Tập 02: Bàn cờ vận mệnh
Chương 16: Những đứa con của bóng tối
0 Bình luận - Độ dài: 5,000 từ - Cập nhật:
Buổi khuya nọ, một tuần sau khi vị công chúa lưu lạc trở về với cố đô Nanh Sói, mọi thứ giờ đây vẫn diễn ra trong êm đềm. Khi ánh đèn nhà dân trên khắp lãnh địa đã tắt, màn đêm cũng đã bao trùm từ sớm, duy chỉ còn khu vực đầu não của vùng đất này là còn sáng đèn.
Giữa trung tâm thành Nanh Bạc, ngay dưới chân dãy nhà mà Jeanne đang ở, tại đó có căn phòng quanh năm đóng kín. Hai bên khung cửa là hai nàng hầu gái mèo mặc giáp có đính huy hiệu chân mèo màu xám, đứng nghiêm không nhúc nhích.
Sau lưng là súng trường và giáo dài, tay nắm chuôi gươm giắt hông, mắt đảo hết trái lại phải, hết lên lại xuống. Họ đứng đó, tỏa ra thứ thần thái lầm lì đến nghẹt thở, đến cả các binh sĩ đi tuần lẫn hầu gái khác mặc nhiên chẳng dám tiếp cận dưới mười bước chân.
Trên đoạn hành lang dài, có nhóm nữ yêu mặc y phục đen, bắp tay đeo huy hiệu hình bàn chân mèo màu xám phủ lớp chống phản xạ ánh sáng. Họ có mười một yêu nữ, qua chiếc đuôi cùng đôi tai hình tam giác phủ lông đen óng, thật dễ để nhận ra tất cả đều thuộc tộc mèo mun.
“Đứng lại!”
Hai nàng hầu to tiếng, giương lòng bàn tay hướng về nhóm lạ mặt kia, tay nắm chặt chuôi gươm thủ thế. Lưỡi gươm bản nhỏ có rãnh trích máu ở sống được phủ sơn đen, bởi thế nên ánh nắng không thể làm nó lấp lánh như kiểu được biên chế cho bao binh lính khác.
“Đây là khu vực cấm!” Một trong hai nhe nanh gằn giọng. “Không phận sự miễn vào!”
Bị chặn đường, những đôi mắt màu ngọc lục bảo thì thầm trao đổi với nhau, rồi khẽ gật nhẹ. Cô gái dẫn đầu nhóm đứng ra, giơ chiếc thẻ bài trong lòng bàn tay trước mặt hai nữ hầu gác cửa và nói: “Chúng tôi vừa mới được thuyên chuyển, hôm nay theo lệnh trên đến đây trình diện.”
Nghe vậy, một trong hai nữ gác cẩn thận cầm lấy tấm thẻ kim loại lật ngang quay dọc, kỹ lưỡng xem xét trong chốc lát rồi nhìn thẳng, giọng dịu đi sau đó: “Thẻ bài hợp lệ, nhưng luật chính là luật, vẫn phải tuân theo quy trình. Yêu cầu các cô đứng thành hàng dọc, chúng tôi cần kiểm tra toàn thân.”
Y lệnh, những nàng mèo áo đen làm theo mà không nề hà dù chỉ thoáng qua, mặc cho cơ thể bị sờ soạng từng ngóc ngách, kể cả nơi nhạy cảm nhất. Sau khi đảm bảo không có gì gây nguy hại, cũng như chắc rằng thân phận hợp lệ, hai nàng mèo canh gác mới mở cửa cho họ đi qua.
Khoảnh khắc ấy, trong phòng xuất hiện thêm một lớp cửa khác kiên cố hơn, trấn giữ bởi ba bức màn kết giới. Bàn giao chiếc thẻ về chủ cũ, nàng hầu gái vệ binh kia khẽ cúi đầu lịch thiệp và nói: “Các cô thông cảm cho, vì tính chất đặc thù nên an ninh nơi đây luôn trong trạng thái thời chiến.”
“Chúng tôi hiểu mà, cảm ơn hai cô.”
“Chuyện nên làm, đừng khách sáo, và… Chào mừng đến với Tổng cục.”
Khi cửa phòng đã khóa, nàng mèo quay người đến bên cánh cửa kỳ lạ kia, lấy ra một tấm thẻ bài ánh bạc đặt lên mặt kim loại trong suốt. Âm thanh lách cách vang lên, cánh cửa gỗ liền hạ xuống, khi cô bước qua, nó lại nâng lên đóng kín lối ra, kết giới cũng được phục hồi tức thời.
Di chuyển qua các bậc thang đầy uyển chuyển và ẩn chứa sự mạnh mẽ đáng kinh ngạc, cô hướng thẳng xuống, để rồi dãy hành lang dần hiện ra. Cả dưới nền lẫn trên tường, đâu đâu cũng được đắp móng bởi đá tảng kiên cố, tưởng chừng cả đạn pháo hạng nặng cũng chẳng thể đánh sập.
Phía trên mái trần, cách mặt đất vài hàng chục thước, những thanh kim loại bắt chéo nâng đỡ vô số tấm ván gỗ dày cộp, ngăn phần đất đá bên trên đổ sập. Dọc lối đi, dẫu là góc khuất nhỏ nhất, cả thảy đều có những chiếc đèn sử dụng đá phép để chiếu sáng, soi rọi lung linh khắp ngóc ngách.
Nơi nửa gương mặt bên dưới của nữ yêu mèo, chiếc mặt nạ đồng sơn đen được cách điệu thành bộ răng nanh che kín nhan sắc. Sau thắt lưng là thanh dao găm không quá nổi bật, ưu tiên cho tính thực dụng, khẩu súng ngắn gập nòng giắt trong bao da bên eo trái, hướng tay cầm theo tầm mắt.
Trên tay cô ôm chiếc hộp gỗ được bọc bằng lớp vải có phủ chất chống thấm, thản nhiên tiến thẳng qua hàng dài đồng loại của mình. Mà theo sau từng bước chân cô, một đơn vị dưới trướng gồm mười yêu nữ khác cùng chủng loài, hàng ngũ duy trì thẳng tắp, từng bước di chuyển trong trật tự.
Đúng lúc đó, có nàng mèo tay cầm xấp hồ sơ chứa đầy những tờ danh sách từ đâu chặn đường. Cô khoác trên mình y phục giống hệt, chỉ khác là chiếc huy hiệu hình chân mèo nơi bắp tay có màu xanh lá. Liếc qua đơn vị lạ mặt chưa gặp bao giờ, cô trầm giọng hỏi: “Các cô là đội Mèo Du Hành?”
“Vâng.” Nàng mèo kia siết nắm tay áp lên ngực trái, cúi nhẹ đầu rồi ngẩng lên. “Tôi là Vệ Miêu số Năm Mươi Hai, cùng các thành viên đội Mèo Du Hành, nhận lệnh từ chi cục Tây Lĩnh, hộ tống công chúa an toàn về Nanh Sói. Nay nhiệm vụ hoàn thành, chúng tôi đến gặp Thống lĩnh theo mệnh lệnh.”
Đoạn, cô rút từ trong túi ra tấm thẻ mà bản thân được đồng đội giao lại khi còn ở bìa rừng của dãy núi Âm Hồn. Không chút do dự, cô chìa ra rồi tiếp: “Đây là thứ mà Thống lĩnh để lại, cô xem.”
“Ừ, còn tôi là Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám.” Nhận lấy tấm thẻ ấy xem xét hồi lâu, nàng Hạ Miêu ấy tỏ ý hài lòng, trả lại cho Vệ Miêu số Năm Mươi Hai. “Hộ tống công chúa không dễ dàng, vậy mà không để lộ hành tung trước công chúa, quả không ngoa là tinh nhuệ trong tinh nhuệ.”
Nói rồi, cô cầm hồ sơ lật từng trang giấy, không quên hướng ngón tay ra hiệu cho đội Mèo Du Hành cởi bỏ mặt nạ. Khi kiểm tra xong xuôi những nàng Vệ Miêu mới đến, cô gấp lại giấy tờ, một tay giấu sau lưng, đầu hơi ngẩng nhẹ, tiếp tục cất lời, giọng ngang như nước trong hồ lặng gió:
“Theo lệnh trực tiếp do Thống lĩnh ban hành, Mèo Du Hành được thăng chức. Vệ Miêu số Năm Mươi Hai, đổi thành Hạ Miêu số Năm Ngàn, tiếp tục đảm nhiệm chức đội trưởng. Đội Mèo Du Hành không giải tán, lấy danh Hạ Miêu số Năm Ngàn Lẻ Một đến Năm Ngàn Lẻ Mười Một.”
Vừa thông báo tin mới, Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám vừa giao hồ sơ ban nãy cho Vệ Miêu số Năm Mươi Hai, mà hiện là Hạ Miêu số Năm Ngàn. Đồng thời, cô lấy ra chiếc hộp gỗ bọc kim loại ánh bạc ở bốn góc, mở nắp để lộ những chiếc huy hiệu hình chân mèo cùng màu với mình.
“Đây là huy hiệu thân phận của các cô, nhớ đừng làm mất đấy. Về phần tín vật cấp cơ sở, vài ngày nữa sẽ có đội thu hồi đến lấy.”
“À vâng…”
Hạ Miêu số Năm Ngàn nhận số huy hiệu mới từ tay tiền bối của mình, cẩn thận phát cho từng thành viên trong đội. Đợi việc phát tín vật cấp bậc đã xong, Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám quay người, làm dấu cho những lính mới đi theo mình, rồi hướng theo hành lang ngầm mà thẳng tiến.
Bỗng, Hạ Miêu số Năm Ngàn nhìn chiếc hộp trong tay mình, chân mày nhíu lại, chính giữa hơi nhếch lên, dường như đang suy tính gì đó. Ít giây sau đó, có vẻ đã quyết, cô liền nhìn theo bóng lưng thon thả phía trước mình, thấp giọng gọi với: “Chờ đã, Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám.”
“Chuyện gì?”
Nghe gọi tên, nàng mèo cấp trên liền ngoảnh lại, ánh mắt có chút tò mò. Chỉ đợi có vậy, Hạ Miêu số Năm Ngàn liền đưa ra chiếc hộp mà bản thân mang theo suốt dọc đường. Thế nhưng chưa kịp lên tiếng, Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám đã hiểu ý liền lắc đầu giơ lòng bàn tay và nói:
“Đó là chiến tích do các cô giành được, tự bản thân trình lên sẽ tốt hơn.”
“Vâng…”
Hạ Miêu số Năm Ngàn đáp khẽ, rồi lại nhanh chóng nhận thêm lời khuyên khác từ Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám: “Đã là Hạ Miêu, không còn là cấp cơ sở như Ám Miêu và Vệ Miêu nữa, cố mà làm quen với việc ra dáng là cấp cán sự đi, sau còn cơ hội thăng tiến lên cấp quản sự nữa.”
Nói đến đây, cô dừng một đoạn, nở nụ cười lạnh chẳng chứa đựng chút cảm xúc nào, tiếp tục những thông tin đang dang dở: “Kể từ nay, hai chi đoàn Ám Miêu và Vệ Miêu khắp Vạn Yêu đều dưới quyền các cô. Địa vị cao, trách nhiệm ắt không nhỏ, nhưng vì tổ quốc, cố lên.”
“Chúng tôi hiểu rất rõ điều cô đề cập.” Một vài thành viên Mèo Du Hành cất lời, biểu cảm hoàn toàn bị che khuất sau tấm mặt nạ đồng lạnh ngắt. “Dù sao đi nữa, khi gia nhập Ám Vệ Đoàn đã quyết vứt bỏ tên tuổi, ẩn trong bóng tối, dâng hiến cuộc đời cho tổ quốc.”
“Trả lời hay lắm, tôi thích các cô rồi đấy.”
Sau lời của nàng Hạ Miêu ấy, đội Mèo Du Hành trao đổi ẩn ý qua ánh mắt, rồi sau đó chẳng nói thêm lời nào. Đi được thêm chừng vài trăm bước, vào lúc chuẩn bị bước xuống thêm một tầng ngầm, Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám chợt lạnh giọng đưa ra lời cảnh báo tựa hồ một tín hiệu tai họa:
“Thống lĩnh tuổi còn trẻ, nhưng không phải ngẫu nhiên mà ngài ấy từ cấp bậc Vệ Miêu leo lên chức Thống lĩnh chỉ trong nửa thế kỷ. Khi gặp mặt, tuyệt đối cẩn thận lời ăn tiếng nói, và đừng tỏ thái độ xem nhẹ Jeanne điện hạ, cấm kỵ đấy.”
“Hiểu rồi.” Toàn đội Mèo Du Hành đồng thanh, thái độ cũng đã thay đổi, xem chừng đã thể hiện sự ngang hàng mà nàng Hạ Miêu kia mong muốn. “Dù trước kia chỉ ở cấp đội, tôi từng nghe rằng trong trái tim Thống lĩnh chỉ có Jeanne điện hạ, sẽ thật ngu ngốc đi động chạm đến công chúa.”
“Tốt, tôi cũng tin các cô đủ khôn ngoan để không phạm sai lầm diệt thân này.”
Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám nheo mắt thuận ý, mở cánh cửa dẫn xuống tầng kế tiếp, chủ động đi trước. Mà ngay dưới, không gian dẫu chỉ cách một tầng nhưng đã khác nhau rõ rệt, với hàng loạt cán bộ Hạ Miêu đang khẩn trương chuyển hồ sơ và tra soát giấy tờ quan trọng.
Dẫu khẩn trương là thế, tất cả hoạt động đều theo một trật tự nhất định, chút rối ren cũng không tồn tại. Ngay phía sau các Hạ Miêu, những nàng nữ yêu mèo với huy hiệu mang màu xanh lam trên bắp tay đang chỉ đạo một cách chuyên nghiệp, dường như sở hữu cấp bậc cao hơn hẳn.
“Huy hiệu màu xanh lam? Là… Thượng Miêu?” Một thành viên Mèo Du Hành tỏ ý tò mò, nhưng chỉ là cái liếc mắt nhẹ, đầu chẳng hề lay động. “Trước giờ chỉ nghe giọng qua máy liên tín, nay được gặp trực tiếp, quả nhiên thần thái thật khác biệt so với chúng ta.”
Vừa dứt lời thì bỗng từ xa, một Thượng Miêu chú ý đến họ liền căn dặn cấp dưới điều gì đó, sau đó mới từ tốn tiếp cận những thành viên mới nhậm chức. Đôi con ngươi tựa hai viên ngọc lục bảo đảo quanh cả thảy, xem chừng đang dò xét kỹ càng, rồi bắt đầu nghiêm mặt lên tiếng:
“Mèo Du Hành phải không? Tôi là Thượng Miêu số Ba Trăm, chào mừng các cô đến với căn cứ Tổng cục Trinh sát Tình báo Ám Vệ Đoàn. Nhiệm vụ vừa qua vất vả cho các cô rồi, làm tốt lắm.”
Đoạn, cô quay mặt về phía cánh cửa ở giữa khoảng tường cuối, nơi có dãy bậc thang dẫn xuống sâu thêm dưới kiến trúc ngầm. Thiết bị trên tai nàng Thượng Miêu chợt nhấp nháy ánh sáng xanh lá, báo hiệu mệnh lệnh nào đó vừa được gửi đến. Sau khi phản hồi, cô nhìn lại và tiếp:
“Hạ Miêu số Tám Trăm Tám Mươi Tám, việc của cô xong rồi, quay lại nhiệm vụ chính đi.”
“Rõ!”
Nàng Hạ Miêu ấy cúi đầu nhận lệnh, cẩn trọng giao lại tất cả hồ sơ cho cấp trên rồi nhanh chóng rời đi. Lúc bấy giờ, Thượng Miêu số Ba Trăm lập tức lật từng trang giấy, đọc lại những thông tin thành viên vừa đến. Sau khi xong xuôi, cô gấp lại và kẹp hồ sơ vào bên eo, giọng ngang phè:
“Dù nói là sẽ gặp Thống lĩnh nhưng vẫn phải theo trình tự cấp bậc, không thể làm khác. Trước tiên các cô theo tôi đến gặp ngài Tổng Miêu lấy con dấu, nhận vị trí và phòng làm việc.”
Ngừng một đoạn, cô nhìn số Năm Ngàn và đồng đội của nàng đội trưởng ấy rồi quay người, khẽ liếc nhẹ ra sau, lại thêm một lời cảnh báo khác: “Tính khí ngài Tổng Miêu rất thất thường, nên đừng nói gì thừa thãi, nhớ lấy. Giờ thì theo tôi, khẩn trương lên, khuya rồi, còn phải gặp Thống lĩnh nữa.”
“Rõ! Thưa Thượng Miêu số Ba Trăm!”
Trong khi ấy, trong căn phòng nào đó dưới căn cứ này, khoác trên mình bộ váy áo đen, có nàng mèo mun đang tập trung ghi chép. Ngoài chiếc huy hiệu màu tím, cô còn đeo thêm cặp cầu vai hình lá tre với bốn dấu chân mèo, mỗi dấu mang màu sắc khác nhau gồm: xám, xanh lá, xanh lam, và tím.
Phía đối diện, tại chiếc bàn vuông vức giữa phòng, vài nữ yêu mèo mun khác, bắp tay đeo huy hiệu xanh lá cũng đang tiến hành phân loại hồ sơ. Dường như đọc được tin hệ trọng nào đó, một Thượng Miêu trầm tư chốc lát rồi nhấc chiếc ống nghe hai đầu hình phễu đưa ngang mặt.
“Mã chiến dịch số một ngàn tám trăm, khoản mười, điều tám. Nối máy ngay cho tôi.” Cô vừa nói với nét mặt tựa sắt lạnh, vừa lật các tệp tài liệu, cứ thế mà đợi chờ trong khoảng nửa phút. “Tôi đã xem báo cáo rồi, giải thích tình hình cụ thể ngay cho tôi.”
Đôi môi hồng hào tiếp tục mấp máy trao đổi với ai đó từ đầu tín hiệu bên kia, bầu không khí thoáng qua có chút nặng nề. Năm phút sau, cô hạ ống về vị trí cũ, sau đó cầm theo xấp giấy chi chít chữ rời ghế, cô một mạch tiến thẳng đến bàn lãnh đạo, nơi yêu nữ đeo cầu vai kia yên vị.
Dừng bước cách mép bàn một thuốc, chân chụm lại hướng lòng bàn chân hình chữ “V” đầy nghiêm chỉnh, cô cất lên âm giọng không quá cao: “Thưa ngài Tổng Miêu, biển phía Nam đang nóng lên, có nguy cơ hình thành luồng khí áp thấp, thậm chí là hóa bão.”
Đặt chiếc bút đính lông vũ trắng xuống, đầu hơi ngẩng, mắt liếc nhẹ lên, gương mặt ấy không ai khác chính là nàng thư hầu riêng của Jeanne Emily Grewenyan. Nhận lấy những tài liệu mà cấp dưới đã giao lại, Emy cẩn trọng đọc thật chăm chú, hoàn toàn không bỏ sót chữ nào.
Chừng đôi ba phút sau, cô không do dự liền kéo hộc bàn lấy ra tờ giấy có viền xám đặt lên bàn, nâng bút viết gì đó. Khi đã xong, Emy ký tên vào góc cuối cùng bên phải, rút trong túi con dấu riêng, đóng lên góc trái trên cùng, rồi trao cho cấp dưới, nhỏ giọng dặn dò:
“Thượng Miêu số Hai Mươi, cô đưa thứ này cho Vệ Quốc Đoàn, họ chỉ đạo hậu cần và quân y khôn ngoan hơn bên ta. Còn nữa, đăng thông cáo, huy động toàn yêu tộc chuyên phép băng, chuẩn bị trận pháp hạ nhiệt biển để ngăn bão.”
“Rõ, thưa ngài Tổng Miêu.”
Thượng Miêu số Hai Mươi nhận lệnh rồi nhanh chóng quay lại bàn làm việc, bấm chiếc nút cạnh bên khiến nó sáng lên. Hai phút sau, một nữ mèo khác với huy hiệu xanh lam mở cửa phòng, thay thế vị trí chuẩn bị bỏ trống của số Hai Mươi để cô mang mang giấy lệnh rời đi.
Đúng lúc cô ra khỏi phòng, đội Mèo Du Hành dưới sự hướng dẫn của Thượng Miêu số Ba Trăm cũng vừa đến. Họ chạm mặt, gật đầu chào nhau với thái độ lịch thiệp nhất có thể, để rồi tức thì quay lại với chức trách của mình mà không để chậm trễ công việc.
“Báo cáo ngài Tổng Miêu!” Thượng Miêu số Ba Trăm đứng nghiêm dõng dạc, nắm đấm đặt lên nơi ngực trái. “Tôi đã dẫn các thành viên cán sự mới đến, xin được bàn giao lại cho ngài! Báo cáo hết!”
Hạ Miêu số Năm Ngàn chủ động bước lên, nghiêm trang đặt tay lên ngực mình, đầu ngẩng cao, đuôi hơi cong, mắt không đảo, giọng ngân cao: “Báo cáo ngài Tổng Miêu! Toàn thành viên chi đội Mèo Du Hành, từng trực thuộc chi cục Tây Lĩnh, xin tham kiến! Báo cáo hết!”
Không đợi nhắc nhở, các thành viên còn lại cũng bước lên, xếp thành hàng ngang với vị đội trưởng của mình, đứng nghiêm hô to: “Chi đội Mèo Du Hành, từng thuộc chi cục Tây Lĩnh, xin tham kiến!”
“Khí thế tốt đấy.” Emy nhoẻn miệng mỉm cười, vén lọn tóc mai qua tai, ngã lưng ra ghế, gác cả hai chân bắt chéo lên mặt bàn, thản nhiên nhâm nhi tách trà. “Vì vài lý do, gồm cả quá trình tái sắp xếp yêu sự, việc triệu tập các cô bị chậm trễ một tuần, không bất mãn chứ?”
“Thưa ngài Tổng Miêu, không ạ!”
Toàn đội Mèo Du Hành đồng thanh đáp ngay mà chẳng có lấy do dự dù chỉ chút ít, rồi im bặt đợi chờ việc tiếp theo sẽ đến. Thoáng quan sát được sự gật đầu tỏ ý hài lòng từ Emy, Hạ Miêu số Năm Ngàn vào trạng thái đứng nghỉ, bạo dạn đặt chiếc hộp gỗ lên bàn bằng hai tay và tiếp:
“Báo cáo, đám thám báo trong rừng mà chúng tôi xử lý, về cơ bản thì không tìm được chứng cứ cho thấy chúng là lính Long Tinh, nhưng…”
Đoạn, cô bật chốt khóa, mở nắp hộp, để lộ một đầu người với đôi mắt trợn ngược, mồm há hốc tựa hồ gặp phải điều khủng khiếp trước khi chết. Cái đầu ấy được bảo quản bởi phép làm lạnh, nên dẫu trải qua thời gian cả tháng, nó vẫn còn nguyên không chút dòi bọ.
Dâng chiến tích xong, cô lùi lại về sau và tiếp tục quy trình báo cáo của mình: “Tôi nhận ra tên này, là Liễu Kha, từng là tướng trong triều Đại Long, nhưng cách đây không lâu đã biệt tăm. Việc gã bám theo Jeanne điện hạ ắt có vấn đề mà phe ta chưa rõ, nên tôi đã tự ý mang đầu gã về.”
“Liễu Kha? Đại thiếu gia nhà họ Liễu, con cả của Liễu Hàn?” Emy gõ ngón tay vào giữa trán chiếc đầu người bị cắt ngọt lịm kia, cười khẩy khinh bỉ, rồi quay sang Thượng Miêu gần đó. “Số Bảy Mươi Lăm, lại đây, nhanh lên.”
“Vâng, thưa ngài Tổng Miêu!”
Thượng Miêu số Bảy Mươi Lăm bấm nút trên bàn trước khi rời đi, rồi khẩn trương đến gần bàn Emy chờ lệnh. Khi nhìn thấy Thượng Miêu khác từ ngoài vào thay vị trí của số Bảy Mươi Lăm, Emy mới lấy giấy có viền xanh dương ghi chép, sau đó đẩy hộp chứa đầu người lẫn giấy lệnh về trước.
“Đưa thứ này cho Trành Sư Bộ, bằng mọi giá phải lấy ký ức từ não của Liễu Hàn.” Emy nói với ngữ điệu trầm lắng đầy nham hiểm, tay vuốt vuốt cằm nhếch mép. “Emily ta rất tò mò, rằng não của bọn người Long Tinh chứa thứ gì? Và có những gì mà Ám Vệ Đoàn đã bỏ sót? Mau đi đi.”
“Rõ!”
Khi Thượng Miêu số Bảy Mươi Lăm rời đi với nhiệm vụ trên mình, Emy lấy từ hộc bàn chiếc hộp kim loại mà bản thân chuẩn bị sẵn. Trước ánh mắt hiếu kỳ của đội Mèo Du Hành, Emy mở nắp hộp, trong đó là mười một con dấu làm từ gỗ đen cùng những tờ đơn trình bày trang trọng, cất lời giải thích:
“Đây là giấy xác nhận thăng cấp và con dấu riêng, trong đó có cả số phòng của các cô. Lẽ ra đội Mèo Du Hành sẽ thăng lên Thượng Miêu, nhưng hôm ấy các cô đã bị Thống lĩnh phát hiện. Dù Ám Miêu hay Vệ Miêu, hành tung tuyệt đối không thể lộ, kể cả đồng đội.”
Vừa ra hiệu cho Hạ Miêu số Năm Ngàn nhận tín vật để trao cho cả đội, Emy vừa tiếp tục khuyên nhủ như đang an ủi: “Không như tổ tiên có tuổi thọ giới hạn, với cuộc đời bất tử hiện nay, tiếp tục cố gắng vì Vạn Yêu, chức Thượng Miêu sớm sẽ lấy được. Chỉ là…”
Nói đến đây, cô chợt tạm dừng, làm phép lên tách trà khiến nó ấm lên, thư thái nhấp một ngụm nhỏ rồi tiếp: “Là những con số vô định luôn đổi thay, lịch sử sẽ không bao giờ ghi nhận các cô. Nếu muốn, tôi có thể giúp lập hồ sơ mới, để tất cả rời Ám Vệ Đoàn, tìm cơ hội lưu danh sử sách. Thế nào?”
Nghe vậy, Hạ Miêu số Năm Ngàn quay sang đồng đội ngầm trao tâm đổi ý, thoáng chút tiếc nuối trên nét mặt thon gọn. Họ lặng thinh cúi gằm mặt khi vừa bị khiển trách, vừa được khen ngợi, lại thêm cả một gợi ý về khả năng được bước trên con đường ánh sáng.
Nỗi băn khoăn bối rối chợt lóe lên trong tiềm thức Hạ Miêu số Năm Ngàn rồi biến mất tức thì, nhường chỗ cho sự cứng rắn. Đến cả những đồng đội của cô cũng vậy, dù rằng trong ánh mắt ấy vẫn có sự do dự nhất thời, nhưng dường như tất cả họ đã tự chọn con đường mà bản thân từng, đã và sẽ đi.
“Điều đó cần thiết phải bận tâm sao?” Vài trong số thành viên Mèo Du Hành bất chợt thở dài cười gượng, tay đặt lên bụng dưới. “Thứ quan trọng nhất cơ thể phụ nữ cũng đã hủy, không thể làm mẹ được nữa… Đã vậy, che chở cho đời sau chẳng phải tốt và ý nghĩa hơn sao?”
Dù lời nhỏ như gió thoảng, những Thượng Miêu gần đó vẫn thính tai nghe được mà dừng bút trong khoảnh khắc ngắn. Từng nữ yêu siết chặt nắm tay kêu răng rắc, dường như bản thân họ hiểu rõ điều mà nàng Hạ Miêu mới vừa đề cập đến.
Bầu không khí trở nên nặng nề hơn, cả Emy cũng vô thức cúi gằm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo từng âm thanh đồng hồ tích tắc. Căn phòng bất giác tĩnh như tờ, sự nặng nề đè nén tinh thần bất kỳ ai hiện hữu, cho đến khi Hạ Miêu số Năm Ngàn vì muốn làm dịu đi tình cảnh liền tự ý xen ngang:
“Ám Vệ Đoàn đã dang tay cưu mang những bé gái tộc mèo mun, ban cho nơi ăn chốn ở. Rời khỏi Ám Vệ Đoàn, chúng tôi biết phải đi đâu đây? Ánh sáng ư? Đó nào phải nơi chung tôi thuộc về?”
Rồi cô siết mạnh nắm đấm kêu vang răng rắc, lần nữa hành lễ tựa hồ muốn khẳng định ý nguyện mà bản thân đã chọn và hô vang: “Miễn được phụng sự đất nước, dẫu ánh sáng vinh quang không thể soi rọi cũng chẳng màn! Vì Vương quốc Vạn Yêu bất diệt, vì Đại tộc Bách Yêu trường tồn! Xin thề!”
Chỉ đợi có thế, toàn bộ Hạ Miêu của Mèo Du Hành đứng nghiêm trang tại chỗ, đầu ngẩng cao, đuôi cong lên chạm lưng, đồng loạt hô to: “Nguyện mãi thuộc về bóng tối vô danh để mãi bảo vệ ánh sáng nước non! Vì Vương quốc Vạn Yêu bất diệt, vì Đại tộc Bách Yêu trường tồn! Xin thề!”
Trước sự quyết tâm của đội Mèo Du Hành, các Thượng Miêu đang làm việc cũng phải tạm dừng vài giây để ôm trọn họ trong ánh mắt. Chân hạ xuống sàn, Emy đẩy nhẹ ghế không gây chút tiếng động, chống tay lên bàn và đứng lên, mang theo ống tre được niêm phong bởi yêu thuật, mỉm cười cất lời:
“Khá lắm, chị ấy quả thực không nhìn lầm các cô. Hôm nay vậy là đủ rồi, tôi sẽ đưa các cô đến gặp Thống lĩnh để trình diện.”
Nói là làm, Emy rời bàn, tiến lại dặn dò qua các Thượng Miêu và giao thêm nhiệm vụ cho họ trong khi cô không có mặt. Khi đã hoàn tất, cô liếc mắt về sau lưng, nơi đội Mèo Du Hành đang đợi, hất mặt ra hiệu, giọng khe khẽ: “Theo tôi, khẩn trương lên, tôi còn phải quay về vai trò chính của mình.”
“Vai trò chính?” Một Hạ Miêu nghiêng đầu tò mò.
“Ừ, Tổng Miêu chỉ là nghề phụ của tôi thôi.” Emy đáp, kiểm tra lại những tài liệu trên bàn thêm lần nữa rồi mới bước ra. “Ban đầu tôi là Ám Miêu, cũng là cấp cơ sở như các cô đã từng. Bảy mươi năm, tôi đã mất bảy mươi năm không cống hiến ngừng nghỉ để lên được chức Tổng Miêu đấy.”
Câu trả lời của Emy khiến cả đội Mèo Du Hành tròn mắt đầy khó hiểu, chỉ biết nhìn nhau một cách hiếu kỳ. Nhận ra điều đó, Emy đứng tựa vai nơi cửa chính, khoanh tay khoan thai nhìn lại, nhoẻn miệng giải thích: “Tôi sợ ma, nên chỉ muốn ngồi bàn công vụ thôi, đó là lý do tôi cố gắng.”
“H-Hả? Sợ ma á?” Một trong các Hạ Miêu há hốc mồm, mất hẳn sự lạnh lùng vốn có. “Nghe… Cứ sao sao ấy… Mà cũng khá hợp lý. Nhưng bảy mươi năm cho chức Tổng Miêu, cũng quá nhanh rồi còn gì? Các đời trước phải đến ngàn năm là ít, hai ngài đúng là… Giỏi thật.”
Emy không đáp thêm, chỉ hất mặt ra dấu cho các Hạ Miêu mới đi theo mình, rồi chủ động dẫn trước tiến về cầu thang khác gần đó. Lần này, lối dẫn xuống được trang bị lớp cửa kim loại nặng nề, kết giới bao phủ đến ba lớp mang hình dáng tổ ong đan xen lẫn nhau, lấp lánh nhiệm màu.
“À, còn chuyện này.” Vừa tiến hành giải trừ kết giới bằng yêu thuật của chính mình, Emy vừa tiếp tục trò chuyện, giọng dịu đi so với trước đó. “Dù mồ côi thật, nhưng hãy nhớ cho rõ, mỗi thành viên Ám Vệ Đoàn các cô đều có họ, đó là Grewenyan, chúng ta là một gia đình dù không cùng dòng máu.”
Dứt câu, Emy không buồn đợi quan sát biểu cảm lộ rõ vẻ sững sờ với đôi mắt có phần đỏ hoe của họ, chỉ nhếch môi bằng nụ cười cảm thông. Cánh cửa liên thông tầng kế mở toang sau khi kết giới biến mất, nàng Tổng Miêu rảo bước xuống từng bậc thang, đèn đá rực rỡ soi rọi khắp lối đi.
Nhìn theo bóng lưng của cấp trên, dẫu rằng nhỏ tuổi hơn nhiều so với mình, Hạ Miêu số Năm Ngàn và đồng đội chợt đỏ ửng đôi má. Họ nhìn nhau, gật đầu mỉm cười, dấn bước theo chân vị Tổng Miêu lần đầu gặp mặt, con tim tưởng chừng vô cảm trở nên rộn ràng khó tả.
“Gia đình ư? Có lời này của ngài đã quá đủ với chúng tôi rồi, ngài Tổng Miêu Emily ạ.”
0 Bình luận