QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI
Chương 16: Buổi Gặp Gỡ Trong Đêm
0 Bình luận - Độ dài: 2,998 từ - Cập nhật:
Esperanza ngồi yên vị trong căn phòng riêng của mình, một căn phòng trang trí rất đơn giản, có lẽ cô thừa hưởng một chút tính cách của anh trai mình khi không thích sự cầu kỳ. Từ hôm nay, cô sẽ không còn là con gái của công tước James Ashbourne nữa mà là kẻ đã làm xấu mặt của gia tộc, vết nhơ dưới danh nghĩa là kẻ phản bội lại ý chỉ của hoàng đế.
“Con thu dọn đồ thế nào rồi?” Lão bá tước đứng trong phòng cô, giúp Es xếp từng bộ đồ một cách dịu dàng.
“Sắp xong rồi ạ, con cũng không có gì nhiều đâu…” Es nhìn về phía ông ngoại, người đàn ông già đã có tuổi, đường nét trên gương mặt ông rõ ràng vẫn còn tươi tỉnh nhưng sao cô luôn có cảm giác bất an cho ông, “nhưng mà ông nè, con là người đã thất bại trong lễ trưởng thành, con về với nhà Amoureux thì liệu có ổn không? Hoàng đế sẽ không coi ông là kẻ phản loạn chứ?”
Cain lắc đầu, ông từ tốn giải thích cho cháu gái:
“Hoàng đế sẽ không làm thế, ngài không dám đâu.”
“Có gì mà hoàng đế của chúng ta e sợ ư?” Esperanza ngạc nhiên hỏi.
Lão Cain cười tươi, ông đứng dậy sau khi đã gấp gọn toàn bộ những món đồ cá nhân của cô cháu gái nhỏ vào trong túi lớn, một vài người hầu từ nhà Amoureux giúp cầm chúng lên. Cain xoa đầu Esperanza, ông thì thào với giọng nhẹ nhàng.
“Hoàng đế không phải toàn năng, ngài vẫn sợ đất nước của ngài sụp đổ, ngài vẫn sợ tuổi già và hơn hết, ngài vẫn sợ sự nổi dậy của các đại gia tộc.”
Hai ông cháu bước ra bên ngoài cửa phòng, Es tuy thấp nhưng cô vẫn cao hơn ông ngoại một chút, đó là một sự bất đối xứng trông khá hợp cạ với nhau, Cain có khen cô đã cao hơn rất nhiều và cô thực sự có hơi thấy ngại khi nghe lời khen đó.
Họ đi dọc trên hành lang dài, Es không biết giờ đây liệu mình có còn được chào đón giống như cô đã từng hay không. Sau khi anh trai mất, cô đã tích cực dùng quyền lực của mình để cải cách vài chuyện và ai cũng biết điều đó, chỉ là khi cô thất bại trong thử thách Avanesis của lễ trưởng thành thì liệu họ có còn yêu quý cô?
Dân chúng rất dễ bị dẫn dắt, nhất là với những con người không biết đặt câu hỏi. Hoàng đế và chế độ quân chủ của ngài đã tước bỏ đi khả năng đó của họ, ngài và các đại gia tộc cho họ đất để sống, cho họ thứ để thờ kính và cho họ quan điểm và dẫn dắt họ tuân theo. Es hiểu rõ về điều này vì cô là một trong số ít người đã tự đặt ra câu hỏi và là người đã đánh mất đi sự kiên trung và trung thành với hoàng đế.
Người dân có thể quay lưng lại với cô ngay sau khi tin tức này được truyền ra, họ sẽ ném đá cô, dè bỉu cô, sỉ nhục cô… dù sao thì họ vẫn tin tưởng vào vị hoàng đế kia hơn, cái vị mà đã đem đến cho họ cuộc sống hạnh phúc, đất đai màu mỡ, lãnh thổ rộng lớn.
“Maucules này là thế đấy, hoàng đế chính là thần linh.” Cain ngán ngẩm đáp.
Nhưng khi vừa bước ra ngoài, bỗng dưng một loạt lính gác của công tước bất ngờ chặn họ lại, họ trực tiếp đưa vũ khí lên trấn áp cả đoàn người của Amoureux. Những binh sĩ mặc giáp đơn giản, cầm trên tay những cây thương bóng loáng, đôi mắt hùng hục khí thế như thú dữ sẵn sàng xé xác họ.
“Các ngươi làm cái trò gì vậy?” Giọng lão bá tước trầm thấp nhưng nặng nề như sấm dội. “Các ngươi muốn gây chiến sao?”
Sức ép toát ra từ lời nói của ông đủ khiến kẻ thường phải chùn bước, nhưng đám lính kia hoàn toàn không hề dao động. Chúng đứng yên như những cỗ máy vô tri, lạnh lùng hoàn thành nhiệm vụ, từng bước ép chặt đội hình, không cho đoàn người tiến thêm dù chỉ nửa bước.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng Cain. Ông linh cảm rằng chỉ cần mình tiến thêm nữa, lũ người trước mặt thực sự sẽ ra tay. Nhưng điều khiến ông không thể hiểu nổi là tại sao chúng dám?
“Đội cảnh vệ, tại sao các ngươi lại làm vậy?”
Khác với ông ngoại, Esperanza nhận ra những người này, chúng là những tên lính cảnh vệ cấp cao cực kỳ mạnh mẽ được cha cô mang theo mỗi khi ra ngoài làm nhiệm vụ, sức mạnh của họ có thể sánh ngang với bất cứ bậc thầy nào và là đội quân tinh nhuệ thứ hai của gia tộc công tước với nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ tuyệt đối sự an toàn cho gia tộc Ashbourne.
“Thưa tiểu thư Esperanza, công tước ra lệnh chúng tôi phải giữ cô lại ở phủ cho đến khi ngài hoàn tất được công việc của mình.” Một tên lính cáu kỉnh nói.
“Cha ta? Các ngươi đừng có đùa, ông ấy sẽ không thể nào để lại một nỗi ô nhục như ta ở lại phủ đâu. Tránh ra đi, để ta tự rời khỏi đây.”
Các mũi giáo đồng loạt chỉ về phía cô, khóa chặt cô lại, ngọn giáo sắc nhọn gần như ghì sát vào cổ họng của cô khiến cô sợ hãi đến mức suýt nữa đã hét lên. Esperanza nhận ra chúng không hề đùa giỡn, sự nghiêm túc đến đáng sợ này chắc chắn là phải có lệnh từ cha của cô, nhưng cô không thể hiểu được cha muốn cô ở lại để làm gì.
Ông ta muốn gì từ ta?
“Ta phải đưa cháu gái ta đi, ai dám cản ta?”
Những hộ vệ của bá tước có khoảng mười hai người, họ cũng mang theo vũ khí bên mình nhưng để đối đầu trực tiếp với đội thủ vệ thì thực sự rất khó. Esperanza đưa tay ra chặn ông ngoại lại, cô gật đầu với đám lính và đáp:
“Ta sẽ trở về, nhưng các ngươi phải để ông ngoại ta rời đi.”
“Ồ! Hiển nhiên rồi, chúng tôi hoàn toàn không muốn động vào ngài bá tước một chút nào, dù sao thì nếu lỡ gây ra chiến tranh giữa các đại gia tộc thì phiền phức lắm,” gã lính cầm đầu cho đám đồng bọn hạ vũ khí xuống, mở thành một con đường cho bá tước và quân của ngài đi, “chúng tôi chỉ nhận giữ lại tiểu thư Esperanza đây thôi, còn lại không cần phải lo.”
Rất nhanh, Esperanza bị áp giải trở lại phòng ngủ của mình, cô hoàn toàn bị quản thúc với hai tên lính đứng canh trước cửa chính, bên dưới tầng cửa sổ giờ đây đã xuất hiện thêm mấy kẻ túc trực. Cô không hiểu được nhưng cũng không còn cách nào khác khi phải ở lại, ngồi yên trên chiếc giường lẻ loi, không ánh sáng từ đèn điện, chỉ có ánh trăng rọi vào phủ lên căn phòng một sắc trắng lặng lẽ đến tẻ nhạt.
Hoàng tử Klaus Caesar thì đã đợi sẵn từ bao giờ, ngài mỉm cười với một vài tên lính canh trước cửa và bước vào bên trong phòng của Esperanza.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm đến quá muộn mới ập đến, như một cơn lạnh lướt dọc sống lưng, ánh mắt kỳ lạ ập đến bất ngờ khiến Esperanza khựng lại giữa chừng, tim đập hụt một nhịp. Klaus đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, nửa thân người bị che khuất, nửa còn lại hắt lên sắc vàng nhạt từ hành lang. Ngài không làm gì cả, không tiến lên, không nói, thậm chí không biểu lộ cảm xúc.
Sự im lặng và việc Klaus đứng yên khiến Esperanza thấy bất an một cách khó chịu, như thể một con linh dương bị sư tử theo dõi từ rất lâu rồi.
Có lẽ cô đang sợ hãi, nhưng buộc phải che giấu nó sau vẻ ngoài bình thản. Vai cô cứng lại, các ngón tay vô thức siết chặt mép váy. Klaus xuất hiện với nụ cười thân thiện, giọng nói thoải mái và sự hài hước tự nhiên, nhưng chính sự dễ chịu ấy lại khiến Esperanza lạnh sống lưng, cô cảm nhận rất rõ sự nguy hiểm ẩn bên dưới cái nụ cười đó. Một cảm giác cực kỳ quái lạ mà cô không thể diễn tả bằng lời.
Klaus bước vào phòng. Cánh cửa khép lại phía sau ngài với một tiếng rất nhẹ, nhưng trong tai Esperanza, nó vang lên quá rõ ràng.
Không khí như thể đặc quánh lại, Esperanza lùi lại một bước, rồi một bước nữa, cho đến khi đầu gối chạm vào giường. Chỉ khi ngồi xuống, cô mới nhận ra chân mình đang run.
Ánh mắt đỏ rực của Klaus ẩn hiện trong bóng tối, nó chỉ lập lòe thoáng hiện khi ngài bước đến và ngồi lên bậu cửa sổ. Tư thế thoải mái, cằm chống lên tay, giống hệt như một cuộc trò chuyện bình thường. Esperanza lạnh người. Nếu ngài tỏ ra giận dữ hay đe dọa, có lẽ cô đã biết phải phản ứng thế nào... nhưng không, ngài bình thản quá mức.
“Suỵt, không cần căng thẳng thế,” Klaus lên tiếng, giọng nhẹ nhàng như thể đang trấn an một đứa trẻ nhưng vẫn với cái nụ cười mỉm đầy quen thuộc kia.“Chẳng phải tôi vừa giúp tiểu thư thoát khỏi mớ hỗn loạn ở buổi lễ sao?”
Hắn lại cười! Mẹ kiếp cái nụ cười đó!
Esperanza hoàn toàn không thể nói được gì cả, cô không hiểu tại sao nhưng cổ họng hoàn toàn khô khốc. Cô không di chuyển được, cũng không bỏ chạy được.
“Chán thật, tôi tưởng cô cam đảm thế nào mới dám nói thật bằng những lời đó trước Avanesis, thế mà lại không phải à? Chà! Đáng thất vọng.”
Klaus dừng lại trước giường.
“Gia tộc Ashbourne sẽ do Saul Ashbourne tiếp quản,” hắn nói, giọng nhẹ như thông báo. “Cô không phản đối chứ?”
Esperanza mở miệng.
Âm thanh mắc kẹt lại. Cô biết mình muốn nói gì. Câu trả lời rất đơn giản, nhưng cổ họng như không còn thuộc về cô nữa, chỉ còn phát ra được những tiếng vô nghĩa. Esperanza cúi đầu, cố hít vào một hơi thật sâu và nhận ra tay mình lạnh ngắt.
Klaus Caesar nhếch mép, ngài bình thản quay người lại với cô, đi về phía hành lý được mang trở về của Esperanza và thử cầm nó lên. Bình thường thì có lẽ đó là hành động bất lịch sự, nhưng không hiểu vì sao trông ngài như không hề có chút ác ý nào cả dù cho hiện tại cái bầu không khí bây giờ đang phản bác lại điều đó.
“Cô có muốn gặp lại mẹ mình không?”
Câu hỏi được thả ra nhẹ tênh, như một lời xã giao. Esperanza cứng người, đầu óc trống rỗng trong một nhịp dài đến khó chịu. Klaus nhìn về phía cô, dường như lúc này mới nhận ra điều gì đó. Ngài khẽ xoa mi tâm, rồi búng tay một cái, như đang tự sửa lại cách dùng từ:
“À, xin lỗi,” Klaus nói, giọng vẫn điềm đạm. “Ý ta là… cô có muốn gặp lại người mẹ của mình, còn sống, bằng xương bằng thịt.”
Không khí trong phòng như chững lại. Esperanza ngồi thẳng, hai mắt mở to trong sự ngạc nhiên, cô cố gắng đi xuống giường nhưng khi chạm xuống sàn nhà, bàn chân cô vô lực và suýt nữa ngã xuống. Klaus đỡ lấy cô, ngài đã đến đó từ lúc nào, vị hoàng tử dùng những cử chỉ dịu dàng nhất nhưng cô không thể nào cảm giác được sự dịu dàng đó, tất cả những gì Es thấy được từ người đàn ông này chỉ có một mà thôi. Klaus Caesar là một kẻ cực kỳ nguy hiểm.
Cô có nên tin hắn hay không?
“À! Nếu mà cô không tin thì cũng không sao, dù sao đây cũng chỉ là một lời đề nghị mà thôi. Nhưng tôi có thể khẳng định chắc nịch một điều, đây là bí mật đấy,” đại hoàng tử nhẹ nhàng đặt cô ngồi lại lên giường, đưa hai tay lên như muốn chứng tỏ mình không có ác ý, “mẹ của cô, Công nương Veronica còn sống, một trăm phần trăm.”
“Làm sao tôi có thể tin ngài?” Esperanza nói.
Khi nghe giọng cô vang lên mạch lạc, rõ ràng, Klaus thoáng sững lại một nhịp, rồi bật cười đầy thích thú. Nụ cười ấy rạng rỡ đến mức lộ ra hàm răng trắng bóng. Ngài khẽ vỗ tay, rất nhẹ, chỉ đủ cho hai người trong phòng nghe thấy, như thể sợ làm vỡ khoảnh khắc mong manh vừa xuất hiện.
Vị đại hoàng tử nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt mang theo một tia hài lòng không che giấu, rồi tươi cười nói:
“Cô nói được rồi này!” Ngài ngừng lại một chút, như cân nhắc cách diễn đạt, giọng nói chậm rãi và ung dung hơn hẳn: “Mà chuyện này thì hoàn toàn tùy vào ý cô thôi. Tôi chỉ đến để đưa ra một lời đề nghị.”
Klaus nhún vai rất nhẹ, hai tay mở ra một cách vô hại, nụ cười vẫn treo nơi khóe môi.
“Cô có thể chọn chấp nhận… hoặc không. Quyết định là ở cô. Hoặc cô hỏi cha mình xem?”
Klaus hơi nghiêng người về phía cô, nụ cười nơi khóe môi cong lên đầy ẩn ý. Ngài giơ hai tay lên, ngón trỏ và ngón giữa bật ra song song trong một động tác gọn gàng, quen thuộc. Cử chỉ ấy mang theo cảm giác của một thỏa thuận không lời, như thể Klaus đang nói: chuyện này chỉ có hai ta biết.
Hai ngón tay khẽ chạm vào không khí rồi hạ xuống, động tác nhanh nhưng đủ để lại dư âm khó chịu. Klaus nhếch mép, ánh mắt lấp lánh nét tinh quái cùng nụ cười vẫn giữ trên môi Cuối cùng, ngài quay lưng, thong thả rời khỏi phòng ngủ của Esperanza, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng vang lên rõ rệt trong sự im lặng nặng nề.
Cánh cửa khép lại sau lưng ngài bằng một tiếng "cạch" rất khẽ.
Chỉ còn lại Esperanza một mình, ngồi bất động trên giường, hơi thở chưa kịp trở lại bình thường, đầu óc rối bời bởi những lời nói tưởng như hời hợt nhưng lại bén ngọt như lưỡi dao. Lời đề nghị kia vẫn lơ lửng trong không khí, cứ như Klaus Caesar chưa từng rời khỏi căn phòng này.
Mãi một lúc sau, khi trời đã hoàn toàn tối đen, Esperanza có thể nghe thấy những âm thanh nhỏ nhất từ bên ngoài khung cửa. Cô thấy những người lính đã rời đi, có lẽ họ đã được lệnh phải rời khỏi đây sau cuộc gặp gỡ của hoàng tử.
Esperanza đứng dậy, cô bước ra khỏi phòng, đôi chân trần chạm lên nền đá lạnh của phủ công tước. Hành lang vắng lặng, ánh đèn hắt xuống kéo dài cái bóng gầy gò của cô. Khi đi ngang qua phòng chờ dành cho khách, Esperanza chợt nghe thấy tiếng nói khe khẽ vọng ra bên ngoài.
Vì tò mò, cô dừng lại, lén nhìn qua khe cửa hé mở và sững người.
Ông ngoại cô đang ở đó, cùng với vài người của Amoureux, dường như vẫn chưa rời đi. Esperanza không chần chừ. Cô đưa tay đẩy cửa bước vào.
Ngay khi nhìn thấy cháu gái mình, lão Cain như không tin vào mắt. Ông bật dậy khỏi ghế, bước chân vội vã, lấc cấc chạy về phía cô rồi ôm chầm lấy Esperanza vào lòng, vòng tay run rẩy siết chặt đến mức cô gần như không thở nổi.
“Cháu không sao rồi… tốt quá, tốt quá…” giọng ông nghẹn đi vì nhẹ nhõm. “Hoàng tử có ghé qua chỗ ông rồi. Ngài nói đã có thể đón con về nhà.”
Lão Cain buông cô ra một chút, hai tay vẫn giữ lấy vai Esperanza, ánh mắt sáng lên đầy hy vọng.
“Es à,” ông nói, tha thiết, “về thôi. Về nhà của chúng ta.”
Nhưng lần này, Esperanza lắc đầu.
“Cháu không thể,” cô nói, giọng khàn đi nhưng rõ ràng. “Ít nhất… không phải bây giờ.”
Lão Cain sững sờ, bàn tay đang đặt trên vai cô khẽ siết lại.
“Cháu…?”
Esperanza cúi mắt xuống, những ngón chân trần co lại trên nền đá lạnh. Trong đầu cô, nụ cười của Klaus Caesar lại hiện lên.
“Có những chuyện cháu cần phải biết,” cô tiếp tục, chậm rãi. “Và có những lời đề nghị… cháu không thể giả vờ như chưa từng nghe thấy.”
Cô ngẩng lên nhìn ông, ánh mắt kiên định hơn những gì lão Cain từng thấy ở đứa cháu gái này.
“Nếu cháu về bây giờ,” Esperanza nói khẽ, “cháu sẽ mãi mãi không biết sự thật.”
Cô ôm chầm lấy ông ngoại, một cái ôm đầy ấm áp nhưng giống như lời chào biệt ly.
“Ông hãy đợi cháu, sẽ nhanh thôi, cháu sẽ về.”
0 Bình luận