QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI
Chương 8: Hành Trang, Kiếm, Khởi Hành.
0 Bình luận - Độ dài: 3,561 từ - Cập nhật:
James đã chuẩn bị xong hành lý khởi hành tới thủ đô, cậu kiểm tra lại vài cái, cuốn bút ký, quần áo, gia huy của gia tộc, giấy xác nhập và vé tàu. Cậu vốn không định đi nhưng nghĩ đi nghĩ lại việc gặp lại Eden chắc hẳn là có lợi cho cậu, hơn nữa cậu cũng không muốn ở lại dinh thự này, nếu có lý do níu kéo cậu có lẽ là Esperanza vẫn đang ở đây.
Cậu bỏ khẩu súng ổ xoay vào trong túi áo trong, mặc trang phục chỉnh tề và mang chiếc đồng hồ quả quýt bên mình.
"Xong, vậy là đủ rồi."
James đã đề nghị Sharon đi theo mình sau khi cô bình phục, cũng may mắn rằng tốc độ hồi phục của cô ấy nhanh hơn dự kiến, các vết thương dù sâu và có để lại sẹo nhưng không ảnh hưởng đến thời gian phục hồi, cô ấy đã có thể đi lại thoải mái cũng như vận động mạnh mà không lo các vết thương bị rách ra.
Mindent cũng chỉ là con người, nhưng bị rèn luyện và học tập như một cỗ máy, họ không có gì đặc biệt ngoài logic đến đáng sợ. Riêng Sharon, cảm xúc và trái tim vẫn còn nguyên vẹn, không giống như các cỗ máy hơi nước và các intermakid, cô là một con người có trí óc và sự thông thái của Mindent. Điều đó là điều làm cậu yên tâm hơn rất nhiều.
James nhanh chóng sải bước đến phòng của Esperanza, chỉnh lại trang phục và gõ cửa. Cậu chờ một lúc, sau đó cánh cửa kêu lên tiếng lạch cạch và dần mở ra. Esperanza ngái ngủ bước ra ngoài, bộ đồ ngủ của cô vẫn còn nguyên trên người, mái tóc rối bù và trông dáng vẻ có hơi xộc xệch, nếu công tước thấy cảnh này có lẽ sẽ tức điên lên rồi giáo huấn cô ấy một trận ra trò.
"Anh đến đây làm gì vậy."
James giang hai tay ra, quay qua quay lại, Es ngớ người, cô không hiểu được ý của anh trai, cô nghiêng đầu tỏ thái độ.
"Em thấy anh mặc thế này hợp chứ?"
"À à, thực sự anh đến tận phòng em chỉ để khoe đấy à?"
"Thì hôm nay anh phải đi mà."
Es cười đến ho sặc sụa, cô không nghĩ rằng cái người anh trai của mình lại có mặt thế này. Cô cười xong liền nhón chân lên chỉnh lại cổ áo cho cậu, sau đó cô lùi ra, nhìn lại vào người anh trai này và cười tươi.
"Xuất sắc, anh trai em đẹp trai nhất."
James cười, đó chỉ là nụ cười trên môi thôi nhưng quả thực cậu đang rất hạnh phúc, cậu xoa đầu của cô, chỉnh lại cái lọn tóc đang nhổng lên của cô do mới ngủ dậy, sau đó James mới vào đúng trọng tâm của câu hỏi.
"Em có muốn cùng anh đến Rissawies không?"
Es liền lắc đầu, cô ngáp một cái thật dài sau đó đi vào phòng, cô đi đến tủ và bắt đầu tìm những bộ đồ phù hợp cho mình. Cô nhìn anh trai vẫn còn đứng đó có hơi không biết nói gì, sắp xếp lại từ ngữ, cuối cùng cô mới đáp lại.
"Em không thể đi cùng anh được, có nhiều việc ở phủ công tước hơn anh nghĩ đấy, với cả sắp đến em cũng phải chuẩn bị cho cái lễ trưởng thành của mình nữa."
Lễ trưởng thành là một phong tục của những người trong các gia tộc, đó là lễ dành cho những đứa trẻ chính thức được phong cho một danh hiệu trong gia tộc, trở thành một thành viên trong gia tộc và được công nhận bởi hoàng đế. Lễ trưởng thành là một thể thức do hoàng đế đặt ra cũng là để chắt lọc ra xem đâu là những thế hệ xứng đáng, cũng có nghĩa là lễ trưởng thành của Esperanza, đích thân hoàng đế hoặc người mang chỉ dụ của người sẽ đến xem xét.
Nếu thất bại trong buổi lễ, Esperanza sẽ bị trục xuất khỏi gia tộc hoặc không được tham gia vào bất cứ hoạt động chính trị nào, cũng như sẽ không được công nhận là một thành viên gia tộc Ashbourne.
Sự hoang đường này bắt đầu kể từ khi hoàng đế nhận ra có những cá nhân không thực sự xuất sắc trong gia tộc mà ngài có sức ảnh hưởng. Họ là lũ phản trắc, là đám mang mầm mống của sự phản loạn. Vì thế nên ngài đã bắt đầu lễ trưởng thành để khẳng định được hai điều: quyền uy của hoàng thất và sự trung thành tuyệt đối dành cho hoàng đế từ những đứa con trong các gia đình quý tộc, những người sau này sẽ phụng sự đất nước.
James gật đầu với cô, từ từ đóng cánh cửa lại, cũng thầm cầu cho đứa em sẽ vượt qua. Cậu vừa đi những trong lòng cũng có hơi lo lắng cho Esperanza, bởi vì cô bé thực sự giống như một quả bom nổ chậm, một kẻ phản trắc có sẵn trong tư tưởng, giống như cậu, nhưng cậu nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn bởi vì Esperanza vẫn hiểu rõ giới hạn của mình.
James xách hành lý lên, hôm nay cậu cũng chẳng định tạm biệt cha mình, nhưng có một nơi cậu phải tới trước tiên.
Một lúc sau, cậu đến sân tập kiếm của gia tộc, một sân huấn luyện dành riêng cho binh lính, đi cùng cậu là Otis. Vị quản gia nhìn quanh sân, hôm nay là ngày nghỉ nên cũng chẳng có ai đến sân, tuy vậy nhưng ông vẫn cảm thấy một sự thân thuộc đến lạ.
Sau khi James đi đến và lấy kiếm tập, mặc nhẹ giáp bảo hộ vào để tránh làm bẩn trang phục bên trong, Otis bước đến và cầm lấy kiếm. Ông vẫn còn hơi ngạc nhiên sau khi ban nãy James đến và yêu cầu ông tập kiếm với cậu trước khi đi. Ông không hiểu được hành động của cậu chủ này, một người còn chưa bao giờ động đến thanh kiếm nhưng lại đòi đấu với ông, một hiệp sĩ của gia tộc đã từng chinh chiến cùng Công tước Andrew.
Còn James, cậu đơn giản là muốn lấy lại cảm giác cuối cùng đó, cái cảm giác của thanh kiếm, cái cảm giác thoải mái của việc đấu cận chiến. Một phần là bởi vì cậu nghe nói đường đến Rissawies thường xuyên xảy ra các sự cố khủng bố do một nhóm cách mạng, đúng hơn là tổ chức phản loạn mang tên “Hắc tinh” thực hiện. Chúng là những kẻ nổi loạn muốn lật đổ chế độ quân chủ, chống lại các gia tộc và nghe nói chúng đến từ tổ chức của Thánh quốc dù chưa rõ đó có phải thông tin chính xác hay không.
Otis tháo áo khoác, ông nhìn chằm chằm vào cậu chủ, cả người đầy những sơ hở mà kể cả tay mơ cũng không dễ lộ đến thế, ông cũng biết một điều rằng từ bé đến giờ chỉ có khoảng thời gian khi Công nương Veronica còn sống, James mới học kiếm, giờ đây thì cũng đã gần một khoảng thời gian rất dài rồi.
"Tôi có thể hỏi không thưa cậu chủ, điều gì khiến cậu muốn cầm kiếm trở lại."
"Điều gì à? Không có gì cả, ta chỉ muốn lấy lại cảm giác của việc đấu cận chiến để đảm bảo an toàn cho mình khi đi Rissawies thôi."
"Cậu đáng ra nên mang cận vệ bên mình, một hiệp sĩ hoặc đại loại vậy, cậu sẽ chẳng học được cái gì chỉ với một buổi tập đâu."
James không đáp lại, cậu kéo kiếm đi từng bước đến gần Otis, thanh kiếm kéo lê trên đất tạo ra âm thanh lục cục kỳ quái. Cậu cảm nhận được sức nặng quen thuộc của thanh kiếm, cơ bắp của cậu quả thực đã lâu không vận động, thế nên cũng không chắc có thể sử dụng kiếm thành thạo như ngày xưa hay không.
Ở học viện, các học viên cũng phải học sử dụng lại vũ khí, nhưng đao kiếm giờ đây cũng gần như sắp bị loại bỏ vì những vũ khí như súng đạn bắt đầu hình thành. Nhưng hơn ai hết họ đều biết rất rõ: tự vệ bằng vũ khí cận chiến vẫn luôn là thứ không thể bỏ được, không phải lúc nào khẩu súng cũng sẵn sàng nạp đạn, và trong những giây phút cận chiến, chỉ có lưỡi kiếm mới quyết định ai sống, ai chết.
Otis ngao ngán nhìn bước chân của James, quá yếu, quá kém cỏi. Ông thầm tự đánh giá cậu, nếu so với Saul thì quả thực cậu còn không xứng đáng được gọi là thiếu chủ. Điều duy nhất khiến ông gọi cậu như vậy chỉ vì cái cách biệt danh phận mà thôi. Otis không bao giờ tin vào James. Ông chỉ tin vào cái dòng máu mà cậu sở hữu, nếu bản thân của cậu không có thứ dòng máu ấy và là con cả của công tước, có lẽ cậu đã chẳng có giá trị gì.
James vung kiếm, cơ bắp cậu như khúc củi bất ngờ bị tiếp lửa, cả người cậu nóng lên rất nhanh trong từng cú vung. Tuy vậy những cú chém đó thật yếu ớt, cậu nhìn qua cũng hiểu những đòn đánh đó còn thẳng thể hạ được một hiệp sĩ tập sự chứ nói gì đến Otis, một người già dặn kinh nghiệm. Cậu xoay người né cú đâm của ông, dùng cùi chỏ thúc thẳng vào ngực của ông.
Những đòn đánh đó thật tầm thường, thật chậm chạp. Otis khinh bỉ hạ tay xuống đỡ lấy, sau đó ông nắm lấy cả cẳng tay của James. Cậu cảm thấy cả cơ thể bị hất văng khỏi mặt đất. Ông ném cậu bay lên cao, rồi đập mạnh xuống sàn đất lạnh. Tiếng va chạm vang dội, đau đớn lan tỏa khắp xương cốt. Trước khi cậu kịp định thần, lưỡi kiếm lạnh buốt đã kề sát cổ họng, chỉ cần một cái chớp mắt là có thể cắt đứt động mạch.
"Cậu thua rồi."
"Lại đi."
James đã bắt đầu nhớ lại cảm giác khi ở học viện và lúc nhỏ, những cơn chấn thương, những đòn đánh đau đến thấu tận tim gan. Cậu bật cười vì cơn đau nhức của cơ thể, cơn đau của cú vật, James lại đứng dậy.
Chà! Chắc mình cần thay một bộ đồ mới rồi.
Lần này cậu cầm thanh kiếm xuống thấp hơn, cú vung của James vừa tung ra liền bị đỡ lại. Otis nhìn cậu, chẳng thể hiểu được cái tên này đang cười cái gì, thua kém cả một người hầu rõ ràng là sự sỉ nhục với dòng máu thượng đẳng đó, sao cậu lại cười khi thất bại?
Bất ngờ thay, khi cú vung đánh vào kiếm của Otis, kiếm trên tay James văng ra đánh móc cả lưỡi kiếm của ông lên, Otis bất ngờ, đôi mắt ông mở to trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng ông vẫn kịp phản ứng. Ông lập tức buông tay, để thanh kiếm của mình văng đi, rồi ngay lập tức tung một cú lên gối mạnh mẽ, thẳng vào bụng James khi cậu vừa lao tới với đà tấn công.
Bất ngờ đấy, nhưng từ bỏ vũ khí của mình thì đúng là ngu xuẩn.
Otis lại nắm lấy tay của James, lại một cú vật qua người. Nhưng lần này đã khác, khi cơ thể đập xuống sàn đất, tay của cậu vẫn giữ lấy ông, rồi ông bỗng cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người ông cũng bị vật ngược lại theo, chỉ là ông vẫn đủ khả năng để đáp đất mà không bị ngã ra.
"Cậu… lại thua rồi."
"Phải, thua thật, chắc ta không hợp sử dụng vũ khí cận chiến rồi."
Cậu ngồi dậy, cơ thể đau nhức vô cùng dù đã mặc đồ bảo hộ. Cả hai lần đều thất bại chỉ vì một đòn chung, cậu không nghĩ mình yếu đến vậy, hoặc ít nhất cậu đã quá đánh giá cao bản thân.
"Nếu cậu muốn tập đàng hoàng, sau khi cậu trở về tôi xin được phép dạy cậu."
"À thôi bỏ đi, kiếm thuật hay gì đó chỉ là trò của mấy kẻ ngốc thôi, tôi cũng chỉ hứng thú nhất thời ấy mà."
James bỏ đi, bước chân nhẹ tênh như chẳng có chuyện gì xảy ra, để lại Otis đứng đó với thanh kiếm còn rung rung trong tay. Ông không thể hiểu nổi. Không thể chấp nhận nổi. Làm sao ông có thể chấp nhận cho cái gã vô dụng đó lên nắm quyền được? Đúng, James có tố chất lãnh đạo, có được sự tín nhiệm của nhiều người nhờ tài mưu lược và mối quan hệ rộng rãi, nhưng nếu Saul là người thừa kế chính thì chẳng phải cậu ta cũng có thể làm được tất cả những điều đó sao? Thậm chí còn tốt hơn?
“Công tước thật sai lầm khi chọn thằng nhãi đó làm người thừa kế.”
Otis đã làm việc cho cái gia tộc này gần như cả đời người, ông không thể chấp nhận sự bất tài của James. Hoặc có lẽ bởi bản thân ông chỉ là một gã cổ hũ, vẫn bám víu vào những phong tục và tác lệ cũ kỹ, nhưng ông đã khẳng định một điều trong thâm tâm mình: ông chỉ công nhận Saul Ashbourne là người thừa kế thực sự.
Chỉ ngay sau khi James rời khỏi, Otis siết chặt thanh kiếm, rồi với tất cả cơn bực bội dồn nén, ông ném mạnh nó vào tường. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, lưỡi kiếm cắm phập vào đá, rung lên một hồi dài trước khi im bặt.
James trở về phòng, tắm vội và thay một bộ đồ mới. Cậu bước ra, nhìn đồng hồ, bên cạnh cậu là Sharon mặc trang phục gọn gàng, váy đen dài đến cổ chân, tay cầm theo hành lý của cả hai người.
"Này Sharon."
"Có tôi."
"Cậu nghĩ sao nếu tôi từ bỏ tước vị vào lễ đăng quang và đưa nó cho Saul luôn?"
"Tôi sẽ không trả lời những câu hỏi ngu ngốc."
"Trả lời tôi theo cách của một Mindent đi."
Sharon liếc nhìn James, cô khép đôi mắt xanh của mình xuống, thở dài một hơi chán nản.
"Đó là một ý tưởng ngu ngốc, tôi đoán rằng cậu đã có câu trả lời cho mình rồi. Chắc cậu cũng đoán được ý của công tước khi muốn đưa cậu lên, cậu không đủ tài năng đến thế để cai quản gia tộc này. Chắc hẳn công tước có ý đồ gì đó với cậu và Saul, việc cậu trở thành công tước đơn giản là phải làm và cậu cũng yên tâm vì cậu sẽ không ngồi trên cái tước vị đó lâu đâu.”
James lắc đầu, không phải cậu không hiểu điều này, kể từ cái đêm gặp Saul, cậu đã có vài cuộc nói chuyện riêng với Sharon về cụ thể của sự việc, về lý do và về tại sao sự cố chấp của công tước luôn đổ vào người cậu, ông ta không phải cái loại sẽ tôn trọng máu mủ và yêu thương dòng máu thuần khiết mà vứt bỏ đi một tài năng như Saul, đó là điều mà ai cũng nhìn ra khi thực sự được đối chất với ông ta.
"Không, nếu tôi ngồi lên tước vị đó thì tôi sẽ không đi xuống được nữa đâu."
"Tại sao vậy?"
"Bởi vì tôi đã từng nhận định một điều, và điều đó đến bây giờ vẫn đúng, tước vị đó là một chất độc đặc biệt. Các đại gia tộc khi tôi bước lên cái ngôi vị đó đều sẽ không muốn tôi xuống, kể cả hoàng đế. Trừ khi có gì đó khiến hoàng đế tin rằng việc đưa Saul lên là sáng suốt chứ không phải tôi."
"Lạ thật, tại sao họ muốn cậu lên nhỉ. Hoàng đế ấy, ngài đã bao giờ gặp cậu đâu?"
"Đúng thế, nhưng ngài lại tin vào quyết định của công tước. Công tước Andrew là con chó trung thành nhất của hoàng đế và sẽ làm mọi quyết định được cho là tốt nhất chỉ dành riêng cho hoàng tộc, kể cả nếu hoàng đế ra lệnh cho ông ta giết ta, ông ta cũng sẽ đồng ý không do dự."
Sharon nghi ngờ lời của James, bởi cô từng có một khoảng thời gian ngắn được tiếp xúc với công tước, cô không nghĩ công tước lại có thể là người như thế, cô thấy ông ấy cảm xúc hơn, lý trí hơn nhiều, ông ấy không giống một con rối phục tùng vô điều kiện như James nói.
"Cậu tin điều đó đến vậy sao?"
"Ông ta đã giấu cái chết của mẹ tôi và vẫn giữ lại Alice chứ không giết chết ả ta, thế thì có gì mà ông ta không làm được nữa?"
"Có lẽ… công tước không xấu xa như cậu nghĩ."
James không muốn bàn luận nữa, cậu đã nhận ra mặt xấu của Sharon, cô vẫn còn cảm tính, câu trả lời của cô mang nặng cảm xúc cá nhân chứ không phải sự trực quan, dù cho đó ban đầu là điểm mạnh của cô nhưng khi cô làm như thế này lại khiến cho cậu có chút bực mình.
Nhanh chóng, cả hai đã đi xe đến nhà ga. Con đường đến Rissawies có chút xa và đặc biệt, nó sẽ không sử dụng đường ray trên không hay phi thuyền, chỉ có một cách duy nhất để đến thủ đô là sử dụng tàu lửa hơi nước, một công cụ từ ngày xưa rất xưa rồi.
Khi đến nơi đây, cái mùi nặng nề của khí hơi nước vẫn quen thuộc như ngày nào, người dân tấp nập qua lại, có người mang huy hiệu bạc và đồng cũng đi chuyến tàu này, tuy nhiên cậu lần này bắt buộc phải mang huy hiệu vàng đại diện cho tầng lớp quý tộc, tất cả cũng là để giữ thể diện cho gia tộc cũng như mặt mũi của chính cậu, dù thực chất James cũng không cần cái mặt mũi đó.
Chuyến tàu khởi hành tới Rissawies đang chuẩn bị xuất phát, James mua vội cái bánh ngọt và đưa một cái cho Sharon, cả hai người cùng bước vào bên trong khoang thương gia. Hành lang trên khoang thực sự rất đẹp, có thoang thoảng một chút mùi ngọt ngào lạ thường, cậu nhìn quanh, tấm thảm đỏ nổi bật trên đường đi, bên cửa sổ được lắp cả kính chống đạn, chỉ riêng toa tàu này thôi đã là vật liệu chống nổ, dù cho cả cái đoàn tàu này có nổ tung đi nữa thì chắc chắn toa này vẫn còn nguyên vẹn.
James bước vào bên trong phòng, một căn phòng ngủ rộng lớn y như trên du thuyền, có hai giường đôi, bếp riêng, tủ lạnh, nhìn lại thậm chí còn giống như một phòng khách sạn. Đẹp thật, James có cảm thán, dù không phải chưa từng đi nhưng cậu cũng chưa bao giờ ngừng bất ngờ về không gian này, sang trọng, quý phái, đám công tử nhà giàu và lũ quý tộc thảo nào thích mê việc đi tàu lửa dù đây là công cụ của thế kỷ trước đó.
James ngồi xuống chiếc giường êm ả, cậu nằm dài ra, cả người vẫn còn có chút mệt mỏi sau cuộc đấu tập với Otis. Nhớ lại, cậu thấy bản thân đúng là có chút quá lời khi nói những điều đó, nếu phải nói thật thì sử dụng súng trong một trận đấu kiếm lại khiến cậu thấy hèn hạ hơn là tự hào, có lẽ thứ danh dự của hiệp sĩ hoặc chiến binh đâu đó vẫn còn trong cậu.
Sharon nằm xuống bên giường mình, mắt cô đăm chiêu nhìn lên trần nhà, rồi lại nhìn về phía của James, cuối cùng cô đứng dậy và nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
"Chuyến tàu đã khởi hành rồi."
"Khởi hành rồi ư? Cách âm và chống sốc tốt thật, tôi không cảm nhận được tàu đã khởi hành luôn đấy."
Sharon gật đầu, cô lục trong túi của mình ra một chiếc máy ảnh, nhẹ nhàng chụp lại khung cảnh khởi hành của đoàn tàu.
"Hi vọng chuyến tàu này sẽ bình an đến đích."
Ôi trời! cô ấy lại nói mấy điềm gở rồi.
James nằm trên giường, đôi mắt cụp xuống và dần dần rơi vào giấc ngủ.
0 Bình luận