QUYỂN 1: HƠI NƯỚC CỦA SỰ PHẢN BỘI
Chương 6: Saul Ashbourne
0 Bình luận - Độ dài: 4,270 từ - Cập nhật:
Saul ngồi yên trong căn phòng trống trãi chỉ có một chiếc bàn duy nhất cùng chiếc giường đơn sơ, hắn nhìn quanh cả căn phòng, một cảm giác trống rỗng cứ đang không ngừng gặm nhấm hắn. Hắn ghét việc này, ghét tất cả những thứ mà hắn đang làm, hắn đang làm vì điều gì vậy chứ? Vì tước vị công tước ư?
Saul nằm lên giường, cứ trằn trọc mãi không ngủ được, cả người hắn cứ như bị vô số gánh nặng đè lên người đến mức khó thở. Đêm nào cũng vậy, không một đêm nào hắn không thoát khỏi cảm giác này, hắn cố tự nhủ.
- Những gì ta đang làm là đúng đắn, những gì ta đang làm là những gì ta phải làm, đó là trách nhiệm của ta.
Hắn cứ đọc đi đọc lại điều đó như một cuốn kinh, hắn tự trấn an chính bản thân mình và hắn cố gắng để tin chính bản thân mình. Saul cố gắng ngủ nhưng nó chỉ càng khiến hắn cảm thấy tỉnh táo hơn. Hắn bước ra ngoài, vén tấm rèm cửa kia ra, ánh trăng bên ngoài thật đẹp, sáng chói đến mức làm bừng sáng cả không gian trong căn phòng.
Saul không hiểu được, tước vị này rốt cuộc có gì quan trọng với mình, hắn cũng hiểu được bản thân mình rốt cuộc có thực sự cần tới nó không.
Một cảm giác tựa như có đôi mắt sắc lẹm đâm qua người hắn làm hắn giật nảy mình, hắn nhìn lại đằng sau nhưng không có ai cả. Phải rồi, hắn đã ám ảnh bởi việc này đến mức không thể dứt ra. Tước vị công tước là ý nghĩa duy nhất để hắn tồn tại trên cõi đời này, hắn phải trở thành công tước của gia tộc Ashbourne.
Alice, giống như một phù thủy đã gieo rắc ác niệm đó vào đầu của hắn ngay từ bé, và hắn cũng nhận thức được chuyện này, nhưng hắn không thể phản kháng được người mẹ đó, hắn không thể phản kháng được những gì mẹ đã gieo vào tâm tưởng của hắn.
Nhìn sang phía bên ngoài, hắn tự nhìn vào những gì mình đã làm, coi thường gia nhân, đánh đập hầu gái, chà, đó không phải những gì một công tước sẽ làm, nhưng hắn vẫn làm thế.
Bản chất của Saul là thế, hắn chỉ cố đang trở nên thật công chính nhưng chẳng thể, hắn chỉ là kẻ tàn bạo và độc ác, hắn nào có hối hận về những gì hắn đã làm đâu?
Đêm đó thực sự khó ngủ, Saul bước xuống sân vườn của gia tộc, tại đó có những đài phun nước lớn, hàng cây xanh cùng những dây leo bám lên thành của những cột trụ. Hắn đến gần vườn hoa hồng, nhìn những bông hoa đó, đẹp và đầy gai. Saul nắm lấy một bông hoa mặc cho tay bị gai đâm, hắn sờ vào những cánh hoa đó và nhổ cả bông hoa lên, nắm chặt thân hoa đầy gai trên tay mình. Những bông hoa này đầy mê hoặc nhưng để chạm được đến nó từ tận gốc rễ, để có thể hái được cả bông hoa, hắn phải chấp nhận điều này, phải chấp nhận gai nhọn đâm xuyên qua bàn tay, phải chấp nhận máu đổ xuống.
Giống như hắn đã làm, giống như những gì mẹ đã dạy hắn, những gì hắn là đổ máu.
Làm gì có đứa trẻ kỳ tích, làm gì có đứa trẻ thiên tài.
Tất cả những gì hắn có đều phải trả giá bằng máu của chính hắn.
Hắn cũng chỉ là con người bình thường, không phải kẻ bẩm sinh là thiên tài, hắn chỉ trả giá rất nhiều để trở thành thiên tài. Nhưng… nếu hắn không thể trở thành công tước thì hắn làm được gì nữa?
Saul ghét chính bản thân mình, ghét luôn dòng máu này, hắn ghét nó bởi hắn không phải là kẻ thượng đẳng, hắn ghét mình không phải là con trai của Công nương Veronica, hắn ghét cái danh hiệu mà bản thân sở hữu, hắn muốn trở thành một đứa trẻ bình thường, hắn muốn…
- Không, ta phải trở thành công tước, đó là cái ta phải làm, đó là điều ta muốn, ta không muốn bất cứ thứ gì khác nữa cả.
Chối bỏ, hắn càng cố nói dối thì nó lại càng khiến hắn nhận ra hắn không muốn điều này, nhưng, hắn không có lựa chọn.
- Ta chỉ có một con đường…
Hắn nghĩ về anh trai, người anh trai cùng cha khác mẹ kia, người anh trai mà hắn ghét. Không, hắn không ghét James, hắn chỉ ghét địa vị mà anh ta nắm giữ. Saul hiểu về lý lẽ, hắn hiểu hơn ai hết về tước vị kia là cái thòng lọng buộc chặt vào cổ của con vật ngu muội đưa đầu vào, nhưng hắn phải làm vì đó là ý nghĩa sống duy nhất của hắn.
Saul đã có một thỏa thuận với James, một thỏa thuận rằng chỉ cần hắn chịu ngồi yên cho đến khi anh trai hắn thừa kế tước vị, cái tước vị đó sẽ sớm được truyền sang cho hắn sau khi James thay đổi di chúc của Công tước Andrew. Chỉ là, hắn có gì đó lo lắng, sự lo lắng này bùng lên như ngọn lửa thắp vào đống củi khô, tất cả cũng vì cuộc nói chuyện hôm nay.
Mày thật ngu ngốc, Saul. Hắn không thể ngừng rủa xả chính mình, tốt cuộc hắn đã làm gì thế này? Hắn đã đối xử thế nào với người hầu, với binh lính, với Mindent của James? Không phải hắn không nhận thức được việc làm của mình, hắn chỉ hiểu rằng hắn đang phải trở thành một thứ gì đó mà mẹ hắn đặt ra, và… hành động tàn bạo của hắn cũng không xuất phát từ điều gì khác ngoài sự ngu xuẩn và bốc đồng của chính hắn.
Ta vẫn chưa trưởng thành. Saul cắt bỏ cánh của công hoa hồng, từng chút từng chút để nó vào lòng bàn tay. Hoa dù đẹp nhưng rất mong manh, người ta có thể trồng nó theo ý muốn thì cũng có thể ngắt nó đi theo ý muốn, bị xé nát ra như những cánh hoa có lẽ sẽ là tương lai của hắn nếu hắn không thể đạt được những gì mẹ hắn mong muốn. Ta phải tài giỏi hơn, ta phải trở thành công tước, nếu không... ta sẽ không còn là chính ta nữa.
Saul trở về phòng, hắn lẳng lặng đi mà không để ý đến xung quanh, không gian đó với hắn cứ như một cơn gió lướt qua, hắn không cảm thấy gì cả, cũng không có gì đặc biệt trong mắt hắn nữa.
Phủ công tước về đêm thật yên ắng, nhưng ở đâu đó vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân lạch cạch của những hiệp sĩ đi tuần, tiếng chân nặng nề của giáp sắt vang lên trong đêm làm hắn cảm thấy khó chịu. Saul bỗng dừng lại trước sân vườn hành lang, hắn nhìn ra bên ngoài, rồi bỗng chân bước đến bậc thềm rồi ngồi xuống, mắt hắn đăm chiêu nhìn mặt trăng trên cao. Hai mặt trăng, một trăng khuyết đỏ và một trăng tròn xanh, nhưng ánh đỏ giống như không thể chiếu rọi được đến nơi này.
Saul ngồi bệt xuống chân cầu thang, hắn ngắm nhìn trời, rộng, thật rộng, nếu sau này hắn có thể có được thứ mà mẹ hắn muốn, liệu hắn có thể chạm đến bầu trời đó không, có thể tự tay vươn đến những vì sao không?
Có lẽ bầu trời đó quá xa xỉ đối với một kẻ như ta.
Buổi sáng, Saul trở mình ngồi dậy nhìn xung quanh một lượt, hắn đã trở về căn phòng ngủ từ khi nào. Hắn bước xuống giường, tay theo thói quen mở cánh cửa tủ, đảo mắt một vòng, Saul chọn cho mình trang phục thường nhật, không quá hào nhoáng, cũng chẳng phô trương, hắn chỉ cần như vậy là đủ.
Hôm nay hắn có một cuộc hẹn nhỏ với vài người bạn bên các đại gia tộc. Lợi ích của họ luôn đặt lên hàng đầu, do đó dù cho Saul chỉ là kẻ không thể thừa kế tước vị trong mắt họ đi nữa thì cũng không vấn đề, miễn là có thể gây dựng mối quan hệ sâu sắc với nhà Ashbourne, có gì mà họ không thể làm?
Saul nhìn chiếc tàu bay của gia tộc, đây là thứ mà phu nhân Alice, mẹ của hắn muốn hắn sử dụng trên đường đến đó. Nó giống như một chiếc khinh khí cầu lớn mang sắc đen, trên thân mình của nó khắc dấu ấn của gia tộc Ashbourne. Con tàu này chính xác là một đại thương thuyền có vô số khoang lớn nhỏ, chính giữa của con tàu là một đại sảnh dài dằng dặc như thể nó là sảnh đường của những buổi tiệc, bên dưới, khoang hai là khu vực các dãy phòng sang trọng dành cho khách mời. Có lẽ quá nổi bật khi sử dụng cả một đại thương thuyền thế này cho một dịp gặp mặt.
Những hoạ tiết máy móc cùng hơi nước bốc lên từ con tàu bay khiến Saul có chút hứng thú nhất thời, nhưng hắn quả thực cũng không muốn sử dụng con tàu này, nhưng cũng không còn cách nào khác, nếu sử dụng những con tàu đơn thì không thể thể hiện được quyền uy của gia tộc Ashbourne, còn nếu sử dụng cả đại thương thuyền thì quá khoa trương.
Bỗng, hắn nhớ tới một thứ, cái thứ phi thuyền được sử dụng bởi các thương gia của thương hội bình minh, nhà Ashbourne cũng có một cái. Saul ra lệnh cho người hầu đưa phi thuyền đó tới. Một đường nét đầy tinh tế, phi thuyền được chế tạo giống như một chiến hạm bay, chất liệu đồng cùng ống dẫn khí hơi nước được lắp ráp dọc trên thân tàu, biến nó giống như một máy bay chiến đấu hơn là phi thuyền.
Hắn leo lên ghế phụ, để hành lý lên. Người lái tàu của gia tộc đến, kính cẩn cúi đầu trước khi lên phi yền.thuyền, dần dần, tiếng xình xịch vang lên inh ỏi bên ngoài, cửa kính của phi thuyền cũng dần đóng lại., bên trong không nghe được bất cứ thứ gì cả, phi thuyền của thương hội giải phóng một lượng khí màu trắng khổng lồ, giống như mây mù, người hầu bên dưới khi chạm vào chúng lại có chút cảm giác ươn ướt, có lẽ là hơi nước.
Cơ khí và hơi nước là hai thứ không thể tách rời của thời đại này, những chiếc bánh răng công nghệ đầy phi thường, không ai nghĩ thứ công nghệ trông có vẻ thô sơ ấy lại khiến con người bước vào một kỷ nguyên vượt trội không thể tưởng tượng được.
Saul nhìn mặt đất dần nhỏ bé lại, hắn lại ngắm nhìn bầu trời kia, một bầu trời đẹp đến bất ngờ, một bầu trời đẹp với màu xanh rực rỡ, những ánh mây trắng, đây là lần đầu tiên Saul được nhìn mặt trời gần đến vậy, có lẽ vì những đại thương thuyền thường không cho các hành khách đi ra các khu vực như boong tàu vì sự nguy hiểm của nó, có vài cửa sổ và khu vực kính để cho các hành khách có thể ngắm nhìn bầu trời, nhưng cũng không bao giờ có thể đem lại cảm giác gần đến mức này, giống như hắn có thể chạm được vào nó, chạm được vào bầu trời.
Hắn vừa nhận ra, đây là lần đầu tiên hắn làm điều gì đó theo ý của mình, một điều không gây hại đến ai cả mà chỉ là dành cho chính mình, làm trái lại ý của mẹ hắn.
Khi phi thuyền hạ cánh tại Horatio, lãnh địa của gia tộc Ballion, cũng là lãnh địa được cai quản của gia tộc Hầu tước Ballion, một gia tộc chuyên về mảng kinh tế và có mối quan hệ lớn với thương hội bình minh, là gia tộc cách xa nhất với sự trung thành mà hoàng đế muốn.
Draco Ballion dẫn tùy tùng của mình đến trước chiếc phi thuyền của thương hội vừa đến, trong mắt anh ta có phần bất ngờ, ngỡ ngàng và có hơi không tin được. Gã là một chàng trai có mái tóc đen được búi gọn, đôi mắt xanh dương và mang một trang phục lịch thiệp, bên hông Draco mang theo một chiếc đồng hồ đã hỏng với nắp bật bị mở toang ra.
Khi chiếc phi thuyền hạ cánh, Saul bước xuống cùng với người lái tàu, hắn ra hiệu cho anh ta ở lại trên khoang và chờ đến khi cuộc gặp mặt kết thúc, sau đó hắn đi đến trước mặt của Draco, hơi cúi mình chào theo kiểu cách quý tộc.
- Saul, bạn tốt của ta.
Draco đỡ lấy Saul đứng thẳng dậy, anh nhìn hắn một vòng, có chút buồn cười trong suy nghĩ khi cái tên này lại không thể trở thành công tước, nhưng cũng có chút tiếc nuối.
- Anh Draco, anh có thể dẫn đường cho tôi được chứ?
Draco là con trai cả của gia tộc Ballion, hiển nhiên anh ta cũng sẽ là hầu tước đời tiếp theo. Việc Saul đang làm cũng chỉ là tạo dựng mối quan hệ, giống như cách James đã làm ngày xưa khi anh trai gã đã làm ở học viện. Saul phải làm điều này dù không muốn vì những lời châm chọc chắc chắn sẽ tới, nhưng thỏa thuận của hắn và anh trai chắc chắn là thứ tuyệt vời nhất nếu nó trở thành sự thật, khi như thế, hắn mới có thứ quyền lực để nhìn thẳng vào mắt cái lũ đã từng coi thường hắn.
Saul bước vào một khu vườn, tại đó, một vài tiểu thư đang ngồi uống trà thưởng thức, khi họ thấy Saul, họ có chút vui mừng mà vẫn vẩy tay.
- Draco, cậu mang Saul đến cho chúng tôi à?
Saul bất ngờ, hắn nhìn sang Draco, cái gã đang cười tươi với nụ cười tự mãn trên môi, vẫy tay chào lại với các tiểu thư. Saul có nhận ra vài người, con gái của nhà bá tước, của các gia tộc nhỏ và thậm chí còn có cả… công chúa?
- Vâng, tôi mang cậu ta đến rồi đây, đứa con ngoài dã thú của nhà công tước.
Draco bất ngờ đẩy vào lưng Saul đưa hắn tới phía trước, hắn nhìn anh ta, đôi mắt đó cũng đã đủ để cho bất cứ ai biết gã đang không thể tin được tới cỡ nào.
- Sao? Cậu tưởng tôi kêu cậu đến đây thực sự là để họp bàn với chúng tôi à? Hiển nhiên là không rồi, chúng tôi chỉ làm việc quan trọng đó với người thừa kế, không phải với cậu. Với lại, - Draco nhìn về phía công chúa, hắn nói tiếp, giọng nói mang theo nhiều phần nhạo báng, - cha cậu cũng đồng ý với việc này rồi, lo mà tạo mối quan hệ tốt với các tiểu thư khác đi, quan hệ nào mà chả là quan hệ, tôi thấy công việc này hợp với cậu hơn đấy.
Saul nghẹn họng, cơn giận dữ đang không thể kìm lại được. Sao gã ta dám sỉ nhục ta? Công tước đời tiếp theo? Hắn căm phẫn muốn bật lại Draco, nhưng sự tỉnh táo của cái thứ mà hắn gọi là “kinh” đã giúp hắn bình tĩnh lại, hắn vẫn nhớ hắn vẫn chưa phải là công tước, cũng chưa dám hứa hẹn điều gì, làm phật ý của nhà hầu tước bây giờ cũng chẳng có lợi gì cho gia tộc.
Saul gật đầu, gã cố nén cơn giận dữ lại mà đi về phía của bàn tiệc.
Công chúa đã ở đó từ lâu, nhìn hắn, đôi mắt đỏ của nàng quả thực giống hệt với hoàng đế, có mái tóc dài nhưng nàng lại không có tai phải, nghe bảo đó là do di chứng của một vụ tai nạn máy móc. Tai nạn máy móc nào có thể khiến một công chúa mất đi một bên tai? Không đúng, phải là tại sao một công chúa lại dính tới máy móc để rồi gặp tai nạn?
Gia đình hoàng thất thường không có ai thực sự tham gia vào các lĩnh vực khoa học và máy móc ngoại trừ một người mà ai cũng biết, Eden, tuy nhiên việc một công chúa được cưng chiều như nàng lại bị thương đến vậy, thậm chí hoàng đế còn không có động thái nào để trừng phạt cho bên làm ra tai nạn máy móc.
- Cậu là Saul?
Công chúa mở lời, giọng của nàng nhẹ nhàng, có phần dịu dàng và không hề mang một chút ác cảm nào. Nàng ra hiệu, Saul hiểu ý liền kéo ghế ra và ngồi xuống. Hắn không nhìn thẳng, chỉ hơi cúi đầu để chắc chắn mình không nhìn vào mắt của công chúa.
Lilian Caesar, công chúa duy nhất của hoàng thất, là con thứ ba trong gia đình hoàng thất nhưng cũng là người bí ẩn nhất. Saul chưa từng gặp nàng trong bất kỳ buổi tiệc của quý tộc nào, hắn chỉ biết về cô ấy thông qua một lần đại hoàng tử Klaus cho hắn xem ảnh của gia đình hoàng tộc, hắn đã nhớ mãi không quên gương mặt đó, giờ đây, người đó đang đứng trước mặt hắn.
- Vâng thưa công chúa, tôi là Saul Ashbourne, là con ngoài dã thú của gia đình công tướ-
- Đứa trẻ kỳ tích.
Saul khựng người lại, lời nói trong họng cũng không thể nào thốt ra ngoài được. Đứa trẻ kỳ tích sao? Đó là một danh hiệu ngu ngốc mà những người đã từng được hắn giúp đỡ, được thấy cái vẻ hào nhoáng giả tạo của hắn đặt cho, hắn có hơi run sợ vì không thể nghĩ được vì sao công chúa lại quan tâm đến cái danh hiệu đó.
- Thưa công chúa, thần không phải đứa trẻ kỳ tích gì cả, thần chỉ là kẻ tầm thường thôi.
Lilian nhìn hắn, nàng đăm chiêu ngắm nhìn mãi cái gương mặt ấy, thật đặc biệt, thật kỳ lạ, người này mang theo nhiều nét của công tước nhưng đúng như những lời đồn đại, Saul hoàn toàn không giống công tước, hắn còn chẳng có đôi mắt của nhà Ashbourne. Nhưng Lilian lại không quan tâm điều đó, nàng biết được nhiều thứ hơn từ hắn, tầm thường? Thật buồn cười.
- Nếu ngươi là kẻ tầm thường, vậy có lẽ những tên anh trai của ta cũng chẳng là gì so với ngươi phải không?
Những tiểu thư của các gia tộc khác kinh ngạc nhìn công chúa, họ không bao giờ nghĩ nàng dám nói lời như thế, nàng đang nhạo báng đi danh dự của hoàng thất sao? Hay nàng đang muốn thử hắn?
Saul biết đây là một lời nói nguy hiểm, hắn phải trả lời thỏa đáng, phải làm hài lòng vị công chúa kỳ quặc này.
- Người đã đánh giá thần quá cao rồi, thần không bao giờ có thể sánh bằng những hoàng tử khác của gia đình hoàng thất.
Lilian hài lòng với câu trả lời này, tên này là một người rất hiểu rõ giá trị và địa vị của mình, hắn chưa từng kiểu ngạo khi đến đây, hắn còn không nhìn vào mắt của nàng một lần nào cả. Nàng cầm lấy ấm trà trước con mắt bàng hoàng của người hầu, tự tay nàng đã rót đầy một ly và đưa nó đến trước mặt của Saul.
- Ngươi đã kết nối được gia tộc hầu tước và tử tước lại với nhau dù bản thân họ rất ghét nhau chỉ qua một bản hợp đồng thương mại, ngươi đã thực hiện sử dụng bầu trời của Litherquel thành khu vực thương mại chung của các gia tộc. Saul, ngươi luôn cố gắng đến bất ngờ và ta thấy điều đó. Khu công nghiệp nặng của gia tộc các ngươi tên gì ấy nhỉ?
- Là Inkustial thưa công chúa.
- Phải phải, Inkustial. Ta nghe nói ngươi đã đẩy mạnh việc chế tạo các đội tàu và vũ khí để gửi về cho quân đội hoàng thất trong cuộc chiến biên giới của hai nước, cung cấp nhân lực và lực lượng cá nhân riêng của mình chứ không phải của gia tộc, ta rất bất ngờ đấy.
Nàng nhìn vẻ khúm núm của Saul mặc cho những gì nàng đã khen ngợi hắn, nàng biết hắn không phải như thế này, hắn vẫn đang chờ lệnh của nàng, đúng là trung thành, đây mới là thứ mà nàng và cả hoàng tộc cần.
- Ngươi muốn trở thành công tước à?
Saul giật mình, hắn biết rằng ai ở đây cũng biết điều đó, nhưng thẳng thắn giống như công chúa thì chưa từng, đây là việc nội bộ của nhà công tước, nhưng nghĩ lại, gia tộc công tước là bộ mặt của hoàng thất, có gì của nhà công tước mà hoàng thất không được phép nói?
- Trả lời ta, thật lòng vào.
Hắn có cảm giác như suy nghĩ của mình, tất cả những gì hắn đang che dấu đều đang bị moi móc sạch sẽ, như thể rằng công chúa có thể đọc được suy nghĩ của hắn, hắn có hơi run sợ nhưng nhanh chóng chấn chỉnh lại, vì đó không phải là thái độ mà một công tước sẽ có. Hắn phải nói thật, tự nhủ như vậy.
- Vâng, thần muốn trở thành công tước và thần sẽ trở thành công tước.
- Chà! Ta cứ nghĩ ngươi khiêm tốn, ai ngờ lại kiêu ngạo đến bất ngờ.
- Thưa công chúa, đó không phải sự kiêu ngạo.
Lilian đoán được gì đó, nàng nghĩ hẳn phải có một điều gì đó đủ đặc biệt để khiến cho Saul có tự tin đến vậy. Chỉ trong lần gặp hôm nay, nàng đã đoán được đây là một kẻ theo chủ nghĩa chắc chắn, bất cứ những gì hắn nói ra đều đã được bộ não thông thái đó sàng lọc sạch sẽ trước khi thốt ra bất cứ thứ gì. Một con người mà lại được nuôi dạy để tư duy như Mindent, bất ngờ chồng chéo bất ngờ làm nàng bắt đầu có hứng thú với hắn.
- Ngươi có thể ngẩng đầu lên được rồi, ta rất muốn nhìn rõ nó, đôi mắt của ngươi.
Saul chầm chậm ngẩng đầu lên, lần đầu tiên khi nhìn vào mắt của một người vô cùng quyền lực, hắn lại không thấy áp lực, thứ hắn cảm thấy bây giờ là sự bất ngờ vì vẻ đẹp của nàng công chúa.
- Ta có hứng thú với ngươi.
Hắn giật mình khi nghe lời mà công chúa nói, hắn có nghe nhầm không? Không, làm gì có chuyện đó, hắn chắc chắn cô ấy không hề nói đùa, đôi mắt của cô ấy giống như hoàng đế vậy, kiên định và vững vàng, đáng sợ và mang theo cảm giác gì đó áp bức.
- Thưa công chúa, người đừng đùa như vậy.
- Không, ta không hề đùa. Ngươi là một công tước đạt chuẩn, ta tin tưởng về việc ngươi sẽ trở thành công tước. Nếu ngươi đã chắc chắn như vậy thì ta rất mong chờ ta và ngươi có thể gặp nhau tại đại diện của hoàng thất ở ngày đó.
Công chúa đứng lên, những người khác vội vã đứng dậy, kể cả Saul. Công chúa vẩy tay như đang kêu họ ngồi xuống, sau đó cô nhìn vào Saul.
- Ngươi có thể về. Ta đã có được câu trả lời cho câu hỏi mà ta băn khoăn rồi.
Người hầu đến khoác áo khoác cho nàng, nàng nhẹ nhàng thả tóc che đi đôi tai đã đứt của mình, sau đó nàng nhìn hắn.
- Đứa trẻ kỳ tích, tuy không giống lời đồn nhưng ta thấy được cơ hội trong ngươi. Bất cứ ai coi thường ngươi, họ đều chỉ là lũ ếch trong giếng thôi, hãy cho ta xem ngươi làm được gì vào ngày thừa kế sắp tới, ta sẽ thất vọng lắm nếu ngươi không trở thành công tước đấy.
Nàng rời đi, để lại Saul ngồi đó cùng với những vị tiểu thư khác, nhưng họ đều ra hiệu cho hắn rời khỏi đây, bởi công chúa đã ra lệnh cho hắn trở về lúc nãy, họ cũng không dám động vào hay chế giễu Saul, bởi họ biết một điều: Công chúa Lilian đã chấm Saul Ashbourne.
0 Bình luận