QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI

Chương 10: Tuyết Ngày Ấy

Chương 10: Tuyết Ngày Ấy

Một cái kén bị phá tung ra, xé toạc đi khối thịt người bao quanh nó. Máu bắn tung tóe lên khắp nơi của toa tàu, nhưng khi máu chạm đến con mẹ, màu đỏ đó giống như dính vào một lớp trơn và trôi xuống dưới sàn, để lại đôi cánh của con mẹ một màu trắng tinh khiết không bám chút gì.

Con chim non đó trông thật quái dị, nó không có lông, làn da nó đỏ hỏn, đôi cánh của nó giống như xương xẩu mang theo chút da thịt đang được hình thành. Nếu nhìn kĩ, phần gân và cơ của con chim non này vẫn chưa được hình thành đầy đủ, nó nằm co quắp trên đất không ngừng run rẩy, từng thớ dây thần kinh còn nguyên lòi ra ngoài, nó giống một cái xác bị phanh thây nham nhở hơn là một sinh vật sống.

Tiếng rên rỉ của sinh vật đó thật đáng sợ, như tiếng hét bị bóp nghẹt ở cổ họng khô khốc, thét lên trong cơn đau đớn quằn quại của thể xác không nguyên vẹn. 

James không biết nó bị gì, nhưng hắn đoán rằng nó giống như cách mà hắn đã nghĩ, lũ sinh vật này sẽ không rời đi ngay sau khi sinh xong, chúng cần năng lượng để tiếp tục sống. Trực giác mách bảo hắn phải giết chết thứ đó, nhưng hắn không dám cũng không đủ can đảm, hắn sợ hãi, hắn sợ chết, hắn có thể thấy được cái chết vụt qua ngay trước mắt chỉ ngay sau một cái bóp cò. 

“Tránh ra đi.”

Bóng người của tay buôn xuất hiện, hắn đẩy James sang một bên, đôi mắt của gã tay buôn Gref lúc này trông thật kỳ lạ, có một vòng sáng xung quanh đồng tử của y, một vòng sáng màu bạc xung quanh đôi mắt cáo màu đen của hắn, có thứ gì đó rất khác biệt trong gã tay buôn này, không khí xung quanh của hắn, cảm giác, hơi thở, mọi thứ của hắn đều khác biệt hoàn toàn so với lần đầu cả hai người gặp nhau.

“Đừng lại gần nó!”

James hốt hoảng cảnh báo, hắn không muốn ai chết nữa, nhưng sao… chỉ riêng gã này, hắn có cảm giác gã ta sẽ làm được gì đó, gã ta không giống lính gác, gã ta… là cái gì đó không thể diễn tả bằng lời.

Gref vung tay, theo đó là một cú búng, tiếng póc vang lên cùng với một ngọn lửa bất ngờ bùng lên thiêu cháy con non vừa được sinh ra, những quả trứng kia cũng bất ngờ bốc cháy, ngọn lửa đó từ đâu? James kinh ngạc, hắn không thể hiểu được, cái gì đang xảy ra ở đây? Ngọn lửa kỳ lạ từ cái búng tay của Gref đốt cháy tất cả những bào thai thịt người.

Siêu năng lực sao? Hay là thần bí? Hắn tò mò trước cái sức mạnh kỳ quái mà Gref có, gã thương nhân này có thứ gì đó mà hắn không biết, phép thuật? Hắn đoán vậy, nhưng việc cấp bách giờ đây là phải chạy trốn khỏi con quái vật này.

James ra hiệu cho Sharon bỏ chạy, cô hầu lập tức lao đi chạy thục mạng, thứ đó đã sống dậy, họ không thể thắng, nếu có cách nào khác, có lẽ đó là để cho cái tên gây họa này tự xử lý. Hắn chạy cùng với Sharon, nhưng sự tò mò đã thôi thúc hắn đứng lại, hắn ra hiệu cho cô.

“Mau trở về toa tị nạn, hỗ trợ những người ở đó!”

“Không được, tôi là Mindent của cậu chủ, nếu tôi đi thì cậu phải làm sao?”

“Đây là mệnh lệnh!”

Câu mệnh lệnh đó khiến Sharon không thể kháng cự, đó là một câu lệnh được khắc vào não của các Mindent, câu lệnh sẽ khiến họ không thể phản kháng mà tuân lệnh theo cách mà người đã lập trình ra họ muốn. Với Sharon, câu lệnh của cô chính là phải tuân theo lời của người nhà Ashbourne một cách vô điều kiện. Cô muốn ở lại nhưng cơ thể không cho phép, tâm trí cô bị kéo ngược về phía mệnh lệnh được đề ra, cô chạy đi mất để lại James ở đây.

“Ngài không chạy à, thưa thiếu chủ nhà Ashbourne?” Gref thắc mắc, hắn quắc mắt nhìn James một cái rồi quay trở về với con cú đang ở trước mặt.

Con quái vật lao đến như điên, cánh của nó bung ra, đôi cánh lớn đó khó có thể mở rộng hết cỡ trong không gian chật hẹp này, tuy nhiên Gref đã lầm, khi đôi cánh đó bật mở, nó chém đứt cả hai bên nơi chúng chạm vào. Con quái vật này hiện rõ ra, một con cú nhưng lại có sáu cái chân, những chân của nó giống chi của loài chim, nó lao đến Gref, may mắn gã đã né được.

Một cái búng tay nữa, lửa bùng lên đốt cháy đôi cánh của nó, thế mà chỉ trong hai cú đập, đôi cánh hoàn toàn không bị sao cả. Miệng Cú há ra, toa tàu bỗng bị đục thủng, vô số lỗ đục nát toa tàu, và rồi cả nóc toa tàu bật mở, gió lạnh ùa hết vào trong, từng ngọn gió tuyết dần tập trung lại trước miệng của cú.

Cú ma bắn một chùm tia sáng trắng thẳng về phía tay buôn, tia sáng đó đóng băng tất cả những gì trên đường đi, xuyên thủng bức tường ở sau đoàn tàu. Gref né được, hắn niệm một câu thần chú, các mảnh thép của đoàn tàu bị phá thủng bỗng méo mó, chúng hóa thành những cây gai nhọn mọc ra đâm thẳng vào người của Cú.

Những nhát gai đó bị phá hủy ngay khi chạm vào Cú, nó tung tay, cắt đôi tấm gai đó rồi ném thẳng vào người Gref. Gã tay buôn giống như con đỉa vậy, hắn lách người trơn tru né tất cả các đòn của con cú, tuy nhiên hắn không thể tạo lửa được nữa do khí lạnh đã tràn hết vào bên trong toa tàu, tuyết đã phủ khắp nơi này.

Con cú gầm lên giận dữ. Nó vung một cánh tay, đó là một trong sáu cái chân có móng sắc nhọn, cánh tay chém ngang. Gref nhảy lùi, nhưng cơn gió từ cú chém đã xé toạc áo khoác ngoài của hắn, để lại một vết cắt nông trên ngực. 

James đằng sau, hắn cầm súng, hắn đang chờ thời cơ, chỉ cần hỗ trợ được là được, hắn đang tìm cách để giúp cho Gref ra đòn.

“Bí thuật này không có tác dụng với mày à Cú ma? Cũng phải thôi, mày là sinh vật được sinh ra từ những con người chết trong bão tuyết mà, đặc tính của mày chắc cũng phải cần bí thuật tương xứng chứ nhỉ.”

Gref nhảy thoát khỏi đoàn tàu, con cú điên cuồng đuổi theo, nó phá nát cả toa tàu lao về phía Gref. Cả hai người đang ở trên đường ray của tàu, trên dãy núi cao lớn, trong cơn bão tuyết cuồng nộ. Hắn nhìn con cú bị cơn bão tuyết làm chậm chuyển động, hắn mỉm cười khi bản thân đã đoán đúng, dù là sinh vật được thích nghi trong tuyết thì không có nghĩa nó đủ mạnh để di chuyển không gặp trở ngại trong bão tuyết, nếu không nó đã chẳng chui vào toa tàu để đẻ trứng. 

Gref đập hai tay vào nhau, hắn niệm chú, một câu bùa chú cổ.

Con Cú lao đến đánh vào hắn, hắn nhảy lùi ra sau né được, miệng vẫn không ngừng niệm thần chú. Khi hắn đáp đất, cơn bão tuyết khiến hắn suýt ngã ra đằng sau, nhưng may mắn hắn vẫn giữ được thân thể đứng vững.

Con cú liên tục tấn công điên loạn, những cánh tay của nó phang nát cả mặt đất, đường ray bị xới tung lên, tuyết rơi chắn cả tầm nhìn. Nó bay lên trời, một cú đạn năng lượng nữa được tung ra thẳng về phía Gref ở mặt đất, nhưng lần này, một tấm khiên được tạo ra từ các ký tự cổ đã xuất hiện chắn cho gã. Gã ôm ngực, gương mặt nhăn lại, xong vẫn cố đứng thẳng người.

“Trong các loại Bí Thuật có thể chống lại các sinh vật hệ ma thú như mày, tao có biết một cái đấy.”

Trên tay gã dần hình thành một cây cung, cây cung được tạo ra từ ánh sáng, ánh sáng kết tinh và ngưng tụ lại trên tay của gã tay buôn. Máu mũi cũng chảy ra từ trên gương mặt tự mãn kia của gã, ngay lập tức, gã bắn một mũi tên được kết tinh thành từ những ánh sáng bùa chú, mũi tên đâm thủng người của con cú ma, từ vết thương, những dòng chữ bùng lên thành những xúc tu màu trắng bạc và gần như vô hình nắm lấy con cú ma.

Xúc tu kia xé toạc cơ thể của Cú, cánh bị xé nát, những cánh tay cũng bị thứ văn tự hình xúc tu kia xé đứt khỏi cơ thể, máu xanh của nó chảy xuống, dòng máu đó mang màu xanh lục, cơ thể của nó rơi xuống, đập mạnh xuống nền tuyết trắng.

James cầm súng, hắn đứng từ xa nả ba phát vào nó nhưng giống như nả vào tấm sắt, không hề có chút tác dụng gì cả. Hắn nhìn chăm chú thứ sức mạnh quái dị đang bao bọc và giữ lấy con Cú ma kia, thứ tà thuật gì vậy? Hắn tò mò đến cực độ, hắn muốn chạm vào cái xúc tu được tạo ra từ tên tay buôn kia nhưng hắn lại không dám, hắn không biết hắn sẽ thế nào, sự tò mò của hắn cũng có giới hạn, ít ra nhờ vậy mà hắn đã không làm chuyện ngu ngốc.

“Ngài không chạm vào nó là quyết định đúng đắn đấy.”

“GREF!”

Gã tay buôn tuy nở nụ cười tươi cười nhưng lại không hề ổn chút nào, gương mặt gã đầm đìa máu, máu chảy ra từ hốc mắt và cả mũi. Gref lại tiếp tục niệm thần chú, những xúc tu kia lập tức siết chặt con quái vật lại và dần dần, nó siết chặt đến mức bóp nát cả thân thể của Cú ma.

“Trời ơi, tiếc quá đi, máu chảy đi gần hết rồi!”

Gã hốt hoảng chạy đến bên xác của con quái vật, lục trong túi ra một cái lọ bằng thép, bóng loáng, sau đó, hắn đưa nó ra hứng từng dòng máu xanh mà Cú ma đang chảy ra, từng chút từng chút để lấp đầy cả hủ. Sau khi, gã đứng dậy và trở về phía của James.

“Thứ anh vừa dùng là gì vậy?” James thắc mắc, hắn đi đến cạnh Gref, lấy khăn tay trong túi áo ra lau vết máu trên mặt cho gã.

“Cái này hả? Ngài là người của Đế Quốc, tốt nhất là không nên tìm hiểu đâu.”

“Không, tôi phải biết nó là gì,” James nhìn về xác của con Cú ma bị bóp chết, “thứ phép thuật gì có thể giết chết một sinh vật quái dị như thế?”

Gref bật cười, nhưng cười chưa được bao lâu thì gã lại ôm ngực đau đớn, rên rĩ vài tiếng, cuối cùng gã này mới nói ra.

“Ngài sống ở Đế Quốc và chưa bao giờ được tiếp xúc với những tài liệu từ Thánh Quốc, đúng không?”

James ngồi xuống bên cạnh Gref, hắn gật đầu nhẹ ngầm khẳng định điều này. Viện nghiên cứu của hắn tuy có nghiên cứu trong lĩnh vực thần bí, tuy nhiên vì lý do bài trừ của hoàng gia, viện nghiên cứu gặp rất nhiều khó khăn trong quá trình xây dựng, may mắn có được sự trợ giúp của đệ tam hoàng tử Eden mới có thể tiếp tục phát triển.

Thần Bí dường như là lĩnh vực cấm kỵ, dù không thể chứng minh nhưng hắn đã ngầm hiểu điều này từ lâu.

“Ngài có thể hiểu rằng, thứ tôi vừa sử dụng được gọi là Bí Thuật, thứ này là nguyên nhân khiến cho Đế Quốc không thể xâm lược được Thánh Quốc trong suốt thời gian qua, dù họ có công nghệ, có vũ khí, có vô số quân trang dày đặc, thế nhưng, Thánh Quốc lại có sức mạnh phi lý này.”

“Thế thì thật lạ, vậy tại sao Thánh Quốc không xâm chiếm Đế Quốc?”

“Ngài vẫn còn phải học nhiều chính trị lắm, thưa ngài James,” Gref phẩy tay, “ngài biết thứ đã giúp các con tàu hơi nước bay được chứ?”

“Ta biết, là Umesia, quặng đặc biệt chứa nhiều vật chất không có tên nhưng lại mang năng lượng cực lớn giúp cho hệ thống hơi nước có thể làm được nhiều điều phi thường, kể cả là bay.”

“Phải, tuy nhiên, nếu ngài không biết, Umesia là quặng có thể kháng lại các Bí Thuật, nhưng nó cũng mang chất độc, giống như hạt nhân, Umesia sẽ gây chết người và ngộ độc ngay chỉ khi mang theo mình trong  thời gian dài. Đó là mặt hàng tốt, nhưng Thánh Quốc không mua nó vì họ coi thứ quặng này là báng bổ với thứ ma thuật mà họ có. Ngài biết đấy, tôn giáo mà.”

James gật gù, hắn được Gref kể thêm và đã biết một điều quan trọng, Đế Quốc bài xích những kẻ có thể sử dụng Bí thuật, nhưng họ không thể làm gì với các tay buôn, những người nằm giữa lằn ranh của hai đế quốc lớn, dù là gì đi nữa, họ là mối họa nhưng cũng là thứ cả hai vương quốc không thể làm gì được. Gref chính là vì vậy mà biết Bí thuật, và James cũng được biết thêm về nguồn gốc của loài cú kia.

Con cú đó chỉ là một con mẹ bình thường không quá mạnh mẽ, nó chỉ là một con quái vật tầm phào mà bất cứ kẻ nào bên Thánh Quốc cũng có thể dễ dàng xử lý. Hắn nhận ra… Thánh Quốc đang dần mạnh mẽ hơn Đế Quốc rất nhiều. Cú Ma chỉ là sinh vật được hình thành từ xác thịt của những người chết hằng năm khi đi ngang qua dãy núi này, chết cóng, xác của họ cấu lại với nhau và dần dần hình thành một linh hồn độc lập, một linh hồn của một con quái vật không còn tính người. Đó cũng là cách hầu hết các loài quái vật được sinh ra, chúng được sinh ra dựa vào con người và vì con người.

“Được rồi, trở về thôi.”

Một luồng năng lượng cực mạnh bắn xuống ngang cả hai người, James chỉ kịp thấy một vệt sáng trắng lóe lên. Hắn phản xạ giơ tay lên che mặt, nhưng vô ích.

Luồng sáng trắng đâm thẳng vào ngực hắn.

Cảm giác đầu tiên không phải đau. Mà là lạnh. Một cái lạnh khủng khiếp, như hàng ngàn mũi kim băng đâm xuyên qua da thịt, qua xương, qua cả tim. Cơ thể hắn cứng đờ trong tích tắc. Hơi thở bị chặn lại giữa cổ họng.

Rồi lực đẩy kinh hoàng ập đến.

James cảm nhận được mình bị hất tung ra sau như một con búp bê rách nát. Cả toa tàu giờ đây không còn gì ngoài cái sàn nhà còn lại, cả hai bên tường lẫn mái đều đã bị bật tung hết ra, cơ thể hắn cứ theo quán tính mà bay đi. Hắn bay ra ngoài, xuyên qua khoảng không đầy gió tuyết.

Gió tuyết quất vào mặt, cắt rát da thịt. Cơ thể hắn xoay tròn không kiểm soát, tay chân quờ quạng vô vọng trong không trung. Hắn cố hét lên, nhưng phổi đã đóng băng, không còn không khí để đẩy ra âm thanh.

Dưới chân hắn là vực thẳm không đáy, một hẻm núi sâu hun hút, nơi tuyết rơi dày đặc đến mức không nhìn thấy đáy. Chỉ có một màu đen tối vô tận.

James cảm nhận được cái lạnh đang lan tỏa từ ngực ra khắp cơ thể. Da thịt hắn bắt đầu chuyển màu xanh tái, những mạch máu nhỏ dưới da nổi rõ lên như mạng nhện băng giá. Hắn biết mình sắp chết. Không phải vì rơi. Mà vì cái lạnh, thứ lạnh có thể giết chết một con người chỉ trong vài giây.

Rồi bóng tối nuốt chửng hắn. Cơ thể James biến mất hoàn toàn vào màn tuyết trắng dày đặc, để lại phía sau một vệt máu đỏ tươi bị gió cuốn bay.

Gref kinh hoàng, hắn không kịp phản ứng mà nhìn lên bầu trời. Không chỉ một mà là cả ba con mẹ đã đến, những con cú ma này còn to hơn con mẹ mà hắn đã giết. Vì sao chúng lại đến đây? Cú ma không có tập tính bầy đàn, không thể nào cả ba con mẹ lại cùng đến đây được. Gref thấy James rơi xuống, hắn không thể cứu được cậu ta, bùa chú không thể thi triển kịp, hắn nghiến răng cố đứng dậy.

Những con mẹ lao xuống như điên, chúng lao vào, bộ móng sắc nhọn nhắm thẳng vào người hắn. Gref né được hai nhát gắp nhưng không thể né được con thứ ba, cả cánh tay của y bị nó xé toạc ra, máu chảy be bét không ngừng, hắn ôm tay khụy xuống, đầu óc mơ hồ, tim bị ép chặt không thể thi triển bất cứ Bí thuật nào, hắn thở hổn hển, cố bỏ chạy vào các toa tàu.

Cả ba con mẹ đều ngẩng đầu lên trời, khí lạnh dần dần tụ lại từ miệng của chúng, Gref biết chúng muốn làm gì, đòn đó nếu được tung ra bây giờ, hắn chắc chắn sẽ chết. Bất ngờ, một bàn tay dài nắm lấy áo của Gref, kéo hắn ngược vào trong né được ba phát bắn của nó. Đoàn tàu đã hoàn toàn mất đi toa cuối, nhanh như cắt, Sharon vung một nhát từ thanh kiếm cô lấy được ở khoang hàng hóa, chém đứt móc nối toa tàu hiện tại với toa tàu đã bị trận chiến của Gref phá nát.

Chúng đều không hề dừng lại, lũ quái vật đang muốn lao xuống.

“Nguy rồi, không có cách nào khác nữa, bỏ tàu mà chạy đi!” Gref thét lên.

Sharon bình tĩnh đến lạ, cô cầm thanh kiếm đó, cái mùi hắc của nó làm cô biết thứ rèn lên nó, chắc chắn thanh kiếm này được tạo ra bằng thép Umesia, nếu có thứ này… Hơn nữa, cô đã gọi cứu viện từ lúc nãy.

Tiếng nổ đầu tiên vang lên như sấm sét giữa cơn bão tuyết, xé toạc bầu trời trắng xóa. Một quả đạn pháo cao tốc lao xuống từ trên cao, trúng ngay giữa lưng con Cú ma lớn nhất trong ba con đang lao tới. Xác nó bốc cháy dữ dội, lớp lông tuyết và da thịt băng giá nổ tung thành những mảnh vụn đen kịt, rơi lả tả như mưa tro giữa gió lạnh. Cơ thể khổng lồ của nó đổ ập xuống đường ray, đè sập luôn một đoạn đường sắt, tạo thành một hố sâu đầy khói và mùi thịt cháy khét.

Sharon vui mừng, cô đã nghe thấy nó, tiếng của đội cứu hộ.

Trên thân tàu, những khẩu pháo chính xoay tròn, nòng pháo lóe sáng màu xanh lam đặc trưng của năng lượng Umesia. Một loạt đạn pháo thứ hai được bắn ra, không phải đạn thường, mà là những quả đạn nổ nhiệt độ cao được thiết kế đặc biệt để đối phó với sinh vật hệ băng giá. Hai con Cú ma còn lại vừa quay đầu định lao xuống thì lập tức bị trúng liên tiếp ba phát. Một con bị xé toạc đôi cánh, rơi thẳng xuống vực sâu với tiếng gầm tuyệt vọng. Con còn lại cố vùng vẫy, nhưng một quả đạn thứ tư xuyên thủng ngay giữa ngực, khiến cơ thể nó nổ tung thành hàng trăm mảnh băng và thịt vụn, máu xanh lục bắn tung tóe lên tuyết trắng.

Sharon bước ra bên ngoài, cô nhìn xung quanh và từ bầu trời, cô đã thấy họ, đoàn tàu cứu trợ của Đế Quốc, quân lực chủ lực của đội phòng vệ hoàng gia, đội hiệp sĩ Hoàng Hôn đã đến. Họ lái những con tàu hơi nước trông như chiến hạm của máy bay không kích, theo đó là các lính mặc trang phục của hoàng gia lần lượt đổ bộ xuống đoàn tàu.

Một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng chỉ huy màu đen viền bạc, đáp xuống trước tiên. Mái tóc bạc cắt ngắn, khuôn mặt góc cạnh với vết sẹo dài chạy dọc má trái. Ông ta là Đại úy Harlan, chỉ huy đội cứu hộ khẩn cấp của hoàng gia, người được cử đến ngay khi Sharon gửi tín hiệu cầu cứu từ thiết bị phát tín hiệu trên tàu.

“Chúng tôi đã đến, cô là Sharon Fordane phải không?”

“Vâng, là tôi.”

Họ nhìn về phía xác của những con cú ma, sau đó một vài người đến thu xác của chúng. Sharon nhanh chóng nhìn xung quanh, cô hoảng hốt bắt đầu đi tìm hình bóng của James, cô không thấy được chủ nhân của mình ở đâu, cô nhìn về phía tay buôn.

“Thiếu chủ James đang ở đâu? Ông có biết gì không?”

Gref với cánh tay mất máu quá nhiều hiện không thể nói chuyện được nữa, gã đau đớn ngã lưng xuống sàn thở hồng hộc, nhưng nghe được lời của Sharon, gã vẫn cố chỉ tay, bàn tay run rẫy của gã chỉ về phía vực tuyết sâu kia.

Trong đầu Sharon như có tiếng nổ vang trời, một tiếng pháo đinh tai nhức óc khiến mọi suy nghĩ tan vỡ thành từng mảnh. Tim cô thắt lại, máu dồn lên não, tầm nhìn mờ đi vì nước mắt và cơn hoảng loạn không thể kìm nén.

“Cậu chủ!”

Cô hét lên, tiếng hét vỡ òa, khàn đặc, không còn giống giọng nói của một Mindent bình tĩnh nữa. Cô lao ra khỏi toa tàu, chân trượt trên lớp tuyết lẫn máu, ngã nhào rồi lại bật dậy, chạy thục mạng về phía lan can vỡ nát bên rìa đường ray. Gió tuyết quất vào mặt như hàng ngàn lưỡi dao, nhưng cô chẳng cảm thấy gì. Trước mắt cô chỉ còn vực thẳm, một khoảng tối hun hút, sâu đến mức không thấy đáy.

Cô ghé sát lan can, hai tay bấu chặt vào kim loại lạnh buốt đến rướm máu, cúi người nhìn xuống. Không có gì. Không một bóng dáng, không một tiếng động, chỉ có gió rít và tuyết rơi vô tận. James đã biến mất hoàn toàn, như thể vực sâu đã nuốt lấy cậu ấy mà không để lại chút dấu vết nào.

Sharon muốn trèo xuống nhưng lập tức bị đội hiệp sĩ hoàng hôn chặn lại, họ cố trấn an cô nhưng cô chẳng thể nghe được chữ nào nữa.

Sharon điên cuồng hơn bao giờ hết, cô không quan tâm gì nữa, cố vùng vẫy thoát khỏi đó để đuổi theo James. Tất cả là lỗi của cô, nếu cô không bỏ James lại một mình thì cậu ấy đã không gặp chuyện.

“Không… không thể nào…”

Cô lẩm bẩm, rồi hét lớn hơn:

“Cậu chủ! James! Cậu chủ!!!”

Giọng cô lạc đi trong cơn bão, bị gió cuốn bay mất hút. Cô bắt đầu trèo qua lan can, chân phải đã đặt lên mép vực, cơ thể nghiêng hẳn về phía trước như muốn lao xuống theo. Nhưng ngay lúc đó, hai cánh tay rắn chắc của hiệp sĩ Hoàng Hôn nắm chặt lấy vai và eo cô từ phía sau, kéo mạnh lại.

“Cô Fordane! Dừng lại! Không thể xuống được đâu!”

“Buông ra! Buông tôi ra!”

Đến nước này, đội hiệp sĩ đành đánh ngất cô và đưa cô vào trong khoang tàu. Đoàn tàu vẫn hoạt động được nhưng các hành khách sẽ không được phép trở về các toa tàu vì nơi này đã trở thành cả bãi chiến trường nhuốm đầy máu và xác thịt tứ tung.

Gref được khiêng lên cán, đưa về từ máy bay, có lẽ gã sẽ tới Rissawies sớm hơn bằng đường hàng không, còn những quý tộc sẽ chờ đợi cho đến khi các phi thuyền tư nhân của Rissawies đến đón họ, về dân đen, họ sẽ phải tiếp tục ngồi trên con tàu này để đến thủ đô. 

Trong cơn mơ màng, Sharon đưa tay về phía hẻm núi, cô đã làm gì vậy, cô thật ngu xuẩn, cô là một cỗ máy làm việc và sống vì chủ nhân, nhưng chủ nhân của cô đã chết rồi, cô phải làm gì nữa đây?

Cô đã làm đúng như những gì một Mindent được yêu cầu để trở thành, cô đã tuân lệnh như cỗ máy để làm việc đó. Nhưng… cô đã để mất cậu chủ, cô đã để mất James. 

Không biết từ lúc nào, cô đã tỉnh dậy trên khoang cứu trợ của đội hiệp sĩ, họ đang ở trên con tàu bay quân dụng. Đôi mắt của cô mơ màng, mệt mỏi, cô nhìn về phía của dãy núi tuyết trắng bên dưới. 

Tay Sharon run rẩy ôm lấy mặt. Móng tay cắm sâu vào da thịt đến rướm máu, nhưng cô không cảm thấy đau. Đau thể xác giờ đây quá nhỏ bé so với thứ đang xé nát cô từ bên trong.

“Tại sao… tại sao tôi lại nghe lời?”

Giọng cô vỡ ra, nghẹn lại trong cổ họng.

“Tôi là Mindent. Tôi phải nghe lời. Tôi phải bảo vệ cậu chủ. Nhưng tôi đã… tôi đã…”

Cô cúi gằm mặt, tóc cô buông xõa che đi đôi mắt đỏ hoe. Nước mắt rơi xuống, từng giọt, từng giọt, thấm đẫm lớp vải trên đầu gối.

“Cô đã làm hết sức mình rồi.”

Giọng nói của Gref vang lên làm cô tỉnh táo lại đôi phần, nhưng cô không thể ngăn được nước mắt vẫn đang rơi ra khỏi đôi mắt của mình, cô bấu chặt hơn, cố dùng nỗi đau thể xác để ngăn chặn việc này lại.

Có lẽ… có lẽ thôi… lý do mà Công nương Veronica để lại cảm xúc cho cô chính là để cô “bất tuân”, sự bất tuân không theo lệnh có thể cứu sống được James, nhưng cô đã không làm được.

Gã tay buôn mệt mỏi, hắn không thể lật người lại mà chỉ có thể trơ mắt nhìn Sharon khóc, hắn thở dài đáp lại tiếng khóc của cô.

“Đừng bi quan, dù có rất ít khả năng nhưng không phải không thể. Sau khi đến Rissawies, cô có thể nhờ hoàng tử Eden hỗ trợ tìm kiếm cậu James, hoàng tử sẽ đồng ý thôi.”

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, nhưng Sharon giờ chỉ còn một mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!