua khe nứt để lẩn trốn vào hành tinh xanh. Cho đến khi, quả cầu vụ nổ hút đi tất cả, kể cả cổng khe nứt liên kết đến Trái Đất cũng bị cuốn đi thì khe nứt mới chính thức bị khép lại hoàn toàn. Đây cũng là phút giây đội quân bí ẩn mới được phép thả lỏng tinh thần phần nào để tiếp tục phần còn lại của nhiệm vụ.
“Cổng khe nứt đã được đóng lại, mọi người chuẩn bị hội quân tại đền thờ và xóa sạch dấu vết hiện diện của toàn đội.” Người chỉ huy báo cáo vào bộ đàm để những thành viên còn lại chuẩn bị chiến lược rút lui. Và cũng không bao lâu, nhóm người bí ẩn đó cũng đã lấy được tinh chất dung hợp của SCP – 001 với lõi mana tượng thần, và xóa bỏ mọi dấu vết chứng minh họ đã từng hiện diện ở đây trước khi những nhóm nghiên cứu khác đến được đền thờ.
Thời gian dần trôi cho đến khi bão tuyết tan đi, nhường khoảng không lại cho những ánh dương đầu ngày dần thi nhau tỏa sáng lên từng đỉnh núi ở dãy Anpơ. Những đoàn đội thám hiểm hay nghiên cứu khác cũng đã lần lượt đến được đền thờ Cửu Kiếp. Trong đó, nhóm của Kang Keaghan là nhóm đầu tiên hết vượt qua cơn bão tuyết nhờ mặt dây chuyền Teresa đã tặng vừa bảo hộ vừa dẫn lối. Thế nhưng, những gì họ thấy ở đây là sự tan hoang của đền thờ, và một lá chắn mana dày đặc không thể thấy gì ở bên trong ngay vị trí đổ nát của tượng nữ thần lộ thiên. Và mặt dây chuyền dẫn lối cho nhóm Kang Keaghan cũng đã rời khỏi vòng tay người chủ tạm thời để dung nhập vào quả cầu mana ấy, khiến năng lượng bên trong biến đổi, dao động mãnh liệt dần dần.
Quả cầu mana ấy không quá lớn, đường kính cả trên lẫn dưới chỉ tầm ba mét, nhưng năng lượng dao động bên trong đó gần như bị nén cực đại, đến mức ai đứng gần đó cũng có thể cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ ấy. Khiến họ cứ tưởng, bản thân họ đang đứng cạnh một quả bom nổ chậm, chỉ một tác động nhẹ từ bên ngoài thôi cũng có thể khiến nó phát nổ ngay lập tức, vậy nên chẳng ai dám chạm vào hay tới quá gần quả cầu ấy. Thế nhưng, bên ngoài lớp lá chắn ấy có một dòng ký tự của dị giới đang biến đổi liên tục trùng màu với dòng năng lượng đang chảy cuồn cuộn bên trong mà chẳng ai có thể nhận ra, trừ nhóm của Keaghan. Từng thành viên trong nhóm Keaghan, họ đều nhận ra đó là một cái đồng hồ có bộ thời gian đang đếm ngược. Và khi số thời gian đếm ngược ấy kết thúc sẽ rơi vào tầm đầu tháng ba năm sau. Đây giống như là một thông điệp ẩn được gửi riêng đến những người trong nhóm của Kang Keaghan, những người đã từng trở về từ thế giới Elyria vậy.
0 Bình luận