Tóm tắt
Bạn sẽ làm gì nếu được gặp lại người mà mình đã đánh mất suốt một đời? Một cơ hội được trao, một câu chuyện tình dang dở đang chờ viết tiếp.
Thế nhưng, không phải thứ gì cũng sẽ được ban tặng miễn phí, và không ai lại một đời an yên. Bạn đã nhận được một cơ hội, nhưng ơn trên cũng sẽ lấy đi sự bình yên mà bạn mong mỏi.
Trong một thế giới mà nhiều chủng tộc cùng chung sống, con đường tiến đến hạnh phúc không thể chỉ được viết bằng cảm xúc đơn thuần. Và bạn, liệu có tò mò mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào hay chăng?
Cánh cửa thế giới khác giờ đây đã rộng mở, mời các bạn cùng dõi theo chuyến hành trình dài mang tên: VŨ KHÚC VẠN LINH 1 - Tình yêu và khúc thư hùng.
-
20/12/2024
-
19/01/2025
-
26/01/2025
-
28/01/2025
-
01/02/2025
-
05/03/2025
-
06/04/2025
-
07/04/2025
-
20/04/2025
-
11/05/2025
-
25/05/2025
-
01/06/2025
-
15/06/2025
-
26/07/2025
-
06/09/2025
-
09/11/2025
-
15/11/2025
-
24/11/2025
-
04/12/2025
-
07/12/2025
-
13/12/2025
-
13/12/2025
-
14/12/2025
-
29/12/2025
-
03/01/2026
-
10/01/2026
-
17/01/2026
-
24/01/2026
92 Bình luận
Tiếp tới là lối hành văn. Có thể nói bạn dùng từ khá trôi chảy, đọc rất dễ chịu. Tuy nhiên, nên tiết chế sử dụng ngôn từ mang tính trừu tượng, hoặc hoa lệ một chút, vì nếu việc này cứ lặp đi lặp lại, thì người đọc sẽ khá ngợp, và mang cảm giác tác giả đang cố tình thể hiện. Ngoài ra, nên kiểm tra lại lỗi lặp ý. Thường thì tác giả khi viết sẽ mang tư duy cố hữu, nên khó mà nhìn ra được sự lặp ý trong truyện. Ví dụ: Đoạn 3, chương 1: Mở đầu đoạn bạn đã nhấn định nơi chốn là "Vương quốc Lotussia", vậy nên việc lặp lại rằng "nhân vật" xuất hiện trong đoạn "thuộc Vương quốc Lotussia" khá là thừa. Thay vì lặp lại phần thông tin đã được khẳng định này, bản có thể bỏ luôn, vì tên nhân vật đã đủ bổ sung cho địa vị của anh ta rồi.
Phần thể hiện nhân vật tiếp theo bạn làm tương đối ổn. Từ khâu cho nhân vật xuất hiện, lời thoại đầu cũng như tạo dấu ấn đầu tiên với người đọc, mọi thứ đều khá ổn... Cho đến khi bạn viết cảnh hồi tưởng. Mình không nói là phân đoạn sau bạn viết tệ, mà cá nhân mình chỉ tiếc là nó chưa đủ. Mình đã khá mong chờ sẽ có một cung bậc cảm xúc trong đoạn hồi tưởng, nhưng kết quả lại khá chóng vánh, và hơi hụt hẫng. Mặc dù bạn đã khéo léo thả mồi câu "con gái nuôi" để người đọc phải tò mò, nhưng mình thấy vẫn chưa đủ lắm. Có thể mình hơi tham khi đòi hỏi vấn đề này, hoặc có thể do mình mới chỉ đọc chương đầu nên chưa thể nắm bắt được hết phần nội dung sau đó. Biết đâu, các chương sau bạn lại thiết lập dòng truyện song tuyến, hé lộ dần những ký ức đẹp của cặp đôi lúc tiền kiếp và về cả cô con gái nuôi kia thì sao? Mình hi vọng vậy.
Lời cuối, nói chung thì mình mới chỉ đọc một chương duy nhất thôi nên cũng không thể có được cái nhìn tổng thể được. Tuy nhiên, xét theo tiêu chí kiểm duyệt của Hako thì bạn qua ải rồi, nhưng nếu các chương sau viết tệ quá thì cũng chưa chắc. Nên là, cố gắng giữ vững phong độ nhé.
Mình nhất định sẽ dốc hết tâm huyết vào tác phẩm này. Để xứng đáng với lời góp ý của admin.
Cảm ơn rất nhiều!
Mọi phiền lòng tui có trong ngày hôm nay gần như được xua tan hết.
Cảm ơn tác rất nhiều.
Tác tinh tế thật đấy.
Tui khoái đọc mấy cảnh này quá đi.
Vừa đọc vừa tịnh tâm song lại quý tình yêu trong sáng vui thú của hai vị quá, xin nhận một lạy của tại hạ.
Tác giả tâm lý quá - tài tình.
Tôi nhận thấy đồng chí đã cải thiện rất nhiều nhưng vẫn còn vài điều sơ sót.
Tôi cho rằng chương này có thể cô đọng còn 3000 được vì thật sự có rất nhiều từ thừa.
Trải nghiệm đọc khá ok, phần ngữ pháp ổn, cảm xúc tàm tạm, nội dung cần gì phải bàn nữa.
Phải chăng do mất mát đến có hơi chóng vánh, hay là do những câu thoại có phần gượng gạo của chị Tuyết và thằng em rể không thành ở đoạn cuối đã cắt ngang dòng cảm xúc buồn bã này nhỉ?
Chà tôi không biết đâu, tôi cũng đang tự hỏi mình đây nè. Mà đó là cảm nhận riêng của tôi và đây lần đầu tôi đọc truyện của tác. Chúc bác năm mới vui vẻ.
Mình sẽ cố gắng ra chương mới trong vòng 2 tháng nếu có thể, và cũng cảm ơn các bạn đã ghé qua tác phẩm của mình.
Từ kẻ nghiệp dư Bóng Tối Vĩnh Hằng, chân thành cảm ơn.
Mong rằng cuộc đời trong thế giới khác của họ (và của tác) an yên hơn thế giới cũ.