QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI

Chương 13: Mất Mát

Chương 13: Mất Mát

“James S. Ashbourne đã chết”

Giấy báo tử được gửi tận tay của người cha già, Công tước Andrew Ashbourne cầm nó trên tay mà không ngừng run rẩy. Ông không tin, ông không dám tin và cũng không bao giờ tin chuyện này, nhưng dấu đỏ của hoàng gia lại cho thấy sự thật ngược lại hoàn toàn, ông biết con trai của mình đã chết.

James chết rồi? Không ai trong gia tộc tin điều đó cả, từ gia nhân cho tới các binh lính trẻ, tất cả đều không thể tin được chuyện này. Mindent của James, Sharon Fordane theo báo cáo cũng đã mất tích không rõ nguyên do, nguyên nhân từ vụ tấn công tàu tại dãy Mahaw đều được báo cáo chi tiết, tệ nhất chính là việc… họ thậm chí không tìm được xác của James. 

Andrew gần như phát điên, ông lật tung cả cái bàn làm việc của mình lên, đập nát những tủ kính trong phòng, ông cuồng loạn trong cơn phẫn nộ tột cùng. Ông không còn nó nữa, ông không còn công cụ để kết nối với các đại gia tộc nữa, ông thậm chí còn đã làm mất mặt của hoàng thất, bởi vì với các đại gia tộc khác, việc con cả của nhà Ashbourne chết trong chuyến tàu đi Rissawies là do hoàng thất đã không bảo đảm được an toàn của chuyến đi.

Ông sợ hoàng đế sẽ ra tay, ông sợ ngài sẽ đập nát tất cả thành quả mà ông đã xây dựng, Litherquel, Cezinlia… những thành phố trong mơ mà ông đã phải dốc lòng bằng cả tâm huyết mới có thể xây dựng được, nếu hoàng đế ra tay, tất cả sẽ mất hết.

Công tước dừng lại sau khi đập tan nát tất cả mọi thứ có trong căn phòng này, thật tệ, ông lại bị cơn giận kiểm soát nữa rồi. Andrew đứng thẳng người, ông vuốt mái tóc của mình và cố để mình trở nên tỉnh táo. Có lẽ ông không ghét Saul đến thế, chính bản thân ông giờ cũng ngầm thừa nhận điều đó và giờ thì ông có thể khẳng định một điều rằng: ông không hề ghét bất cứ ai, nhưng ông cũng không yêu bất cứ thứ gì, ngoại trừ lợi ích của gia tộc và… người phụ nữ ấy.

Otis bước vào trong, ông không hề lạ gì với cảm xúc điên cuồng của công tước, dù sao vốn ban đầu ông cũng là người đã phụng sự cho ông ấy kể từ lúc ban đầu. Otis đã biết về việc James chết, nhưng ông không hề đau thương hay luyến tiếc giống như những gia nhân được anh ta đối xử tốt, ông chỉ thấy một chút gì đó nhẹ nhõm và có phần vui vẻ.

Ông cảm thấy cái chết của James không là vấn đề gì quá lớn lao, có thể về mặt chính trị thì đây là một vấn đề lớn, nhưng nếu là về mặt đơn thuần của việc ai là người thừa kế thì đây hẳn là điều tốt. Ông đoán có lẽ Alice đang vui đến nhảy cẫng lên khi biết tin này, và có lẽ ông cũng vậy.

Otis thu dọn lại một vài mảnh vỡ lớn cùng với việc gọi người hầu vào giúp, ông lén nhìn phản ứng của công tước để xem liệu ngài ấy có phải đang đau buồn về cái chết của James hay không. Sự thật hiện rõ ràng, Otis với con mắt đã quan sát vô số con người, chinh qua bao nhiêu cuộc chiến, ông chỉ thấy duy nhất trong mắt của công tước là sự thất vọng pha theo cơn phẫn nộ khó có thể nguôi ngoai.

Vị quản gia đó đã đúng, Andrew hiện tại đang cực kỳ thất vọng về James. Vị công tước già đã nghĩ rằng đứa con của ông và người vợ đáng kính lại có thể vô dụng đến nhường này, ông đã mong đợi gì đó lớn lao hơn từ con trai của ông, cũng đã mong đợi dù rằng tên nhãi ranh ấy chết đi dù sớm hay muộn thì cũng nên đóng góp được gì đó cho gia tộc, nhưng tất cả những gì nó làm được chỉ là những chuỗi nhạt nhòa vô vị giống như ăn một ổ bánh mì khô khốc không hề có chút cảm giác nào.

Mất James, gia tộc như con nhện mất đi một chi, dù không thực sự quá nghiêm trọng nhưng đó vẫn là một chi cần thiết để di chuyển, đó là lý do công tước phát điên đến vậy. Chỉ một cái chết của một đứa ranh con lại khiến gia tộc tổn hại nặng nề về danh tiếng và địa vị, đó là một việc không thể chấp nhận được.

“Otis.” Andrew bất ngờ cất tiếng.

Vị quản gia hạ thấp mình, giọng cung kính đáp lại.

“Có tôi, thưa chúa công.”

Đôi mắt của vị công tước già lóe lên sự bình thản sau khi đã trút bỏ được cơn phẫn nộ, ông đưa ánh mắt đó về phía quản gia của mình, ra lệnh với giọng đều đều.

“Chỉnh sửa lại bản thừa kế tước vị đi, hãy truyền nó cho Esperanza.”

Otis như không tin được vào tai mình, ông kinh ngạc đến mức phải ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào công tước để chắc chắn mình không nghe nhầm. Phải, ông không nghe nhầm. Andrew hoàn toàn nghiêm túc trong việc này, nhưng đây là điều không thể hiểu được, Otis không hiểu được và nó đã khiến ông bật lên câu hỏi.

“Thưa chúa công, tại sao lại…”

“Vì chỉ còn duy nhất con bé là dòng máu của Amoureux! Dòng máu của Veronica Amoureux!”

Tin đã được báo đi khắp nơi trong gia tộc, từng cá nhân, từng binh sĩ, thông tin về việc Esperanza Ashbourne, đứa con gái của gia tộc công tước sẽ là người thừa kế đã được lan truyền đi khắp cả thủ đô, cả thành phố, cả Litherquel. 

Các tòa soạn báo gần như bùng nổ với thông tin này, tin tức đồng loạt được phát hành khắp nơi, từ người già, trẻ nhỏ, trai, gái, tất cả đều như biết được một thông tin động trời.

Esperanza hoàn toàn không phải cái tên đặc biệt gì với họ, cũng không nổi tiếng như Saul hay James, các gia tộc khác khi cầm trên tay những tờ báo được in ra trong ngày hôm đấy dường như nổ tung vì thông tin này, họ không hiểu được việc công tước làm là gì? Thậm chí, quyết định này của công tước còn lớn đến mức khiến cái chết của con trai ngài là James Ashbourne rơi thẳng xuống trang cuối của mặt báo.

Hoàng đế nghe báo cáo lại việc này cũng bần thần kinh ngạc, gương mặt của ngài lộ rõ sự bất ngờ không thể tả được. Caesar lập tức cho gọi người mang chỉ dụ của ngài đến, một gã gầy gò, gù lưng với gương mặt láu cá cùng cái mũi khá lớn, mặc cho cái trang phục gã đang mang đầy lịch thiệp nhưng cũng không thể che dấu đi sự thật rằng tên này thực sự xấu đến khủng khiếp, già đến mức giống như gần đất xa trời.

Lão già này tên là Greta, người đã theo hoàng đế từ rất lâu và với vai trò là người mang chỉ dụ của ngài từ thuở đế quốc mới được hình thành. Caesar ra lệnh cho ông ta, ngài yêu cầu lão đến tham gia lễ trưởng thành của con gái nhà công tước, đồng thời phải có được câu trả lời hợp lý cho nguyên nhân của việc vì sao Andrew lại đưa tước vị đó cho Esperanza.

Hiển nhiên, người duy nhất sốc đến kinh hãi không chỉ có hoàng đế hay các đại gia tộc, kể cả là Esperanza cũng phải sốc. Cô đã đối chất với cha mình nhưng luôn bị ông chặn ở ngoài cửa, các binh lính hoàn toàn không cho cô cơ hội gặp mặt công tước. Cô như phát điên, cái chết của anh trai chưa kịp nguôi ngoai thì tước vị đã đập thẳng đến. Es hoàn toàn không làm chủ được chính mình nữa, cô không thể phát tiết ra được giống như công tước, cô không đập phá đồ đạc, cũng không thể khóc.

Es ngồi trong phòng cũ của anh trai, cô ngồi trên bàn, đôi mắt như người mất hồn, hoàn toàn không còn sức sống.

Căn phòng vốn có cảm giác rộng rãi, nay sao lại bị thu hẹp đến lạ, Es có cảm giác như tất cả bốn bức tường đang bao quanh lấy cô, ép thật chặt cô lại khiến cô không thể thở được.

Cô lật từng cuốn sách cũ trên bàn James, lật đi lật lại mà chẳng đọc chữ nào. Es không biết mình đang làm gì, cô cũng không biết mình phải làm gì, cô chỉ đang cố gắng làm một điều gì đó để khiến chính bản thân mình quên đi cảm giác ngột ngạt này. Đầu óc của cô giờ đây tang hoang, cô chưa từng nghĩ anh trai cô, cái người mà cô thân thương lại chết đi như vậy, chết mà không thấy xác, chết mà không có đất chôn, chết mà có lẽ đã vào bụng của thú dữ.

Esperanza không hiểu tại sao, vì điều gì mà những người cô yêu thương lại dần rời xa cô. Cô ghét cha của mình, cô căm hận ông vì đã để cái chết của anh trai trôi đi lẳng lặng như thể nó không đáng là gì. Cô căm hận ông vì đã bắt cô khoác lên cái tước vị mà cô không bao giờ mong muốn. Cô căm hận vị công tước vì đã để cho mụ phù thủy Alice kia sống nhởn nhơ sau khi đã biết rất rõ rằng ả là kẻ đã giết chết mẹ của cô. Es ghét tước vị này, cô ghét chính cái chế độ này, cô căm hờn vì bản thân là một quý tộc, là con gái của gia tộc Ashbourne.

Cô không thể hiểu nỗi chính mình, rốt cuộc cô đang muốn điều gì? 

Es giờ đây cảm thấy mình giống như một con chim trong lồng, một con vật bị nhốt chặt vào số mệnh định sẵn mà gia tộc này mong muốn. Cô vừa muốn thoát ra, nhưng thế giới ngoài kia làm gì có xứng đáng để cô thoát ra? Nó cũng vậy, nó cũng thối nát chẳng khác nào trong chiếc lồng này. Đây là lần đầu tiên Es cảm thấy số phận của mình rõ ràng đến vậy, dù cho cô có tự do hay không, cô vẫn sẽ chết hoặc sống và bị kìm kẹp bởi tất cả những gì cô căm ghét mà không thể thay đổi được gì cả. 

Esperanza đã đến tìm Saul, tên con riêng của công tước giờ còn phát điên hơn cả cô, nhưng hắn không giống cô, hắn không trông vô hồn, cũng không giống cha mình là đập phá đồ đạc. Hắn chỉ ở đó, lẳng lặng cầm cây bút gõ xuống mặt bàn gỗ trong căn phòng riêng của hắn, ngồi và ngắm bên ngoài giống dáng vẻ của một kẻ chán đời.

“Chị đến đây làm gì?”

Saul chán nản hỏi, hắn nhìn ra bên ngoài cửa sổ nơi các người hầu và binh lính đang tám chuyện với nhau vì lệnh mới mà công tước vừa ban bố, chán nản đến cùng cực, Saul ngã đầu ra sau ghế, hai mắt nhắm nghiền lại.

“Cậu thừa kế đi.” Es thẳng thừng đưa ra đề nghị.

Thế nhưng, Saul lại lắc đầu, hắn phẩy phẩy cái tay giống như ra hiệu đuổi khách. 

“Ý cậu là sao? Tôi tưởng tước vị này là mong ước cả đời của cậu?” Es hỏi.

“Chị không hiểu à? Cha đã giao nó cho chị như một phương pháp chống chế tạm thời, nhưng nếu chị đưa nó cho tôi thì coi như phương án của ông ta sẽ không còn hiệu quả nữa, nó sẽ gây hại nặng nề tới danh tiếng mà lão đang cố gắng vớt vát lại bằng tất cả phương án có thể. Tôi sẽ tự lấy tước vị đó sau, giờ thì chị chịu khó làm con chó cho hoàng thất một thời gian đi.”

Es không hiểu ý của Saul, và rồi hắn đã kể cho cô những gì mà cô chưa từng tìm hiểu. Con gái của gia tộc công tước lại thực chất rất nông cạn về chính trị, cô hoàn toàn không quan tâm đến thủ đoạn, âm mưu, mưu lược hay bất cứ chuyện gì liên quan đến nó. Và khi Saul cho cô biết sự thật về tước vị “công tước gia tộc Ashbourne”, cô hoàn toàn chết lặng. Es không tin được vào những gì mình nghe, cô chưa bao giờ biết rằng tước vị này thực chất lại là một cái cũi chó dành riêng cho những kẻ biết nghe lời, và khi biết được sự thật này, cô càng không muốn giữ lại cái thứ này một chút nào.

Nhưng Saul nói với cô rằng cô không có lựa chọn, nếu cô từ chối nó, cô sẽ giết chết chính gia tộc này và cả sự hi sinh của anh trai cô đều sẽ là vô nghĩa. James chết và sẽ phải có người gánh vác nó. 

Cô và Saul đã trò chuyện với nhau, lần đầu tiên như người trong nhà chứ không phải là những kẻ thù với nhau.

Đó cũng là lần đầu tiên Saul trải lòng với cô, hắn nói cho cô biết về những gì mà hắn đang nghĩ. Saul ganh tị với James chứ không phải căm ghét anh ta. Hắn ganh tị vì cô và James đều là những người mang dòng máu của Veronica, hắn đã nghĩ bản thân mình có lẽ sẽ không rơi vào tình thế này nếu hắn cũng giống như họ, hắn có thể là anh, là em của họ.

Giá như thế, Saul Ashbourne có lẽ đã trở thành một phần của gia đình này chứ không phải vật lộn với mong muốn đấu tranh vì cái quyền thừa kế chết tiệt mà mẹ của hắn, Alice Verdot mong muốn.

Hắn đã rất sốc vì cái chết của James, nhưng hắn không bao giờ thỏa mãn vì điều đó. Không phải vì hắn muốn mình là người giết chết James mà là vì hắn chưa bao giờ muốn anh ta phải chết. Hắn chỉ đố kị nhưng sự đố kỵ đó chưa từng khiến hắn muốn làm gì xấu xa đến anh em của mình.

Esperanza đã hiểu hơn về hắn, điều mà Saul mong muốn không phải tước vị, mà hắn chỉ đang trên đường cố gắng đạt được điều nó nhưng chỉ để tìm được thứ mà hắn thực sự muốn, không phải mong muốn của mẹ hắn mà là một cái gì đó thiêng liêng hơn thế, một ý nghĩa sống khác của riêng đứa con trai ngoại tộc này.

Saul và Esperanza đã cùng đi về phía trang viên sau phủ công tước, một trang viên cách đó vài dặm và chưa từng có ai ở. Đó từng là trang viên của Công nương Veronica, nơi mà trong ký ức mơ hồ của Es ngày bé, cô đã từng ở đó với mẹ và anh trai, nơi mà cô đã chứng kiến mẹ mình qua đời.

Đó là một căn biệt phủ bằng gỗ nâu đỏ, cánh cổng vào bị dây leo bám đầy bên trên và từng bức tường đều có dấu hiệu xuống cấp nặng nề. Cỏ đã mọc cao quá mắt cá chân, cả nơi này nằm trong một khu vực được những hàng cây rất cao xung quanh bao phủ. James là người đã yêu cầu giữ lại nơi đây sau cái chết của mẹ, công tước đã đồng thuận điều này vì ngài không muốn vứt đi những ký ức với người vợ quá cố. Cả hai đi cùng nhau, không người hầu, đến một ngôi mộ nhỏ đằng sau nhà. Ngôi mộ đó chìm trong nắng vàng, dưới tán rợp giương tạo thành một khung cảnh đầy linh thiêng.

Mộ đất, không có ảnh cũng không có bia, Es nói cho Saul biết một chuyện rằng nơi đây vốn cũng không phải nơi chôn của mẹ họ, đây chỉ là ngôi mộ mà James tự tạo ra để tưởng nhớ về mẹ của mình, còn thi thể của bà từ lâu đã bị hỏa táng và được chôn cất nơi cánh đồng đầy hoa ở Litherquel theo di nguyện của người.

Họ đến đó, Saul xắn tay áo lên và đã tự tay đào một cái hố lớn bên cạnh mộ đất của Veronica. Es mang theo một túi lớn trên vai, cô ngồi xuống và lấy ra từng món di vật của anh trai cô, những cuốn sách, cái quả cầu thiên văn mang hướng chiêm tinh, những bộ quần áo cũ mà anh còn chưa từng mặc bao giờ.

Khi đất được đào xong, Es đổ tất cả vào bên trong và cùng với Saul chôn tất cả lại, cả hai trong suốt quá trình không nói một lời. Cuối cùng khi hoàn tất, nơi đó đã có thêm một gò đất nhô lên, một người anh trai, một người mẹ, hai người thân duy nhất mà cô bé có đều đã ra đi, và cái chết của cả hai đều đến rất bất chợt đến mức cô cũng chưa được gặp lại họ lần cuối, dù chỉ là thi thể lạnh cóng cũng không thấy mặt.

Lần đầu tiên trong những ngày đó, Esperanza đã khóc và Saul Ashbourne thực sự cúi đầu trước bia mộ của cả hai.

Sau hôm đó, Es và Saul đã lập một giao kèo, cái giao kèo mà James và Saul đã từng cùng lập nên, giờ đây người thực hiện nó sẽ là cô và đứa con ngoài dã thú của công tước.

Esperanza Ashbourne sẽ thừa kế tước vị này trong hai năm, cho đến khi thời cơ thích hợp, cô sẽ thoái vị và trở về với nhà Amoureux, tách khỏi Ashbourne và để lại tất cả cho Saul Ashbourne.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!