Lễ trưởng thành của Saul Ashbourne cũng long trọng không khác hai người anh chị của mình, thậm chí còn đặc biệt hơn khi đích thân tất cả những người trong hoàng tộc đều đến để dự, ngoại trừ tam hoàng tử David.
Lần đầu tiên, hoàng đế Caesar đích thân tham dự một buổi lễ trưởng thành chứ không phải do con của ngài hay người mang chỉ dụ của ngài. Ngài bước đi trong sảnh đại tiệc, những đại gia tộc phải né đường cho vị vua của họ, vị hoàng đế tối cao đã khai sinh ra Maucules.
Đôi mắt của ngài quét qua nơi đây, Caesar thấy các gia chủ của các đại gia tộc, những kẻ đã từng cùng ngài lập ra đế quốc, nhưng giờ thì sao? Họ là những kẻ phản nghịch, chính họ đã tạo ra một tình thế kiềng ba chân, đại gia tộc, hoàng thất và thương hội, ai cũng biết một điều, trong chính trị, thế kiềng ba chân rất dễ sụp đổ.
Thật bực mình làm sao, những kẻ mang danh đại gia tộc này này còn không biết điều trong khi ngoài kia, thánh quốc đang chực chờ để đem đống giáo lý thần thánh vào trong đế quốc xinh đẹp của ngài.
Nhưng ngài vẫn có hy vọng rất lớn về người thừa kế này, Saul Ashbourne.
Caesar có nghe người mang chỉ dụ của ngài kể lại sau khi hắn gặp mẫu thân của Saul Ashbourne trong phòng riêng, ả phù thủy đó đã kể về con trai của mình như một con rối tuyệt đối vâng lời hoàng thất. Nó khiến vị hoàng đế này rất vui, tại sao ngài lại không vui được cơ chứ? Gia tộc công tước giàu nhất trong tất cả các đại gia tộc, là nơi mà bất cứ ai đều ngưỡng mộ lại là con chó trung thành nhất của hoàng tộc, có gì ở đây làm ngài không vui cho được?
Buổi lễ hôm đó thành công hơn bất cứ buổi lễ nào, Saul Ashbourne hoàn toàn vượt qua được thử thách mà Esperanza đã thất bại, Aravensis hoàn toàn không phải vấn đề với Saul, một kẻ đã bị ả phù thủy Alice kia tẩy não đến mức chỉ biết đến sự trung thành.
Đó là ngày thành công nhất mà Saul trải qua, thật nhanh gọn, thật ngắn ngủi nhưng đem lại một mùi mật ngọt khó tả.
Tước vị ư? Giờ đây Saul đã có được nó rồi! Thế thì hắn còn cần gì nữa đây?
Saul có cảm giác như mọi chuyện quá nhanh đến thuận lợi không ngờ, gã không nghĩ rằng mình sẽ có được tước vị theo cách này, phải chăng định mệnh đã ủng hộ gã?
Esperanza đã không thể vượt qua lễ trưởng thành, James đã chết ở dãy Mahaw, một sự trùng hợp đến kỳ lạ khi mọi thứ hoàn toàn quá dễ dàng.
Sau buổi lễ, công tước Andrew đã có một buổi gặp ngắn với hoàng đế cùng các hoàng tử và công chúa, nhưng rồi họ lại quyết định đi gặp gỡ vị “tân công tước” mới vừa nhậm chức.
Saul ngồi trong phòng của mẹ mình, người đàn bà được gia tộc công tước gọi là Phù Thủy giờ đây đã trở thành mẹ của Công tước Ashbourne. Gương mặt của ả ta không có chút gì vui vẻ, cũng không có chút tự hào nào, Saul không hiểu vì sao nhưng cậu cũng không dám cất lời nói.
“Con thấy tự hào vì mình đạt được ước muốn rồi phải không?” Alice bất ngờ cất lời.
Saul không đáp lại, hắn cúi mặt xuống chờ đợi.
Alice liếc xéo vào dáng điệu thảm hại của cậu con trai, nó đang thỏa mãn. Cái suy nghĩ này khiến bà bực tức, Alice đứng dậy đi đến trước mặt của Saul, đôi mắt đỏ rực của bà nhìn chằm chằm hắn từ trên xuống, cái nhìn đó như muốn moi móc tâm can của hắn ra từng chút, từng chút một.
“Ta thấy con có vẻ đang rất vui dù cho cái địa vị này con còn chả cần phải phấn đấu gì cả.” Alice bóp lấy cằm của Saul, những móng tay dài cấu vào mặt của hắn, ả không hề cười dù chỉ là một chút nào, “sự thỏa mãn là thứ nguy hiểm nhất dù là với bất cứ thứ gì, con không hiểu được điều đó ư?” ngón tay của Alice càng bấu mạnh hơn đến mức máu đã bắt đầu rỉ nhẹ trên gương mặt của gã, “con nghĩ ta đào tạo con vì tham vọng của chính ta thôi ư? Không hề, Saul à, con là tham vọng của những người đứng sau ta, họ sẽ đến gặp con sớm thôi, đặc biệt là ngài ấy. Sự thỏa mãn nhất thời của con sẽ khiến Verdot hoàn toàn diệt vong, con hãy nhớ cho kỹ một điều, con phải tham lam hơn, hơn cả chính lão công tước. Tiền tài, danh vọng, địa vị, quyền lực, những kẻ quỳ rạp xuống tôn thờ? Chưa đủ đâu, chỉ khi nào con có thể vượt qua được cả chính những kẻ đứng sau chúng ta, con mới có quyền được để bản thân mình thỏa mãn.”
Alice thả tay ra, bà ta bước đi, phây phẩy cái ống tay áo rộng, đôi mắt khinh thường đến tột cùng nhìn thẳng vào Saul, ả lạnh giọng nhắc nhở một lần nữa:
“Ta không thỏa mãn với những gì con đạt được bây giờ đâu Saul, những vị sau lưng chúng ta, ta muốn con phải vượt trội hơn, đập nát bọn họ và trở thành kẻ đứng đầu, đứng trên đỉnh cao. Tất nhiên, ta sẽ không để con làm việc đó một mình, chúng ta không phải những kẻ hậu thuẫn ngu ngốc, chúng ta là những kẻ phản loạn… Saul, ta nghĩ đến lúc con nên biết sự thật này.”
Alice đưa một tay lên, tay còn lại nhẹ nhàng vươn những móng tay dài kia ra, bà ta cắt ngang qua lòng bàn tay phải của chính mình, dòng máu đỏ pha chút sắc đen nhẹ nhàng ứa ra từ vết cắt có phần nông đó. Đôi mắt đỏ rực của Alice nhìn thẳng vào gương mặt đang tái nhợt đi của Saul.
“Gia tộc Verdot của chúng ta là Oripvams, con đang chảy trong người dòng máu của Verdot, của Huyết Ma. Saul, con là một Huyết Ma, một kẻ không thuần chủng.”
Saul phát sốc trước sự thật kinh hoàng này, hắn lùi lại một bước như không thể tin được, nhưng dòng máu đen của Alice vẫn đang chảy ra. Đồng tử của hắn run rẩy, cảm giác bị phản bội len lỏi trong lòng hắn và rồi, hắn ngửi thấy một mùi tanh tưởi thoang thoảng, cái mùi đó khiến cơ thể hắn hoàn toàn cứng đờ đi.
Oripvams, một trong hai nhánh chính của chủng tộc Huyết Ma, là kẻ thù của nhân loại. Saul không chỉ sốc bởi vì điều đó, mà do thứ hắn được giáo dục từ xưa đến nay trong đế quốc này chính là: Huyết Ma là những kẻ đáng kinh tởm, lũ quái dị không ra hình người, là nguồn gốc của mọi tội lỗi và là nguyên nhân khiến vô số người đã chết trong cuộc chiến với Thánh Quốc…
Huyết Ma không có quyền con người, Huyết Ma không có quyền được sống, Huyết Ma phải bị tiêu diệt…
Nhưng giờ thì sao? Hắn là một Huyết Ma, cái dòng máu mà hắn nghĩ đơn thuần chỉ là máu bùn do pha loãng giữa một gia tộc nhỏ bé như Verdot với Ashbourne giờ đây lại còn kinh khủng hơn thế. Hắn là Huyết Ma, liệu hoàng đế có chấp nhận được hay không, liệu hắn có chấp nhận được hay không?
Saul đã từng căm ghét tận xương tủy đối với Huyết Ma như bao con người của đế quốc.
Ta là Huyết Ma.
Cái âm thanh đó văng vẳng khiến Saul không thể chấp nhận nỗi, hắn nhìn mẹ mình, hắn muốn lao ra khỏi phòng để tìm một nơi trấn tỉnh bản thân nhưng ánh mắt sắc lẹm của Alice như khiến hắn đông cứng lại hoàn toàn. Saul có cảm giác như có những sợi dây siết lấy từng bộ phận trên cơ thể hắn, khiến hắn giống như một con rối tùy ý nhảy múa và Alice là kẻ giật dây.
“Con sốc cũng phải, đáng ra ta nên nói cho con từ đầu.” Alice khép đôi mắt lại, bà lấy chiếc khăn tay từ áo ngoài ra lau lấy vết máu đen trên tay, “kẻ đứng sau chúng ta cũng không biết về điều này, họ chỉ muốn lợi dụng sự căm thù của Verdot để đâm một nhát chí mạng vào Ashbourne. Nhưng họ đã lầm, mối thù của chúng ta không dừng ở Ashbourne, mà còn là ở vương quốc này, ở cái gương mặt đáng nguyền rủa của cái gã hoàng đế kia và tất cả mọi thứ, những kẻ đang giật dây ta và con đằng sau bóng tối sẽ thỏa mãn, cái thỏa mãn đó sẽ giết chết họ sau khi con có được mọi thứ.”
Alice bước đến, một tay đặt lên vai của Saul và bất ngờ, chỉ một cái đẩy tay nhẹ, cả người Saul quỳ sụp xuống, hai mắt hắn vẫn còn thất thần, nhưng giờ đây có thêm cả cảm giác sợ hãi tột cùng dâng lên trước người mẹ của hắn.
“Con không nhận ra nhỉ? Con được dạy bằng phương pháp của Mindent. Veronica đã chỉ cho ta đấy.” Ả nở nụ cười đáng sợ, “phải rồi, đằng nào cũng nói rồi thì cũng không cần phải giấu gì, Veronica cũng chưa chết, con quỷ cái đó tuy không phải Huyết Ma giống như ta và con, nhưng ả ta lại là người của kẻ đứng sau ta, ngay từ ban đầu rồi… nhưng cái chết kia của ả lại là thật, khó hiểu phải không? Một người đang vừa sống mà cũng vừa đã chết.”
Alice nghiêng đầu nhìn đứa con trai đang run rẩy vì sợ hãi, ả biết tại sao lại vậy, đó là do dòng máu Oripvams trong người của Saul, máu đen của Alice đã kích phát nó chỉ bằng mùi hương mà thôi, dù rất nhẹ nhưng đối với một đứa con là Oripvams, người mẹ gần như nắm giữ lấy máu của con họ.
“Con vượt trội hơn ta, hơn bất cứ ai, con là một Mindent, là công tước Ashbourne, là kẻ mang dòng máu cao quý của Oripvams và công tước Andrew. Saul, con không được phép để sự thỏa mãn ngu ngốc kia chiếm hữu chính mình, con phải đạp lên tất cả, lên cả hoàng gia, lên cả những gì con trân trọng, nếu cần thiết cho việc báo thù của chúng ta, con có thể đạp lên cả ta để vươn tới đó.”
Nụ cười méo mó trên gương mặt của Alice khiến Saul rùng mình, sống lưng hắn lạnh toát, một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể hắn như bị điện giật. Saul không di chuyển được, hắn có cảm giác cơ thể của hắn giờ không còn sự kiểm soát của hắn nữa.
“Máu của con thuộc về Verdot, nhưng máu của kẻ thù thuộc về con.”
Alice xoa đầu của Saul, hắn chỉ còn nhớ mang máng lời cuối cùng của bà trước khi bà rời khỏi phòng:
“Hắc Tinh sẽ giúp chúng ta.”
Khi bầu trời dần chuyển sang một màu xám nhá nhem, Saul ngồi đối diện với người đàn ông mà hắn chưa từng được gặp gỡ, hoàng đế Caesar ngồi giữa văn phòng khách cùng ba người con của ngài.
Hoàng đế quét mắt nhìn chàng trai trẻ trước mặt, gương mặt đó có phần giống như bức ảnh được lão Greta đưa cho, ngài chú ý đến vài vết xước ở hai bên má của cậu ta nhưng lại không quá để tâm, có lẽ ngài cũng đoán được một phần nguyên do ấy từ đâu mà ra.
“Ta đã nghe kể về ngươi, Saul Ashbourne.”
“Thật vinh hạnh cho thần, thưa hoàng thượng.”
Caesar nhoẻn miệng cười, rất lễ độ, hắn rất đúng ý ta, dù mẫu thân của hắn là ai đi nữa thì cũng phải ban thưởng vì đã tạo ra được một người thừa kế xuất sắc như thế này. Hoàng đế tự mình đứng dậy, ngài bước đến bên cạnh Saul đang quỳ một chân trên đất và đỡ hắn.
Sự đụng chạm đó khiến Saul giật nảy mình, hắn không nghĩ vị chí tôn đó lại tự thân đỡ hắn dậy. Khi Saul đứng lên, hoàng đế quét mắt về phía của đại hoàng tử Klaus và công chúa Lilian.
“Ta có nghe hai đứa tâng bốc tên nhóc này, ban đầu ta cứ nghĩ nó sẽ chẳng thể nào bằng được người mà ta chọn, nhưng giờ thì sao?” Ngài bỗng im lặng đưa không khí trở nên thật đáng sợ, nhưng rồi gương mặt của ngài rạng rỡ hẳn lên. “Giỏi lắm lũ nhãi ranh! Các con đã chứng minh được ta đã sai, tên nhóc này đúng là thứ chúng ta cần!”
Saul được ngồi lên chiếc ghế, đối diện với hoàng đế và ba người con của ngài.
Đại hoàng tử và công chúa đã tâng bốc ta ư? Không lẽ họ là người mà mẹ nói, những người đứng sau lưng chúng ta? Saul nghĩ, nhưng hắn lập tức để đầu óc mình tỉnh táo trở lại khỏi những ý nghĩ tầm phào, hắn cần phải tập trung vào vị đế vương kia.
“Saul, ngươi đã chứng minh được giá trị của mình thông qua những gì ngươi làm được cho Ashbourne. 2% cổ phần của Đại thương hội ngay cả khi còn chưa làm lễ trưởng thành, thật đáng ngưỡng mộ làm sao.” Hoàng đế nhìn nét mặt của hắn, ngài chỉ thấy sự sợ hãi đan xen cùng sự ngưỡng mộ của Saul khi hắn nhìn vào ngài, “Ngươi có thể sử dụng tài năng đó để đóng góp cho Đế Quốc này không?”
Saul chẳng cần nghĩ, hắn lập tức đưa tay lên trước ngực, cúi đầu xuống thật thành khẩn, điệu bộ đó được học từ vị quản gia Otis.
“Thưa hoàng thượng, tôi, Saul Ashbourne xin được dâng hiến máu và thể xác này cho đế quốc vĩ đại.”
Một lời tuyên thệ của những quân lính hoàng gia.
Caesar bật cười, ngài gật đầu đầy thích thú khi thấy được dáng vẻ đó của hắn, không chút giả dối, không chút lừa lọc, ngài thấy Saul hoàn toàn giống như cách hắn được mô tả từ lão Greta, một con rối hoàn toàn không có gì khác trong đầu ngoài sự phục tùng một lòng với hoàng thất.
Hoàng đế đứng dậy, cái vẻ uy nghi của ngài trở lại trong khoảnh khắc đó khiến Saul cảm nhận được một áp lực vô hình, nhưng thứ áp lực đó hắn lại cảm thấy… nó không thể sánh bằng với mẹ của hắn?
Không hề sợ sệt, trung thành tuyệt đối, chà! Trung thành tuyệt đối! Hoàng đế không thể ngừng tự lẩm bẩm điều này, có lẽ vì đã rất lâu rồi chăng? Kể từ thời chiến tranh của hai quốc gia, ngài chưa gặp lại một ai có thể đặt lòng trung thành tuyệt đối đó cho ngài, đến tận bây giờ mới có một Saul Ashbourne mang được đức tín đó.
Hoàng đế rời khỏi căn phòng, Saul ngước lên thấy công chúa Lilian đang nhìn hắn, nàng dùng chiếc quạt gấp của mình che đi một nửa gương mặt, đôi mắt nàng híp lại đầy vui vẻ và véo nhẹ má của hắn, sau đó cũng rời đi.
Saul ngồi lặng yên giữa căn phòng trống trãi, hắn nhìn vào khoảng không vô định, tâm trí hắn có lẽ đã lạc về một nơi xa xăm.
Ta là Huyết Ma.
0 Bình luận