Công tước Andrew ngồi yên vị tại Sảnh đại tiệc, nơi hiện tại hoàn toàn trống không mà không có bất cứ người hầu nào ở đây, ông đã ở đây một thời gian dài mà không động vào sổ sách cũng như những thứ gì khác liên quan tới công việc, hiện tại ông chỉ muốn nghỉ ngơi để có một buổi gặp riêng với con trai mình.
Ông nhìn trần nhà kia, đó là một trần bằng kính đặc biệt giống như một chiếc lồng với vô số mảnh thủy tinh được xếp lại với đủ các hình dạng khác nhau, ánh sáng chiếu vào nơi đây khiến khán phòng giống như được phủ lên bởi những lớp ánh sáng khác lạ, rực rỡ nhưng cũng đẹp đẽ theo một kiểu kỳ quặc.
Nó giống như mớ thể chế đang tồn tại trong Maucules, ông nghĩ vậy, chúng đều sắp xếp thật hỗn loạn vào một cái khuôn sẵn có nhưng vẫn hoạt động tốt, các Đại gia tộc, Đại thương hội và Hoàng tộc, nhưng vẫn may mắn làm sao cái khuôn đó vẫn luôn có thể kiểm soát được vì hoàng đế của họ có thể giữ cho tình thế này hoạt động mà không gây ra sự nứt vỡ.
Công tước gõ ngón tay lên bàn khi đang chờ đợi như đang giết thời gian, ông nhìn về phía vị quản gia, một người đàn ông già với những đường nét nhăn nheo của thời gian trên gương mặt, đôi mắt đen của ông ta sắc như chim ưng, dáng người có phần mảnh khảnh đi nhiều và lưng vẫn thẳng tắp mặc cho tuổi già đã hành hạ người đàn ông đó đến mức trông ông ta như một cái xác biết đi.
“Otis, ngươi cho gọi con trai ta chưa?”
Công tước có phần sốt ruột, ông không phải người quá giỏi trong việc chờ đợi, nhưng kiên nhẫn cũng là một đức tính, chỉ là ông không chắc về việc đứa con trai cả đó có đến để gặp ông hay không. Nó ghét ta, sau cái chết của mẹ nó thì nó và em gái nó đều căm ghét ta. Công tước chán nản nghĩ. Nhưng có ghét ta cũng chẳng sao, miễn sao nó có thể đem được giá trị cho gia tộc này thì nó có giết ta cũng được.
“Người hầu đã cho gọi cậu chủ, có lẽ cậu ấy sẽ đến thôi, dù cho quan hệ của ngài và cậu ấy có tệ đến đâu đi nữa thì ngài vẫn là công tước,” Otis nói với chất giọng ồm ồm nhưng từng câu chữ đều rất rõ ràng. “Cậu James sẽ đến thôi.”
Cánh cửa được mở ra từ tốn, công tước đưa mắt nhìn lên, hai người hầu gái nhẹ nhàng bước vào trong, họ đẩy cánh cửa nặng trịch ra hoàn toàn rồi cúi đầu rời đi. James bước vào trong đại sảnh, cậu mặc một trang phục đơn giản với áo sơ mi trắng dài tay và chiếc quần nỉ đen, cái dáng điệu đi đứng không mang chút phong thái nào của một quý tộc cả.
Nó không có chút gì giống với ta và nàng ấy… có lẽ là trừ đôi mắt đó. Công tước nhận định, ông liếc nhìn ra hiệu cho Otis kéo ghế cho James, sau đó ông tiếp tục quan sát cử chỉ của con trai mình. Thật thiểu lễ nghi làm sao, nhưng các đại gia tộc và hoàng đế đều muốn nó.
Sau khi James ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, công tước cuối cùng cũng mở lời, ông đưa cái nhìn bất mãn về phía của cậu nhưng vẫn giữ một nụ cười thỏa hiệp trên môi:
“Mừng con trở về,” một lời chào đơn giản nhưng dứt khoát, Andrew nói tiếp: “Về tước vị này, ta nghĩ con đã sẵn sàng để nhận lấy nó, lễ thừa kế của con sẽ bắt đầu vào đầu mùa xuân năm sau, con có ý kiến gì không?”
James không đáp lại chút nào, cậu nghĩ: ông ta muốn ép mình thừa kế tước vị đó sao?
Không khí trong phòng trở nên gượng gạo, James cuối cùng cũng thỏa hiệp và cất lời, phá tan sự im lặng đặc quánh này:
“Con xin phép từ chối,” James nói. “Cha cứ đem nó cho Saul đi, con tin rằng cha biết tài năng của nó đến đâu mà.”
“Con đang đùa ta chăng?” Giọng của công tước hơi cao lên, ông siết chặt những ngón tay đang đan vào nhau của mình, cố hạ giọng xuống: “Saul không phải con của chính thất, nó còn không phải thứ mà các Đại gia tộc lựa chọn, nó chỉ là thứ máu đen bị lẫn vào trong màu đỏ tinh khiết, họ không chọn Saul, ta không thể chọn ai khác ngoài con đâu James, con có trách nhiệm trong việc này và trong gia tộc ta.”
“Trách nhiệm ư?” James bật cười, cậu ngã lưng ra sau ghế, bày ra thái độ ngông nghênh không khác gì những tay đầu đường xó chợ. “Nếu như cha thực sự nói về trách nhiệm, thì sao không thử làm tròn trách nhiệm của một người chồng xem? Không phải kẻ giết mẹ vẫn đang đi nhởn nhơ trong gia tộc này à?”
Nó nói về Alice. Công tước nhăn mặt, ông không thể hiểu thứ gì đã thay đổi tính cách của James nhiều đến mức này, có lẽ không thể chỉ là do cái chết của Veronica mà có thứ gì đó tác động lên chính con trai ông, từ học viện chăng?
“Cô ta vẫn chưa thể chết được, ta có lý do của riêng mình,” Andrew nói. “Hơn hết, ta nghĩ rằng con biết bản thân mình cần điều gì nhất, nếu con muốn báo thù cho mẹ thì đã không chần chừ khi thừa kế tước vị,” ông nhăn mặt, “con đã biết sự thật của công tước rồi à?”
James ngồi thẳng dậy, thái độ nghiêm chỉnh vào lề đó của cậu khiến ông hài lòng, công tước thả lỏng hai hàng chân mày đã níu lại trong vô thức.
“Sự thật đó đáng ghê tởm hơn bao giờ hết, cha biết thế, nhưng vì lợi ích của gia tộc nên tất cả đều đáng giá nhỉ?” James nói. “Andrew tham lam, họ đặt tên quả là không sai,” cậu dừng lại một nhịp, rồi duỗi thẳng lưng, “con có kế hoạch của riêng mình, cha cứ giữ lấy sự thật đó đi, James Sherrinford Ashbourne sẽ không bao giờ trở thành công tước.”
Cậu đứng dậy và rời khỏi phòng ăn, hoàn toàn không quay đầu lại.
Công tước vẫn ngồi đó, ông thở dài ngao ngán trước khi ngả lưng để mình thả lỏng ra sau, sự thật luôn là thứ gì đó khiến những người thừa kế căm ghét, kể cả trước kia là chính ông, nhưng họ có lựa chọn ư? Đó là hoàng đế, là cái khuôn chính của cả chế độ thể chế này, trước kia ngài đã chọn ông, và giờ có lẽ ngài sẽ chọn James, họ không có sự lựa chọn.
“Thưa chúa công, thật kỳ lạ để nói điều này nhưng tôi có được phép để hỏi không?” Otis bỗng cất lời.
Người đàn ông này đã theo gia đình ta bốn thế hệ, một người thuộc tộc Durkan hiếm hoi không bị hoàng đế bài trừ. Công tước nhìn sắc mặt của vị quản gia già, ông mỉm cười gật đầu.
“Ngài hoàn toàn có thể chọn Saul, danh tiếng chỉ là thứ một sớm một chiều có thể xây dựng được và chúng ta đủ tiềm lực để làm điều đó, nó cũng giống như một miếng thịt chất lượng tệ nhưng nếu có thể chế biến đúng cách đều có thể trở thành một món ăn ngon,” Otis nhướn mày, đôi mắt sắc như chim ưng đó nhìn thẳng vào vị công tước già, “tại sao ngài không làm thế?”
Sắc sảo. Công tước ngầm khen ngợi người đàn ông này, nhưng ông lại lắc đầu.
“Vấn đề duy nhất ở đây là danh tiếng của riêng cái tên James Ashbourne do chính nó tự thân gây dựng, các cuộc gặp gỡ hay những bữa tiệc, con trai ta đã tự gây dựng danh tiếng cho chính bản thân nó chứ không phải dưới danh của gia tộc Ashbourne.” Công tước đáp. “Họ không bao giờ quên cái tên Andrew Tham Lam, họ muốn James vì chính họ đều đã từng gặp qua nó, đều đã từng tiếp xúc và làm ăn với nó.”
Andrew hắng giọng, ông tiếp tục nói: “Ta muốn danh tiếng của James Ashbourne trở thành một thể với gia tộc này, nó sẽ đem về nguồn lợi nhuận khổng lồ! Ông nghĩ tài sản cá nhân của nó phụ thuộc vào gia tộc này ư? Không đâu Otis, nó có các bản hợp đồng riêng với các nhánh của Đại thương hội, nó có tài sản cá nhân bằng một nửa gia tài của gia tộc của bên ngoại, nhà Amoureux. Cá nhân James là một thứ kiệt xuất, nó nắm giữ 5% cổ phần của Đại thương hội.”
Công tước dừng lại, ông nhìn vào Otis, cái gương mặt nhăn nheo vì tuổi già đó, ông nhẹ giọng hỏi:
“Otis, ông có biết gia tộc ta nắm bao nhiêu cổ phần của Đại thương hội không?”
“16%” Otis đáp ngắn gọn.
“Phải, là 16%., và James có thể tự thân nó nắm giữ tận 5% cổ phần mà không cần đến gia tộc này hỗ trợ, ngoại trừ nguồn vốn sẵn có ở giai đoạn đầu mà nó đã trả cho ta từ lúc nó vẫn còn đang ở học viện.”
Otis lắc đầu, ông đáp lại với giọng nhẹ thênh nhưng vẫn có chút khàn khàn.
“Nhưng không phải cậu Saul cũng kéo được lợi nhuận cho chúng ta sao? Cậu ấy còn chưa thực hiện lễ trưởng thành mà đã có thể giúp gia tộc ta nhận 2% cổ phần từ Đại thương hội, tôi nghĩ nó là dấu hiệu rất tích cực để ngài đầu tư vào cậu chủ nhỏ.” Vị quản gia phản bác.
“Ta hiểu ý ông, tất nhiên ta có kế hoạch riêng cho Saul. Ông có thể hiểu rằng ta vẫn luôn không thay đổi. Otis ạ, ta không phải Công tước bác ái, ta vẫn luôn luôn là Andrew tham lam.”
Công tước đứng dậy, ông rời khỏi phòng ăn và quay trở lại phòng làm việc của mình.
Ta không bao giờ thay đổi.
Khi cánh cửa của thư phòng mở ra, hai người cận vệ với đồng phục của đội Hộ vệ Ashbourne cúi chào ông với thái độ kính cẩn, ông quét mắt nhìn họ bằng một cái nhìn dò xét, gia huy của gia tộc chói lóa trước ngực của họ.
Bước vào bên trong, công tước dành một chút thời gian để tự mình pha trà, ông ngồi xuống chiếc bàn ở giữa phòng, bộ sofa mới toanh sạch bóng, ánh sáng chiếu vào từ phía cửa sổ đằng sau bàn làm việc làm căn phòng trở nên sáng rực. Andrew bốc nắm trà tươi bỏ vào trong chiếc bình pha, ông gạt công tắc bên hông của nó và dần dần, nước trà thơm dậy mùi bốc lên, thoang thoảng trong không gian căn phòng.
Veronica, nàng có tha thứ cho ta không? Công tước nhấp một ngụm trà nóng, mặc kệ cho lưỡi ông có thể bị bỏng vì điều này. Nếu ngày đó ta chôn cất nàng như di nguyện của nàng…
Công tước cảm giác một vị chua xót tràn lên từ cổ họng, cảm giác đau đớn nổi lên trong lồng ngực của ông, một sự hối hận khó tả khiến cảm giác nóng rát từ nước trà hoàn toàn biến mất, ông nghĩ đến James, nhớ đến câu nói của cậu con trai: “Nếu như cha thực sự nói về trách nhiệm, thì sao không thử làm tròn trách nhiệm của một người chồng xem”
Ta không bao giờ thay đổi.
0 Bình luận