Tập 09: Catacombs & Necropolis
Chương 230: Hành động đáng ngờ của Teresa.
0 Bình luận - Độ dài: 6,622 từ - Cập nhật:
Sống lại ở dị giới.
Chương 230: Hành động đáng ngờ của Teresa.
Tàu chúng tôi cập bến thị trấn cảng Ognard là đã tối muộn. Nói đây là một thị trấn thì có chút tâng bốc, vì theo quan điểm cá nhân của tôi, nơi này giống một làng chài hơn là thị trấn. Quan cảnh thì u tối, u tối không phải vì trời tối, mà là vì nơi đây thiếu ánh đèn, lại thêm sương đêm khiến thị trấn này càng trở nên ma mị và lạnh lẽo hơn. Còn nhà cửa thì rách nát, đường đi thì đầy bùn lầy, còn dân bản địa thì... nói một cách tế nhị thì họ trông giống ăn xin hay người vô gia cư, còn nói kiểu khiếm nhã chút thì họ trông giống những con nghiện đang chờ đến cơn phê thuốc tiếp theo. Chưa kể là môi trường nơi này vô cùng tệ. Đã là làng chài thì có ruồi nhặng là chuyện thường tình, nhưng từ khi nhóm chúng tôi xuống tàu thì ruồi bay nhiều đến mức muốn né cũng không được luôn, may là nhóm chúng tôi có khả năng tạo dựng lá chắn năng lượng vô hình nên mới giữ khoảng cách được với bọn chúng. Bên cạnh đó là mùi tanh tưởi và hôi thối của cá ươn, ruột và đầu cá chưa được giải quyết sạch sẽ, lại còn trộn lẫn với mùi bùn và mấy vũng nước tù. Trước kia, lúc còn bình thường thì khả năng cảm nhận giác quan của tôi cũng đã đủ xuất sắc rồi, nhưng từ lúc kế thừa danh hiệu Nữ Thần đến giờ thì các giác quan của tôi càng nhạy cảm hơn nữa, thế nên không thể nào tránh khỏi những tình huống hành hạ khứu giác éo le như lúc này.
“Chúng ta còn đợi gì nữa nhỉ?” Black hỏi, anh chàng tỏ ra thiếu kiên nhẫn khi mọi người đã xuống tàu nhưng vẫn đợi gì đó ở đây.
“Tất nhiên là những người bên nhóm còn lại.” Ngài Thanatos nói. “nếu cậu cảm thấy không đợi được thì hãy cùng ông Locknar với Isael đi đâu đó đi.”
“Vậy còn tôi thì sao?” Ông Lùn Dagzar giật giật tà áo của ngài Thanatos hỏi trông như một đứa trẻ đang xin phép phụ huynh vậy.
“Ông thì ở lại.” Ngài ấy quả quyết. “Ông sẽ cần trao đổi với những người lùn còn lại để làm thế nào để ráp con tàu này lại với thuyền chính.”
“Chúng ta không thể thư thả thêm vài hôm được à?” Ông ấy nài nỉ như công nhân viên đang đòi nghỉ phép, tôi thấy hình ảnh này hơi giống với một số đồng nghiệp của mình ở kiếp trước. “Ít nhất thì hãy cho tôi uống thỏa thích tối nay, rồi mai sẽ bắt tay vào việc.”
“Sau một chuyến đi dài đầy gian nan thì cũng nên cho ông ta nghỉ ngơi một buổi ra trò chứ?” Ngài Daniel vỗ vai ngài Thanatos, xin thay cho ông Lùn. Khi thấy nét mặt của ngài cựu Hắc Hiệp Sĩ có dấu hiệu thỏa hiệp thì ngài ấy lại nói tiếp. “Ông có thể đi với nhóm của Black được rồi. Nhưng hãy nhớ, đừng làm gì quá náo động hay gây sự chú ý. Nếu không còn địa điểm nào để tụ tập thì hãy tìm đến đền thờ của thị trấn này. Xong việc ở đây, chắc chắn chúng tôi sẽ đến đền thờ.”
“Được, được, được, tôi đội hơn đức ngài Thiên Thần nhiều lắm.” Ông Lùn réo lên một cách vui sướng như trẻ con vừa được cho kẹo, xong ông lại hướng đến nhóm anh chàng Dark Elf hô to đầy mạnh mẽ. “Đi thôi đám ở đợ, đêm nay chúng ta sẽ uống hết rượu của thị trấn này.”
“Ngài còn cần tiếp thêm thánh lực à?” Tôi hỏi ngài Daniel khi cái nhóm ồn ào đã đi xa.
“Một phần là vậy. Vì dù sao, tự mình hấp thụ thánh lực từ tự nhiên vẫn sẽ tốt hơn là thánh lực từ một vị Thần ban cho.” Ngài ấy lại cố tình nói mỉa về địa vị mới của tôi lúc này.
“Cô nói như thể cô sẽ không đến đền thờ vậy?” Ngài Thanatos hỏi.
“Vì chúng tôi sẽ ở lại với người nhà Red Heart.” Tôi vừa nói vừa nhìn về phía Audrey với đôi mắt trìu mến. “Chúng tôi hội họp gia đình mà, nên sẽ ở lại với Rebecca và Alida.”
“Thế thì tùy cô vậy. Dù sao thì thuyền chính cũng đã chuẩn bị quay về rồi.” Ngài ấy nói vừa đưa mắt ra hiệu về phía ngoài biển, nơi sương mù đang ngày càng dày đặc vì cơn bão vừa mới dứt ban nãy. Nói cách chính xác hơn là, kết thúc trận chiến dưới lòng biển lúc nãy thì cũng là lúc trời hết mưa dông. Ngài ấy còn nhắc nhở thêm. “Vả lại, cuộc hội ngộ gia đình của cô chắc cũng sẽ có chút không suôn sẻ với cô gái Thánh Nữ kia đâu.”
“Ừ nhỉ, có cô nàng lắm trò Teresa ở đây thì chắc còn khối chuyện để nói chứ chả đùa.” Tôi cũng e ngại nghi nhắc đến cô nàng Thánh Nữ ấy. Không phải là vì cô ta đáng sợ, mà là vì cô ta rất biết cách thọc ngoáy tôi vào những lúc quan trọng. Nhất là chuyện chăn gối của tôi với Audrey, tôi rất sợ cô ta sẽ bóng gió nói ra giữa chốn đông người. Tất nhiên là không phải cô ta sẽ nói trước mặt đám đàn ông, mà là chỉ nói trước mặt đám con gái bọn tôi thôi, nhưng như thế cũng đủ để xấu hổ rồi. Đời ai mà ngờ được, trong đám chị em chúng tôi, thì tôi lại là người có kinh nghiệm chăn gối nhất vì từng trải nhiều, trong khi đó những người còn lại còn chưa biết nắm tay là như thế nào.
Bọn tôi chờ thêm tầm năm phút thì cũng đã thấy ánh đèn của thuyền chính đang chậm rãi cập bến. Chỉ mỗi ánh đèn trên con thuyền thôi cũng đã đủ khiến cả khu vực này sáng trưng rồi. Dù sao thì đèn mỡ cá voi làm sao mà so được với công suất của đèn ma thuật kia chứ.
“Mọi người nhìn kìa, tàu của nữ tư tế đã quay về rồi, cô ấy đã giải quyết ổn thỏa vòng xoáy ma thuật lạ ngoài kia rồi!” Đột nhiên có một người dân hô lên khi thấy thuyền chính của Teresa đang dần cập bến, và cũng chẳng mấy chốc người dân từ trong các con hẻm đã thi nhau ùa ra chạy về phía bến tàu, còn có người cầm trên tay những vật dụng kim loại để khua vào nhau tạo âm vang thông báo cho những người khác.
Từ những tiếng ồn huyên náo đó, màn đêm lạnh lẽo của bến cảng tuy vẫn còn, nhưng không gian tĩnh lặng trước đó giờ đã trở nên có sức sống nhiều hơn. Chỉ một loáng, người dân của thị trấn đã tề tựu đông nghịt cả bến tàu, cùng lúc đó là những hồi chuông ngân vang từ trên tháp canh ở phía xa xa cũng đã được reo lên như đang muốn thông báo đến tất cả mọi người. Có vẻ như, người dân của thị trấn này hiểu ý nghĩa của hồi chuông ấy là gì, nên họ đã tự động dạt ra hai bên, tạo thành một con đường thông thoáng rộng rãi. Từ xa, tôi cũng đã nghe được tiếng vó ngựa dẫm xuống mặt đất đầy bùn lầy, và tiếng bánh xe chao đảo trên từng khung đường không mấy êm ả, kèm với đó là tiếng hây ya vang vọng của người xà ích đang cầm lấy dây cương mà ra sức đánh lái toa xe một cách vội vã.
Độ chừng hơn chục giây sau, tiếng vó ngựa đã dần hòa hoãn hơn, và tiếng chông chênh của toa xe cũng đã ít phát ra tiếng động hơn. Chứng tỏ, xe ngựa đã gần đến bến tàu này rồi nên xà ích mới hãm tốc lại. Cuối cùng thì tôi cũng đã thấy một toa xe tương đối lộng lẫy chạy xuyên qua hàng rào người để đến gần bến đỗ. Cửa xe mở ra, từ trên đó bước xuống là một người đàn ông béo tốt mang trang phục sĩ quan của hội Hiệp Sĩ Dòng Đền. Chắc đó là ông Musgrave, tôi đoán vậy, vì tôi cũng chẳng giao tiếp nhiều với ba người hộ vệ ấy trong thời gian qua. Và ông mập đó là một trong ba vị tướng lãnh thuộc hội hiệp sĩ luôn luôn tháp tùng cạnh Teresa trong suốt chuyến đi.
Khi con tàu sắt hoàn toàn cập bến, thang từ trên tàu cũng đã được hạ xuống, và người đầu tiên xuất hiện chính là Teresa với nụ cười luôn nở trên môi. Nhưng, một bên tay cô lại đang trong tình trạng bê bết máu, kể cả phần còn lại bộ váy trắng cô ấy đang mặc cũng nhuốm một màu đỏ hồng loang lổ sau khi trải qua cơn giông bão. Khung cảnh ấy khiến bầu không khí vốn đang huyên náo nay trở nên im bặt, và càng trở nên nặng nề ngột ngạt hơn.
“Nữ tư tế đã bị thương vì thị trấn của chúng ta!” Một người trong đám đông hô vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.
“Hãy quỳ lạy cô ấy để bày tỏ sự lòng thành.” Một người khác nữa lên tiếng theo, và kéo sau đó là hàng loạt người hưởng ứng quỳ xuống lạy lục tôn kính Teresa, như thể cô ấy là đấng cứu thế của cái thị trấn này. Chỉ có nhóm của chúng tôi là vẫn đứng và dõi lên nhìn Teresa.
“Ôi trời, tôi chỉ là một nữ tư tế nhỏ bé, sao lại dám tiếp nhận đại lễ đón tiếp long trọng này được?” Teresa vừa nói, vừa vung một tay lên cao tay còn lại đặt giữa ngực để biểu hiện nỗi lòng của mình. Trong lúc bước xuống tàu, cô ấy lại tiếp tục. “Mọi người hãy yên tâm, hiện tượng kì lạ ngoài khơi đã được giải quyết. Chậm nhất là ngày mốt các ngư phủ sẽ đánh bắt cá lại được bình thường. Giờ xin mọi người hãy đứng lên, tôi thật sự không thể chịu được cảnh tượng này.”
“Nữ tư tế, Người không những giải quyết vấn đề nan giải ngoài khơi, mà trong những ngày qua Người còn khám bệnh bốc thuốc cho chúng tôi cũng rất tận tụy. Cô không chỉ cứu lấy những sinh mạng thấp kém của chúng tôi, mà còn cứu cả vấn đề mưu sinh của cả thị trấn. Nên việc người dân thị trấn Ognard chúng tôi quỳ lạy cô cũng không thể nào đủ tỏ rõ lòng thành kính của chúng tôi đối với cô, vì thế xin cô đừng chối từ những hành động xuất phát từ chân tâm này.” Lời phát biểu của người đàn ông kia dứt, thì hàng loạt người lại tiếp tục quỳ lạy và khấn vái chức vụ của Teresa. Tôi chứng kiến mà cũng thấy buồn cười thay cho cô ấy.
“Mọi người, xin hãy nghe tôi nói.” Teresa vẫn giữ được nụ cười thương mại của mình trong lúc đợi đám đông ổn định để tiếp tục phát biểu. “Tôi không thể một mình hoàn thành tất cả những vấn đề mọi người kể trên, mà cần có sự giúp đỡ từ những người xung quanh. Các tu sĩ tại đền thờ, nhà nguyện, các hiệp sĩ từ pháo đài bản địa hoặc người dân trong trấn. Tất cả mọi người đều có đóng góp công sức vào việc tự cứu lấy chính mình và tương lai của thị trấn này. Thế nên, việc tất cả quỳ lạy, tôn thờ và thần tượng hóa một cá nhân như tôi tại đây là đã hoàn toàn đặt sai lòng biết ơn của các vị. Chính các vị mới là người đã tự cứu lấy mình, cho nên hãy dành sự tôn kính ấy cho người bên cạnh các vị trong đêm nay.” Thao túng tâm lý đám đông xong, Teresa không để mọi người kịp thẩm thấu đạo lý thì cô ta lại tiếp tục. “Giờ thì xin mọi người hãy ra về trong sự ôn hòa, trật tự và tự bảo vệ lấy bản thân mình, vì tôi và những người bạn còn cần phải quay về điện thờ để tiếp tục công việc. Chúc tất cả một đêm an lành.”
Với lời kêu gọi và sức ảnh hưởng của Teresa, đám đông dân chúng đã dần giải tán sau nhiều lời bàn tán xì xầm, nhưng cuối cùng tất cả cũng đã rời đi, trả lại một bến cảng hiu quạnh cùng những ánh đèn mỡ động vật le lói. Tôi phải công nhận, cô nàng Thánh Nữ hai mặt này rất giỏi vấn đề thao túng tâm lý đám đông, bằng không thì cô ta chẳng thể nào hùng hồn phát biểu trước nhiều người như thế được. Bên cạnh đó. Dù Teresa đã đeo băng bịt mắt, nhưng tôi vẫn để ý thấy cô ta đã nhìn về phía tôi cười đểu vài lần từ lúc bước xuống tàu cho đến lúc kết thúc bài phát biểu. Có lẽ là do tôi đã quá chăm chú nhìn cô ấy kể từ lúc tàu vừa cập bến nên mới để cô ấy dễ dàng tìm ra mình trong đám đông như vậy.
Nguyên nhân tôi chăm chú nhìn cô ấy là vì... Teresa không phải con người. Nói điều này ra thì hơi thừa, vì chả có con người nào có thể tự xẻ mình ra làm đôi rồi lúc ghép lại mà vẫn còn sống sót nguyên vẹn cả, nhưng tôi cũng chả biết cô ấy là giống loài gì. Tôi chỉ biết rằng, cô ấy có thần lực giống tôi và ngài Thanatos, nhưng cô ấy chỉ đang sử dụng thánh lực từ năng lượng đức tin thu thập được từ các tín đồ mà thôi. Chung quy, kể từ khi có Thần Nhãn rồi thì tôi lại có thể nhìn ra được kha khá bí mật từ những người quanh mình. Hoặc, chính tôi mới là người đã bị người ta biết hết bí mật của bản thân từ trước. Đặc biệt là Teresa, nếu cô ấy có thần lực thì đồng nghĩa với việc, cô ấy đã nhìn ra đủ loại bí mật của tôi từ lâu rồi, dù chính bản thân tôi cũng chả biết mình có bí mật gì, hay có bao nhiêu bí mật chưa khám phá ra hết.
“Ô kìa, Thánh Nữ Lena và mọi người. Mọi người cập bến lúc nào thế?” Dù đám đông đã giải tán được một lúc, chỉ còn lại nhóm người chúng tôi thì không thể nào Teresa lại không nhận ra được. Cô ta chào đón chúng tôi bằng thái độ lẫn nụ cười giả tạo không thèm che giấu. Tới giờ tôi vẫn không thể tin được cô ta là Thánh Nữ.
“Chỉ sớm hơn cô có vài phút. Nhưng giờ chúng ta cần có một chỗ để nói chuyện.” Người có thể trả lời lại lúc này chỉ có ngài Daniel, ngài ấy miễn nhiễm mọi hành vi giả tạo và đang nói bằng vẻ mặt nghiêm túc.
“Vậy thì đến đền thờ đi. Ở đó rộng rãi thoải mái, lại còn kín đáo nữa.” Teresa thu lại thái độ cợt nhã, mà trả lời nghiêm túc hơn. Nhưng thái độ ấy chỉ giữ được vài giây trước khi cô ấy quay lại phía tôi bỡn cợt. “Chúng mừng cô nhé, Tân Nữ Thần cai quản sự sinh sản và cái chết.” Cô ấy áp sát người tôi bằng cơ thể đầy máu tanh ấy mà nói nhỏ bên tai. “Chỉ vài giờ nữa là tôi tiếp tục nhắm mắt xuôi tay nữa nè, Nữ Thần nhớ chăm sóc tôi nghe.”
“Người cô bẩn quá, đừng có xáp xáp gần tôi.” Tôi cố đẩy Teresa ra giữ khoảng cách. Không phải tôi chê cô ta không sạch sẽ, mà là vì mùi tanh từ máu trên người cô ta khiến tôi không chịu được.
“Nữ Thần Cái Chết mà cũng sợ bẩn hả? Hay Nữ Thần muốn đi tắm cùng tôi không?” Cô ta lại dùng giọng ỏng ẹo nói chuyện với tôi.
“Tôi tắm hồi nãy rồi.” Tôi trả lời tắp tự. Đồng thời đảo mắt quanh để tìm Rebecca với Alida, khi thấy họ cách mình không xa thì tôi cũng thấy Audrey đang ở đó nói chuyện với họ. Rebecca đang ôm lấy Audrey khóc một cách thê lương, ông quản gia Gin và mấy cô hầu ở gần đấy cũng đang khóc và lấy khăn tay lau nước mắt. Có lẽ bọn họ đã biết tình hình của Audrey như thế nào rồi nên mới tỏ ra đau thương như vậy.
“Sao thế? Ông xã nhà cô bị con rắn nước ấy dạy cho một bài học ra trò à?” Teresa đột nhiên vòng ra phía sau tôi mà gác cằm lên vai tôi tâm sự một cách tự nhiên, tay thì vòng xuống eo tôi mà ôm lấy.
“Anh ấy đã hi sinh rất nhiều vì tôi.” Tôi trả lời khi nhìn về phía Audrey với cảm giác đầy thương cảm cho anh ấy, dù tình trạng trong mấy ngày qua của Audrey đã được tôi chạy chữa cho gần như đã hoàn toàn bình phục nhưng tôi vẫn sẽ mãi mang nỗi canh cánh ấy trong lòng. Mà lúc này tôi cũng chẳng còn bài xích cái mùi tanh tưởi trên người Teresa nữa mà cứ để cô ấy ôm mình từ phía sau. Tôi thừa biết cô ta đang đánh lạc hướng sự chú ý của tôi để lén chùi máu lên bộ váy tôi đang mặc, để lát nữa cô ta mới có cớ rủ tôi tắm chung. Nếu tôi phản khán thì cỡ nào cô ấy cũng sẽ tìm cách khác tiếp tục vấy bẩn để kéo tôi đi tắm cùng mà thôi. Thế nên thay vì chống cự thì tôi thả lỏng mọi phòng bị với cô ta.
“Thôi được rồi, cùng về đền thờ với tôi nào.” Teresa đột ngột thả tôi ra và vẩy tay réo về phía mọi người. “Các quý ông, lên xe về đền thờ nào. Tuy xe ngựa không lớn lắm, nhưng cũng đủ đưa toàn bộ chúng ta về.” Khi cô ấy bắt đầu chèo kéo mọi người, thì tôi nhìn lại bản thân thì đã thấy từ trên xuống dưới bộ váy của mình đã dính đầy chất dịch đỏ tanh tưởi. Nghĩ rồi tôi cũng thở dài, rồi cũng tiến về xe ngựa với mọi người.
Khi mọi người đã ổn định vị trí ngồi thì cũng là lúc xe bắt đầu lăng bánh. Vì số lượng người nhiều hơn so với dự tín ban đầu, cho nên xe phải chọn đường dài hơn nhưng tương đối bằng phẳng, để quay về đền thờ. Trên xe, ngài Daniel đã tóm tắt thông tin cần trao đổi lần này với Teresa vì thế lực đằng sau cô ấy. Ngài ấy cần giáo hội phía sau của Teresa quy động nhân lực cho sự bùng bổ Abyssal sắp tới này, và ngài ấy cũng sẽ cần phải đi một chuyến đến hội Ivory nữa, đó là hội pháp sư có quy mô lớn nhất thế giới với số lượng thành viên có mặt tại tất cả khắp nơi. Nguyên nhân dẫn đến quyết định này của ngài Daniel là vì trận chiến dưới biển ban nãy. Ngài ấy đã nhận ra thế lực Abyssal đang dần dần ăn mòn vào thế giới này và đang biến đổi sinh vật lẫn môi trường sống, nên ngài ấy cần phải liên kết hết tất cả các tổ chức có quy mô lớn để sẵn sàng cho sự bùng nổ của Abyssal có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Dù ngài Daniel chỉ trình bày sơ qua ý kiến và kế hoạch, nhưng Teresa không cần nghe rõ chi tiết mà cô ấy đại diện cho giáo hội Nirvana nhận lời luôn mà không chút lưỡng lự, khiến cho mọi người trong toa xe cũng có chút ngây người vì bất ngờ. Nói đúng ra thì, cá nhân Teresa cũng có những giấc mơ tiên tri về các sự kiện tương lai, thế nên việc cô ấy hiểu cần phải liên kết các thế lực lớn lại với nhau là điều thiết yếu. Hơn nữa, cô ấy là Thánh Nữ của giáo hội Nirvana, nên cô hoàn toàn có quyền quyết định có liên minh với những tổ chức khác hay không.
Cuối cùng thì ngài Daniel cũng chấp thuận lời đồng ý kết minh đó của Teresa, rồi ngài ấy lại tiếp tục phổ biến thông tin thêm cho mọi người. Nhất là với tôi, vì vương quốc Slain đã trải qua một đợt bùng nổ hố Abyssal rồi, nên ngài ấy cần tôi cùng những người khác quan tâm đến các vương quốc còn lại ở phía bờ Đông. Thường những vương quốc càng ít có dấu hiệu ban giao với các quốc gia khác thì càng có nhiều hiềm nghi. Giống với vương quốc Bravo hiện tại. Vì hố Abyssal đã hoàn toàn xâm thực một phần bên trong lãnh thổ, khiến cho các vùng đất khác trong vương quốc bị sụp đổ và biến đổi thành môi trường sống lý tưởng cho lũ quái vật ở bên kia thế giới. Điều đó đã kéo theo nền nông nghiệp của quốc gia này tàn lụi theo. Vậy nên, việc vương quốc Bravo đang cố cầu cứu các công hội lớn là điều duy nhất họ có thể làm lúc này.
Bên cạnh đó, ngài Daniel cũng không loại trừ khả năng các hầm mộ, hầm ngục, nghĩa trang, phế tích sẽ trổi dậy nhiều quái vật là điều không thể tránh khỏi. Khi phạm vi ăn mòn của hố Abyssal không đủ vươn tới những thành trấn xa xôi, thì lũ quái vật này sẽ là công cụ để năng lượng hắc hóa tiến xa thêm một bước. Những thành trì, tiền đồn, làng mạc, thị trấn quy mô nhỏ sẽ không thể nào vượt qua khỏi những đợt tấn công dồn dập từ các đợt sóng quái vật. Lũ quái bị biến đổi bởi Abyssal sẽ vừa là rào chắn vừa là hạt giống phát tán năng lượng tha hóa dựa trên việc chúng đã tiến được bao xa.
Đối với nhân loại bình thường thì đây là một điềm xấu. Vì người thường khi hít hay nhiễm phải số năng lượng tha hóa ấy, thì sẽ bị biến đổi thành những con Morbus và tôi đã từng đối đầu với những sinh vật dị hình bẹo dạng ấy. Chúng có ba loại. Một là vừa mới biến đổi, chúng không khác gì xác sống nhưng chúng đã sở hữu được thể chất vượt trội so với người bình thường. Hai là loại đã tiến hóa, chúng biến thành những con bọ hình người với cái đầu có nhiều xúc tu li ti hay cơ hàm rắn chắc. Đặc điểm của giai đoạn này là chúng rất khỏe, di chuyển linh hoạt và kháng hầu như mọi đòn tấn công vật lý lẫn ma pháp. Cuối cùng là loại thứ ba, loại này thì lại chia ra thành hai nhánh. Nhánh một giống như lũ tiến hóa lần hai, nhưng lại có một lớp mai như vỏ sò rắn chắc vô cùng và cơ tay cũng phình to theo như là tấm khiên sắt, chúng là quân ở tuyến đầu nếu cần phải tấn công vào một thành trì nào đó. Loại tiến hóa thứ hai ở lần lột xác thứ ba này là những con Morbus độc. Chúng có ngoại hình không khác gì đám Morbus có mai, nhưng thay vì có mai cứng bảo vệ trên lưng thì chúng lại mọc đầy những mụn cóc dễ vỡ chứa đầy kịch độc. Việc của chúng chính là quăng những túi độc trên lưng vào nhân loại, nhằm để biến đổi con người thành đồng loại của chúng. Nếu những đội quân quái vật như thế tấn công vào các thành trì lớn với số lượng ngày một nhiều thì không sớm cũng muộn, tên của một vương quốc sẽ sớm bị xóa sổ khỏi bản đồ.
Hơn nữa, tình hình ở vương quốc Bravo này còn có thể tệ hơn nữa, vì chẳng ai có thông tin về hố Abyssal ở vương quốc này đã xuất hiện được bao lâu. Hố Abyssal một khi xuất hiện càng lâu, thì càng dễ định hình cầu nối cho hai thế giới liên thông với nhau. Mà một khi cầu nối đã được định hình, thì các sinh vật khủng khiếp hơn từ bên kia Abyss sẽ tràn qua thế giới này để biến tất cả thành địa ngục. Điển hình là con Lionotus đã từng giao chiến với tôi và Jerene tại hồ Narsell, và chúng tôi đã thảm bại trước nó nếu không có ngài Thanatos ứng cứu. Mà đó chỉ mới là sinh vật khởi đầu của Abyssal thôi, vì cầu nối khi đó ở hồ Narsell vẫn chưa hoàn thiện và kích thước hố Abyss ở đó không hề đủ lớn. Thế nên, việc một con Lionotus lọt qua được chỉ chứng tỏ nó chỉ mới là con non, và vẫn còn kém kinh nghiệm thực chiến. Dẫu thế, với sức mạnh ban sơ của nó cũng đã đủ khiến cho tôi khi đó đủ khốn đốn rồi. Vì vậy, với tư cách là một người từng đương đầu với tai họa Abyssal, thì tôi biết nhân loại không nên coi thường và thờ ơ với những cảnh báo có liên quan.
Sau gần nửa giờ ngồi xe ngựa tròng trành như đi tàu thủy, thì cuối cùng chúng tôi cũng đã đến được đền thờ. Ấn tượng đầu tiên của tôi đối với đền thờ này là chỉ có nét cổ kính của phong cách gothic pha tạp chút hơi hướng của Victoria, còn lại thì nó nhỏ bé đến phát sợ. Ngôi đền này chỉ tầm bốn đến năm mươi mươi mét vuông, nói nó là một ngôi nhà thờ nhỏ thì còn tạm chấp nhận được chứ nói đây là đền thờ thì quy mô quá đỗi nhỏ bé rồi. Hoặc là, do tôi đã quen với việc ở xa hoa trong các tòa lâu đài to lớn, hay đã chiêm ngưỡng đủ nhiều những ngôi đền lộng lẫy khác nên mới mang tư tưởng đền thờ là phải to lớn chứ không phải nhỏ như thế này.
“Đền thờ giờ này cũng đã tới giờ tắt đèn rồi. Thế nên, từ giờ chúng ta sẽ chia ra hai bên để nghỉ ngơi nhé.” Teresa vui vẻ hướng dẫn mọi người khi tất cả đã bước vào đại sảnh tòa nhà. “Dãy phòng phía Đông là dành cho nam giới, còn dãy phía Tây dành cho nữ giới. Còn ai không xác định được giới tính thì có thể ra nhà kho ở vườn hoa phía sau mà ngủ.” Sau câu đùa dí dỏm, cũng có phần vô duyên ấy thì Teresa quay qua nhìn tôi cười một cái. Cô ấy tiếp tục. “Các vị sẽ được giám mục ở đây hướng dẫn đến những phòng dành cho khách. Và đây không phải là khách sạn, nên nếu ai có nhu cầu ăn đêm thì có thể xuống phòng bếp ở cuối dãy hành lang tầng trệt để tự phục vụ. Các tu sĩ sẽ không cấm cảng gì mọi người đâu.”
“Vậy, nếu bọn tớ muốn trò chuyện với người nhà thì sao? Ở đây có phòng sinh hoạt tập thể không?” Rebecca hỏi, cô ấy cũng đang giơ tay phát biểu như một hướng đạo sinh.
“Rất tiếc, phòng sinh hoạt chung đã đóng cửa rồi. Nếu cậu có nhu cầu tâm sự với anh trai mình thì có thể ra hậu hoa viên để nói chuyện, hoặc tại đại sảnh này cũng được nếu cậu không phiền bị người khác nghe được.” Teresa cũng nhiệt tình giải thích, rồi cô ấy lại nhìn tôi với vẻ đầy bí hiểm. “Bên cạnh đó, tại ngôi nhà linh thiêng này nghiêm cấm những hoạt động trai gái lén lút hoặc thiếu lành mạnh.” Nói câu đó trước mặt mọi người, chẳng khác gì Teresa đang phủ đầu tôi cả, vì trong nhóm hiện tại chỉ có tôi với Audrey là cặp đôi đủ lý do phát sinh hành động nam hoan nữ ái thôi chứ còn ai vào đây nữa đâu. “Nếu mọi người đã hiểu những gì tôi nói thì giờ có thể quay về phòng tắm rửa, ăn uống, ngủ nghỉ rồi.”
Khi bắt đầu chia nhóm, tôi có ngoái nhìn về phía Audrey với vẻ luyến tiếc, và anh ấy cũng đáp lại tôi với ánh mắt trìu mến lưu luyến khôn nguôi. Nhưng rồi, quy định là quy định, đã phải tạm ở lại nơi này thì chúng tôi đành phải tuân thủ quy tắc của đền thờ này thôi. Dù sao thì cũng chỉ là một đêm, khi nào rời khỏi đền thờ này rồi thì tôi và Audrey sẽ có thừa thời gian để bắt tay vào công cuộc tạo em bé.
“Nào, giờ là lúc chúng ta cần gột rửa những thứ ô uế khỏi cơ thể lẫn tâm hồn chúng ta rồi.” Teresa vừa vỗ tay một cái vừa nói với vẻ hứng thú vô cùng. “Tôi sẽ chỉ dẫn mọi người phòng riêng của mình và khu nhà tắm dành cho nữ giới.” Rồi cô ấy nhìn lại đội hình điểm danh bằng mắt xong nói tiếp. “Còn thiếu tiểu thư Isael nhỉ? Cô ấy đi đâu rồi à?”
“Cô ấy đã cùng ông Lùn, cậu Dark Elf và ông Locknar tham quan thị trấn rồi.” Tôi trả lời.
“Thế à, vậy thì để tôi cho người đi tìm họ.” Cô ấy định giơ tay lên gọi ai đó thì bị một giọng nói cắt ngang.
“Không cần đâu.” Eira nói. “Ngài Daniel có bảo rằng chừng nào họ vui chơi xong thì hãy về đền thờ.”
“Ồ, thế à.” Cô ấy cười mỉm. “Nhưng chí ít cũng cần phải có người dẫn đường họ đến đây chứ.” Teresa lần nữa giơ cao tay ra hiệu. “Ngài Musgrave.”
Ít giây sau tiếng gọi. Từ ngoài, một ông béo chạy vào với dáng vẻ nhễ nhại mồ hôi. Đến nơi thì ông ấy đứng nghiêm chào Teresa dõng dạc nói. “Thánh Nữ cho gọi tôi.”
“Ông còn nhớ một chàng Dark Elf lắm mồm, một ông người Lùn hay càu nhàu, một ông thuyền trưởng người phương Bắc, cùng một cô hiệp sĩ da rám nắng kiệm lời mà phải không?” Cô ấy liệt kê một loạt đặc điểm nhận dạng thành viên xong lại tiếp. “Đó là những người đi cùng với chúng ta trong chuyến đi vừa rồi. Giờ họ đang vui vẻ khám phá thị trấn dưới kia, phiền ông hãy khoan tháo cương xe, mà hãy đi đón họ giúp tôi nhé. Cám ơn ông rất nhiều vì đã tận tụy đến giờ này.”
“Được phục vụ cho Thánh Nữ là niềm vinh hạnh của tôi.” Ông mập lần nữa nghiêm trang làm động tác chào và hành lễ với Teresa xong mới lùi ra thực hiện nhiệm vụ.
“Ông ấy nhiệt tình quá đúng không?” Teresa quay sang cười với mọi người. “Thôi, giờ đến lúc ta mở lòng tâm sự với nhau rồi đó.” Cô ấy chủ yếu nhắm vào tôi. “À tôi quên nói.” Cô ấy quay sang nhắc nhở mọi người. “Hồ tắm ở đây chỉ nhỏ bằng một cái bồn thôi, nên ta chỉ có thể tắm cùng lúc hai người một bồn. Nhưng các bồn không cách xa nhau quá nên ta vẫn có thể trò chuyện với nhau được. Tôi và Lena một bồn, cặp sinh đôi một bồn, Rebecca và Alida một bồn. Không ai phản đối chứ?” Cô ấy lại hỏi với vẻ mặt tinh nghịch. Và hiển nhiên không một ai có ý kiến gì ngoại rừ tôi nhưng tôi chẳng nói ra. Vì, tôi biết thế nào trong bồn tắm chật chội cô ta cũng sẽ tìm đủ trò làm phiền tôi mà thôi.
Vì chẳng có ai có ý kiến gì, nên Teresa đã vui vẻ dẫn chúng tôi đi nhận phòng và chuẩn bị khăn tắm cùng những thứ khác trước khi di chuyển xuống nhà tắm tập thể. Tại phòng tắm nữ của đền thờ, nơi này có cách bài trí khá mộc mạc và giản dị nhưng lại tạo một cảm giác ấm áp và không gian thư giản lý tưởng sau một chuyến đi dài. Mùi hương tinh dầu, mùi nến sáp tỏa ra hòa huyện vào nhau tạo thành một hương thơm dìu dịu giúp tinh thần sản khoái khi ngâm mình trong bồn nước ấm và đắp khăn ấm lên vùng mắt. Tôi công nhận, Teresa cũng rất biết hưởng thụ và chăm sóc tinh thần.
Khi trong bồn nước ấm chỉ có tôi và Teresa, thì cô ấy đột nhiên nằm đè lên người tôi thì thầm. “Giờ tôi nên gọi cô là gì đây? Thánh Nữ hay Nữ Thần?”
“Cô lại định bày trò gì vậy?” Tôi hỏi, khi cô ấy cứ cọ cọ cơ thể cô ấy với cơ thể tôi lên xuống liên tục. Tôi có thể cảm nhận được túi khí của cô ấy và tôi đang va chạm với nhau sau những chuyển động nho nhỏ đó. Phải nói là, của cô ta to ngang ngửa với tôi.
“Tôi không bày trò gì cả, tôi chỉ đang định tranh thủ thân mật với cô khi những người khác vẫn còn đang bận tắm gội bên ngoài thôi.” Nói rồi cô ta bắt đầu liếm phần xương quai xanh của tôi, lên tới phần cổ rồi kéo dài lên tới mang tai, khiến tôi giật bắn mình mà đẩy cô ta ra.
“Ê, cô là Thánh Nữ đó nha, hành động cần phải ý tứ chứ.” Tôi nhắc nhở cô ta.
“Thánh Nữ gì ở đây chứ, tôi chỉ là một cô gái bình thường đang thân mật với bạn của mình trong lúc tắm thôi mà.” Teresa liếm mép, gương mặt thì tạo ra một biểu cảm trông dâm tà cực kỳ. Tôi biết là cô ta không bình thường mà.
“Thân mật thì cùng lắm cũng chỉ đụng chạm thân thể với nhau thôi, chứ ai đời nào lại đi liếm mặt người khác như cô vậy?” Tôi lấy khăn lau chỗ Teresa đã liếm qua, đồng thời vẫn dè chừng cô ấy.
“Cô hiểu lầm hành động ban nãy của tôi rồi.” Cô ta cười tít mắt giải thích. “Ban nãy tôi chỉ nếm thử mùi vị của tân Nữ Thần mà thôi.”
“Nghĩa là sao?” Tôi hỏi, vẫn không hạ cảnh giác.
“Nghĩa là tôi đang phán đoán khả năng hiện tại của cô, đồng thời cũng có một gợi ý nho nhỏ.” Teresa lại tiếp tục áp sát lại gần tôi lần nữa. Một tay cô ấy vòng qua eo tôi tay còn lại thì miết ngón tay dọc khắp cơ thể tôi mà nói. “Tôi cần cô giúp một việc, đổi lại, tôi sẽ chỉ cô cách có thể mang thai mà Eira và Stella vẫn có thể ở lại vị diện thời không này mà không hề biến mất.”
“Làm cách nào? Cái giá sẽ là gì?” Tôi đối mắt cô ta hỏi lại ngay, vì đây là vấn đề âu lo của tôi từ khi nhận lại hai đứa nhỏ đến giờ.
“Cái giá phải trả là gì thì khoan bàn tới, vì nó sẽ tiêu tốn kha khá thời gian của cô hơn là phải trả giá bằng một vật chất cụ thể nào đó. Còn về làm cách nào để Eira lẫn Stella tiếp tục tồn tại thì...” Cô ấy đột nhiên nở nụ cười nguy hiểm nhìn tôi. “Bước đầu tiên, là tôi cần hút thần lực của cô.” Không để tôi kịp định thần, Teresa bất ngờ vồ tới khóa môi với tôi và cô ấy bắt đầu để lưỡi chạm lưỡi rồi hút lấy hút để sức mạnh của tôi. Tay cô ấy thì lại đang mơn trớn vuốt ve mân mê cơ thể tôi, thi thoảng lại véo đỉnh núi của tôi để kích thích, cùng đầu gối cô ấy liên tục cà cạ vào khu ngã ba tình giữa hai chân tôi. Dần dần, tôi cảm thấy mình đang bị yếu đi khi bị cô ta nằm đè lên người. Vừa bị hút sức mạnh lại vừa bị kích thích sự khoái cảm, tâm trí tôi bị pha trộn giữa hai loại cảm giác đê mê và suy nhược, khiến tôi phải trợn mắt ngược lên khi lưỡi của Teresa liên tục đá qua đánh lại khám phá hết bên trong khoang miệng mình. Kết thúc giai đoạn hút sức mạnh, môi chúng tôi tách nhau ra nhưng vẫn còn liên kết với nhau bởi một sợi nước bọt bị kéo dãn ở khóe môi tôi và cô ta. Teresa giơ bàn tay đã đùa nghịch cơ thể tôi lên, cho tôi nhìn thấy tay cô ấy đang dính một thứ chất lỏng nhớp nháp màu trắng đục trước khi nói. “Nhìn này Lena, ngực cô tiết sữa rồi. Cơ thể cô đã trong giai đoạn đầu sẵn sàng cho việc làm mẹ rồi đấy.”
~*~
Trong quá trình Lena còn đang mắc kẹt với Teresa, thì ở một nơi nào đó, Mắt Tím đang dần tỉnh dậy ở một nơi gò bó chật hẹp, giống như cả cơ thể cô đang bị nhồi nhét vào một không gian kín nào đó. Cô thều thào. “Mắt Xanh, cô đâu rồi? Tôi cảm thấy ngột ngạt bí bức quá, cứu tôi với. Tôi sợ quá, Mắt Xanh.” Cô ngập ngừng. “Nhưng... Mắt Xanh là ai? Còn mình là ai?” Cô chợt nhớ ra. “A... Mắt Xanh là... là... Yuki, còn mình là Lena. Không, mình mới là Yuki. Vậy... mình vừa đang cầu cứu ai? Còn Lena... là ai nữa?” Cô dần cảm thấy trở nên đau đớn hơn. “Tại sao... ký ức của mình... lại hỗn loạn thế này? Những ánh sáng... những bóng người mặc đồ xanh... lẫn âm thanh rít tai của kim loại luôn văng vẳng trong đầu của mình là gì? Nỗi đau thể xác... mà mình phải mang... sau khi nhìn thấy vòng sáng đó là sao? Tại sao... tại sao... mình lại bị nhốt ở một nơi tối tăm chật hẹp như thế này?” Cô ấy lại bắt đầu kêu lên một cách thống khổ. “Làm ơn... có ai đó nghe thấy tôi không? Xin hãy giải thoát tôi khỏi nơi đây.”
0 Bình luận