QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI
Chương 15: Lễ Trưởng Thành
0 Bình luận - Độ dài: 4,717 từ - Cập nhật:
Cái lạnh đầu mùa xuân đã bắt đầu đến, đó là một cảm giác xe lạnh đến khó chịu mang theo chút dư vị của ngày đông lạnh giá. Tháng một đến rất nhanh, không một lễ tưởng niệm nào cho James Ashbourne, không một ai quan tâm đến điều đó sau khi Esperanza chứng minh được khả năng của mình không thua kém gì anh trai trước khi lễ trưởng thành của cô đến.
Rồi ngày đó cũng đã đến. Bản nhạc Cecilia vang lên khắp thành phố Litherquel náo nhiệt. Những bông hoa vàng tung bay trên khắp bầu trời, một màu vàng rực rỡ, màu của niềm vui và hạnh phúc, chúng trôi theo những cơn gió lạnh đầu mùa xuân. Nơi phố thị tấp nập người qua lại với những tiếng bàn tán rôm rả đầu vui vẻ, người người tấp nập ra đường như đi xem buổi diễu hành lớn. Hôm nay là ngày lễ trưởng thành của Es được tổ chức nhưng đồng thời cũng là hội hoa mùa xuân, một ngày đặc biệt trang trọng trong lịch sử của người sống ở Litherquel. Hội hoa được tổ chức nhằm bày tỏ sự kính trọng và biết ơn của họ với Công nương Veronica, người đã vực dậy cả một thành phố chết trở thành khu đô thị hiện đại như ngày nay.
Esperanza từ sau cái chết của anh trai người, cô đã thực sự thay đổi rất nhiều, cô xuống phố gặp gỡ người dân, giao tiếp và giúp đỡ họ, thực hiện một vài chính sách riêng và cải thiện đời sống của người dân một chút, nhất là ở các khu công nghiệp nặng.
Người dân đã thấy ở Es một bóng dáng quen thuộc, họ thấy được Công nương Veronica, họ thấy được ánh sáng mà họ nghĩ rằng đã lụi tàn giờ đây đã trở lại. Một phần vì gương mặt của Es mang rất nhiều điểm tương đồng với mẹ mình, một phần vì cô thực sự mang suy nghĩ muốn tốt cho người dân, thứ mà công tước hiện tại mãi mãi không bao giờ có.
Họ mừng cho công nương vì đã sinh được một người con gái rất tốt, họ cũng vui mừng cho Esperanza vì cô đã thực sự chiếm được cảm tình của họ, cô đã là người mà họ thực sự có thể dựa vào, một quý tộc hoàn toàn khác biệt.
Bầu trời phố Đồng Hồ hôm nay đông nghịt bởi những chiếc tàu bay và các đại thương thuyền, chúng đều đang đổ bộ tiến thẳng đến dự lễ trưởng thành của Esperanza. Ở bầu trời, trên các tháp đồng hồ, những con Intermakid phải dùng toàn bộ khả năng của chúng, đôi mắt được ví như “thiên nhãn” kia phải di chuyển và hoạt động liên tục để dò xét nhằm chắc chắn sẽ không có sự cố nào xảy ra trên bầu trời Litherquel.
Các cột khói hơi nước của tàu hỏa trên không, từng thớ bánh răng vận động hết công xuất và di chuyển liên tục, những hành khách mang vali, các họa tiết đồng hồ là điểm đặc trưng chưa bao giờ cũ, riêng hôm nay, nó như được tôn lên thật rõ ràng.
Dưới đường phố, tiếng xì hơi của các cổ máy lớn, tiếng kim loại va chạm hòa cùng ánh đèn vàng ấm áp từ những cửa tiệm cơ khí, những con phố lát đá soi bóng các tòa nhà cao vút bằng kim loại và kính, dày đặc cửa sổ. Hệ thống ống dẫn, cầu nối và cấu trúc cơ khí khổng lồ đan xen giữa các công trình, phả ra hơi nước mờ ảo.
Trên các cửa tiệm, các quán ăn, trên các mẫu Intermakid đều được treo lên bông hoa vàng, loài hoa Ancelimia mang ý nghĩa của sự trưởng thành, niềm vui và hạnh phúc cùng với bông hoa trắng Cecilia mang ý nghĩa của sự luyến tiếc và xót thương. Đó là một cảnh tượng hiếm thấy, bởi hai loài hoa này vốn không ai nghĩ nó sẽ được xuất hiện cùng nhau trong một dịp như thế này.
Lá cờ của các đại gia tộc tung bay trong gió, có đủ màu sắc khác nhau, tuy vậy, con tàu bay lớn nhất lại là thứ thu hút sự chú ý của tất cả người dân xung quanh. Lá cờ đen mang biểu tượng của con quạ đội vương miện đại diện cho hoàng thất phấp phới rực rỡ, cả con tàu bay kia giống như một chiếc khinh khí cầu hình bầu dục khổng lồ, các bánh răng bên ngoài xoay vần chầm chậm và tiếng lạch cạch vang lên thật hùng vĩ, những cột khói hơi nước bốc lên từ ống xả cũng thật mạnh mẽ làm sao.
Quyền uy là từ duy nhất có thể diễn tả được khoảnh khắc này, hoàng thất không bao giờ làm bất cứ ai phải thất vọng, quyền lực của họ đủ nặng để bất cứ ai cũng phải ngưỡng mộ, đố kỵ và có lẽ là sợ hãi.
Ở phủ công tước, trong căn phòng trang điểm lộng lẫy, Esperanza mặc một bộ đầm trắng, găng tay trắng cùng tấm mạng che mặt, trông cô giống như một cô dâu trong lễ cưới vậy, trang phục đó thật đẹp, thật xa hoa và cũng thật nổi bật, trông cô đẹp như đóa Cecilia vậy.
Thế nhưng với riêng Esperanza, cô lại thấy bộ váy này thật không hợp với cô chút nào, mái tóc đen dài của cô phải được búi cao lên giống như một bông hoa hồng, gọn gàng và đẹp đẽ, tuy vậy chiếc đầm này làm cô thấy vướng víu, cái cô cảm thấy không hợp nhất là tóc của cô lại quá tương phản với màu sắc của nó.
“Trang phục đẹp lắm đấy, chị Esperanza.”
Saul xuất hiện trong phòng trang điểm từ lúc này, cậu mang theo một ly rượu trên tay cùng bó hoa vàng tươi, giống như màu mắt của cô. Saul mặc trang phục vô cùng lịch thiệp, bộ com lê màu nâu đậm cùng chiếc nửa gọng tròn trịa có dây quai màu vàng rũ xuống trên gương mặt láu cá tới điển trai kia, bản mặt đó dù Es đã biết là cậu em này không có ác ý nhưng cô vẫn thấy ghét.
“Em tới đây làm gì?” Es hỏi với giọng nhàm chán.
“Sao thế? Em chỉ đến để xem lễ trưởng thành của chị thôi, với chúc mừng chút ấy mà.”
Saul nâng ly rượu trên tay lên và uống một ngụm, mặt hắn khá tận hưởng nó, sau đó hắn đến và đưa cho Es bó hoa trên tay rồi quay người ra phía cửa cùng lời nhắn nhủ cuối cùng:
“Chúc mừng lễ trưởng thành của chị, tiểu thư Esperanza.”
Es lắc đầu chán nản khi Saul rời đi hoàn toàn, cô mỉm cười, nhìn vào chính mình trong gương và tự nhắc nhủ bản thân phải cố lên. Vị tiểu thư của nhà Ashbourne đã đến, cô bước từng bước nhẹ nhàng, dáng điệu uyển chuyển nhịp nhàng đầy lịch thiệp đến đại sảnh của bữa tiệc lễ trưởng thành.
Ở đại sảnh náo nhiệt, đông đúc giống như đang ở trong một bữa tiệc của hoàng thất. Không gian ở đây thoáng mát, rộng rãi, trên bức tường gỗ nâu sẫm đều treo những chiếc đồng hồ, những bức danh họa nổi tiếng vô cùng bắt mắt đầy nghệ thuật, có lẽ nó trông giống như một bảo tàng hơn nếu có thêm mấy cái đai ngăn cách người với tranh.
Esperanza đi xuống từ bậc thang cao, khi cô xuất hiện, lập tức mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía của cô, những ánh nhìn ngưỡng mộ, bất ngờ trước cái vẻ đẹp và phong thái mà cô thể hiện dù cho họ không thể thấy rõ gương mặt của cô sau tấm mạng che mặt kia.
“Esperanza, mau qua đây.”
Giọng của công tước vang lên khiến cho Es để ý đến, cô quay người chầm chậm về phía cha mình. Ngài mặc bộ trang phục trang trọng và có phần hơi lố bịch, bên cạnh của ông còn có hai người rất quen mặt mà cô cũng biết, một chàng trai trẻ với mái tóc đen cùng đôi mắt đỏ mặc bộ gile cộc tay màu đen bên ngoài và áo sơ mi trắng đơn giản bên trong, khác hoàn toàn với cái cảm giác quyền uy bên ngoài mà người này đáng ra phải có.
Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ rất xinh đẹp, nàng khoác lên mình một bộ váy dài mang phong cách quý tộc cổ điển, tông tím nhạt dịu dàng nhưng phảng phất nét u buồn. Phần thân váy ôm gọn, kín đáo, kết hợp với cổ cao trang nhã, khiến cho nàng ta đoan trang và thanh lịch đến lạ. Tay áo phồng lớn làm từ chất liệu vải mỏng, hơi trong suốt, buông rủ mềm mại, đôi găng tay dài màu tím sẫm ôm sát cánh tay. Mái tóc đen dài uốn lượn, được tô điểm bằng phụ kiện nhỏ mang sắc tối và hoa trang trí, hiển nhiên, điểm khiến bất cứ ai cũng chú ý đến không phải trang phục mà lại là đôi mắt đỏ và một bên tai bị mất.
Esperanza bước đến, cô từ tốn cúi chào theo lễ nghi của một quý tộc.
“Esperanza của nhà Ashbourne, kính mừng được đón tiếp ngài.”
“Ồ! Cô biết ta luôn à? Ta cứ nghĩ mình mặc thế này thì đâu có ai chú ý được đâu chứ.” Chàng trai hỏi với giọng vui vẻ và nụ cười mỉm đầy thân thiện.
“Vâng, tôi biết ngài… Đại hoàng tử Klaus Caesar,” Es ngừng lại, đôi mắt cô đánh sang người phụ nữ bên cạnh, cô chầm chậm quay sang và cúi đầu và nói với giọng thành kính, “Và công chúa Lilian Caesar.”
Nàng công chúa lấy chiếc quạt của mình che miệng cười tủm tỉm trong khi đại hoàng tử lại huých tay của nàng đầy vui vẻ như đang muốn nói rằng: “nhìn xem, cô ấy biết ta này”. Họ rất hài lòng với thái độ của cô nhưng lại không giữ cô lại, dù sao thì hôm nay hoàng thất cũng chỉ là nhân vật phụ và Klaus cũng liền cho cô rời đi.
Es liếc nhìn về phía cha mình bằng một cái nhìn cay độc, ánh nhìn đó đã bị che khuất sau tấm mạng trắng và rồi cũng chào tạm biệt hai vị hoàng gia này, cô nhanh chóng tách khỏi đó.
Esperanza đi gặp gỡ các vị khách quý mà cô phải tiếp đón, gặp gỡ được một vài người khá thú vị vì ở trong số họ cũng có các tay buôn đến từ thương hội Bình minh, những người làm ăn chính của gia tộc Ashbourne.
Có một vài người hỏi cô: “Nếu cô lên trở thành gia chủ của nhà Ashbourne, cô sẽ cai trị nơi đây như thế nào?”
Es đã nghỉ ngợi rất lâu về chuyện này, nhưng cô đã được cha dạy rất nhiều lần từ trước đến giờ: cai trị thì chỉ có thể bằng quyền lực, nếu quyền lực không có sức nặng thì cách duy nhất là bạo lực. Nhưng… cô lại chưa bao giờ tin vào điều đó.
“Tôi sẽ cai trị như cách mẹ tôi đã từng làm.”
Một cách trả lời thật ngây thơ nhưng nó lại đúng với cô biết bao, những người nghe được điều đó đều phì cười vì nghĩ rằng cách làm đó sẽ rất khó và không thể thực hiện được, nhưng cũng có vài người thừa nhận điều cô nói là rất hay, giống như cách công nương Veronica sẽ làm và họ rất kỳ vọng vào cô.
“Esperanza, là cháu phải không?”
Một giọng nói già nua nhưng âm sắc vẫn vững vàng cất lên làm cho cô phải quay đầu lại vì ngạc nhiên. Đó là một người đàn ông già với đôi mắt vàng kim, mái tóc gần như đã bạc hết nhưng vẫn còn bộ ria mép trông rất quý phái, ông ta trông như một quý ông hơn là một lão già. Người ta biết tới ông ấy thông qua nhiều câu chuyện và ông ta cũng là một người rất được tôn trọng chỉ sau hoàng đế và nhà công tước, lão bá tước Cain Amoureux lừng danh và cũng là cha của mẹ cô.
“Ông ngoại…?”
“Ta biết là cháu nhận ra ta mà.”
Cả hai ông cháu xúc động ôm lấy nhau. Bá tước từ khi con gái mất chưa từng được gặp lại những đứa cháu của mình, ông là một người cực kỳ yêu thương những đứa con, đứa cháu, nên sau khi đọc được cái chết của James, lão Cain là người đầu tiên đã yêu cầu xin được gặp và tìm kiếm thi thể cháu trai mình. Ông cũng rất tức tối gia tộc Ashbourne vì đã không tổ chức được một cái đám tang tử tế cho James nhưng lại không thể làm gì hơn, dù sao ông cũng hiểu nhà Ashbourne cũng chỉ là bù nhìn của hoàng thất xây dựng nên để chui vào các đại gia tộc nhằm dễ bề kiểm soát nội bộ từ bên trong.
“Cháu gái ta sắp thành gia chủ của cái gia tộc này… không lẽ cháu sẽ phải làm con rối của hoàng gia sao?” Cain chân thành hỏi cháu gái mình.
“Không đâu ông ạ, cháu ổn mà, cháu chỉ lên nắm quyền tạm thời thôi, khoảng hai năm ấy mà.”
Cô nói với giọng vô cùng vui vẻ không hề mang theo một chút đề phòng nào với người ông của mình, Esperanza và Cain ngồi xuống một chiếc bàn và nói chuyện phiếm với nhau, cô kể cho ông về những ngày James ở lại, về những ngày cô còn bé và ở lại chung với anh trai mình sau khi mẹ mất, càng kể, giọng cô càng nghẹn lại khi nỗi nhớ về người anh trai quá cố trào dâng trong lồng ngực.
Cain không hề quan tâm tới khai thác thông tin từ cháu gái mình, ông nghe chăm chú và say sưa những câu chuyện vui vẻ, buồn bã, những ngày tháng mà Es đã sống thật chăm chút và an ủi cô khi cô khóc, giờ đây lão Cain chỉ muốn trong buổi gặp mặt hiếm hoi này của mình và cháu gái, lão có thể là một người ông thực sự.
“Cháu nói là cháu sẽ nhượng quyền cho Saul và về sống với ông à?!” Lão bá tước ngạc nhiên vô cùng khi nghe cháu gái nhỏ của mình nói về việc này, nhưng ông cũng biết cách hạ nhỏ giọng để không ai hóng hớt nghe được.
“Vâng, cháu nghĩ mình hợp làm người nhà Amoureux hơn, khẩu hiệu của gia tộc mình là gì ông nhỉ?”
“Tự do, bình đẳng, bác ái, Amoureux ta cai trị bằng trái tim!” Hai ông cháu nói cùng một lúc rồi cụng tay với nhau đầy vui vẻ, họ thực sự hiểu nhau dù cho đã rất lâu rồi không gặp.
Cain đưa cho cháu cái bánh ngọt đơn giản, Es nhận lấy và cố hết sức để ăn mà không làm bẩn mạng che mặt, nhưng vị ngọt của nó thực sự rất xứng đáng và cô suýt nữa đã nhảy cẫng lên vì hạnh phúc. Cô đứng dậy đi cùng ông ngoại đến bục lễ, nơi chuẩn bị để tiến hành lễ trưởng thành, khi đi cùng ông, Esperanza như thấy được bảo vệ, được chở che, một cảm giác rất lạ lẫm mà cô chưa từng có được bao giờ.
Cô bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng, đôi mắt vàng óng lóe lên sau tấm mạng che mặt kia mang một phong thái rất tự tin. Esperanza lên bục lễ, và lúc này người mang chỉ dụ của hoàng đế cũng đã tới, lão già Greta gớm ghiếc bước lên bục, cầm trên tay một chiếc hộp nhỏ bằng vàng có ký hiệu của hoàng thất bên trên, những ngón tay cục mịch, lều khều mở chiếc hộp đó ra.
Một con nhện bằng vàng xuất hiện trước mặt của Esperanza, nó nằm lù lù trong chiếc hộp đó, cả cơ thể nó như được làm từ vàng nguyên khối, lấp lánh và tinh xảo. Bỗng nhiên, con nhện nhảy lên bám vào ngón tay của cô làm cô giật mình suýt nữa kêu lên, nhưng may mắn làm sao cô đã được dặn dò rất kỹ các quy tắc khi thực hiện lễ trưởng thành.
“Cô làm rất tốt, đừng hoảng loạn, Aravensis sẽ không cắn cô nếu cô cứ bình tĩnh như vậy.”
Gương mặt của Es tái đi, đây là bài kiểm tra sự trung thành chăng? Nếu thế thì cô sợ bản thân không thể vượt qua được mất, hay đây là bài kiểm tra cho một thứ gì khác? Lần đầu tiên cô cảm thấy biết ơn cái mạng che mặt vướng víu này vì nó đã giúp cô giấu đi cái sự hoảng loạn của cô.
“Tim cô đang đập rất nhanh,” Lão già Greta cười khúc khích, cái điệu cười đó kinh tởm đến phát sợ, lão nhìn Esperanza với ánh mắt đầy mờ ám, “cô đang sợ gì sao, nếu cô sợ thì có thể xin dừng lại bây giờ, nếu để Aravensis cắn thì sẽ không thể cứu vãn được đâu.”
Esperanza giữ im tư thế, cô không thể lùi bước vì nếu làm thế, cô không có quyền được phép chạy trốn hay dừng lại vì tất cả mọi người đều đang nhìn, tất cả đều đang mong chờ khoảnh khắc cô hoàn thành nó.
Cô lắc đầu đầy kiên định, điều đó khiến lão già Greta càng cười phấn khích hơn.
Lễ trưởng thành có các quy tắc rất đơn giản: Không được nói dối, không được trốn tránh, không được phản bội lại ý chí của hoàng gia. Chỉ ba quy tắc cơ bản đó thôi nhưng với Esperanza ngay bây giờ, nó không khác nào cánh cửa địa ngục đang mở ra trước mắt.
Con nhện Aravensis có thể biết cô có nói dối hay không, có đang tự gạt chính mình để nói dối hay không, có đang bị ai đó kiểm soát hay đang thực hiện nghi lễ trong trạng thái không tỉnh táo hay không, mọi khả năng chạy trốn hay các phương án đối phó với nó của Es đều không có tác dụng.
“Nghi lễ bắt đầu.”
Với tiếng hô vang của Greta, mọi người đồng loạt vỗ tay, nín thở để xem Esperanza vượt qua thử thách này, với những người như công tước, bá tước hay các chủ gia tộc khác đều biết rằng nếu thất bại thì hậu quả chắc chắn không chỉ đơn giản là giáo dục tư tưởng, đó sẽ là trục xuất, tệ hơn chính là cái chết.
“Tiểu thư Esperanza của nhà Ashbourne, liệu cô có một lòng vì đế quốc hay không?”
Một lòng vì đế quốc ư? Esperanza như được nhớ lại một khoảnh khắc rất nhỏ, cô một lòng vì đất nước này, vì con người, cô cống hiến tất cả những gì cô có thể, giúp đỡ những người cô gặp gỡ, trái tim nhân hậu ư? Có lẽ cô có một cái, nhưng liệu đó có phải là vì cô một lòng với đế quốc này hay không, hay đó là do cô đã một lòng với con người? Es hoàn toàn không biết được bản thân mình có như thế hay không?
“Thưa ngài, tôi không hiểu được câu hỏi lắm, ngài có thể nói cụ thể hơn không?”
Những người bên dưới bắt đầu xì xào về câu trả lời của cô, họ nghĩ cô đang né tránh câu trả lời trung thực, tuy nhiên Aravensis vẫn chưa có động thái gì tức rằng cô thực sự chưa hiểu câu hỏi theo một cách nào đó. Điều này làm cho lão Greta có chút ngạc nhiên, nhưng phong thái của lão vẫn nguyên vậy, Greta nhìn cô một cái đầy kỳ quặc rồi gật đầu.
“Ví dụ thật đơn giản đi, nếu đế quốc yêu cầu cô sử dụng lực lượng của gia tộc để tàn sát toàn bộ lũ ngoại tộc ở Thánh quốc, cô có làm hay không?” Lão Greta hỏi.
Esperanza lặng người, ông ta đang bắt cô phải chọn giữa sinh mạng của những người vô tội, của những con người mà cô còn chẳng biết đến hay lòng trung thành với đế quốc, nếu phụng sự hết lòng cho đế quốc, cô không có quyền đặt ra câu hỏi hay lựa chọn nào khác, cô phải phục lệnh.
Es không biết, cô hoàn toàn không biết mình có thể làm được điều đó hay không, nhưng cô phải chọn, chọn một cách thật lòng và bằng cả lý trí và ý chí của mình.
“Tôi không thể.”
Câu nói này của cô khiến cả hiện trường vỡ oà, tất cả mọi người đều kinh ngạc trước câu nói này của cô, kể cả công tước cũng tím mặt vì sợ hãi, ông không dám nhìn thẳng vào con gái mình nữa vì ông tình thế giờ đây đã không thể cứu vãn được.
Avanesis hoàn toàn không phản ứng, điều đó chứng tỏ cô đang nói thật.
Công chúa Lilian cười khúc khích khi phây phẩy cái quạt trên tay mình, có vẻ như nàng đã biết trước được việc này.
Greta nở nụ cười ranh mãnh của lão ta rồi gật đầu nhẹ, lão nhìn vào Esperanza và tiếp tục hỏi câu hỏi thứ hai.
“Esperanza của nhà Ashbourne, cô có thể một lòng phụng sự hoàng đế bằng cả tính mạng hay không, nếu ngài ép cô phải diệt vong, liệu cô có phản kháng hay không?”
Es hiểu câu hỏi này rất đơn giản, liệu cô có sẵn sàng giao cả tính mạng của mình cho hoàng đế hay không, trở thành một con chó trung thành tuyệt đối và sẽ không bao giờ cắn lại chủ của mình. Trái tim của cô như bị bóp nghẹt, hoàn toàn không thể thở được, bàn tay của Esperanza đã bắt đầu run lên vì sợ hãi, nhưng càng như thế này, cô càng không có bất kỳ lựa chọn nào khác cả, cô phải nói thật vì nỗi sợ từ Avanesis đang bám trên ngón tay của cô.
“Tôi không thể.”
Lần này hội trường hoàn toàn không kiểm soát được nữa, họ gần như vỡ oà trong tiếng kinh ngạc và bàn tán đầy kinh tởm, cô có thể nghe được những từ ngữ sỉ nhục của họ đối với cô. Những kẻ bên dưới khán đài đã muốn giết chết Esperanza vì cô đang mang một tư tưởng của một kẻ phản trắc, và một kẻ phản trắc thì không đáng được sống, và hơn hết, chúng biết rằng kể từ giây phút này, cô sẽ không còn là người nhà Ashbourne nữa, một con nhãi không còn là con của công tước thì họ có gì mà phải nể nang?
Greta run rẩy vì phấn khích, cả đời ông chưa từng gặp kẻ nào liều mạng giống như Esperanza, có vài kẻ thất bại trong lễ và đã chết chứ tuyệt nhiên sẽ không bao giờ dám nói thật như cô, vì những kẻ đó biết nếu còn sống sau lễ trưởng thành thì có lẽ cũng không thể sống được, chúng sẽ mất tất cả, một quý tộc mà bị biến thành dân thường thì cuộc sống đó còn tệ hơn cả cái chết.
“Câu hỏi thứ ba, Esperanza của nhà Ashbourne… cô có phản bội lại đế quốc nếu nó đi ngược lại với lý tưởng của cô hay không?”
Es biết mình không còn gì để mất nữa, cô biết bản thân mình đã rơi vào hoàn cảnh thất bại hoàn toàn.
Chà! Cô bắt đầu thấy nhớ anh trai rồi.
Không hiểu sao lúc này hình bóng của James lại xuất hiện trong tâm trí của cô. James ngày trước vì sao vẫn có thể vượt qua được thử thách của lễ trưởng thành nhỉ? Es không nhớ được vì ngày đó cô đã không tham gia, cô vẫn còn quá ngu ngơ để tham gia sự kiện đó. Anh trai liệu có thất vọng về cô không? Cô không biết nữa, cô cũng thấy lòng nhẹ đi vài phần vì dù sao cô cũng đã có thể đối mặt với việc này thật lòng.
“Lý tưởng của tôi là người dân hạnh phúc, đất nước hạnh phúc, con người hạnh phúc và một nơi không còn đau thương. Nếu đế quốc ám chỉ hoàng đế chứ không phải nhân dân, ngài bắt tôi giết những người vô tội vì mục đích cá nhân của ngài, tôi sẽ phản bội lại nó.” Esperanza nói với giọng kiên định, và là lần đầu tiên trái tim cô đập thật chậm giống như bình thường.
Sỉ nhục! Đây là sự sỉ nhục lên quý tộc!
Những gã quý tộc đều la ó, chúng đã bắt đầu văng tục những câu từ đầy nhục mạ nhắm thẳng vào Esperanza.
Quý tộc là thượng đẳng, chúng mới là những kẻ quyết định tạo ra đất nước này. Người dân chỉ là công cụ, người dân không có bất cứ lựa chọn nào khác là trở thành công cụ cho quý tộc, đó là thường thức của những kẻ này. Việc Esperanza khẳng định đất nước chính là người dân chẳng khác nào bác bỏ đi địa vị của chúng, lũ quý tộc coi mình hơn người đó chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô.
“Giết cô ta, giết cô ta.” Những tiếng gào thét vang lên ồn ào khắp cả sảnh tiệc.
Avanesis rời ra khỏi ngón tay của cô, Es nhìn nó lăn quay như con robot hết điện mà ngán ngẩm, cô vén khăn che mặt ra và quay lại nhìn dòng người phía sau đang gào thét. Cô nhìn thấy cha cô trong đám đông, gương mặt của ông lộ rõ vẻ thất vọng đến cùng cực. Es lại nhìn đến phía ông ngoại, ông ấy lại khác, ông đang dõi theo cô với đôi mắt của một người thân trong gia đình, dịu dàng làm sao.
Cain bước đến đón cô bước xuống, những người nhà Amoureux cũng đứng ra bảo vệ và giúp cô tránh khỏi dòng người đang muốn lao vào cấu xé cô.
“Được rồi, để cô gái đó yên đi.”
Giọng của hoàng tử Klaus bất ngờ vang vọng khắp cả khán phòng, ngài đã đứng trên bục cao đó từ bao giờ, trên tay cầm theo cả một chiếc loa thông báo, ngài tựa tay lên đầu của lão Greta như thể lão già này là một cái bục.
Khi giọng của ngài vang lên, tất cả những tên đang muốn tấn công Esperanza đều dừng lại, chúng nào dám kháng lệnh của vị hoàng tử mà tương lai kia sẽ trở thành hoàng đế? Klaus nhìn về phía Esperanza, đôi mắt của ngài trong veo, không một chút cảm xúc tức giận hay thù ghét, ngài chỉ đơn giản là gật đầu rồi phủi tay để cô rời đi. Sau khi Esperanza và người nhà Amoureux đi khỏi phòng, ngài nhìn về phía công tước rồi đưa tay ra lệnh:
“Đừng đuổi cô ấy vội, ta còn nhiều cái muốn hỏi cô ta lắm.”
Xong rồi ngài lại làm vẻ trầm ngâm một chút, Klaus nhìn thẳng vào mắt của công tước Andrew cùng nụ cười mỉm đầy vui vẻ và nói:
“Tốt, thế cho ta đi gặp người thừa kế cuối cùng của ông xem, Andrew?”
0 Bình luận