QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI

Chương 12: Con Người Mới

Chương 12: Con Người Mới

Trời đông lạnh giá đưa tuyết trắng phủ lên thủ đô Rissawies xinh đẹp, những con phố mang màu sắc lạnh lẽo lại tôn lên vẻ đẹp thật tự nhiên của thành trì đế đô, một nét đẹp cổ kính nhưng vẫn có thể mang theo các hình ảnh thiên hướng của sự hiện đại.

Tiếng nhạc du dương vang khắp các con hẻm, mọi nẻo đường của thủ đô đều đang ca tụng cho lễ hội mùa đông được tổ chức năm năm một lần. Những dải hoa Cecilia trắng tinh treo lên cái cổng lớn đồ sộ nơi tiến vào khu hành chính lưu thông của thủ đô, tất cả đều như lớp vải trắng đẹp tinh khiết được khoác lên nơi xứng đáng với nơi đây, Rissawies của Maucules.

Đường phố nhộn nhịp tiếng cười đùa, tiếng trẻ con nói cười và tiếng mời chào rộn rã của những gã thương nhân bán hàng trên phố xá, con đường lót đá hôm nay đông đến bất ngờ, lễ hội mùa đông này để tôn vinh vị hoàng đế đã thống nhất các tiểu vương quốc khắp miền bắc của lục địa, Komnenos Caesar đệ nhất, vị hoàng đế được tôn xưng là Hoàng đế của Máu và Thép, là vị vua anh minh và là “vị thần” duy nhất của Maucules.

Họ tôn vinh ngài vì trận chiến mùa đông vào ba mươi tám năm trước, lễ hội này được tạo ra để tưởng nhớ những người đã bỏ mạng tại vùng rãnh không tên, những vị anh hùng, binh lính và chiến sĩ đã cùng hoàng đế tử chiến tại “khoảng trống”, cũng từ trận chiến đó, Rissawies đã được xây dựng và trở thành đế đô của cả vương quốc, trở thành nơi mà các vong linh được yên nghỉ và trở thành nơi mà con người ta ca hát sau khi lễ hội đến, để tiễn đưa, để vinh danh họ.

Nhưng trong cái vẻ vui vẻ của lễ hội ngày ấy, Eden J. David, tam hoàng tử của đế quốc lại chìm trong lo âu. Chàng nhìn về phía xa xăm nơi con tàu của đội cứu hộ và đội chó săn mà chàng đã gửi đi để tìm kiếm tung tích của James S. Ashbourne, một người bạn của chàng và cũng là người mà chàng không mong muốn mất nhất.

Iluo xoa dịu cơ thể của chàng bằng một loại thần chú nhẹ có thể khiến chàng say giấc, nhưng tệ làm sao khi cả loại bí thuật đó cũng không thể nào giúp cho vị hoàng tử trẻ tuổi yên giấc. Nàng Iluo nhẹ nhàng vòng tay qua cổ Eden, nàng đã không thể giúp chàng được bất cứ điều gì, cũng vì nỗi lo lắng đã dần trở nên quá lớn, nỗi lo của việc mất đi người mà hoàng tử có thể sử dụng.

“Chàng cần máu của em không?”

Eden chạm vào làn da của nàng hầu gái, người hầu gái chàng đã cứu sống từ cuộc tấn công quy mô lớn đến Thánh quốc, người hầu gái đã tận tụy vì chàng mà hy sinh. Làn da ngăm của người sống ở nơi sa mạc cằn cỗi, bên dưới lớp da thịt tưởng chừng gầy yếu và mềm mại đó lại thật cứng cáp, nó khiến chàng được nhắc nhở rằng Iluo dù gì vẫn là một huyết ma, một huyết ma đã yêu chàng.

Chàng để cho Iluo kéo lấy thân mình, nàng kéo người mình yêu lên chiếc giường rộng rãi tại khách sạn, bên ngoài là tiếng ồn ào náo nhiệt, nhưng trong căn phòng không ánh đèn đó, chỉ có những ánh sáng bên ngoài khung cửa sổ hắt vào tạo thành một khung cảnh u ám nhưng thật dịu dàng.

Hơi thở của Iluo nặng dần đi, nàng ngồi trên giường, ôm lấy phần mảnh vải che trước ngực mình, còn Eden, chàng ngồi sau nàng, ôm lấy nàng và tựa đầu vào vai nàng. Eden cắn lấy bả vai nàng, dòng máu đỏ của nàng ứa ra từ vết cắn ấy, máu của huyết ma, một thứ tà thuật kỳ diệu và cũng là thứ mà một huyết ma trân trọng nhất. Nàng đã trao máu của mình cho Eden, người Galmona không trao máu cho bất cứ ai ngoại trừ người mà họ đã coi là sẽ đi theo cả cuộc đời.

Khi trời đã hừng sáng, bên ngoài tuyết đã rơi chậm lại, bầu trời giờ đã có thể thấy được gì đó chứ không còn là một màn sương mù trắng mịt mù nữa. Eden đã thay trang phục mới và cùng Iluo rời khỏi khách sạn, vết máu đỏ trên chiếc ga giường đã được xử lý sạch sẽ, vì dù gì máu của huyết ma cũng không phải thứ tốt đẹp gì nếu bị lộ ra ngoài.

Eden ngồi trên chiếc xe hơi nước, nó giống như một chiếc xe sử dụng bằng xăng dầu, tuy vậy nó đã được chuyển thành dạng động cơ hơi nước nhờ vào lượng quặng Umesia đặc trưng của đế quốc, thứ quặng đó khi kết hợp với các đầu máy hơi nước mà Eden cùng các trái tim máy đã tạo ra, chúng đã loại bỏ được phần lớn độc tố của kim loại và trở thành nguồn năng lượng vượt trội hơn điện năng lẫn xăng dầu, chỉ là không thể áp dụng được thứ này trong lĩnh vực quân sự.

Chiếc xe đến được điểm dừng tại bến tàu, đội cứu hộ đã trở về nhưng họ không mang đến tin tốt nào cả. Thứ duy nhất họ tìm được là một chiếc đồng hồ quả quýt vỡ nát bị chôn trong tuyết.

“Thưa hoàng tử… có thể ngài James Ashbourne đã bị thú dữ ăn thịt rồi ạ, chúng tôi hoàn toàn không thể tìm thấy bóng dáng của ngài ấy, dù là thi thể hay bất cứ thứ gì khác.” Harlan trầm mặc cất lời báo cáo.

Đôi mắt Eden lạnh lùng, chàng trông như sống lại hoàn toàn, nở nụ cười rất thoải mái trên gương mặt điển trai kia. Chàng cầm lấy đồng hồ quả quýt trên tay của Harlan, gương mặt của chàng có chút đăm chiêu nhưng không phải vì một cảm xúc đau buồn nào cả.

“Đem cái này tới cho Sharon Fordane đi.”

“Tôi nghe bảo trạng thái tinh thần của cô ấy đang không ổn định cho lắm, ngài muốn làm vậy thật sao?”

Eden gật đầu, chàng biết rõ lý do mình cần làm vậy, bởi chắc chắn rằng Sharon sẽ gửi thứ này về cho gia tộc, hơn hết, có lẽ nó sẽ được gửi về cho chính tay của người đã mua nó. Chàng đã thấy.

Iluo nhìn chằm chằm vào chàng, nàng biết rõ sự thay đổi đột ngột ngày của chàng là vì nó, Eden đã hấp thụ được máu của nàng ấy, tuy vậy thì chính nàng cũng không biết thứ gì đã thực sự thay đổi Eden. Iluo bước đến cầm lấy chiếc đồng hồ quả quýt, cô nhìn hoàng tử của mình một cái, chỉ một cái nhìn đó thôi, cả hai người đã hiểu việc mình cần làm là gì.

“Hãy làm điều đúng đắn.”

Eden nói rất nhỏ và gần như chỉ là thoáng qua, nhưng nàng đã gật đầu, nàng nghe được nó dù cho chính nàng cũng không hiểu ý của người mình yêu là gì.

Iluo đi cùng lực lượng cá nhân thẳng đến nơi mà Sharon Fordane đang ở, đó là một khách sạn riêng và căn phòng cô ấy ở vốn cũng là căn phòng mà James Ashbourne sẽ ở, chỉ tiếc chuyện đã xảy ra. Nàng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng không có hồi đáp, cảm giác lo lắng khiến Iluo lập tức hành động.

Cánh cửa bị sức mạnh kinh hoàng đá tung ra, bật và gãy cả chốt khóa. Iluo nhìn thấy Sharon nằm trên đất, cơ thể co rúm lại. Nàng hoảng loạn chạy đến kiểm tra cơ thể cho cô ấy, lạnh cóng, bàn tay lạnh toát, hơi thở rất nóng, có lẽ đã sốt rồi.

Iluo đặt cô nằm lên giường, nàng cho gọi phục vụ của khách sạn đến để gọi cứu thương, rồi nàng ngồi bên cạnh cô.

Sharon dần mở mắt, đôi mắt mệt mỏi mang quầng thâm và cả những u uất nặng nề đến cùng cực mà cô phải chịu đựng. Cả đêm qua, cô đã dày vò chính thể xác mình để cho những suy nghĩ lo lắng của chính cô sẽ không khiến cô phát điên, cô không muốn tự trách nhưng cô không thể làm gì hơn.

Cảm giác tội lỗi là con quỷ gặm nhấm từng giây, từng phút tâm trí của nàng Mindent, nó ăn sâu vào trong tiềm thức của cô, một người không thể quên bất cứ thứ gì, thậm chí tệ nhất là khi chính bản thân cô còn là một Mindent, cô sẽ khắc ghi việc này mãi mãi và không thể quên được.

Iluo hiểu hơn bất cứ ai, nếu để mặc Sharon bây giờ, cô ấy chắc chắn sẽ chết.

Khác với Bí Thuật mà cô hay những người đặc biệt sở hữu, thứ ấn lệnh được khắc trong tâm trí Sharon còn kinh khủng hơn thế, nó không khác gì một cây định găm sâu vào trong đầu nhờ vào quá trình tẩy não trong thời gian dài của cách để nuôi dạy ra một Mindent. Để tạo ra một con người hay theo ngôn ngữ của Đế Quốc, tức Mindent, có nghĩa là: “Người bị tâm trí trói buộc”, họ là những con người không cảm xúc, bị tẩy não ngay từ khi còn nhỏ, được học và dạy tất cả những thứ tinh hoa và đỉnh cao nhất, từ chiến đấu cho đến tính toán, hay thậm chí là các lĩnh vực đời sống bình thường, cách giảng dạy và đào tạo đó sẽ tạo ra một con người chỉ biết phục tùng và phục vụ.

Với một Mindent, mất đi lý tưởng của bản thân thì không khác nào mất ý nghĩa tồn tại. Nhưng… Iluo không hiểu được rốt cuộc là câu lệnh gì đã được khắc vào trong tâm thức của Sharon? Đó chắc chắn không phải chỉ đơn thuần là “Tuân lệnh người nhà Ashbourne.” Bởi nếu không thì cô ấy đã không đau khổ đến mức gần như sắp phát điên thế này.

“Thiếu chủ, thiếu chủ…”

Sharon vẫn gọi James trong cơn mê sảng, dù đã mất toàn bộ sức lực, dù đã gần như phát điên và tự hủy hoại chính mình, nhưng cô ấy vẫn chờ người mà cô ấy mong đợi. Iluo xoa lấy gương mặt tái nhợt đó, nàng biết mình phải làm gì, nhưng nàng có thể làm gì? Nếu đưa chiếc đồng hồ đó ra, có lẽ Sharon sẽ không thể giữ được chính mình nữa mà tự sát. Cô ấy ngu ngốc đến phát sợ, cô ấy ngu xuẩn đến không ngờ, Sharon Fordane là sản phẩm lỗi và cái lỗi lớn nhất của cô ấy chính là mang “Sự phục tùng vô điều kiện” song hành với “Cảm xúc”.

Không ai có thể hiểu vì sao Công nương Veronica, người sáng suốt như vậy lại tạo ra một Mindent hỏng hóc và thiếu hụt đi thứ cần thiết như Sharon Fordane.

Iluo đưa Sharon lên cáng sau khi các nhân viên y tế của khách sạn đến, nàng nhìn cô gái nhỏ đang cố gắng chống chọi lại cái chết đó, nàng có thể đoán được lý do, có lẽ… Sharon đã nghe thấy nàng, đã nhìn thấy nàng, và cô ấy vẫn đang mong chờ tin tốt đó từ chính nàng.

Nàng càng siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt được giữ bên túi váy, nàng không dám để cho Sharon nhìn thấy nó, nàng không dám để cho Sharon biết được sự thật, nàng… không muốn gây ra cái chết gián tiếp cho một ai khác nữa.

Khi được đưa vào phòng bệnh, các nhân viên y tế bắt đầu thực hiện truyền dịch và chất dinh dưỡng cho Sharon, cô ấy đã không ăn uống suốt thời gian kể từ lúc xuống phi thuyền cứu trợ, trạng thái tinh thần bị ảnh hưởng nặng nề và đang có dấu hiệu là cực kỳ xấu, cơ thể bị thương nhẹ trong quá trình chiến đấu với bầy Cú Ma trên dãy Mahaw, tất cả đều gộp lại và trở thành một bùng bệnh nguy hiểm nặng nề tới tính mạng của cô gái nhỏ.

Iluo đi vào phòng bệnh, cô nhìn Sharon thất thần đang nằm trên giường, đôi mắt mờ đục như chẳng còn sức sống.

Sharon thấy Iluo, cô nhận ra đây là người đi cùng hoàng tử, có thể là người hầu của hoàng tử giống như cô và James. Cổ họng cô đau rát, khô khốc, cô cố gắng rặn từng chữ ra khỏi miệng nhưng những chữ đó cũng không hoàn toàn thoát ra được, chỉ có vài âm thanh ú ớ không rõ ràng mà thôi. 

Iluo bước đến giường bệnh của cô, nàng ngồi xuống bên cạnh cô, sờ lên bàn tay đó, nó gầy đi quá nhanh, không giống như cách một con người có thể bị chỉ sau một ngày, phải chăng là do trạng thái tinh thần đã khiến cho Sharon bị như vậy? Iluo không biết, nàng cũng không dám nghĩ được rằng chuyện gì đã xảy ra chỉ trong một đêm. Nàng cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, nhẹ nhàng dùng nó để cắt ngón tay của mình.

“Phải làm điều đúng đắn.”

Giọt máu đỏ chảy xuống từ ngón tay, nàng đưa nó đến trước miệng của Sharon. Sharon giật mình, cô như thể vừa nhận ra Iluo là gì, cô biết thứ này, cô biết về điều mà Iluo muốn làm, dù không phải là biết tất cả nhưng cô đã đoán được hành động đó của cô ấy.

Iluo là Huyết Ma.

Sharon không thể vùng vẫy, cơ thể cô căng cứng, đau nhức, hoàn toàn vô lực và không thể di chuyển. Giọt máu đỏ chảy xuống miệng của cô, cô không cảm nhận được vị gì cả, có lẽ là do cơ thể của cô hoàn toàn không còn sức nữa nên những giác quan của chính cô cũng đã yếu đi rất nhiều.

Nhưng, có gì đó đang thay đổi.

Một cơn đau kinh hoàng ập thẳng vào đầu của Sharon, đơn đau đó khủng khiếp, một cơn đau giống như bị xé toạc từng thớ thịt, từng giấc da, như thể hộp sọ của cô bị tách ra khi cô còn ý thức và não của cô bị một nhát dùi từ từ moi móc ra, từng chút, từng chút một. Mỗi nhịp mạch đập trong não như một nhát búa tạ giáng xuống, từng nhát, từng nhát. Cô cảm nhận rõ từng đường gân máu đang căng phồng, co giật, như muốn xé toạc lớp da đầu ra để thoát ra ngoài. Đau đến mức tai ù đi, mắt mờ đi, ánh sáng trong phòng trở thành những lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào đồng tử.

Sharon nằm co ro, hai tay muốn vùng lên để ôm chặt lấy đầu, cô muốn dùng móng tay cắm sâu vào da thịt. Nhưng càng cố gắng, cơn đau càng dữ dội hơn. Nó lan ra sau gáy, xuống tận cổ, rồi tràn về phía trước trán như một dòng dung nham nóng rực. Mọi âm thanh, từ tiếng quạt trần quay, tiếng xe ngoài đường, thậm chí tiếng thở của chính mình, tất cả đều trở thành những nhát búa bổ thêm đầu của cô. Sharon cắn chặt răng đến mức hàm đau tê dại, chỉ mong có thể cắn đứt lưỡi để cái đau kia chuyển hướng đi đâu đó, bất cứ đâu, miễn là không còn ở trong đầu nữa.

Chỉ trong một khoảnh khắc, cô thực sự nghĩ đến cái chết. Cô lập tức chỉ muốn chết đi một lần, để được sống lại mà không còn đau. Cô tưởng tượng mình được bóp chết ngay tại chỗ, não bộ ngừng hoạt động, mọi tín hiệu đau đớn bị cắt đứt và cô sẽ được giải thoát.

Nhưng không, tất cả đều rõ ràng, cơn đau không hề thuyên giảm mặc cho cô có làm gì, cô có cố gắng đến đâu thì cô cũng sẽ không bao giờ cảm thấy cơn đau đó nhẹ đi, nó rõ ràng đến điên cuồng.

Cô thấy Iluo, cô nhìn vào đôi mắt của Iluo, đôi mắt đó dịu dàng, khác hoàn toàn với cái cách mà cô ta tra tấn cô ngay lúc này. Sharon không hiểu, tại sao Iluo lại làm vậy, tại sao cô ấy lại làm vậy, tại sao cô ấy lại muốn giết cô? Hay đây là chỉ dụ của hoàng tử? Cô không biết và cũng không thể nghĩ được nữa do cơn đau đã khiến cô hoàn toàn không còn ý thức tự chủ, tất cả chỉ còn lại là cơn đau đớn đang xé toạc từng mảnh tâm trí của cô, cô không thể tập trung được nữa.

Và rồi, Sharon ngất đi.

Iluo sờ lên trán của cô gái, nàng tin rằng mình đã làm điều đúng đắn. Iluo đặt chiếc đồng hồ quả quýt vào lòng bàn tay của Sharon rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng bệnh, nàng ngoái đầu lại nhìn lần cuối và thầm cầu nguyện bằng một câu với giọng Galmona: “nguyện cho người con gái sẽ tìm được ánh sáng mới”, nói xong, Iluo khép cánh cửa lại và rời đi.

Cả một đêm, Sharon hoàn toàn ngủ say không biết trời đất gì, cô ngủ dậy, vươn mình thoải mái, cơ thể của cô hoàn toàn lành lặn hẳn chỉ sau một giấc ngủ dài, cô trông có sức sống hơn, tươi tỉnh hơn và hơn hết là không còn mang chút cảm giác gì của sự đau khổ.

“Chào, cô dậy rồi à?”

Sharon giật mình quay về phía bên cạnh, gã tay buôn Gref đã đến đây từ bao giờ. Cô nhìn quanh căn phòng một lượt rồi lại nhìn gã, hơi nghiêng đầu hỏi với giọng điệu thắc mắc:

“Sao tôi lại ở đây?”

“Cô ngất đi do thiếu dinh dưỡng và bị thương sau trận chiến trên tàu, đã khỏe hơn chưa?” Gref đi đến gần giường bệnh của cô, gọt cho cô quả táo đỏ mọng, mắt của gã nhìn cô rất đơn thuần, giống như một người bạn.

“Tôi khỏe rồi. Mà… sao tôi lại đến Rissawies nhỉ, tôi cứ…” Sharon đáp lại với giọng băn khoăn, cô hơi ôm đầu để cố lục lọi lại ký ức cũ của bản thân mình, nhưng cô chẳng thể thấy gì cả.

“Ủa? Cô không nhớ gì hả?” Gref hơi ngạc nhiên, xong gã lại trở về dáng vẻ bình thản, gã ngồi xuống cạnh giường bệnh cô và đưa dĩa táo cho cô, “cô đến Rissawies để gia nhập thương hội, tôi với cô đi cùng nhau.”

“Không, ý là… ừ tôi nhớ cái đó, nhưng tôi cứ có cảm giác lạ lắm.”

Gref dọn lại giường cho cô, sau đó hắn đứng dậy, lục bên túi áo ra một cái hộp và mở cái hộp đó ra, bất ngờ bên trong nhảy ra một chiếc vali màu da nâu, hắn cầm lấy nó và đặt xuống bên chân giường.

“Hành lý của cô đây, khi nào sẵn sàng thì đi với tôi.”

“Được… cơ mà, anh là ai ấy? Chúng ta chỉ mới gặp nhau trên chuyến tàu, tôi chưa hỏi tên đầy đủ của anh.”

Gref nở một nụ cười vui vẻ, cái nụ cười đó đầy thoải mái và sảng khoái giống như một người bạn, không có lợi ích giữa hắn và cô. Hắn đặt tay lên ngực mình, đôi mắt hơi híp lại cùng nụ cười thương hiệu của một tay buôn.

“Tên tôi là Gref Santana, tôi là đoàn chủ của thương hội Ánh Trăng, rất vui vì được làm việc với cô.”

Sharon định đưa tay ra bắt tay thì mới nhận ra trên tay của cô đang là một chiếc đồng hồ quả quýt đã bị vỡ và hỏng hóc nặng nề, cô đặt nó qua một bên và đưa tay ra bắt tay của gã tay buôn cùng lời đầy chào thiện chí.

“Tôi là Sharon Fordane của Litherquel, rất vui vì được gặp anh.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!