Esperanza hạ cánh xuống thủ đô Rissawies một lần nữa, rời khỏi tàu bay và tự mình đi. Cô không định đến gặp Klaus ngay mà muốn tham quan thủ đô trước.
Hoa nở rộ khắp nơi, xen lẫn ánh nắng vàng óng xuyên qua những mái vòm kính khổng lồ. Hơi nước trắng đục bốc lên từ hàng trăm ống khói máy hơi nước, hòa quyện với mùi kim loại nóng và dầu máy móc. Rissawies trông như một kinh đô của khoa học và hơi nước, rực rỡ, ồn ào, ẩm ướt đến ngột ngạt. Không khí dính dớp bám vào da thịt, thấm qua lớp vải mỏng của áo khoác, hơi ẩm từ không khí lan tỏa từ các khu phức hợp và vô số máy hơi nước khổng lồ.
Cô bước dọc theo đại lộ chính. Những quán ăn mở rộng cửa, ánh sáng vàng ấm áp tràn ra vỉa hè. Dòng người tấp nập: quý ông đội mũ chóp cao, áo đuôi tôm chỉnh tề, tay cầm gậy bạc; quý cô khoác váy tầng tầng lớp lớp, ngồi trên những ban công lầu hai, tay nâng tách trà latica nghi ngút khói. Tiếng cười nói, tiếng leng keng dao nĩa, tiếng rít của máy bơm hơi nước... Chúng sống động và mê đắm đến kỳ lạ.
Hương cà phê olak thoang thoảng lan tỏa, quyện cùng mùi bánh ngọt mới nướng, vani, quế, mật ong cháy khét nhẹ. Mùi trà latica đắng chát xen lẫn chút mùi thơm từ hoa oải hương, Esperanza chậm rãi nhắm đôi mắt của mình lại để tận hưởng bầu không khí của đế đô.
Cô chỉnh lại trang phục, vẫn giữ con bọ điều chỉnh nhiệt độ trên mu bàn tay.
Tháo nó ra và cầm trên tay, cô tự hỏi: liệu thứ này có thể trở thành một thứ gì đó đặc biệt hơn?
Đến một quán cà phê ven phố, Esperanza gọi ly cà phê quế. Ly sứ trắng nóng hổi được đặt xuống trước mặt cô, mùi quế xanh đặc biệt là thứ khiến cô mê mẫn, nó ngọt và không hề có chút cay nào. Cô từ tốn cầm muỗng khuấy lên, vòng tròn chậm rãi tạo nên những xoáy nhỏ trên bề mặt đen nhánh. Đôi mắt cô dán chặt vào con bọ điều chỉnh nhiệt độ đang nằm im lìm bên cạnh tách cà phê.
Cô dùng thân thìa cạy nhẹ nắp con bọ ra. Tiếng kim loại kêu khẽ, nắp bật mở. Bên trong lộ ra một mớ bảng mạch và bánh răng phức tạp, những sợi dây đồng mảnh mai đan xen như mạng nhện.
Dù không giỏi sử dụng hay chế tạo máy móc như anh trai, trong quá khứ cô vẫn được học qua một chút về chúng.
Bảng mạch và bánh răng phức tạp khiến cô choáng váng, nhưng thứ thu hút nhất là phần lõi của nó: một khối vuông bằng đồng thau.
Esperanza cầm khối vuông lên, ngón tay run run nhẹ. Cô cạy vỏ đồng thau ra bằng đầu thìa. Khi lớp vỏ bật mở, thứ bên trong hiện ra khiến tim cô thắt lại.
Khi thấy thứ bên trong, Esperanza phản ứng nhanh như cắt. Tay trái vội vàng rút khăn tay từ túi áo, tay phải đặt tinh thể xuống giữa khăn, cô gói chặt lại, từng nếp gấp cẩn thận, không để bất kỳ khe hở nào lộ ra. Sau đó cô đắp lõi trở vào con bọ máy, lắp nắp lại, rồi quấn thêm lớp khăn tay bên ngoài như một lớp băng bảo vệ. Cô kiểm tra hai lần, sờ khắp các cạnh, chắc chắn không còn khe hở nào mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Umesia thô? Cô lau tay, trầm ngâm nhìn lại con bọ. Thứ này vượt ngoài hiểu biết của mình, Esperanza thầm nghĩ. Một viên Umesia kết hợp mạch thiết bị và bánh răng lại tạo lớp màn giữ nhiệt, truyền nhiệt trong cơ thể người chỉ bằng cách đeo lên? Thật kỳ lạ làm sao...
Cô gọi thêm phần bánh ngọt, chiếc bánh trắng mềm mịn hình tam giác trông thật ngon mắt.
Tích tắc, tích tắc.
Nhìn lên đồng hồ quán, cô cảm giác thời gian trôi nhanh hơn bình thường.
Mới đó đã gần chín giờ. Esperanza đứng dậy trả tiền và rời đi.
Cô đi thẳng đến sạp bán thông tin, một gian hàng nhỏ chen giữa phố thị đông đúc, mái che bằng vải dầu cũ kỹ, đèn khí gas lập lòe chiếu sáng những chồng giấy tờ xếp chồng chất. Theo những gì cô biết, nơi này cung cấp tin tức nhanh hơn bất kỳ tờ báo chính thống nào. Các tay buôn thông tin ở thủ đô luôn có nguồn riêng, cập nhật từng giờ, từng phút, miễn là người mua chịu chi.
Về giá, tất nhiên đắt hơn nhiều. Đôi khi đắt gấp bảy mươi lần tờ báo sáng.
Esperanza dừng lại trước sạp. Ánh mắt cô lướt qua những kệ gỗ treo đầy mẩu giấy ghi chú, những phong bì niêm phong, và vài tấm bảng nhỏ viết tay. Cô chú ý ngay đến kệ “Thánh Quốc”.
“Thánh Quốc, vùng sa mạc Otreisde.” Lời Eden bất ngờ vang lên trong đầu cô. Dù từng nghĩ không cần bận tâm, nhưng có lẽ cô thực sự muốn biết sự thật đằng sau những lời khó phân biệt thật giả đó.
Mở ví ra, Esperanza đếm lại số tiền mang theo… còn khoảng hai ngàn Pleurer. Con số đủ để mua hầu hết thứ mình muốn ở Litherquel, nhưng ở Rissawies thì không chắc cho lắm, cơ mà nếu để mua thông tin thì vẫn thừa sức.
Thông tin là thứ quý giá nhất đối với một Mindent, cô nghĩ. Cô từng chứng kiến những lão già trong nhà huấn luyện Sharon khắc nghiệt đến khủng khiếp. Trong những mảnh ký ức rời rạc, câu nói đó thực chất thuộc về một người, cũng là sư phụ của Sharon, người đã mười năm không gặp.
“Thưa anh, trong các thông tin anh có, có cái nào thực sự đặc biệt không?”
“Đặc biệt? Ý cô là sao?”
Esperanza ngồi đối diện gã buôn tin. Cô quan sát hắn kỹ lưỡng: đôi mắt cáo lanh lợi, miệng luôn nhếch lên một nụ cười đáng ghét khiến người ta khó chịu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi cụ thể hơn:
“Có thông tin gì về Thánh Quốc, vùng sa mạc Otreisde không?”
Gã buôn tin cười tươi hơn nữa, nụ cười kéo dài đến mang tai. Hắn đứng dậy, bước về phía một cái thùng gỗ lớn chứa đầy giấy lộn xộn, cúi xuống lục lọi từng tờ.
“Có chứ! Có chứ,” hắn vừa lục vừa nói, giọng hào hứng giả tạo. “Các vùng ở Thánh Quốc chúng tôi đều đã đi qua, ấn tượng rất mạnh về mọi thứ ở đó.” Hắn lấy ra một xấp giấy mỏng, bụi bám vàng khè, đặt cái rầm lên bàn gỗ cũ kỹ. “Cô mua với giá bao nhiêu?”
“Tôi không giỏi định giá lắm,” Esperanza mỉm cười nhẹ, giọng bình thản. “Anh nên cho tôi giá trực tiếp thì sẽ tốt hơn.”
“Ồ, tất nhiên! Giá của tôi sẽ là…” Gã đặt tay lên cằm, ra vẻ băn khoăn suy tư, mắt liếc nhanh qua xấp giấy. “Tám mươi Pleurer.”
Không cần nghĩ ngợi, cô gật đầu ngay. Tay cô mở ví, rút ra đúng tám tờ giấy bạc mỏng, đặt gọn gàng lên bàn. Gã buôn tin cầm lấy, đếm nhanh một lượt rồi nhét vào túi áo trong, nụ cười càng rộng hơn.
Dù không còn là nữ công tước, cô vẫn là Esperanza của Amoureux. Tiền với cô thì không bao giờ là vấn đề cả.
Nói về tiền, cô bỗng nhớ về cái lúc trước khi rời nhà, Saul đã chuyển cho cô 2,82% cổ phần thương hội dưới danh nghĩa công tước. Điều đó khiến cô nhận ra mình từng hiểu lầm cậu ta. Saul không phải con rối chờ giật dây, mà là kẻ khôn ngoan ẩn mình.
Tay phải cầm cây kem ốc quế trắng ngà, tay trái cầm xấp thông tin đã được gã mắt cáo kia tóm tắt, cô vừa đi vừa đọc.
“Otreisde - vùng sa mạc khắc nghiệt của Thánh Quốc. Diện tích 121.699 dặm, nhiều cồn cát lớn và dãy núi đá cao. Hầu hết thực vật không sinh trưởng được, nhưng một số làng mạc đặc biệt vẫn trồng được hoa màu, rau củ… Dân chúng đều là Thuật Sĩ, hầu hết biết dùng Bí Thuật ở mức độ nhất định.
Họ không thân thiện, nhất là với những chiến binh ẩn mình tại lòng chảo nguy hiểm của sa mạc.
Vì Thánh Quốc tồn tại theo hệ đa tôn giáo nên người Otreisde tôn thờ cho mình vị thần sa mạc - Joyeux, người mang đến nước và cát.
Người Otreisde thường có thái độ thù địch đối với những kẻ đến từ bên ngoài mà họ gọi là Sojel Ed Etgen.“
Cô tưởng tượng nếu anh trai còn sống và đến sa mạc đó theo lời Eden thì sao? Cảnh James đổ máu, giết người, cảnh con dao đâm vào ngực người anh trai khiến anh gục xuống trong vũng máu, màu đỏ tươi thấm lên nền cát nóng rực… tất cả suy nghĩ đó khiến lòng cô bồn chồn lo lắng.
Lật ra trang cuối cùng, bên dưới tập tài liệu này còn một tập khác được gã tay buôn gửi thêm. Có lẽ đống thông tin về Otreisde không thực sự đáng giá tới tận tám mươi Pleurer nhỉ? Esperanza mỉm cười khi nghĩ cái kẻ có bản mặt gian tà đó lại khá đáng tin cậy chứ không thuần túy chỉ là một tên lừa tiền.
“Hắc tinh?”
Thông tin ngắn gọn vài dòng, nhưng cô chú ý ngay biểu tượng ngôi sao đen.
Hắc tinh… hắc tinh… Ngón tay lướt từng dòng, cô lẩm bẩm.
“Tổ chức khủng bố chống chế độ quân chủ do hoàng đế trị vì, những kẻ điên… giết người không ghê tay… ẩn náu trong lòng đế quốc… cẩn thận với biểu tượng ngôi sao đen này.”
Esperanza ăn sạch cây kem rồi lấy giấy lau tay, đến thùng rác và ném đống thông tin vào trong. Cô đã ghi nhớ hết nội dung nên việc giữ lại cũng không cần thiết cho lắm, trí nhớ thực sự tốt cho những gì muốn nhớ và thực sự yếu kém khi không cần nhớ.
Dừng bước, từ xa cô thấy cột khói đen bốc lên. Cô nhận ra đó không phải hơi nước….là khói đen?
Uỳnh!
Tiếng nổ lớn vang vọng, lan đến tận chỗ cô đứng. Bịt tai, cơn gió mạnh thổi qua khiến mắt không mở nổi.
Một tòa tháp cao đang dần sụp đổ, từng mảng bê tông khổng lồ rơi xuống như mưa đá, đập nát mặt đường bên dưới thành những hố sâu hoắm.
“Cái gì vậy?”
Cột lửa khổng lồ bùng lên từ đằng xa, kèm theo tiếng nổ rung chuyển cả nền đất.
Tiếng hét đầu tiên xé toạc không khí. Dòng người chạy tán loạn đổ về hướng Esperanza như thác lũ vỡ đê. Họ xô đẩy, giẫm đạp lên nhau trong cơn hoảng loạn. Tiếng la hét, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng kim loại va chạm lẫn vào nhau, khung cảnh hoàn toàn chìm trong hỗn loạn. Esperanza nép sát vào lề đường, cố giữ thăng bằng giữa cơn bão người. Cô hít sâu, ép mình bình tĩnh, rồi quay người đi ngược dòng, lao thẳng vào tâm bão.
Sự tò mò giết chết con mèo.
Cô luồn lách qua đám đông đang hoảng loạn. Người già ngã quỵ bị giẫm đạp, trẻ nhỏ bị xô đẩy văng ra xa. Tiếng khóc, tiếng rên rỉ, tiếng xương gãy vang lên khắp nơi. Cô bước qua những thi thể đầu tiên, máu loang lổ dưới chân. Ở phía xa, bóng dáng thứ gì đó hiện rõ hơn.
Một lá cờ?
Lá cờ ngôi sao đen phấp phới dữ dội trên những con tàu bay khổng lồ. Bốn chiếc tàu khổng lồ lơ lửng, che khuất cả một góc trời. Từ bụng tàu, hàng chục sợi dây thừng thả xuống như mạng nhện. Những kẻ mặc quân phục đen, huy hiệu ngôi sao đen với viền trắng lóe sáng trước ngực, trượt xuống từ độ cao hàng trăm mét. Gần ba mươi tên đáp đất cùng lúc, tiếng giày đinh đập xuống mặt đường vang như sấm.
Chúng rút vũ khí ngay lập tức. Kiếm lưỡi cong sáng loáng, dao đồng thau lóe ánh lửa. Tòa tháp chính giữa quảng trường sụp đổ hoàn toàn, tiếng uỳnh kinh thiên động địa, đất đá, sắt thép, kính vỡ tung tóe khắp nơi, khói bụi mù mịt nuốt chửng cả một khu phố.
Những công trình giờ chỉ còn là đống đổ nát cháy đen.
“Otneimivom ne otejob reiqulcua arcasama, setnesrep ols sodot a atam!” Một tên gào lên, giọng khàn đặc do cái mũ kính tròn trên đầu hắn.
Ngay lập tức sau câu hiệu đó, cả bọn lao vào như lũ sói đói. Chúng chém giết không thương tiếc, giống như một lũ điên đồ sát tất cả những thứ có thể di chuyển. Một đứa bé đang bò trên mặt đất khóc ré lên bị lưỡi kiếm chém đứt đôi từ vai xuống hông, máu phun thành vòi, đầu và thân rơi riêng hai hướng.
Chúng cười lớn, tiếng cười man rợ át cả tiếng nổ.
Chúng giết mọi thứ chuyển động: đàn ông, phụ nữ, trẻ con, người già, chó mèo, thậm chí cả những con chim lạc đang bay thấp… Máu chảy thành sông trên đường phố, xác người chất đống, tay chân vặn vẹo trong vũng máu.
Một nhóm quân tự vệ địa phương lao đến hỗ trợ. Họ bắn súng, vung gươm, liều mạng với chúng.
Nhưng lũ Hắc Tinh quá hung tợn.
Một tên chém ngang ngực một người lính, ruột đổ ra ngoài. Tên khác dùng dao đồng thau đâm xuyên cổ họng một người khác.
Tiếng kim loại va chạm, tiếng xương gãy, tiếng thét đau đớn vang vọng khắp không gian.
Một tên phát hiện Esperanza. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, miệng nhe răng cười man rợ. Hắn lao tới như thú dữ, vung dao đồng thau chém ngang cổ cô.
Esperanza giật mình, tim đập thình thịch như muốn vỡ cả lồng ngực. Cô cúi người né lưỡi dao. Bản năng sống còn trỗi dậy, tâm trí cô quặn thắt đến kinh khủng. Cô rút con dao cơ khí từ thắt lưng, dùng hết sức đâm thẳng vào hông hắn.
Cú đâm trúng đích. Bánh răng trên lưỡi dao xoay điên cuồng. Khí nén khổng lồ bơm thẳng vào cơ thể gã. Bụng hắn phồng lên như quả bóng. Mạch máu nổi rõ trên da như mạng nhện. Mắt hắn trợn ngược, miệng há ra vì đau đớn tột cùng. Bánh răng thứ hai xoay. Ánh lửa lóe lên.
BÙM!
Tiếng nổ khủng khiếp phát ra từ bên trong. Nội tạng, xương cốt, cơ bắp, mạch máu nổ tung thành hỗn độn. Máu, thịt, nội tạng bắn tung tóe bên trong thân xác đó. Cơ thể hắn vỡ vụn từ bên trong, bên ngoài kỳ diệu thay không hề bị tổn thương một chút nào, nó giống như một cái bánh lớn ôm lấy đống hỗn loạn đỏ lòm ở bên trong.
Esperanza rút dao ra. Máu nóng bắn đầy mặt cô, mùi thịt cháy khét xộc lên mũi khiến cô nôn khan, tay run rẩy. Bàn tay cô run rẩy, sự sợ hãi xâm thực lấy tâm trí của cô. Cô vừa giết người.
Năm, sáu tên khác nhìn thấy. Chúng gầm gừ, lao tới cùng lúc, kiếm giơ cao.
Esperanza quay người định chạy. Đột nhiên một bàn tay to lớn nắm chặt vai cô, kéo mạnh về phía sau.
Cú bổ của tên phản loạn chém hụt, lưỡi kiếm cắm phập xuống đất. Tiếng súng nổ ran, hàng loạt viên đạn xuyên qua những tên mặc quân phục đen khiến máu bắn tung tóe.
Esperanza quay lại, quân hoàng gia ùn ùn kéo đến.
Quân phục lộng lẫy, huy hiệu hoàng thất rực rỡ. Súng trường giương lên, gươm rút khỏi vỏ, bước chân họ dồn dập như hành quân. Những người lính đế quốc lao thẳng vào lũ Hắc Tinh.
Quân hoàng gia đã đến!
Esperanza thở phào, cơ thể mềm nhũn, cô quắc mắt nhìn về phía người vừa cứu mình.
“Michael? Sao lại là anh?”
Cô sững sờ khi nhận ra gương mặt quen thuộc. Michael vẫn bình thản như mọi khi. Anh thả tay ra, để cô tự đứng vững. Đôi mắt anh lạnh lùng hướng về phía kẻ thù.
“Không có thời gian giải thích,” anh nói, giọng đều đều. Anh rút thanh gươm bên hông, ánh thép lóe lên dưới ánh lửa.
Anh lao tới đỡ một nhát kiếm chém xuống, tung cú đấm mạnh vào bụng đối thủ khiến gã khuỵu xuống.
Nhanh như cắt, anh vung gươm chém từ vai xuống ngực, xẻ đôi tên phản loạn.
Quân hoàng gia áp đảo hoàn toàn. Tiếng súng, tiếng gươm, tiếng thét hòa lẫn… Lũ Hắc Tinh bị cắt thành từng mảnh, đội hình chúng tang tác nhưng gần như không kẻ nào có ý định rút lui, đó là một cuộc tử chiến.
Những con tàu trên không bị quân hoàng gia tập kích dữ dội. Các toán lính mặc giáp sáng bóng nhảy dù từ tàu hộ tống, đáp thẳng lên boong tàu địch. Họ xông vào buồng lái trong tiếng kim loại va chạm chói tai, lưỡi gươm vung lên chém đứt cổ phi công.
Máu bắn tung tóe lên bảng điều khiển, đèn báo đỏ nhấp nháy điên cuồng. Từng con tàu một bị cướp đoạt, động cơ gầm rú rồi dần im bặt khi bị ép hạ cánh khẩn cấp xuống lòng thành phố.
Khói bụi mù mịt bốc lên từ những điểm đáp. Xác tàu nằm ngổn ngang giữa đường phố, cánh quạt khổng lồ vẫn quay chậm rãi trong tiếng rít yếu ớt.
Quân hoàng gia nhanh chóng bao vây, kéo những tên còn sống sót ra khỏi đống đổ nát. Chúng bị trói chặt tay chân bằng dây thừng thép, quỳ sụp xuống nền đá lát lạnh lẽo. Mũ bảo hộ bị tháo phăng ra, lộ ra khuôn mặt trắng bệch, méo mó.
Esperanza đứng cách đó không xa, ánh mắt cô dừng lại trên đôi mắt của chúng. Hoàn toàn đỏ rực như máu tươi, không một chút tròng trắng, không đồng tử, chỉ là hai hố lửa đang cháy âm ỉ. Chúng không chớp, không chớp một lần nào, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không với vẻ trống rỗng đáng sợ.
“Quả nhiên là Huyết Ma!” Một người trong nhóm lính hoàng gia thốt lên.
“Nhưng chúng không sử dụng bí thuật, thật quái lạ.” Một người khác thắc mắc, tay vẫn nắm chặt chuôi gươm dính máu, mắt dán vào những tên bị trói.
“Ôi dào! Nghĩ ngợi làm cái gì,” một tên lính khác chen vào, giọng lớn át cả tiếng khói lửa còn sót lại. “Chúng ta chỉ cần đem cái lũ khốn này về cho ngài Klaus thì sẽ biết lý do thôi.”
Quân hoàng gia liền áp giải những kẻ này đi. Esperanza nhìn bóng lưng họ, cô thấy có chút gì đó quen thuộc từ những người này.
“Họ là Ocitanfa đấy, giờ tiểu thư đã được thấy tận mắt rồi, cảm giác thế nào?”
Esperanza giật mình, cô không ngờ Hoàng đế lại cử hẳn quân chủ lực của ngài xuống để bắt một tiểu đội nhỏ của Hắc Tinh. Bọn chúng nguy hiểm đến mức đó ư? Esperanza tự mình bật cười nhẹ vì suy nghĩ đó, chúng đã suýt giết cô, vậy mà chưa đủ nguy hiểm ư?
Bỏ qua việc đó sang một bên đi,” Esperanza thở dài thườn thượt, đôi mắt vàng liếc xéo sang người đàn ông đứng cạnh mình. “Sao anh ở đây, đồ lừa đảo.”
Michael nhún vai, anh đáp lại đầy gượng ép:
“Ngài Eden muốn tôi đi bảo vệ tiểu thư đây, nhưng tiểu thư làm gì thì không được phép can thiệp. Nguyên văn là vậy đấy.”
“Rốt cuộc ngài ấy muốn cái gì ở tôi vậy chứ?”
“Tôi cũng không biết.”
Esperanza run tay. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn dính chút máu khô từ cú đâm trước đó. Cảm giác sợ hãi từ việc sát hại một ai đó vẫn còn nguyên vẹn, lạnh buốt len lỏi dọc sống lưng, khiến hơi thở cô ngắn lại. Nhưng lạ thay, sâu trong lồng ngực, cô không hề cảm thấy hối hận. Không một chút. Chỉ có sự trống rỗng kỳ lạ, như thể hành động ấy đã trở thành một phần tự nhiên của cô.
“Khó chịu thật…”
Cô đi tìm lại hành lý của mình ở đâu đó mà cô đã đánh rơi. Quay trở về con đường lúc đầu, cô tìm thấy chiếc vali vẫn còn nguyên vẹn, không hư hại một chút nào.
“Này Michael,” Esperanza hỏi. “Anh có biết ở Rissawies này có chỗ nào giống như chợ đen không?”
“Chợ đen à?” Michael ngẫm nghĩ một lúc.“Có một khu vực của đế quốc thuộc quyền quản lý của Thương hội Ánh Trăng. Về cơ bản có thể ví là chợ đen thật vì hàng cấm, thông tin bí mật, vũ khí lậu, thậm chí cả những món đồ cơ khí bị cấm chế tạo, cái gì cũng có… Nhớ không nhầm thì nó nằm ở quận Hạ Lưu, gần bến cảng hơi nước cũ. Nhưng tiểu thư…”
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt chậm rãi nhìn xuống cơ thể đầy máu me của Esperanza. Máu khô bám trên áo khoác, vấy lên tay áo, vài vệt loang lổ trên má và cổ. Mùi tanh nồng vẫn còn thoang thoảng quanh cô. Michael khẽ nhíu mày.
“…tôi nghĩ tiểu thư vẫn nên đi tìm nơi nào đó tắm rửa trước thì hay hơn.”
Esperanza nhìn xuống chính mình, rồi nhún vai như thể chẳng bận tâm lắm. Cô duỗi thẳng vai, các khớp xương kêu răng rắc nhẹ, máu khô trên da khiến cô cảm thấy ngứa ngáy. Cô liếc Michael một cái, rồi chỉ ngón tay về phía trước, hướng về con phố chính giờ trông không khác gì đống đổ nát.
“Được rồi… Chỉ đường đi.”
3 Bình luận
Hắc Tinh sau một đống lời kể thì cũng xuất hiện.
Quân hoàng thất chap trước nói tới, chap này đã thị uy năng lực.
Việc Esperanza xiên người xong bình thản có cảm giác như con bé này có cái gì đó siêu kỳ lạ.
Thg Klaus càng ngày càng sú, nhưng nói về sú thì phải kể tới Eden. Thằng cha này từ hồi chap kia uống máo Iluo xong thay đổi thái độ 180° xong còn nói là tôi đã thấy. Có khả năng là máu của huyết ma có gì đó như cho khả năng siêu nhiên, kiểu tiên tri nên Eden mới "thấy" được. Nếu y đã thấy được thì có phải chăng y đang thủ trò gì đó nên mới cho Michael đi theo Esperanza???
Sửa mấy chương kia đi đọc cho đỡ chán, chứ mà mấy độc giả không kiên nhẫn thì không chịu được tới mấy chap sau đâu