QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI

Chương 12: Nỗi Lo Chôn Trong Tuyết

Chương 12: Nỗi Lo Chôn Trong Tuyết

“Ngươi nói… James đã mất tích do cuộc tấn công của Cú Ma tại dãy Mahaw?”

Hoàng tử Eden làm rơi ly rượu xuống đất, chàng ngơ ngác nghe người hầu báo cáo lại mọi thứ, tất cả bắt nguồn từ việc Cú Ma tấn công đoàn tàu cho đến việc tay buôn Gref của thương hội Ánh Trăng đã ra tay ra sao, cho đến việc James J. Ashbourne đã rơi xuống vách núi như thế nào, tất cả đều được người đưa tin của chàng kể lại một cách tường tận đầy đủ chi tiết.

Chàng chết lặng tại chỗ, như là ngay lập tức, vị hoàng tử đứng phắt dậy chạy thật nhanh đến nơi con tàu bay của đội Hiệp sĩ Hoàng hôn vì trong thông báo, chỉ còn có mỗi người hầu của James Ashbourne còn sống sót. 

Đến nơi, chàng bắt gặp một cô gái ngồi co ro một góc, chàng biết cô ấy, cô ấy là Sharon Fordane, Mindent của nhà Ashbourne và là người hầu của James. Eden vội chạy đến bên cô, nhìn gương mặt cô tàn tạ, vô hồn, đôi mắt đó như không còn sức sống nữa, cô giờ đây chỉ còn là cái xác rỗng. 

Eden lay cô, cố làm cô tỉnh táo nhưng cô hoàn toàn không để ý, cô cứ như xác chết vậy, điều đó khiến chàng lo lắng tột cùng. Chàng hối thúc.

“Sharon! Sharon Fordane! Mau trả lời ta, James đâu rồi!?”

Sharon bỗng giật mình tỉnh khỏi cơn mê man, cô nhìn vào Eden, gương mặt điển trai đó không khiến cô bất ngờ, cô chỉ ngạc nhiên vì đích thân hoàng tử lại đến đây gặp cô. Cô lại nhớ ra một chuyện, cái việc mà tên tay buôn nói với cô, lời nhắc nhở của hắn khiến cô bừng tỉnh. Cô nắm lấy tay áo của chàng, đôi mắt của cô hoảng loạn tột cùng.

“Hoàng tử! Ngài hãy giúp tôi với, hãy cứu cậu chủ, hãy cứu cậu chủ! Cậu ấy rơi, cậu ấy, cậu ấy-”

“Bình tĩnh đi Sharon!”

Sharon thở dốc, cô không kiểm soát được nhịp thở của mình nữa, cả đời của cô chưa bao giờ hoảng loạn đến thế này, nỗi sợ bao trùm và chi phối hoàn toàn cô. Eden giúp cô bình tĩnh lại bằng chút trà nóng, những người gặp nạn cũng đã đến nơi an toàn, phần lớn hành khách đều đã chết trong cuộc tấn công của bầy cú trắng, chỉ còn một phần ba số người còn sống sót bao gồm cả các quý tộc và thường dân, tổng là một trăm mười một người. Đây là nỗi nhục nhã cho hoàng thất, cũng là nỗi nhục nhã cho lực lượng bảo vệ và bảo an của hoàng gia, Eden chưa bao giờ nghĩ rằng Cú sẽ xuất hiện vì vốn đây là loài sinh vật sống ở miền Nam lục địa thuộc Thánh Quốc, có gì đã khiến chúng di cư đến đây và tấn công đoàn tàu?

Sharon kể lại thật chậm rãi, thật chi tiết mọi chuyện, cô đã được nghe câu chuyện cụ thể của tay buôn Gref lúc trên máy bay nên giờ cô đang kể lại chúng cho hoàng tử. Eden trầm ngâm, chuyện này nghiêm trọng thật, nếu không giải quyết được sớm thì chắc hẳn nhà Ashbourne sẽ yêu cầu lời giải thích cho cái chết của con trai cả. Hoàng gia nguy to rồi, tất cả cũng vì sự sơ suất này của Eden, chàng đáng ra nên chuẩn bị cẩn thận hơn, chàng đã khiến con trai trưởng mà tất cả các đại gia tộc đều yêu quý, chàng đã gián tiếp gây ra cái chết của James J. Ashbourne, người mà chàng yêu quý. Rất nhanh chóng, hoàng tử Eden liên lạc với quân lực của chàng tại thủ đô Rissawies, đội “Chó săn” trở về từ biển đảo ngược đã được triệu tập, theo đó cũng có sự góp mặt của quân cứu hộ do đại tướng Harlan dẫn đầu, cả đoàn đều đã có mặt đầy đủ. Các lính cứu hộ, họ lên phi thuyền tiến thẳng quay trở về đoạn đường ray bị tấn công.

Chàng nhìn lên bầu trời, Rissawies giờ đã là ban đêm, chàng nhìn về những ngôi sao lạnh lẽo, ngôi sao chết, những ngôi sao đã lụi tàn vẫn còn đang sáng trên bầu trời kia. 

Sharon ngồi trên một cái thùng gỗ, được trùm chăn giữ nhiệt lên người cùng cốc trà nóng mà Eden vừa pha trên tay, cô không dám đối diện với gia tộc nữa, cô là một Mindent thất bại, cô thật thảm hại, ngu ngốc, cô không hiểu vì sao cô vẫn còn sống, đáng ra cô nên tự sát ngay khi nhiệm vụ này thất bại… phải, cô nên chết đi thì hơn.

Một Mindent không còn chủ nhân, thất bại trong việc bảo vệ chủ nhân là một Mindent không xứng đáng tồn tại.

Eden như nhìn ra hành động của cô, chàng lập tức đưa tay giữ lấy cánh tay vừa định di chuyển của cô, chỉ một cái chớp mắt, chàng đã lấy mất con dao găm cô gắn ở đùi trái, cũng là vũ khí duy nhất của cô.

“Sao ngài lại-”

“Cô không được chết đâu, Mindent của công tước James Ashbourne. Rồi chúng ta sẽ tìm được cậu ấy trở về.”

Sharon không hiểu tại sao vị hoàng tử đó lại nói vậy, có lẽ chỉ là để trấn an cô, cũng có lẽ chỉ là lời an ủi cho chính ngài ấy, nhưng cô không kìm được nước mắt mà bật khóc, tiếng khóc tang thương đó như lời tiễn biệt người cậu chủ mà cô đã lớn lên cùng, đã từng thề bảo vệ.

Iluo đến bên Sharon, nàng đã đến đây từ lúc nào? Chính Eden cũng không nhận ra. Đôi mắt dịu dàng của Iluo nhìn Sharon, nàng đưa tay mình nắm lấy bàn tay của cô gái nhỏ, đưa đầu cô nhẹ nhàng ôm cô trong lồng ngực mình. Bàn tay của nàng Iluo ấm áp đến mức lạ thường, nàng vuốt ve Sharon còn đang khóc trong cơn gió lạnh của bến tàu. Dần dần, cô cảm thấy mình như đang không còn sức phản kháng, đôi mắt mệt mỏi đó dần khép lại. Cô chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ vương chút đau thương.

“Em ngủ đi, ngày mai sẽ tốt hơn thôi.”

Eden cho người bế Sharon trở về khách sạn đã được đặt sẵn, vốn là khách sạn của James khi anh ta đến đây, nhưng giờ đây thì không còn quan trọng nữa rồi. Chiếc xe đen đến, người của Eden đặt cô hầu gái vào trong rồi đóng cửa lại, khi xe dần khuất bóng, Eden thở dài nặng nề.

“Chàng không nghỉ ngơi à? Hoàng tử của em?”

“Ta không thể, nàng nói ta nghỉ ngơi, nghỉ ngơi thế nào đây? Công tước tương lai của nhà Ashbourne đã gặp tai nạn trên đường đến Rissawies, ta là hoàng tộc, ta đã không thể đảm bảo an toàn cho chuyến đi đó, ta đã làm mất mặt hoàng thất.”

“Đó cũng đâu phải do chàng, cuộc tấn công của Cú là thứ không một đoàn khủng bố nào có thể so sánh. Quân tinh nhuệ của đội bảo an trong tàu họ đã làm đúng khi bảo vệ người tị nạn chứ không chiến đấu với chúng, nếu họ chiến đấu, có lẽ đã không có một ai sống sót.”

Eden gật đầu đồng tình. Dù những người lính tinh nhuệ đó có giỏi đến đâu thì họ cũng không được trang bị vũ khí hạng nặng như đạn pháo, do đó việc chiến đấu với đám quái vật như cú trắng là bất khả thi. Nhưng việc này nghiêm trọng hơn rất nhiều, dù là lý do gì, việc James đến Rissawies cũng là chỉ dụ của chàng, nếu không giải quyết ổn thoả thì đúng là không còn mặt mũi gì cho hoàng tộc cả.

“Nàng có thể dùng bí thuật không?”

“Có thể, chàng muốn em làm gì?”

Eden lắc đầu, chàng loại bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu mình, cách làm đó quá tiêu cực, chàng không muốn làm vậy.

“Bỏ đi, không cần làm thế đâu.”

Iluo mỉm cười, nàng hôn nhẹ lên má của chàng hoàng tử ấm áp ấy, cô cũng đoán được vài phần, có lẽ Eden muốn cô xoá ký ức của Sharon, có lẽ hoàng tử ấy muốn cho cô ấy cuộc sống mới, quên đi James Ashbourne. Nghe có lẽ vô trách nhiệm với việc cô ấy là một Mindent, nhưng với Eden, Sharon Fordane vẫn chỉ là con người, và để nỗi đau đớn mất người thân cho một con người phải gánh vác... chính là gánh nặng quá lớn với cô ấy.

Khi Iluo bất ngờ hôn lấy Eden, chàng giật nảy nhìn xong liếc nhìn nàng ấy đầy cảnh cáo. Chà! chàng nghĩ rằng có lẽ tương lai khi chàng cao hơn cô ấy, có lẽ chàng sẽ không bị những cú hôn bất ngờ này nữa. Eden đi cùng Iluo trở về khách sạn cả hai đã đặt để tạm thời cư trú tại Rissawies, hoàng tử vi vọng rằng ngày mai đoàn tàu sẽ mang tin tức tốt về cho chàng.

Bên đoàn tàu cứu viện cuối cùng cũng đến được vị trí xảy ra vụ tấn công.

Điều đầu tiên đập vào mắt họ là một hố sụp khổng lồ trên mặt tuyết, dấu vết do xác con Cú Ma khổng lồ đâm sầm xuống sau khi bị hạ gục. Chính cái hố ấy đã vô tình trở thành dấu hiệu rõ ràng nhất, giúp họ xác định được điểm mà James Ashbourne, Công tước đời tiếp theo của nhà Ashbourne đã rơi xuống vực. Nếu không có nó, rất có thể họ sẽ phải mất hàng giờ, thậm chí hàng ngày mới lần ra được vị trí chính xác giữa màn tuyết trắng xóa và địa hình hiểm trở.

Đoàn cứu hộ bắt đầu triển khai kế hoạch tiếp cận. Chiếc máy bay cứu hộ từ từ hạ thấp độ cao, lơ lửng trên miệng vực thẳm sâu hun hút. Dây thừng được thả xuống nhưng chưa vội dùng ngay.

Họ quyết định đưa cả máy bay đáp hẳn xuống đáy vực. Với lượng nhiên liệu dự phòng và hệ thống làm mát động cơ hiện đại, chiếc máy bay này hoàn toàn có khả năng duy trì hoạt động liên tục ít nhất ba mươi chín tiếng mà không cần nghỉ, đủ để họ thực hiện toàn bộ chiến dịch tìm kiếm và cứu hộ mà không phải lo lắng về việc phải quay đầu lên sớm.

Harlan Cole nhìn xuống bên dưới, đi mãi mà không thấy đáy, ông nghĩ có lẽ nếu có bất cứ ai rơi xuống cái chỗ này đều tan xương nát thịt chứ không thể nào mà sống được. Ông đoán rằng có lẽ số phận của James Ashbourne khi tìm được cũng chỉ là cái chết mà thôi. 

Ông thất vọng khi nghĩ thế, nhưng nhiệm vụ của hoàng tử đã đề ra, không có lý do gì mà ông không làm cả. Ông tôn trọng Eden, ông kính trọng ngài và là ngài là người duy nhất ông nghĩ mình sẽ trung thành. Eden J. David, ngài có sức hút gì đó kỳ lạ mà ông không hiểu được, khí chất chăng? Một loại khí chất trong ngài khiến ngài vượt trội hơn cả chính hoàng đế, cha ruột của ngài chăng?

Khi phi thuyền chạm đến đáy, hơi nước giải phóng lên từ hai khe giải nhiệt trên thân tàu, khói trắng đó giống như nguồn nhiệt hiếm hoi xuất hiện nơi tử địa lạnh giá này. Harlan bước xuống, chân ông đạp lên tuyết trắng, tuyết rất dày làm giày của ông lún xuống, nhưng cũng may rằng loại dày đi trên tuyết này giúp ông không bị lún hẳn xuống bên dưới.

Tuyết dày thì có thể cứng, nhưng tuyết nơi này vừa dày mà lại vừa giống như đầm lầy, có thể nuốt chửng bất cứ ai không có đồ phòng hộ mà bước vào. Harlan có phần cảm thán với trang phục giữ nhiệt này của đám tay buôn của thương hội, thật xuất sắc làm sao.

Đội tìm kiếm bắt đầu tìm kiếm trung quanh khu vực này, hiển nhiên cũng tìm kiếm trên các vách núi và hai bên bức tường, có vài cái hang trên bức tường của vực thẳm cũng phải kiểm tra. Tuyết có thể đã chôn vùi James Ashbourne, nhưng không thể che dấu được anh ta nếu những kẻ tinh nhuệ của đế quốc bắt đầu do thám, những con chó săn của tam hoàng tử Eden.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!