QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI
Chương 9: Tàu Trong Tuyết
0 Bình luận - Độ dài: 2,383 từ - Cập nhật:
Chuyến tàu di chuyển rất thuận lợi đến rãnh núi tuyết Mahaw, James nhìn ra ngoài để ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp đó. Một cánh đồng hoa tuyết nằm ở phía xa xa mang sắc xanh dương thẳm, tại nơi đó, những bông hoa kia cũng dường như đang phát sáng trong đêm.
James nhìn sang phía Sharon, cô Mindent đang ngủ rất say. Chuyến tàu này quá êm, nó giống như đang ngủ ở một khách sạn, không rung lắc cũng không tiếng ồn, đây thực sự là khoang chỉ dành riêng cho những con người thuộc tầng lớp thượng đẳng, những quý tộc mang tước vị cao.
Cậu rời khỏi giường, ăn mặc lại gọn gàng rồi tiến ra bên ngoài hành lang. Ở trên con tàu này có hẳn cả một phòng khách rất lớn, cứ như đây là một không gian tách biệt với cả đoàn tàu ngoài kia. Ở đây James nhìn thấy một vài người quen, bất ngờ hơn cả, James đã gặp lại người đồng nghiệp khi còn ở viện nghiên cứu.
"Luca!"
Người đàn ông với đôi mắt xanh, mặc trang phục lịch sự mang tầm vóc của một quý tộc nhã nhặn, cái chóp mũi hơi cao và gương mặt có phần vuông vức. Luca Aschides là đồng nghiệp cũ của James, anh ta cũng là một trong những người được tam hoàng tử Eden đặt cho danh hiệu “Trái tim máy”, một gã thợ chế tác tài ba.
"James, tôi cứ nghĩ mình không gặp lại anh nữa cơ."
Luca và James ôm lấy nhau thân thiện, cậu nhận lấy ly nước ép chanh từ anh ta.
"Nước ép chanh, món anh thích nhỉ?"
"Ồ không, tôi thích nước chanh đá, không phải ép chanh."
"Có gì khác biệt à?"
"Một bên ép lấy luôn vị đắng của vỏ, một bên chỉ lấy những gì ngon nhất, khác nhau lắm chứ."
Cả hai trái tim máy bước ra bên cạnh dãy ghế riêng và ngồi xuống, James thấy trên tàu có thêm vài người ăn mặc giống những kẻ bước ra từ vùng núi tuyết lạnh, dân du mục, đại loại vậy.
"Mấy tay buôn của thương hội Bình Minh không thể đi tàu bay đến Rissawies nên chúng cũng có tham gia, ăn mặc kỳ cục nhỉ?"
James gật đầu, mấy gã tay buôn này thuộc về công hội và thương hội, chắc là những gã cấp cao. Cậu không quan tâm lắm tới họ, dù sao thì công việc của cậu thường không tiếp xúc với đám buôn này nhiều, trừ khi cậu kế vị chức gia chủ, nhưng hiển nhiên James sẽ không bao giờ làm điều đó rồi.
"Bình thường làm gì có ai nghĩ được rằng những kẻ trông như thế lại có thể khiến hoàng đế của chúng ta chấp nhận ngoại giao và ký bản hiệp ước hòa bình với thánh quốc nhỉ."
Luca quả là một tên lắm mồm. James quá quen với người như anh ta bởi anh ta làm cậu cứ liên tưởng đến cô em gái bé bỏng ở nhà.
"Muốn qua chào hỏi không?"
"Xin khiếu đi, tôi không thích người của thương hội chút nào."
Luca sau một hồi trò chuyện, anh ta được một vài cô gái gọi sang bên, quả nhiên vẫn là một tay sát gái.
“Này James, cho anh cái này,” Luca lục trong túi áo ra một khối cầu tròn, một quả cầu bằng máy có màu đồng thau và đưa nó cho James, “Đây là một quả bom máy, yên tâm về chất lượng, nó không thể nổ được chỉ qua việc bị va đập hay cấn được đâu. Anh thử cầm về tìm hiểm xem, đây là phát minh của tôi đấy, biết đâu sau này anh lại cần đến nó.”
James gật đầu nhận lấy quả bom, chào tạm biệt Luca rồi đứng dậy đi về phía những người được gọi là tay buôn.
James bước đến cái gã trông ăn mặc giống lính từ phương Bắc lạnh lẽo, một tên du mục trong tuyết, nhưng thực chất đây lại là trang phục của tay buôn khi họ đi qua vùng núi tuyết lạnh giá này. Một bộ đồ đắt đỏ nhưng không kém phần đặc biệt, có thể giữ ấm cho cơ thể đồng thời giữ luôn hơi nhiệt ấm không thoát ra bên ngoài, giống một cái lò sưởi trong bộ đồ kín cổng cao tường.
Gã tay buôn Gref đối diện với James, trong mắt gã có một sự tham lam, thường không ai định nghĩa được con người đối phương chỉ qua ánh nhìn nhưng riêng với Gref, James thấy được trong gã một lòng tham điên dại, một thứ cảm giác cực kỳ lạ mà không thể giải thích bằng lời.
"Xin chào, ngài là?" Giọng gã đều đều, không mang nhiều âm hưởng của cảm xúc, nếu có thì có lẽ cũng chỉ mang tính thăm dò.
"Chào ngài, tôi là James S. Ashbourne của nhà Ashbourne. Rất vinh hạnh được gặp ngài."
Đồng tử của Gref giãn ra như một con nghiện khi được sờ vào ma túy, hắn bắt tay với James cùng một nụ cười thương hiệu của những kẻ mời chào.
"Ra là ngài, ra là ngài! James Ashbourne lừng danh, Trái tim máy của viện nghiên cứu! Rất vinh hạnh cho tôi khi được gặp ngài!"
Gref ngửi được lợi ích, gã hiểu đứa con cả của công tước có giá trị đến cỡ nào, việc lập mối quan hệ làm ăn là không thể thiếu.
Những hành khách khác khi nghe đến danh liền vây quanh James, họ chào hỏi, bắt tay, mời cả rượu cùng đồ ăn như bánh ngọt cho cậu dù cậu đã cố từ chối.
"Ngài James, tôi nghe nói lễ thừa kế sẽ bắt đầu vào vài tháng đến."
"Cậu James, viện nghiên cứu sắp có phát minh mới phải không, tôi có nghe các Trái Tim Máy được tam hoàng tử Eden triệu tập."
"Ngài James! Tôi là Marcelin của Polluxio, rất mong được hợp tác với ngài trong tương lai."
Lời của họ cứ ồn ào giống như đàn kiến vỡ tổ. James càng lúc càng khó chịu nhưng cậu lại không thể làm mất hình tượng gia tộc, ít nhất là cho đến bây giờ cậu không thể làm điều đó được. Cậu cố thoát ra và may mắn rời được khỏi đó. James gặp riêng tay buôn Gref để nói chuyện.
"Xin hỏi, bên thương hội có gì lại khiến họ chú ý đến mức đến Rissawies vậy?"
Gref nhún vai kèm lắc đầu.
"Tôi không biết nữa, đúng hơn là chúng tôi chỉ đến theo lệnh vì những ông chủ lớn của Đại Thương Hội đã yêu cầu chúng tôi đến thôi."
"Tay buôn mà lại không biết mình sẽ làm gì sao?"
Gã buôn cười, không hề có chút khó chịu nào với lời nghi ngờ của James, đôi tay gã xoa vào nhau như đang mời gọi, thói quen chung của những tên buôn bán khi chúng muốn chào hàng ai đó.
"Tay buôn thì cũng chỉ là những người làm thuê thôi."
James gật đầu, cậu công nhận điều này và cũng hiểu được điều này. Cậu nhìn ra bên ngoài cửa sổ hành lang. Một khung cảnh đẹp của những dãy núi tuyết trắng, đơn điệu nhưng đẹp đẽ, nhạt nhẽo nhưng thú vị. James vỗ vào vai của gã Gref, cuộc gặp gỡ của họ cũng kết thúc tại đây.
James không có suy nghĩ gì nhiều về việc làm quen với các tay buôn, nhưng thủ lĩnh, à không, phải gọi là chủ của viện nghiên cứu, trái tim máy đầu tiên có gửi thư nặc danh yêu cầu mọi người phải có mối quan hệ thật tốt với bên của thương hội, vì các vật liệu và các vật mà cả nhóm sử dụng để nghiên cứu máy móc đều mua được ở các tay buôn, còn các mặt hàng khác trên thị trường chỉ là hàng thải.
Thương hội đúng là điên rồ, họ thâu tóm toàn bộ thị trường hàng hoá và độc chiếm luôn đồng tiền chính và đồng tiền chung. Tiền tệ của cả hai nước đều có chung một loại, đó là Pleurer, loại tiền giấy được thương hội tỉ mỉ tạo ra, được sản xuất hàng loạt và đặc biệt là không thể làm giả. Nếu quốc gia muốn giao thương với nhau hoặc họ muốn với thương hội, họ phải sử dụng chung đồng tiền của thương hội yêu cầu.
James ngừng cảm thán, cậu nhanh chóng trở về phòng ngủ của mình, ngồi vào bàn và bắt đầu lật cuốn bút ký ra.
Ngôn ngữ cổ đại, quả thực không dễ đọc chút nào, dường như đây là cuốn bút ký được viết tay nên chữ viết thậm chí còn rất khó đọc.
"Mình sẽ phải phiên dịch thứ này… tốn thời gian lắm đây."
James lật từng trang, bắt đầu ghi chép lại từng chút từng chút một.
“Ngài đang nghe thấy, ngài đang nhìn thấy, ngài đang hiểu, ngài đang dõi theo.”
"Câu mở đầu quái dị thật."
Cậu viết vội vào một cuốn sổ khác, phía ngoài kia, đoàn tàu vẫn tiếp tục chạy.
“Cơ thể ngài được tạo ra từ hơi nước và bánh răng, cấu thành thế giới, ngài ở khắp mọi nơi. Kỹ sư đầu tiên sẽ khiến ngài sống dậy, nhưng người đó đang bị giam cầm.”
James càng lúc càng thấy nội dung này kỳ lạ, nó khiến cậu rợn người nhưng cũng có phần phấn khích.
James tiếp tục dịch, từ lúc này trở đi, đoạn ký tự được viết vô cùng nguệch ngoạc.
“Ngài hủy diệt tất cả trong cơn cuồng loạn. Vị thần màu trắng đã tiêu diệt ngài. Thân xác ngài vỡ nát và lưu lạc khắp mọi nơi. Tôi không thể tìm được, chúng tôi đã mất liên kết với ngài, Thợ chế tác đã bị bắt, kẻ được người Galmona gọi là "Đấng cứu thế" đã giam thợ chế tác trong chính thân xác của ngài.”
James ngả lưng ra ghế xoa xoa huyệt thái dương, thông tin mới này làm cậu bất ngờ, nhưng thứ làm cậu ngạc nhiên hơn là việc cuốn bút ký này hoàn toàn giống như một cuốn nhật ký chứ không phải thông tin để chế tạo cái gì liên quan tới thần bí giống như đã được nói đến.
Thứ này giống một quyển kinh thánh hơn.
Gã trai nhà công tước đóng cuốn sổ lại, cậu không muốn đọc thêm vì cũng đoán được nội dung phía sau. Có lẽ nó liên quan đến những câu chuyện tầm phào giống như một cuốn kinh thánh mà thôi.
James bước về phía cửa, nhưng khi tay cậu cầm vào núm vặn, có một cảm giác gì đó khiến cậu khựng người lại.
Cảm giác đó giống như ở phía sau cánh cửa này lưỡi dao sắc nhọn đang chuẩn bị tấn công cậu.
James quay trở lại phòng, cậu lay người Sharon đang ngủ say dậy. Cô hầu mở mắt, ngáp một hơi dài rồi nhìn cậu mà hỏi.
"Chuyện gì thế?"
"Có kẻ địch, tôi nghĩ vậy."
James cầm súng lên, cậu kiểm tra đạn trong ổ, vừa tròn tám viên đạn. Cảm giác, đó chỉ là cảm giác mà thôi, cái cảm giác bất ngờ đến rợn người, cái cảm giác lạ lùng đến không thể lý giải.
Căn phòng này cách âm quá tốt, đó cũng là một lý do khiến cậu đôi lúc không an tâm, cậu không thể nào kiểm soát được những gì nằm bên ngoài toa tàu.
Có tấn công? Không thể nào, không thể có tấn công trên tàu đến thủ đô vì an ninh trên tàu được lực lượng bảo an hoàng gia bảo vệ, trừ khi là thứ gì đó khác.
Nhưng vô lý… tại sao cậu có thể cảm nhận được có ai đó bên ngoài?
Từ từ vặn núm cửa, James ngay lập tức vung báng súng tấn công. Cú đập mạnh đến mức đã trúng một ai đó, người đó đập vào tường của toa tàu, nằm gục xuống bất tỉnh.
"Cậu chủ… hình như đó là nhân viên soát vé."
"Hình… hình như thế, chết rồi, gây họa rồi!"
Khi James quay lại hốt hoảng với việc đánh nhầm người, sau lưng của cậu, từ bụng của người đàn ông kia có gì đó đang ngọ nguậy. Người soát vé bỗng nằm vật ra, cả người anh ta co giật, James càng hoảng hốt hơn, nhưng sau đó chuyển sang kinh hãi.
Cơ thể của người soát vé trương sình lên, từng mảng da thịt bắt đầu phồng rộp, lở loét.
Cảnh tượng đó kinh tởm đến tột độ.
James lập tức nổ ba phát đạn giết chết ông ta, cơ thể đó cũng ngừng biến hoá, cơ thể đó xẹp dần và nổ một vụ nổ nhỏ, toé máu ra khắp nơi.
James thấy gì đó, có gì đó đang bò ra từ xác của người đàn ông. Cậu cầm súng bắn chết thứ sinh vật đó, nó kêu lên một tiếng chói tai khi trúng đạn rồi lăn quay ra chết.
James cúi xuống nhìn, đó là một sinh vật giống như một con chim non có bộ lông trắng đang mọc nham nhở. Cậu chưa từng thấy thứ gì như nó trước đây, James quắc tay gọi Sharon đến.
Cô cầm sinh vật đó lên quan sát, kiểm tra từng đường nét cơ thể và máu của loài này, máu của chúng có màu tím đen, nhớt và trơn như dầu.
"Cô có biết nó là gì không?"
"Không, tôi chưa từng thấy thứ gì như nó trước đây."
Uỳnh!
Đoàn tàu bỗng phát ra âm thanh động trời, cả con tàu rung lắc dữ dội như muốn lật khỏi đường ray, mãi mới ổn định được. Tiếng loa thông báo kêu lên tiếng chuông khẩn cấp, đoàn tàu dừng lại giữa lằn ranh núi tuyết, bên ngoài, tuyết đã nuốt chửng con tàu sắt đen.
0 Bình luận