Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 24: Dòng chảy mới

Chương 24: Dòng chảy mới

Sau quá trình báo cáo về những sự việc đã gặp tại rừng Oán Than, hai vị tướng quân hiện đã quay lại doanh trại. Bởi tiểu đoàn khảo sát vừa trở về chưa đầy một ngày, toàn quân đang trong trạng thái mệt mỏi tinh thần, nên họ được Jeanne cho phép nghỉ ngơi vài ngày cho lại sức.

 

Sau bữa ăn trưa, thư phòng Jeanne chỉ còn lại cô và Emy, cả hai đều chăm chăm vào bản báo cáo, cùng chiếc hộp nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn. Hộp đã mở, bên trong là hai viên ngọc, một xanh băng và một tối màu tựa ngọc trai đen, chúng đang tỏa ánh sáng lập lòe yếu ớt.

 

Không rõ Jeanne đang nghĩ gì, chỉ thấy cô hoàn toàn nhập tâm vào vật thể trước mắt, biểu cảm đong đầy tính toán sâu xa. Sau chừng đôi mươi phút, cô nheo mắt, quay sang Emy ra lệnh: “Làm đi, Emy.”

“Vâng, công chúa.”

 

Emy gật đầu tức thì, đưa ngón tay lên môi và dứt khoát cắn rách một mảng da, để lộ cả thịt, máu rỉ ra từ vết thương như dao cắt. Sau đó, cô áp đầu ngón tay lên mặt bàn, vẽ những ký tự lạ tạo thành hình vòng tròn yêu trận bằng chính dòng máu của mình, môi mấp máy niệm những câu chú không rõ từ.

 

Sau khi vẽ xong, mắt Emy sáng lên ánh lục bảo, cơ thể đứng im không nhúc nhích, vòng tròn máu cũng lóe ánh đỏ một cách bí ẩn. Mặc dù vậy, Jeanne dường như không lấy làm lạ với khả năng  đặc biệt từ nàng hầu cận của mình, chỉ lặng lẽ khoanh tay bắt chéo chân, kiên nhẫn đợi chờ.

 

“Công chúa… Thần không dò được.” - Emy lắc đầu thở dài, biểu cảm tỏ rõ nỗi thất vọng rồi nhìn hai viên ngọc đang dần phát ra nguồn sáng từ đâu đó sâu trong lõi. - “Thứ này… Tuổi đời của nó có khi lớn hơn gấp nhiều lần toàn dân Nanh Sói cộng lại, yêu thuật của thần hoàn toàn vô hiệu.”

 

Jeanne lặng thinh, chưa vội trả lời ngay, tay xoa cằm, mũi khẽ hếch lên, trầm ngâm dán chặt sự chú tâm vào vật thể đến từ thời đại xa xưa. Sau hồi lâu, khoảng thời gian ngắn vừa đủ khiến cho khoảng không trở nên tĩnh như tờ, cô hít thật sâu rồi thở ra một hơi dài, chống tay đứng dậy, giọng thấp đi:

 

“Không sao đâu, Emy, đằng nào chúng ta cũng chẳng biết được gì nhiều về cổ vật này. Chỉ là… Xét về việc ngọc có phản ứng, em nghĩ có lẽ kế hoạch lại phải thay đổi rồi. Chị đi gọi Kozhinov giúp em.”

 

“Đổi kế hoạch? Nhưng mà công chúa…” - Đôi chân mày Emy nhíu vào nhau, mép môi hơi cong, tặc lưỡi nhẹ, làm lộ chiếc nanh trắng tinh rồi mím chặt, do dự trong ít giây. - “Kế hoạch cứ thay đổi như vậy, rất có thể sẽ gây bất mãn trong nội bộ. Thiết nghĩ người nên suy tính lại.”

 

Jeanne vẫn giữ nét mặt lạnh như sắt thép đêm đông, trông qua không có vẻ gì là để tâm đến những lời khuyên can của Emy. Từ tốn ngả lưng ra tựa ghế, hai tay đặt lên thanh vịn, Jeanne trầm giọng giải đáp bằng câu hỏi ngược đầy triết lý, ngữ điệu chẳng còn gì giống với đứa trẻ chỉ mới mười tuổi:

 

“Giữa bất mãn do đổi kế hoạch và bất lực nhìn giặc thù xâm lăng, chị nói xem chọn cái nào? Chị biết sự ủng hộ từ họ sẽ giúp chúng ta nhiều ra sao mà? Sẽ thế nào nếu Long Tinh tìm được họ trước và giành được sự tin tưởng lẫn ủng hộ?”

 

“Thần…” - Emy mím chặt bờ môi, mặt cúi gằm, đuôi rũ xuống, sau hồi lâu suy tính kỹ càng chỉ đành gật đầu trước sự kiên quyết của Jeanne. - “Vâng, thưa công chúa, thần đã hiểu rồi ạ, thần sẽ đi gọi Kozhinov ngay.”

 

Emy cúi đầu nhận lệnh, sau đó rảo từng sải chân dài tiến thẳng về phía cửa phòng, đuôi ngoe nguẩy trông như thể đang mong đợi gì đó. Vừa chạm vào tay nắm để mở ra thì cũng là lúc Milana đang định gọi lớn, khiến Emy có chút bất ngờ, mắt mở căng: “Milana… Sao cô lại…”

 

Không đợi Emy kịp hỏi rõ sự tình, cũng như biểu cảm thắc mắc về lý do mà nàng quạ lai này rời vị trí làm việc, Milana đã chủ động túm lấy tay cô và nói trong gấp rút: “Ngài Emy, tôi có chuyện muốn báo cáo với Jeanne điện hạ, rất gấp, không thể chờ sang ngày.”

 

“Cô nói thế tức là…”

 

Emy tỏ rõ sự ngờ vực, nhưng trước đôi con ngươi không gì lay chuyển của Milana, dường như nàng mèo đã hiểu ra được vấn đề nào đó. Tuy nhiên, trước cả khi cô kịp hỏi cặn kẽ hơn, Milana đã gật đầu ngay tức thì và quả quyết: “Vâng, liên quan đến thành bại của cuộc chiến mai sau.”

 

Từ trong phòng, Jeanne nghe nhắc đến cụm từ “thành bại” liền nhanh chóng rời khỏi bàn, tiến thẳng đến và áp sát Milana, hàng mi nheo lại. Tức thì hiểu ý, Milana không chờ mệnh lệnh, liền gỡ túi đeo bên lưng, lấy cuốn sổ, cặp nhẫn và cả tấm thẻ đá trông như bài vị, giao tất cho Jeanne, câu từ gấp gáp:

“Thưa Jeanne điện hạ, thứ cho thần tự ý rời nhiệm vụ, nhưng đây là những cổ vật trong Thần Lăng mà thần tìm được hai ngàn năm trước. Hiện tại chúng đã có phản ứng, lại xuất hiện Thần dụ, mong người xem qua và suy tính kế hoạch tiếp theo.”

 

Jeanne nhận lấy những món cổ vật từ tay Milana, chăm chú quan sát tấm thẻ đá trong im lặng, ngón tay lướt trên từng con chữ nổi. Trong khi ấy, Emy muốn tránh làm chậm trễ nhiệm vụ được giao còn đó, liền nhanh chân rời đi, hướng thẳng dãy phòng dành riêng cho những trưởng lão Nanh Sói.

 

Gần ba giờ sau, quay lại với phòng Jeanne, đối diện cô bấy giờ là bộ đôi tướng lĩnh và trưởng lão Kozhinov, cũng với sự xuất hiện của nàng quạ lai Milana. Sau lưng vị công chúa nhỏ, vẫn là cô nàng mèo mun với chiếc đuôi ngoe nguẩy, tay ôm xấp tài liệu trước ngực, dáng vẻ đầy nghiêm túc.

 

“Mọi chuyện là vậy, theo như gợi ý từ Ma Tướng đó…” - Jeanne nói, tay mở chiếc hộp gỗ, bên trong là hai viên ngọc bao bọc bởi vải nhung, một màu xanh băng và một màu đen óng ánh. - “Lần này có hai vị Giới Du Hồn, và tính chu kỳ xoay vòng thì chắc chắn họ sẽ xuất hiện ở miền Nam nước ta.” 

 

Vừa giải thích, cô vừa bắt chéo chân, thân hình nhỏ nhắn tựa vào lưng ghế, tay ôm đầu gối, nghiêng nhẹ đầu nhìn những thành viên hội đồng. Sau thoáng im lặng, đảm bảo rằng tất cả vẫn tập trung lắng nghe, Jeanne lại tiếp tục giải thích, đồng thời đẩy chiếc hộp ra giữa bàn, thu hút sự chú ý:

 

“Đây là hai viên ngọc Du Hồn được Huyết Hồn Ma Tướng trao cho, khi nó sáng lên, Giới Du Hồn sẽ tái xuất. Chuyện khai quật lăng mộ tạm thời dời lại, năng lực Nanh Sói chưa đủ để mạo hiểm, thế nên kế hoạch lần này chính là chủ động nắm lấy vận mệnh.”

 

Kozhinov không giấu được nỗi kinh ngạc, mí mắt căng tròn, đến thở cũng chẳng thể thở mạnh, nhìn chăm chăm thứ trong hộp. Ông ngồi im như tượng, vầng trán cao lấm tấm chút mồ hôi, rồi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng dài, đôi con ngươi toát ra sự phấn khích, liền thốt lên với dáng vẻ trông chờ:

 

“Hai viên ngọc, tức là có hai Giới Du Hồn, điều này không phải chưa có tiền lệ, nhưng tỉ lệ phải nói rất hiếm. Lần trước là hai chị em họ Lạc, tương truyền họ tự xưng dòng dõi Lạc Tướng, trực tiếp dạy dỗ Thiên Trinh Nữ Vương, đánh dấu sự hình thành nước ta. Liệu có lẽ nào…”

 

“Ta không chắc cho lắm.” - Jeanne lắc đầu rồi quay sang Milana, người vừa mới thuật lại mọi thứ gặp phải ở phòng làm việc riêng. - “Trợ Yêu diệt Tinh, Tinh này có thực sự là Long Tinh? Vì nếu chỉ là cấp quốc gia, lý do nào mà thế lực cổ đại kia lại can thiệp mạnh đến vậy?”

 

Milana gật gù, chùm lông vũ trên đỉnh đầu lắc lư theo, nhìn hộp chứa nhẫn mình mang đến đang cạnh bên, bạo gan xen vào: “Đúng như Jeanne điện hạ nói, thần đang lo hiểm họa lần này còn có thế lực khác không dễ đối phó. Nhưng mà… Dù là gì, việc kéo Giới Du Hồn về phe ta ắt hại ít lợi nhiều.”

 

Nghe vậy, Jeanne im lặng gật gù, tỏ ý đồng thuận, chân khẽ đung đưa, tay xoa cằm, chiếc đuôi bồng bềnh hết đưa trái lại quất sang phải. Sau vài phút, đôi tai trên đầu thình lình dựng cao, búng tay đánh tách một tiếng, thanh âm vang khắp phòng, dường như nảy ra ý định gì đó, cô lập tức hạ lệnh:

 

“Trưởng lão Kozhinov, tập trung cả người lẫn yêu, chọn ra những ai giỏi nhất, chuyển đến Ngàn Hoa Lĩnh dựng làng đợi họ. Nhớ kỹ, bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải thể hiện bản thân là dân làng bình thường, không hơn không kém. Hiểu ý ta chứ?”

 

“Vâng, thần sẽ hạ lệnh làm ngay.” - Kozhinov cúi đầu nhận ý chỉ, song vẫn chưa vội rời đi, tiếp tục im lặng đợi chờ và quan sát diễn biến tiếp theo từ vị minh quân tương lai của mình.

 

Khẽ gật gù hài lòng, Jeanne quay ngoắt sang Victor và Marshal, hiện vẫn đang lặng thinh, lưng thẳng tắp, ngồi yên không nhúc nhích. Trước biểu cảm cứng nhắc ấy, nàng sói con liền che môi, cố nén nỗi tức cười bởi thứ thần thái của họ. Sau chốc lát, cô nghiêm mặt, ngữ điệu rõ ràng mang ý bắt buộc:

 

“Victor… Ừm… Viktor Kalinovich Bearov, ta sẽ ký sắc lệnh cho ông nghỉ phép vô thời hạn, đưa gia đình theo hỗ trợ Kozhinov. Marshal Panteria, tạm thời cứ quên chuyện khai quật lăng mộ đi, ta cho ông nghỉ phép một tháng, sau đó quay lại hỗ trợ Lyra huấn luyện binh sĩ mới. Và…”

 

“Thưa Jeanne điện hạ…” - Victor chợt cất lời xen ngang, trông qua như chờ đợi đã lâu cho vấn đề nào đó. - “Thần có đôi lời, à không… Là chút ý kiến sau đợt khảo sát rừng Oán Than vừa rồi.”

 

“Tướng quân Victor mời nói.”

 

Jeanne không chần chừ mà gật đầu đồng thuận. Tuy vậy, Victor chưa vội nói, chỉ ngầm quay sang Marshal, rồi cùng gật đầu, sau đó vị tướng tộc báo đen mới nói thay: “Thưa Jeanne điện hạ, chuyện là… Binh sĩ than phiền về trọng lượng của vũ khí, cho rằng quá nặng để di chuyển nhanh chóng.”

 

“Sao lại vậy được?” - Jeanne nhăn mặt cau mày, hết nhìn Marshal lại hướng đến Victor. - “Mỗi khẩu chỉ có tám chín cân, thêm nửa chục cân đạn và thanh gươm, nào có quá sức đối với yêu tộc?”

 

Nghe đến đây, Victor thở dài, khiến Jeanne chú ý đến, rồi anh nói: “Thưa, đúng là không quá sức yêu tộc, chỉ là cân nặng đó khiến việc di chuyển trong vùng lầy rất khó. Người biết đấy, sức yêu có thừa nhưng lún lầy lại khác, tốc độ hành quân và hiệu quả tác chiến theo đó sẽ suy giảm.”

 

Không một câu từ, Jeanne lặng lẽ ngồi đó, chú tâm lắng nghe phản ánh từ một tướng quân đã kinh qua sa trường không biết bao lần. Trong khi ấy, Victor vẫn tiếp tục giải thích, đôi lúc lại chuyển sang cho Marshal, thay phiên trình bày vấn đề mà binh sĩ muốn nói nhưng chưa thể:

 

“Là thế đấy ạ, trước đây chính sự triền miên, binh sĩ chưa dám than vãn để tránh gây phiền hà cho người. Nhưng giờ người đã ổn định, lại có kế hoạch đổi mới, nên họ mong được thay quân trang.”

 

“Vậy sao? Ừm… Chung quy thì ta hiểu nhu cầu từ chiến sĩ rồi…”

 

Jeanne gật đầu, dẫu thế vẫn đảo mắt sang Emy, hai mí hơi nhíu lại, biểu cảm toát ra sự dò hỏi ngầm dành cho nàng mèo. Không cần chờ công chúa lên tiếng, Emy tức thì hiểu ý, tiến ra trước một bước ngang tầm Jeanne, đáp ngay không chậm trễ:

 

“Thưa vâng ạ, oanh lôi thương là vũ khí đắc lực của thần, nhưng lại rất kỵ địa hình lầy hay tác chiến sông ngòi. Thành thực mà nói, thần rất mong có khẩu súng nhẹ hơn, cỡ đạn nhỏ hơn cũng được.”

 

Lần này, Jeanne chuyển ánh nhìn sang Milana, khiến nàng quạ vốn đang lặng thinh phăng phắc suýt thì giật nảy, đuôi xòe rộng. Lạ lùng thay, Jeanne chưa vội vàng hạ lệnh mà lại lặng đi. Cô trầm mặc, để mình chìm sâu vào vực thẳm tâm trí. Chốc lát sau, cô nói với chất giọng ngang không cảm xúc:

 

“Milana, ta sẽ cấp thêm mười ngàn đồng Manteiv, cô tiếp tục nghiên cứu khí tài mới cùng thiết bị khai quật hạng nặng. Bên cạnh đó, tuyển thêm vài trợ lý, tìm cách cải tiến hạ trọng lượng hỏa khí và đạn dược, đồng thời sản xuất số lượng lớn túi đeo trang bị cho binh sĩ.”

 

“Mười ngàn Manteiv… M-Một… Một… Một…” - Milana lắp bắp, tròng mắt rưng rưng dao động, chống tay lên mặt bàn, chồm đến gần với Jeanne. - “Một tỷ xu ư?! Người thực sự cấp kinh phí một tỷ xu cho thần sao ạ, Jeanne điện hạ? Người sẽ không thu hồi nếu thần làm tốt chứ ạ? Người hứa đi!”

 

“Ừ, bình tĩnh đi, đừng gấp.”

 

Nói đoạn, Jeanne quan sát lịch biểu trên bàn, rồi quay nhìn vào mắt Milana, rút ra một tờ đơn, gò nắn từng con chữ lẫn số trong sự im lặng. Khi hoàn tất, cô đóng dấu mộc đỏ, đưa cho Emy mang đi, tựa lưng vào ghế, từng lời mang ngữ điệu đầy trịch thượng của bậc bề trên:

 

“Hiện là giữa hè, cho cô thêm ba tháng kỳ hạn, tức là cuối mùa thu năm sau trả kết quả cho ta, không được trễ dù chỉ một ngày.”

 

“Sao ạ? Thời gian ngắn như vậy…”

 

“Hửm?”

 

Jeanne lườm Milana ngay sau câu hỏi ngược của nàng quạ, mắt rực ánh đỏ, yêu khí ngút trời, khiến cô ta phải chùn lại tức thì, nuốt nước bọt lo âu. Biết không thể trái lệnh hay phản kháng, Milana đành  gật đầu mà không dám nói thêm, chỏm tóc nhô lên trên đỉnh đầu lắc lư như râu của loài côn trùng.

 

“V-Vâng, thưa Jeanne điện hạ, thần sẽ đẩy mạnh tiến độ nghiên cứu.” - Milana vội  vã đáp, áp tay lên ngực trái, đầu hơi cúi. - “Thần thề với danh dự của một kỹ sư, nhất định không để người thất vọng!”

 

“Tốt.”

 

Jeanne gật gù, mái tóc đung đưa, nụ cười bí hiểm thoắt ẩn thoắt hiện trên bờ môi căng bóng. Thời gian trôi qua chừng đôi mươi phút, Emy từ bàn bên bước lại, cầm theo tờ đơn mà Jeanne đưa vừa nãy, trả cho cô và nói: “Công chúa, đã xác nhận xong, chỉ việc đến ngân khố đưa cán sự lãnh tiền ạ.”

 

“Cảm ơn chị, Emy.”

Jeanne nhận lại đơn từ tay Emy, gườm mắt lườm Milana bằng nửa con ngươi hệt như ánh trăng đêm mười lăm, khiến vai cô run lên. Thái độ ngờ vực khi trước vẫn còn tồn tại không hề nhạt phai, chưa từng vơi đi dù đôi chút. Ném ra lệnh bài có chữ “Ủy Ngân”, Jeanne cất lời tựa cảnh cáo:

 

“Ta đã liên hệ ngân khố để cấp kinh phí cho cô rồi, cầm lệnh bài và đơn lãnh tiền này đến đó, họ sẽ đưa tiền cho cô. Nghe rõ, cô vẫn chưa đủ tín nhiệm trong lòng ta đâu, cố mà làm cho tốt, nếu không thì về Bạch Dương đi, Nanh Sói không có chỗ cho kẻ vô dụng.”

 

“Thần xin tạ ơn Jeanne điện hạ.” - Milana gật đầu nhanh, chộp lấy cả đơn lãnh kinh phí lẫn lệnh bài rồi ôm chặt vào lồng ngực không buông lỏng, như sợ rằng sẽ bị ai đó cướp mất. - “Trước mùa đông năm sau, thần sẽ cho người kết quả như ý, tuyệt không chậm trễ!”

 

“Được, ta sẽ tạm tin, trước khi ghi nhận thành tựu của cô cho Nanh Sói này.”

 

Dứt lời, Jeanne chống tay xuống bàn, đảo mắt nhìn qua một lượt, quan sát từng biểu cảm mỗi thành viên đang có mặt. Trước thứ biểu cảm quá nghiêm túc ấy, không ai dám hé răng nửa lời, chỉ trao đổi ngầm qua ánh nhìn. Vài giây, chỉ vài giây ngắn ngủi, không cho phép ai được khước từ, cô lại nói:

 

“Trưởng lão Kozhinov, Tướng quân Victor, lần này không phải đi nghỉ dưỡng cho vui. Bất cứ giá nào chăng nữa, các vị nhất định phải giành được sự hậu thuẫn từ Giới Du Hồn. Có được sự ủng hộ của họ, ưu thế chính trường chắc chắn nghiêng hẳn về phe ta.”

 

Đoạn, cô đứng dậy khỏi ghế, rút từ túi đeo lưng bốn chiếc lệnh bài làm từ vàng ròng cùng bốn cuộn giấy buộc vải đỏ, đặt tất xuống bàn. Giấu hai tay sau lưng, lưng thẳng tắp, ngực ưỡn cao như để cố chứng tỏ khí thế của bậc quân vương tương lai, cất lên ngữ điệu chắc nịch:

 

“Trận chiến mai sau, tồn vong Vạn Yêu và sự trường tồn của Đại tộc Bách Yêu đều dựa vào ván cờ này. Còn các vị…”

 

Dừng trong chốc lát, trước sự kinh ngạc của Emy và tất cả các yêu có mặt, Jeanne đứng dậy, thành tâm cúi đầu tựa khẩn cầu: “Xin hãy cố gắng hết khả năng để chiếm lòng tin từ Giới Du Hồn trước khi các nước lân bang phát giác ra họ. Coi như ta cầu xin các vị, vì muôn dân, vì dân tộc, vì nước non.”

 

“Công chúa?” - Emy giật mình, trừng mắt thốt lên, đuôi dựng ngược.

 

“Jeanne điện hạ xin đừng làm vậy!”

 

“Phải đó, xin điện hạ hãy ngẩng đầu lên!”

 

Từ Emy cho đến hai vị tướng quân, từ trưởng lão trâu nước cho đến nàng quạ lai nửa người, tất cả đều sửng sốt đứng phắt dậy mà can ngăn. Tuy nhiên, Jeanne đã phủi tay Emy, vươn tay chối từ sự ngăn cản, khiến cho những ánh mắt hướng về cô càng thêm vị nể và kính trọng hơn bao giờ hết.

 

Quan sát Jeanne hồi lâu, họ lại nhìn nhau, rồi cùng gật đầu, sau đó đứng nghiêm mình, hít một hơi thật sâu, siết nắm đấm giơ cao như cử chỉ thề độc, đồng thanh hô to: “Chúng thần nguyện không để người thất vọng! Vì Vương quốc Vạn Yêu bất diệt! Vì Đại tộc Bách Yêu trường tồn! Sẵn sàng!”

 

Cuộc họp kết thúc, chiều tà cũng dần buông, mặt trời chầm chậm xuống núi, nấp sau rừng cổ thụ bạt ngàn, tấm màn sắc cam theo đó mà mờ dần. Nắng đã tắt lịm, ngày cũng hóa thành đêm, nhường chỗ cho buổi tối đầy sao trời, hòa trộn với vầng trăng rực rỡ, tỏa ánh vàng soi rọi khắp thế gian.

 

Đứng trên tháp cao, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh Nanh Bạc, Jeanne giấu tay sau lưng, ngắm nhìn cảnh sắc yên bình về khuya. Ngẩng đầu đón lấy ánh trăng, mắt sáng như hồng ngọc, đôi tai phủ lông mịn vểnh cao, đuôi vô thức ngoe nguẩy nhẹ, nhưng biểu cảm sớm đã lạnh từ bao giờ chẳng ai hay.

 

“Kỳ lạ, sao mình cứ có cảm giác không đúng? - Jeanne cau mày tự hỏi, phất mạnh ống tay áo chắp sau lưng, âm giọng trầm lắng chứa đậm nỗi hoài nghi. - “Huyết Hồn Ma Tướng, ngài rốt cục có ý gì đây? Vạn Yêu sắp phải đương đầu với điều chi? Hay… Có thứ gì sắp thoát khỏi ngục tù cổ xưa?”

 

Phía sau là Amy và Emy trong bộ đồng phục hầu gái đen mờ, mắt đảo liên tục đầy cảnh giác, mặc dù tòa thành này đã là mái nhà mới của Jeanne. Họ đứng cách vị công chúa sói chừng chục bước chân, và ánh mắt Emy lại càng trở nên lo lắng khi nhìn bóng lưng Jeanne, liền nhích gần hơn sang Amy.

 

“Chị Amy, em nói cái này…” - Emy buông lời khe khẽ vào tai chị gái, tai hơi rũ. - “Em thấy công chúa gần đây không như trước nữa, kiểu… Ngài ấy cứ xa cách sao sao ấy, thậm chí ít nói, ít cười… Em lo quá, cứ thế này e rằng công chúa sẽ đánh mất chính mình sớm thôi.”

“Vận óc mà nghĩ đi, Emy.” - Amy đáp bằng ngữ điệu lạnh tựa băng trôi, tuy nhiên vẫn khó giấu dáng vẻ xót xa từ tận sâu trong đáy mắt. - “Mười tuổi đã xa gia đình, gánh vác đất nước. Em nói xem, vui được sao? Chưa kể… Hẳn công chúa đã biết khả năng đoàn tụ gia đình sau chiến tranh là…”

 

Emy không đáp trả được bất cứ lời nào từ câu hỏi của chị gái, đành nghiến răng cúi gằm mặt rồi lại nhìn bờ vai có chút gầy đi của Jeanne. Amy sau khoảnh khắc siết chặt nắm tay, nuốt nước bọt như thể gắng gượng nuốt dòng nước mắt vào sâu trong thâm tâm, giọng cũng chóng nghẹn đi trông thấy:

 

“Cố ở bên và dõi theo công chúa nhiều nhất có thể đi, vì ngài ấy đang dần đổi tính rồi, Emy à. Rồi sẽ có ngày, công chúa Jeanne Fenrissa của chúng ta sẽ biến mất, chỉ còn lại một Nữ Đế lạnh lùng…”

 

Nghe qua lời nhắc nhở đầy cảnh báo ấy, Emy mím chặt đôi môi, mắt đỏ hoe, nỗi chua xót khó nói thành lời càng khiến cô trở nên đáng thương hơn. Cô đặt tay lên ngực áo, cảm nhận trái tim mình đang đập nhanh, không phải vì vui vẻ gì, mà là bởi những niềm đau mà cô đã tự thân chứng kiến.

 

“Xem ra, để mua được hòa bình cho đời sau, cái giá chính là sự hi sinh đến tột cùng của thế hệ hiện tại.” - Emy siết chặt nắm tay, làm nhăn nhúm góc áo tráo bên nơi vị trí trái tim, nghiến đôi hàm răng ken két. - “Công chúa… Mong người vạn sự bình an, và cũng xin đừng đánh mất chính mình.”

 

Sau câu đó của Emy, giờ đây cả hai chị em chỉ có thể lặng im mà canh gác, bởi hơn ai hết, họ biết rõ rằng con đường mà bản thân đang đi. Cùng với sứ mệnh của Jeanne, đây sẽ là chuyến hành trình vô vàn đau thương mất mát của họ, và của toàn dân tộc đồng liêu trong cuộc chiến khốc liệt sắp tới.

 

Hai tuần sau cuộc họp thay đổi chiến lược của Jeanne, tháng hạ cuối cùng đã đến, tiết trời dần dịu đi do gió thu về sớm hơn so với mọi năm. Cùng với việc không khí oi bức vơi đi, Nanh Sói giờ đây cũng đón nhận sự thay máu của chính nó, một sự kiện mà đến cả giới chức hội đồng cũng không ngờ đến.

 

Tại bìa rừng nơi Jeanne cùng chị em Amy và Emy từng đi qua, sương mù đã phai đi trông thấy, tầm nhìn rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhưng đó không phải vấn đề chính, mà là thứ được đội yêu binh tuần tra tìm thấy, khiến mọi nhận thức về khí tài hạng nặng trong suy nghĩ họ trở nên xáo trộn hoàn toàn.

 

“Đội trưởng Kord, đây là thứ gì vậy?” - Một binh sĩ hỏi với biểu cảm tò mò, chăm chú nhìn hai vật thể với kích thước đồ sộ mang dáng dấp con thuyền đáy bằng trước mắt.

 

Cạnh anh ta là chàng yêu tộc được gọi là Kord, vóc dáng to lớn, toàn thân bao phủ bởi cơ bắp cuồn cuộn, cặp sừng bò cong vút đầy đe dọa. Chàng đội trưởng tộc bò với vẻ ngoài thiện chiến tên Kord ngây người như hóa đá, dán chặt sự chú ý vào thứ đang chễm chệ trong tầm nhìn.

 

“Tôi không biết, nhưng trông như tàu chiến cỡ nhỏ vậy.” - Kord lắc đầu đáp trong khi nhìn ngang ngó dọc, rồi lập tức nhận ra phong bì giấy vàng ở mũi xe, có niêm phong bằng sáp đỏ. - “Đợi chút, dường như có thư kèm theo thì phải…”

 

Anh tiến đến gần cỗ xe hơn, đảo mắt nhìn quanh, thi triển yêu thuật nhằm dò bẫy, sau khi an toàn đã được đảm bảo mới cẩn trọng cầm lấy phong bì. Chẳng do dự, anh xé ra, bên trong quả thực là một lá thư, từng dòng chữ đều tăm, mực không lem, cho thấy kẻ chấp bút vô cùng kỹ tính và cầu toàn.

 

“Ra là có xung đột ở biên thùy, còn đây là chiến lợi phẩm mà Liên quân Manteiv thu được.” - Vừa nói, Kord vừa đi loanh quanh, quan sát cỗ máy lần đầu chiêm qua. - “Hẳn vì điện hạ lập lời thề đoạn tuyệt hoàng tộc, buộc phải thông qua tuyến đường của Lotussia để chuyển giao cho chúng ta.”

 

“Nhưng từ bao giờ mà quân đội Đại Long có thứ này?”

 

“Sao mà tôi biết được? Anh hỏi khó thế?”

 

“Ê anh em! Xem thử nội thất đi.”

 

Yêu binh bắt đầu xôn xao, không kiềm được hiếu kỳ mà tiếp cận cỗ xe, ngắm nhìn phần mũi hếch lên cao tựa như con thuyền đáy bằng. Khi họ quan sát thấp hơn dưới gần gầm xe thì thấy hai hàng xích to bản được làm từ thép, được thiết kế để chạy dọc hàng bánh dẫn động phủ khắp hai bên thân xe.

 

Hông xe có ba cửa sổ sập mỗi bên, đóng mở bằng dây thừng, mà mỗi cửa lại được trang bị pháo lớn nạp hậu, nòng hướng ra ngoài. Số ít binh sĩ bắt đầu dấy lên hiếu kỳ hơn bao giờ hết, liền nắm lấy các thanh ngang trên thân, trèo lên nóc, mở nắp nhìn vào trong, đồng loạt thốt lên:

 

“Này anh em! Nó làm từ gỗ nhưng kết cấu tinh vi thật đấy!”

 

“Đội trưởng Kord! Mau vào đây xem đi!” - Một chàng yêu binh khác bỗng gọi lớn, đầu ngoi ra từ cửa hông bên sườn xe, suýt ngã nhào vì vịn phải đoạn giáp gỗ bị mục vỡ. - “Ối cha mẹ ơi… Suýt thì cắm đầu rồi. Trong này có bản vẽ kỹ thuật, có lẽ để hướng dẫn vận hành!”

 

Nghe cấp dưới gọi, Kord sau khoảnh khắc do dự cũng nhảy lên xe, tiến vào khoang điều khiển, để rồi tức thì nhận ra tầm hiểu biết có hạn của bản thân mình. Bản thiết kế mà binh lính kia chỉ có nét vẽ kỹ càng và vô cùng chi tiết, được kẹp cẩn thận trên cần điều khiển, vị trí xem chừng thuộc về lính lái xe.

 

“Ôi khiếp… Tanh quá đi mất, lại lẫn cả mùi gỗ mục và thuốc súng ẩm, thật là buồn nôn.” - Kord nhăn mặt che mũi, vô tình chạm lên vết ố đã khô, bám chặt trong thành xe, mí mắt khẽ giật. - “Này là máu khô mà? Còn có thịt vụn và xương vỡ… Xem ra từng có ai đó chết trong này rồi.”

 

Nói xong, anh cúi thấp, nhìn xuống sàn xe, dồn toàn bộ giác quan của tộc yêu để kiểm tra mọi thứ có thể. Đôi lúc, cặp sừng của chàng bò bị va chạm vào nóc, rồi lại mắc vào những kết cấu chứa vũ khí đạn dược, khiến Kord tỏ ra bực dọc. Hồi lâu sau, anh đạp bay cánh cửa bị rỉ sét, bung cả bản lề.

 

“Chết tiệt, thứ này rõ ràng thiết kế cho con người, không dành cho yêu tộc, vướng quá đi mất. Không nghĩ Lotussia lại gửi nguyên cỗ xe đến, họ đã giao tranh với lũ người phương Bắc à? Hửm? Gì đây?”

 

Đang tự hỏi chính mình thì Kord nhận thấy dấu hiệu ngâm nước nặng nề, một số thanh gỗ bên trong thậm chí đã bị mục nát vì ẩm ướt, tấm bản vẽ cũng không ngoại lệ. Không thoát nỗi tò mò, Kord thận trọng gỡ bản thiết kế mà không làm rách giấy, lướt mắt một lượt rồi xoa cằm suy tư.

 

“Thì ra là vũ khí cấp chiến dịch của quân Đại Long, không ngờ thật… Đúng rồi nhỉ? Ngài Milana đang phát triển khí tài mới, biết đâu thứ này có gì đó dùng được?” - Kord ngồi yên, ngó quanh trong xe, rồi để mắt đến buồng động lực của cỗ máy. - “Ừm ừm… Như cái động cơ ma năng này chẳng hạn?”

 

Nghĩ là làm, anh nhanh chóng lấy máy điện đài vừa được cấp vài ngày trước, bật công tắc khiến đèn báo tín hiệu sáng lên. Kord cầm ống nghe áp vào tai, tay còn lại thao tác quy số một cách chính xác, dường như đang kết nối với ai đó, rồi cất giọng ngay khi bóng đèn đá chuyển màu xanh dương:

 

“Hạ binh Kord Bicowar gọi sở chỉ huy Nanh Sói. Báo cáo! Trong lúc tuần tra, chúng tôi phát hiện quà của Lotussia,có thể do đặc thù cơ địa, họ không vượt qua được dãy Sương Mù nên bỏ lại đây. Món hàng khá nặng, xin gửi đội hậu cần hạng nặng đến giúp đỡ.”

 

“Đây là doanh trại nội thành, đã tiếp nhận báo cáo.” - Tín hiệu phản hồi ngay lập tức, âm giọng trầm khàn của đàn ông từ phía bên kia đáp lại không chút chậm trễ. - “Chúng tôi đã xác định vị trí các cậu, đội voi chiến sẽ đến hỗ trợ thu hồi, đừng tắt định vị, tôi cũng sẽ báo cho ngài Milana chuẩn bị xưởng.”

 

“Hạ binh Kord Bicowar của đội tuần tra Sừng Đen I, đã rõ. Xin hết.”

 

Sau khi gác máy, Kord xắn ống tay áo, để lộ ra vòng tay kim loại mang màu ánh bạc, trên mặt có đính viên đá đỏ đang sáng nhấp nháy. Kiểm tra chiếc vòng xong, anh rút từ túi đeo lưng tấm bản đồ được bọc khung thép đen, bề mặt trong suốt như kính, trong đó có đốm sáng đỏ hiển thị vị trí đang đứng.

 

“Tốt rồi, xem ra định vị vẫn hoạt động.” - Kord tự nói rồi quay sang những cấp dưới của mình, lúc này vẫn đang tìm hiểu cỗ xe. - “Các anh em! Hậu cần đang gửi đội thu hồi đến, chúng ta cần kiểm tra lại thứ này lần nữa để đảm bảo an toàn, ta và đội thu hồi sẽ áp tải nó về thẳng công xưởng! Làm ngay!”

 

“Rõ, thưa đội trưởng!”

 

Sau lệnh của Kord, binh sĩ của đội tuần tra chia thành hai nhóm, lắp ráp cuốc xẻng và bắt đầu tiến hành đào xới xung quanh xe. Số khác chui vào trong các phương tiện, tháo dỡ đạn và những khẩu pháo và đặt ngay ngắn ở vị trí tập kết dọn sẵn, dù hầu hết đều bị hỏng vì ngấm nước, rỉ sét rõ rệt.

 

Một vài yêu binh thậm chí còn lôi ra vài mảnh vụn thi thể, đôi khi là vài cánh tay, vài chiếc chân, hay là một phần gương mặt bị xé toạc. Không ai bảo ai, chỉ một cái gật đầu, họ đào hố chôn những phần thi thể ấy, cắm xuống một tấm ván lấy từ giáp xe, thể hiện sự tôn trọng đến những người lính tử trận.

 

Đắp mộ xong, một số binh sĩ đại diện tập trung lại, đứng thẳng người, áp tay đặt giữa ngực tỏ lòng thành, miệng lẩm bẩm: “Dù là chiến tranh, nhưng các anh cũng là vì phụng sự đất nước, không ai được tước đi quyền an nghỉ. Xin hãy siêu thoát, làm lại cuộc đời mới ở bến bờ luân hồi tiếp theo.”

 

Xong xuôi, họ quay lại với công việc được giao, trợ giúp đồng đội di chuyển vật tư và tiến hành đào đất, tay chân lấm lem nhưng không ai than vãn nửa lời. Sau chừng nửa giờ đồng hồ, quá nửa buổi sáng, với sự phối hợp giữa đào và đổ đất một cách nhịp nhàng, họ đã tạo ra con dốc thoải.

 

Lúc bấy giờ, binh sĩ phủi tay trèo ra, xếp hàng trước những thau nước để rửa sạch bùn đất. Kord lúc này vẫn chưa thôi nhìn quanh những khí tài thu được, thở dài nói: “Mấy cỗ máy này chiếc nào cũng ướt nhẹp, thuốc súng cũng ẩm hết, chả còn cái nào dùng được. Xem ra khó rồi đây…”

 

“Đội trưởng, liệu rằng…” - Yêu binh dưới trướng anh ta ngồi cạnh, vừa hỏi vừa kiểm tra những vật tư của đất nước đối địch, cau mày bặm môi, chỉ về cỗ máy bị xé toạc một bên. - “Có khi nào chiến tranh bắt đầu rồi không? Trong xe có vết máu, và lỗ thủng trên thân thứ đằng kia trông như bị bắn vậy.”

 

Nghe thế, Kord lấy làm tò mò, vội tiến đến thứ phương tiện được chỉ, quan sát vết đạn chi chít, thậm chí có dấu cháy xém do nhiệt độ cao gây ra. Đưa tay quẹt lấy, vết đen rõ ràng là than bám lên, khiến anh ta càng thêm cau mày, suy nghĩ chốc lát rồi lắc đầu nói: “Bỏ đi, để đem về công xưởng xem đã.”

 

Dứt lời, Kord đưa tay sau lưng, rút ống tre sơn đỏ, một đầu được bịt bằng nắp đậy nối dây, giật mạnh chốt khiến nó cháy phừng. Tích tắc vài giây, lửa vốn phụt như pháo hoa cũng tàn đi, nhường chỗ cho khói đồng màu sơn tỏa mịt mù, xem chừng là dạng tín hiệu thu hút sự chú ý của mắt thường.

 

Đúng lúc ấy, từ xa  hướng Đông Nam, chính là lãnh địa Nanh Sói, đoàn voi khổng lồ cao năm thước lầm lũi từng bước. Đội thu hồi mà doanh trại nội thành Nanh Bạc cử đi đã đến, số lượng lên đến chục con, kéo theo những chiếc tay cẩu lớn với sợi cáp kim loại to như cổ tay người trưởng thành.

 

Một món quà từ đồng minh, một sự nhận biết nhanh nhạy từ cấp tướng lĩnh nội bộ, Nanh Sói nhờ đó đã có bước tiến mới của chính họ. Nhưng vào thời điểm ấy, không ai có thể ngờ được một điều, rằng đây chính là phát bắn báo hiệu cho cuộc chiến có cục diện hai cực khó lường nhất từ trước đến nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!