Tập 02: Bàn cờ vận mệnh
Chương 17: Trên con đường vô danh
0 Bình luận - Độ dài: 5,031 từ - Cập nhật:
Rộng lớn và kiên cố, canh phòng cẩn mật, có lẽ chỉ bấy nhiêu cũng khó diễn tả được quy mô của căn cứ Tổng cục Trinh sát Tình báo Ám Vệ Đoàn. Vậy nhưng, tầng cuối cùng, nơi sâu nhất của kiến trúc ngầm này lại khác hẳn phần còn lại mà nó sở hữu, khi chỉ tồn tại duy nhất một căn phòng.
Vừa bước xuống khỏi bậc thang cuối cùng, đập vào mắt đội Mèo Du Hành là cánh cửa đã được mở sẵn. Hai bên là hai nàng mèo mun với khẩu súng trường đeo sau vai, súng ngắn giắt bên eo, thanh gươm trong tay, đứng im lưng thẳng không di chuyển.
Trên bắp tay họ đeo huy hiệu xám cấp cơ sở, thứ mà Mèo Du Hành đã từng đeo trước khi trở thành cán sự. Vừa thấy bóng dáng của Emy và đội Mèo Du Hành, họ rời trạng thái cảnh giới, cúi đầu hành lễ và trở lại dáng vẻ nghiêm trang, ngẩng đầu đồng thanh:
“Vệ Miêu số Ba Trăm Ngàn Hai Trăm Lẻ Chín và Vệ Miêu số Mười Hai Ngàn Tám Trăm, tham kiến ngài Tổng Miêu, tham kiến các tân cán sự Hạ Miêu.”
“Chà, tinh thần tốt đấy.” - Emy vỗ nhẹ nắm đấm lên ngực thể hiện hành động chào đáp trả, đồng thời trao cho họ ống tre mà bản thân đang giữ. - “Đây là lệnh triệu tập được Thống lĩnh ban xuống, hai cô xem rồi cho chúng tôi vào gặp chị ấy.”
Một trong hai nhận lấy ống tre, giải trừ phép niêm phong, lấy cuộn giấy lệnh ra đọc chăm chú từ trên xuống, không bỏ sót con chữ nào. Đọc xong, cô nhìn xuống góc cuối bên phải của tờ lệnh, kiểm tra dấu mộc đỏ kèm chữ ký đề rõ “Amelia”, rồi cất lại vào ống để trả cho Emy và nói:
“Xác nhận thông tin hợp lệ, chấp thuận cho qua. Mời vào, thưa ngài Tổng Miêu và các vị cán sự Hạ Miêu, Thống lĩnh đang đợi các vị ở trong.”
Dứt lời, họ thu lại đề phòng, dạt sang hai bên cửa nhường đường, đồng thời trở lại dáng vẻ nghiêm nghị của những nàng hộ vệ. Tuy vậy, trước lúc chính thức vào trong diện kiến vị Thống lĩnh quyền uy, Emy bỗng ngoảnh lại, buông câu cảnh báo bằng tất cả sự chân thành và nghiêm túc của mình:
“Nhớ kỹ, chị ấy hỏi gì đáp đó, đừng nói bất cứ gì ngoài lề, không thì tôi không cứu nổi các cô đâu.”
Các nàng Hạ Miêu cau mày nhìn nhau, biểu cảm bất an lộ rõ mồn một, dường như cảm nhận được sự sức nặng vô hình đang đè nén. Đôi ba giây do dự rồi cũng sớm trôi qua, cả nhóm nhanh chóng gật đầu tỏ ra hiểu ý, nước bọt nuốt ực xuống cổ họng nghe rõ vành vạnh.
Trong phòng, nữ yêu trong bộ y phục hầu gái sắc đen từ trên xuống dưới, kể cả váy trong, thứ lẽ ra mang màu trắng tinh khiết. Tóc cô buộc cao gọn gàng, bắp tay đeo huy hiệu ánh vàng kim, cầu vai có thêm một dấu chân mèo cũng là sắc vàng nổi bật và quyền lực.
Nàng ta chính là vị nữ yêu được toàn thể Ám Vệ Đoàn gọi là Thống lĩnh, cô gái chỉ mới chừng đôi trăm tuổi, rất trẻ so với tuổi đời vô hạn của thế giới này. Và hiển nhiên, đó không ai khác ngoài nàng hầu lãnh cảm Amy, còn được biết đến với tên đầy đủ là Amelia Grewenyan.
Cô ngồi tựa lưng trên chiếc ghế gỗ ngay sau bàn làm việc, chân bắt chéo, khuỷu tay chống cằm, tai thi thoảng giật nhẹ. Đôi mắt phản chiếu ánh đèn làm hắt lên ánh ngọc lục bảo sáng quắc, điềm đạm quan sát bản đồ chi chít những đường vẽ trên tường, mặc nhiên không lộ chút cảm xúc nào.
Dù đã vào phòng, kỳ lạ làm sao, Emy vẫn chưa cất lời nào, hay nên nói là chưa dám mở lời vì một lý do chẳng tỏ. Ngầm ra hiệu cho các Hạ Miêu, để họ đứng thành hàng ngang với tác phong trật tự nhất có thể, rồi chắp tay sau lưng, chân hơi dạng, lặng thinh đợi chờ.
Trên mặt đất bấy giờ, không gian đã hoàn toàn bước vào sự yên ả khi hầu hết các yêu đã yên giấc trong chăn. Mà dưới lòng đất, ngay trong phòng cấp lãnh đạo của lực lực được gọi là Ám Vệ Đoàn, đồng hồ cũng đang kêu “tích tắc” từng nhịp nặng nề.
Mặc dù phải đứng đợi dưới áp lực khủng khiếp từ cấp trên, Hạ Miêu số Năm Ngàn và đồng đội vẫn không rời khỏi dáng đứng trang nghiêm. Họ ở đó, chút phàn nàn thoáng qua trong đôi con ngươi cũng không tồn tại, giữ vững hàng ngũ trật tự, kiên nhẫn chờ lệnh.
Nửa giờ trôi qua, Amy lúc bấy giờ mới hạ khuỷu tay, gõ móng xuống mặt bàn ba lần, tạo nên thứ âm thanh khô khan và ngột ngạt. Thứ tiếng vang đó, nó như lưỡi dao ủ trong băng lạnh, một đường áp thẳng vào cổ họng những cô gái đội Mèo Du Hành.
“Ực…”
Tiếng nuốt nước bọt vang lên từ đội của Hạ Miêu số Năm Ngàn, nó không quá to, chỉ vừa đủ để nhận ra nỗi e sợ trong lòng họ. Dù rằng là những thành viên ưu tú nhất được tuyển chọn, nhưng có lẽ so với đẳng cấp của Amy, họ vẫn chẳng là gì.
Cặp mắt tuyệt đẹp mang khí thế u ám ma mị của cô chầm chậm đảo qua, ánh nhìn sắc lẹm mang đến cảm giác rợn người khó tả. Vẫn gương mặt như thể các dây cơ không hề hoạt động, cô cất giọng lạnh lẽo tựa lớp băng dày trên mặt hồ giữa cánh đồng phủ đầy tuyết trắng:
“Emy hẳn nói rồi nhỉ? Về sai sót của các cô.”
“V-Vâng… Thưa Thống lĩnh Amelia…”
“Chị… À không… Thưa Thống lĩnh Amelia!” - Emy lúc này mới chào bằng toàn bộ sự nghiêm trang của mình, thể hiện lòng tôn kính khó che giấu. - “Chi đội Mèo Du Hành, từng trực thuộc chi cục Tây Lĩnh, đã được em ký xét duyệt và đưa đến trình diện cũng như bàn giao.”
Amy lại im bặt không đáp, bình thản rót trà ra tách, hơi nóng bốc lên nghi ngút giữa không gian chẳng mấy ấm cùng. Lườm qua cả đội Mèo Du Hành, nâng tách nhấp môi một ngụm nhỏ rồi phả ra hương trà từ bờ môi căng mọng, giọng cô thấp và ngang như mặt nước lặng gió:
“Hết chuyện của em rồi , Emy, quay về đi. Nhớ lấy, đừng để công chúa nhận ra.”
“Vâng, thưa chị! Em xin phép ạ!”
Emy dõng dạc sau khi nhận được khẩu lệnh từ chị gái, hai chân đang dang ngang liền chụm lại, nắm đấm áp lên ngực trái hành lễ. Xong, không chút nấn ná, Emy lùi về sau ba bước rồi quay người, một đường thẳng ra cửa phòng rồi rẽ ngoặt hướng cầu thang chẳng dám ngoái đầu.
“Chúc may mắn nhé, Mèo Du Hành.”
Giờ đây chỉ còn lại mười một nàng Hạ Miêu đứng yên tại chỗ, hai chân khép chặt, đuôi hạ thấp cụp xuống theo bản năng chủng loài, tay bấu vạt áo. Đối mặt là vị Thống lĩnh trẻ nhất lịch sử của Ám Vệ Đoàn, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến nỗi nghe rõ cả tiếng nhịp tim đập loạn.
Thứ thần thái tỏa ra từ Amy khác hoàn toàn so với áp lực từ Emy, khiến cả đội của Hạ Miêu số Năm Ngàn bất giác lạnh cả gáy. Cô bắt chéo chân dưới gầm bàn, tựa hẳn tấm lưng nhỏ vào ghế, hai bàn tay đan ngón đặt lên đùi, mắt khép hờ. Thêm lần nữa, cô cất lên thứ âm giọng ngang đến rợn người:
“Giờ thì, bắt đầu thôi nhỉ, Mèo Du Hành? Tất cả chi tiết, giải trình hết cho tôi. Nhắc nhở, nói vào trọng tâm, hiểu chứ?”
“Vâng!” - Hạ Miêu số Năm Ngàn hô to, đứng nghiêm ép chặn cả hai chân vào nhau, đập mạnh nắm đấm vào ngực trái, đầu ngẩng cao. - “Chúng tôi đã sẵn sàng, thưa Thống lĩnh Amelia! Trước hết, tôi xin trình bày về sai sót không đáng có của mình và đồng đội !”
Nói là làm, Hạ Miêu số Năm Ngàn bắt đầu báo cáo toàn bộ quá trình theo chân Jeanne, Amy và Em, một từ cũng không thiếu. Từ lúc bắt đầu, cho đến kết thúc, từ khi còn ở Tây Lĩnh, cho đến dừng bước ở đích đến Nanh Sói, tất cả đều rõ ràng rành mạch.
Vì chuyến đi của Jeanne kéo dài hàng ngàn dặm, việc báo cáo lại tiến trình phải mất đến ba giờ, thời gian hiện cũng đã quá giữa khuya. Không biện minh hay giải thích lý do để cả đội bị lộ hành tung với Amy, cô chỉ đơn giản là trình bày mọi việc một cách cụ thể.
“Thưa Thống lĩnh Amelia, báo cáo hết.” - Hạ Miêu số Năm Ngàn chốt hạ sau khi trình báo toàn bộ sự việc, đồng thời dùng thiết bị hình hộp bằng gỗ ghi âm lại lời nói. - “Chúng tôi phạm sai lầm trong khi làm nhiệm vụ, để lộ hành tung bản thân dù với đồng minh, xin được chịu hình phạt theo quân pháp.”
Amy chưa vội thi hành hình phạt theo thỉnh cầu từ cấp dưới, dùng con ngươi vô cảm như xoáy sâu vào thâm tâm để nhìn họ. Bầu không khí lại thêm lần nữa lặng như tờ, sau chừng vài phút, Amy mới bắt đầu lên tiếng đưa ra quyết định của bản thân: “Ám Vệ Đoàn không được phép có sai sót.”
“Vâng, thưa Thống lĩnh Amelia.”
Mười một nàng Hạ Miêu bị khiển trách vẫn không chút ngụy biện hay là giải thích, chỉ nhận lỗi và cúi đầu chấp thuận mọi hình phạt. Có vẻ như dù cho bất kỳ sự trừng phạt nào giáng đầu, dẫu nặng hay nhẹ, họ vẫn không chút nề hà, kể cả mất đi chức vụ vừa được ban cho.
“Tuy nhiên…” - Ngay lúc họ nghĩ bản thân sẽ kết thúc tại đây thì Amy lại tiếp, ngữ điệu dịu đi đôi phần áp lực. - “Nhiệm vụ lần này, Mèo Du Hành công nhiều hơn tội, lại mang về chiến lợi phẩm quan trọng. Thế nên, hình phạt sẽ không ảnh hưởng quá nhiều, chỉ là tốn chút thời gian.”
Nói đoạn, Amy với tay bấm nút trên thân thứ thiết bị hình hộp khá to ở góc bàn, kề môi đến gần chiếc ống hình phễu và nói: “Thượng Miêu số Tám Mươi Hai, đưa chúng vào đây.”
“Rõ rồi ạ, thưa Thống lĩnh Amelia.”
Giọng nói phản hồi ngay tức thì sau khi Amy thả tay khỏi nút. Năm phút sau, một Thượng Miêu dẫn theo hơn bốn mươi bé gái tộc mèo mun tiến vào, đứa trẻ lớn nhất chỉ mới tám tuổi. Chưa hết, đi ngay sau hai mươi cô bé mèo mướp với hai mắt vàng rực, điều chưa từng có trong lịch sử Ám Vệ Đoàn.
Trong khi các thành viên còn lại của chi đội Mèo Du Hành vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Hạ Miêu số Năm Ngàn đã nhận thức được mọi chuyện, đánh liều hỏi thẳng: “Thống lĩnh Amelia, ngài định để cho chúng tôi nuôi dưỡng mấy đứa nhỏ này? Còn có… Mèo mướp ư?”
“Không sai.” - Amy gật gù, tóc mái đung đưa từng nhịp, bờ mi khép hờ tỏ ý hài lòng với sự nhận thức nhanh nhạy của số Năm Ngàn. - “Mèo mướp sở hữu sức bền có thể nói là vượt trội so với mèo mun, cùng khả năng chiến đấu và ngụy trang đa môi trường mà không cần y phục bổ trợ.”
Một Hạ Miêu khác nhìn những bé mèo mướp mà không khỏi tò mò, lập tức hóa toàn bộ nỗi hiếu kỳ của mình thành lời thắc mắc: “Ám Vệ Đoàn sơ khai đến nay chỉ toàn là mèo mun, lấy tính bí mật làm sức mạnh, nay lại… Lẽ nào ngài định…”
“Chính xác, Hạ Miêu số Năm Ngàn Lẻ Hai.” - Amy khẽ gật, đặt lên bàn xấp hồ sơ và tấm lệnh bài bạc có chữ “Chiêu” khắc chìm. - “Nuôi nấng đúng cách, chúng sẽ là những chiến binh toàn diện với sức mạnh vô song. Trong các nhiệm vụ quy mô lớn, sự hiện hữu của chúng ắt sẽ hữu ích.”
Amy dừng trong khoảnh khắc ngắn, lướt mắt qua những đứa trẻ đang hoang mang lạc lõng giữa căn cứ mà chúng chưa bao giờ dám nghĩ đến. Đôi tai trên đầu giật nhẹ, cô nói: “Từ nay, Mèo Du Hành sẽ quản lý và đào tạo chúng. Hình phạt này, các cô không phản đối chứ?”
“Thưa Thống lĩnh Amelia, không ạ!” - Toàn đội Mèo Du Hành đồng thanh hô to, khí thế hào hứng ngút ngàn. - “Chúng tôi sẽ hoàn thành bất cứ nhiệm vụ nào được giao, tuyệt không phàn nàn! Vì Vương quốc Vạn Yêu bất diệt, vì Đại tộc Bách Yêu trường tồn! Xin thề!”
“Tốt, trừ Hạ Miêu số Năm Ngàn, tất cả có thể đi.”
Lời của Amy làm cho cả nhóm thoáng do dự nhìn nhau với nỗi lo lắng, không hiểu và cũng chẳng biết chuyện gì sẽ đến. Nhưng có vẻ do đã được huấn luyện bản năng từ nhỏ, họ không hỏi thêm liền gật nhẹ, nhất loạt đứng thẳng người hành lễ.
“Rõ, thưa Thống lĩnh Amelia! Chúng tôi xin phép lui!”
Xong, các nàng Hạ Miêu liền hành lễ rồi dẫn những đứa trẻ rời đi, mang theo trách nhiệm quan trọng trên đôi vai. Lạ thay, nàng nữ yêu vốn lạnh lùng vô cảm thường ngày chợt nhìn theo những đứa trẻ, những đại diện của thế hệ tiếp nối, với thứ biểu cảm dịu dàng và ấm áp chưa từng thấy.
Hiện tại, căn phòng chỉ còn duy nhất nàng đội trưởng, chân mày nhíu vào nhau đầy bối rối, pha lẫn nỗi e dè mà bản thân ra sức giấu giếm. Khoảnh khắc vô tình bắt gặp ánh nhìn vừa rồi của Amy dành cho những đứa trẻ ấy, cô đã nhận thức được tâm tính ẩn sâu trong vỏ bọc kia.
Khi Hạ Miêu số Năm Ngàn vẫn đang đợi chờ, Amy bỗng lấy từ túi áo một ống tre được sơn đen, hai đầu bọc nút được yểm phép. Chậm rãi đặt nó lên bàn, ngã người tựa vào lưng ghế, đầu hơi nghiêng, gác má lên tay, cô trầm giọng khẽ nói: “Nhiệm vụ cho riêng cô, cầm lấy đi.”
“Vâng ạ.”
Y lệnh, nàng Hạ Miêu bước đến cầm ống tre, giải trừ phép rồi mở nút đậy, lấy ra tờ giấy hơi ngả vàng có viền đỏ, đọc lướt qua nội dung bên trong. Tròn xoe mắt, hết nhìn từng dòng chữ nắn nót lại nhìn thẳng Amy, cô hỏi: “Đây… Lẽ nào ngài định thay đổi kế hoạch?”
Sắc mặt Amy vẫn chẳng chút đổi thay, thản nhiên rót trà ra tách, dòng nước màu nâu đục tạo nên âm thanh róc rách vui tai. Từ tốn nâng tách ngang mũi ngửi qua, tận hưởng hương trà dịu nhẹ, cô khẽ trả lời: “Tình báo vừa được gửi về, ta đã đọc qua. Thịnh Long có gì đó rất lạ, kẻ cạnh hắn…”
Khép hờ hai hàng mi cong, nhìn vào khoảng không vô định phía trước, giấu đôi con ngươi lóe ánh lục bảo, cô tiếp: “Ta cần mở đường cho công chúa, thế nên hiệm vụ lần này phải làm cho thật tốt”
Dừng lời một đoạn, Amy lại đưa ra thứ thiết bị khác, nhìn ngoại hình hệt như hộp liên lạc mà cô sử dụng. Tuy nhiên, thứ mà Amy đưa ra có lớp vỏ bằng kim loại nhẹ tích hợp quai đeo, viên đá phép màu đỏ thay vì xanh lá, yêu khí dao động ổn định. Đẩy nó về trước, cô giải thích:
“Đây là điện đài vô tuyến đa kênh, được chuyển giao sản xuất bởi Vương quốc Lotussia. Thứ này có độ ổn định cao, sớm sẽ thay thế tất cả hệ thống liên lạc cũ. Đây là hàng mới, nhớ bảo quản tốt đấy.”
“Rõ rồi ạ!”
Thế là nàng Hạ Miêu tuân y mệnh lệnh đã nhận, đeo máy liên lạc ra sau lưng rồi tức tốc quay người rời đi. Còn riêng Amy, cô vận yêu thuật đóng sầm cửa, gác hờ cằm lên tay, đôi đồng tử thu lại, hình thành sọc đen ở giữa, khẽ thì thầm: “Thời gian không còn nhiều, không thể chần chừ được nữa.”
Nói rồi cô đảo mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng vàng thấp thoáng ẩn hiện sau những gợn mây buổi khuya. Đêm đang dần kết thúc, trăng hạ nhường chỗ cho mặt trời sắp lên, nhưng ngày cũng chóng hóa thành đêm, hệt như cách thế sự không ngừng đổi thay luân chuyển, khó lòng đoán định.
Thời gian rồi cũng tiếp tục trôi, chẳng đợi chờ bất kỳ ai, mang đến bao cơ hội và những biến động khôn lường. Hai tuần chóng trôi trôi qua, ngay lúc này, tại phủ đệ của nhà họ Liễu, tọa lạc gần trung tâm kinh thành Bắc Uyển phồn hoa, Hoàng quốc Long Tinh…
Tiếng “choang” cực lớn vang dội khắp sân, Liễu Hàn bấy giờ đỏ mặt tía tai, chiếc cốc ngọc bị ném vỡ ngay trước mắt. Gã siết chặt lòng bàn tay, các khớp căng cứng trắng bệch kêu rôm rốp liên hồi, điên cuồng quát tháo: “Chết tiệt! Kha nhi sao đến nay vẫn chưa có tin tức? Các ngươi làm việc kiểu gì?”
Cách chân gã chừng năm bước, những nô bộc lẫn đám tư binh không dám ngẩng đầu, chỉ có thể quỳ một gối, tay chống đất, hứng chịu cơn thịnh nộ. Giấu cả hai tay sau lưng, đi đi lại lại với dáng vẻ lo âu tột độ, Liễu Hàn cắn răng nghiến lợi, gầm gừ bực dọc:
“Kha nhi… Nếu nó có mệnh hệ gì, dòng chính Liễu gia sẽ tuyệt tử tuyệt tôn, gia tài khó tránh rơi vào tay dòng thứ… Khốn nạn!”
Từ xa, có nàng tiểu thư trong bộ váy áo lụa là sặc sỡ sắc xanh lam, âm thầm nấp sau cột trụ lớn, dõi theo sự tình ồn ào ngoài kia. Tựa hẳn lưng vào cột để lẩn trốn sự chú ý, cô lén nhìn ra, nuốt nước bọt thì thầm: “Ca ca… Lẽ nào thực sự đã…”
Gã vừa càu nhàu, vừa đấm mạnh vào không khí nghe vùn vụt, khiến cả những nô tì trong phủ cũng phải giật thót. Đúng lúc ấy, một nên nô bọc hớt hải chạy vào, vừa cười hớn hở vừa chỉ tay về phía cửa chính, phấn khích lắp bắp: “L-Lão gia! Đ-Đại… Đại thiếu gia về rồi!”
“Ngươi nói sao?”
Liễu Hàn mừng rỡ nhìn nô bọc, rồi không chần chừ liền quay ngoắt về lối đi dẫn ra đường chính của phủ đệ. Khi vừa bước qua bậc cửa, gã rạng rỡ không nói nên lời, lao người thật nhanh, ôm chầm lấy bóng hình chàng thanh niên cao to lực lưỡng.
Kinh ngạc biết bao nhiêu, khi mà người mà Liễu Hàn đang ôm chặt lại sở hữu gương mặt giống hệt chiếc đầu mà đội Mèo Du Hành đã dâng. Chậm rãi đặt hai tay gân guốc lên đôi má thanh niên kia, gã không kiềm chế được cảm xúc, giọng ồm ồm: “Kha nhi! Con trai! Con về thật rồi?”
“Phụ thân.” - Liễu Kha gật đầu, để yên cho cha hắn sờ nắn gương mặt điển trai nhưng có phần hơi ngâm. - “Hài nhi đã về rồi, từ nay sẽ không cần phải đi xa nữa.”
“Tốt! Tốt quá! Thật tốt quá rồi! Mau! Theo cha!”
Liễu Hàn cười lớn như chính mình trúng được vụ mùa bội thu sau hàng ngàn năm đằng đẵng, liền tức tốc kéo Kha vào gian nhà chính. Khi lướt ngang qua nàng tiểu thư đang lấp ló bên cột trụ, Kha chợt dừng lại áp sát, mặt đối mặt, mỉm cười lướt ngón tay trên bờ má cô và hỏi:
“Không mừng ca ca về sao, Như Yên?”
“Buông ra, tên khốn!” - Cô gái có tên Liễu Như Yên thẳng thừng gạt tay Liễu Kha, tạo nên âm thanh đánh chát một tiếng, lườm gã bằng nửa mắt. - “Ngươi có lúc nào xem ta là muội muội sao? Thật khó hiểu, sao kẻ như ngươi lại sống dai đến thế? Một đám xu nịnh, thượng đội hạ đạp, kẻ thù của dân!”
“Như Yên! Câm mồm cho ta!”
Sau tiếng quát vang dội của Liễu Hàn là một cái tát trời giáng vào má trái của Yên, khiến cô ngã nhào xuống nền, miệng rỉ máu. Chưa chịu thôi, gã rút cây gậy chống nạm vàng sang trọng, đánh mạnh vào thân thể Như Yên, nhưng cô tuyệt nhiên không kêu một tiếng, chỉ giơ tay chống đỡ.
“Nếu không vì còn giá trị liên hôn, ngươi nghĩ bản thân thật sự có giá trị sao!” - Liễu Hàn lại quát tháo đay nghiến, dùng gậy quất liên hồi vào cơ thể nhỏ nhắn mảnh mai. - “Ngươi giống hệt con ả đó, chỉ là thứ vô dụng!”
Bấy giờ, Yên không chịu đựng được nữa, liền túm chặt đầu gậy, nghiến răng cắn lợi, trừng đôi mắt căm phẫn, lớn tiếng phản lại: “Mẹ tôi thì sao chứ? Mẹ con tôi đã làm gì sai? Ông lấy cớ gì mà ngày nào cũng chà đạp?”
“Ngươi sinh ra là hạng nữ nhi đã là sai rồi!” - Liễu Hàn giật mạnh, đầu gậy tuột khỏi tay Yên, để lại đường rạch lớn rướm máu. - “Mà con ả đó sinh ra ngươi chính là cái sai của ả! Một lũ vô năng!”
Nói rồi, gã trở đầu gậy chống, nơi phủ lớp vàng dày cộm, hòng đánh Như Yên nặng hơn mà chẳng màng đến phận máu mủ. Khoảnh khắc ấy, gã bất ngờ bị đứa con trai của mình chụp lấy cổ tay ngăn lại, ngữ điệu van xin: “Phụ thân, Yên nhi muội ấy hẳn không cố tình, xin người giơ cao đánh khẽ.”
“Được được, nghe con, nghe hết theo con.” - Liễu Hàn cười khà, bỏ mặc Yên để cùng Kha vào trong mà chẳng buồn bận tâm thương tích vừa gây ra cho cô con gái duy nhất.
Riêng về Như Yên, cô ngồi bệt tại chỗ, một tay ôm má, nhìn theo bóng lưng của người anh trai vừa trở về sau nhiệm vụ dài. Tuy nhiên, dường như có điều gì đó đã hằn vào tâm thức, khiến cô đảo mắt ngờ vực, thì thầm tự hỏi: “Tên này… Bình thường đâu dễ bỏ qua mình? Chuyện này là sao đây?”
Đoạn, cô chống gối đứng dậy, phủi bụi trên vạt váy và đùi, mắt vẫn chưa chịu rời khỏi Kha, biểu cảm lộ rõ hoài nghi. Vén ống tay áo lau vết máu trên môi do cú tát vừa nãy, vội vã chạy vào góc khuất nơi không ai qua lại, xem chừng rất gấp gáp.
Len lỏi vào nơi mà mọi tầm mắt không thể săm soi đến, Như Yên kiểm tra xung quanh kỹ lưỡng, hết ngó trái lại sang phải, trên rồi dưới. Khi đảm bảo không có ai ở gần mình, cô mới nhắm hờ mắt, kết các ngón tay thành dấu ấn hình giọt nước giữa đài hoa, miệng niệm chú:
“Thiên linh linh, địa linh linh, tứ phương bát hướng khấn Đạo Linh, phục thiên bái địa thỉnh Quang Minh, Chư Thần nghe khấn khẩn hiển linh…”
Mỗi bàn tay chìa hai ngón trỏ và giữa duỗi thẳng, hai tay dang rộng theo chiều nan quạt hướng lên bầu trời. Đợi khi sắc trời thay đổi, Yên thu tay lại, tạo thành quả cầu ánh sáng giữa ngực rồi tung nó lên không trung và hô khẽ: “Thiên Địa Càn Khôn Pháp, cấp cấp như luật lệnh, khai đạo nhãn!”
Vừa dứt chú niệm, mắt Yên lóe lên ánh sáng vàng rực, đặt toàn tâm ý của mình lên những gợn mây đang lặng lờ trôi. Dường như nhận ra được gì đó, hoặc chính xác hơn là thấy được gì đó trong mơ hồ, vầng trán cô tuôn rơi vài giọt mồ hôi lạnh ngắt, đến thở cũng phải chậm lại.
“Hự… Chết tiệt… Bị phản phệ rồi…” - Bỗng Yên nhăn mặt ôm ngực loạng choạng, mắt mũi và miệng đều rỉ máu, phun ra ngụm máu tươi, mặt tái xanh tựa mất đi sinh khí. - “Thiên cơ quả nhiên không dễ nhìn, vẫn nên ít dùng lại thì hơn.”
Mím môi cố gắng gượng lại, điều tiết hơi thở, cô bấm đốt ngón tay tuần tự từ nơi đầu ngón trỏ, lời thoang thoảng tựa như gió sớm: “Long Hoàng tạ thế, Long Nữ giáng trần, họa triều tàn vong, muôn dân thái bình… Hoàng triều Đại Long, xem ra khí thế sắp tận rồi…”
Nhanh chóng đưa tay vào trong áo, lấy ra con hạc giấy đặt giữa lòng bàn tay rồi kết ấn hình đóa hoa, môi khẽ mấp máy. Cô cắn ngón tay, quét máu lên thân và niệm thêm vài câu chú, con hạc giấy vô tri vô giác liền cử động hệt như sinh vật sống.
“Gửi thứ này cho Xảo tỷ tỷ. Đi!”
Tức thời, con hạc giấy rùng mình tung cánh rời khỏi lòng bàn tay Yên bay đi và biến mất vào khoảng không trên cao. Lần nữa để mắt đến người anh trai mình, vẫn bóng dáng cười nói cùng cha trong sảnh phòng, thi thoảng lại nhìn sang hướng cô với ánh nhìn trìu mến.
Nhưng trong một giây ngắn ngủi, Kha chợt nháy mắt với Yên, hành động nhanh đến nỗi chỉ mỗi cô thấy được. Tóc gáy cô dựng lên bởi ánh mắt ấy, tuy nhiên lập tức hiểu được những gì đang xảy ra hiện tại, ngay trong chính căn biệt phủ này.
“Ra thế….”
Yên nhếch môi khi quan sát được ánh mắt đó từ Liễu Kha, lại chú ý đến cha mình với ánh lườm nửa mắt, vẻ mặt khinh bỉ khó lòng giấu được. Không buồn bận tâm thêm, cô phất tay, quay lưng ung dung rảo bước, vừa băng bó lại bàn tay bị thương, vừa nở nụ cười chứa đầy mưu mô hiểm độc.
Mặc dù vậy, Như Yên và những kẻ khác trong phủ lại không mảy may nhận ra hàng chục bóng hình áo đen đứng trên mái nhà trong góc khuất nọ. Họ có ngoại hình khá tương đồng với chủng tộc mèo mun, thế nhưng chiếc đuôi lại có phần dài hơn, cũng như đôi tai mèo có chóp nhọn hơn trông thấy.
Một nữ yêu với y phục đen, cổ đeo khăn xám, ốp bọc ống tay đồng màu khăn, tựa nhẹ vai vào vách tường, âm thầm quan sát. Cau mày trầm tư, pha lẫn ánh mắt khó hiểu, cô khẽ nói: “Triều đình không thể nào hành động nhanh vậy được… Liễu Kha kia rốt cục là ai chứ? Lạ thật…”
Ngồi xổm cạnh bên là cô gái với đuôi tóc buộc cao gọn gàng, đuôi phe phẩy tựa con rắn uốn éo chui ra từ chấm lưng, giọng thánh thót: “Giờ làm gì đây, đội trưởng? Chuyện bắt đầu lệch kế hoạch rồi.”
“Làm gì à?” - Nàng đội trưởng nói, vừa ngồi xuống cạnh bên, vừa lấy gói thịt khô ra nhai nhồm nhoàn trong miệng. - “Theo lệnh điện hạ, tiểu đoàn Chín vẫn phải án binh, theo dõi tình hình, hiểu chứ?”
Các nàng linh miêu nhìn nhau, cùng gật đầu, giọng hạ thấp nhưng vẫn chứa đầy sự kỷ luật của tầng lớp quân đội: “Vâng, thưa đội trưởng Linh Miêu số Ba Trăm.”
“Tốt.”
Nhận ra tín hiệu rung từ trong túi, Linh Miêu số Ba Trăm gác một chân lên đỉnh mái, kê khuỷu tay lên gối, lấy hộp liên tín áp lên tai. Sau vài phút im lặng, dường như đang nghe tin từ ai đó, cô cất lại máy vào túi, nhìn lướt qua đồng đội, thanh giọng nhỏ vừa đủ nghe:
“Lệnh mới, kế hoạch thay đổi, tiểu đoàn Mười Hai bên phía trung đoàn Năm sẽ đến hỗ trợ, chuẩn bị hành động. Vì Vương quốc Vạn Yêu trường tồn, vì Đại tộc Bách Yêu bất diệt.”
“Rõ, thưa đội trưởng. Vì Vương quốc Vạn Yêu trường tồn, vì Đại tộc Bách Yêu bất diệt!”
Sau khẩu lệnh, kinh ngạc làm sao khi không chỉ vài chục mà đến hàng trăm yêu nữ linh miêu lộ diện, nhìn nhau gật đầu. Họ đồng loạt đứng lên thi triển phép, trong tích tắc đã hòa vào sương khói biến mất, như chưa từng xuất hiện.
Bầu trời vốn tỏa hào quang rực rỡ của Hoàng quốc Long Tinh giờ đây kéo mây cuồn cuộn, trùm kín cả vùng rộng lớn. Mà nơi tận cùng lục địa, ngọn gió Nam đang dần nổi lên, thuận theo ánh mặt trời rực rỡ, tựa hồ xua tan mây mù phương Bắc suốt hàng thiên thiên kỷ đằng đẵng.
0 Bình luận