Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 23: Biến số đầu tiên

Chương 23: Biến số đầu tiên

Một buổi chiều nọ, nhiều ngày sau sự kiện tại rừng Oán Than, tại trung tâm thành Nanh Bạc…

 

Lúc bấy giờ, trong thư phòng được chuẩn bị riêng, Jeanne đang ngồi trên ghế ngay sau bàn làm việc của mình, đọc đi đọc lại báo cáo, mặt lạnh như tờ. Ngón trỏ gõ vài lần lên bàn, đặt xấp giấy báo cáo xuống bàn, trầm ngâm hồi lâu, cô lên tiếng, ngữ điệu không giận dữ nhưng ẩn chứa hoài nghi:

 

“Một trong mười Ma Tướng của thời đại Viễn Thần ư? Hai vị chắc chắn không lầm chứ? Ta tưởng đó chỉ là truyền thuyết mà đời trước thêu dệt?”

 

Đối diện cô, Victor cố gắng giữ vững tư thế của một quân nhân, dù những ngày hiểm nguy trong rừng sâu vẫn còn hằn in trên nét mặt. Vầng trán cao chưa vơi đi xanh xao bởi những áp lực đè nén những ngày trước, anh hít một hơi thật sâu rồi gật đầu, giọng cương nghị mà quả quyết:

 

“Vâng, không nhầm được đâu ạ, thưa Jeanne điện hạ. Truyền thuyết là thật, mạc tướng xin thề trước danh dự nhà binh, đảm bảo những gì trong báo cáo đều không giả dối.”

 

Victor và Marshal chỉ mới quay về ít giờ trước, bụi đường và không khí ẩm mốc trong rừng Oán Than vẫn còn phảng phất chưa phai. Không một lời đòi hỏi nghỉ ngơi hay tắm rửa, họ tức tốc chạy đến tìm Jeanne, thuật lại toàn bộ những gì bản thân chứng kiến trong lăng mộ cổ.

 

Chú ý đến chiếc hộp nhỏ trên bàn, có vẻ chứa đựng thứ quan trọng, Jeanne không khỏi hoài nghi về những gì được nghe. Cô ôm trán, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra, chìm vào khoảng không im lặng suy tư. Vài giây sau, cô ngẩng lên hỏi: “Thế, làm cách nào mà toàn quân trốn khỏi đó được?”

 

“Trốn ấy ạ? Người đánh giá cao chúng mạc tướng quá rồi.”

 

Victor bật ra tiếng cười khan, chứa đựng chút tự giễu. Quay sang Marshal, người đồng đội đang đứng nghiêm trang, ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh, nhưng dư âm bàng hoàng vẫn đọng nơi đáy mắt. Victor ngập ngừng trong một thoáng, liền lắc đầu trả lời: “Thay vì trốn, nói là may mắn có lẽ đúng hơn…”

 

“May mắn?” - Jeanne nghiêng đầu, tai vểnh cao, dáng vẻ tò mò.

 

“Vâng, thưa Jeanne điện hạ, chuyện phải kể từ khi đó…”

 

Trở lại với bầu không khí đặc quánh, đầy mùi chết chóc của lăng mộ cổ xưa, nơi trung tâm rừng Oán Than. Thời điểm ấy, khi những người lính cuối cùng trong tiểu đoàn rút ra khỏi cửa hầm, Marshal gào lên, giọng khản đặc: “Victor! Atom! Đừng có đứng đực ra đó! Chạy mau! Chết mất xác bây giờ!”

Victor vẫn còn sững sờ vì vô tình chạm trúng ánh mắt đỏ rực tựa máu tươi của Hồng Vi, tim đập rõ từng nhịp. Trước tiếng gọi khẩn thiết, gần như tuyệt vọng của đồng đội, anh liền siết nắm tay, đập mạnh vào trán, thở phì thật mạnh, lấy lại ý thức.

 

Về phần Atom, trước luồng khí thế áp đảo của vị Ma Tướng cổ đại, dường như đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc. Cậu ta đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân bất động như một pho tượng đá vô tri vô giác, mồ hôi túa như tắm, không thể cử động dù chỉ chút ít.

 

“Atom, ổn không? Này! Atom?” - Thấy tình trạng của chàng đội trưởng trẻ, Victor cảm thấy không ổn bèn hướng mắt với Marshal với dáng vẻ cấp bách. - “Chết tiệt, Marshal! Thằng nhóc Atom bị Thần uy dọa chết điếng rồi, không chạy được nữa!”

 

“Bà nó chứ… Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”

 

Buột miệng chửi thề, Marshal nghiến chặt răng, lá cờ trên tay trong vô thức bị chính anh nắm chặt, gãy thành hai đoạn ngắn. Chạy đến lối ra, thi triển yêu khí, thậm chí dùng cả thể chất yêu thú thuần túy để đỡ thanh xà nâng lên. Gồng mình ra sức ngăn nó đổ sập, anh dốc toàn hơi gào to:

 

“Vác thằng nhỏ theo luôn đi, Victor! Khẩn trương lên! Nơi này có thể sập bất cứ lúc nào đấy!”

 

Ngay lập tức, Victor không do dự, đeo rìu trở lại sau lưng, lao nhanh như một con gấu bị thương, túm lấy cổ áo Atom, kẹp cậu ta vào bên nách. Anh nhìn quanh, đảm bảo rằng không còn ai bị kẹt lại mới xoay người, dốc sức bình sinh vào đôi chân đã thú hóa, cắm đầu chạy thục mạng về phía cầu thang.

 

Cả hai vị tướng chạy trối chết, nện từng bước chân nặng nề, gấp gáp lên những bậc thang đá trơn trượt bởi rêu phong. Họ lúc này chẳng còn nghĩ ngợi được gì, chỉ biết đâm thẳng về phía ánh sáng yếu ớt, tựa con thiêu thân tìm nguồn sáng, mặc nhiên không dám ngoảnh đầu dù chỉ một lần.

 

Khi Victor và Marshal mang theo Atom thoát ra khỏi cửa hầm, quân lính dưới quyền họ hiện đã dựng khiên chờ sẵn tự bao giờ. Những đơn vị cầm khiên thủ chắc, các tay súng đứng sau hàng khiên đã ngắm thẳng về phía cổng đá, sẵn sàng siết cò bất cứ lúc nào.

 

Tất cả bọn họ đều tỏ ra bản thân là quân chuyên nghiệp, dù không có lãnh đạo cấp cao, họ vẫn dựa vào đội trưởng hiện diện, triển khai tác chiến. Hàng đầu chĩa súng, búa đánh lửa đã kéo, hàng giữa trong trạng thái chờ, trong khi hàng cuối chuẩn bị đạn dược tiếp viện.

 

Thấy tướng quân và đồng đội ra ngoài, một đội trưởng khác, không kịp chào nghi thức, liền vội vàng vẫy cờ hiệu. Tức thời y lệnh, lính phòng thủ lật hai chiếc khiên thép nặng nề, mở lối đi chỉ đủ để vượt qua, và nhanh chóng đóng lại ngay sau đó.

 

Thoáng ngoại hình đen đúa với đôi cánh lớn phủ màng da qua các móng dài, dễ dàng nhận ra anh ta là một yêu thú loài dơi. Vị đội trưởng ấy vội vã tiếp cận, thái độ lẫn ngữ điệu khó tránh hấp tấp: “Hai vị tướng quân! Có chuyện gì bên trong vậy? Vừa nãy trời quang nhưng lại có sét, chấn động rất lớn.”

 

“Sét ư?” - Marshal tự hỏi, rồi theo hướng ngón tay của chàng lính dơi mà nhìn sau lưng, há hốc mồm kinh ngạc, hai mí mắt mở căng hết cỡ. - “Đ-Đây… Tổ bà cha nó lại là cái gì nữa thế này?”

 

Trước mắt, xung quanh cổng đá, một trận đồ kỳ dị được tạo nên từ mười vết cháy xém khá lớn, vẽ ra thành hình dạng ngôi sao mười cánh. Tại vị trí trung tâm, cũng chính là cổng lăng mộ, đang rung lắc dữ dội, tỏa ra ánh sáng màu đỏ, hòa lẫn với luồng khí đen u ám.

 

Victor lúc này đã đặt Atom xuống, lấy lại sự bình tĩnh qua từng nhịp thở hồng hộc, thoát khỏi áp lực đè nặng trí não. Chứng kiến quang cảnh hoang tàn vì sét đánh, Victor bàng hoàng, lại càng căng thẳng gấp bội khi nhận ra từ cầu thang, vị nữ tướng giáp đen đang chậm rãi bước về phía họ.

 

Binh sĩ hiện tại đã không giữ nổi sự bình tĩnh, khẩu súng trên tay lắc lư vì run rẩy, co thắt cơ, chỉ cần thêm một tác động nữa sẽ bị cướp cò. Victor nuốt nước bọt, cổ họng phát ra tiếng cực lớn, thấy cả bọng cổ chạy xuống. Khoảnh khắc quyết định, tháo vũ khí ném dưới chân, anh vung tay ra lệnh:

 

“Tất cả hạ vũ khí! Quỳ xuống!”

 

Dứt lời, anh chủ động hạ mình, quỳ rạp xuống đất, tỏ ý tuân lời thực thể kia. Marshal thấy thế, ban đầu không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng sớm nhận thức được chỉ với vài giây ngắn ngủi. Không chần chừ, anh quỳ xuống, phủi tay giải thích với binh lính đang hoang mang:

“Đừng chần chừ nữa, mau quỳ xuống, chỉ một hành vi bất kính là cả Nanh Sói này bị nhấn chìm vĩnh viễn đấy. Vị đó… Không phải là tồn tại mà đám phàm vật chúng ta có thể đối phó đâu.”

 

Nghe vậy, những yêu binh dưới trướng quay sang nhìn nhau, gật đầu, cởi bỏ vũ khí, ném chúng ra xa. Chỉ còn lại bộ giáp, thứ mà chắc chắn sẽ trở nên vô dụng nếu vị kia thực sự xem họ là kẻ địch cần xử lý. Họ run rẩy, lớp lớp quỳ xuống, đầu cúi gằm, không dám liếc mắt dù là thoáng qua.

 

Gió lặng, sương mờ, tiếng giày nện trên nền đá xưa đầy khô khốc, rõ mồn một giữa khoảng không tĩnh mịch. Mỗi bước chân như giáng mạnh vào trái tim binh sĩ Nanh Sói, như chiếc dùi gõ vào mặt trống thình thịch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương. Và rồi, cái gì đến cũng phải đến.

 

Đôi giày vải đen được bọc giáp đến nửa ống quyển, từng bước tiến ra ánh sáng, âm thanh giáp váy khua lên, tựa hồi chuông báo tử. Phần cổ nhô cao, vai bè ôm xuống bắp tay, giáp đen nhám xếp từng lớp như vảy cá. Cô từ từ ngẩng lên, hai mắt đỏ ngầu ẩn sau đôi mi dài, tỏa ma khí đỏ đen đầy áp lực.

 

“Đây là…  Cảnh vật lạ quá…” - Vị nữ tướng thời cổ đại ngắm nhìn bầu trời, sắc mặt trắng bệch như thiếu máu, lạ thay biểu cảm lại có chút lưu luyến và cô đơn. - “Ta đã trở về, nhưng đây còn là thế giới từng được chúng ta bảo vệ hay không đây?”

 

Tâm trạng u uất của cô dường như ảnh hưởng tiêu cực đến mọi thứ xung quanh, thay đổi hoàn toàn cán cân hệ sinh thái. Thời không trong bán kính vài chục dặm chim bay dường như cô đọng, không sinh vật nào dám kêu vang, những loài vốn chẳng e dè bất cứ ai cũng chẳng còn hiện diện.

 

Victor dù một chút cũng không dám thở mạnh, cắn chặt cả hai hàm răng, đầu óc không ngừng vận động, cân nhắc mọi khả năng có thể xảy ra. Đối diện Ma Tướng thời Viễn Thần, sự tồn tại từ kỷ nguyên mà sử sách chỉ còn là những trang giấy ít ỏi, việc sống sót đã là thứ kỳ tích khó ai làm được.

 

Sau quãng thời gian nửa giờ, tồn tại mang đến bao tâm lý bất an kia cũng chịu để ý đến Victor cùng Marshal và binh sĩ của họ. Chỉ một hành động thu tay, cảnh sắc môi trường biến đổi chóng mặt, cây cỏ héo úa chợt tươi xanh trở lại, không khí ngột ngạt biến mất, tiếng chim ca ríu rít đến vui tai.

 

Marshal bất chợt nhận ra có điều gì đó không đúng, một thứ hoàn toàn trái ngược với những lo sợ trước đó. Cố lấy can đảm, liếc sang Victor, anh chàng vốn chẳng dám hó hé nửa lời, bỗng cất giọng khe khẽ: “Này, Victor. Hình như… Không có sát khí… Áp lực cũng tan rồi thì phải.”

 

“Ừ, tôi biết.” - Victor dần ổn định được cảm xúc, dù rằng chưa biết sau đó sẽ ra sao, nhưng cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. - “Nói sao nhỉ? Nãy là sợ, giờ lại giống… Ờ… Con cháu gặp cụ tổ chăng?”

 

“Đứng lên cả đi, mấy đứa.”

 

Âm giọng dịu dàng, mang theo sự ấm áp đến khó có ai tin được nếu không trực tiếp chứng kiến, lạ thay lại đến từ vị nữ tướng kia. Xích Hồng Vi chống hông, giơ bàn tay ngắm nghía đầy thỏa mãn, rồi hướng về phía Victor và Marshal. Giữ vững dáng vẻ từ tốn chẳng vội vàng, cất giọng trong trẻo:

 

“Làm mấy đứa sợ rồi hả? Thành thật xin lỗi nha, nghi lễ hoàn nguyên từ xưa là vậy đấy, đến ta cũng đành chịu. Mà ta hỏi đã, hiện tại là năm bao nhiêu? Thời đại nào rồi?”

 

Victor nhìn sang Marshal, bốn mắt lộ rõ những nỗi niềm kinh ngạc, chưa hiểu chuyện gì vừa đến với mình. Nhanh chóng định thần, cùng với sự đùn đẩy trách nhiệm của đồng đội, Victor bạo gan ngước nhìn, khẽ đáp: “Thưa Huyết Hồn Ma Tướng, hiện là năm bốn trăm sáu mươi mốt, lịch An Xuân.”

 

“Bốn trăm sáu mươi mốt của lịch An Xuân?” - Hồng Vi cau mày, gãi đầu, ung dung tiến lại, ngồi xếp bằng trước mặt họ. - “Thế, lịch An Xuân hiện nay cách thời Loạn Thần Chiến bao nhiêu năm, mấy đứa biết không?”

 

“Thời đại Loạn Thần Chiến?”

 

Victor chớp mắt liên hồi, ngây người ú ớ không biết cách hồi đáp, xem chừng chưa bao giờ nghe qua tên gọi đó. Marshal thấy vậy, liền tiếp lời giải vây đồng đội: “Nếu là thời kỳ các vị Thần dần ngã xuống thì hiện tại gọi là thời đại Viễn Thần, tính từ cuối Viễn Thần đã hàng trăm triệu năm trôi qua rồi ạ.”

 

“Viễn Thần? Ra đó là cách đời sau gọi à?” - Hồng Vi thở dài, khoanh tay thả lỏng cơ thể nghiêng qua nghiêng lại, mím môi phồng má. - “Đã lâu vậy rồi sao? Tử trận xong, ngày sống lại đã qua bao thăng trầm đổi thay. Thời đại của mình, xem ra thực sự kết thúc rồi. À phải!”

 

Không rõ trong đầu hiện lên điều gì, cô chợt búng tay đánh tiếng, dường như đã nảy ra được ý tưởng nào đó hay ho, chỉ tay về cửa mộ: “Để thưởng cho việc đánh thức ta, lấy danh nghĩa Huyết Hồn Ma Tướng, ta tặng mấy đứa kho tàng dưới đó và một điều ước. Thế nào? Muốn ước gì?”

 

“Ơ…”

 

Victor và Marshal nhìn nhau không nói nên lời, rồi lại nhìn thực thể cổ xưa đang chống hông đợi chờ điều ước mà bản thân may mắn có được. Bằng thần kỳ nào đó khó ai dám ngờ đến, mọi chuyện diễn ra êm đẹp đáng ngạc nhiên, đến nỗi trên dưới tiểu đoàn của họ còn tưởng bản thân đang nằm mơ.

 

Họ, những kẻ khám phá rừng sâu núi hiểm, vô tình giải phóng cho ma tướng cổ xưa, lại may mắn nhận được phần quà quý giá khó cầu được. Nanh Sói luôn là một bí ẩn im lìm bất động trong sương mờ, nhưng cư dân nơi này hẳn không thể biết được, rằng có nhiều thứ vẫn còn chưa bước ra ánh sáng.

 

“Đó là toàn bộ câu chuyện ạ, thưa Jeanne điện hạ.”

Quay lại hiện tại, nơi thư phòng vị công chúa nhỏ, sau khi lắng nghe đầu đuôi câu chuyện được thuật lại không sót một câu một từ. Jeanne gãi trán, thậm chí chỉ cần tập trung ý niệm sẽ có thể thấy những dấu chấm hỏi to đùng đang lơ lửng trên đầu. Xoa nhẹ vầng thái dương, thở dài cười khổ, cô khẽ nói:

 

“Chà, thực thể từ thời đại Viễn Thần à? Kể ra ngài ấy thân thiện một cách bất ngờ đấy chứ. À đúng rồi, dưới kho tàng đó chứa những thứ gì vậy? Còn nữa, các vị đã ước điều gì?”

 

“Chúng thần không dám tự ý cho quân xuống, nên về báo cáo cho người.” - Marshal đáp, xong rồi giao lại lệnh bài lực lượng khảo sát cho Jeanne. - “Về điều ước, chúng thần đã ước về người, muốn biết con đường mà người nên làm để giảm thiểu thiệt hại đồng tộc và đất nước.”

 

“Vậy… Sao?”

 

Jeanne cúi gằm mặt lộ ra muôn vàn nỗi buồn, cũng là nỗi nhớ nhung và những áp lực vô hình chưa phút nào phôi phai. Bàn tay khẽ đan các ngón thon thả nhỏ bé vào nhau, cô mím chặt đôi môi, tai cụp xuống, đuôi rủ thấp, không nói thêm bất cứ lời nào, hoặc có thể là không muốn cất lên lời gì nữa.

 

Nhận ra tâm tư sau biểu cảm chất chứa tủi thân lẫn u sầu ấy, Marshal bỗng chững lại trong khoảnh khắc, mở to mí mắt, bờ vai giật thót vì biết bản thân đã lỡ lời. Nghĩ ngợi vài giây, anh tặc lưỡi, vội tiến lên vài bước, hai tay đặt lên mặt bàn, chồm về phía Jeanne, cau mày lo lắng:

 

“Không phải như người nghĩ đâu, Jeanne điện hạ! Thần chỉ là muốn gợi ý từ thực thể cổ đại, hi vọng ít nhiều giúp ích cho người, hoàn toàn không có ý hoài nghi năng lực dẫn dắt!”

 

“Phản ứng gắt quá đấy, Marshal.” - Jeanne nghiêng người chống cằm, nhoẻn miệng mỉm cười, đôi má lúm vào trong hai đồng tiền xinh xắn, cố giấu tâm sự trong lòng. - “Sự thật ta vẫn chỉ là con sói non nớt, có vô số điều cần phải học hỏi trước khi xưng đế. Thế, vị đó đã gợi ý điều gì?”

 

“Đó là…”

 

Marshal định trả lời, bỗng nhiên liền khựng lại, dùng yêu thuật của mình thăm dò xung quanh, tựa hồ tìm kiếm sự hiện diện không phải tộc yêu. Khi đảm bảo không có gì đáng lo ngại, anh mới tỏ ra nhẹ nhõm, tiến lên một bước, cất giọng khẽ, nửa đáp nửa hỏi:

 

“Thưa Jeanne điện hạ, ngài đã đọc nhiều tài liệu và sử sách, hiểu sâu biết rộng, hẳn đã nghe qua cụm từ Giới Du Hồn phải chứ?”

 

“Giới Du Hồn? Lẽ nào…” - Mí mắt Jeanne mở to đầy kinh ngạc, tức thời liếc mắt sang Emy, bấy giờ đang trong trang phục nữ hầu. - “Emy!”

 

“Rõ, công chúa.”

Chỉ một tiếng gọi tên, không cần thiết nhiều lời, nàng thư hầu kiêm hầu gái và cận vệ riêng lập tức hiểu ra ẩn ý từ nữ chủ. Cô cúi đầu gật nhẹ, nhanh chóng chạy đi đóng hết tất cả các cửa sổ, kéo kín rèm che mọi ánh mắt từ bên ngoài, dựng kết giới cách âm, sau quay lại với Jeanne và nói:

 

“Hồi bẩm công chúa, an ninh đã đảm bảo, có thể bắt đầu.”

 

“Cảm ơn chị, Emy.” - Các ngón tay Jeanne đan lại vào nhau đặt trước mặt, gác hờ chiếc cằm nhỏ lên trên, thần thái thay đổi đột ngột, mang theo sự nghiêm túc rõ rệt. - “Giờ thì vào vấn đề thôi nào. Ý các vị là… Huyết Hồn Ma Tướng đã cho gợi ý về Giới Du Hồn?”

 

“Vâng, chuyện là thế này…”

 

Marshal và Victor lại tiếp tục luân phiên nhau kể lại tất cả chuyện sau đó, về những gì đã thấy, cả câu chuyện được nghe. Cuộc đối thoại hay câu hỏi, những sự kiện xưa hay là các gợi ý mang tính quyết định, mọi thứ đều được thuật lại chẳng sót chữ nào, cứ vậy mà lại thêm vài giờ nữa lặng lẽ trôi qua.

 

Trong khi đó, tại phòng làm việc ở xưởng quân khí, nơi mà nàng yêu nữ dòng máu nửa người nửa quạ làm việc. Hiện thời, cô đang ngồi ở góc phòng, đối diện là tấm bảng, kẹp trên đó bản vẽ tay, xung quanh là những tờ giấy vò nát, cùng những mô hình gỗ bị đập vỡ, mảnh vụn vương vãi.

 

Bỗng nhiên, Milana bực tức vạch một đường bút xéo kéo dài từ trên xuống dưới tờ giấy, xé toạc bản vẽ thiết kế vứt đi không thương tiếc, ôm đầu thở dài chán chường: “Trời ạ… Một tháng rồi mà chẳng làm được gì nên hồn, phải ăn nói sao với Jeanne điện hạ đây? Đúng thật là…”

 

Nói đoạn, cô gác bút lên mũi, vòng hai tay sau đầu làm gối tựa, ngả lưng ra ghế, mắt nhìn đăm chiêu lên trên trần mái, miệng lẩm bẩm: “Khó thật chứ… Phải đảm bảo chức năng công thành, lại gắn được lên lưng chiến thú, Jeanne điện hạ thật sự đang làm khó mình mà… Hửm? Cái gì kia?”

 

Đang đau đáu vì nhiệm vụ được giao vẫn chỉ là mớ hỗn độn, chiếc rương góc phòng bất ngờ tỏa ánh sáng le lói, thu hút sự chú ý của Milana. Cô dán mắt chăm chú rồi rời ghế, tiến đến mở khóa rương và lật nắp lên, để rồi cơ thể ngay lập tức ngây ra như trời trồng, mắt tròn xoe kinh ngạc.

 

Trong rương là một hộp gỗ nhỏ với ngoại hình điêu khắc tinh xảo đang phát sáng, hoặc nên nói là thứ bên trong đang tỏa ánh lộng lẫy. Milana nuốt nước bọt, vội cầm lấy chiếc nó, quan sát những tia sáng tràn ra từ khe hở, do dự hồi lâu rồi chậm rãi mở ra.

 

Bên trong, hai chiếc nhẫn được làm từ kim loại có màu gần giống bạc nhưng chẳng phải bạc, lấp lánh tựa pha lê, khắc những ký tự kỳ lạ. Trên mặt nhẫn là một ngôi sao vàng được đính đá phép đa sắc, điêu khắc góc cạnh, lạ lùng thay, tự nó tỏa ra ánh sáng lung linh, thu hút mọi ánh nhìn.

 

Hai tay run run, cố nâng niu cẩn thận như có thể đánh rơi thứ đó bất cứ lúc nào, mắt lại dán chặt vào cặp nhẫn, Milana thì thầm: “Đây là cổ vật mình vô tình tìm được khi đi thám hiểm Thần Lăng? Suốt hai ngàn năm qua chẳng chút phản ứng nào, sao bây giờ lại… À đúng rồi!”

 

Chợt nhớ ra điều gì đó, cô lật tung tất cả tập hồ sơ trong rương, giấy tờ rơi bừa bãi, dường như đang tìm thứ nào đó vô cùng quan trọng. Sau hồi lâu, khi mọi thứ rối tung như bãi chiến trường, Milana cuối cùng cũng cầm trong tay thứ mình cần.

 

Đó là một cuốn sổ tay có ngoại hình cũ kỹ, bìa bọc bên ngoài sờn rách, không rõ đã trải qua nhiều năm tháng thăng trầm. Bên cạnh là tấm thẻ đá trông hệt như bài vị, nhưng khác thường ở chỗ nó chẳng hoàn toàn trống chữ. Dù cất giữ trong rương, hai món đồ đều bị đóng một lớp bụi dày đặc.

 

Tay quét bề mặt rồi xoa các ngón, nhận ra bụi quá dày, Milana hít thật sâu rồi thổi một hơi mạnh khiến bụi bặm bay tứ tung. Lớp bụi ấy dường như đóng đã qua không dưới trăm năm, hoặc chí ít có thể nghĩ là vậy, bởi thế mà Milana đã tự làm chính mình ho sặc sụa, nước mắt chảy dọc má.

 

“Khụ! Khụ! Chết thật… Cái thói lười dọn dẹp của mình…” - Milana tự trách bản thân, ôm ngực ho khan hồi lâu rồi mới nhìn đến thứ nằm trong tay. - “Mà hình như đúng nó rồi, những cổ vật năm đó.”

 

Tiếng ho khàn dần dịu đi, thay thế bằng âm thanh sột soạt khi Milana lật từng trang sổ, mắt lướt từng dòng chữ đã mờ theo năm tháng. Thình lình, chẳng rõ đọc được thông tin gì, hay là ghi chép nào từ thế hệ xa xưa, biểu cảm trên gương mặt cô dần dấy lên vô vàn lo ngại lẫn trông đợi và phấn khích.

 

“Quả nhiên… Đây không đơn giản là ghi chép cổ…” - Milana nuốt nước bọt, mắt dán chặt vào dòng ghi chú bởi thứ mực đỏ lấp lánh tựa kim tuyến. - “Xem ra, lần này nếu không phải Long Tinh bị hủy thì chính là Vạn Yêu tàn vong, thậm chí là cả Manteiv. Hắt xì! Khoan đã… Đây lại là gì nữa?”

 

Milana bỗng trở nên kinh ngạc hơn rõ rệt bởi luồng sáng từ tấm bài vị đá phản chiếu trong đôi con ngươi long lanh, hắt lên khắp gương mặt. Chiếc lưỡi đỏ au liếm nhẹ nơi mép môi căng mọng, tim đập nhanh nghe rõ, đuôi xòe rộng lông vũ như chiếc quạt, khẽ phẩy lên xuống.

 

“Song kiếm phương xa giáng Vạn Linh,

 

Trợ Yêu diệt Tinh trấn san hà.

 

Trời Nam điểm họa sắc hồng kỳ,

 

Hồng bào vạn uy, Bách Yêu ngời…”

 

Milana mở căng hai hàng mi hết cỡ đến tròn xoe, cơ thể cứng đờ, vẻ mặt bàng hoàng, hai tay run run, môi lắp bắp: “L-Là… Là Thần Dụ? Jeanne điện hạ… Phải báo cho Jeanne điện hạ!”

 

Nói là làm, cô dọn sơ qua phòng làm việc cho gọn gàng đôi chút, sau đó lấy túi vải, cất tất cả mọi thứ cần thiết vào rồi gài khóa, đeo lên lưng. Khi mọi thứ xong xuôi, cô viết bức thư mang nội dung dặn dò đặt lên bàn, có vẻ là để lại cho cấp dưới, rồi quay người chạy nhanh khỏi phòng.

 

Lúc bấy giờ, chẳng ai trong Nanh Sói hoặc chí ít là thành Nanh Bạc có thể nhận ra, rằng có thực thể lạ mặt đứng trên tường thành cao. Đó là bóng dáng của một nữ giới mặc giáp, toàn thân bao phủ bởi lớp khí u ám tựa khói đen, âm thầm dõi theo từng đường đi nước bước của sinh linh.

 

Thực thể bí ẩn ấy chính là Xích Hồng Vi, dường như đang thi triển loại phép nào đó khiến cho bản thân không ai nhìn thấy mình. Cô khẽ nghiêng nhẹ đầu, hai mắt khép hờ đầy hoài nghi, tay chắp sau lưng, đầu ngẩng cao, dáng đứng thẳng tắp, chứa đựng phong thái giới nhà binh, mím môi tự hỏi:

 

“Tín vật định tình của Chủ Thần và Chủ Mẫu? Theo lý phải vô hình với phàm sinh mới đúng, con bé đó lại nhắc Thần Lăng… Có khi nào là Ma Thần Lăng? Hừm…”

 

Nói đến đây, Hồng Vi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Nanh Sói trong xanh, ngắm những gợn mây lặng lờ trôi như những con thuyền giữa đại dương. Làn khói đen vây kín thân dần dịu đi, khóe môi khẽ cong lên nở nụ cười đắc ý, nhắm mắt hít sâu bầu không khí mùa thu trong lành mát lạnh:

 

“Lăng mộ Chủ Thần Chủ Mẫu không sụp đổ sau từng ấy năm, lẽ nào…”

 

Chợt nghĩ đến điều gì đó, cô xoa cằm chìm vào suy tư, xem chừng đang cố phân tích từng chi tiết mà bản thân nghĩ đến, rồi tự đặt nghi vấn: “Nhưng nếu hậu duệ Đại tộc Thiên Ma vẫn còn trên đời, cũng tức là… Liên quân Chư Thần đã thắng lợi, giết được Ác Thần?”

 

Hồng Vi lại nhìn về bầu trời phương Nam, gương mặt căng thẳng bất chợt dịu đi, tựa hồ trút bỏ gánh nặng tâm lý suốt bao lâu qua. Ngửa mặt lên cao, cô dang rộng hai tay như muốn đón cả đất trời vào lòng, hít thật sâu nhằm cảm nhận bầu không khí của thế gian đời sau, mỉm cười hạ thấp giọng:

 

“Chủ Thần, Chủ Mẫu, các chiến hữu, quân ta thắng rồi… Thắng trận rồi… Đánh đổi bao nhiêu sinh mạng, cuối cùng cũng… Thật tốt quá…”

 

“Tham kiến Huyết Hồn Ma Tướng, mừng ngài trở lại.”

 

Giọng nói trầm khàn bất ngờ cất lên từ sau lưng Hồng Vi, kéo cô khỏi không gian hào hứng chỉ vừa được dựng lên. Quay đầu nhìn lại, cô lập tức tròn mắt ngây người, thoáng ngạc nhiên hiện lên trên gương mặt trắng bệch, bước chậm tiến đến gần hơn với người đàn ông trong bộ giáp đen mờ:

 

“Ngươi… Ngươi còn sống sao? Tịnh Giác Ma Sứ?”

 

Người đó có cặp sừng trông như gạc nai trên đầu, mắt tím tỏa âm khí đen kịt, mặt có hoa văn giống như văn tự cổ. Bộ giáp trụ anh ta mặc trông như được ghép từ những mảnh vảy kim loại, áo choàng xám với lớp trong màu đỏ, lưng đeo hai lá cờ lệnh to cỡ. Trước câu hỏi của Hồng Vi, anh ta đáp:

 

“Hồi bẩm Huyết Hồn Ma Tướng, thưa vâng, chúng thuộc hạ vẫn ổn. Nay thuộc hạ nhận lệnh từ Minh Hồn Ma Tướng, thay mặt ngài ấy yêu cầu ngài đến trình diện, chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo.”

 

“Kế hoạch… Ư?” - Hồng Vi ngập ngừng trong khoảnh khắc, nhưng sau đó lập tức lấy lại phong thái điềm tĩnh của bậc tướng lĩnh, tay giấu sau lưng, từng bước chậm mà vững. - “Ta biết rồi, xem ra chị ấy cũng đang chăm sóc vùng đất này, đúng với di nguyện của họ. Đi thôi, Ma Sứ, thu binh.”

 

“Vâng, thưa Huyết Hồn Ma Tướng.”

 

Thế rồi, Hồng Vi chủ động đi trước, thi triển thứ phép thuật hắc ám lạ thường để dò theo sợi dây âm khí, tìm kiếm vị trí cần đến. Khi xác định được đích, hai chân cô nhẹ như lông, rời khỏi tường thành, lơ lửng giữa không trung và một đường bay thẳng lên trên đám mây đen cách xa đến hàng dặm.

 

Tại đó, đạo binh đá vệ lăng hôm nào đã chờ sẵn, quân số hàng chục vạn không dưới, voi có ngựa có, che kín cả vùng. Nhìn thấy Hồng Vi đặt chân xuống, họ tiến lên một bước, tiếng đá nặng nề va vào nhau khô khốc, tựa núi chuyển mình vì địa chấn, đồng loạt quỳ xuống và hô vang như sấm rềnh:

 

“Dưới trướng Thiên Ma Thần Chủ, binh tướng Quân đoàn Thiên Ma, tham kiến Huyết Hồn Ma Tướng!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!