QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI
Chương 21: Hành Trình Tìm Ra Sự Thật
0 Bình luận - Độ dài: 2,224 từ - Cập nhật:
Esperanza sờ lên tấm bạt cách âm trong căn phòng ngủ của mình, cô chăm chú nhìn những họa tiết trên tường: các đường kẻ dọc sâu vào bên trong như chi của nhện, tấm gỗ lukkuin tỏa ra thứ hương thơm thoang thoảng làm đầu óc cô nhẹ đi. Esperanza quay về phía chiếc giường của mình, một giường đơn với tấm ga trắng tinh, ở cạnh là một cửa sổ lớn.
Cô ngồi lên giường, đôi mắt vàng óng thu dần tất cả mọi thứ bên ngoài vào mắt.
Esperanza đang ngồi trong một căn phòng nhỏ của Đại thương thuyền, một con tàu bay khổng lồ mang vóc dáng của một con cá voi bằng máy, lớp thân ngoài mang một màu nâu của đồng đầy bóng bẩy. Những bánh răng lớn trên thân tàu xoay chầm chậm, những cột hơi nước bốc lên thành khói trắng xóa, đôi khi lại kêu lên những tiếng “xì” vĩ đại.
Đại thương thuyền này có thể chứa toàn bộ quân đội và chiến hạm của gia tộc ta mà chỉ mất chưa đến một góc diện tích. Esperanza cầm sách trên cái kệ lớn đặt cạnh giường, co đôi chân trần lên và lấy cặp kính tròn xoe đặt ở chân giường.
Mẹ vẫn còn sống. Cái ý nghĩ kinh khủng đó làm cô rùng mình, Esperanza không hiểu tại sao cô lại tin vào lời của vị đại hoàng tử kia. Cô cầm sách mà đầu óc không thể nghỉ ngơi, những suy nghĩ luôn tự đến để quấy rầy cô.
Nếu mẹ không còn sống, vậy ngài ấy có ý định gì? Thật quái lạ làm sao. Esperanza cảm giác bàn tay cô lạnh cóng, cô đứng dậy và bước đến bên công tắc lò sưởi. Anh trai mất, mình bị trục xuất, nhưng mình vẫn còn ông… gương mặt của lão Cain ẩn hiện trong suy nghĩ của cô, vậy tại sao mình vẫn đi vậy?
Esperanza gần như đã quên đi hình bóng thực sự của mẹ mình trong ký ức của mình, cô chỉ nhớ được bà do những bức tranh, tấm ảnh chụp cùng vài đoạn băng ghi hình cũ kỹ, cô còn không chắc vì sao cô lại mong chờ đến mức đi tìm lại người mà cô còn không thể nhớ nỗi.
Khi công tắc lò sưởi được bật lên, hơi ấm lan tỏa khắp căn phòng một cách nhanh chóng, thế nhưng bàn tay của cô vẫn còn run rẩy. Cô quay người về lại giường, vẫn nhìn về cửa sổ ngoài kia: những đám mây trắng bay qua, kẹo bông, cô thích kẹo, cái hương vị ngọt ngào là thứ khiến cô mê đắm.
Esperanza nhớ về khi cô còn nhỏ xíu, chỉ là một cô bé năm tuổi bập bẹ coi mình tài giỏi. Ngày đó anh trai của cô, James với bàn tay ấm áp, nụ cười dịu dàng bế lấy cô đi xuống thành phố Litherquel. Cả hai anh em giống những đứa tiểu quỷ không coi ai ra gì, không học được cách khiêm tốn. Esperanza với cái tính ương ngạnh đầy bướng bỉnh đã đòi anh trai mình rất nhiều, đòi leo lên những con Intermakid, đòi ăn mấy món ăn lề đường mà các quản gia đi cùng đã cố gắng lắm mới ngăn được.
Rồi James đã mua cho cô một cây kẹo bông, màu trắng đẹp giống như những đám mây vậy, nó còn to hơn cả cái đầu nhỏ bé của cô khi ấy. Esperanza đã cắn một miếng, nó mềm và tan trong miệng, đó là một cảm giác rất khác với những gì cô đã từng ăn trước đây, hương vị ngọt ngào đến lạ, ngọt dịu chứ không hề gắt. Đến tận bây giờ cô cũng không thể quên được vị ngọt ấy, nó đã khiến cô mê đắm từ thuở bé đến tận bây giờ.
Nhưng cũng có thể do ngày đó, cô đã được ở bên anh trai nên vị ngọt đó mới vương lại đến tận bây giờ.
“Thưa tiểu thư Esperanza, tôi có thể làm phiền cô chút có được hay không?”
Tiếng gõ cửa vang lên cùng giọng của một người đàn ông, Esperanza nheo cặp mắt tròn của mình lại, bước chân xuống sàn nhà ấm áp do hệ thống sưởi xử lý, cô bước dần đi về phía cửa và nhìn qua mắt mèo.
Đó là một người đàn ông tóc nâu cùng đôi mắt đỏ. Esperanza hơi nhón chân lên một chút và thấy được huy hiệu của đội Hiệp sĩ Hoàng hôn sáng lóa trước ngực của anh ta, mặt trời đỏ rực được những thanh kiếm canh giữ thành hình chữ thập.
Quái lạ, sao người của đội hiệp sĩ lại đến đây? Esperanza thầm thắc mắc nhưng vẫn mở cửa, vì đối với bất cứ ai là công dân đế quốc đều biết đội hiệp sĩ này, cô thầm liên tưởng đến cách mà người ta vẫn hay gọi họ: những con người của đế quốc, thanh gươm sáng chói nhất của Hoàng đế Caesar.
Cánh cửa được mở ra và vị hiệp sĩ đó cúi đầu chào cô đầy lịch thiệp, anh ấy liếc nhìn vào Esperanza thầm đánh giá: bộ trang phục xộc xệch đơn giản giống đồ ngủ, mái tóc không chải chuốt gì nhiều mà chỉ đơn thuần cột lên cho có, nước da trắng, thấp. Đôi mắt vàng đó đặc biệt thật, dù không phải người nhà Ashbourne nữa nhưng vẫn có chút khí chất.
“Thưa tiểu thư,” vị hiệp sĩ đó lấy ra một bức thư và đưa nó một cách cẩn thận cho cô. “Thứ này được gửi đến cô vào đúng lúc tàu khởi hành, tôi vừa hay có ở đó để nhận lấy.”
“Cảm ơn anh.” Esperanza gật đầu nhận lấy.
Cô cầm lên và mở nó ra ngay, không hề chú ý đến chàng trai trước mặt.
Cô ấy không nghĩ sẽ an toàn hơn nếu đi vào trong và đọc nó à? Vị hiệp sĩ cau mày nhẹ.
“Vậy tôi xin cáo lui.” Anh cúi đầu chào nhẹ.
Bỗng Esperanza nắm lấy tay của anh, cô cất bức thư vào túi áo trong của áo ngủ, đôi mắt vàng kim đó nhìn anh một cái thật sâu.
“Anh có bận việc hay gì không?” Esperanza cất lời.
“Bận ư? Ồ, tôi không bận chút nào, tiểu thư cần gì sao?”
Cô kéo vị hiệp sĩ vào bên trong phòng, cái ấm có phần nóng nhẹ của nó khiến vị hiệp sĩ choáng váng nhẹ, cô ấy định biến phòng ngủ thành phòng xông hơi à? Anh quay đầu nhìn về phía cánh cửa đã tự đóng lại, dù biết rằng vị tiểu thư nhỏ bé này sẽ không làm gì mình nhưng sao anh vẫn không kìm được sự bất an đến kỳ lạ.
Esperanza đi đến cái ghế của chiếc bàn và kéo nó đến trước giường, sau đó cô ngồi lên giường và chỉ vào cái ghế.
Vị hiệp sĩ bước đến và ngồi ngay ngắn vào vị trí.
Esperanza cất lời: “Xin lỗi vì để anh nghĩ nhiều, tôi chỉ nghĩ là tôi cần một người nào đó để nói chuyện mà thôi,” Cô mỉm cười. “Người của đội Hiệp sĩ Hoàng hôn luôn đáng tin cậy, và có vẻ anh cũng không có bận việc gì thật,” Cô dừng lại, mắt quan sát vào gương mặt của anh ta, “anh hẳn là biết tôi, anh có gọi được tên của tôi và cái ánh nhìn quan sát kỳ lạ của anh ban nãy nữa.”
Ta có nghe nói người nhà Ashbourne có khả năng quan sát tốt cảm xúc và đọc vị người khác, nhưng để một cô bé như thế này có thể làm được như thế… Vị hiệp sĩ vô thức nuốt nước bọt, anh cúi đầu nhẹ, bày tỏ: “Xin lỗi vì đã khiến tiểu thư hiểu lầm, nhưng tôi không hề có ý định hay suy nghĩ phán xét gì tiểu thư. Nếu người cần, tôi có thể ở đây nói chuyện với người bao lâu cũng được.’
Esperanza nhoẻn miệng cười, nhìn vào gương mặt có chút bối rối của chàng hiệp sĩ, cô nghĩ thầm: anh ta giống như một con gấu trúc đỏ vậy. Cô chống cằm và cất lời hỏi:
“Anh tên là gì?”
Vị hiệp sĩ đáp lại bằng tông giọng của kẻ bề dưới.
“Tên tôi là Michael Sylvenhart, đội phó của đội Hiệp sĩ Hoàng hôn.”
Esperanza vui vẻ đặt bàn tay lên trước ngực mình, gương mặt nhỏ nhắn vểnh lên đầy tự hào.
“Tôi là Esperanza Amoureux, hân hạnh được làm quen với anh.”
Cô ấy nhận mình là Amoureux? Michael ngạc nhiên vài phần và nghĩ mình cần phải đánh giá lại Esperanza. Anh cảm giác căn phòng này nóng đến mức bức bối, nhưng Esperanza lại trông như một con mèo vẫn còn đang lạnh cóng, cô ngồi co ro vào góc giường, chân cong lên và trùm mền kín mít.
Michael đọc bức thư vừa rồi cho Esperanza, cô đưa nó lại cho anh và nằm lại trên giường, đôi mắt nhìn tròng trọc anh khiến anh không thể từ chối được. Đó là thư của Tam hoàng tử Eden, người mà Esperanza còn chưa bao giờ gặp.
“Ngài ấy muốn tiểu thư sau khi đến Rissawies thì hãy gặp riêng ngài, hoàng tử Eden sẽ đợi tiểu thư ở Vintale, phố Hoa Bạc.”
“Gặp tôi? Lạ thật, tôi và ngài ấy chưa từng gặp nhau mà?” Esperanza ngạc nhiên.
Michael nhún vai, anh ngồi chỉnh tề lại tư thế, cặp mắt đỏ rực như hồng ngọc đó trùng xuống nhẹ, anh đăm chiêu rơi vào chút suy tư.
Esperanza lắc đầu, cô lấy lại bức thư và xem kỹ địa chỉ trên đó. Cô đứng dậy đi về kệ lớn trên bàn, lấy cuốn sổ tay trống viết lại địa chỉ thật ngắn gọn. Cô không định làm ngơ trước lá thư, theo cô biết thì anh trai của cô đã lên chuyến tàu đó để tham gia hội nghị mùa đông do vị hoàng tử này tổ chức. Esperanza nghĩ có lẽ Eden muốn nói gì đó về James cho cô.
“Anh nghĩ hoàng tử Eden là người như thế nào?” Esperanza bất ngờ hỏi.
“Tam hoàng tử là một người rất đặc biệt,” Michael khẽ gật đầu, “cách đặc biệt nó khác với bình thường tiểu thư có thể hình dung được. Không phải đáng sợ như đại hoàng tử, bạo lực như nhị hoàng tử và kỳ quái như đại công chúa… Ngài Eden có một sức hút rất khác.”
“Ồ? Một kiểu như thế nào?”
“Khó để giải thích, tiểu thư có thể nghĩ giống như ngài ấy có đủ mọi tố chất riêng nhưng cũng không hoàn hảo, một vị hoàng tử nhưng lại rất gần với bất cứ tầng lớp nào, kể cả là nô lệ.”
Esperanza nhăn mặt, cô không thể tưởng tượng được một con người như thế. Hoàng tử mà lại gần với nhân dân ư? Nghe thật viễn vông! Người gần gũi nhất với dân chúng mà cô hay các đại gia tộc đều biết chỉ có mẹ của cô - Công nương Veronica có thể làm điều đó. Mô tả của Michael về Eden giống như mô tả một thánh sống, điều đó làm cô không thể không hoài nghi được. Đây phải chăng là sự tâng bốc quá đà? Cô nghĩ.
“Nhưng tôi chưa từng thấy những gì vị ấy làm được, tất cả những gì anh kể phải chăng đều chỉ là tin đồn thôi?” Esperanza quay trở về giường, đắp chăn kín cả người dù không gian phòng hiện tại đang rất oi bức.
“Cũng không phải là không có, chỉ là những gì hoàng tử Eden đã làm thường không được công khai dưới tên của ngài mà sẽ được đóng góp dưới danh nghĩa Viện nghiên cứu Cơ giới và Thần bí hơn,” Michael nói. “Mọi người đều hiểu điều đó, anh trai của tiểu thư cũng có một dự án hợp tác với tam hoàng tử này đã thay đổi nền công nghiệp của Maucules mà phải không?”
Esperanza khẽ gật đầu, giờ cô mới nhớ lại một vài thành tựu rất lớn được viện nghiên cứu đề ra và áp dụng trong những năm mới đây: bộ xử lý chất độc và sử dụng năng lượng của máy hơi nước đã giúp các cỗ máy lớn có thể hoạt động bằng Umesia, từ đó những con tàu bay như hiện tại hay những Intermakid gần như xuất hiện nhiều hơn.
Họ có đệ tên người đó là chủ hội. Mình không ngờ người đó lại là vị tam hoàng tử này. Esperanza rời khỏi những suy tư, cô nhìn về phía cửa sổ nơi mặt đất đã dần hiện ra.
“Này Michael!” Esperanza bất ngờ cất lời, cô đánh mắt sang cho chàng hiệp sĩ đang cố để không tỏ ra khiếm nhã dù mồ hôi đã rơi đầy trán do nóng, cô mỉm cười. “Chúng ta có thể làm bạn không, một người bạn không dựa trên địa vị?”
0 Bình luận