Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 25: Nơi để đợi chờ

Chương 25: Nơi để đợi chờ

Hướng về vùng đồng bằng phía Đông Bắc của Nanh Sói, tại đó có một ngôi làng nọ, dẫu dân cư thưa thớt mà đong đầy hơi ấm xóm giềng. Chính bởi đó mà bầu không khí nơi đây yên ắng thảnh thơi đến lạ, làm cho tâm tình của bất cứ ai cũng phải dịu đi, kể cả đang khó chịu đến đâu chăng nữa.

 

Lại nói, khi băng qua những cánh đồng đất đã khô nước ruộng, ta lại thấy từng ụ rơm được gom lại sau thu hoạch, chưa kịp đốt hết. Tiếp tục đi sâu về giữa làng có ngôi nhà trình nọ, tường đất trộn rơm có phần đơn sơ, bên ngoài chỉ phủ sỏi gia cố, mái lợp lá tranh, được bao quanh bởi hàng rào tre gai.

 

Ánh chiều tà dần buông xuống, phía xa xa có chàng lính chẳng mang theo gì ngoài bộ giáp và binh khí riêng. Đó là chàng yêu tộc gấu nâu, từng bước nhanh nhẹn dù cho thân hình đồ sộ, mặc nhiên không chút hấp tấp, đang hướng về ngôi nhà ấy, nơi có cô gái với dáng hình thanh mảnh.

 

“Anh về rồi đây.” - Chàng gấu nâu thốt lên, vẫy tay làm dấu.

 

Cô gái ấy là một nàng yêu nữ tộc gấu với mái tóc trắng muốt như tuyết mùa đông, đeo chiếc tạp dề đơn giản, dệt từ vải tơ tằm. Đang thu gom những mâm phơi cá khô, cô suýt đánh rơi mọi thứ xuống nền đất bẩn vì anh, chớp mắt ngạc nhiên, miệng lắp bắp: “V-Victor? Sao lại… Sao có thể?”

 

Vội vàng đặt mâm cá xuống kệ tre gần đó, cô lao thẳng đến nắm lấy cổ áo anh mà siết chặt, đỏ mặt tía tai, gào giọng quát lớn: “Thế này là thế nào? Đang tại ngũ sao lại về nhà chứ? Anh gây ra chuyện gì rồi?! Anh đã làm cái quái gì mà để bị đuổi về làm ruộng thế hả?! Cái tên ngốc xít đầu đất này!”

 

“Ấy? Này, Helen! Hiểu lầm rồi!” - Victor hoang mang tột độ trước phản ứng của vợ mình, nắm lấy tay cô, nở nụ cười nhẹ. - “Ôi vợ yêu của tôi ơi, anh nào có gây thù chuốc oán điện hạ đâu? Ngài ấy cho anh nghỉ phép vô thời hạn mà. À phải, em dọn đồ đạc đi, nay mai chúng ta chuyển nhà.”

 

Nghe vậy, trước sự hoảng hốt của chồng, Helen buông thõng tay, cơ thể tựa hồ mềm nhũn, ngồi bệt xuống nền. Mắt đỏ hoe, bờ vai run lẩy bẩy, đấm mạnh xuống mặt đất khiến mọi thứ hất tung, điệu bộ ấm ức như sắp khóc: “Than ôi, bị đình chỉ vô thời hạn, lại còn bị đuổi khỏi nhà, thôi xong tôi rồi…”

 

Cảm xúc quá trớn của Helen vẫn chẳng làm Victor cười nổi, chỉ biết ôm trán mà day nhẹ gốc mũi một cách bất lực. Sau chốc lát suy nghĩ, anh khụy một gối, hai bàn tay to lớn đầy gân guốc túm lấy bờ vai vợ mình lắc nhẹ, chán chường giải thích:

 

“Em à, đây là một phần của nhiệm vụ khẩn, phải đến thung lũng Ngàn Hoa xây làng.”

 

Helen nghe qua thì chóng lấy lại bình tĩnh, thôi sụt sịt, nheo mắt tò mò, cô hỏi: “Nhiệm vụ gì mà phải xây làng trong thời điểm này? Quan trọng thế à?”

 

“Ừ, có vẻ mang tính quyết định trong trận chiến sắp tới.” - Victor gật nhẹ, lần lượt tháo vũ khí của mình đặt xuống bàn, nhìn quanh nhà. - “Ủa mà… Lily đâu rồi em?”

 

“Đi chơi với mấy đứa nhỏ con người rồi, chắc cũng sắp về rồi ấy.”

Vừa nói Helen vừa thu dọn những con cá khô cho vào hũ đất, cất lên trên kệ, nơi chứa đựng thức ăn dự trữ. Sau khi xong xuôi, cô rửa sạch tay rồi bước đến bên cửa, vén mái tóc màu tuyết nhìn sang Victor, bờ môi nở nụ cười dịu dàng:

 

“Từ lúc triều đình cắt Nanh Sói và lân cận khỏi Vạn Yêu, lạ lùng là khá nhiều khách từ Lotussia sang chơi. Hơi ồn ào nhưng mà vui, bọn trẻ cũng có chỗ vui đùa, kết thêm bạn. Mà anh ăn gì chưa?”

 

“Anh chưa.” - Victor lắc đầu, cởi nốt phần giáp chân, tiến đến chạm tay lên má cô, đặt lên trán một cái hôn thật sâu. - “Marshal có gọi lại ăn bữa chiều cùng anh em lần cuối, chỉ là anh nhớ mẹ con em quá nên bàn giao xong là chạy về luôn, chẳng kịp ăn gì cả.”

 

Nghe lời đường mật ấy, Helen không cầm lòng được mà che môi cười khúc khích, đôi má ửng hồng như trái cà chua. Đánh yêu vào ngực chồng, cô mím môi, trách móc qua loa: “Anh đó, dẻo miệng quá đi. Vào tắm thay đồ đi, em sẽ hâm cơm. À phải, Kira gửi thư, khoảng ba bốn năm nữa con bé sẽ về.”

 

“Vậy thì tốt rồi.” - Victor phấn khởi ra mặt, bước vội vào nhà trong, không quên lấy theo bộ quần áo giản đơn. - “Con bé sang Lotussia du học, lại tham gia khóa trao đổi binh tướng, từ đó cũng đã hơn trăm năm chưa gặp. Không biết bây giờ Kira sao rồi? Liệu có ăn uống no đủ không… Anh lo quá.”

 

“Em cũng khác gì anh chứ?”

 

Helen tự lúc nào đã trong gian bếp, hạ chảo bắc nồi, thi triển từng luồng yêu thuật, nổi lửa đốt củi nhóm lò. Cẩn thận cho nguyên liệu vào, lại canh thời điểm thêm gia vị đúng thứ tự, cô vừa nói: “Thú thực, có đêm nào em không nhớ? Dù gần bốn trăm tuổi, nhưng với em thì Kira vẫn là đứa con nít.”

 

“Anh hiểu mà, Helen.” - Giọng Victor ồm ồm vọng ra từ phòng tắm, hòa lẫn cùng âm thanh nước xối ào ạt từng gáo. - “Con bé nhất quyết theo gương chúng ta, phải theo nghiệp nhà binh, mà đời binh nghiệp thì thời gian ở nhà có bao giờ nhiều hơn quân doanh đâu? Đúng thật là…”

 

Tiếng nước đã ngừng, cửa kêu cọt kẹt, chàng gấu bước ra với chiếc áo chui đầu ngắn tay có vạt xéo một bên, quần rộng bó ống, đi chân trần đậm chất thôn quê. Lau đầu bằng tấm khăn vắt qua cổ, anh bước nhanh đến bên bàn, hiện đã được Helen dọn bữa, khói lan tỏa mùi thơm khiến bụng réo lên.

 

Đúng lúc ấy, những giọng nói trẻ con lảnh lót từ ngoài cổng vọng vào, đan xen các tràng cười đầy vui tươi. Mái tóc và chiếc đuôi tròn phủ lông đen trắng xen kẽ, con ngươi sở hữu hai màu trắng đen hệt vòng âm dương. Bé gái tung tăng từng bước, rồi hét lên mừng rỡ khi nhìn thấy Victor: “A! Bố về kìa!”

 

“Ây! Con gái rượu của tôi!” - Victor không cầm lòng được, ôm lấy cô con gái bảo bối, vừa xoa đầu vừa hôn hít không ngừng. - “Nhớ con quá đi! Con gái của bố! Mới nửa năm đã lớn vậy rồi sao?”

 

“Nhớ bố quá đi à!”

 

Cô bé không quan tâm câu hỏi, chỉ chăm chăm ôm cổ Victor, rúc vào mà ngửi mùi cha mình, cười khúc khích. Helen thấy cảnh cha con sum vầy, cười mỉm, tận hưởng sự ấm áp của tình thân, không quên đáp thay: “Thì anh biết đấy, con bé lớn nhanh gần gấp rưỡi so với đám trẻ khác mà.”

 

Thật vậy, bên cạnh tấm lịch treo tường có tờ thiệp ghi chú kỷ niệm hai ngày sinh của hai cô con gái nhà Bearov, cho thấy Lily chỉ mới bốn tuổi. Thế nhưng, ngoại hình của cô bé lại hệt như đứa trẻ loài người sáu bảy tuổi, so sánh với yêu tộc vẫn vô cùng khác biệt. Véo mũi Lily, anh cười nói:

 

“Ừ, công nhận. Yêu tộc trước mười tuổi có tốc độ phát triển chỉ bằng ba phần tư con người, nhưng con bé lại lớn nhanh thật sự.”

 

“Có sao đâu bố?” - Cô bé đáp, áp tay lên má cha mình vò nắn, rồi gồng cơ tay, hất mặt ra vẻ khoe mẽ. - “Con muốn lớn nhanh để theo chân bố mẹ, theo chân chị Kira, trở thành một đại tướng quân!”

 

Victor gần như cứng họng sau câu trả lời, ngây người mất vài giây, rồi quay sang nhìn vợ mình, tuy nhiên đáp lại chỉ là cái nhún vai đầy bất lực. Anh hết vuốt mặt rồi lại vò đầu, nhưng sau cùng cũng đành chấp nhận sự thật bởi tính cách quá kiên định của cô con gái nhỏ, xoa má Lily và nói:

“Hầy, hai bên nội ngoại đều là theo nghiệp nhà binh, tinh thần truyền đến cả đời cháu rồi. Mà bố nói này, binh nghiệp không phải trò chơi, nên con muốn làm tướng thì cần phải cố gắng rất nhiều đấy.”

 

“Vâng!” - Lily gật nhanh, đặt tay lên ngực, hai chân khép chặt đứng nghiêm, ngẩng cao đầu. - “Con sẽ không vội vàng, sẽ bắt đầu từ điều cơ bản nhất! Quân luật nghiêm minh! Xin bố hãy đào tạo con!”

 

Lần này, chứng kiến tinh thần non trẻ đầy ngây ngô mà vô cùng mạnh mẽ của cô con gái, vợ chồng Victor Helen không tránh khỏi bật cười. Chàng tướng quân lâu ngày về nhà xốc nách con gái bế lên ngang vai, đưa ngón tay quẹt dọc sống mũi cô bé, giọng chứa chan niềm vui sảng khoái:

“Được! Nhưng trước hết phải ăn uống đầy đủ, có thế mới đủ sức để nhập ngũ. Mà con có kén rau củ không đó? Trong doanh trại, kén ăn và lãng phí lương thực là điều cấm kỵ đấy, con gái à.”

 

“Con không kén ăn!” - Lily thốt lên dõng dạc, khoanh tay hất mặt trong khi được bế, hếch mũi đầy tự hào, ngoảnh sang Helen vẫy tay. - “Bố hỏi mẹ đi! Con ăn được bông cải xanh, củ cải đỏ, đủ thứ luôn!”

 

“Ừ, con bé ăn mọi thứ có thể đấy, bố nó à.”

 

“Giỏi!”

 

Gia đình ba người vây quanh mâm cơm giản dị, có cá, có canh, một dĩa rau luộc, dẫu giản đơn mà đong đầy hạnh phúc. Có lẽ, hậu phương của bậc nhà binh suy cho cùng chỉ mong đợi những ngày thế này, đủ chồng đủ con bên bàn ăn nhỏ.

 

Tối đó, trong phòng ngủ của đôi vợ chồng, dẫu đang thời gian được nghỉ phép, dù rằng chỉ là danh nghĩa, Victor lại không chịu ở yên. Lúc này, anh đang tập trung cao độ, tìm hiểu địa điểm định cư mới thông qua bản đồ phép và con bọ do thám vừa được gửi đi.

 

Thông qua tấm gương, một lớp hiển thị nền xanh lá hỗ trợ nhìn đêm, quét qua toàn bộ địa hình thung lũng. Cứ mỗi lần điều khiển con bọ bay qua vài chỗ mà bản thân xem là đáng lưu tâm, anh lại chạm vào tấm bản đồ, lưu lại vị trí và ghi chú rõ ràng.

 

Helen trong bộ y phục ngủ mỏng manh, tôn lên từng đường cong đầy nóng bỏng, vừa pha xong hai tách trà nóng. Đôi chân trần và cặp đùi nõn nà khó giấu được bởi vạt váy ngủ ngắn cũn, đem đến cho Victor một tách với nụ cười hiền hậu trên môi. Cẩn thận đặt nó lên bàn, cô lên tiếng:

 

“Của anh đây. Anh nói xem, điện hạ chưa tròn mười một, chẳng phải thích nghi nhanh quá hay sao?”

 

“Em cũng tận mắt thấy ngài ấy hồi mới đến mà, Helen?” - Victor đáp, nhấp một ngụm trà, phà hơi đầy thư thái. - “Ánh mắt đỏ rực ấy, hệt như cố Yêu Phi vậy, một nữ yêu khó ai đủ bản lĩnh xem thường.”

 

“Ừ, anh nói đúng.”

 

Helen gật gù, vuốt vạt áo ép vào chân, chậm rãi ngồi lên đùi Victor, quàng tay ôm lấy cổ anh, áp sát cọ mũi. Cô khịt mũi ngửi mùi hương chồng mình, liếm vào cổ anh, bàn tay mịn màng luồng vào trong ngực áo, từ từ cởi ra, giọng thỏ thẻ: “Nhắc đến Yêu Phi, anh có tin ngài ấy qua đời không?”

 

“Anh không.” - Victor đáp không do dự, đồng thời thuận theo hành vi ve vãn, đưa tay vòng qua eo vợ mình, di chuyển xuống bờ mông căng săn chắc, hôn nhẹ lên bả vai cô. - “Một nữ yêu đánh ngang cơ Thần tộc mà chết dễ vậy, chỉ kẻ khờ hoặc trẻ con mới tin được.”

 

Anh chợt ngừng nói, nhìn gương mặt với đôi má đỏ ửng, hơi thở gấp gáp nồng nàn, xao xuyến con tim. Đặt nụ hôn lên bờ môi hồng hào căng mọng, cảm nhận hơi ấm đầy kích thích tỏa ra từ thân thể Helen, thấp giọng hỏi nhỏ: “Thế… Em định làm gì đây hả, Helen? Muốn thêm đứa nữa đấy à?”

 

“Ừ đấy!” - Helen bật cười, thay đổi tư thế, xoạc chân kẹp hai đùi Victor vào giữa và ngồi bên trên, đặt tay lên đôi vai chồng, vén áo lộ vai. - “Hai chị em nó đến hơn trăm tuổi, anh hiểu chứ, chồng yêu?”

 

“Rồi, sao lại không nhỉ?”

 

“Á!”

 

Dứt lời, Victor nhấc bổng Helen bế lên, khiến cô không kịp trở tay. Đôi vợ chồng ấy bỏ hết nửa buổi tối muộn màng, cố tìm lại những cảm xúc thân quen sau tháng ngày xa cách. Một đêm yên bình trôi qua, mang theo âm thanh kẽo kẹt, tiếng rên ngắt quãng đầy khoái cảm như khuấy động trời khuya.

Năm ngày sau, sớm tinh mơ dưới khoảng sân đầu làng…

 

Hộ dân từ các khu vực lân cận tụ về, lạ thay có cả sự hiện diện của con người, khó tránh khỏi xôn xao. Bất ngờ làm sao, không riêng mái ấm của Victor, toàn bộ làng đều nhận tin di dời dưới dạng mật thư từ Kozhinov, tập trung đầy đủ.

 

Gia đình chàng gấu hiện thời đã dọn hết đồ đạc, bắt nhốt tất cả vật nuôi, sẵn sàng cho cuộc chuyển nhà bất đắc dĩ. Helen bế Lily đứng cạnh chồng mình, đôi mắt tròn xoe, không thể rời được quang cảnh phía trước, huých tay hỏi: “Này, sao ngài ấy lại ở đây?”

 

“Anh nào có biết?” - Victor hoàn toàn không thể giải thích, mắt chớp liên hồi, biểu cảm bối rối như đang nhìn sự việc ngoài dự tính, nhìn ngay sang vị trưởng lão trâu nước. - “Ông thì sao, Kozhinov?”

 

Vị trưởng lão Kozhinov cũng chỉ biết lắc chán chường, nhăn mặt đáp: “Tôi chịu, Jeanne điện hạ một mực phải đến đây, nói khi ấy sẽ biết. Ngài ấy tính khí thất thường, tôi cũng không dám nói gì thêm.”

 

“Chà… Ra là vậy sao?” - Victor bật cười khổ sở, đưa tay gãi đầu. - “Đúng là con gái của Yêu Phi có khác, làm gì cũng tùy hứng, nhưng hiệu quả. Thôi thì… Chỉ đành nghe theo vậy.”

 

Nơi bục đá trên cao, Jeanne đầu đội mũ khăn, khoác áo bào đỏ thắm, viền ống tay và vạt áo đen có thêu họa tiết mây trời và móng vuốt bằng chỉ vàng. Tuy nhiên nó không đơn thuần chỉ là áo bào, khi mà phần vai có tấm giáp bảo vệ làm từ ma tinh kim, ngực đeo hộ tâm giáp đồng chất liệu sáng loáng.

 

Lưng cô thẳng tắp, tay trái đặt trên chuôi gươm nạm bạc, tay phải chống hông, để hờ lên khẩu súng của mình, áo choàng đỏ rực tung bay theo gió. Tuổi tuy còn nhỏ, nhưng đầu lại luôn ngẩng cao, mắt nhìn xuống muôn dân, tỏa khí thế áp đảo của bậc quân vương, khiến ai nấy đều phải nhún nhường.

 

Bên cạnh cô, phải Amy, trái Emy, thân khoác bộ y phục hầu gái trang bị các tấm giáp ma tinh kim, eo giắt súng, lưng đeo gươm ngắn, nửa bước không rời. Cô bé Lily từ xa nhìn thấy Jeanne, không kiềm lòng được trước khí chất ấy mà buông tay mẹ, chạy thẳng đến bục đá, ngước nhìn không rời mắt.

 

Trong khoảnh khắc Jeanne vô tình nhìn xuống, nàng công chúa sói con và bé gấu nhỏ đã chạm mắt nhau, hệt như cách thời đại giao nhau. Mặc kệ những xôn xao bên dưới, Jeanne mỉm cười dịu dàng, dù rằng nụ cười ấy có gì đó gượng gạo, tay vẫy nhẹ, cất lời khe khẽ: “Bé con, lên đây với chị.”

 

“A! Dạ!”

 

Lily rạng rỡ thốt lên, một mạch chạy lên từng bậc thang, tiến lại cận kề bên Jeanne, hoàn toàn ngó lơ sự ngỡ ngàng của Victor và Helen lẫn Kozhinov. Nhận biết sự lo lắng của họ, Jeanne đưa ngón tay lên đặt dọc bờ môi, “suỵt” một tiếng, rồi quay sang xoa đầu Lily và hỏi nhỏ: “Em tên gì?”

 

“Lily ạ!” - Cô bé lớn tiếng đáp ngay, gương mặt rạng rỡ như vớ được châu báu vô giá. - “Tên đầy đủ là Liliya Viktorovna Bearova! Công chúa cứ việc gọi em là Lily đi ạ!”

 

“Viktorovna? À, ra là con gái của Victor, bảo sao nhìn quen thế.”

 

Jeanne xoa cằm, rồi chẳng thêm câu gì, chỉ đứng im đó mà vuốt ve đôi gò má bánh bao của Lily. Lạ thay, dường như cô bé hiểu được tâm tư của Jeanne chỉ với một ánh mắt lướt qua, lặng thinh không hỏi tiếp. Thấy vậy, nàng công chúa sói có hơi ngạc nhiên, nhưng rồi chẳng lấy điều đó làm thắc mắc.

“Các vị!” - Jeanne hướng về dân chúng và lên tiếng, giọng thanh lảnh lót nhưng chứa đựng quyền uy cao cả, tay cô và Lily vẫn nắm lấy nhau chưa chịu buông rời. - “Các vị là con dân Nanh Sói, hẳn đã nghe việc Vạn Yêu hạ quyết tâm đối đầu Long Tinh.”

 

Nói nửa chừng, Jeanne không đứng yên, vừa ôm lấy Lily trước ngực mà xoa nắn bầu má mịn màng tựa bánh bao, cô vừa nói tiếp: “Nhiều ngày trước, ta nhận được tiên tri và chỉ dẫn về sự trở lại của Giới Du Hồn. Thời gian chưa rõ, nhưng địa điểm đoán chừng sẽ ở đâu đó phía Nam Nanh Sói.”

 

Nghe đến đây, dưới sân bắt đầu nhộn nhịp hơn, ai nấy đều qua ánh mắt kiên cường của Jeanne mà đặt trọn niềm tin nơi cô. Họ nhìn nhau, xì xầm trao đổi từng lời đầy trông đợi, chứa chan hi vọng về tương lai Vạn Yêu dưới sự dẫn dắt của thế hệ non trẻ sẽ tiếp nối trong mai sau.

 

Chợt, dường như tiếng xì xầm khiến cho Emy khó chịu, cô nhíu mày, gõ mạnh báng súng xuống nền, gây rung động cả mặt đất, nứt toác cả đá, nghiêm giọng cảnh cáo: “Tất cả trật tự! Công chúa đang phổ biến nhiệm vụ, không được xen ngang hay làm ồn!”

 

Chỉ một hành động của nàng thư hầu, những âm thanh rộn ràng như thể tan biến tức thì, không ai nói thêm dù chỉ nửa câu. Họ nuốt nước bọt, có chút e dè trước khí thế mạnh bạo của một trong hai vệ binh hầu gái, đến cả Helen cũng phải ngơ ngác. Thế rồi, Jeanne ra hiệu cho Emy bình tĩnh rồi tiếp:

 

“Từ hôm nay, mỗi cá thể sẽ mang trên mình nhiệm vụ tối quan trọng, đó là giữ chân và giành lấy sự ủng hộ từ Giới Du Hồn trên trường quốc tế. Mai sau khi chiến tranh bắt đầu, bao nhiêu yêu còn sống đều trông tất vào thành bại lần này!”

 

Jeanne dừng một quãng, nhìn khắp một lượt như muốn đảm bảo mọi lời mình nói đều truyền đạt đến tai mọi chúng yêu. Hít hà thật sâu, căng đầy lồng ngực, siết chặt lòng bàn tay vung lên trời cao, chiếc vòng bạc kêu vang lách cách, ngữ điệu đanh thép hô vang:

 

“Ta sẽ gọi đây là Chiến dịch Ngàn Hoa Đua Nở! Vì Vương quốc Vạn Yêu bất diệt, vì Đại tộc Bách Yêu trường tồn!”

 

“Ngàn Hoa Đua Nở! Vì Vương quốc Vạn Yêu bất diệt! Vì Đại tộc Bách Yêu trường tồn!” - Toàn thể dân làng chỉ vừa nghe tên chiến dịch, ai ai đều không thể nhịn nổi nữa, vung lên cao những nắm đấm uy lực với muôn vàn lời tung hô đầy náo nhiệt. - “Hồng Ân Yêu Thánh Công Chúa! Vĩnh tuế!”

 

Trước tinh thần mạnh mẽ và sự ủng hộ của dân làng dành cho mình, Jeanne tỏ rõ sự hài lòng, nhoẻn miệng mỉm cười. Đoạn, cô rút ra tấm lệnh bài đặc biệt làm từ ma tinh kim nguyên khối, chữ khắc đề rõ “Hồng Ân” phủ vàng, viền khảm trăm viên hồng ngọc, giương cao và nói:

 

“Chuyến đi này, để chứng minh sự coi trọng và tính ưu tiên, Jeanne ta sẽ cùng mọi người đến thung lũng Ngàn Hoa. Đích thân ta sẽ thúc đẩy xây dựng làng, binh lính cũng phải tham gia. Lên đường!”

 

Lời động viên tinh thần không cần nhiều, chỉ cần đủ cho kẻ cần nghe, và Jeanne đã áp dụng triệt để những yếu tố đó. Không than vãn, không nghi ngờ, cũng chẳng khước từ hay than thở, răm rắp nghe lệnh, chẳng có lấy chút kêu ca. Thế rồi, chuyến hành trình mang tính chiến lược cũng đã bắt đầu.

Đàn voi phục vụ vận chuyển số lượng lên đến hai mươi, mỗi chú voi lại cõng trên lưng chiếc kiệu to như ngôi nhà nhỏ. Trong số đó, con voi đi giữa có kích thước khác biệt hoàn toàn, lưng cõng một thứ trông như pháo đài thu nhỏ, cờ chỉ huy nền đỏ viền vàng hình tam giác bay phần phật.

 

Bên trong, Jeanne lúc này chẳng nghỉ ngơi đợi chờ, trái lại cô đang cùng Kozhinov, Victor và Helen thảo luận một số vấn đề. Victor đặt lên bàn tấm bản đồ phép chi chít những đánh dấu, chỉ tay nơi dãy núi với lòng chảo rộng và sâu, hai lối ra thu hẹp như chiếc phễu, giải thích cặn kẽ:

“Jeanne điện hạ, thung lũng dị thường này có sức chứa lớn, hai đầu cổng thắt cổ bình. Kiểu địa hình như vậy rất khó để huy động quân ra ngoài, bù lại thì kẻ thù muốn vào cũng phải chia nhỏ. Đặt làng ở đây vô cùng an toàn, xây thêm tường thành sẽ càng kiên cố hơn.”

 

“Ừ, ta thấy rồi.” - Jeanne chú tâm lắng nghe từng lời, không hề tỏ ra cao ngạo mà bỏ ngoài tai những lời góp ý. - “Núi cao ngoài chục dặm tạo nên tường thành tự nhiên, lại có sông suối bao quanh, thêm cả đồng bằng. Ừm… Chọn nơi đó đi, vừa hay tránh xa tiền tuyến nếu xung đột lan rộng.”

 

“Hả? Tránh xa tiền tuyến?”

 

Helen giật nảy, trố mắt ngạc nhiên, chớp mí vài lần liên tiếp, hết nhìn Jeanne lại đến Victor, dường như chứa nhiều câu hỏi chưa tỏ. Thấy thế, Jeanne lập tức hiểu ngay những bối rối trong suy nghĩ của nàng gấu, thở dài cười gượng, thấp giọng giải thích:

 

“Ta muốn khi làng đi vào ổn định sẽ đưa thêm trẻ con đến, để nó trở thành nơi bảo vệ mầm non đất nước. Mai sau chiến sự bao trùm, dẫu xui rủi bại trận, ít nhất vẫn giữ được hậu duệ Bách Yêu, tiếp tục đấu tranh.”

 

Helen bỗng hoang mang trông thấy, không khí trong kiệu được làm mát bởi đá băng giá nhưng trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Liếm nhẹ bờ môi hồng hào căng mọng, đồng tử thu hẹp, dán chặt tầm mắt nơi gương mặt Jeanne, không thể nhịn nổi liền hỏi: “Công chúa, người vừa nói cái gì vậy? Sao lại…”

 

“Đừng hiểu lầm, Helen.” - Jeanne cắt ngang nỗi bất an của nàng gấu tuyết, mỉm cười trấn an, nhưng chính đôi tay cô lại hơi run rẩy nhẹ. - “Lời này có thể sẽ làm hoang mang lòng quân dân, nhưng khả năng đó vẫn có thể xảy ra. Ta cần tính toán thật kỹ, để dù thua vẫn giữ được hậu duệ Bách Yêu.”

 

Ngừng quãng ngắn, Jeanne nhìn ra phía cửa sổ, tấm rèm vẫn phất phơ nhè nhẹ, ngoài kia cảnh vật dần lùi về sau đoạn đường đã qua. Nàng sói nhỏ cười gượng gạo, cuống họng di chuyển theo tiếng ực dẫu nhỏ nhưng lại đong đầy khổ đau, thở dài gãi má, khẽ khàng tiếp lời:

“Các vị biết đấy, ta vẫn chưa dám chắc mình sống được đến cuối cuộc chiến hay không, nhưng giá nào chăng nữa trẻ con vẫn phải sống. Sau cùng, cuộc đời của ta chính là chuỗi hi sinh mà.”

 

Lời vừa thốt ra từ chính miệng Jeanne khiến tất cả im bặt ngay tức khắc, bầu không khí nặng nề hơn rõ rệt. Chẳng ai bảo ai, họ quay sang nhìn nhau trao đổi ánh mắt, Helen nhích từng bước ngắn tiến sát đến bên Victor, chân mày xếch lại tỏ ra nghiêm trọng, cô nghiêm giọng:

 

“Victor, sao lại thế này? Đây nào phải lời một đứa trẻ nên nói?”

 

“Anh biết chứ, nhưng mà…” - Victor hạ thấp âm giọng nhất có thể, kề môi ghé sát tai vợ mình, từng lời như gió thoảng. - “Ngài ấy đã bị buộc phải rời xa gia đình, gánh vác trọng trách mà tương lai sẽ chứng kiến muôn vàn hi sinh. Dù đã là bậc sinh thành nhưng anh thô lỗ lắm, em giúp đỡ ngài ấy đi.”

 

Vốn đã là mẹ của hai đứa con, trong khoảnh khắc ngắn, Helen nắm ngực áo trái siết chặt, sâu trong tim nhói lên một nhịp. Sau quãng lặng để in sâu vẻ mặt với nụ cười gượng gạo kia vào tâm trí, như có thứ gì đó thôi thúc, cô rời khỏi vị trí, tiến nhanh đến ôm lấy Jeanne vào lòng, giọng nghẹn đi:

“Điện hạ, thần chưa rõ những gì người đã trải, nhưng với tư cách của kẻ làm mẹ, thần nghĩ Yêu Phi không mong người đau khổ. Chuyện mai sau chưa rõ thế nào, nhưng nếu được, xin cho phép cho kẻ bề tôi này bạo gan được yêu thương người, thưa Jeanne điện hạ.”

 

“Helen… Cô…”

 

Jeanne muốn nói nhưng cổ họng như có vật thể vô hình chặn lại ngang giữa, dòng nước mắt luôn cố kìm nén thời gian qua hiện thời đã tuôn rơi. Bàn tay nhỏ đáng lý nên được mẹ chăm sóc, đôi chân bé lẽ ra phải lon ton theo chân cha, đau đớn thay chỉ có thể tự mình bước đi trên con đường chông gai.

 

Ở yên trong vòng tay Helen, Jeanne thút thít, rồi tiếng nấc nghẹn dần rõ, mọi dồn nén bấy lâu vụn vỡ như gạch nát. Cô công chúa mạnh mẽ hôm nào, ngay lúc này lại trở về đúng nguyên trạng so với lứa tuổi. Bàn tay run run đầy ngập ngừng, rồi túm lấy vạt áo Helen, nuốt nước bọt, vẫy đuôi nhỏ giọng:

 

“Helen…”

 

“Vâng, thần đang nghe đây ạ.” - Helen đáp, dịu dàng vuốt ve mái tóc Jeanne trước những gương mặt há hốc vì kinh ngạc và nể phục.

 

Hơi ấm tỏa ra từ nàng gấu tuyết khiến Jeanne lại nhớ đến mẹ của mình, thứ hơi ấm mà nhiều năm qua cô không còn nhận được. Không kìm được nữa, cô dùng cả hai tay ôm chặt, vùi mặt vào ngực Helen, đôi vai nhỏ run từng hồi, giọng nói tựa hồ bị ứa nghẹn bởi vô vàn tổn thương:

 

“Ta đã lập lời thề hoàng tộc, mai này dẫu thắng dù thua vẫn không thể nhận lại cha và các anh. Cũng vì lời thề ấy, ta chỉ có thể trở về Tây Lĩnh khi triều đình hiện tại sụp đổ. Helen, cô thấy đó, ta đã không còn nhà để về nữa, cũng không còn gia đình ở bên nữa…”

 

Helen nhắm nghiền mắt, dòng nước mặn lăn dài trên má, cắn môi xót xa, càng ôm chặt lấy Jeanne hơn bao giờ hết, khẽ trả lời: “Thần hiểu, thần biết, và thần nghĩ bệ hạ và các điện hạ khác sẽ hiểu được nỗi khổ của người.”

 

Nói đoạn, Helen tạm buông Jeanne ra, khụy chân đối mặt nhau. Chạm lên môi công chúa nhỏ, lau đi dòng nước mắt, cô nói tiếp: “Nếu người không còn nhà để về, thần sẽ trở thành mái ấm chào đón người. Jeanne điện hạ, người xứng đáng được yêu thương.”

 

“Công chúa ơi…” - Lily vẫn luôn ngoan ngoãn im lặng từ đầu, giờ đây bạo dạn tiến lại, nắm lấy vạt áo Jeanne giật nhẹ, khiến nàng sói nhỏ quay đầu nhìn sang. - “Chị không cô đơn đâu, vì ở đây không ai bỏ chị lẻ loi cả, và em cũng vậy, Lily sẽ sớm trở thành tướng quân, phụng sự cho chị.”

 

Jeanne căng cả hai mí đầy vẻ ngạc nhiên, không dám tin vào mắt và tai mình, bởi bé gấu con dù hồn nhiên nhưng lại có ý chí không thua kém mình. Nụ cười tươi tắn những tưởng đã mất đi, giờ đây lại vì một đứa bé chỉ mới bốn tuổi mà lần nữa nở rộ trên đôi môi hồng. Véo má Lily, Jeanne gật đầu:

 

“Cảm ơn em, Lily, chị sẽ nhớ mãi ngày hôm nay, ngày mà chị được em khích lệ.”

 

“Dạ, công chúa!”

 

Lúc bấy giờ, Emy vốn luôn im lặng như pho tượng chợt trao đổi ánh mắt với Amy rồi gật đầu, từ tốn bước đến gần Helen. Nhìn vào đôi mắt đen óng của nàng gấu tuyết, cô không khỏi nể phục và biết ơn, đặt nắm đấm lên ngực trái, dùng nghi thức trang trọng nhất để bày tỏ lòng thành:

 

“Helen, chính trường, chiến trường, hay khuyên nhủ, chăm sóc, chị em tôi tự tin làm được, nhưng về mặt tâm lý lại khác hẳn. Chuyện mang lại tình thương mà công chúa vốn đang thiếu thốn, sau này e chỉ có thể nhờ vào cô, cựu tướng quân của Binh đoàn Cận vệ Số Một.”

 

“Yên tâm đi, ngài Emily.” - Helen gật đầu, môi cong nhẹ, đôi tay tự bao giờ lại buông theo con tim mà ôm chặt Jeanne, vuốt nhẹ mái tóc óng ánh tựa dòng suối bạc. - “Tôi đã làm mẹ, hiểu trẻ con cần nhất điều gì. Ngài có thể trưởng thành sớm về tinh thần, nhưng trái tim vẫn còn quá nhỏ.”

 

“Cảm ơn cô, Helen. Thành thật đấy.”

 

“Chuyện nên làm mà, cứ giao cho tôi.”

 

Đoàn voi vận chuyển cứ đi, gió lộng vẫn cứ thổi, mây trên trời xanh lặng lờ trôi tựa những con thuyền giữa đại dương bao la. Jeanne, vị công chúa bất đắc dĩ phải rời xa gia đình, sau bao cô đơn cũng đã tìm được bến bờ mới, một nơi dang tay chào đón mình quay về sau những mệt mỏi thấm đượm.

 

Đây là câu chuyện về nàng công chúa chỉ mới mười tuổi, trong giây phút bốc đồng đã lập lời thề cắt đứt quan hệ thân quyến. Cô chấp nhận rời nhà, rời khỏi cung điện nơi mình lớn lên, mang theo ý chí dựng xây cơ đồ mà cô nghĩ sẽ lụi tàn bởi sự hèn nhất của anh và cha, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

 

Tuy nhiên nào có ai ngờ, mà hẳn đến chính Jeanne cũng không thể tính ra, rằng bản thân cũng chỉ là con cờ nhỏ giữa thế trận lớn. Đâu đó nơi vách núi cao, có hai bóng hình nọ, một áo lụa tím phất phơ huyền ảo, một giáp đen tuyền, âm thầm dõi theo chuyến đi của cô bé Jeanne.

 

Cô gái vận giáp đen toàn thân, vai khoác áo choàng đồng màu, lưng đeo bốn chiến cờ nền tím viền đen, đầu ngẩng lên để lộ đôi mắt đỏ rực mang âm khí ngùn ngụt. Cặp mắt đỏ rực, con ngươi như nhuộm máu tươi, không ai khác chính là Huyết Hồn Ma Tướng Xích Hồng Vi.

 

“Ra đây là lý do chị bảo trao thưởng cho kẻ đánh thức em à?” - Hồng Vi tựa hờ lưng vào thân cây kề bên, khoanh tay tò mò. - “Làm vậy liệu có nên không? Ai biết được thực lực đám nhóc đó có đáng tin cậy hay không chứ, Minh Hồn Ma Tướng?”

 

Cô gái khoác trên mình áo lụa tím với tấm mạn che kín từ trên trán, giấu hẳn nhan sắc, thấp thoáng đôi mắt tím tỏa khí đen. Dẫu vậy, chiếc mạn khá mỏng nên chỉ làm vơi đi phần nào dung mạo, khiến cho thần thái vốn đã lạnh lùng lại càng thêm bí ẩn. Nghe Hồng Vi hỏi, cô trầm giọng đáp lại:

 

“Manteiv vốn là quê nhà cũ của chúng ta, là di sản của Chủ Thần và Chủ Mẫu để lại, không thể để nó bị giày xéo bởi ngoại bang. Tuy nhiên ta không thuộc thời đại này, trực tiếp can thiệp chỉ gây xáo trộn mọi thứ, phải đành ủy thác hậu thế.”

 

“Nói cũng có lý… Dẫu sao can thiệp phàm gian là điều mà hai ngài ấy nghiêm cấm.” - Hồng Vi nói rồi bỗng do dự hồi lâu, mặt hơi cúi thấp nhìn xuống dưới mũi giày, rồi hướng mắt đến đoàn voi đang dần khuất bóng, mím môi suy tính. - “Thế, giờ chúng ta làm gì đây? Cặp nhẫn cũng đã được tìm thấy rồi.”

 

Minh Hồn chưa vội trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn theo đoàn voi, ánh mắt rõ đang dấy lên những nỗi mong đợi. Hồng Vi không nhận được phản hồi, tò mò ngoảnh đầu nhìn sang, cũng chẳng hề hối thúc. Bỗng nhiên sắc mặt Minh Hồn thay đổi, lấy ra những mũi tên yểm phép và căn đạn:

 

“Đến khu rừng đó, họ sẽ hiện thế trong năm sau, nhiệm vụ của em chỉ cần vờ bị thương và dẫn hai vị ấy đến làng, gợi ý cho Nanh Sói giao lại nhẫn cho họ. Nhớ kỹ, đừng để lộ thân phận, dẫn dắt nhưng không được can thiệp, nếu dám làm trái, đừng trách ta không nể tình chị em.”

 

“Hiểu rồi mà, ý chị hẳn là Giới Du Hồn đúng chứ? Lần này trò vui để mà giải trí rồi đây…” - Hồng Vi chống hông, xoay những mũi tên qua các kẽ ngón tay, hẩy vai nháy mắt. - “Vậy em đi đây, chào nhé, thưa ngài Minh Hồn Ma Tướng khó ở khó chiều ạ.” 

 

“Con ranh này…”

 

Minh Hồn quay ngoắt sang, dù vẫn giữ luồng khí bình lặng nhưng hơi thở thần thánh sớm đã tụ thành công kích nhằm vào bàn tay. Như thói quen theo bản năng, Hồng Vi lùi vài bước rồi hếch mũi cười khúc khích, búng tay biến ra màn sương đỏ dày đặc bao quanh, hòa mình vào nó mà trốn biệt.

 

Bấy giờ chỉ còn mỗi Minh Hồn, cô đưa tay day trán, thở dài một hơi đầy chán chường vì sự trêu chọc của Hồng Vi lẫn vài thứ sâu xa. Lắc đầu nhẹ, mặc cho cơn gió thổi qua, đẩy đưa mái tóc tung bay, cô lẳng lặng bước gần hơn đến sát mép vách đá, tiếp tục quan sát từng chút chuyển dời của thế sự.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!