Tập 09: Catacombs & Necropolis

Chương 236: Tiếng ai oán của Nữ Thần (3).

Chương 236: Tiếng ai oán của Nữ Thần (3).

Sống lại ở dị giới.

      Chương 236: Tiếng ai oán của Nữ Thần (3).

“Nói vậy là... đám sinh vật lạ kia được sinh ra từ đền thờ Cửu Kiếp à?” Ông Sebastian hỏi, có phần hoài nghi. “Làm thế nào mà một đền thờ có thể sinh ra những sinh vật đến từ ngoại giới? Đền thờ đó là dị giáo à?”

“Bình tĩnh nào giáo sư Hofmann. Ông không nghe đoạn cuối à? Rằng người đó đang có cảm giác bị Abyssal nuốt lấy, tức có nghĩa là thứ được gọi là Abyssal này có thể xuất hiện một cách bất ngờ, và ta chưa nắm được cách thức chúng xâm nhập vào thế giới của chúng ta.” Ông Stephanus vội vàng giải thích. Ông thở mạnh vài hơi rồi lại nói. “Hiện tại, tôi vẫn có thể cảm nhận được thứ năng lượng tiêu cực ấy vẫn còn lởn vởn ở ngoài kia với số lượng không thể ước tính được.”

“Có dấu hiệu nào cho thấy chúng sẽ tấn công vào đây không?” Ông Sebastian hỏi, ánh mắt rất nghiêm túc.

“Tới bây giờ thì vẫn chưa.” Keaghan trả lời thay cho ông giáo sư Stephanus. “Tôi đã cử những cái bóng của mình giới nghiêm khu vực quanh đây rồi, và tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái năng lượng tiêu cực đến từ Abyssal.” Anh hít một hơi rồi thở phào nhẹ nhõm nói. “Tin tốt là, sức ảnh hưởng năng lượng tiêu cực mà đám do thám ngoài kia mang lại hoàn toàn không có sức uy hiếp đến tôi. Tin xấu là, chúng rất đông. Trừ chỗ chúng ta ra, thì chúng cũng đã có mặt ở lâu đài Neuschwanstein rồi. Tệ hơn nữa là chúng đang cố tấn công vào lâu đài.”

“Chúng ta sẽ giải cứu những người ở đó chứ?” Ông Benjamin đứng ở một góc phòng nãy giờ, giờ mới có dịp lên tiếng hỏi.

“Cứu thì sẽ cứu, nhưng không cần vội.” Giáo sư Stephanus giải thích. “Từ khi Trái Đất bước vào thời kỳ biến đổi. Những lâu đài cổ đã được nhà nước của các quốc gia trực thuộc trang bị cho hệ thống phòng thủ tương tự như lá chắn năng lượng ở đền thờ Cửu Kiếp. Hệ thống này sẽ tiêu thụ đá mana thay cho các nguồn năng lượng điện khác, vì vậy nó sẽ trụ được khá lâu trước những đợt quái vật tấn công. Chưa kể địa hình của lâu đài Neuschwanstein khá hiểm trở, phòng thủ thì dễ nhưng tấn công rất khó. Đó cũng là một tin tốt đối với chúng ta lúc này.”

“Đây là chương trình bảo vệ di tích, cũng như là người dân trong khu vực phòng trường hợp có một Cánh Cổng nào đó bị mất kiểm soát dẫn đến việc tràn quái.” Ông Sebastian giải thích thêm. “Nếu không có lâu đài cổ thì vẫn có những lô cốt, pháo đài được xây dựng trong những năm gần đây để nạn dân tập trung, và chúng cũng vẫn có hệ thống phòng ngự tương tự. Điều quan trọng là, chúng ta không biết thánh lực để triệt hạ thứ năng lượng tiêu cực Abyssal ngoài kia là loại năng lượng gì, ai sở hữu, và cần thánh lực ở mức độ nào thì mới đủ điều kiện? Cậu Kang đây có gì muốn chia sẻ không?”

“Tuy chỉ ở cùng nhau một thời gian ngắn, nhưng theo tôi được biết thì thánh lực mà cô nữ tư tế kia sử dụng là một loại năng lượng đức tin.” Anh giải thích rõ hơn một chút. “Nghĩa là, cô ấy sử dụng năng lượng từ sự tín ngưỡng tôn giáo của cô ấy, thứ tín ngưỡng ấy cũng được coi là một loại năng lượng mà các tư tế sử dụng. Nghĩa là, nếu ở đây chúng ta có linh mục hay đức Cha nào đó có năng lực thức tỉnh đủ mạnh thì ta có thể nhờ họ thanh tẩy đi sự ô uế của năng lượng Abyssal ở ngoài kia.”

“Giờ này cậu bảo chúng tôi đi đâu đào ra được một vị mục sư để thanh tẩy?” Giáo sư Stephanus nói, nghe hơi giống như bàn lùi. “Đấy là chưa kể, gần khu vực của chúng ta chỉ có một thị trấn nhỏ gần đây, và ở đó có nhà thờ hay không vẫn còn chưa biết nữa chứ nói chi tìm được linh mục theo yêu cầu.”

“À thì... thật ra, gần đây có một cái nhà thờ nhỏ đấy. Ban sớm khi đến đây tôi đã để ý đến tiếng chuông phát ra từ đấy nên mới biết.” Ông Benjamin lại chợt lên tiếng, nhưng lần này ông nói một cách khá rụt rè. “Nhà thờ ấy cách chúng ta chỉ cỡ ba trăm mét thôi, nếu tôi băng qua hàng cây ở sân sau khách sạn thì không đầy năm phút là tới được nhà thờ đó rồi. Có cần tôi đến đó rước một Cha sứ đến đây không?”

“Khoan đã.” Keaghan vội ngăn mọi người lại. “Tôi không chắc nhà thờ nhỏ gần đây có linh mục đủ sức thanh tẩy sự ô uế của Abyssal đâu, dù cá thể những sinh vật ngoài kia không hề mạnh, nhưng một khi chúng hợp lại thì không thể biết trước được. Hơn nữa, thay vì tìm linh mục bình thường ở nhà thờ nhỏ đó thì ta nên tìm một Thức Tỉnh Giả có chức nghiệp mục sư nó sẽ thực tế hơn, dù tôi không chắc các kỹ năng của người thức tỉnh chức nghiệp mục sư có tác dụng với đám Abyssal này. Chưa kể, giờ ra ngoài cũng chưa chắc đã an toàn.”

“Cậu Kang nói cũng phải.” Ông giáo sư Stephanus đồng tình. “Không nói đến linh mục có thức tỉnh hay không, chỉ nói đến trình độ đám pháp sư Thức Tỉnh Giả cũng đủ để e ngại rồi. Các pháp sư cấp thấp gần như là vô dụng khi chỉ có thể sử dụng được một loại phép, mà còn hạn chế sử dụng được có vài lần trong ngày nữa chứ. Nhờ các ma cụ hồi phục mana thì họ mới hữu dụng được đôi chút. Nếu vị linh mục ở gần đây ta tìm được cũng giống với mấy tay pháp sư vô dụng thì tôi nghĩ không nên kéo người ta vào mớ rắc rối của chúng ta đâu.”

“Vậy giờ chúng ta quay về lâu đài kiểu gì khi đám Abyssal đang bao vây bên ngoài?” Giáo sư Sebastian hỏi, nét mặt ông hơi cáu gắt. “Liệu còn cách nào khác không? Nếu không thì chẳng lẽ ta phải chôn chân ở đây cho đến khi nào lũ quái vật ngoài kia rút lui à? Biết chừng nào chúng mới rời đi, hay chúng sẽ ở lì mãi cho đến khi chúng ta chịu ló đầu ra?”

“Nếu muốn đánh bại đám Abyssal thì ta cần phải biết rõ về chúng... hoặc thứ đó là gì trước đã.” Giáo sư Stephanus gợi ý. “Ta cần biết đám Abyssal ngoài kia là sinh vật hữu hình hay bất định hình, chúng muốn gì, và cách thức chúng hoạt động ra sao, dựa trên nguyên lý gì. Nếu nắm được những ý trên thì tôi nghĩ, trừ thánh lực ra thì có lẽ ta sẽ tìm ra được cách khác để đánh hạ thứ mang năng lượng tiêu cực ngoài kia.” Ông ấy lại nhìn Keaghan mà nói tiếp. “Để có được đáp án cho những câu hỏi trên thì tôi nghĩ cậu Kang là người hiểu biết nhiều nhất về thứ đó. Tôi hy vọng cậu sẽ chi sẻ những gì mình biết được cho chúng tôi hay, để tôi và giáo sư Hofmann lên kế hoạch dựa theo kiến thức cá nhân. Hãy nhớ lại xem, ở Cổng Kép lần đầu cậu gặp đám Abyssal này dưới tình huống và hình dạng gì? Đặc điểm khi ấy ra sao?” Ông giáo sư lại hối thúc, khơi gợi lại ký ức của anh chàng.

“Bọn chúng không có cơ thể của riêng mình.” Keaghan trả lời sau ít giây trầm ngâm. “Khi còn ở trong Cổng Kép, những sinh vật Abyssal tôi đối đầu là những con quái thú bình thường bị năng lượng của Abyssal ảnh hưởng. Vì vậy tôi suy ra rằng. Chúng là thể năng lượng, nhưng lại giống như là loài ký sinh. Chúng cần vây mượn cơ thể của sinh vật khác để hoạt động. Điều đó giống như nó chiếm xác vật chủ vậy, đồng thời cũng khiến cho vật chủ có những khả năng mới và khiến chúng hung bạo hơn.”

“Vậy cách đánh bại chúng là tác động vật lý khi chúng có cơ thể hoàn chỉnh à?” Ông đội trưởng hỏi xen vào, nhưng lại chịu hai cái nhìn phán xét từ hai vị giáo sư.

“Trước mắt, ta cần xem chúng chiếm đoạt thể xác của sinh vật khác như thế nào. Điều kiện để chúng chiếm đoạt vật chủ là gì, và khi chưa chiếm đoạt thì chúng ta có thể tác động gì đến chúng được không.” Ông giáo sư Sebastian nêu ý kiến, cũng như là muốn hành động ngay. “Đầu tiên, những sinh vật bị chiếm đoạt ở ngoài kia gồm những gì? Cậu có cho tôi biết được không?”

“Chúng chỉ đang chiếm thể xác của những động vật nhỏ ở khu rừng quanh đây, bao gồm cả côn trùng, chim chóc. Vì năng lượng sống và mana của những sinh vật này yếu vô cùng nên ta gần như là có thể bỏ qua chúng mà không hay biết.” Keaghan nói thêm về quan điểm của mình. “Tôi nghĩ, thứ năng lượng tiêu cực Abyssal này cần hấp thụ mana của những sinh vật sống khác để tăng trưởng cho chính nó. Đến khi nó đủ sức rồi thì nó sẽ tấn công và chiếm đoạt một sinh vật sống khác có cấp bậc cao hơn. Giống như là... nó đang tiến hóa bằng cách bước lên xác các sinh vật trong chuỗi thức ăn vậy.”

“Hiện tại chúng chỉ mới chiếm xác được những động vật nhỏ, nhưng ta không thể loại trừ khả năng chúng có thể tiến hóa rất nhanh, và sẽ chẳng bao lâu chúng cũng sẽ có thể chiếm được cả thể xác con người.” Ông Stephanus nói nhanh, vẻ mặt căng thẳng. “Lần đầu tôi cảm nhận được... từ trường, gọi như thế sẽ đúng hơn.” Ông đắng đo lựa từ phù hợp để diễn tả. “Từ trường của đám Abyssal này lần đầu tôi cảm nhận được là khi chúng ta thu được những tiếng khóc đợt đầu. Từ đó cho đến giờ đã là một tuần, nếu đặt cột mốc chúng xuất hiện là vào ngày chúng ta thu được âm thanh tiếng khóc từ đền thờ thì chúng đã tiến hóa rất nhanh trong vòng một tuần này. Mà chúng ta còn chả bao giờ ra ngoài để kiểm tra xem xét môi trường xung quanh nữa, nên cũng chả thể nói rõ mức độ tăng trưởng của thứ năng lượng này ở mức độ nào.” Ông giáo sư nói một lèo như thể đang chìm vào thế giới tư duy riêng của mình. Ông chỉ nghĩ đến đâu thì nói ra đến đấy, khiến cho hai người ngoài ngành ở trong phòng tỏ ra ngạc nhiên khi không theo kịp tiến độ nói chuyện của ông.

“Không, tôi nghĩ mình có thể phân tích được điểm này.” Người có khả năng bắt kịp nhịp độ nói chuyện của ông Stephanus là giáo sư Sebastian, ông bắt đầu phân tích. “Chúng ta hiện đang là trong mùa đông, là cái mùa đa số động vật đều ngủ đông để tiết kiệm năng lượng.” Ông lại vội vàng bước đến chiếc tủ đầu giường, rút một tờ giấy và cầm bút lên bắt đầu phát thảo một biểu đồ. “Nếu là động vật ngủ đông thì chức năng cơ thể của chúng phần lớn sẽ ngừng hoạt động, chỉ có một số cơ quan duy trì mức hoạt động tối thiểu để duy trì sinh mệnh. Điều đó có nghĩa, mức năng lượng mà chúng tiêu thụ sẽ thấp vô cùng, cũng có nghĩa đó là thời điểm thích hợp để thứ năng lượng tiêu cực Abyssal mò đến để chiếm lấy cơ thể vật chủ.” Ông lại ngưng giây lát, rồi hỏi lại. “Cậu Kang, những sinh vật bị điều khiển ở ngoài kia hoàn toàn không có động vật cấp cao nào chứ? Ý tôi là, động vật đẻ con ấy.”

“Cho tới giờ thì chúng cũng chỉ là những con côn trùng, sâu bọ, cao cấp hơn nữa thì là những loài chim.” Keaghan trả lời dựa trên thông tin những cái bóng mình thu thập được.

“Ta không biết sao, nhưng ta lại có cảm giác thứ được gọi là Abyssal này nguy hiểm hơn những gì ta tưởng tượng.” Ông Sebastian lại thở dài trước khi tiếp tục biểu đồ của mình. “Trường hợp chúng là những động vật nhỏ như thế, đồng nghĩa chúng có thể thâm nhập vào chỗ chúng ta bất cứ lúc nào. Bên cạnh đó, ta còn chưa biết được chúng có ẩn thực lực hay không. Nếu là thế, thì e rằng khi chúng vào được đây thì những người không phải Thức Tỉnh Giả sẽ là con mồi đầu tiên chúng nhắm tới, vì mục tiêu của chúng là chiếm đoạt những con mồi có mức sinh mệnh tiến hóa cao hơn nhưng vẫn nằm trong sự kiểm soát của chúng. Ta không biết một khi chúng chiếm được thể xác con người rồi thì sẽ có kết cuộc gì, nhưng ta e sợ chúng có thể đọc ký ức hoặc học được cách con người phát triển để mà che giấu bản thân trong biển người. Từ đó, chúng sẽ có khả năng cao lây lan và phát tán ra khắp nơi.” Khi có kết luận, ông lập tức giơ biểu đồ lên cho mọi người coi. “Đây là hướng phát triển dự đoán mà tôi đã mô phỏng dựa trên lượng thông tin ít ỏi hiện có. Nếu chiếu theo biểu đồ này vào thực tế, thì có lẽ rất sớm, con người chúng ta sẽ bị thứ được gọi là Abyssal này thôn tính toàn bộ.”

“Tôi e đó là sự thật.” Giáo sư Stephanus đổ mồ hôi lạnh mà nói. “Chẳng phải cậu Kang đã bảo ở lâu đài đang bị lũ sinh vật nhỏ bé này tấn công sao? Điều đó đã nói lên gì? Là chúng đã có thể trực tiếp chiếm đoạt thể xác con người nên mới tập trung tấn công vào lâu đài. Nhưng... tôi không hiểu là vì sao chúng lại nhất thiết phải tấn công vào lúc này, chứ không phải là âm thầm tiến hóa và âm thầm tiếp cận chúng ta?”

“Tôi e rằng mình đã loại trừ một khả năng.” Giáo sư Sebastian nói. “Đó là chúng là một thể thống nhất giống như kiểu hive mind. Tức là, dù hiện tại chúng chỉ là những sinh vật bậc thấp nhỏ bé, nhưng với số lượng đông đảo thì khi tập hợp lại, chúng vẫn có thể đoạt xác một sinh vật cấp cao.” Nghe giáo sư Sebastian nói đến đây thì toàn bộ người trong căn phòng đột nhiên cảm thấy có luồng điện chạy dọc sống lưng mà ớn lạnh. Ông nuốt nước bọt rồi nói một cách run rẫy. “Điều đó có nghĩa, không chỉ là người thường, mà kể cả là Thức Tỉnh Giả bậc thấp thì cũng có thể trở thành con mồi của chúng.”

“Quả thật không thể loại trừ trường hợp này.” Keaghan nói chêm vào như vừa chợt tái khám phá ra điều mình đã bỏ sót. “Lúc còn ở trong Cổng Kép, những sinh vật bị lây nhiễm bởi Abyssal thì chúng sẽ không tấn công sinh vật đó nữa, mà sẽ lập tức quay sang những sinh vật khác để tiếp tục lây nhiễm. Tôi e rằng sớm muộn gì cũng sẽ đến lượt chúng ta đối mặt với chúng.”

“Điều tôi quan tâm là, tại sao chúng lại tấn công lâu đài mà không tấn công chúng tôi khi ở trên đường, hay thậm chí là bây giờ.” Giáo sư Stephanus kể lể trong cơn tư duy hỗn loạn của mình. “Tôi đã bỏ qua điều gì? Hay ở lâu đài có thứ gì đó chúng đang nhắm đến? Cũng không phải, nếu chúng chỉ nhắm đến lâu đài thì làm sao chúng lại theo dõi tôi và giáo sư Hofmann đến tận đây? Không loại trừ khả năng tôi và Hofmann cũng nằm trong danh sách chiếm đoạt của chúng. Nhưng vì sao nơi này sự phòng thủ lỏng lẻo hơn ở lâu đài mà chúng lại không tấn công? Có điều gì khác ở đây với ở lâu đài?” Dù đang không ngừng nói lên những câu hỏi trong dòng suy nghĩ của mình, nhưng giáo sư Stephanus vẫn có một sự tư duy nhạy bén. Ông quan sát được sự khác biệt ở đây và ở lâu đài, rồi ông rút ra kết luận. “Thì ra là vậy.” Ông nện nấm đấm vào lòng bàn tay còn lại. “Ở đây chúng ta có những Thức Tỉnh Giả vượt trội hơn những Thức Tỉnh Giả ở lâu đài, vì thế chúng mới e ngại mà không dám liều mình tấn công. Tôi nói vậy có đúng không nhỉ?” Ông lại quay sang mọi người để tìm sự đồng tình cho lập luận của mình.

“Hoặc cũng có khả năng, thứ chúng muốn chỉ có ở lâu đài, còn chúng ta chỉ bị giám sát mà thôi.” Ông Sebastian lại đưa ra một ý kiến khác. “Hoặc, cũng giống như trường hợp mà ông nói, nhưng chúng không tấn công không phải là vì chúng e ngại sức mạnh của các Thức Tỉnh Giả ở đây mà là vì một vật gì đó. Vì nếu chúng e ngại sức mạnh của cậu Kang hay của quý ông lính đánh thuê kia, thì không lý nào chúng lại bỏ qua các Thức Tỉnh Giả thấp hơn ở ngoài kia.” Ông giải nghĩa ý của mình. “Ý tôi là, chúng có thể đoạt xác của các Thức Tỉnh Giả cấm trại ở gần lâu đài, để rồi lây nhiễm chéo rồi âm thầm hay dùng bạo lực để tấn công lâu đài đều hữu hiệu cả. Vì sao chúng lại bỏ qua một chiến thuật như thế?”

“Điều đó có hai ý nghĩa.” Ông Stephanus nghiêm túc phân tích. “Một là chúng không đủ thông minh để lên một kế hoạch như vậy. Nhưng tôi nghĩ mình có thể bác bỏ ý kiến này, vì chúng có trí tuệ kiểu hive mind mà. Vậy thì giả thuyết thứ hai, đã có thứ gì đó thúc giục khiến chúng phải hành động như vậy. Và điều đó là gì? Có gì khác biệt mà ta đã bỏ qua hay sao?” Đột nhiên, ông chợt nhớ ra một điều mà nhìn Keaghan chằm chằm. “Cậu Kang, tôi nhớ rằng, trong tất cả các vật dụng cậu đưa tôi để phân tích hóa nghiệm hôm đó, hình như tôi đã bỏ qua một món đồ tưởng chừng như vô hại vì tôi không thể quét được thứ đó. Giờ cậu có mang món đồ đó bên mình không? Đó là một loại thánh giá hình thù đặc biệt làm từ gỗ ấy.”

“Ý của giáo sư là cái này?” Keaghan vừa nói, vừa rút vòng cổ cây thập giá bằng gỗ ra cho mọi người xem, nhưng chính anh cũng phải ngạc nhiên vì cây thập giá này đã có hình dạng khác với lúc đầu khi nhận. Khi nhận cây thập giá này từ tay Teresa, Keaghan không hề biết đây là loại gỗ gì, cũng như tác dụng của món đồ này. Anh chỉ nghĩ đơn giản đây là một tín vật của giáo phái mà Teresa theo thờ phụng mà thôi. Nhưng giờ, từ hình thái của một cây thập giá bằng gỗ thông thường, giờ nó đã phát triển và đổi màu từng chút một khiến anh phải ngạc nhiên. Đáng nói hơn nữa, hình thái nó biến đổi, dù chưa hoàn thiện nhưng người trưởng thành nào nhìn cũng biết nó đang biến đổi thành thứ gì. Nó dần biến đổi thành tử cung của phụ nữ, và màu nâu gỗ ban đầu cũng dần sậm hơn theo từng chỗ, có chỗ thì dần thành đỏ tươi hơn. Keaghan không thể tưởng tượng được, cũng như là không tin vào mắt mình khi đưa thứ này ra cho mọi người xem.

“Cậu Kang, đó có đúng là cây thập giá mà cậu đã đưa cho tôi từ tuần trước không vậy?” Ông Stephanus hỏi một cách dè chừng, vì ông cũng không thể tin vào mắt mình lúc này.

“Là thứ này.” Keaghan ngại ngùng nói. “Từ lúc nhận lại từ giáo sư thì tôi không hề tháo nó ra khỏi vòng cổ, cho đến lúc này.” Anh nói thêm. “Tôi cũng không nghĩ rằng thứ này lại có thể... biến đổi được.”

“Vậy vật phẩm kia không phải món đồ trên Trái Đất phải không?” Ông Sebastian hỏi, mặt không biến sắc, đậm chất của một giáo sư chuyên nghiệp.

“Phải, tôi nhận nó từ cô nữ tư tế ở thế giới sau Cánh Cổng.” Keaghan nhỏ giọng thừa nhận, vừa đưa cây thập giá cho giáo sư Sebastian.

“Thứ này...” Sebastian đột nhiên nín bặt rồi co giật như có một luồng điện chạy qua cơ thể ông khi vừa cầm lấy cây thập giá, khi ông buôn tay ra thì lại thở hổn hển nói một cách khó nhọc. “Cây thập giá đó... vừa khai sáng cho tôi.”

“Sao cơ?” Mọi người trong phòng tỏ ra kinh ngạc.

“Tôi nói, từ giây phút tôi chạm vào cây thập giá đó, nó đã khai sáng cho tôi một vài thứ không có ở Trái Đất.” Giọng giáo sư Sebastian nặng nề, ông phải ngừng vài nhịp để lấy hơi thật sâu trước khi tiếp tục. “Mấy người đã đụng vào nó mà không có hình ảnh nào truyền tải vào bộ não mấy người à?”

“Không, chúng tôi không hề có hình ảnh nào bị chèn vào ký ức cả.” Giáo sư Stephanus khẳng định, vì ông đã đụng vào cây thập giá này trong quá trình hóa nghiệm. “Cậu thì sao cậu Kang?”

“Tôi cũng không, tôi đeo nó suốt mà có gì kì lạ đâu.” Keaghan cũng cho đáp án tương tự, xong anh lại nhìn sang ông đội trưởng vẫn ngơ ngác nãy giờ ở một bên. Khi anh nhìn lại ông giáo sư Sebastian rồi lại tiếp tục nhìn ông đội trưởng thì có một ý tưởng lóe lên trong đầu anh. “Hay ta thử kiểm chứng lại lần nữa. Lần này hãy để ngài Benjamin cầm thử cây thập giá này xem sao, coi nó có truyền tải hình ảnh gì cho ngài ấy không.” Nói rồi anh liền dúi cây thập giá vào tay ông đội trưởng, mặc cho ông ta đã có dấu hiệu không thỏa hiệp. Nhưng trái với mong đợi của mọi người, khi cây thập giá đã nằm yên trong lòng bàn tay của đội trưởng Benjamin thì cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, hay nói đúng hơn là ông đội trưởng vẫn giữ cái vẻ ngơ ngác ấy nhìn mọi người mà chả hiểu chuyện gì.

“Sao rồi, ông có thấy gì kì lạ xuất hiện trong đầu mình không?” Giáo sư Sebastian giục hỏi.

“Không, hoàn toàn không thấy gì lạ hết.” Ông Benjamin lắc đầu đồng thời từ tốn trả lại cho Keaghan cây thập giá.

“Quái lại, sao nó chỉ xảy ra với tôi mà không xảy ra trên một ai khác?” Ông ấy thắc mắc, đồng thời mắt không rời khỏi cây thập giá trên tay Keaghan. Ông trầm ngâm suy nghĩ, liệu có còn cách nào để chứng minh việc mình đã trải qua hồi nãy hay không.

“Tôi có ý như thế này.” Ông Stephanus đưa ra ý kiến. “Cậu Kang, thư ký của cậu và Jennifer vẫn ở ngoài kia phải không, phiền cậu gọi họ vào đây để kiểm chứng việc này giúp chúng tôi được chứ?”

“Chỉ hai người bọn họ thôi hả?” Cậu ấy hỏi lại.

“Ừ, tạm thời là vậy.” Ông ấy xua tay giục cậu trai trẻ nhanh chân một chút, rồi lại quay sang giải thích với ông bạn đồng nghiệp của mình, cũng là cho Keaghan nghe luôn. “Thực ra tôi có một nghi vấn. Rằng tại sao cây thập giá ấy chỉ tác động lên mỗi giáo sư Hofmann mà không có tác động lên chúng ta? Tôi nghĩ đó có thể là do tầng số mana của chúng ta đã khác với của giáo sư Hofmann nên mới có chuyện như vậy.”

“Tầng số mana khác sao?” Ông Sebastian nghi hoặc, cũng là lúc Keaghan đã gọi hai cô gái kia vào.

“Giáo sư, họ đã đến rồi đây.” Keaghan nói, rồi lại thì thầm vào tai Dan Ah. “Lát nữa giáo sư bảo cô làm gì thì cứ việc làm thế, không cần thắc mắc, cũng đừng kinh ngạc hay đánh giá gì cả.”

“Tôi sẽ thực chứng cho suy nghĩ của tôi ngay bây giờ.” Giáo sư Stephanus trả lời ông bạn của mình, đồng thời nhìn về phía hai cô gái nói. “Cậu Kang, ông Benjamin và cô Jennifer, hãy đứng qua bên trái của tôi.” Ông lại ngó qua hai người còn lại trong phòng nói. “Giáo sư, phiền ông đứng cạnh cô thư ký của ngài Kang ở tay phải của tôi.” Nói xong, ông liền ngó Keaghan mà làm phiền. “Cậu Kang, hãy chuyền tay cây thập giá của cậu cho mọi người cầm lần lượt đi.”

“Vâng.” Keaghan vẫn làm theo lời giáo sư bảo, dù anh cũng như những người còn lại trong phòng vẫn chưa hiểu ý định của ông ấy là gì.

          Trong quá trình Keaghan chuyền tay cây thập giá, thì ba người đứng bên tay trái Stephanus chả có dấu hiệu nào giống giáo sư Sebastian ban nãy cả. Khi cây thập giá đi được một vòng, thì giáo sư Stephanus lại nhận lấy cây thập giá, rồi lại đưa cho một trong hai người còn lại, kèm theo một câu cảnh báo. “Ai trong hai người sẽ cầm trước? Nhưng khi cầm, hãy nhớ chuẩn bị tinh thần thật kỹ.”

“Tôi có kinh nghiệm trước đó rồi, hãy để tôi thử trước.” Ông Sebastian xung phong, đồng thời ông cũng hít một hơi thật dài để trấn an sự run rẫy nội tâm của mình. Ông run rẫy là vì hưng phấn với những kiến thức vừa được khai sáng, cũng là đang e sợ trước những kiến thức mới mà mình sẽ được dung nạp. “Tôi sẵn sàng rồi.” Tay ông siết chặt chui cây gậy của mình mà ghì xuống sàn khi hô lên.

          Sau lời nói đó, giáo sư Sebastian chộp lấy cây thập giá không chút lưỡng lự, đồng thời nó cũng khiến ông co giật ở tư thế đứng ngữa đầu ra sau với đôi mắt trắng dã. Miệng ông liên tục ú ớ những âm tiết khó hiểu, các đầu ngón tay thì bấu chặt lấy thứ đang nằm trong lòng bàn tay, khiến cho các đầu móng tay của ông cấm sâu vào từng thớ da thịt mà rỉ máu. Đến lúc giới hạn thì ông buộc phải buông tay khỏi cây thập giá, cũng là thời điểm ông ngã quỵ xuống sàn mà thở như vừa thoát khỏi chết đuối vậy.

“Giáo sư, ông không sao chứ?” Ông Stephanus hỏi cố đỡ người bạn mình dậy, và những người khác cũng lo lắng không kém.

“Tôi... không sao...” Ông xua tay, nói ra từng hơi nặng nhọc, ánh mắt thì đờ đẫn tê dại giống những vận động viên hoạt động quá sức dẫn đến suy kiệt. Giọng ông bắt đầu thều thào. “Hãy nói với cô gái kia, rằng... đừng quá nắm chặt cây thánh giá. Nó sẽ hút sức sống của cô ấy... để mở ra một chân trời mới... cho bản thân cô ấy. Vẻ đẹp ấy... rất dễ bị cuốn hút... mà khó lòng dứt ra.”

          Nghe ông bạn mình nói vậy, giáo sư Stephanus cũng trở nên đắn đo xem có nên đưa cây thập giá cho Dan Ah hay không. Ông giáo sư nhìn cô thư ký với vẻ mặt lo lắng như muốn thăm dò, rằng cô ta có sẵn sàng muốn trải qua thử nghiệm giống bạn mình hay không.

“Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Cô hãy cân nhắc mà tự đưa ra quyết định của bản thân.” Dù ban nãy Keaghan có bảo với Dan Ah rằng cứ làm theo lời của giáo sư, nhưng giờ chính ông ấy cũng đang phân vân có nên để Dan Ah trải qua sự giày xéo đau đớn giống giáo sư Sebastian hay không, nên Keaghan cũng phải đành nhắc nhở để thư ký của mình tự đưa ra quyết định chứ không muốn ép buộc.

“Tôi sẽ tiến hành thực nghiệm của giáo sư.” Không mất quá nhiều thời gian để Dan Ah đưa ra quyết định. Vì cô nghĩ, một người chưa thức tỉnh như giáo sư Sebastian còn có thể chịu được cú sốc khi chạm vào thập giá thì một Thức Tỉnh Giả tiệp cận bậc S như cô thì làm sao lại không thể chịu được. Nhưng với quyết định này, cô lại càng khiến cho Keaghan lo lắng hơn.

“Vậy thì như mong muốn của cô.” Giáo sư rụt rè đưa cây thập giá cho Dan Ah, cô cũng nhận lấy mà không chút lưỡng lự.

          Giây phút Dan Ah chạm vào cây thập giá được làm từ một phần của Cây Thế Giới và được nhúng vào máu của một vị Thánh, thì cô lập tức bất tỉnh trong giây lát. Mắt cô không còn tiêu cự, và cô cũng không có biểu hiện nào của sự đau đớn hay rên rỉ. Tất cả diễn ra rất nhanh chóng, và cô chỉ đơn giản là bị bất tỉnh trong vài giây ngắn ngủi. Nhưng, vài giây đó, Dan Ah đã trải nghiệm được thế nào là Thức Tỉnh thực sự.

          Ban đầu, Lee Dan Ah được biết đến là một Thức Tỉnh Giả với chức nghiệp Cuồng Phong Kiếm Sĩ, là một chức nghiệp hiếm hoi vừa có thể gây sát thương pháp thuật lẫn vật lý. Hiệp hội Thức Tỉnh Giả Thế Giới đã xếp chức nghiệp của cô vào hạng S và còn có thể cao hơn nữa. Cơ mà, vì lý do cá nhân, Dan Ah không thể kết nối bản thân với dòng chảy mana quanh mình, vì thế mới dẫn đến việc cô chỉ là một kiếm sĩ loại A thông thường như bao Thức Tỉnh Giả khác có cùng chức nghiệp. Nếu có điểm gì khác, thì họa may là sức lực của cô lớn hơn những người khác mà thôi. Nhưng, giờ chuyện ấy đã được thay đổi hoàn toàn khi cô chạm tay vào cây thập giá kia.

          Trong những giây ngắn ngủi Dan Ah bất tỉnh, cô đã được chiêm ngưỡng thế nào là dòng chảy năng lượng của thế giới. Có muôn vàn hạt sáng li ti đủ sắc màu, chúng kết nối với nhau tạo thành từng dãy sáng uốn lượn như những thước lụa mềm tuyệt sắc, như những dòng chảy của con suối ngoài tự nhiên, hay... tựa như những vì sao sáng chói trên bầu trời đêm huyền ảo. Cô đã thấy được khung cảnh muôn sắc màu ngoài vũ trụ, như cả dãy ngân hà nằm ngay trước mắt, chỉ cần với tay ra là chạm được. Cô cũng có thể tự phân biệt được từng loại thuộc tính của những luồng năng lượng khác nhau. Cô cũng cảm nhận được dòng chảy năng lượng nào phù hợp với mình mà tự động hấp thụ. Các tế bào trong cơ thể cô cũng đột nhiên thích ứng được với những biến đổi mới, chúng tự thiết lập ra một mạng lưới gọi là mạch năng lượng thích ứng với cơ thể để cô có thể dễ dàng sử dụng mỗi khi cần trong chiến đấu. Ngoại trừ những biến đổi về mặt thể chất, thì não bộ của cô cũng được biến đổi phần nào để kịp thích nghi với sự thay đổi này, trong đó bao gồm một phần nhỏ kiến thức về ngoại giới, và sự tồn tại của các thế giới khác ngoại trừ Trái Đất.

“Dan Ah, Dan Ah! Cô cảm thấy sao rồi?” Keaghan lo lắng ra mặt hỏi khi đang đỡ lấy người Dan Ah nằm xuống sàn từ từ. Dù chỉ bất tỉnh vỏn vẹn có vài giây, nhưng cơ thể cô đã mất thăng bằng mà ngã xuống, khiến cho Keaghan phải thót tim mà tự động phản ứng trước khi kịp suy nghĩ.

“Chủ tịch, tôi không sao.” Dan Ah trả lời khi vừa lấy lại ý thức. Cô thắc mắc. “Tôi vừa bị ngất à?”

“Chỉ vài giây thôi.” Giáo sư Stephanus nói, đồng thời cũng cầm cây thập giá lên một cách cẩn thận mà Dan Ah đã đánh rơi trước đó. “Cô cảm thấy thế nào rồi?” Ông quan tâm hỏi.

“Tôi... ổn, thưa giáo sư.” Cô trả lời sau vài giây ngập ngừng để tự kiểm tra bản thân. “Tôi nghĩ, mình thậm chí còn tốt hơn cả ổn nữa.”

“Cô ấy nói phải đấy.” Giáo sư Sebastian nói trước sự ngơ ngác của mọi người. “Cô đã được khai sáng phải không?” Ông ấy hỏi tiếp và lờ đi sự thắc mắc của những người còn lại.

“Khai sáng?” Cô hỏi lại một cách tò mò, có phần vẫn chưa thấu hiểu. Rồi cô chợt nhận ra. “Ý của giáo sư là... những hạt phát sáng quanh ta?”

“Phải, là nó, và còn hơn thế nữa.” Sebastian nhảy cẩn lên vì vui sướng khi Dan Ah đã hiểu vấn đề. Ông gần như là chìm vào thế giới riêng của mình mà liên mồm nói với ông bạn đồng nghiệp. “Decmitius, tôi đã được khai sáng, tôi đã được cho phép khám phá ra dòng chảy mana ở thế giới của chúng ta... Không, không... không chỉ là thế giới của chúng ta, mà thậm chí là cả ngoài vũ trụ bao la ngoài kia. Tôi đã được cho phép khám phá ra những dòng chảy tuyệt vời đó.”

“Giáo sư, ông ấy hơi kích động thì phải.” Ông Benjamin nói nhỏ khi thấy ông Sebastian vốn cau có từ đầu, tự nhiên bây giờ lại giống một gã tâm thần luyên thuyên những thứ trên trời dưới đất. “Liệu có phải là do tác dụng phụ của cây thập giá kia không?”

“Không đâu.” Stephanus khẳng định. “Ông ấy đã được Thức Tỉnh rồi, và còn Dan Ah, cô ấy đã được tái Thức Tỉnh.”

“Thức Tỉnh? Tái Thức Tỉnh?” Keaghan hỏi lại khi nghe thấy điều đó. “Giáo sư nói rõ hơn được không?”

“Thức tỉnh ở đây không có nghĩa là chúng tôi sẽ có năng lực chiến đấu đặc biệt như các cô cậu, mà là chúng tôi sẽ được phát triển theo sở trường của mình trước đó.” Giáo sư Stephanus giải thích, đồng thời cũng đưa tờ giấy thu âm trước đó cho ông bạn của mình. “Hofmann, ông thử xem thử coi giờ có hiểu những ký tự này không? Thứ mà ban nãy chúng ta bù đầu để dịch thuật ấy.”

“Lạy Chúa tôi!” Ông Sebastian thốt lên đầy kinh ngạc. “Giờ tôi có thể đọc trơn chu những dòng tự thoại này mà không cần tới văn bản tài liệu rồi.” Ông ấy tròn xoe đôi mắt nhìn Stephanus, rồi ôm cả hai vai bạn mình mà thốt lên hỏi. “Bạn tôi ơi, điều này có nghĩa là sao?”

“Tôi sẽ giải thích đơn giản như thế này.” Stephanus ấn người ông Sebastian ngồi xuống để giải thích. “Tôi, các nghiên cứu viên của tôi, và những ai từng ở Cổng Đỏ quay về đều đã nhận được đặc ân Thức Tỉnh một phần. Có nghĩa là, bọn tôi đã hấp thụ mana ở thế giới bên kia Cổng Đỏ, và nhờ lượng mana hấp thụ ấy mà bọn tôi có được một vốn kiến thức nhất định về thế giới bên kia. Cậu Kang cũng không ngoại lệ, vì Cổng Kép cậu ta làm nhiệm vụ cũng là cùng một thế giới với Cổng Đỏ của chúng tôi. Điều đó có thể lý giải vì sao cây thập giá cậu Kang mang về từ thế giới bên kia không có tác dụng gì với bọn tôi.” Ông ấy lại nhìn về phía Dan Ah mà giải thích cho người đồng nghiệp của mình. “Còn về phần ông và cô thư ký kia, cả hai chưa từng tiếp xúc, hay bước qua Cánh Cổng nào có liên kết với thế giới bên kia nên cây thập giá này mới có tác dụng với hai người. Hơn nữa, cả hai lại nhận được đặc ân Thức Tỉnh toàn phần, tôi đoán là vậy. Vì, đoạn văn bản này, tôi dịch chữ được chữ không. Còn ông lại có thể hoàn toàn đọc được nó mà chẳng cần gì hỗ trợ. Điều đó được chứng minh gián tiếp bởi việc cậu Kang ban nãy cũng đã đọc được những dòng chữ này mà không phải chuyên ngành của cậu ta.”

“Đối với tôi, điều này thật mới lạ.” Ông Sebastian vẫn còn lâng lâng cảm giác mới vừa thức tỉnh. “Mắt tôi vốn hay nhá nhem vào những lúc chập tối hay đèn đường thiếu sáng, giờ thì hết hoàn toàn rồi. Tai tôi thì thường nghe mấy tiếng ù ù khi nhiều người nói chuyện cùng lúc, mà nãy giờ cũng không còn nghe mấy tiếng tạp âm như vậy nữa. Và trên hết, cái chân có tật của tôi cần phải chống gậy... giờ tôi đã có thể thẳng chân mà không còn cảm giác đau nữa. Kể cả màu tóc tủa tôi cũng đã đen trở lại rồi, không còn màu muối tiêu nữa. Cứ như cơ thể tôi đã được trẻ hóa lại vậy. Đấy là tôi còn chưa nói đến việc khứu giác và xúc giác của mình cũng đã được cải thiện rõ rệt đấy.”

“Đó là tác dụng của việc Thức Tỉnh đấy, bạn của tôi.” Stephanus vỗ vai ông bạn đồng nghiệp nói lên những từ chân thành. “Mừng cho ông, Hofmann.”

“Mà khoan.” Đang trong men say vui vẻ, ông Sebastian chợt bừng tỉnh. “Đoạn văn bản này ta có thể dịch được nhờ cây thập giá ở thế giới bên kia. Mà đoạn văn này ta lại thu được từ đền thờ Cửu Kiếp.” Ông ấy chợt ngộ ra, và điều đó làm những người khác trong phòng cũng đang liên tưởng đến điều gì đó. Ông Sebastian chậm rãi nói. “Vậy chẳng phải, giáo phái Cửu Kiếp gì đó gián tiếp có liên quan đến thế giới mà mấy ông bị mắc kẹt trước đó sao?”

“Chúa ban phước lành.” Ông Stephanus thốt lên. “Ông đã nói ra điều trọng điểm rồi đấy.” Ông ta kéo ông bạn của mình đứng dậy, rồi rối rít với những người còn lại. “Cậu Kang, tôi cần được hộ tống quay về lâu đài ngay lúc này. Tôi cần đối chiếu những ý tưởng vừa mới được khám phá với đống tài liệu được cất trong vali cá nhân của tôi.”

“Tôi hiểu rồi.” Keaghan chấp nhận nhiệm vụ hộ tống. Dù sao thì ban đầu anh đến đây cũng lấy cái cớ hộ tống giáo sư Stephanus, nên giờ cũng không kì kèo gì. Anh lại quay sang ông đội trưởng nói. “Ngài Benjamin, tôi cần đội của ngài giới nghiêm khu vực quanh khách sạn này. Nhắc nhở họ lưu ý những sinh vật nhỏ bé như côn trùng, rắn rết, đừng để chúng xâm nhập hay tấn công bất kì ai trong này. Những sinh vật bị Abyssal kiểm soát rất nguy hiểm, vì vậy hãy tránh né chúng nhiều nhất có thể nếu không thể diệt được chúng.”

“Ngài Kang có cần tôi phụ hộ tống không?” Ông đội trưởng gọi với theo khi Keaghan định quay lưng đi. “Dù sao thì mục tiêu của đám sinh vật bị nhiễm Abyssal kia là hai vị giáo sư đây. Nếu ngài hộ tống hai vị đây đi thì lũ sinh vật đó cũng bám theo thôi, ở đây chả còn nguy hiểm gì nữa. Trái lại, tôi và Jennifer cùng đội đánh thuê của tôi có thể đi theo để giúp đỡ phòng thủ ở lâu đài.”

“Ông đội trưởng nói nghe có lý đấy.” Ông Stephanus gật gù tán thành. Ông ấy nói với Keahan. “Để đội của ông ta giúp chúng ta một tay đi, nhân lực có thể chiến đấu ở lâu đài không nhiều đâu. Trừ hàng phòng hộ mana và đội bảo vệ lâu đài ra thì hầu hết người ở đó toàn là giới nghiên cứu mà thôi.”

“Vậy thì tôi trân trọng mời đội lính đánh thuê của ngài Benjamin cùng hợp tác nhiệm vụ lần này vậy.” Keaghan chìa tay ra, và ông đội trưởng nắm lấy lắc thật mạnh.

“Rất vui khi được hợp tác với Top năm toàn cầu, ngài Kang.” Benjamin nở nụ cười tươi, rồi ông nghiêm nghị ra lệnh cho Jennifer. “Yamamoto, hãy tập hợp toàn bộ thành viên và chuẩn bị xe có trang bị khí giới trong thời gian nhanh nhất để hộ tống hai vị giáo sư quay về lâu đài.”

          Trong giây phút hào hứng của nhóm người vừa có thành viên tái Thức Tỉnh, thì ở ngọn núi có ngôi đền của giáo hội Cửu Kiếp tọa lạc lại có gió tuyết mịt mù không khác gì một cơn bão cỡ nhỏ, rõ ràng cơn bão tuyết này không hề tự nhiên. Nhưng lạ thay, ở gần ngôi đền lại đang có một nhóm nhỏ chưa đến hai chục người đang dần tiếp cận. Tất cả bọn họ đều trang bị mặt nạ phòng độc, có bình dưỡng khí riêng, có kính nhìn đêm, và trang bị cả vũ trang khi leo núi. Nhóm người này không khác gì quân đội tư nhân của một tổ chức nào đó bồi dưỡng. Mà, dù bão tuyết trên núi rất hung hiểm, nhưng đoàn người của họ di chuyển rất tự nhiên như đi trên đất bằng, và họ đang ngày một dần tiếp cận được kết giới bao quanh đền thờ.

          Khi tiếp cận được kết giới của đền thờ, người lính đi đầu giơ cao nắm tay ra hiệu để toàn đội dừng lại. Ngó về phía cuối hàng, thì đang có tới tận tám người đang luân phiên vừa đẩy vừa kéo một chiếc hòm kim loại lên dóc một cách chậm rãi, nhưng đều đặn. Trong số đó, có một người ăn mặc đặc biệt nhất trong nhóm lên tiếng như ra lệnh. “Mau nhanh chóng đưa mẫu vật SCP-001 vào vị trí tiếp cận mục tiêu để dung hợp lấy mẫu theo kế hoạch, rồi rút quân nhanh trước khi bão tuyết tan để không lưu lại bất kì dấu vết hoạt động nào của tổ chức. Đó là mệnh lệnh.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!