Tập 02: Bàn cờ vận mệnh

Chương 19: Ẩn sau bức màn

Chương 19: Ẩn sau bức màn

Vương đô Tây Lĩnh, Hoàng cung Fenrissa, một buổi tối giữa tháng ba…

 

Tiết trời chuyển hạ sớm, không khí trở nên bức bối hơn so với trước, may thay đêm khuya phần nào làm dịu đi cái nóng khó chịu. Trong thư phòng của mình, Dạ Hống Yêu Vương, vị vua của Vạn Yêu, Igor Fenrissa, hiện đang chìm sâu trong nội tâm, thời gian như thể lắng đọng từng giây trong cõi lòng.

 

Ông mặc trên mình bộ vương bào xám bạc, không mấy sang trọng, từng nếp nhăn khắp áo bào tố cáo những đêm dài trằn trọc. Yên vị nơi bàn làm việc với gương mặt thẫn thờ, đôi con ngươi trốn tránh sau hàng mi, từ tốn nâng ly rượu làm bằng đồng đồng thau lên mà nhấp môi.

 

Đoạn, ông lia cặp đồng tử đang lóe sáng do phản chiếu ánh đèn, hướng sang bức tường được bày trí trang trọng ở góc phòng. Tại đó, hai khung tranh dọc to cỡ làm từ gỗ quý, bốn góc bọc vàng, dập thủ công tạo hình hoa văn mây núi đầy tinh xảo, cho thấy sự tỉ mỉ của thợ thủ công làm ra nó.

 

Một trong số đó là bức họa toàn thân nữ yêu tộc sói, đầu đội miện ánh bạc, mắt mang màu hổ phách thường thấy của sói lông bạc phương Nam. Tấm tranh còn lại thuộc về yêu nữ sói khác, chiếc miện có phần giản đơn hơn, thế nhưng uy áp từ đôi con ngươi rực sắc đỏ lại hoàn toàn khác biệt.

 

Chỉ có điều, hai bên góc trên cùng của khung tranh nàng sói mắt đỏ treo dải dây được kết từ những đóa sen trắng, biểu tượng của sự ly biệt. Thở một hơi dài thườn thượt, ông lắc đầu cười khổ, giọng trầm lắng: “Không còn hai nàng quán xuyến việc nước, chúng ta đúng là gần như rối tung lên.”

 

Chậm rãi đẩy ghế rời bàn, Dạ Hống Yêu Vương từ tốn bước đến, đưa tay chạm vào gương mặt yêu nữ mắt đỏ trong tranh. Rồi ông quay bước, tiến về phía cửa sổ, một tay đặt tay lên bệ cửa, tay còn lại giấu sau lưng, ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời tối mịt bên ngoài, môi mấp máy:

 

“Bậc cha mẹ nào mà lại không mong con cái an yên? Nhưng sinh ra đã là hoàng tộc Fenrissa, mặc định đã phải trọn vẹn vì tồn vong dân tộc. Đẩy con đi lần, có lẽ mai này cha con ta khó lòng gặp lại.”

 

Vừa dứt câu, chợt ba tiếng gõ lên cánh cửa phòng phá tan bầu không khí đầy nặng nề trong thư phòng cùng tâm tư của Dạ Hống. Âm thanh vừa dứt, từ bên ngoài kia, thanh âm quen thuộc vọng vào, ngữ điệu sâu thẳm chứa đựng thái độ kính cẩn rõ ràng: “Phụ hoàng, là Roger và Falma đây ạ.”

 

Chỉnh lại áo bào, ông quay lại ghế ngồi xuống, gắng gượng khoác lên vẻ uy nghiêm, dù nét mỏi mệt vẫn hằn sâu chẳng thể che giấu. Vừa rót trà ra cốc, dường như ý định ngăn hơi men của rượu lan ra trong không khí, vừa cố giữ lấy tâm bình khí ổn, ông trầm giọng: “Hai con vào đi.”

 

Cánh cửa gỗ nặng nề chậm rãi mở ra, tiếng kẽo kẹt khô khốc như thở than não nề. Roger, Nhị Hoàng tử của Hoàng tộc Fenrissa, chủ động dẫn trước, ra dáng bậc huynh trưởng. Falma rảo bước theo sau, tay cầm quạt kim loại phe phẩy, thần thái như mặt hồ yên lặng sóng, điềm tĩnh bất biến.

 

“Thế nào rồi?” - Dạ Hống bắt đầu hỏi, giọng ngang chẳng chút cảm xúc, biểu cảm đợi chờ.

 

Roger không chút chậm trễ, lấy trong túi những cuộn giấy da cất giữ trong ống tre, niêm phong bởi yêu thuật. Siết tay nắm đấm áp lên ngực trái, anh cúi người hành lễ, rồi lùi vài bước ngắn, mở từng cuộn thư và giải trừ phép yểm, dõng dạc tâu lên, giọng không quá to nhưng tựa âm vang trống đất:

 

“Hồi bẩm phụ hoàng! Jeanne đã đến Nanh Sói, về đám bám đuôi, có vẻ là người Long Tinh, nhưng thiếu bằng chứng. Tuy nhiên, về vấn đề dị tượng, ngôi sao chổi đó đã ở trên bầu trời suốt một tháng rồi, nó khiến nhiều yêu tộc khó tránh bất an, nhưng cũng không vì vậy mà náo loạn.”

 

Dừng một đoạn, Roger mở nắp ống tre nhỏ hơn, lấy cuộn giấy tháo dây, đọc qua rồi tiếp: “Dân miền Bắc đã đến Linh Uy, anh cả dự sẽ chuyển họ về miền Trung. Garrett cũng cho hay, toàn bộ nguồn lực đều dồn cho Nanh Sói, miền Bắc hiện thiếu hụt nghiêm trọng khí tài hạng nặng.”

 

Dứt câu, anh gấp thẳng tay ném những cuộn giấy ấy vào lò lửa, thi triển yêu thuật lửa, thiêu rụi mọi thứ thành đống tro tàn. Chưa an tâm, Roger cẩn trọng dùng que sắt kiểm tra từng chút, chắc rằng không còn sót mảnh nào mới đứng nghiêm, giọng đanh ngắn gọn: “Báo cáo hết, thưa phụ hoàng.”

 

“Thay ta nhắn lại với hai đứa nó, cố gắng hết khả năng có thể, đừng nản lòng.” - Dạ Hống nhắc nhở rồi nâng cốc trà ấm vân vê giữa lòng bàn tay, hớp một ngụm và đặt xuống. - “Về dị tượng, ta đang cố tính toán, nhưng xét lĩnh vực chiêm tinh, ta thua xa Irina, nên chưa ngộ ra được điều gì. Tuy nhiên…”

 

Thêm lần nữa, Dạ Hống đảo mắt ra cửa sổ vòm hướng Bắc, nơi có thể quan sát được bao trùm cả từ phía Bắc sang Đông Bắc. Tại đó, ngôi sao chổi với kích thước lớn chưa từng thấy vẫn tỏa sáng rực rỡ khắp vùng trời, hướng thẳng từ Đông Bắc xuống phương Nam. Chợt ông cười khẩy, nói thầm:

 

“Chà, Irina từng nói, dị tượng sao chổi, đuôi mọc ở đâu, nơi đó ắt gặp kiếp số trời phạt. Nay sao chổi đuôi hướng Đông Bắc, há chẳng phải Bắc Uyển của Long Tinh? Chưa kể đầu hướng về Nam, rõ vận trời chiếu rọi, là muốn Yêu tồn Long diệt đây mà.”

 

“Nói vậy là…”

 

Roger hỏi dò, ánh mắt có chút hoài nghi nhưng lại mở tròn sáng rỡ, tựa hồ chứa đầy sự mong đợi từ vua cha, lại quay sang cùng Falma trao đổi biểu cảm. Thấy rõ sự khó hiểu từ gương mặt hai con trai của mình, Dạ Hống chỉ vuốt cằm cười khà mà chẳng buồn giải thích, chỉ hỏi thêm một câu:

 

“Tiến độ chuẩn bị quân lương cho dự trữ chiến sự đến đâu rồi? Nhắc trước, ta không muốn nghe hậu cần yếu kém.”

 

Roger lặng lẽ dâng lên tấm lệnh bài bằng vàng có khắc hình hai vòng bông lúa, cung kính trao lại cho vua cha, anh nói: “Vâng, kho lương mới ở miền Trung có sức chứa hai triệu tấn, đã bắt đầu huy động thu mua lương thực tích trữ từ dân chúng. Quản nông lệnh, con xin được trả lại người.”

 

Dạ Hống gật gù cất lại lệnh bài, rồi lấy ra một tờ giấy có sơn viền bạc, nâng bút chú tâm nắn nót từng con chữ ngay ngắn. Sau khi hoàn tất, ông ký tên, cầm vương ấn bằng ngọc bích, đóng lên góc dưới một dấu đỏ, đưa cho Roger, dặn dò: “Con đọc trước đi, rồi tiến hành ngay trong ngày mai.”

 

“Đây là… Miễn thuế mười năm?” - Nhận tờ lệnh do Dạ Hống hạ chỉ, Roger lia mắt đọc qua một cách cẩn thận, xong xuôi liền cất kỹ vào phong bì yểm phép, nhếch môi đắc ý. - “Lẽ nào người muốn… Ra vậy, con hiểu rồi, thưa phụ hoàng, Roger ắt không để người thất vọng.”

 

“Ừ, rất tốt.”

 

Dạ Hống gật đầu,  bỗng đưa tay xuống thấp kéo hộc tủ, cầm lên một xấp bìa giấy dày cộm và đặt lên mặt bàn, đánh rầm một tiếng. Đoạn, ông lại đặt lên đó một lệnh bài bạc có hình chiếc khiên ma tinh kim và gương mặt sói làm từ bạc, đường nét trên đáy mắt thay đổi, giọng thấp hơn hẳn:

 

“Các con… Đưa gia đình rời Tây Lĩnh đi, chạy được bao xa thì cứ chạy, giữ lại những giọt máu cuối cùng của dòng tộc. Số phận Tây Lĩnh, ta và lực lượng cận vệ Nanh Máu sẽ đảm đương từ bây giờ.”

 

“Phụ hoàng, người lại thế nữa rồi.” - Roger lắc đầu không chút đắn đo, đáy mắt toát ra bầu không khí ảm đạm. - “Lộ lưng cho giặc, hành vi hèn nhát đó, chúng con không làm được. Đến cả đám cháu yêu quý của người cũng đã quyết ở lại, nguyện một lòng tử thủ Tây Lĩnh, câu giờ cho Jeanne.”

 

Falma vốn dĩ im lặng đến nỗi gần không nói lời nào, giờ đây bị lời của Dạ Hống làm cho không mấy vừa ý, tiến lên một bước. Anh gấp chiếc quạt sát lại, đáy mắt khẽ giật như cố kìm cơn giận, hòng giữ vững thần thái không chút dao động mà bản thân dựng nên, giọng ngang như dòng chảy sông băng:

 

“Thưa phụ hoàng, cháu của người, đứa nhỏ nhất cũng lớn tuổi hơn Jeanne, đã biết nhận thức chính sự. Giặc chưa đến mà người đã bảo chúng con chạy, há lại cam chịu nhục nhã như vậy? Huống hồ trừ con bé nhà anh cả, ai cũng biết rõ sự tình, đều nguyện vì Jeanne mà hi sinh.”

 

“Hầy… Lũ trẻ các con đúng thật là…”

 

Sầu não vuốt trán, ông tựa lưng vào ghế, thả lỏng cơ thể, một câu cũng không nói thêm, rồi nheo mắt nhìn ra cửa sổ hồi lâu. Rồi bỗng ông quay sang bức tranh vẽ dáng hình hai người vợ của mình, lặng lẽ không nói thêm lời nào, chân mày rũ rượi, từng đường nét trên mặt lộ nỗi buồn khó nói thành lời.

 

Thấy thế, dường như nhận ra tâm tư từ cha mình, Falma liền lấy đó làm nỗi lo, một chút cũng không yên lòng, liền lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của Dạ Hống: “Người lại nhớ mẫu phi sao, phụ hoàng?”

 

“Không riêng gì Irina, Falma à, còn -cả Lisa nữa…” - Dạ Hống thở dài thườn thượt, chân mắt đã tố cáo những tâm sự đè nặng trong lòng. - “Dù giữ ngôi vương, ta vẫn là chồng, là cha, vẫn có những mong muốn đơn giản. Nhưng sau cùng, ta đã chọn phụng sự non sông và chăm sóc muôn dân…”

 

Câu nói ấy khiến Falma, một hoàng tử sở hữu vẻ mặt luôn như mặt hồ vắng gió, hiện thời đã có sự dao động nhất định. Anh lần nữa gấp chiếc quạt lại, những thanh kim loại cọ vào nhau, gây ra tiếng động sắc lạnh, anh đáp lại: “Phụ hoàng, về cái chết của mẫu phi, con nghĩ có gì đó không đúng.”

 

“Ý con là sao?”

 

Dạ Hống nghe vậy thì lấy làm ngạc nhiên, ngẩng phắt đầu nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu hệt như một vực thẳm tăm tối của Falma. Xem chừng cảm nhận được sự tò mò của vua cha, Falma liền lấy trong ngực áo ra cuộn giấy, trông như thể anh đã cố tình giấu nó cho đến khi được hỏi và nói khẽ:

 

“Bảy năm về trước, thời điểm phòng mẫu phi phát nổ, khi ấy chỉ có con và anh cả ở gần nên đã xông vào đầu tiên. Căn phòng hoàn toàn tan hoang, ai cũng nghĩ là nghịch chuyển yêu khí khiến cơ thể tự nổ tung, đến con cũng đoán là vậy. Tuy nhiên, có vẻ chúng ta đã nhầm…”

 

Dừng một đoạn ngắn, cẩn thận mở cuộn giấy được cất giữ trong tay áo, để lộ một bảng thống số liệu chi chít thông tin, chậm rãi dâng lên vua cha, anh tiếp: “Với sự phát triển công nghệ y tế mới từ Dược quốc Castro, xét nghiệm mười mẫu đều cho thấy máu thịt đó vốn dĩ không thuộc về mẫu phi.”

 

Dạ Hống tròn mắt, cầm lấy bản báo cáo, chìm vào những suy tư khó tỏ, đọc qua từng dòng chữ ghi rõ giả thuyết của Falma. Sau hồi lâu, ước chừng mười phút trôi qua, ông cau mày vuốt ve cằm, rồi mắt như bừng sáng: “Nếu theo lời con thì rất có thể Irina vẫn còn sống, ngầm quan sát chúng ta?”

 

“Thưa, đúng như người hỏi.” - Falma che quạt nửa mặt, cúi nhẹ người như một thói quen hành lễ đã in sâu vào máu. - “Từ lâu, triều đình luôn dựa dẫm mẫu hậu và mẫu phi một cách thái quá, có thể là muốn chúng ta tự bước đi, hoặc nếu đúng như con nghĩ, đó sẽ là quay về lại mẫu hệ chuyên quyền.”

 

Cảm thấy tâm trí đang bị thôi thúc bởi sự tinh ý của đứa con thứ ba, ông tròn mắt không tin vào những gì mình đang thấy. Đáp lên ánh nhìn dò xét, như đang muốn xem thật kỹ những gì trong tính toán của con mình, nhưng sau cùng chỉ đành lắc đầu cho qua, mỉm cười đáp:

 

“Con nói đúng. Lisa và Irina hơn ta gần vạn tuổi, địa vị Hậu lại cao hơn Vương, muốn làm gì vẫn phải hỏi ý. Vốn dĩ nền móng mẫu hệ từ lâu đã vững, chế độ bán mẫu hệ đã gây không ít trở ngại cho ta.”

“Thưa phụ hoàng, con ủng hộ người về việc này.” - Roger lúc bấy giờ đã lùi về sau đứng ngang hàng với Falma, ngón tay vuốt ngang cánh mũi, tự ý xen vào. - “Thiên Trinh Nữ Vương vốn là nữ, một tay thống nhất trăm tộc yêu, dựng nên cơ đồ Vạn Yêu ta. Xem ra… nên trả lại quyền lực cho nữ thì hơn.”

 

Dạ Hống gật gù rồi ngẩng mặt lên trần nhà, trầm mặc trong đôi ba phút, ngón tay gõ từng nhịp xuống mặt bàn, hàng mi hờ hững khép lại. Đôi con ngươi sâu thẳm chứa bao nỗi buồn trước đó chợt sáng màu trở lại, nhìn thẳng vào Falma, nở nụ cười hài lòng lẫn tự hào, buông lời khen ngợi:

 

“Falma, quả thực con rất giống Lisa, cả sự tinh ranh mưu lược lẫn phán đoán tình huống và rất thâm sâu, đôi khi là nguy hiểm nữa đấy, con trai ta. Nhưng với vai trò của con, điều này rất cần thiết.”

 

Được so sánh với mẹ ruột của mình, vốn là Yêu Hậu vô cùng xảo quyệt trong chính trường, khiến bao kẻ e dè, lẽ ra Falma nên lấy đó làm tự hào. Ấy thế mà anh lại vô thức rùng mình, vầng trán tối sầm trông thấy, một hành vi vô cùng hiếm gặp với vị hoàng tử bí hiểm bậc nhất Vương triều Fenrissa.

 

Thoáng bất an lướt qua đáy mắt, anh cười trừ, hơi ngoảnh mặt lảng tránh ánh nhìn, trao đổi ánh mắt với Roger, và cùng lộ ra sự dè chừng. Lúc bấy giờ, vị hoàng tử thứ hai mới lộ vẻ mặt âu lo, khác hẳn dáng vẻ dâng lên báo cáo vừa rồi, Roger thấp giọng hỏi lại, ngữ điệu tựa hồ để nhắc nhở:

 

“Phụ hoàng, xét mưu lược và tinh ranh, lẫn nguy hiểm tiềm tàng, người chỉ nghĩ đến Falma mà quên Elara rồi ạ?”

 

Chỉ một câu, căn phòng bất ngờ chìm ngay vào tĩnh lặng, hệt như có bức màn vô hình ngăn cách với thế giới xung quanh. Nghĩ đến cô em gái ruột thịt của mình, Falma trở nên cảnh giác, hết nhìn ra cửa sổ, lại liếc về phía cửa phòng, lập tức thi triển yêu thuật khóa kín mọi khe hở trong phòng.

 

Sau khoảng lặng im ắng, khi đảm bảo không có ai, anh vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, đối đáp ánh mắt với Dạ Hống và nói tiếp: “Trừ Jeanne và Garrett, chúng con đều do mẫu hậu sinh ra, nhưng con bé lại rất khác. Sống gần bốn ngàn năm nay, đứa duy nhất khiến con lạnh sống lưng chính là nó.”

 

Roger đang chú tâm lắng nghe cũng khó tránh tò mò tiếp diễn, biểu cảm chứa đựng sự ngờ vực, tức thời xen vào: “Ngàn năm về trước, Du Long Đế dã tâm xua quân Nam hạ bỗng chết tức tưởi đẩy bí ẩn, mạng lưới thám báo Long Tinh khắp lục địa đột ngột bị tê liệt. Con không nghĩ là trùng hợp đâu.”

 

“Con nói đúng.” - Dạ Hống gật gù, thả lỏng cơ thể tựa vào ghế, đôi chân mày xếch lại đầy lo âu. - “Du Long Đế chết rõ ràng liên quan đến nó, nhưng bằng chứng lại nửa thực nửa hư. Ta cảm giác nó cố ý làm vậy, mục đích khiến đối phương ngậm trái đắng trong vô vọng mà không làm gì được.”

 

Nói xong những lời ấy, ông cố duy trì từng nhịp thở đều đặn nhằm lấy lại sự bình tĩnh nên có của bậc lãnh đạo, sau đó liền tiếp: “Con sói không bao giờ tru luôn là con sói nguy hiểm nhất, câu nói đó quả nhiên không bao giờ sai. Elara khiến ta rất lo, không biết là nó giúp ta, hay chỉ xem đây là trò chơi…”

 

“Mà nói đến con bé, phụ hoàng…” - Roger cất lên câu nghi vấn, mắt đảo qua lại như đang chứa đầy những nỗi tò mò mà e rằng khó tìm được lời giải đáp. - “Chuyện Jeanne, chẳng phải nó hơi im lặng quá mức rồi sao? Với một đứa một câu hai câu cùng nghĩ về em gái như nó, có gì đó không đúng…”

 

Câu hỏi của Roger khiến cả Dạ Hống lẫn Falma đều phải im bặt, hoàn toàn không thể nào tìm được câu trả lời thỏa đáng. Sự yên ắng bất thường lại lần nữa bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, thời gian nơi đây tựa hồ ngừng trôi, chẳng còn chút động tĩnh nào, chỉ còn tiếng gió thổi lá xào xạc ngoài kia.

 

Đêm càng về khuya, điềm báo chuỗi về sự kiện không mong muốn càng gần hơn bao giờ hết, khiến bất kỳ ai cũng khó bình tâm. Dạ Hống chìm vào im lặng, những nếp nhăn trên vầng trán theo cái nhíu mày mà hằn sâu. Sau chốc lát, ông phất tay, giọng đôi phần e ngại nhưng vẫn điềm nhiên trông thấy:

 

“Tới đây được rồi hai đứa, dù sao thì Elara cũng đã gần ba ngàn tuổi, tự biết nên làm gì, huống hồ nó thương nhất là Jeanne, ắt không làm gì gây hại đến em gái.”

 

Giữa chừng, Dạ Hống dừng lại, vểnh tai, nghe ngóng tình hình xung quanh, cố gắng dò xét từng chút, rồi ân cần dặn dò: “Lệnh mới đây, Minh Đức, con tiếp tục giám sát mọi động tĩnh từ phía Long Tinh. Hùng Nghị, nối lại liên lạc với Nanh Sói.”

 

“Vâng, thưa phụ hoàng!” - Roger cùng Falma đồng thanh hô to, dáng đứng lưng thẳng ngực ưỡn đầy nghiêm trang, tay phải áp lên ngực trái, mắt chứa yêu khí, lóe sáng ánh hổ phách. - “Chúng con xin thề trước Tiên Tổ Bách Yêu, tuyệt không để phụ hoàng thất vọng!”

 

“Ừ, các con về đi.”

 

Được vua cha cho phép, hai anh em nhìn nhau gật đầu rồi rời khỏi thư phòng, trả lại không gian riêng tư cho vị vua của trăm loài yêu tộc. Cánh cửa vừa khép, trời khuya tiết cuối hạ phả từng cơn gió vào mặt hai vị hoàng tử đang rảo bước trên hành lang dài, mát mẻ, nhưng cũng đầy nặng nề.

 

Còn lại một mình trong không gian trống vắng, Dạ Hống lại hướng mắt về bức chân dung, nghĩ về hai người vợ đã xa khỏi mình, sống chết vẫn chưa đảm bảo. Đôi bàn tay từng nhuốm máu vô số kẻ địch vì giang san, đau lòng thay nay chỉ có thể bất lực siết chặt thành ghế đến nổi từng cọng gân xanh.

 

Quả thực như những gì ông cùng con mình trò chuyện, cơ đồ Vạn Yêu giữ vững đến ngày nay, phần lớn công lao đều thuộc về những nữ yêu ấy. Hiển nhiên, hơn bốn ngàn năm trị vì của Dạ Hống cũng không ngoại lệ, phải dựa dẫm vào hai nàng vợ tài sắc vẹn toàn, dù cho ông không ngừng cố gắng.

 

Giờ đây, không còn họ cạnh bên, một mãnh tướng sói bạc chốn sa trường cảm nhận rõ gánh nặng như núi đá chọc trời đè nén trên vai. Hít thật sâu rồi thở một hơi dài, chậm rãi đẩy ghế đứng lên, ông bước đến bên tấm tranh treo tường, nhìn ngắm dung mạo tuyệt sắc của vợ mình, lắc đầu cười khổ:

 

“Vốn định cùng chết với chúng mới bày kế buộc con bé về miền Nam lánh nạn, nhưng trời tính đất tính vẫn không bằng hai nàng tính. Xem ra nên hạ màn rồi, để cho Huyền Dũng ta đây xứng danh Dạ Hống Yêu Vương.”

 

Nói đến đây, Dạ Hống nở nụ cười tâm đắc, một nụ cười hiếm thấy khi phải gánh trên vai trọng trách của cả dân tộc. Mà về phần hai vị hoàng tử kia, đi chưa được bao xa thì Roger từng bước chậm lại, hướng ánh mắt đến tấm lưng cao ráo của em trai mình.

 

“Hửm? Sao đấy anh hai?”

 

Không thấy anh mình đi cạnh, Falma liền khựng chân, tò mò quay đầu về sau quan sát, câu hỏi nhỏ nhưng cũng chứa đầy tâm tư. Từ tốn ngẩng đầu lên, mặt đối mặt em trai, Roger trực tiếp hỏi thẳng mà chẳng do dự: “Trận chiến này sẽ khốc liệt đấy, Falma, sẵn sàng chưa?”

 

Chỉ một câu hỏi nửa thăm dò, nửa nghiêm túc, Falma lập tức hiểu ra, liền nhếch mép cười khẩy, trầm giọng đáp trả mà chẳng chút do dự: “Em lúc nào cũng sẵn sàng, thưa anh trai đáng kính. Chỉ tiếc con bé đã lập lời thề hoàng tộc dưới húy danh Hồng Ân, nên chúng ta e khó chung đường rồi.”

 

Ngừng một đoạn, hướng tầm mắt lên ánh trăng tròn giữa tháng, cảm nhận sương đêm mát lạnh trên má, chắp tay sau lưng, anh tự hỏi: “Trong chúng ta, liệu ai sẽ ngã xuống, và ai còn đứng tiếp ngắm nhìn hòa bình? Nhưng chỉ cần chiến thắng, đời sau chắc chắn sẽ được thái bình an yên, cũng đáng.”

 

“Tốt đấy, Falma, không uổng là em trai của anh.” - Roger bật cười đầy sảng khoái, vỗ mạnh vài nhịp vào vai Falma, lực mạnh đến nỗi khiến anh ta lắc lưng cả người. - “Nếu còn sống, nhớ phải uống một bữa với anh đấy, nhất định phải uống đến không đi được nữa thì thôi.”

Nghe vậy, Falma chẳng buồn với việc giấu kín cảm xúc, đập tay đánh chát cùng anh mình, cười lớn phá tan cả màn đêm, biểu cảm đầy phấn khích trả lời: “Tất nhiên tất nhiên! Quên làm sao được tên bợm rượu anh chứ? Nếu còn sống, nhất định cả gia đình ta sẽ cùng nhau chuốc say anh.”

 

“Ha ha ha! Được! Rất được!”

 

Roger và Falma cùng đi trên dãy hành lang, cười có, căm phẫn chẳng thiếu, tất cả đều liên quan đến tương lai Vạn Yêu. Họ cứ thế, rảo bước trong xôm tụ, cho đến khi chào tạm biệt ở căn phòng nọ bên góc ngã rẽ. Đứng trước cửa, Roger vỗ vai em mình và nói: “Ngủ ngon, em trai của anh, mai lại gặp.”

 

Falma gật nhẹ, chiếc quạt kim loại tua tủa lưỡi dao gấp lại, đập vào lòng bàn tay, hít một hơi căng lồng ngực. Sau khoảng lặng ngắn, Falma tiến lại ôm chầm lấy Roger siết chặt, một thứ hành vi mà hiếm ai thấy được, rồi anh buông tay, nhỏ giọng đáp lại: “Đi cẩn thận, anh trai.”

 

“Ừ, anh về phòng đây.” - Roger nở nụ cười trầm tư, vỗ nhẹ bắp tay em trai mình rồi quay người bước tiếp, đuôi thả rủ theo cơn gió ngược, vạt áo tung bay nhẹ nhàng ngay sau.

 

Chờ đến khi anh trai đi khuất sau ngã rẽ, sắc mặt Falma bỗng nhiên thay đổi, không còn vẻ lạnh lùng khó đoán. Vừa đóng cửa phòng, cảm xúc của vị hoàng tử thứ hai như chỉ chờ thế mà bùng nổ, anh siết chặt chiếc quạt, đấm mạnh vào tường nứt toác, rồi cố kìm nén cơn giận, cất lời thề độc:

 

“Tổ Tiên Bách Yêu và Thần Mẫu trên cao chứng giám, Minh Đức này xin thề, nhất định dốc toàn lực để bảo vệ sự trường tồn của Vạn Yêu và dân tộc!”

 

Cùng lúc đó, Roger bấy giờ về gần đến phòng của mình, hiển nhiên vẫn là tâm trạng không mấy vui vẻ. Chợt anh dừng bước, ngẩng cao đầu nhìn lên, hướng ánh mắt về phía ánh trăng vàng tròn vành vạnh. Hít một hơi thật sâu rồi nhếch môi, Roger cười mỉm như thể hình thành động lực, anh nói thầm:

 

“Những tưởng số kiếp Tây Lĩnh đã định sẽ vong, xem ra gió lại đổi hướng nữa rồi. Jeanne, à… Hồng Ân, anh của em, Hùng Nghị, sẽ trở thành tấm khiên hỗ trợ em hết lòng trên con đường sắp tới.”

 

Nói xong, Roger cầm lấy bầu rượu nhỏ treo bên hông, nâng lên mà hớp một ngụm, nhìn bầu trời phía Nam, nơi mà Jeanne đã hướng về. Anh lặng đi vài phút, rồi lại cúi gằm, sau đó quay lưng hướng vào phòng, cánh cửa dần khép lại, trả lại bầu không khí yên tĩnh cho buổi khuya vắng vẻ.

 

Trong khi ấy, trên đỉnh nóc cao nhất của mái nhà thuộc dãy kiến trúc phụ, tọa lạc tại khuôn viên phía Đông Cung điện Hoàng gia Fenrissa…

 

Ở đó, một dáng hình mảnh mai nhỏ nhắn ngồi vắt vẻo đầy tùy tiện trên những tấm ngói đỏ, dõi theo từng thay đổi dưới kia. Bộ hoàng phục lụa được chỉnh sửa, chiếc áo không tay để hở tấm lưng trần với hình xăm mặt sói, váy xẻ vạt đến gần eo, cố tình để lộ cặp đùi trắng ngần đeo vòng ren gợi cảm.

 

Mái tóc bạch kim phất phơ theo từng cơn gió, đôi tai sói đồng màu vểnh cao, chiếc đuôi bồng bềnh nhàn nhã, thi thoảng đập nhẹ lên mặt ngói. Bàn tay với các ngón thon gọn cầm bình sứ nhỏ trắng ngà, thỉnh thoảng đưa lên miệng, ngẩng cao cổ nhấp ngụm rượu thơm vị nếp, hương men nồng say.

 

Ực một tiếng, cô vuốt nhẹ ngón tay từ cuống họng xuống giữa ngực, phả ra một hơi sảng khoái. Bờ môi hồng căng mọng hé mở, hương rượu nếp thượng hạng thoang thoảng, quyện vào không khí yên ắng. Đôi mắt rực màu hệt Dạ Hống, chống cằm nhìn theo từng bước chân của Roger và Falma.

 

“Chà, coi bộ họ dần nhận ra rồi, xem chừng không giấu được bao lâu nữa.” - Cô tự thủ thỉ với chính mình, lại hớp một ngụm rượu mang hương nồng, sau đó, cô búng tay đánh tách. - “Đến giờ rồi, mau ra đây báo cáo chính vụ cho ta.”

 

Trời đêm vốn dĩ luôn tĩnh lặng, bỗng chẳng hiểu từ đâu mà luồng gió lạnh từ đâu thổi qua, chiếc bóng đen kịt trồi lên từ nơi ánh sáng không thể soi đến. Hình hài ấy xuất hiện nhẹ nhàng như một chiếc lá vàng rơi, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, tựa hồ sinh vật ấy không hề sở hữu hình hài thực thụ.

 

Dáng vấp thon thả trong bộ đồ tối màu, cặp tai mèo phủ lông đen đặc trưng trên đầu cùng chiếc đuôi đồng màu nơi chấm lưng khẽ cử động. Dường như cô ấy là một phần của dòng dõi nhà mèo, nhưng đôi mắt màu lục bảo phảng phất ánh tím ma mị đã cho thấy cô không phải loài mèo bình thường.

 

Bước chân nhẹ tựa bay bổng, cô tiến đến, quỳ một chân sau lưng cô gái sói, bàn tay đặt lên ngực trái hành lễ đầy tôn kính. Không để thời gian trôi qua vô vị, nàng mèo lạ kỳ ấy cất lên thứ thanh âm thiếu nữ ngọt ngào, nhưng ẩn sâu trong ấy lại là thứ cảm giác ớn lạnh, khiến ai nghe thấy đều rợn tóc gáy:

 

“Phó thống lĩnh Linh Miêu Đoàn, Lục Tường Vi, mã hiệu Linh Miêu số Hai, tham kiến Elara điện hạ.” 

 

“Bớt dài dòng đi, mèo con.” - Elara chợt gằn giọng, mắt liếc hờ sau lưng, ngữ điệu chứa đựng thái độ đầy ngang tàn. - “Nói chính sự, đừng để ta mất kiên nhẫn.”

 

Như tên gọi, nàng sói này không ai khác chính là một trong hai công chúa của Vạn Yêu, Ngũ Công chúa Elara Fenrissa. Bí ẩn khó lường, được xưng danh với sự đề phòng mơ hồ, đó là những gì mà yêu chúng nói khi nhắc đến cô, đứa em gái khiến cho kẻ mưu mô đa đoan như Falma phải dè chừng.

 

Đứng trước sự thúc giục của một công chúa khó chiều, Tường Vi không dám chậm trễ liền cúi gục đầu, khẩn trương đáp: “Hồi bẩm Elara điện hạ. Nanh Sói không đơn giản, sương mù bao phủ quanh năm không tan, căn bản không thể liên lạc ra ngoài.”

 

Nói nửa chừng, Tường Vi đột nhiên im bặt, như đang có chút suy tín, liền ngước nhìn vị nữ chủ của mình. Vô tình thay, nó lại khiến cho nàng công chúa một thân bí hiểm này bực mình ra mặt. Lắc nhẹ bình rượu, Elara bung tỏa yêu khí cuồn cuộn quanh mình, phẫn nộ mà ổn định, gằn giọng cảnh cáo:

 

“Tường Vi, ngươi là linh miêu, mà đã là linh miêu thì bớt nhiều lời. Ta không cần thuộc hạ nói nhiều làm ít, hiểu rồi chứ?”

 

“Điện hạ thứ tội!” - Tường Vi giật thót sợ hãi, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, vội chắp tay hành lễ ngay tức khắc. - “Bẩm! Sương mù ấy không bình thường, thần đoán là yêu trận mê hoặc, ngăn cản xâm nhập. Ngoài ra, Lưu Linh Xảo nảy sinh bất mãn, đã lén đưa thân tín rời cung, hướng thẳng dãy Hắc Vụ.”

 

Sự yên tĩnh bất ngờ ập đến, bao trùm lấy khoảng không lặng gió chốn đêm khuya lạnh lẽo. Rồi Elara đưa tay quẹt mũi, ngả lưng xuống mái nhà, nhoẻn miệng lộ ra những chiếc nanh dài nhọn hoắt. Chân bắt chéo, chiếc váy ngắn theo đó lộ ra vùng da kín đáo trắng ngần, hít một hơi sâu, cô nói thầm: 

 

“Ồ hô… Xem ra mọi thứ vẫn đang theo kế hoạch định sẵn, cũng không tệ.”

 

Khác với vẻ ngoài mong manh và đôi phần tùy hứng, khí chất Elara tỏa ra luôn khiến cho người khác phải khó thở. Thần thái ấy tựa như vực thẳm ẩn dưới làn nước yên ả, tối tăm không thấy đáy, chực chờ nổi sóng để nhấn chìm mọi thứ, rồi cô lại hỏi: “Thịnh Long xử lý thế nào với dân vùng biên?”

 

“Hồi bẩm điện hạ.” - Tường Vi đáp ngay lập tức, xem chừng chẳng còn dám do dự như vừa rồi, đuôi rủ xuống giấu dưới thân, tai xuôi theo đầu. - “Thịnh Long lệnh bỏ dân, đưa sơn tặc vào ủy nhiệm, bất chấp mọi lời can ngăn. Đến hiện tại, mầm mống nội phản trong Đại Long đã là than hồng chờ gió.”

 

Nghe vậy, Elara nhoài người ngồi dậy, ngửa đầu vén nhẹ mái tóc, nhìn vầng trăng tròn treo lơ lửng trên đỉnh núi xa xăm. Ánh trăng tỏa sáng trên gương mặt xinh xắn cùng đôi má hồng hào, dáng vẻ thoát tục, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy tiềm ẩn mà không ai có thể đo lường.

 

Elara ưỡn ngực vươn vai, hai bàn tay đan ngón vươn dài, vặn người răng rắc, cổ họng phát ra âm thanh ư ử mang đậm nét đặc trưng giống loài. Bất thình lình, cô bật ra tiếng cười khúc khích chứa đầy mưu toan, rồi chạm nhẹ ngón tay lên bờ môi, liếm mép chửi thầm trong cơn phấn khích:

 

“Thật tình, thằng ngu Thịnh Long không rút ra bài học nào từ cha nó. Nhưng cũng tốt, càng nghe xúi giục loạn ngôn, ta càng đỡ phải nhọc đầu.”

 

Elara hất mái tóc bạch kim lấp lánh, chỉ với một cái búng tay đã khiến Tường Vi hiểu ý cúi thấp đầu, im lặng chờ chỉ thị sắp được ban. Rồi cô giấu tay sau lưng, quay người áp sát Tường Vi, đầu ngẩng cao, mắt nhìn xuống, co chân đạp mạnh giữa trán nàng linh miêu, cong môi ra lệnh:

 

“Thu thập tình hình biên thùy và con nhóc Linh Xảo đó, gửi về mỗi ngày cho ta. Trễ một giờ, ta sẽ khiến ngươi hối hận không kịp, rõ chưa mèo con?”

 

“T-Tuân lệnh, thưa Elara điện hạ, thuộc hạ tuyệt không dám trễ nải.” - Tường Vi đặt tay lên ngực chấp lệnh, nhưng bất chợt khựng lại chốc lát. - “Vậy… Còn chuyện của Jeanne điện hạ, có cần…”

 

“Không, con bé cần tự đứng trên đôi chân chính nó, chỉ có vậy mới xứng đáng với kỳ vọng của họ, và của ta.”

 

Elara thẳng thừng cắt ngang, ngửa mặt đón nhận gió đêm lả lướt trên đôi má hồng, chiếc đuôi lấp lánh lông bạc phe phẩy. Rồi cô khoanh tay nâng đỡ bộ ngực, mắt hết đảo qua trái lại sang phải, rồi liếc nhìn Tường Vi, ném xuống trước mặt nàng linh miêu tấm lệnh bài kim loại màu đen và tiếp:

 

“Truyền lệnh cho Linh Miêu Đoàn, hành động.”

 

“Thuộc hạ tuân lệnh!” - Tường Vi cúi đầu lần nữa, từ nơi cô quỳ tỏa ra khói đen, rồi chìm xuống mà biến mất.

 

Còn một mình trên mái, Elara để mặc cơn gió thổi tung vạt váy ngắn, lộ đôi chân dài miên man với cặp đùi săn chắc láng mịn. Khoé môi cô nhoẻn lên, vén tóc mai qua vành tai, nhìn về ngôi sao chổi vẫn còn rực rỡ trên trời, nghiêng đầu khẽ nói:

 

“Sao chổi, nhiệm vụ báo tai ương kết thúc rồi, Vạn Yêu không phải nơi ngươi nên đến.”

 

Nói rồi, đôi con ngươi cô lóe sáng, yêu khí nồng nặc tụ lại vào lòng bàn tay, búng tách một tiếng đanh chát giữa đêm khuya thanh vắng. Xong xuôi, cô hất tóc tung bay theo đầu ngọn gió, ngoảnh đầu nhìn về phía Nam với ánh mắt chứa đựng nỗi niềm sâu xa khó tả, cất từng lời nhỏ nhẹ:

 

“Dưới Hồng Ân uy, Bách Yêu ngời… Tiên tri trực tiếp điểm húy danh của em, vậy thì để chị gái Lam Tuyết này trở thành kẻ dọn đường cho em, Jeanne của chị.”

 

Vào khoảnh khắc Elara dứt lời nguyện chí, từ phía Đông Bắc, ngôi sao chổi khổng lồ thẳng hướng về Tây Nam, sáng rực cả bầu trời. Không chỉ thế, nó đã duy trì trên không suốt một tháng dài, để rồi vỡ thành màn bụi nhiệm màu ngay tại ranh giới miền Nam Vạn Yêu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!