Tập 09: Catacombs & Necropolis
Chương 234: Tiếng ai oán của Nữ Thần (1).
0 Bình luận - Độ dài: 6,739 từ - Cập nhật:
Sống lại ở dị giới.
Chương 234: Tiếng ai oán của Nữ Thần (1).
Trong những ngày cuối năm, những khu vực có khu dân cư đông đúc ở khắp thế giới đang đón nhận cái giá rét của tháng 12 đang dần tràn xuống. Cũng là lúc những ánh đèn, từng ngọn cờ, những mô hình giáng sinh đang được bày trí khắp nơi, khắp mọi nẽo đường, khắp quảng trường và mọi cửa tiệm. Không khí náo nhiệt trong thời điểm trang trí luôn là một cái đồng hồ báo thức đến tất cả những ai nhìn hay nghe thấy, rằng lễ giáng sinh và năm mới đang ngày một gần. Sự ấm cúng hay sự tái ngộ của các thành viên trong gia đình vào dịp này là điều mà mọi người đều đang mong đợi. Nếu những thức uống nóng là thứ nhanh chóng làm ấm cơ thể con người, thì những buổi hòa nhạc êm dịu hoành tráng, cho đến những bài thánh ca ngân nga bởi từng nhóm nhỏ tự phát là thứ làm ấm tâm hồn.
Thế nhưng, không phải ai cũng có thể đón nhận được một cái giáng sinh trọn vẹn, hay ngày đầu năm đầm ấm bên cạnh người thân trong gia đình. Vẫn có những tình huống bất đắc dĩ khiến họ phải tách xa nhau, thậm chí là việc gọi điện liên lạc cũng là điều bất khả thi. Ở khu vực Trung Âu quanh dãy An-pơ là trường hợp điển hình lúc này. Kể từ lúc bức tượng Nữ Thần lộ thiên của đền thờ giáo phái Cửu Kiếp phát ra tiếng nỉ non và hiện tượng huyết lệ xảy ra là đã kéo dài cỡ nửa tháng rồi, từ trường năng lượng của kết giới bảo vệ ngôi đền đã lan tỏa ra xung quanh, khiến phương tiện truyền thông hay ghi hình đều bị hạn chế giới hạn truyền tải thông tin rất lớn. Trong thời gian này không chỉ có nhiều nhóm nghiên cứu, học giả, thậm chí là cả nhiều nhóm Thức Tỉnh Giả có thực lực cũng đang dần tề tựu về đây để tìm hiểu sự việc. Một phần là họ e ngại sẽ có những Cánh Cổng khác thường bất ngờ xuất hiện, mặt khác là họ muốn xem hiện tượng tại đền thờ gây ra là như thế nào, và sự thật đằng sau việc bức tượng Nữ Thần chảy huyết lệ nữa.
Với địa hình núi đồi trắc trở, rất nhiều nhóm khoa học, Thức Tỉnh Giả, cùng những người khác rất khó khăn để tìm chỗ ở lại gần khu vực lân cận đền thờ, đúng hơn là kết giới xung quanh đền thờ. Những con người tứ xứ, khắp năm châu bốn bể, hay đa dạng sắc tộc hiện phải đang đón một cái giáng sinh cùng nhau tại một nơi vốn vắng vẻ, không thích hợp để định cư như thế này. Âu, đây cũng là một trường hợp hiếm hoi với những con người vẫn còn xa lạ với nhau, nhưng họ lại có cùng một mục đích khi có mặt tại đây. Họ đã tìm đủ cách để lên được khu vực cao nhất, nhưng vì khí hậu khắc nghiệt thời gian này đã không cho phép, kể cả đó là hệ thống cáp treo.
Dù Trái Đất đã thay đổi được vài thập kỷ, nhưng vẫn có những thứ ngoài tự nhiên vẫn là thử thách đối với con người, dù cho đó là người đã thức tỉnh. Khu vực an toàn, huyên náo, đông đúc và nhộn nhịp nhất ở thời điểm hiện tại có lẽ là quanh lâu đài Neuschwanstein. Lâu đài này vốn là địa điểm du lịch nổi tiếng với vẻ đẹp được miêu tả qua những câu truyện cổ tích, nay lại là căn cứ bất đắc dĩ cho những tay to mặt lớn trong nhiều lĩnh vực cư ngụ. Dẫu vậy, khu vực gần đó cũng đã trở thành một hội chợ giáng sinh quy mô nhỏ và vừa ở ngoài trời, và cũng là khu cấm trại dài hạn cho những Thức Tỉnh Giả. May mắn thay, Kang Keaghan và những thành viên từng hộ tống giáo sư Stephanus Decmitius ở Cổng Đỏ cũng đã lần lượt có mặt ở đây.
“Xin chào ngài Kang. Không ngờ sau khi giải quyết xong một cổng kép bậc A mà ngài vẫn còn sức để xuất hiện ở đây như vậy.” Người vừa hào hứng bước vào quán nước ven đường vừa to tiếng đón chào Kang Keaghan là Thức Tỉnh Giả người Đức, Benjamin Schottentein Schneider, và cũng từng là đội trưởng đoàn đội thám thính Cổng Đỏ vừa qua.
“Chào ngài Benjamin, cô Jennifer và Augusta Hastings đã nhắc đến ngài rất nhiều khi còn tạm ở Hàn Quốc đấy.” Kang Keaghan cũng đứng dậy đón lấy cái bắt tay xã giao của người đối diện. Xong anh lại lịch sự ra hiệu mời đối phương. “Mời ngồi, ngài uống gì, tôi mời.” Anh quay tờ thực đơn về phía ông đội trưởng to con mời mọc.
“Tí nữa tôi sẽ gọi sau, Jennifer sẽ sớm đến đây thôi.” Ông ta cũng nhận tờ thực đơn và quét mắt qua một lược. Xong ông ấy lại ngó về phía người ngồi cạnh Kang Keaghan hỏi. “Vị kế bên ngài là?”
“Là thư ký của tôi.” Anh ấy giới thiệu đơn giản.
“Xin chào, tôi là Lee Dan Ah, là thư ký của chủ tịch Kang.” Dan Ah cũng lịch sự đứng dậy chìa tay ra làm quen với ông chú cục mịch. “Nếu ngài có muốn lên lịch hẹn riêng với chủ tịch của chúng tôi, thì có thể liên lạc cho tôi trước để đặt lịch hẹn.” Rời khỏi cái bắt tay, Dan Ah cũng đã để lại danh thiếp trên tay của ông chú Benjamin.
“Có chuyện khó giải quyết thì nhất định tôi sẽ liên hệ với hai người trước.” Ông chú cũng lịch sự cho danh thiếp vào túi tiện lợi đeo quanh bụng, rồi lại bắt đầu hỏi tiếp. “Tôi nghe Jennifer nói ngài Kang và thư ký đi cùng chuyến bay với giáo sư Decmitius đến đây phải không? Thế giờ giáo sư đâu rồi?”
“Ở lâu đài phía sau.” Kang Keaghan vừa nói, vừa hất hàm qua vai về hướng lâu đài Neuschwanstein. Anh nói tiếp. “Ở đấy hiện giờ là pháo đài chính của giới nghiên cứu khoa học, những người không chuyên ngành như tôi chỉ có thể ở vùng ngoài để đảm bảo an toàn cho họ thôi.”
“Thế à... thảo nào khi vừa xuống sân bay Jennifer bảo giáo sư đã được một nhóm người đón tiếp long trọng và tách ra khỏi đoàn rồi.” Benjamin nhỏm người, rút trong túi ra một bao thuốc lá rồi hỏi. “Tôi hút thuốc được chứ?” Thay vì trả lời, Kang Keaghan lại nhìn về một phía, ông đội trưởng cũng lia mắt theo và thấy biển cấm hút thuốc ở gần đó. Thế là ông đành cất bao thuốc lại vào túi, rồi chìa ống kẹo bạc hà ra mời. “Vậy ngài có hảo ngọt không?”
“Không phải sở thích của tôi, nhưng nếu ngài mời thì tôi sẽ không từ chối.” Kang Keaghan nhận lấy vài viên kẹo rồi vụng về chia sẻ với thư ký ngồi bên cạnh mình. Đó là loại kẹo cao su bọc đường dành cho những người hay hút thuốc nhai sau khi vừa hút xong, nhưng vì cả hai không phải là người nghiện thuốc nên cứ thế mà bỏ vào miệng nhai không ngừng nghỉ. Anh lại hỏi. “Ngài Benjamin đã tìm được chỗ dừng chân chưa?”
“Jennifer đã thu xếp việc ấy cho đoàn chúng tôi rồi.” Ông ấy cười xòa, rồi hỏi lại. “Vậy còn ngài Kang thì sao?”
“Tôi và thư ký được sắp xếp cho ở lầu một của lâu đài mà các giáo sư được an trí.” Anh đệm thêm. “Khu ấy chỉ toàn là các nhà nghiên cứu trẻ tuổi đang thực tập và mới vào nghề mà thôi. Chuyến này họ đi theo đoàn của những tiến sĩ cùng ngành để học hỏi thêm.”
“Ít ra cũng có phòng riêng và một cái giường thẳng thóm để ngả lưng.” Ông Benjamin phì cười. “Còn đỡ hơn nếu so với những Thức Tỉnh Giả ở bãi đất trống ngoài kia. Giữa trời tuyết như thế này mà phải dựng lều ngủ lại ngoài trờ. Nếu họ thấp hơn bậc C thì sẽ không trụ nổi trong thời gian này đâu.”
“Mà kể ra thì, đây vốn là quê nhà của ngài Benjamin nhỉ? Vậy sao ngài lại đến đây muộn vậy?”
“Ôi dào, dù có là quê hương nhưng tôi có xuống miền Nam nước Đức bao giờ đâu. Chưa kể, vì cái vụ Cổng Đỏ vừa rồi nên tôi vẫn còn bị giữ ở trung ương cho đến khi nhận thêm chỉ thị mới. Đến được đây với thành viên trong đội thì trời đã tối rồi.” Ông đội trưởng nói với nét mặt mệt mỏi. “Năm nay không biết có chuyện gì mà cuối năm nhiều biến chuyển động trời quá. Vừa mới hết bị kẹt trong Cổng Đỏ, xong giờ lại phải dính đến chuyện kết giới của ngôi đền giáo phái gì đó.” Ông ấy trở nên nghiêm túc nói. “Tôi nghe nói, hình như kết giới ấy, với sức mạnh hiện tại của chúng ta thì không thể phá hủy nó được. Ý của ngài Kang như thế nào?”
“Tin tức của ngài cũng khá nhanh nhạy đó.” Keaghan nhấp một miếng cà phê nóng xong lại nói tiếp. “Vì chính tai tôi được nghe lại từ giáo sư Stephanus, nên tôi sẽ khẳng định luôn. Dù có là tất cả Thức Tỉnh Giả hợp sức lại, hay dồn mana hết qua cho một người, thì cũng không thể khoét được một cái lỗ trên bề mặt lớp kết giới ấy.”
“Ngài đã thử sức với lá chắn ấy rồi à?” Benjamin hỏi thăm dò, nét thâm trường thoáng soẹt qua ánh mắt của ông ấy.
“Tôi không cần phí sức để thử, vì tôi đã biết kết quả từ trước rồi.” Quan sát cách nói của Kang Keaghan, ông đội trưởng người Đức thấy giọng chàng trai ấy có chút bi thương và cam chịu, như thể cậu ta đã đầu hàng số phận và chấp nhận sự thật.
“Giáo sư đã nói gì với cậu à?” Ông Benjamin hỏi sau một lúc trầm ngâm.
“Ngài Benjamin.” Kang Keaghan nói một cách trang trọng, nhưng có phần giống như chán đời. “Chắc ngài nghe về chiến tích Cổng Kép của tôi trong thời gian gần đây rồi chứ?” Anh lại nở nụ cười mỉa mai.
“Có, tôi đã nghe.” Ông đội trưởng người Đức tỏ ra hào hứng, cũng như là ngưỡng mộ. “Ngài là người thứ hai một mình chinh phạt Cổng Kép đấy. Mà sao ngài không trả lời phỏng vấn ngay sau đó vậy? Kể cả mấy ngày sau nữa, dù sao thì đó cũng là một sự kiện, một thành tích lớn để điền vào hồ sơ của ngài mà.”
“Tôi phải trả lời như thế nào khi người chinh phục Cánh Cổng ấy không phải là tôi?” Sau câu nói của Kang Keaghan là một sự tĩnh lặng lạnh buốt đến cõi lòng.
“Điều đó nghĩa là sao?” Ông Benjamin hoang mang. “Mà chuyện đó có liên quan gì đến cái kết giới trên núi à?”
“Có liên quan đấy.” Keaghan ra hiệu cho thư ký kế bên. Dan Ah cũng hiểu ý mà lấy ra một tập tài liệu đẩy qua cho ông Benjamin. “Đó là báo cáo mật của giáo sư Stephanus chỉ giao cho những ai từng đặt chân qua thế giới bên kia.”
“Thế giới bên kia?” Nghe cụm từ này mà ông Benjamin cũng có chút lạnh sống lưng, nhưng rồi ông cũng hiểu cụm từ này đang ám chỉ đến thế giới nào. Ông hỏi một cách mập mờ. “Cổng Kép mà ngài giải quyết, cũng là nơi đó à?”
“Tôi không rõ, nhưng hóa nghiệm của giáo sư đã cho ra kết quả như vậy.” Keaghan cũng vuốt mặt uể oải. “Tôi đã đưa tất cả quần áo lẫn vật dụng tôi mang mặc ngày hôm đó cho giáo sư để ông ấy lấy tinh chất mana còn dính lại trên y phục và đồ dùng. Sau khi kiểm tra phần mana thừa trên đồ dùng của tôi, ông ấy cũng đã so sánh đối chiếu với tất cả mẫu mana mà đội của ngài mang về từ Cổng Đỏ. Kết quả, dù tinh chất mana của nhóm ngài có phần đậm đặc hơn, nhưng về mặt cơ bản thì nó không khác gì với phần tinh chất mana tôi vô tình mang về. Cả hai đều cùng xuất phát từ một nguồn gốc.” Cuối cùng anh cũng nhún vai, tựa lưng ra ghế nói với giọng thoải mái và thả lỏng hơn. “Mà mana của kết giới ngôi đền trên núi, còn nhiều thành phần hơn cả tinh chất mà giáo sư thu thập được. Và nó cũng không khác gì nơi mà chúng ta đã từng đặt chân đến.” Anh nhấn mạnh cụm câu cuối.
“Chắc đây là nhiệm vụ cao cả dành cho các bộ não lớn của thế giới chúng ta. Giải mã nguồn gốc mana cũng chẳng khác gì đang tìm hiểu nguyên nhân vì sao Trái Đất chúng ta lại thay đổi vào mười tám năm trước.” Thảy tập báo cáo xuống bàn, ông Benjamin cũng cảm thấy mệt mỏi khi nghĩ đến những điều to lớn hơn sức của mình hiện tại.
“Tìm hiểu nguyên do là một lẽ, cái quan trọng là ta cần biết tương lai của chúng ta sẽ phải đối mặt với cái gì.” Keaghan dốc cạn tách cà phê trong một hơi rồi nói tiếp. “Giáo sư đã nói, các Cánh Cổng đang dần biến đổi, hệ thống phân cấp hiện tại của chúng ta đã không phù hợp nữa. Nhân loại chúng ta không chỉ cần sự mạnh mẽ, mà còn cần số lượng lớn người thức tỉnh có kinh nghiệm trong tương lai nữa.”
“Ngài Kang và cô thư ký có muốn ăn đêm với nhóm lính đánh thuê chúng tôi không?” Ông Benjamin hỏi khi nhìn xuống cốc cà phê vừa bị Keaghan nốc cạn.
“Tôi còn chưa mời ngài uống gì hết mà.” Keaghan tỏ ra hiếu khách.
“Mua mang đi vẫn được chứ?” Ông ấy ma mảnh hỏi, còn kèm thêm. “Mà ngài Kang chắc không ngại mời thức uống cho toàn bộ thành viên đội chúng tôi đâu nhỉ?”
“Xin cứ tự nhiên. Ngài cứ liên lạc với nhóm và hỏi sở thích từng người đi. Chỉ cần thức uống có trên thực đơn thì tôi sẽ khao toàn bộ.” Anh ta cười, đồng thời ra hiệu cho Dan Ah chuẩn bị thanh toán.
“Không cần, ngài là người mời khách nên muốn mua gì cũng được.” Ông đội trưởng cũng chẳng đòi hỏi mà lại tỏ ra dễ tính.
“Vậy nhóm ngài có bao nhiêu thành viên? Tôi sẽ mua thêm bánh để đãi mọi người luôn.” Keaghan lật ra mặt sau của thực đơn cho ông Benjamin thấy. “Ở đây có vài loại bánh ngọt ăn cũng rất ngon đấy. Thư ký của tôi cũng rất thích chúng.”
“Như tôi đã nói. Ngài Kang là người đãi khách, thế nên tùy ngài.” Ông ta lại còn nở nụ cười thân thiện nói như đe dọa với thái độ thiện chí. “Nhưng lát nữa ngài cũng không được từ chối sự hiếu khách của thành viên nhóm tôi đâu đấy.”
“Tôi rất mong được làm quen với họ đây.” Keaghan cũng trả lời lại một cách chuẩn mực, không tỏ ra bản thân là Thức Tỉnh Giả top đầu mà xa cách với những người khác. Từ khi trở về từ cổng kép thì anh đã biết, nếu so sánh với những người ở thế giới sau cánh cổng thì bản thân mình cũng chả hơn gì những Thức Tỉnh Giả ở thế giới này. Vì vậy, làm thân với những Thức Tỉnh Giả bậc thấp ở thế giới này cũng chả thể nào khiến năng lực của anh bị hạ thấp thêm được nữa. Trái lại, đó cũng có thể là manh mối giúp cho anh nhận ra thiếu xót của mình trong thời gian qua để tìm đến con đường đột phá giới hạn mới cho bản thân trong tương lai.
Không lâu sau, nhóm ba người cũng đã rời khỏi quán cà phê mà đi xuống thị trấn gần đó với những bịch chứa mấy ly thức uống mang theo, nhưng bánh ngọt thì đã hết hàng. Phải nói, ở dọc lối mòn gần địa phận lâu đài Neuschwanstein hiện tại đa số là những hội nhóm Thức Tỉnh Giả đang dựng trại hay đốt lửa trại giữa đêm đông. Họ đến đây là vì được thuê, vì hiếu kì, và cũng là vì cơ hội. Tin đồn của đền thờ Cửu Kiếp đã lan xa trong mấy ngày đầu, nhưng hiện tại tin tức lại đang bị trì trệ vì ảnh hưởng bởi lực từ trường của kết giới bảo vệ. Nói một cách khác, đường truyền vô tuyến cũng là một dạng năng lượng, nhưng vì sự xuất hiện của dòng chảy năng lượng mới nên đường truyền quanh khu vực đền thờ mới trở nên trục trặc, nhưng các thiết bị bắt sóng mạnh có thể sử dụng tốt trong phạm vi nhất định. Giống như, trừ kết giới bảo vệ đền thờ, thì lại có thêm một lớp lá chắn vô hình ngăn cách phần lớn khu vực Trung Âu với thế giới còn lại.
Suốt dọc đường đi, nhóm ba người Kang Keaghan cũng thấy có rất nhiều quầy bày bán vật phẩm trong Cánh Cổng, do những nhóm Thức Tỉnh Giả nhỏ lẻ tự phát. Đa số là những vật phẩm không có giá trị đối với giới Thức Tỉnh cấp cao, nhưng lại có tác dụng phần nào đó đối với những người chuẩn bị thức tỉnh hay vừa thức tỉnh. Bên cạnh đó là những nguyên liệu thô dùng để chế tạo vũ khí, giáp trụ, hoặc vài pháp cụ phòng thân khác, nhưng chỉ là những vật liệu kém quan trọng hay kém chất lượng nên rất kén khách mua trong tình cảnh hiện tại. Nhưng chung quy, nhìn chung toàn cảnh thì nhờ những quầy hàng tự phát này nên trông quang cảnh khu vực quanh đây trở nên huyên náo và ấm cúng hơn, trông không khác gì một hội chợ mùa đông có tổ chức cả. Những ánh đèn vàng, những dây đèn trang trí cây thông sặc sỡ những tông màu khác nhau, hay những đóm lửa của đèn dầu hoặc lửa trại là thứ mang lại linh hồn cho những ngày đông giá rét này.
Khi cả ba rời khỏi những cung đường vắng vẻ, cũng là địa phận của lâu đài Neuschwanstein thì những âm vang của những bài hát giáng sinh từ thị trấn cũng đang vang vọng lại. Với những bài nhạc lễ này càng tạo thêm bầu không khí vào những ngày cận kề cuối năm. Trên đường vào trấn, Keaghan thấy có một quầy tạp hóa địa phương bán những vật lưu niệm, anh tạt vào lựa hai cái vòng tay đẹp mắt và gói lại làm quà tặng cho thư ký của mình và một cái thì để tặng em gái. Hành động này của Keaghan, càng khiến ông Benjamin đi cùng đánh giá anh cũng là một người biết quan tâm đến người xung quanh.
“Chúng ta tới nơi rồi.” Ông Benjamin nói khi vừa đến đường AlpseestraBe, quan cảnh nơi này rất yên ắng vì vắng vẻ, và cây cối cũng rất um tùm. “Nhóm của tôi ở khách sạn phía bên đường, còn xung quanh là nhà hàng. Ngài Kang muốn ăn đêm ở nhà hàng hay dự tiệc nướng ngoài trời với nhóm chúng tôi?”
“Đã cất công mua thức uống đến tận đây rồi, lẽ nào lại phải vào nhà hàng?” Keaghan giơ hai tay cầm mấy chiếc túi đựng mấy ly nước mang đi để ám chỉ. “Ngài là người mời mà, nên hình thức thế nào cũng chả sao cả. Tiệc nướng ngoài trời tuyết cũng rất thú vị mà.”
“Thế thì tiệc nướng ngoài trời.” Ông Benjamin hưng phấn, miệng liến thoắng. “Ở đằng sau khách sạn có sân vườn, chúng tôi cũng thuê nơi đó luôn rồi. Nếu hai người cần rửa mặt cho tỉnh người thì cứ nói, tôi sẽ chỉ chỗ nhà vệ sinh của khách sạn cho.”
“Tôi thì không sao, nhưng tôi nghĩ cô Dan Ah thì cần vào nhà vệ sinh một chút.” Keaghan nói sau khi đánh giá qua gương mặt đỏ ửng của cô thư ký, và tay của cô ấy thì đang run lên vì lạnh. “Có vẻ như cô Dan Ah vẫn chưa quen với khí hậu ở đây lắm, không khí lạnh ở đây có chút hơi khắc nghiệt nếu so với Hàn Quốc. Với cái tiết trời này thì dù có là Người Thức Tỉnh thì cũng sẽ rất khó để mà thích nghi.”
“Vậy thì vào trong nhanh đi, tôi sẽ gọi Jennifer hỗ trợ cô thư ký.” Benjamin nhiệt tình dẫn Keaghan và Dan Ah vào khách sạn, và chỉ hướng nhà vệ sinh cho cả hai. Sau khi Dan Ah vào nhà vệ sinh rồi thì Benjamin lại dẫn Keaghan ra sân vườn phía sau và tìm Jennifer giữa bữa tiệc để nhờ vả. “Cô Jennifer, phiền cô vào nhà vệ sinh hỗ trợ cô thư ký của ngài Kang một chút.” Jennifer gật đầu và nhanh chóng rời đi ngay sau đó, thì cũng là lúc Benjamin với Keaghan ngồi vào bàn tiệc. Ông lại dõng dạc lên tiếng. “Các chiến hữu. Đây là ngài Kang Keaghan, là Thức Tỉnh Giả hạng năm toàn cầu mà mọi người thường hay nghe qua tin tức hay báo chí. Nay tôi đã gặp và mời ngài ấy đến tham dự bữa tiệc chung vui với chúng ta, và ngài ấy cũng đã đáp lễ lại bằng những cốc thức uống nóng vừa mua ở gần lâu đài cổ tích. Hãy cùng tận hưởng đi nào.” Ông ấy lại huýt tay Keaghan mà thì thầm. “Không những tôi, mà các thành viên còn lại cũng là người hâm mộ của ngài đấy. Kế tiếp họ sẽ hỏi nhiều thứ lắm, nếu không thích thì ngài cũng chẳng cần trả lời đâu, vì đây đâu phải là cuộc phỏng phấn hay hỏi cung gì. Ngài chỉ cần tận hưởng cuộc vui thôi.”
“Không sao, họ muốn hỏi gì cũng được, như thế sẽ tạo cho tôi cảm giác dễ hòa đồng tập thể hơn.” Keaghan cũng thì thầm trả lời lại trong khi anh đang cùng ông Benjamin vui vẻ nở nụ cười phân chia những túi nước trên tay đến các thành viên khác.
Lúc thức uống được phân phát xong, thì cũng là lúc Jennifer đưa Dan Ah nhập cuộc. Khi ấy mọi người đã bắt đầu nháo nhào đến bắt tay làm quen với Kang Keaghan như thể mọi người đang được gặp thần tượng vậy. Nhóm thì chụp hình, nhóm thì xin chữ ký, chưa kể họ còn có vô số câu hỏi muốn đặt ra mà chả ai chịu nhường ai. Trước tình cảnh hỗn loạn như thế, Jennifer đành thét lên. “Tất cả trật tự! Kỷ luật quân đội của các người đâu? Nhanh xếp thành một hàng.” Cô nói như thể ra lệnh lúc còn tập huấn trong quân ngũ, và tất cả thành viên cũng răm rắp nghe theo.
“May là cô quay lại kịp lúc, không thì ngài Kang bị chôn trong đống câu hỏi rồi.” Ông Benjamin phì cười, rồi khui lon bia uống ừng ực.
“Cả ngài nữa đội trưởng. Mời khách đến mà không quản lý được thành viên của mình thì lần sau mời người ta có dám đến nữa không?” Jennifer cũng quát ông đội trưởng một hơi, khiến ông ta ngậm một miệng bia mà ngơ ngác không đáp trả được gì. Cô quay sang Keaghan cúi người nói. “Xin lỗi ngài Kang, vì đã để ngài rơi vào tình cảnh đáng xấu hổ này. Tôi sẽ nhanh chóng ổn định họ lại ngay đây. Nhưng, tôi hi vọng ngài cứ việc xem những câu hỏi giao lưu với các thành viên trong đội chúng tôi là mấy câu xã giao bình thường đi, như thế ngài sẽ không thấy áp lực như đang bị cố tình tra hỏi. Thật tình thì, mọi người đã rất mong gặp được ngài ở ngoài đời thật từ lâu rồi đấy ạ.”
“Không có gì đâu, tôi có kinh nghiệm giao lưu với fan hâm mộ nhiều rồi, nên chỉ tầm hơn chục người như này không gây khó dễ gì được tôi đâu.” Dù miệng nói không sao, nhưng Keaghan cũng vẫn phải đang chỉnh chu lại tóc tai y phục trước khi ngồi lại vào bàn.
“Thay mặt tập thể biệt đội đánh thuê của ngài Benjamin, chúng tôi gửi lời chào đến quý ngài Kang Keaghan, được biết đến biệt danh là Dạ Thần trên bảng xếp hạng Thức Tỉnh Giả thế giới.” Nói xong, Jennifer cúi chào và đồng loạt thành viên lính đánh thuê cũng đứng dậy chào tương tự. Khi mọi người ổn định lại chỗ ngồi thì cô nàng người Nhật lại nói tiếp. “Để hiểu sâu hơn ngài Kang, đa số tập thể thành viên chúng tôi đều muốn nghe ngài chia sẻ lại những chiến tích của mình từ trước đến nay, cũng được xem như là bài học kinh nghiệm từ một trong những Thức Tỉnh Giả ở thế hệ đầu. Không biết ý của ngài Kang như thế nào? Liệu ngài có tiện hay không?” Jennefer lại hỏi với tư cách cá nhân.
“Học hỏi từ những chiến tích ngày xưa của tôi sao?” Keaghan hỏi lại, ngữ giọng có hơi chút mỉa mai bản thân. Anh nhìn sang Dan Ah giây lát rồi lại nói tiếp khi nhìn về phía mọi người. “Tôi nghĩ, những chiến tích khi xưa của tôi có rất nhiều, nếu kể thì không thể liệt kê hết. Các bạn có thể đề xuất một vài chiến tích khi xưa của tôi, và tôi sẽ giải đáp những nghi vấn của các bạn. Mà tôi không đảm bảo điều đó sẽ giúp các bạn cải thiện chỉ số thức tỉnh của bản thân đâu nhé, nhưng nếu để làm đề tài tham khảo phản ứng tình huống thì có thể.”
“Trong nhất thời thì đám đội viên của tôi không thể chọn ra được chiến tích nào của ngài đâu, vì tất cả đều nổi trội cả. Hay là ngài chia sẻ về Cánh Cổng gần đây nhất đi.” Benjamin gợi ý. Ông ấy biết, chính miệng Keaghan vừa nãy đã thừa nhận rằng bản thân anh ta không phải là người chinh phục cánh cổng ấy. Nhưng vì để mở mang tầm nhìn cho đám đội viên, nên ông ta phải gợi lại chuyện này, cũng như là ông muốn có một đáp án chính thức về việc ai đã giải quyết cánh cổng ấy.
“Ồ, phải đấy. Chiến tích gần đây nhất của ngài Kang vẫn chưa được công khai trước giới báo trí hay được phỏng vấn. Liệu đây có phải là tin mật hay gì không.” Nhóm đội viên nhao nhao lên bàn tán, nhưng sau cái giơ tay ra hiệu của đội trưởng Benjamin thì tất cả lại bắt đầu giữ trật tự, vừa nướng đồ vừa nhâm nhi thức uống nóng.
“Cổng Kép à.” Nụ cười xã giao của Keaghan dần mất tự nhiên, anh thở dài. “Mọi người chưa nghe được tin gì về cánh cổng này thì cũng phải thôi, vì chính tôi chả có gì để nói trước giới báo chí cả. Và cũng chẳng phải tôi là người giải quyết cánh cổng ấy.” Anh ngưng giây lát, giọng anh bỗng trầm xuống và có ngữ điệu nghiêm trọng hơn. “Người giải quyết cánh cổng đó là người của thế giới bên kia. Nếu mọi người không sợ bị các cao tầng của giới Thức Tỉnh Giả âm thầm bắt cóc, thì tôi sẽ kể chi tiết lại những gì mình đã trải qua ở bên kia cánh cổng đó.”
Trong giây phút tĩnh lặng ấy, tiếng lách tách của lò nướng nổ liên tục là âm thanh lớn nhất có thể phát ra ở khu vực ấy. Mọi người đều im lặng đến mức đáng sợ, và họ có ánh mắt nhìn nhau một cách ngờ vực và hoài nghi. Trong số họ, không phải hoàn toàn tất cả thành viên của đội lính đánh thuê này đều đã từng trở về từ Cổng Đỏ. Một phần nhỏ là vậy, còn lại đa số là những thành viên mới vừa mới được tuyển chọn để thay thế những thành viên đã mất ở bên kia Cánh Cổng, hoặc vẫn còn nằm hôn mê ở sở y tế. Thế nên, những ai đã quay trở về từ cõi chết thì tất nhiên hiểu điều mà Keaghan sẽ nói, còn những ai chưa từng thì họ lại có nhiều biểu cảm khác nhau trên gương mặt. Tò mò, nghi ngờ, khinh thường, giễu cợt, tin tưởng hoàn toàn, và cùng những sắc thái khác. Nhưng chung quy thì, họ lại nhìn sắc mặt của đội trưởng và đội phó để phán đoán, vì nét mặt của hai người đó thật sự là rất nghiêm nghị, không có chút nào là có ý cợt nhã hay khinh rẻ những gì Keaghan sắp nói.
“Mời ngài Kang chia sẻ trải nghiệm của ngài.” Cô nàng người Nhật nói, và cũng rất chăm chú lắng nghe.
“Ngài Benjamin và cô Yamamoto là những người trở về từ Cổng Đỏ, vậy chắc hai người cũng đã biết độ kinh hoàng ở phía sau nó rồi đúng chứ?” Anh mở đầu câu chuyện bằng một câu hỏi, và hiển nhiên, những ai chưa từng kinh qua Cổng Đỏ thì cũng đều háo hức lắng nghe và dõi theo.
“Cổng Đỏ, đó chính là cánh cổng dẫn đến địa ngục.” Ông Benjamin nhếch mép cười một cách đau đớn. Ông giơ cánh tay mình lên cho mọi người có thể nhìn thấy mà nói. “Nhìn này, tôi uống chưa được một lon đấy, mà chỉ cần nhắc hay nghĩ đến chuyện đã xảy ra trong cánh cổng ấy thì tay tôi lại vô thức run bần bật mà không thể kiềm lại được.”
“Tôi cũng vậy.” Đội phó Jennifer ngồi gần đấy cũng tự ôm lấy thân mình mà xoa hai bả vai. Cô lại nói, giọng bị bóp nghẹt vì nỗi sợ vẫn còn ám ảnh. “Nếu không gặp những người của thế giới đó, thì đội của chúng ta, lẫn đội nghiên cứu của giáo sư Stephanus đã phải phơi xác ở hầm ngục đó rồi.”
“Vậy rốt cuộc thì... ở bên kia Cánh Cổng có gì kinh hoàng vậy?” Một đội viên không nhịn được sự tò mò mà lỡ miệng hỏi, khiến ai ai cũng quay nhìn về hướng cậu ta. “Xin lỗi, tôi lo nướng thịt, mọi người cứ tiếp tục.”
“Không, câu hỏi của cậu hay đấy.” Keaghan tán đồng. “Cậu tên gì?”
“Tôi là Arnold, thưa ngài.” Anh lính trả lời theo kiểu quân đội.
“Ôi trời, ta có Schwarzenegger ở đây à?” Keaghan bông đùa, nhằm giảm bớt bầu không khí áp lực của cuộc nói chuyện. Vì nhìn tổng thể thì, cơ thể của cậu lính này cũng vạm vỡ cao ráo không kém gì ông đội trưởng cả.
“Họ của tôi không phải Schwarzenegger thưa ngài, mà là Howard. Tôi là Arnold Howard.” Cậu đệm thêm. “Xin đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá tôi, thực ra chuyên môn của tôi là về nấu nướng. Còn về việc tôi gia nhập đội lính đánh thuê này chỉ là sự cố thôi.”
“Trời đất! Cậu nói câu đó mà để người duyệt đơn gia nhập của cậu nghe được thì liệu có đánh cậu nhập viện không?” Keaghan lại hỏi kiểu trêu chọc.
“Được rồi, cám ơn lời giới thiệu của cậu. Giờ thì ngồi xuống nướng thịt tiếp đi, đang có nhiều miệng ăn chờ cậu lắm.” Ông Benjamin hắng giọng nhắc nhở, mặt hơi ửng đỏ. Không nói thì với thái độ này của ông ta thì ai cũng biết chính đội trưởng mới là người phê duyệt đơn gia nhập của thành viên rồi. Xong ông lại quay sang Keaghan nói. “Tôi nghĩ mình không có ngôn từ nào để diễn tả về nỗi kinh hoàng ở bên kia Cổng Đỏ cả. Tôi chỉ biết, chỉ cần bất ngờ thay đổi nồng độ mana của thế giới chúng ta bằng với mực độ mana bên kia cánh cổng, thì loài người sẽ tử vong ngay chỉ sau vài chục giây vì không thể thích ứng được với môi trường mới.”
“Điều đó có nghĩa là thế giới bên kia có độ mana đậm đến mức có thể khiến ta tăng trưởng liên tục nếu có thể thích nghi.” Jennifer giải thích với những người đồng đội khác. “Điển hình là tôi đây, từ một người thức tỉnh vô danh mà giờ đã là bậc S rồi.”
“Dẫu vậy, chúng ta cũng chả là cái đinh gì đối với một con Minotaur ở bên đó.” Một người lính khác từng trở về từ Cổng Đỏ đệm vào. “Một con quái vật cao cả chục mét luôn đi tuần vòng quanh nơi chúng ta bị giam giữ. Lớp da của nó không khác gì là một tấm thép hỗn hợp đúc thành. Chẳng đòn tấn công vật lý hay phép thuật công phá nào của chúng ta đủ mạnh để có thể phá vỡ được hàng phòng ngự của nó.”
“Tôi hiểu cảm giác đó của mọi người.” Cuối cùng Keaghan cũng bắt đầu vào đề tài của riêng mình. “Dù Cổng Kép tôi bước vào không có mực độ mana quá nồng đậm như những gì mà đội trưởng và đội phó của mọi người đã nói. Nhưng tôi hiểu cái cảm giác bất lực trước một con quái vật bất khả xâm phạm là như thế nào.” Nói đến đây thì ánh mắt của anh bắt đầu trở nên xa xăm mà ngước nhìn bầu trời đêm trước khi nói tiếp. “Giáo sư Stephanus đã nói, thế giới phía sau Cổng Đỏ và Cổng Kép mà chúng ta từng đi qua cùng là một thế giới, vì mẫu mana mà ngài ấy phân tích đã cho ra kết quả như vậy.” Anh bắt đầu bộc bạch. “Mọi người đừng nhìn thấy tôi hào nhoáng, hay ngự trên đỉnh cao ở thế giới này mà lấy làm nghen tị hay ao ước. Vì ở thế giới sau Cổng Đỏ, người như tôi chỉ là một tên lính nhỏ nhoi trên một con thuyền, hay chỉ là một nhà mạo hiểm hạng xoàng có thể bắt gặp ở bất cứ nơi đâu.” Anh trầm ngâm nói. “Ở thế giới bên đó, một nữ tư tế nhỏ bé cũng đã có thể hạ gục được tôi, và họ còn gọi tôi là pháp sư lang thang nữa.”
“Ngài đã đụng độ loại quái vật nào ở phía bên đó vậy?” Ông đội trưởng hỏi, và cũng lấy làm tò mò về những loại quái vật mà Keaghan đã đụng độ.
“Khi tiến vào Cổng Kép, thì tôi đã xuất hiện ở một hòn đảo cách bờ không xa, nhưng vây quanh đảo là những con thủy quái có thể sánh với bầy thủy quái ở Thái Bình Dương, gần lục địa New Era hiện tại.” Nói đến đây thì đám tân binh lính đánh thuê bắt đầu nhôn nhao cả lên. Riêng Keaghan thì lại phải nắm chặt hai tay, để giữ cho bản thân được bình tĩnh mà kể tiếp. “Xin hãy giữ yên lặng.” Anh tiếp tục sau khi tất cả đã trật tự trở lại. “Mọi người biết sở trường của tôi là gì, và cách chinh phục hầm ngục của tôi cũng khác với những người top đầu khác. Ở sau cánh cổng tôi từng đi qua là môi trường đại dương, và đó không phải là sở trường thiện chiến của tôi, nhưng tôi đã lợi dụng những lúc thoái triều để săn những con thủy quái bị mắc cạn, rồi sang hôm sau mới dùng bóng của đám vừa mới thu phục ấy để tấn công từng đợt vây hãm của lũ thủy quái mới. Cứ mỗi khi hạ gục được một con thủy quái, thì tôi lại nhanh chóng thu phục nó để bổ sung vào quân đoàn hải chiến của mình. Khi ấy tôi đã nghĩ, rằng cứ tiếp tục giữ tiến độ như vầy thì sớm muộn gì tôi cũng có thể giải quyết được Cổng Kép. Thế nhưng... nói theo cách của người ở thế giới bên kia thì đã có những con thủy quái biến dị xuất hiện, và tôi đã phải hi sinh gần như là toàn bộ số bóng thủy quái mà tôi đã vất vả thu phục được mới có thể giải nguy và rút về bờ an toàn. Sau thất bại đó, tôi đã bất tỉnh, rồi đến khi tỉnh dậy, thì tôi đã thấy những người đã cứu tôi. Và chính họ mới là những người đã chinh phục Cổng Kép mà bản thân tôi không thể góp chút công sức gì cả.”
“Ngài nói sao nghe tuyệt vọng quá vậy?” Ông đội trưởng vỗ vai Keaghan động viên. “Phấn chấn lên và hãy cho mọi người biết diễn biến tiếp theo câu chuyện đi nào.”
“Thật khó để mà diễn tả bằng lời ở những diễn biến kế tiếp.” Keaghan vẫn tỏ ra trầm ngâm. Anh chợt hỏi. “Đội trưởng Benjamin này, hoặc bất kì ai ở đây có thể trả lời tôi điều này được không? Rằng, có ai biết gì về Abyssal không? Con quái vật chủ chốt của Cổng Kép mà tôi không tài nào hạ gục được đã được cấu thành bởi thứ được gọi là Abyssal ấy. Tôi đã từng muốn báo cáo chuyện này lên tổng bộ Hiệp Hội Thức Tỉnh Giả, nhưng chẳng ai đáp lại cuộc gọi của tôi, hay tìm đến tôi để làm sáng tỏ vấn đề cả. Chuyến đi này của tôi là vì muốn làm rõ những uẩn khúc trong lòng kể từ ngày hôm đó. Và khi nghe giáo sư Stephanus nói kết giới của đền thờ giáo phái Cửu Kiếp có liên quan đến thế giới đằng sau những Cánh Cổng thì tôi lại càng mang thêm nhiều hy vọng hơn. Còn ngài Benjamin và đội phó Yamamoto thì sao? Hai người cũng có những uẩn khúc trong lòng giống tôi chứ?” Khi Keaghan nói đến đây thì dường như cậu ấy đã bị mất tự chủ, hành động tra hỏi gần giống như một kẻ điên dại. Cần phải nhờ đến thư ký Dan Ah níu giữ lại thì cậu ta mới kiềm chế được bản thân mình mà không trở nên điên loạn sau khi nghĩ về con quái vật sinh ra từ Abyssal. Mà thực chất, thứ khiến cho Kang Keaghan trở nên mất khống chế cảm xúc nhất thời lại chính là tiếng nỉ non phát ra từ bức tượng Nữ Thần ngự trên đỉnh ngọn núi ở phía xa xa mà chỉ mình cậu ta nghe được. Vì lúc này đang là ban đêm, là lúc tượng thần đang than khóc, và sự ảnh hưởng này cũng chỉ mới là giai đoạn khởi đầu nhẹ nhàng.
0 Bình luận