QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI

Chương 22: Tôi Đã "Thấy"

Chương 22: Tôi Đã "Thấy"

Esperanza bước xuống từ đại thương thuyền của Thương hội, họ đã đến Rissawies. Esperanza mặc trang phục đơn giản với chiếc áo măng tô dài màu đen, áo sơ mi kẻ sọc bên trong, mũ chóp cao đen. Cô chỉnh lại thắt lưng, bên hông là một túi đựng nhỏ gắn con dao găm cơ khí - một trong hai món vũ khí phòng vệ quen thuộc của Quân tự vệ do lão già Ignacio trong gia tộc Ashbourne chế tạo và cung cấp.

Cô mang theo thứ này vì nó là một công cụ hiệu quả để chống lại các cuộc tấn công tầm gần, miễn không phải là súng. Esperanza nghiền ngẫm chốc lát, có lẽ cô có phần ngạc nhiên với việc thứ này dù đã sản xuất suốt sáu năm nhưng vẫn chưa bị tuồn ra ngoài, nếu có thì số lượng gần như rất ít, một sản phẩm độc quyền của nhà Ashbourne.

Michael đi cùng cô với nhiệm vụ hộ tống, giờ cô mới biết vị hiệp sĩ mắt đỏ này không chỉ đơn giản là một người vô tình đến, anh ta được ai đó cử đến bảo vệ cô.

Nhưng là ai nhỉ? Esperanza vừa nâng túi đựng đồ lên quắp qua vai vừa tự hỏi: Liệu có phải vị đại hoàng tử đó không?

Esperanza chú ý đến những đoàn tàu lớn di chuyển ở sân bay, chúng sừng sững, kích thước đó thật phi thường. Nếu chúng được cải biên thành máy bay thả bom thì lượng vũ khí quân sự chúng có thể mang theo thật không thể tưởng tượng được. Cô nghĩ, dù biết rằng những đoàn tàu này sẽ không thể sử dụng làm tàu chiến do thuộc quyền sở hữu của Thương hội, nhưng chỉ cần nghĩ đến một ngày Đế Quốc nắm được cách tạo ra chúng cùng lượng tài nguyên cần thiết… Esperanza hơi rùng mình nghĩ đến cái ngày sẽ không bao giờ đến ấy.

“Tiểu thư, tới giờ rồi.”

Một cơn gió mạnh thổi mái tóc cô bay ngược ra sau. Esperanza giữ lấy mũ, cô nheo mắt lại nhìn thứ đang dần hạ cánh xuống từ bầu trời.

Một con tàu mang sắc đồng hạ cánh xuống chậm rãi, bốn cánh của nó bè ra giống như cánh quạt hướng thẳng xuống, trục thải khí hơi nước nhả ra chầm chậm từ phía sau phi thuyền, phần đầu trông giống như một con chim với bốn cánh là cánh quạt lớn.

Tàu phản lực? Esperanza ngạc nhiên khi chứng kiến thứ vũ khí vĩ đại của đội Chó Săn lừng danh hạ cánh trước mặt mình, giật mình nhận ra điều gì, cô quay về phía Michael.

“Anh là người của tam hoàng tử?”

“Tiểu thư đoán đúng rồi.”

Có thể hoàng tử Eden không nổi bật vì danh tiếng giống như những anh chị em của mình, nhưng ngài có một đội ngũ mà những đại gia tộc cho đến các tay buôn đều phải ngả mũ tỏ lòng kính trọng: Đội Chó Săn - lực lượng thám hiểm, du kích, không chiến, quân sự, ngoại giao… Một đội ngũ khổng lồ có thể sánh với đội Hiệp sĩ Hoàng hôn và quân Ocitanfa - quân đội chủ lực của hoàng gia. Tất cả đều phụng sự cho một người không có gì nổi bật, Tam hoàng tử Eden J. David.

Esperanza leo lên tàu bay, ghế sau được làm bằng da và bông, mềm mại đến bất ngờ. Cô chú ý tới không gian, không hề ngột ngạt, phải chăng là có hệ thống thoát khí hay cung cấp oxy bên trong buồng kín này?

Tàu phản lực phóng vút lên bầu trời, những cánh tàu co lại, đẩy về phía sau giống như chim cắt khi săn mồi. Esperanza lóa mắt trước tốc độ di chuyển khủng khiếp của nó, cô choáng váng vì hình ảnh phía trước mắt giống như bị tua nhanh đến mức không thể nhìn được. Chỉ sau vài giây, họ đã ở trên bầu trời.

“Vì sao lại phải dùng tàu phản lực? Tôi tưởng chúng ta chỉ cần đi xe hoặc tàu để đến Vintale thôi?”

“Ồ, tiểu thư không biết rồi,” Michael nở nụ cười thân thiện đáp: “Vintale đến thì đúng là chỉ cần tàu, nhưng phố Hoa Bạc thì khác. Nơi đó nằm ở một vách núi cao, tách biệt với Vintale. Thành phố này được ngài Eden đặc biệt xây dựng dành riêng cho quân đội của ngài.”

Esperanza cúi mặt, cô cảm thấy có nhiều điều vô cùng kỳ lạ trong câu chuyện của họ và những gì cô được biết về Eden.

“Hoàng tử Eden không phải không được hoàng đế sủng ái sao? Việc ngài để cho Eden điều hành và tự do xây dựng một quân đội cá nhân hùng mạnh như vậy không giống với kiểu của ngài.”

“Đúng, nhưng chỉ một phần thôi,” Michael nói. “Quân của tam hoàng tử tuy mạnh nhưng số lượng không là gì so với quân đội hoàng gia, riêng đội Hiệp sĩ Hoàng hôn số lượng cũng đã vượt xa quân chủ lực của Chó Săn. Hoàng đế không quan tâm tới Eden nhưng cũng không thờ ơ, ngài cho vị hoàng tử ấy làm bất cứ thứ gì mà người ấy muốn, tất cả đều là để bù đắp phần nào.”

Tàu bay đã đến phố Hoa Bạc. Esperanza bất ngờ khi khung cảnh kia dần hiện ra trước mắt.

Hoa Bạc nhìn từ trên xuống giống như một bông hoa lớn, các tòa nhà xen kẽ với nhau tạo ra hình ảnh ảo giác giống như nụ hoa, những đám mây xung quanh tựa như những cánh hoa bao bọc lấy tất cả.

Dù biết thành phố này ở trên đỉnh núi, nhưng không nghĩ lại cao đến thế này.

Esperanza lấy trong Vali ra áo ấm và mặc vào cẩn thận.

Michael cúi xuống, anh lấy trong cái túi đựng của mình ra một thiết bị giống như vòng đeo tay, trông nó như một con bọ máy được gắn vào một chiếc đồng hồ.

“Tiểu thư có thể cho tôi mượn tay của người được không?”

Esperanza cài xong áo ấm, cô quay sang chăm chú nhìn vào thiết bị trên tay của Michael. Một chút ám ảnh với côn trùng từ sự kiện lễ trưởng thành khiến mặt cô méo đi vài phần, nhưng sau đó cô cũng đưa tay ra.

“Mạng tôi nằm trong tay anh mà, anh làm gì cũng được.”

Michael cài thiết bị đó nằm giữa lòng bàn tay của cô, anh cố định có quai đeo chặt ở mu bàn tay. Esperanza nhìn thứ này, nắm lại cảm giác giống như cán dao nhưng cũng không có gì quá đặc biệt, nó không có cảm giác rùng mình đáng sợ giống như con nhện vàng kia.

“Đây là gì?” Esperanza hỏi.

“Đây là con bọ giữ nhiệt,” Michael đáp. “Nó là sản phẩm của một người trong viện nghiên cứu, thay thế cho bộ trang phục giữ ấm của những gã tay buôn. Nó hấp thụ nhiệt độ bên ngoài và giải phóng vào cơ thể của người đeo, giúp nhiệt độ của họ tách biệt so với bên ngoài và có thể chống được các phản ứng sốc nhiệt độ ngột bằng hệ thống giải trừ thân nhiệt chậm, đây, nút này.”

Michael cũng đeo một cái trên tay. Esperanza gật gù và chuẩn bị đồ để hạ cánh.

Tàu bay chầm chậm hạ xuống, trên đỉnh núi này có tuyết và cảm giác đó thực sự rất kinh khủng. Esperanza bước xuống nền tuyết lạnh, cả người cô run cầm cập vì nhiệt độ ở đây thấp đến đáng sợ, cô còn không thể hít thở bình thường được.

Esperanza kích hoạt thiết bị giữ nhiệt trên tay. Ngay lập tức, cô cảm nhận được cơ thể của mình ấm dần lên, hơi thở được điều hoà, khí lạnh với cô giống như hoàn toàn tan biến. Cô nhìn qua Michael, anh vẫn thế, gương mặt lãnh đạm cùng phong thái lịch thiệp, cô tự nghĩ nếu so sánh thì anh và Otis liệu ai trông giống quản gia hơn?

“Tiểu thư ổn chứ? Thiết bị có trục trặc gì không?”

“Ồ không, nó hoạt động rất tốt,” Esperanza mỉm cười.

Cả hai người bước vào con phố.

Esperanza chú ý đến những quầy hàng đặc biệt quen thuộc: cửa hàng quần áo, trang sức, lương thực, cà phê… không thiếu một thứ gì mặc cho thời tiết bên ngoài khắc nghiệt đến rùng mình nhưng những hàng tạp hóa hay dịch vụ đều thoải mái mở ở đây như thể nó không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Họ có thể thống sưởi chăng? Giống như bên trong tàu phản lực? Esperanza thầm nghĩ. Umesia ở Đế Quốc nhiều không đếm xuể, có khả năng ở đây có một hầm mỏ khai thác để cung cấp liên tục năng lượng ấy. Cô bỗng chú ý đến các cột khói, Không phải khói… đó là hơi nước! Công nghệ máy hơi nước Umesia của tam hoàng tử vận hành cả khu phố này!

“Tiểu thư bất ngờ sao?” Michael cười tủm tỉm hỏi.

“Bất ngờ chứ,” Cô đáp lại. “Ở Litherquel hay là khu công nghiệp nặng của nhà Ashbourne, họ không hoàn toàn dùng các máy hơi nước vận hành bằng Umesia như thế này đâu. Họ sẽ dùng than đá, dầu khí vì nguồn năng lượng đó đối với họ vẫn “sạch” hơn là Umesia.”

“À, tôi có thể hiểu được điều đó,” Michael gật gù. “Người dân vẫn chưa hoàn toàn tin cậy trong việc dùng Umesia vì các sản phẩm chưa được cải tiến đúng cách. Vẫn còn một lượng hạt nhân nặng nhỏ rò rỉ ra trong quá trình sử dụng, tuy ít nhưng lâu dài thì cũng là con dao có thể giết người.”

Michael đưa Esperanza đến một quán ăn lớn, một nhà hàng theo cung cách đặc biệt có bảng hiệu “Mizallio”, theo ngôn ngữ đế quốc có nghĩa là “quán ăn ngon”, một kiểu đặt tên đơn giản thái quá.

Họ đẩy cửa bước vào trong.

Tiếng ồn bất ngờ của những người đàn ông trong quán vang lên inh ỏi, Esperanza bất ngờ đến ngớ người. Quân phục có quân huy hình đầu chó sói? Họ là đội Chó Săn ư? Cô choáng váng nhìn toàn cảnh: những gã đàn ông nhậu nhẹt, ca hát, trò chuyện rôm rả… họ giống như tập hợp của những tên lính đánh thuê hơn là một đội quân nghiêm chỉnh chính quy.

“Đừng bất ngờ quá, chuyện bình thường thôi.” Michael khẽ cúi đầu nói.

Cả hai bước vào bên trong, một vài người đã nhận ra họ. Vài người chào mừng Michael giống như họ và anh vô cùng thân thiết; một vài người chào đón và tò mò về Esperanza nhưng cô không dám nói chuyện với họ, ấn tượng của cô về quân đội cá nhân lừng danh này gần như sụp đổ hết trong lần gặp mặt này.

Ở phía ghế cao trước quầy rượu, cô thấy một bóng lưng thẳng tắp, có gì đó ở chàng trai kia đặc biệt hơn so với những người ở đây.

Cả hai đến sau lưng anh ta, và chàng trai đó cũng như đã biết họ đến. Anh ta quay người lại, và Michael lập tức quỳ một gối xuống, giọng nói đầy cung kính.

“Thưa hoàng tử, tôi đã đưa tiểu thư Esperanza Amoureux đến rồi.”

Esperanza chăm chú quan sát vị hoàng tử được đồn đại. Đôi mắt xanh lục như lục bảo, mái tóc đen xoăn nhẹ, gương mặt tinh xảo và sự sắc bén từ ánh nhìn. Cô cúi đầu chào theo cung cách của quý tộc, đôi mắt đôi lúc vẫn lén liếc nhìn anh ta.

“Tôi mừng vì cô đã đến. À mà, cô có thể tắt thiết bị trên tay được rồi.”

Esperanza thẳng người dậy, cô dùng ngón cái ấn nhẹ vào con bọ trong lòng bàn tay, cảm giác thân nhiệt dần dần hạ xuống và hòa trở lại với môi trường làm cô thấy dễ chịu hẳn đi.

“Thưa hoàng tử, ngài muốn tìm tôi là có chuyện gì chăng?” Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt của hoàng tử, quan sát từng cử chỉ của chàng ta.

“Tôi từng nghe nói người nhà Ashbourne có thể nhận biết nói dối và tìm hiểu sự thật của người khác qua đôi mắt, có vẻ đúng là vậy thật,” Eden đưa tay ngoắc người phục vụ. “Lấy tôi Martini.”

Esperanza ngồi xuống bên cạnh Eden tại quầy rượu còn Michael đã bị những người khác của đội Chó Săn kéo đi đâu mất. Cô vẫn chăm chú nhìn anh ta. Mình hoàn toàn không đọc vị được anh ta, rốt cuộc vị hoàng tử này đã làm thế nào? Cô nghĩ, cầm ly Martini lên nhấp một ngụm nhẹ.

“Tôi mời cô đến để nhắc nhở vài chuyện, cũng như bàn sâu hơn về cái chết của anh trai cô.”

Esperanza dừng động tác đang làm lại, cả người như bị đông cứng trong chốc lát. Cô hạ ly rượu xuống, giọng vẫn bình thản đáp lại:

“Cái chết của anh tôi còn gì nữa để nói? Chúng ta thật lãng phí thời gian.”

Eden nhếch mép, anh cầm ly rượu lên uống cạn trong một hơi rồi quay đầu sang chăm chú vào đôi mắt vàng kim của cô.

Cái nhìn đó sâu hun hút, như có thể đọc được mọi thứ trong tâm trí của cô. Đôi mắt đó làm cô rùng mình, “Klaus Caesar”, cô vô thức nhớ đến cái tên đó, ánh mắt của Eden giờ không khác gì gã ta.

“Nếu tôi nói cho cô một sự thật còn kinh khủng hơn việc ‘mẹ của cô còn sống’ thì sao?” Eden lấy ly rượu khác cho Esperanza và anh ta rồi tiếp tục nói: “không chỉ mẹ cô còn sống, anh trai cô, James Sherrinford Ashbourne cũng còn sống.”

“Không thể nào! Thật hoang đường!” Esperanza lớn tiếng đến mức những người trong quán rượu im bặt, họ nhìn về phía cô nhưng cô hoàn toàn không quan tâm. Cô thấy được Eden không nói dối, ít nhất theo phản ứng cô quan sát được là vậy. “Anh trai tôi đã chết rồi, mẹ tôi cũng vậy. Tại sao các người luôn nói những chuyện hoang đường đến như thế?”

“Nhưng không phải cô vẫn tin sao?” Eden mỉm cười đưa ly rượu tới trước mặt cô. “Tôi không thể nói lý do tôi biết được điều này, cũng như vì sao tôi không thể tìm kiếm và đem James trở về dù biết cậu ta còn sống,” Eden hạ giọng, quay người lại bên quầy rượu. “Nhưng tôi có thể nói rằng cậu ấy vẫn còn sống, và đó là nơi mà tôi không thể đến được, ít nhất là vẫn chưa tới lúc.”

Gương mặt của Esperanza đang biểu thị cơn phẫn nộ khủng khiếp. Anh ta nói những điều đó và cứ nói mình tin đi, không có bằng chứng, không có thông tin xác thực, tất cả chỉ bằng lời nói. Cô cầm ly rượu lên hất xuống đất, đặt lại về phía người phục vụ. Mình chán đùa giỡn lắm rồi.

Cô xách vali lên chuẩn bị rời đi.

“Thánh Quốc, vùng sa mạc Otreisde. Cậu ấy sẽ sớm gặp những người ở đó và bị thương, nhưng sẽ sống sót,” Eden nói mà không quay đầu lại. “Cô nên gặp mẹ mình trước rồi hãy đến đó sau.”

Esperanza dừng lại một chút nhưng vẫn quyết định rời khỏi đó.

Eden ngồi ngả lưng ra ghế, anh nhắm nghiền đôi mắt lại, tâm trí dần dần trống rỗng đi.

“Tôi đã thấy điều đó.” Anh lẩm bẩm. "Và rồi cô cũng sẽ thấy nó. Nhưng liệu cô có thể thoát khỏi kết cục mà tôi đã thấy không... Esperanza?"

Esperanza không nghe được những lời cuối cùng của Eden, nhưng cô không còn quan trọng điều đó nữa. Cô quyết định sẽ quay trở về Litherquel để gặp Klaus Caesar, nếu sự thật về mẹ cô được xác thực, vậy có thể cô sẽ đến Thánh quốc một chuyến để tìm kiếm người anh trai đã chết của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!