Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 26: Họa biên thùy

Chương 26: Họa biên thùy

Sớm tinh mơ của một ngày đầu thu, mặt trời hãy còn chưa tỏ, sương trắng chưa tan, bao trùm lấy dãy núi khét tiếng mà ai cũng sợ phải bước vào. Nơi đó, với sương mù xám xịt khác thường bao phủ quanh năm, chính xác là dãy núi Hắc Vụ, cũng là nơi gần nhất, kết nối tuyến đường sang Vạn Yêu.

 

Sau nhiều tháng chờ đợi, bè lũ giặc cỏ Cố Phùng hiện không còn kiên nhẫn ở yên một chỗ, giờ đây đã vang lên những động tĩnh đầu tiên. Tất cả lũ cướp hiện đã rời sơn trại, mang theo đao kiếm, giáo mác, và cả súng hỏa cũ kỹ, một đường hướng thẳng ra khỏi cổng lớn mà chúng ngạo nghễ dựng lên.

 

Con đường đất mòn vắng lặng sau những lần dày xéo bởi lũ cướp, lúc bấy giờ vang vọng tiếng chân ma thú rầm rập. Tuy nhiên, trong ánh mắt của những nàng Ám Miêu đang âm thầm quan sát, chúng không tiến về sông Minh Nguyệt như dự đoán, trái lại, hướng mà đám cướp nhắm đến lại là…

 

“Chết tiệt, xem ra không ổn rồi…” - Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai, đội trưởng của đội Mèo Săn Đêm, bấy giờ siết chặt nắm tay áp lên thân cây, tặc lưỡi khó chịu. - “Chúng đang di chuyển lên phía Bắc, dù vẫn trong dự liệu, nhưng thế này lại khó khăn hơn rồi.”

 

Đúng lúc nhóm của cô đang âm thầm quan sát, từ xa, một con mèo mun có kích thước to bất thường nhảy qua từng cành cây, hướng về phía nọ. Dù nói là mèo, nó lại cao đến thước rưỡi, mỗi bước nhảy đều vô cùng nhanh và chuẩn xác đến từng li, lại hoàn toàn không có lấy chút động tĩnh va chạm.

 

Khi đến được chỗ đội trưởng của Mèo Săn Đêm, con mèo mun ấy xù lông, yêu khí bao bọc lấy thân thế, hóa thành một cô gái trẻ. Mím môi vuốt lấy vạt váy tốc lên và chỉnh lại phần ngực của áo ngoài bị căng cứng, rồi cô ngồi xổm xuống, chiếc đuôi ve vẩy nhẹ, đôi tai khẽ giật, cô ấy nói nhỏ:

 

“Đội trưởng, lũ giặc cỏ ấy không qua sông, đám thám báo Long Tinh chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Có lẽ bọn chúng bị rút về Bắc Uyển cả rồi, tính sao đây?”

 

Nàng Ám Miêu ấy gương mặt toát ra biểu cảm chứa đựng sự lo lắng, xem chừng lo ngại kế hoạch bị đảo chiều. Nhưng dù rối ren là thế, bất an là vậy, nhưng trừ hỏi ra thì tất cả Ám Miêu vẫn không rời vị trí, lặng lẽ đứng yên đợi lệnh từ cấp trên.

 

“Đừng gấp, đợi thêm chốc nữa đi đã.” - Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai cất lời sau vài giây suy tính, hàng nheo lại, sắc mặt lạnh như tiền. - “Chờ xem chúng đi đến đâu, sau đó tính tiếp. Mở căng mắt các cô ra đi, đừng lơ là dẫn đến tắc trách.”

 

“Vâng, đội trưởng.”

 

Toàn bộ Ám Miêu dưới trướng của Hai Trăm Hai Mươi Hai đồng thanh đáp khẽ, không ai bảo ai, lặng thinh chẳng hỏi thêm câu nào. Họ đặt tay lên chuôi dao găm, đôi mắt thu lại yêu khí, ngăn ánh sáng tỏa ra từ đôi con ngươi, hoàn toàn chú tâm vào mục tiêu trước mắt, khóa chặt đoàn cướp dưới kia.

 

Hiện tại, Cố Phùng vác đao lớn trên vai, ngồi gác chân trên lưng con ma thú hình hài thằn lằn khổng lồ, nhìn chăm chăm về trước. Gã nâng bầu rượu nốc ừng ực, một tay nắm gáy cô gái không mảnh vải che thân, ấn mạnh đầu cô xuống hạ thân mà suýt xoa tận hưởng với hành vi đồi bại đầy bạo lực.

Trên con ma thú theo sau, Trình Lôi đang di chuyển không ngừng trên thân thể lõa lồ của một cô gái trẻ. Người con gái đáng thương ấy nước mắt chảy dài trên má, hạ thân bầm tím rướm máu, mắt sớm không còn hi vọng. Họ Trình chợt gầm lớn, cô gái ngửa nhẹ đầu, nhăn mặt đau đớn mà cam chịu.

 

“Đương gia, thuộc hạ đang tò mò…” - Trình Lôi chưa thỏa mãn, tiếp tục dùng bàn tay hộ pháp siết cổ cô gái, không ngừng tác động cơ thể đầy mạnh bạo, quay sang Cố Phùng với ánh nhìn tò mò. - “Kế hoạch chẳng phải sẽ vượt sông sao? Cớ nào lại thay đổi như thế này?”

 

Cố Phùng nở nụ cười man rợ, dồn lực đạp mạnh vào bụng cô gái mà gã vừa bạo hành, khiến cô ói ra máu gục xuống. Gã vác đao lên, một nhát chém ngang khiến thân thể đầy vết thương kia đứt lìa hai mảnh, rơi khỏi ma thú và bị giẫm nát tức thì. Gã liếc mắt nhìn xuống, nhe răng cười khà và nói:

 

“Ngu dốt, ngươi không thấy bề rộng hai bờ sau lũ à? Vượt sông kiểu gì với nước chảy xiết thế kia?”

 

“Da dả da dả… Ra thế, đương gia thật cao minh.” - Trình Lôi cười khà, luôn miệng nịnh hót gã tướng cướp với những lời a dua. - “Đã vậy, ta sẽ đi chiếm thêm vài ngôi làng, bắt thêm vài trăm ả đàn bà để lấp đầy khoảng trống của lũ hàng thải, nói đúng không đương gia?”

 

“Đúng ý Cố mỗ, quả là cánh tay đắc lực của ta. Khà khà khà.”

 

Cố Phùng đắc ý cười lớn, nâng bình rượu nốc ừng ựng, rồi ném nó vào cơ thể một cô gái khác đang sợ hãi, vẫy tay ra hiệu cho cô lại gần, miệng tậm tặc tỏ vẻ cay cú: “Chỉ tiếc Cố mỗ không được nếm mùi vị nữ yêu, thật đáng giận. Sẽ có một ngày, lũ yêu nữ phải quỳ xuống dưới chân ta mà phục vụ.”

 

Cố Phùng tự tin phát ngôn, không hay biết từ trên những tán cây lâu năm cao vút và rậm rạp, hàng trăm Ám Miêu vẫn đang lấy chúng làm mục tiêu. Họ ở yên đó, đuôi quất mạnh vào thân cây, siết chặt nắm tay, nanh nhe ra, đôi mắt ngập tràn sát ý và nỗi căm phẫn với hành động tàn bạo chướng mắt.

 

“Đội trưởng, cứ thế này họ chết hết mất.”

 

Một Ám Miêu cấp dưới lên tiếng, vẻ mặt căng thẳng, pha lẫn cơn giận dữ khó giấu từ trong đáy mắt, lông đuôi xù lên thấy rõ. Rồi kế đó, đồng đội của cô hết nhìn những cô gái đang chịu cảnh hành hạ thể xác, lại quay sang đội trưởng của mình, nắm lấy tay áo, giọng khẩn trương:

 

“Đội trưởng, những con người đó không chờ được nữa đâu! Mau xin lệnh từ chi cục đi!”

 

Dẫu cho lo lắng là vậy, ngạc nhiên thay họ vẫn giữ vững vị trí, cố gắng nhẫn nhịn cơn khát máu, ngăn bản thân làm ra hành động làm lộ vị trí. Đến lúc này, nàng đội trưởng mèo xem chừng không thể đợi được nữa, đưa tay lên vai, truyền yêu khí vào hộp liên lạc, giữ chặt nút bấm, áp sát môi kề cạch.

 

“Đây là Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai, đội Mèo Săn Đêm, gọi chỉ huy chi cục Tây Lĩnh.” - Nàng nàng đội trưởng mèo nối liên lạc, giọng gấp nhưng không mất bình tĩnh. - “Báo cáo, có biến, con mồi không vượt sông mà quay ngược lên phía Bắc, con tin đang bị chúng giết dần. Xin chỉ thị gấp.”

 

Nói xong, cô thả tay, lại thu yêu khí, tức thời viên đá yêu năng đính trên máy nhấp nháy, tự động tỏa ra yêu lực dao động. Chưa đến năm giây kể từ khi báo cáo được gửi đi, viên đá phép lại lóe sáng bởi phản ứng yêu khí, đầu tín hiệu bên kia giọng phản hồi không chút chậm trễ:

 

“Đây là Hạ Miêu số Mười Hai, sở chỉ huy chi cục Tây Lĩnh, đã tiếp nhận báo cáo.”

 

Dừng chốc lát, dường như đang suy tính quyết sách tiếp theo, và chỉ trong chưa đến năm giây, Hạ Miêu kia lại nói: “Theo tình báo vừa nhận, có tin đồn về hoàng lăng lan truyền trong Long Tinh, dự đoán chúng có thể sẽ sớm hay tin và tiến về Bắc Uyển. Tiếp tục theo dõi, không can thiệp, lệnh hết.”

 

“Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai, xác nhận mệnh lệnh!” - Nàng chỉ huy của đội Mèo Săn Đem đáp, nhìn sang những cấp dưới đang nghiến răng ken két, biểu cảm cam chịu. - “Các chị em, nghe thấy cả rồi chứ? Không ai được manh động, tiếp tục theo dõi, tránh bứt dây động rừng.”

 

Nghe qua mệnh lệnh mới, các thành viên của đội nhìn nhau, lại hướng ánh mắt đến những cô gái bị dày vò bởi đám cướp, nỗi xót ra hiện hữu. Vậy nhưng sự kỷ luật hà khắc lại không cho phép các yêu nữ mèo làm trái lệnh đã giao, chỉ đành gật đầu chấp nhận, thở dài đáp khẽ: “Tuân lệnh, đội trưởng.”

 

“Khoan, đằng kia là… Đội trưởng, nhìn kìa!”

 

Một Ám Miêu khác chỉ tay về phía cánh trái của lũ cướp, đồng đội lẫn vị đội trưởng kia thấy thế cũng tò mò nhìn theo. Tại đó, trong lùm cây rậm rạp, nơi mà tầm bao quát của lâu la Cố Phùng không thể quét đến, có lực lượng áo vải đen, đeo khăn che nửa mặt, tay cầm súng hỏa dài, đang từ từ tiếp cận.

 

“Con người ư?” - Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai nheo mắt hiếu kỳ, khụy gối hạ thấp người ngồi xuống cành cây, đồng thời ra hiệu toàn quân thi triển yêu thuật che giấu, môi khẽ nở nụ cười. - “Kịch hay đến rồi, đã thế thì cứ xem thôi vậy, không cần ra tay nữa, cũng chẳng cần áy náy gì.”

 

Cô vừa dứt lời, bên dưới kia, có người đàn ông chủ động tuốt kiếm, giương thẳng trực diện vào hàng ngũ bọn cướp cùng tiếng hô vang. Ngay lập tức, hàng loạt người áo đen đứng phắt dậy, để lộ quân số lên đến gần nửa vạn, chĩa họng súng vào đám Cố Phùng mà bắn, khói lửa mịt mù khắp mọi nơi.

 

“Có phục kích! Có phục kích!”

“Chết tiệt! Bên mạn phải! Chúng ở bên mạn phải!”

 

Sau loạt đạn đầu, quân cướp bắt đầu rối đội hình, rút súng bắn trả trong hỗn loạn, nhưng xem chừng chẳng mấy hiệu quả. Trong khi chúng chỉ biết bắn bừa bãi mà không ngắm kỹ thì ở phe bên kia, hàng xạ thủ thứ hai đã thay thế cho hàng đầu rút về nạp đạn, rồi lại thêm tràng tiếng nổ inh ai vang lên.

 

Mỗi lần như vậy, hàng chục, rồi đến hàng trăng, và hơn ngàn tên cướp đổ gục, số còn sống thì kháng cự vô vọng, thậm chí bắn nhầm cả lính phe chúng. Ngay sau đó, mặt đất bất ngờ rung chuyển dữ dội như có tâm chấn ở đâu đó gần đây, lính súng hỏa cũng không do dự mà nhanh chóng rút về.

 

Khoảnh khắc tĩnh lặng giữa chiến trận khói lửa, một tên trong số chúng tò mò đứng dậy từ đống xác chết của đồng bọn, dáo dác nhìn quanh. Tiếng hú gió rềnh vang, mặt đất rung chuyển, hàng chục cỗ máy tựa thuyền cạn dần tiếp cận, chậm rãi quay ngang thân, cửa sập bên hông xe lần lượt mở lên.

 

“Đ-Đó… Đó là thứ quái quỷ gì vậy?” - Gã cướp ấy trợn mắt bàng hoàng, đứng chết lặng như một pho tượng, tay cầm súng nhưng chẳng thể nào nhấc nổi để mà bắn trả.

 

Trong khi đó, một tên khác xem chừng đã nhận ra bởi từ những hốc cửa được mở, ba khẩu đại pháo chầm chậm hướng nòng ra ngoài. Gã mở trừng đôi mắt đầy kinh ngạc, sau vài giây ổn định tinh thần liền nhận ra gì đó, quay ngoắt sang đồng bọn và hét khản cả giọng, nước bọt văng tung tóe:

 

“Là pháo! Cúi xuống mau!”

 

Ngay sau lời ấy, những khẩu pháo bắt đầu vang lên tiếng nổ long trời, bắn phá từng đợt vào đội hình quân Cố Phùng. Không như thứ được dùng bởi quân Đại Long khi giao chiến với Lotussia vài tháng trước, lần này nó sử dụng đạn chì nhỏ, đạn bi ghém tỏa rộng thành từng chùm như hạt hoa cải nở rộ.

 

Dù nói là nhỏ, kích cỡ đạn bi chì bọc đồng vẫn tương đương nắm tay đứa con nít, gây ra sát thương vô cùng lớn cho chúng. Khi bị trúng đạn, vô số các viên bi găm vào da thịt bè lũ giặc cỏ ấy, xé nát cả cơ thể chúng thành từng mảnh, thịt vụn và máu be bét khắp nền đất, ướt đẫm cả mảng rừng.

 

“Mẹ kiếp! Chết đi!” - Gã cướp vừa rồi điên tiết đến nổi đỏ gân mắt, siết chặt súng trong tay, kéo chốt đánh lửa, ngắm về phía cỗ xe. - “Lũ khốn… A!”

 

Gã ta gào thét, dự định nổ súng, bất ngờ bị chùm đạn bi kia ôm lấy, xé toạc nửa trên nát bét, chỉ còn lại thân dưới phún máu. Tay và đầu hòa lẫn thịt vụn cùng nội tạng, bị hất bung bét lên thân cây, trượt xuống trước đôi mắt kinh hãi của đồng bọn, rồi phần chân mất đi sinh mệnh, đổ ập xuống nền đất.

 

“Bắn! Bắn đi! Bắn bỏ mẹ lũ đó đi!”

 

Đám cướp kêu réo nhau, đồng thời tụ lại thành nhóm, giương súng ra sức bắn trả, từng loạt nổ vang lên inh tia nhức óc, khói trắng mịt mù. Nhưng đạn chì kém chất lượng mà chúng có chỉ gây được vài vết xước không đáng kể trên tấm giáp gỗ dày cộm của cỗ máy ấy, ngoài ra chẳng chút thiệt hại nào.

 

“Lũ vô danh nào dám phục kích lão tử?”

 

Cố Phùng điên tiết gào thét khi từng tốp lâu la dưới trướng bị chết thảm, cầm súng hỏa ngắn bắn vào nhóm lính mai phục. Gã đứng trên lưng con ma thú riêng, ném khẩu súng vừa bắn đi rồi rút một khẩu khác ra, tay còn lại vung đao loạn xạ, chém đứt đầu một tên lâu la dưới trướng, miệng há to gào lớn:

 

“Lũ vô dụng bọn bây, quân ta đông đông hơn há lại sợ chúng? Mau giết hết cho ta!”

 

“Nhưng mà đương gia, chúng…” - Đám cướp nghe thấy mệnh lệnh nhưng chưa dám tiến ra xa khỏi đội hình, co cụm vào nhau mà phòng thủ trong bất lực. - “Chúng tấn công rất điêu luyện, dường như là quân đội thật sự đấy! Huynh đệ ta làm sao đấu lại đây?”

 

“Nhiều lời!”

 

Cố Phùng giờ phút này hoàn toàn chẳng để thuộc hạ trong mắt, vung đao chém xuống từ đỉnh đầu một tên trong nhóm vừa cất lời. Thân thể con người bị thanh đao nặng nề của họ Cố chẻ đôi từ trên đầu xuống, phân thành hai mảnh, rồi gã lại nổi điên quát tháo: “Nổ súng đồng loạt cho ta! Mau!”

 

“V-Vâng…”

 

Trước sự điên cuồng của Cố Phùng, đám lính chỉ đành nghe theo, vừa tiếp tục di chuyển theo tuyến đường, vừa bắn trả trong vô vọng. Dẫu thế, những binh sĩ áo đen kia đã nhanh trí nấp sau mạn phải xe mà đi từng bước, dẫn đến đạn của chúng hoàn toàn không thể hạ được bất cứ ai trong số đó.

 

Hàng chục tàu mặt đất nối đuôi nhau xuôi theo đoàn quân cướp, chỉ mở ba cửa bên trái để bắn vào cánh phải của chúng. Mỗi xe ba loạt bắn một lần, cứ thế mà duy trì tần suất khai hỏa đều đặn không ngừng, nhưng như đã quy ước chung từ trước, họ luôn cố ý né tránh bắn vào tù nhân.

 

Chỉ trong gần một giờ, quân cướp tan chỉ còn lác đác vài trăm tên, Trình Lôi nhìn quân số suy giảm trầm trọng liền tỏ ra e sợ. Gã nghiến răng, rít một hơi dài, thanh đao lăm lăm trong tay, quay ngoắt sang người con gái trẻ mà gã hành hạ, túm lấy cô làm khiên chắn, kề đao vào cổ mà đe dọa:

 

“Lũ chúng bây ngừng bắn ngay, lập tức tránh đường, nếu không lũ đàn bà này chết hết!”

 

Nhìn thấy Trình Lôi có con tin, lũ cướp kéo nhau tràn lên, mỗi tên tóm lấy một con tin làm khiên, nấp phía sau. Trước tình cảnh đó, chỉ huy vừa rồi của đội quân mai phục liền giương cao nắm đấm, ra lệnh ngừng bắn, cục diện bỗng chốc đảo chiều, lợi thế nghiêng về phía quân Cố Phùng hoàn toàn.

 

“Khà khà khà… Tốt, rất tốt! Lũ chúng bây chỉ có thế thôi! Khà khà!”

 

Trình Lôi cất giọng cười đầy man rợ, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ ngờ được rằng lợi thế ấy chỉ kéo dài trong ít phút ngắn ngủi. Bởi trong khi vẫn còn đang đắc ý vì có con tin làm khiên thịt, từ sâu nơi rừng tối lóe lên tia sáng bị phản chiếu, một mũi tên xé gió lao thẳng đến gã.

 

“Hự! Khặc…”

 

Mũi thép nhọn hoắt găm vào cổ họng Trình Lôi, đâm xuyên từ trước ra sau. Nó có thiết kế cạnh xoắn ốc, khiến gần nửa chiếc cổ của ga bị xé toạc, tay buông thõng, đổ gục trên vũng máu tươi. Cô gái ấy chớp thời cơ bọn cướp còn đang ngỡ ngàng liền chạy đi, được binh sĩ áo đen cứu ngay sau đó.

 

“A Lôi!”

 

Cố Phùng hét lớn, định chạy đến chỗ Trình Lôi nhưng lại bị một mũi tên khác bay đến, may mắn là gã né kịp nên nó chỉ sượt qua má, để lại vết cắt dài. Dẫu thế, gã không chịu thôi, hướng sự thù hằn đến con tin khác, cầm khẩu súng ngắn chĩa về phía ấy, khiến họ hoảng sợ thụt lùi, nước mắt lưng tròng.

 

“Ta giết chúng bây!”

 

Đúng lúc ấy, vô số mũi tên rít gió như mưa rào, nhắm chính xác vào cuống họng những kẻ giữ con tin, lấy mạng tất cả. Một trong số đó bằng cách nào đó chui lọt qua vòng bảo vệ cò, cắt đứt ngón tay Phùng, hất văng khẩu súng lên không trung, còn gã thì ôm lấy tay mà la hét thê thảm:

 

“A! Tay… Tay ta! Ngón tay của ta!”

 

Lợi thế chiến trường lại đảo chiều, những cỗ xe tiếp tục khai hỏa, nhằm thẳng vào chân ma thú của Cố Phùng mà nổ pháo. Con thằn lằn khổng lồ rú lên âm thanh chói tai khi cả hai chân bên phải bị xé toạc bởi làn đạn chùm, đổ ầm xuống, hất văng gã tướng cướp cùng những cô gái trên lưng nó.

 

Chỉ chờ có thế, toán binh sĩ mặc giáp nhẹ từ trong bụi cây nhào ra, tóm lấy các con tin rồi nhảy về vị trí cũ. Vòng lặp bắt đầu, pháo nhắm vào những khu vực trọng yếu mà bắn để mở lối trống, trong khi những lính giáp nhẹ lại cứu đi những con tin khi có thể, mọi thứ diễn ra đều đặn nhịp nhàng.

 

Về phần Cố Phùng, gã thu mình về sau gốc cây, cố gắng trốn khỏi những phát bắn đầy uy lực đã lấy mạng vô số thuộc hạ. Nửa giờ thảm sát cứ thế mà tiếp tục trôi qua, họ Cố ngay hiện tại đã hoàn toàn bất lực, tinh thần sa sút, vội vàng bỏ chạy trước về con đường mòn trống, sau đó vung đao réo gọi:

 

“Chạy! Chạy mau! Chạy về đường mòn phía Tây Bắc, chần chừ là toàn quân chẳng còn một mống!”

“Chết tiệt! Tên khốn đó lại chạy trước, đúng là hèn hạ không ai bằng” - Tên lính dưới trướng Phùng rủa thầm, nhưng cũng đành buông xuôi gọi đồng bọn. - “Đương gia bảo chạy! Huynh đệ, rút!”

 

“Chạy mau! Chạy khỏi đây mau!”

 

Chỉ trong hai giờ giao tranh, trận chiến một chiều cuối cùng đã ngã ngũ. Quân cướp chỉ còn lại chưa đến ngàn tên, Trình Lôi bỏ mạng tại chỗ, Cố Phùng cùng đám tàn dư tháo chạy. Chúng hướng thẳng về phía Tây Bắc như đã nói, bỏ lại vàng bạc châu báu mang theo lẫn ma thú và tất cả con tin.

 

Đội quân y phục đen chưa chịu tha, tiếp tục truy đuổi bắn hạ thêm vài ba chục tên trước khi có lệnh ngừng bắn từ người đàn ông chỉ huy. Sau khi thấy kẻ địch chạy không dám ngoảnh đầu, họ giương súng lên cao mừng chiến thắng, phất cao cờ tam giác đỏ, hô hào rầm rộ, vang dội cả cánh rừng:

 

“Thắng rồi! Bọn tặc khấu Hắc Vụ Bang đã bại trận tan tác Hua a!”

 

“Triệu Tinh Vệ muôn năm! Triệu gia tướng tái sinh! Hua a!”

 

“Hua a! Triệu gia tướng tái sinh! Trận đầu tiên viên mãn!”

 

Đúng lúc ấy, một cỗ tàu mặt đất được sơn xám bọc hoa văn vàng nặng nề tiến đến, trên nóc treo cờ đỏ với hai thanh kiếm xiên qua đầu rồng vàng. Nắp cửa sập nóc xe mở lên, và rồi cô gái từ bên trong bước ra, đứng thẳng người trên nóc, đảo mắt nhìn quanh một lượt khắp bãi chiến trường.

 

Cô ấy khoác trên mình bộ áo bào trắng viền đỏ, tóc búi cao có cài trâm gỗ nhung, vai thắt áo choàng có mũ trùm đầu nhưng đã gỡ xuống. Gương mặt cô bị che khuất nửa trên bởi chiếc mặt nạ đầu rồng đồng màu áo, quầng mắt sơn đỏ tím huyền bí, như muốn ngăn bản thân bị ai khác nhận diện.

 

“Triệu Tinh Vệ tụ hội, lại thu được chiến xa trôi dạt, cũ nhưng có vẫn hơn không.” - Vừa nói, cô vừa cười đắc ý, nhưng sau đó nheo mắt nhìn về hướng những mũi tên phóng đến. - “Có thể bắn chính xác ở khoảng cách xa như vậy, là cao thủ phương nào được chứ? Lẽ nào là…”

 

Nói đoạn, cô lắc đầu như muốn gạt những câu hỏi ấy khỏi tâm trí, nhìn sang những nữ tù nhân đang co ro vào nhau với thương tích đầy mình. Cô bước đến bên mép nóc xe, chẳng ngần ngại liền nhảy xuống, tiến nhanh về phía nhóm nạn nhân vừa được cứu thoát, đôi chân mày nhíu lại đầy xót xa.

 

“Chết tiệt… Cái thể chế coi phụ nữ là đồ bỏ này, quả nhiên nên sụp đổ càng sớm càng tốt.” - Cô thầm oán trách, bàn tay siết mạnh đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc, quay sang cấp dưới. - “Chuẩn bị y phục mới cho họ, và gọi ngay đội quân y giỏi nhất, và sắp xếp chỗ ở chu toàn, làm ngay.”

 

“Tuân lệnh, thưa Long Sát Nữ sứ đại nhân.”

 

Y lệnh đã giao, những binh sĩ đeo súng lên vai, rời trạng thái chiến đấu, tiến lại nhằm giúp đỡ những cô gái tội nghiệp kia. Cùng lúc, hai binh sĩ khác sau khi kiểm đếm thi thể liền quay lại tiếp cận cô gái được gọi là Long Sát Nữ sứ, chắp tay trước ngực, cúi đầu hành lễ, sau đó lên tiếng báo cáo:

 

“Đại nhân, phe ta thu được hơn hai ngàn lượng vàng, tám rương châu báu. Riêng tên đầu sỏ và khoảng tám trăm tên khác đã trốn thoát, cần diệt tận gốc không ạ?”

 

“Không cần.” - Vị nữ sứ lắc đầu, tay chắp sau lưng, bình tâm quan sát những con tin vừa giải cứu, mím môi cúi gằm. - “Chúng đi lên Tây Bắc ắt phải qua Long Vụ sơn, tin đồn hoàng lăng sẽ khiến chúng nổi lòng tham. Tỷ ấy đã dự liệu trước và dọn đường trống, cứ để lũ khốn đó tự tàn sát nhau.”

 

“Đã rõ, thưa Long Sát Nữ sứ đại nhân.”

 

Hai người lính ấy cúi đầu nhận lệnh rồi quay đi, tiếp tục chuyển sang kiểm đếm những nữ tù được cứu thoát, đồng thời giúp đỡ trấn an. Sau chừng nửa giờ đồng hồ, các cô gái được giải cứu dưới sự xoa dịu của binh lính đã dần tĩnh tâm hơn, chấp nhận theo chân họ để lên đường đi chuyển tiếp.

 

Về phần Long Sát Nữ sứ, cô trở lại trong khoang xe, ngồi vào ghế riêng, chậm rãi cởi mặt nạ, và cô ấy không ai khác chính là Liễu Như Yên. Cô ngồi lặng lẽ tại chỗ hồi lâu, khiến cho kíp xe tò mò nhìn nhau mà chẳng dám xen vào, chỉ có thể đợi chờ trong thứ áp lực vô hình mà Yên vô thức tạo ra.

 

Sau chừng năm phút, cô thở dài, lật túi lấy ra tờ giấy vàng, viết thông tin vào trong rồi gấp thành con hạc, niệm chú rồi thả nó bay khỏi xe. Hạc giấy tung cánh bay vút lên không trung, hướng thẳng phía Đông Bắc mà lao đi nhanh chóng, dường như mang theo thư từ nào đó vô cùng hệ trọng.

 

“Hôn quân vô đạo, loạn thế thành hình…” - Như Yên bỗng đập nắm đấm vào thành xe, nghiến răng cắn lợi bởi cơn giận dữ dâng trào đỉnh điểm. - “Năm xưa vốn có cơ hội đàm phán, chung sống hòa bình với Manteiv, nhưng lão lại khiến cho tất cả sụp đổ, thật là thối tha.”

 

Nói đến đây, cô chợt im bặt không cất thêm lời nào, tâm trạng xem qua cũng dịu đi đôi phần, chìm sâu vào suy tính nào đó. Sau chốc lát, cô đạp nhẹ vào thành ghế phía trước, có vẻ nhằm đảm bảo binh lính nghe được do âm thanh ồn ào từ động cơ, lớn giọng ra lệnh: “Đi, về cứ địa Long Sát!”

 

“Rõ, thưa Long Sát Nữ sứ đại nhân.”

 

Lời của Yên vừa ban, người lính đi cùng liền trèo lên nóc xe, giật ống tre bắn lên quá pháo sáng, tay cầm hai lá cờ hiệu hình tam giác vẫy mạnh. Binh sĩ xung quanh nhìn thấy hiệu lệnh liền vội chạy đến tập trung quanh xe, hàng ngũ chỉnh tề, cùng nhau hành quân rời khỏi khu vực trong trật tự.

 

Trên cành cây cao, cách xa vùng giao tranh hơn dặm, đội Mèo Săn Đêm vẫn lặng lẽ để mắt đến từng bước chân, từng hàng xích thép đang rời đi. Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai khép hờ mắt, đôi mi hơi nhíu lại, cùng thời điểm cấp dưới của cô cử đi thăm dò vừa quay lại, tay cầm mũi tên và nói:

 

“Đội trưởng, thứ vũ khí này không thuộc về Vạn Yêu, cũng không phải của Lotussia, nó… Giống như của tộc tinh linh rừng.”

 

“Tinh linh rừng? Sao có thể vậy được?” - Thoáng kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt, nàng đội trưởng mèo quay sang hai đồng đội cấp dưới cạnh bên, cẩn trọng dặn dò. - “Chín Không Một, bám theo Cố Phùng. Bảy Tám Hai, chọn mười chị em, thăm dò xem là ai phóng tên. Nhớ giữ liên lạc.”

 

“Rõ, thưa đội trưởng.”

 

Ám Miêu số Chín Không Một và Bảy Tám Hai gật đầu, bấm nút đeo ở cổ tay khiến nó kêu “bíp” một tiếng, danh sách số bí danh liền hiện ra trên bảng kính trong. Họ cẩn thận lựa chọn những con số trên đó rồi vươn tay lên hộp máy liên tín trên vai, giữ lấy nút và nói cùng một câu như đào tạo sẵn:

 

“Ám Miêu chỉ định, tập hợp.”

 

“Có mặt.”

 

Những thành viên được chọn từ xa nhảy đến, tập trung lại thành hai vòng tròn, phân biệt hai nhóm rõ rệt, bắt đầu bàn bạc chiến lược.  Phổ biến nhiệm vụ xong, họ áp tay lên ngực trái, cúi nhẹ đầu trước đội trưởng rồi tách ra hai hướng khác nhau, mang trên mình nhiệm vụ riêng đã định sẵn.

 

Còn lại nhóm của Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai, cô ngẩng mặt nhìn lên bầu trời trên cao, mây đen giăng lối tự lúc nào chẳng rõ. Yêu khí dao động trong đáy mắt, khiến cho đôi con ngươi lóe sáng ánh ngọc lục bảo đặc trưng, nước bọt nuốt ực từ cổ xuống, cô nghiến răng, tặc lưỡi thành tiếng.

 

“Xung đột tràn lan, dân thường chạy nạn, nổi dậy muôn nơi, Long Tinh giờ không khác nào mớ hỗn độn.” - Cô nói thầm, sắc mặt như muôn vàn cơn sóng ngoài khơi xa, lo âu tột cùng. - “Chiến loạn xem ra sắp bắt đầu rồi, không biết đại chiến lần này sẽ thế nào đây? Con người đúng là phức tạp…”

 

Nói rồi cô đứng thẳng, vươn vai ưỡn lưng, đường cong uốn lượn lộ rõ mồn một, rồi liếc hờ sau lưng, nơi các nàng mèo mun im lặng không nói gì dù một câu. Khẽ gật nhẹ ra hiệu, cô và các đồng đội thi triển yêu thuật hóa đôi chân mèo, nhảy trên từng tán cây, êm ái đến nỗi cành lá chẳng chút lung lay.

 

“Là phúc ẩn trong họa, hay họa ngầm trong phúc, giờ đây chỉ có các Thần mới định đoạt được. Thôi thì… Cứu được bao nhiêu, hay bấy nhiêu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!