Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 22: Di tích ngàn xưa

Chương 22: Di tích ngàn xưa

Lịch An Xuân, giữa mùa hạ, năm 461.

Hướng về phía Đông Nam Nanh Sói, vượt qua dãy Sương Mù hùng vĩ, rừng Oán Than trải dài như một hàng rào tự nhiên xanh kín. Nơi đây, những gốc cổ thụ ngàn vạn năm tuổi vươn mình sừng sững, cành lá đan vào nhau thành một mái vòm dày đặc, khuất ánh mặt trời.

Bởi thế, đất rừng quanh năm chìm trong một màu xanh đen ẩm ướt, một sự tĩnh mịch đặc quánh đến nghẹt thở. Bầu không khí nặng nề đến mức, ngay cả khứu giác nhạy bén nhất của loài thú săn mồi cũng phải e dè quay bước.

Đôi lúc, tiếng gió độc luồn qua từng kẽ lá và khe nứt, hú lên những âm thanh ai oán, tựa như tiếng nức nở của vô vàn oan hồn không thể siêu thoát. Chính vì lẽ đó, cái tên “rừng Oán Than” lại càng thêm phần rùng rợn, gieo rắc nỗi ám ảnh vào tâm trí bất kỳ ai.

Giữa lòng khu rừng âm u, một tiểu đoàn hơn bốn trăm người, trang bị giáp nhẹ, lưng đeo súng trường, gươm giắt hông, thận trọng từng bước. Dẫn đầu là hai bóng hình quen thuộc trong hàng ngũ tướng lĩnh Nanh Sói, những người được đích thân Jeanne tin tưởng giao phó.

Victor với thân hình cao to lực lưỡng, gương mặt những tưởng chỉ đôi mươi, thực chất đã sống gần vạn năm. Mỗi bước chân giẫm xuống là một âm thanh vững chãi vang lên. Bộ giáp khó che phủ tấm thân cường tráng, hông đeo súng ngắn và đạn đồng, rìu lớn hai lưỡi va vào lưng giáp leng keng.

Đi bên cạnh là Marshal, dáng người có phần thon gọn hơn, hông giắt đôi súng ngắn và dây đeo đạn dự trữ. Gương mặt từng được bao yêu nữ mê mẩn hàng ngàn năm trước, giờ đây hằn sâu những vết sẹo của chiến trường. Một bên mắt đã hỏng từ lâu, được che kín bởi một miếng vải đen ngòm.

Theo sát gót hai vị tướng là những binh sĩ thiện chiến gồm công binh, quân y, hậu cần, ai nấy đều đã qua trận mạc sinh tử. Tất cả di chuyển theo hàng ngũ trong sự im lặng tuyệt đối, kỷ luật được đặt lên hàng đầu, không chút lơi lỏng đề phòng. Hoặc, chính hai vị kia mới sợ mất đi thuộc cấp của mình.

“Marshal, ông thấy thế nào?” Victor trầm giọng cất tiếng hỏi, đôi mắt không ngừng quan sát những thân cây có hình thù vặn vẹo kỳ dị, từ đó dấy lên nghi hoặc.

Marshal không đáp vội, săm soi những gốc cổ thụ có hình thù kỳ quái, từng sợi dây leo chằng chịt như một tấm mạng nhện khổng lồ. Nhấc tấm vải che mắt, hốc mắt lộ ra một viên ngọc màu tím, vốn được thay cho con mắt hỏng. Tia sáng tím lóe lên, nhìn quanh thăm dò tình hình, cất giọng khàn:

“Cảm giác khá lạ, như thể sắp có thứ gì đó nhảy bổ vào người vậy. Nơi này hàng vạn năm qua chả ai dám bén mảng, cẩn thận vẫn hơn, mất dù chỉ một lính là không yên đâu.”

“Thật là…” Victor gãi đầu bứt tóc, thở dài một tiếng não nề. “Tôi nhớ vợ con quá… Nửa năm qua không gặp Lily rồi.”

Marshal nghe vậy, chỉ có thể cười thân thiện, với tay khẽ vỗ nhẹ vào vai Victor một cái, hạ thấp giọng an ủi: “Thôi, ở nhà có Helen mà, lo gì? Đợi xong chuyện thì nghỉ phép.”

“Tình hình thế này e là còn lâu mới được về.” Victor nói, lấy ra từ trong túi áo một tấm hình, trong đó là một đứa trẻ tộc gấu, với bộ lông hai màu đen trắng đặc trưng. “Từ khi con bé chào đời, tôi chẳng mấy khi ở bên, Helen vướng bận việc nhà, càng chưa thể quay lại quân ngũ.”

Trước những câu từ nhiều phần nhớ nhung ấy, Marshal chẳng biết phải nói làm sao cho phải, tâm trạng theo đó mà thêm phần bối rối. Đi thêm một đoạn đường nữa, Marshal chủ động cất lời, nhưng lần này, âm điệu lại ẩn chứa vô vàn những mối lo ngại khó lòng che giấu:

“Mà này Victor, màn sương bao quanh Nanh Sói bắt đầu có dấu hiệu mờ đi, tôi đoán, yêu trận bảo vệ do Yêu Hậu dựng nên đang yếu dần rồi.”

“Tôi cũng nhận được tin ấy, có lẽ là gửi cho tất cả.” Victor thở dài, đôi mắt vẫn không ngừng đảo qua từng vật thể, tích cực cảnh giác với mọi thứ xung quanh. “Nhưng kệ đi, chiến lược cũ bị Jeanne điện hạ hủy bỏ rồi còn đâu? Tuổi còn nhỏ, vậy mà ngài ấy hành xử như vài trăm tuổi vậy.”

Marshal vừa rảo bước, vừa tỏ ra vô cùng đăm chiêu, ánh mắt nhìn vô định vào khoảng không mờ mịt phía trước. Sau khoảng lặng để chìm sâu vào những suy nghĩ, bước chân vẫn duy trì đều đặn không thụt lùi, ông liền cười khẩy rồi đáp khẽ:

“Nghe nói ngài ấy do đích thân Yêu Phi và Yêu hậu dạy bảo mà, học hành chắc phải điên cuồng lắm ấy. Xét tư tưởng mẫu hệ, việc các công chúa bị ép học nhiều cũng không khó để hiểu.”

“Ừ, ông nói đúng.” Victor gật gù, ráng căng mắt nhìn xuyên kẽ lá, soi qua bầu trời xanh cao ẩn hiện trên kia. “Mà thế cũng hay, thay vì phụ hệ nửa vời, chuyển lại mẫu hệ chuyên chế như xưa lại hay.”

Đoàn quân tiếp tục dò dẫm, tiến sâu hơn vào trong lòng rừng, cây cối mỗi lúc càng rậm rạp, không khí lạnh lẽo một cách rõ rệt. Giờ đây, chỉ còn lại tiếng bước chân sột soạt trên thảm lá ẩm ướt, hòa cùng tiếng gió rít rùng rợn qua gốc cây khe đá.

Binh sĩ bắt đầu cảm thấy căng thẳng, siết chặt lấy vũ khí, mắt liên tục đảo quanh bóng tối âm u, đầy vẻ bất an. Thấy thế, Victor phần nào mong muốn trấn an tinh thần binh sĩ, liền hít một hơi sâu, gầm lên dõng dạc: “Duy trì đội hình, không được để có điểm mù trong hàng ngũ! Cảnh giác tối đa!”

Marshal chủ động đi trước, vén tấm che làm lộ ra con mắt phép bằng ngọc, dò xét tìm kiếm mối nguy hại, dù cho chỉ là một chi tiết nhỏ nhất. Họ cứ thế tiến bước trong sự im lặng trong gần nửa ngày dò dẫm, cuối cùng cũng đặt chân đến khu vực ước định trên bản đồ.

Nhưng khi hi vọng vừa lóe lên, một thử thách đầy cản trở mới lại hiện hữu. Khu vực cần khảo sát vô cùng rộng lớn, trải dài trăm dặm. Cây cối um tùm, che khuất tầm nhìn, bản năng yêu thú trong họ sớm mách bảo sự bất thường. Marshal nghiến răng, buông một tiếng chửi thề khe khẽ

“Khốn nạn! Mẹ nó chứ, thế này biết tìm đến bao giờ?”

Victor im lặng trong giây lát, cẩn thận xem xét tình hình xung quanh, rồi nhanh chóng đưa ra quyết định trong đầu. Anh gương tay, phất cao lá cờ hiệu, giọng sang sảng: “Tiểu đội một đến mười, tản ra tìm kiếm! Báo cáo ngay nếu phát hiện bất thường! Số còn lại giữ vững vị trí, nạp đạn sẵn sàng!”

“Rõ!”

Mệnh lệnh được tất cả các binh sĩ đáp lại một cách đồng thanh, dứt khoát, phá tan sự tĩnh lặng ma quái của khu rừng. Mười tiểu đội nhanh chóng tỏa ra như những cánh tay vươn dài, bắt đầu cuộc tìm kiếm đầy thử thách giữa mê cung cổ xưa, rộng lớn.

Victor đứng tại điểm tập kết tạm thời, trải tấm bản đồ phép mà Jeanne giao cho lên trên phiến đá phẳng lì, phủ kín rêu xanh. Ngón tay thô ráp chậm rãi di chuyển luồng yêu khí trong mình, những ký hiệu lập tức tỏa sáng yếu ớt trên mặt giấy da, đánh dấu lộ trình của các tiểu đội.

Bất thình lình, anh ta khựng lại, đôi mày rậm nhíu chặt, gương mặt vạm vỡ lộ rõ vẻ bất an sâu sắc. Ngón tay lướt qua những đường nét kỳ lạ ẩn hiện trên bản đồ, rồi ngẩng mặt gọi lớn: “Marshal! Không ổn rồi! Lại đây xem cái này mau!”

Marshal lúc đó đang kiểm tra lại số lượng binh lính, liền nhanh chóng giao công việc cho một cấp dưới, rồi vội vàng bước tới chỗ của Victor. Khi nhìn vào những đường nét đang hiện lên trên tấm bản đồ, một nỗi lo lắng mơ hồ bắt đầu hiện lên, xâm chiếm khuôn mặt in hằn những vết sẹo cũ.

Những đường vân phức tạp, kỳ lạ, đan xen ngang dọc vào nhau một cách chỉn chu có sắp đặt, hình thành nên kết cấu hoa văn cổ xưa đáng ngờ. Anh tròn xoe mắt, đôi tai khẽ giật, giọng run rẩy, không nén được nỗi bất an: “Vô lý! Sao lại có một trận đồ Tịnh Thần ở đây?”

“Đó chính là thứ khiến tôi không an tâm đấy.” Victor trán lấm tấm mồ hôi lạnh, khó kiểm soát được cảm xúc bên trong. “Hồi ở Tây Lĩnh, tôi có đọc qua ghi chép về nó, nhưng cực kỳ ít ỏi và rất mơ hồ. Khi du học ở Thánh quốc Raphael, những gì tôi thấy cũng chỉ gói gọn trong khái niệm cổ trận.”

Marshal chống tay lên phiến đá, tập trung cao độ, đối chiếu những đường nét phức tạp của trận đồ trên bản đồ với địa hình thực tế xung quanh. Nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là một khu vực rừng rậm bạt ngàn, một con đường mòn duy nhất dẫn vào mà tuyệt nhiên không tìm thấy lối ra nào khác. 

“Nhưng mà….” Anh đảo mắt, nhìn trận đồ bao phủ gần như toàn bộ khu rừng, rồi chìm vào suy tư tính toán. “Thiết lập cổ trận quy mô chưa từng thấy như vậy, rừng Oán Thân rốt cục chôn giấu thứ gì mới được? Đừng bảo là lăng mộ Viễn Thần đấy?”

Victor thoáng im lặng trong chốc lát, rồi cũng chỉ biết thở dài một tiếng, lắc đầu đáp lại: “Tôi không biết, tư liệu chỉ có bấy nhiêu. Thời đại này không còn ai đủ khả năng triển khai Tịnh Thần Đồ, trừ dòng dõi Lạc Long của Thần Tộc phương Nam, nhưng họ đã ẩn thế từ trước cả thời Viễn Thần.”

“Vậy sao?”

Một giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương Marshal, rơi xuống phiến đá, tạo thành âm thanh lạnh lẽo, tựa như nước ngầm chảy trong hang ngầm lạnh buốt. Không chút chần chừ, Marshal lập tức rút hộp liên lạc từ trong túi thắt lưng, truyền yêu khí, chạm vào công tắc bên hông hộp gỗ, giọng khẩn trương:

“Các đơn vị chú ý! Khu rừng có vấn đề, tuyệt đối không được chạm hay mở bất cứ thứ gì kỳ lạ. Nhắc lại! Khu rừng có vấn đề, tuyệt đối không được chạm hay mở bất cứ thứ gì kỳ lạ. Đơn vị nào phát hiện vật thể hay công trình khả nghi, lập tức báo cáo trước khi hành động!”

Vài giây im lặng căng thẳng trôi qua, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá. Đột nhiên, viên đá trên hộp gỗ nhấp nháy ánh sáng xanh lá chói chang, phát ra âm thanh “bíp bíp”. Giọng nói có phần gấp gáp nhưng vẫn giữ vững kỷ luật vang lên, luồng sáng nhấp nháy theo từng lời từ đầu bên kia:

“Tôi là Atom, đội trưởng Tiểu đội số Ba! Phát hiện cửa hầm đá khắc hoa văn lạ, niên đại ước tính ít nhất hàng trăm triệu năm. Qua quan sát có vẻ là lối vào công trình ngầm nào đó, nhưng… Tôi cảm thấy không ổn, xin chỉ thị!”

“Cửa hầm ư? Lẽ nào?”

Victor và Marshal đưa mắt nhìn nhau, một sự cảnh giác cao độ dâng cao, đan xen trông đợi lẫn muôn vàn những lo âu khó diễn tả bằng lời. Marshal không một chút do dự, lập tức đưa chiếc hộp gỗ lên gần miệng, bấm giữ công tắc liên lạc, gấp rút ra lệnh:

“Atom! Gửi tọa độ ngay lập tức. Tuyệt đối không được vào trong, chờ chúng tôi đưa người đến hỗ trợ.”

“Rõ! Thưa Tướng quân Marshal!”

Vài giây sau, một tọa độ được gửi đến, hóa thành hình mũi tên ánh sáng, hiện lên trên tấm bản đồ phép, chỉ thẳng vào trung tâm khu rừng. Xác định được vị trí, Marshal và Victor không trì hoãn, lập tức tập hợp lực lượng còn lại, gấp rút di chuyển đến điểm hẹn.

Chẳng mấy chốc, một khoảng đất trũng rộng lớn hiện ra trước mắt họ. Tại đó, cây cối thưa thớt hơn hẳn, bao trùm bởi một bầu không khí u ám đến dị thường. Giữa khoảng đất trũng, một cửa hầm sừng sững, xây bằng những khối đá tảng cổ xưa, đồ sộ, phủ đầy rêu phong, dây leo chằng chịt..

“Atom!” Victor vừa gọi lớn tên người đội trưởng nọ, vừa chạy nhanh đến.

Tiểu đội số Ba của Atom bấy giờ đã dàn thành đội hình phòng thủ, bao quanh hình vòng cung trước cửa hầm, đợi mệnh lệnh từ cấp trên. Vũ khí trong tay sẵn sàng nhả đạn bất cứ lúc nào, nhưng không một ai dám bén mảng lại gần cửa hầm quá năm bước chân.

Giữa hàng ngũ, chàng trai yêu tộc báo đốm, tay lăm lăm khẩu súng ngắn, đôi mắt màu nâu nhạt liếc sang khi nghe tiếng gọi của Victor. Thấy hai vị tướng quân đang đến, Atom cất súng vào bao, đừng nghiêm chào trang trọng:

“Bẩm tướng quân! Nửa giờ trước, chúng tôi phát hiện cửa hầm, không khí xung quanh có gì đó khá lạ, nên không dám tự ý để quân mình tiến vào.”

Marshal đến gần cửa hầm, con mắt giả bằng đá phép lóe sáng liên tục khi anh dò xét bóng tối sâu thẳm và luồng năng lượng phát ra từ bên trong. Marshal bỗng quay lại, vỗ vai vị đội trưởng trẻ chỉ mới chừng hai ba trăm năm tuổi, thẳng thắn khen ngợi: “Cậu làm tốt lắm, Atom.”

Nói rồi, khuỷu tay vuông góc, giương cao nắm đấm, anh lớn tiếng chỉ đạo: “Tất cả chú ý! Trung đội một, hai, ba, theo ta! Các trung đội còn lại, đề cao cảnh giới!”

Lệnh được ban, Marshal và Victor dẫn ba tiểu đội được chỉ định, thận trọng giương khiên tiến lên. Vài binh sĩ dùng sức đẩy cánh cổng nặng nề, tiếng đá nghiến vào nhau, vang vọng đầy ma mị. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, chắc rằng không có bẫy hay khí độc, họ bắt đầu tiến vào lòng đất bí ẩn.

Một cầu thang xoắn ốc dần hiện ra, tối om và ẩm ướt rêu phong, dẫn lối xuống sâu bên dưới lòng đất. Không khí lạnh buốt hòa quyện với mùi mốc meo đặc trưng của những nơi bị lãng quên, xộc thẳng vào mũi từng người.

Khi bước chân cuối cùng chạm xuống nền đá dưới hầm, một không gian rộng lớn đến khó tin mở ra ngay trước mắt của tất cả mọi người. Những người binh sĩ không thể nào tránh khỏi nỗi trầm trồ, đôi mắt tròn xoe, miệng há hốc vì kinh ngạc.

Bấy giờ, ai cũng như ai, đều chung một biểu cảm thán phục trước công trình kiến trúc có quy mô vượt xa tưởng tượng trong tầm mắt. Những tiếng xì xầm bàn tán bắt đầu vang lên không ngớt, khuấy động không gian yên tĩnh:

“Đấng Sáng Thế trên cao… Đây là căn cứ quân sự của cường quốc cổ xưa nào à?”

“Khủng khiếp thật, quy mô hơn cả thành Nanh Bạc chúng ta ấy chứ…”

Giữa những âm giọng ấy, chợt có một người trong trạng thái rùng mình, dáo dác nhìn quanh, khẽ cất lời bất an: “Nhưng mà này… Có ai thấy lạnh không? Kiểu lạnh rờn rợn ấy.”

Bỗng, hàng loạt những ngọn đuốc được gắn trên những cây cột đá khổng lồ, dọc theo tường đá, tự động bùng cháy dữ dội. Nhưng có một điều kỳ lạ, màu sắc của những ngọn lửa ấy lại mang đến cảm giác không đúng trong suy nghĩ mỗi người.

Ánh lửa ấy tỏa rực một màu xanh lam ma mị, kỳ ảo, lần lượt xua tan đi bóng tối dày đặc theo từng ngọn đuốc. Khi tất cả ngóc ngách được thắp sáng, một đại sảnh cổ kính hiện ra, rộng lớn vô cùng, kéo dài không thấy điểm dừng, hệt như một tòa thành ngầm đang trong ngủ say.

Trần vòm cao vút phải gần bốn mươi thước, bên trên là những bức phù điêu, chạm khắc hình ảnh của các trận chiến thần thoại hào hùng. Nhưng theo dòng chảy vô tình của thời gian, giờ đây chúng cũng đã phai mờ đi ít nhiều.

Không gian của đại sảnh, một phần trung tâm của căn hầm khổng lồ, rộng đến hàng trăm ngàn thước vuông. Hướng theo con đường được soi sáng, nơi đây càng lộ rõ quy mô chưa từng thấy, khiến một đội trưởng bên công binh suýt xoa: “Lạy Đấng Sáng Thế trên cao! Rộng cả triệu thước vuông là ít.”

Bất chợt, một luồng khí âm u nửa đen nửa đỏ di chuyển lượn lờ ở các góc khuất, có thể thấy bằng mắt thường. Cảm nhận được không khí đang trở nên bất ổn, Victor không nghĩ ngợi mà rút súng, đồng thời ra hiệu cho binh lính: “Tất cả đề cao cảnh giác, không được lơ là.”

“Hai vị tướng quân!” Atom đột nhiên thốt lên một tiếng, đôi đồng tử thu hẹp, ngón tay chỉ thẳng về phía trung tâm sảnh. “N-Nhìn… Nhìn… Nhìn thứ bên đó kìa!”

Mọi ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn về phía mà Atom đang chỉ, để rồi nhận ra bản thân đang ở một nơi mà lẽ ra không nên đặt chân đến. Khoảnh khắc ấy, ai nấy đều nín thở, chân thụt lùi lại một cách không tự chủ trước cảnh tượng kinh hãi.

Giữa đại sảnh rộng lớn, trên bệ đá cao chạm khắc hoa văn phức tạp, cỗ quan tài đá đen tuyền to lớn nằm đó đầy trang trọng. Khe hở giữa nắp đậy tỏa ra thứ khí chất lạnh lẽo rợn người, dường như không phải là vật bình thường. Nhưng đó chưa phải là tất cả cả, mà là những thứ xung quanh nó.

Hàng ngàn, thậm chí phải đến hàng vạn bức tượng binh lính bằng đá, kích thước người thật, đứng im lìm trong tư thế canh gác. Hai bên vách tường cao chót vót, hàng dài những con voi đá cao đến năm, sáu thước, hoặc hơn, mắt nạm ngọc quý, chín ngà to dài.

Mỗi pho tượng lính mang một vẻ khác nhau, trang bị giáp trụ và vũ khí cổ xưa, toát lên vẻ lạnh lẽo, uy nghiêm. Trong khi bầy voi đá, mỗi con lại có ánh mắt khác biệt hoàn toàn, chiều cao không hề tương xứng. Chúng đứng đó, hàng ngũ chỉnh tề, tựa hồ đạo quân yên giấc thiên thu, chờ ngày thức giấc.

Lại gần quan tài, Marshal càng cảm nhận rõ hơn luồng năng lượng dao động mạnh mẽ, không ngừng lan tỏa. Nhìn một hồi, anh quay sang đạo quân đá, giọng nói mang theo sự kính sợ: “Những vệ binh đá này không tầm thường, không giống tượng vô tri. Lẽ nào người trong quan…”

Cùng lúc đó, một binh sĩ tộc chuột chũi, biên chế trong đội công binh, đã bị thu hút bởi tấm bia đá khổng lồ gần bệ thờ. Tiến lại gần hơn, ánh sáng từ ngọn đuốc trên tay soi từng dòng chữ cổ khắc sâu trên mặt bia, dù đã có chút phai mờ.

Cậu ta ngẩng đầu lên, cố gắng đọc những chữ khắc đã bị nhòe đi ít nhiều theo dòng chảy của thời gian, gai ốc sởn hết lên, giọng nói run rẩy: “Dưới trướng Thiên Ma Thần, tộc nhánh Huyết Thiên Ma của Đại tộc Thiên Ma, Huyết Hồn Ma Tướng, Xích Hồng Vi an nghỉ tại đây. Cái… Cái gì chứ?”

“Huyết Hồn Ma Tướng Xích Hồng Vi?” Marshal quay ngoắt người lại tức khắc, mí mắt mở to hết cỡ. “Cái tên này… Từng nghe ở đâu rồi thì phải…”

Victor không đợi Marshal nhớ lại, bước đến tấm bia, đôi mày nhíu chặt khi đọc đi đọc lại danh tính vị Ma Tướng. Lục lọi kiến thức về lịch sử cổ đại từng nghe và đọc, một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí, Victor thốt lên, giọng hào hứng pha lẫn kính sợ:

“N-Nhớ rồi! Tương truyền Thượng Cổ Thiên Ma Thần có mười Ma Tướng phụng sự, đời sau gọi là Thập Điện Ma Tướng. Dù là Tà Thần, Thiên Ma Thần lại đem lòng yêu Nữ Thần Mặt Trăng phe Chính Thần, cùng chống lại Ác Thần Diệt Thế.”

“Còn có chuyện này?” Marshal sững sờ, càng ngạc nhiên trước những câu chuyện truyền miệng mà Victor từng nghe.

Victor gật đầu, nhìn lên tấm bia mộ to lớn, ngữ điệu nể phục: “Thần Tộc đời sau ghi lại, gọi giai thoại đó là Nghiệt Duyên Thần Ma, là mối duyên tình giữa chính và tà. Sau trận chiến, Thiên Ma Thần và Nữ Thần Mặt Trăng hi sinh, mười vị Ma Tướng chết có, mất tích cũng có.”

Nói đoạn, đưa mắt nhìn về chiếc quan tài đá đen tuyền, giọng anh run rẩy, không phải vì sợ, mà là những cảm xúc rộn ràng trong lòng: “Huyết Hồn Ma Tướng Xích Hồng Vi, thiện chiến nhất Thập Điện Ma Tướng, cũng nằm lại chiến trường cổ xưa. Không ngờ ngài ấy lại yên nghỉ chốn rừng sâu này.”

Bí ẩn chồng chất bí ẩn, lời giải thích của Victor càng khiến cho bầu không khí nơi đây thêm phần nặng nề. Lăng mộ một trong mười ma tướng, những vị chiến binh tưởng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, lại nằm ẩn mình tại nơi hoang vu này, ngủ yên dưới sự canh giữ bởi đạo quân đá.

“Toàn đội!” Marshal lại tiếp tục hạ lệnh, lúc bấy giờ khó giữ được sự bình tĩnh trước vật tiễn táng có phần khả nghi kia. “Đi theo nhóm ba đến năm người, kiểm tra các ngóc ngách, và đừng có táy máy gì cả. Chúng ta chỉ khảo sát, nên đừng có làm gì bất kính với vị Viễn Thần này!”

“Tuân lệnh, thưa tướng quân!”

Nhưng xem ra, lần này Marshal đã bỏ sót một thứ nguy hiểm tiềm tàng mà đáng lẽ ra anh nên biết trước để mà đề phòng. Một người lính công binh, người đã đọc tấm bia vừa nãy, trong lúc tiếp tục công việc của mình đã phát hiện một phiến đá nhỏ hơn.

Trên đó khắc những dòng chữ ngay thẳng, với phong cách khác hẳn tấm bia chính, giống một bài thơ hơn là văn bia. Cũng bởi nỗi tò mò, cậu dùng tay phủi lớp bụi dày, và nhận ra bài thơ đó có tuổi đời ngang ngửa ngôi mộ này.

Bất chợt, đôi mắt người lính trẻ như mất tròng, khép hờ lại một cách vô thức, gương mặt đờ đẫn không tự chủ hành vi. Như thể có thứ gì đó thôi miên và thúc giục tâm trí, cậu bắt đầu đọc những câu từ cổ xưa ấy:

“Huyết trận hồng trần giữ xác thân,

Hồn thiêng tán hận dưới mộ phần,

Thức giấc phá trận thuận Chủ Thần,

Tỉnh trần linh thần hoàn nguyên thân.”

“Cậu đọc cái quái gì thế, Kael? Atom ở gần đó nghe thấy, hoảng hốt hét lên, vội vàng lao đến, hòng ngăn cản người lính cấp dưới.  “Dừng lại mau, đồ ngu này!”

Thế nhưng đã quá trễ, bởi Kael đã đọc xong câu cuối cùng trước khi Atom tóm được cậu. Ngay khi Kael vừa dứt lời, một khoảng không tĩnh lặng bao trùm lấy đại sảnh. Bỗng, ánh lửa xanh lam từ những ngọn đuốc trên tường chập chờn dữ dội, như thể có cơn gió mạnh nổi lên.

Hàng loạt thứ âm thanh răng rắc đầy khô khốc, mang theo thứ khí chất lạnh lẽo vang lên từ nắp quan tài. Cỗ áo quan vốn yên vị trên bệ đá, giờ đây rung lắc dữ dội, dường như có thứ gì đó sắp bước ra.

Bấy giờ Kael chợt tỉnh, như vừa bị điều khiển bởi thế lực nào đó, chỉ biết ôm đầu vì cơn đau. Cậu ta đảo mắt, dáo dác quan sát cảnh hỗn loạn xung quanh, sợ hãi, lắp bắp: “C-Chỉ huy… Xin lỗi… Tôi…”

“Lùi lại, Kael! Tất cả binh sĩ, tránh xa quan tài và đám tượng đá!” Ánh lớn giọng, đẩy lính của mình về sau, liếc mắt sang bài thơ khắc đá mà toát mồ hôi lạnh. “Các từ đầu ở mỗi câu thơ, là Huyết Hồn Thức Tỉnh… Đây là nghi thức cổ!”

Atom vừa nói xong, hàng loạt âm thanh nứt vỡ khác lại vang lên, nhưng lần này đến từ những thứ khác. Đạo quân tượng đá chợt ngẩng đầu, đôi mắt tím mang theo luồng khí đen kịt tỏa ra. Những con voi chiến, ngỡ rằng là hình tạc từ những bức tường, giờ đây bắt đầu gầm rú, phá đá bước ra.

“Xảy ra chuyện gì?” Victor hét lớn, giữ chắc khẩu súng ngắn không buông. “Sao tự dưng lại… Là tên nào động trúng cơ quan hả?!”

Bốn phía hầm mộ đột ngột chao đảo, rung lắc như đang ở trong tâm chấn của một trận động đất, tấm trần vỡ vụn không ngừng rơi xuống. Atom đưa tấm khiên lên che chắn, lớn giọng cảnh báo: “Tướng quân! Một binh sĩ bị thu hút bởi bài thơ lạ. Huyết Hồn Ma Tướng… Sắp tỉnh giấc rồi!”

“Tất cả!” Marshal đứng ở cầu thang, phất cao lá cờ hiệu yểm phép đang tỏa ánh sáng vàng rực, soi rọi xung quanh. “Rút lên mặt đất! Ngay!”

Ngay khi mệnh lệnh được ban, đồng loạt, toàn bộ binh lính dù đang trong trạng thái hoang mang, vẫn cố gắng di chuyển ngay hàng. Không ai chen lối ai, lần lượt hướng đến cầu thang dẫn lên trên mặt đất, rút khỏi hầm mộ đầy hiểm nguy.

Về phần Atom, vẫn không thể quên họa do cấp dưới vô tình gây ra, liền nắm cổ áo Kael, buông lời cảnh cáo: “Nếu chúng ta còn sống về nhà, cậu sẽ phải viết tường trình cho tôi. Đi mau!”

Khi người lính cuối cùng bước lên cầu thang, Victor liền nhìn lại, và nhận ra nắp quan lại bật tung, vỡ tan từng mảnh. Luồng khí màu đỏ đen xen lẫn, không rõ từ đâu trong các góc hầm mộ, đổ dồn về thể xác nằm yên trong đó, hội tụ thành một lớp sương mù ma mị.

Ngay lúc ấy, mọi dao động đều dừng lại, im bặt, như thể chưa từng có gì xảy ra. Victor, Marshal và Atom nuốt nước bọt, không rời mắt khỏi thứ chưa rõ là bạn hay thù. Atom tròn mắt, nghiến chặt hàm răng, cố gắng giữ bản thân bình tĩnh: “C-Cái gì kia?”

Và rồi, điều gì nên đến rồi cũng phải đến. Thân xác trong y táng đen, bật dậy như đòn bẩy, đứng trên mép áo quan, ma khí kín thân. Những cửa tủ bằng đá xung quanh mở toang, lộ ra bộ giáp đen bóng và hai thanh gươm phủ bụi mờ. Tất cả đồng loạt bay ra, hướng thẳng về phía vị Ma Tướng ấy.

Từng mảnh của bộ giáp lơ lửng tự điều chỉnh, rồi ghép nối lại trên người Huyết Hồn Ma Tướng, tạo nên những âm thanh leng keng đầy uy lực. Cuối cùng, hai thanh gươm bay vòng ra sau lưng, ghim chặt vào lưng giáp, hoàn tất quá trình quy hồi vũ trang của một bậc chiến tướng cổ xưa.

Vị đó ngẩng mặt nhìn lên, lộ ra đôi mắt đỏ rực như được tẩm bởi máu tươi, ẩn hiện sau mái tóc trắng như tuyết. Cặp nanh dài và nhọn nhe ra, hơi thở mang theo ma khí đen kịt tỏa ra nơi cửa miệng, ám ảnh đến tột cùng.

Bấy giờ cả ba mới có thể nhìn rõ hơn vị Ma Tướng thực thụ, đã từng sống và chiến đấu từ thời cổ đại, bên cạnh các Viễn Thần. Marshal run rẩy, mất hẳn vẻ điềm đạm trước đó: “C-Chúng… Chúng ta… Đ-Đã đánh thức thứ gì thế này?”

“Tướng quân! Binh sĩ rút hết rồi, đi mau!”

Mặc cho binh sĩ hối thúc, Victor vẫn cố ngoảnh đầu lại lần nữa, chiêm ngưỡng vẻ đẹp mang theo nỗi chết chóc cổ đại vừa thức giấc. Nghiến mạnh răng, mồ hôi lạnh đầm đìa, chảy từ trên trán xuống tận ngực giáp, ướt đẫm cả áo, cổ họng nuốt ực một tiếng, thở mạnh thầm nghĩ:

“Chết tiệt… Helen em yêu, Lily con tôi… Nếu còn sống, giá nào cũng phải dành một tháng bên họ…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!