QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI

Chương 10: Đoàn Tàu Máu

Chương 10: Đoàn Tàu Máu

Tiếng thét thất thanh xuyên tạc qua khắp các toa tàu, tiếng da thịt bị đâm thủng, bị cắt nát, máu bắn tung tóe văng khắp nơi, nhuộm đỏ sàn tàu, dính lên mảnh kính biến chúng thành một màu đỏ tươi.

Xác thịt của người chết biến dạng, méo mó, chúng phồng rộp lên và thối rữa, dần dần những cái xác đó cuộn lại thành những khối thịt tròn trịa, chúng đang đập như những quả tim sống, hoặc là những cái kén của lũ nhện.

Có thứ gì đó đang tấn công đoàn tàu.

Không hề có bất cứ thông tin gì về thứ quái thai đang điên cuồng cắn giết con người trên các toa tàu cả, nhưng người ta thấy nó, họ thấy được cái bóng trắng trước khi chết, đôi mắt đỏ rực của quỷ dữ, con ác ma đó xé xác con mồi trước mắt trong tích tắc, để lại những gì còn lại là một màu đỏ nhuốm đầy mặt sàn lạnh lẽo.

Tiếng thét lên bất ngờ khiến James giật mình lùi lại. Cậu và Sharon đang đi ngược về các toa sau nhằm tìm và giúp những người chạy trốn ra khỏi đoàn tàu thông qua toa cứu hộ dành cho quý tộc. Các quý tộc phần lớn đã bỏ chạy qua cửa thoát hiểm, nhưng chạy ra ngoài trong cái trời tuyết này chỉ có kẻ điên mới làm thế, dù không bị lũ quái vật kỳ dị kia giết cũng sẽ chết cóng trong tuyết lạnh.

James nạp đạn cho súng, nãy giờ cậu đã dùng mất mười lăm viên, đạn dự trữ chỉ có khoảng bảy mươi viên, cậu không đoán được số lượng của lũ quái vật và những cái kén bằng xác người. Sharon đạp cửa toa, cô cầm con dao ngắn trên tay, đôi mắt đảo quanh toa tàu, chỉ có những người sống sót đang tháo chạy về phía sau, trong đoàn người chạy trốn, xô đẩy nhau này, cô như con bướm uyển chuyển né được họ để tiếp tục tiến lên, James cũng nhanh chóng theo sau.

Mindent không chỉ là cổ máy hình người, họ cũng có thể là những chiến binh.

Một gã mất trí lao về phía của một người phụ nữ, nhanh như cắt, Sharon lao người đến dùng con dao ngắn đâm thẳng vào mắt của hắn. Máu tóe ra dính lên người của cô, cô túm lấy cổ của hắn rồi đập mạnh xuống sàn, một nhát chém thẳng vào cổ giết chết kẻ đang bị thứ sinh vật đó ký sinh.

Từ cái đầu của anh ta, có gì đó đang ngọ nguậy, rồi cơ thể người đàn ông đó bắt đầu biến dị. Cô đã đoán được điều này, qua nhiều lần trước cô đã đoán được thứ sinh vật hình chim non kia thực chất là một loại ký sinh, nếu vật chủ chết, chúng sẽ lấy xác vật chủ để tạo thành kén thịt người.

Cô vung một nhát đâm thẳng vào hộp sọ của người đàn ông đã chết, đâm thẳng vào thứ sinh vật đang ngọ nguậy bên dưới lớp da, máu tóe ra như mưa, một mùi thối đến kinh tởm tràn ra khiến cô vô thức nhăn mặt dù đã quen với nhiều lần trước.

James đã bắn hạ được thêm một người bị ký sinh, cậu nhìn sang Sharon làm việc nhanh gọn như một sát thủ mà cảm thán:

“Kinh thật, đúng là Mindent.”

James biết trong gia tộc, ngoại trừ Otis thì vẫn còn ba vị khác có trình độ chiến đấu cao siêu, và trong cả bốn người họ đều có một học trò, đó là Sharon Fordane. Cô đã được chỉnh những kiếm sĩ giỏi nhất của nhà Ashbourne rèn luyện theo yêu cầu của Công nương Veronica trong quá trình đào tạo ra Mindent của người. Cô chính là lưỡi gươm của người thừa kế gia tộc Ashbourne đời tiếp theo.

James không hiểu được, tại sao cô ấy lại không phản kháng khi bị Saul làm nhục, nhưng rồi cậu lập tức đưa ra giả thuyết. Một câu lệnh, có lẽ vậy, một câu lệnh giống như “không được phép làm hại người nhà Ashbourne” là thứ khiến cô ấy không phản kháng.

Mắt của Sharon vô hồn, giống như một thứ máy móc vô cảm, cô xoay con dao lại và tiếp tục lao về phía các toa tàu.

Nhiệm vụ mà James đã đặt ra cho cô là “cứu lấy càng nhiều người nhất có thể”. Tuy nhiên cô không phải là dạng Mindent được tạo ra để di tản con người hay hỗ trợ người khác như những y tá, Sharon Fordane được tạo ra để giải quyết tất cả xung đột bằng lô-gíc và bằng vũ lực.

James bám theo sau, cậu lách người né được cú vung của một người đàn ông, một phát súng thẳng vào đầu của anh ta. Máu tung toé cùng não bộ của anh ta văng thẳng vào bức tường của tàu. James thở dốc, cậu chưa từng nghĩ mình lại trải qua cảm giác này, cậu đã giết không chỉ một mạng người mà là rất nhiều người… James thấy chính mình cứ như một tên sát nhân đang tìm và thảm sát tất cả những kẻ bị ký sinh. Tay cậu run rẫy, đầu óc của cậu có hơi tê dại nhưng vẫn tỉnh táo, cả người cậu lạnh toát, hơi thở cũng lạnh như rơi vào hầm băng, đó là cảm giác của nỗi sợ, hoặc đó là cảm giác của sự kích thích, nhưng có lẽ tới chính cậu cũng không hiểu rõ được nó là gì.

James bắt mình lại tập trung lại, tiếp tục chạy đuổi theo phía sau Sharon, cậu không thể để chính mình thảm hại thế này được, cậu phải giúp cô, phải cứu được nhiều người hơn nữa.

James nhảy đến phía trước, cùi chỏ đập thẳng vào mặt của một người có dấu hiệu điên loạn, ngay sau đó cậu lập tức dí súng thẳng vào họng của hắn và bóp cò. Tiếng súng chói tai lại vang lên, nhưng lần này cậu đã nhìn rõ người mình vừa giết.

“Luca?”

James kinh ngạc khi người mình vừa giết lại là người bạn cũ vừa gặp lại không lâu, James bần thần, cậu vừa làm gì thế này.

Không, cậu phải tỉnh táo, cậu không có lựa chọn, không thể để những thứ khác làm cản chân chính mình ngay lúc này, còn có rất nhiều người cần phải cứu.

James đánh thẳng vào mặt mình ép mình phải tỉnh táo, cậu có bạn bè, cậu đã giết bạn của chính mình, nhưng đó là để cho mục đích cao cả, James không làm sai.

Cơn đau của cú đấm làm James tiếp tục tiến lên, mặc cho thi thể của người bạn đã bị cậu thổi tung đầu nằm yên trên mặt sàn, bị người chạy nạn dẫm đạp lên.

James tiếp tục tiến lên, đoàn tàu có khoảng hai mươi bốn toa, dài dằng dặc nhưng không phải quá lớn, khi di chuyển đến các toa tàu sau thì diện tích và độ dài toa tàu cũng giảm dần, bởi đó là các toa tàu dành cho những người dân thấp kém, mang thân phận thấp kém cùng giá tàu rẻ bèo.

Sharon đã thấm mệt, cô thở dốc, không thể sử dụng phương pháp hô hấp để giữ hơi được nữa. Càng đi sâu vào trong, số lượng người bị ký sinh càng nhiều, chúng còn có đặc tính lây nhiễm bầy đàn, nhưng theo lý thuyết học về bất cứ dạng ký sinh nào, cô đoán hẳn phải có một con mẹ đang ở đây.

Con dao trên tay Sharon dính đầy máu tươi, cả người cô gần như bị màu đỏ nhuộm kín, bộ đồng phục người hầu cũng không còn nguyên vẹn, nó bị rách vài phần ở chân váy do vận động mạnh.

James kiểm tra lại đạn, còn mười ba viên đạn, cậu cũng đoán được giống như Sharon, có lẽ vẫn còn con mẹ đang ở đâu đó trên tàu.

Đội bảo an đã hỗ trợ người di tản từ năm toa tàu trước, họ có nhiệm vụ giữ an toàn cho hành khách và đó là ưu tiên hàng đầu, do đó có lẽ họ không giao tranh với lũ ký sinh. Không, họ đã chiến đấu với chúng.

James khựng lại khi bước đến toa thứ ba, có rất nhiều bảo an nằm trên mặt đất, họ đều đã trở thành nhưng cái kén thịt người cho lũ ký sinh, thứ duy nhất có thể khiến cậu nhận ra họ chính là ở phần đồng phục bị lộ ra bên ngoài khối thịt đó.

James rùng mình, cảm giác ở toa tàu tiếp theo chính là mồ chôn của chính mình, cậu đang sợ hãi.

James bị nỗi sợ trong mình nuốt chửng, nỗi sợ chết? Có lẽ là thế, nhưng cậu biết chính mình sẽ chết nếu cố chấp tiến lên, cậu sẽ chết nếu vẫn cố tìm hiểu thứ gì đằng sau cánh cửa đó.

Toàn bộ những người có thể cứu đều đã được cứu, Sharon cũng dừng lại, cô chuẩn bị chạy ngay nếu James ra hiệu, hiển nhiên cô cũng biết đằng sau toa tàu tiếp theo sẽ không phải một hội những người đang mở tiệc mời đón họ, chắc chắn, nếu đi vào, cả hai đều sẽ chết.

Học giả mà lại sợ hãi trước sự tò mò của chính mình ư? James cảm thấy thật nực cười, trả lại đủ đạn vào súng, cậu ra hiệu cho Sharon chuẩn bị hành động.

Không gian giờ đây cứ như bị đông cứng lại, thời gian như ác quỷ đang dừng lại chỉ để chờ xem trò vui mà nó muốn, nỗi sợ bị đè ép hoá thành sự tò mò bất tận.

James lao vào bên trong, và trước mắt cậu là một khung cảnh kinh hoàng. Vô số cái kén thịt người mọc khắp nơi trong khoang tàu, dính lên tường, lên nóc trần, dưới mặt đất và trên ghế tàu, cả toa tàu nhuộm một màu đỏ rực như sơn lên, không, đó là máu, máu đỏ bắn tung tóe khắp nơi phủ lên toàn bộ không gian toa tàu một màu đỏ. Ở chính giữa toa tàu đó, một bóng trắng đứng khép mình lại, như con dơi cuộn người, nhưng nó không treo ngược, nó đứng thẳng như thế, đôi cánh khép chặt lại, trên người thứ đó không có bất kỳ một màu gì khác ngoài màu trắng tinh khiết.

“Thiên thần.”

Nhiều kẻ sùng đạo gọi chúng như vậy, nhưng Sharon biết nó là gì. Trong các tư liệu cổ của người Galmona sinh sống ở vùng tuyết lạnh, một sinh vật to lớn ngang với con người, cấu trúc xương của chúng đặc biệt như sự lai tạo của loài người và loài thú, sinh vật được coi là nỗi sợ trong tuyết trắng.

“Cú bóng ma.”

Sinh vật đó mang hình dạng nhân hình giống người với thân trên cơ bắp, vai rộng và hai cánh tay lớn với hàng tá móng vuốt sắc nhọn.

Điểm nổi bật nhất là phần đầu, nó không có khuôn mặt thông thường, thay vào đó là một cụm nhiều mắt đỏ. Từ dưới cụm mắt mọc ra nhiều xúc tu dài mỏng rũ xuống như râu. Chúng chảy xuống tựa như chất lỏng nhớt đầy kinh tởm.

Toàn bộ cơ thể phủ lớp da, vảy xám trắng, gồ ghề như đá hoặc xác ướp.

James hoàn toàn không biết gì về con quái vật này, cậu sợ hãi đến mức có thể cũng đang gào thét ép cậu phải chạy trốn. Cú không hề cử động, cũng không chủ động tấn công, có lẽ nó đang chờ đợi bầy con của nó nở. Tuy không hiểu gì về nó nhưng cậu biết nếu tấn công ngay bây giờ, cậu sẽ chết. Có một áp lực cực kỳ khủng khiếp quanh con cú trắng kia, giống như một người mẹ bảo vệ bầy con, một con thú dữ sẵn sàng xé xác tất cả kẻ nào nhắm đến con của mình.

Những khối thịt bắt đầu động đậy, máu chảy ra từ những vết rạn trên lớp thịt bên ngoài, James có thể nghe được thứ âm thanh lục đục giống như lũ chim non đang ăn sạch nội tạng bên trong của nạn nhân. Khung cảnh đó thật kinh khủng, buồn nôn đến rợn cả người, cậu cầm súng lên.

“Không được! Ngài không được bắn!”

“Tôi biết, trông tôi có giống người bốc đồng không hả Sharon.”

James không dám nổ súng, nhưng cũng không dám để cho lũ quái thai này nở ra, cậu phải làm gì, cậu nên làm gì.

James không biết nên làm gì cả. Nếu để đám cú con sinh ra, liệu chúng có rời đi hay không, hay chúng sẽ thực hiện cuộc thảm sát quy mô lớn trên đoàn tàu như một lũ thú săn mồi để thỏa mãn cơn đói sau sinh?

Nhìn những bọc kén đang toác ra vết máu, cậu biết mình phải làm điều đúng đắn.

“Rời khỏi đây đi, Sharon.”

James đưa súng lên, ngón tay vặn nhẹ chốt an toàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!