Tập 03

Chương 03

Chương 03

Chương 3

1

Vào lúc nhóm của Al đến lãnh địa Công tước Reinfeld.

Tại Đế đô, Fine đang bận tối mắt tối mũi.

"Á á!? L-Làm sao đây! Em phải làm sao đây ạ!? Chị Yuriya!"

"Cứ đứng yên đó là được. Thế là đủ rồi."

"Mở cửa rồiiiiii!!"

Ngay khi chi nhánh Đế đô của Thương hội Á nhân mở cửa, dòng người xếp hàng dài dằng dặc lập tức ùa vào như vỡ đê. Mục đích của họ là sản phẩm mới mà Thương hội Á nhân vừa tung ra: "Nước Mỹ Nhân".

Bản thân nó đã là một sản phẩm khá xuất sắc, nhưng Thương hội Á nhân còn gắn cho nó một câu slogan quảng cáo đắt giá.

"Mại dô! Nước Mỹ Nhân mà chính Thương Âu Cơ Blau Möwe cũng đang sử dụng đây! 'Nước Hải Âu' chỉ giới hạn ba trăm lọ thôi nha!"

Một nhân viên Á nhân tộc thú với vẻ ngoài dễ thương đang ra sức quảng bá cho sản phẩm tâm điểm. Đó là những chiếc lọ chứa thứ nước trong suốt. Dù được pha chế từ nhiều thành phần, nhưng ánh mắt của khách hàng lại đổ dồn về phía Fine.

"Tiểu thư Fine đang ở đây thật kìa! Cho tôi một lọ!"

"Hàng thật kìa!! Cho tôi ba lọ!"

"Năm lọ!"

"Phiền phức quá! Cho mười lọ luôn đi!!"

Nước Mỹ Nhân được đệ nhất mỹ nữ Đế quốc sử dụng.

Đối với phụ nữ Đế đô, đó là từ khóa đầy ma lực. Những vị khách ùa vào cửa hàng với khí thế hừng hực thi nhau chộp lấy Nước Mỹ Nhân, và chỉ trong nháy mắt, ba trăm lọ đã bán sạch.

Nếu chỉ là câu quảng cáo suông thì có lẽ đã không bán chạy đến thế, nhưng Fine lại đang đứng vẫy tay từ tầng hai của chi nhánh.

Việc người thật việc thật có mặt tại đây đã phát huy hiệu quả khủng khiếp, và chỉ vài ngày sau khi mở bán, Nước Hải Âu đã trở thành loại mỹ phẩm bán chạy nhất Đế đô.

"Vất vả rồi nhé. Fine."

"E-Em giật cả mình..."

Vì chiến lược tung ra đã thành công rực rỡ, Yuriya cười tươi suốt buổi.

Trái lại, Fine thì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ khi phải chứng kiến cảnh các nữ khách hàng lao tới với khí thế như kỵ sĩ đột kích vào trại địch.

"Trước khi mở cửa, ai cũng nhìn chằm chằm vào em... Em cứ lo không biết họ có lao vào tấn công em không..."

"Xin lỗi nhé, nhưng ráng quen đi cưng. Chị sẽ trả công hậu hĩnh mà."

"Vâng! Em sẽ cố gắng!"

Hình ảnh Fine nắm chặt tay đầy quyết tâm trông thật đáng yêu, ngay cả dưới con mắt cùng giới của Yuriya.

Ban đầu, các khách hàng nam cũng ùn ùn kéo đến chỉ để nhìn thấy cô, nhưng vì Yuriya không cho phép ai ngoài khách nữ vào cửa hàng nên phần lớn cánh đàn ông đành phải bỏ cuộc.

Cũng có vài kẻ định xông vào, nhưng kết cục đều bị những bảo vệ Á nhân lực lưỡng - niềm tự hào của Thương hội Á nhân - tóm cổ ném ra ngoài không thương tiếc.

Nhờ đó, cái luật "không được phép làm loạn ở cửa hàng này" bắt đầu thấm nhuần trong Đế đô.

Và khi thấy tình hình đó, Yuriya quyết định tung ra nước đi tiếp theo.

"Fine. Chuyển sang kế hoạch tiếp theo nào."

"Kế hoạch tiếp theo ạ? Em phải làm gì đây?"

"Cũng giống lần này thôi. Tạm thời cứ vẫy tay và cười duyên là được. Chị sẽ tăng gấp đôi lực lượng bảo vệ."

"Gấp đôi ạ..."

Fine nhìn quanh mình. Xung quanh cô đã có sẵn ba vệ sĩ Á nhân to lớn. Gấp đôi nghĩa là sẽ thành sáu người.

Tưởng tượng cảnh mình bị vây quanh bởi sáu Á nhân hộ pháp, Fine tỏ vẻ bối rối.

"T-Thế thì chẳng ai nhìn thấy em mất..."

"Không sao đâu. Chỉ cần thấy thấp thoáng là được. Chỉ cần biết Thương Âu Cơ Blau Möwe đang ở đó là bọn đàn ông sẽ bu lại ngay."

"V-Vậy ạ?"

"Đúng thế. Chị sẽ vặt sạch tiền của lũ đàn ông ngốc nghếch đó. Hư hư hư, hải âu bay trên trời thì sao mà bắt được chứ."

"X-Xin chị đừng làm quá nhé..."

"Chị biết rồi. Sẽ tiết chế mà. Tiết chế."

Nói rồi Yuriya nở một nụ cười gian xảo. Nhìn nụ cười đó, Fine thấy nó hơi giống vẻ mặt của Al khi đang ủ mưu tính kế, nhưng cô không nói ra.

Và ngày hôm sau. Fine nhận ra rằng mưu mô của Yuriya có khi còn cao tay hơn cả Al.

"Mại dô! Chi nhánh Đế đô của Thương hội Á nhân mở cửa đây!"

Khi các nhân viên Á nhân trong trang phục dễ thương mở cửa, các khách hàng nam lập tức tràn vào bên trong cửa hàng rộng lớn.

Fine nở nụ cười gượng gạo và vẫy tay chào đám khách nam đó.

"Uôôôôô!!!! Là tiểu thư Fine kìa!! Tiểu thư Fine bằng xương bằng thịt! Còn dễ thương hơn cả trong tranh vẽ hay giấy ảo ảnh nữa!!"

"Đẹp quá! Chói lóa quá! Cứ như đang tỏa sáng vậy!"

"Phải khắc sâu vào mắt mới được! Kỷ niệm để đời đấy!"

Thương hội Á nhân đã dốc toàn lực quảng cáo khắp Đế đô từ trước bằng poster có hình Fine và "giấy ảo ảnh" - một loại ma đạo cụ sản xuất hàng loạt có thể hiện lên hình ảnh trong một thời gian nhất định.

Cơ hội được nhìn thấy Thương Âu Cơ Blau Möwe tận mắt. Giá trị gia tăng đó đã khiến các khách hàng nam chạy đôn chạy đáo đến chi nhánh Đế đô.

Tuy nhiên, trong số đó cũng có những kẻ không chịu đọc kỹ nội dung trên poster.

"Tiểu thư Fine! Hãy nhìn về phía này đi ạ! Tiểu thư Fine!"

"Thằng khốn này! Nếu không đến mua hàng thì biến về đi!"

"Im đi! Tao đếch thèm mua mấy cái hàng hóa vớ vẩn!"

Gã thanh niên vừa lớn tiếng hét lên câu đó lập tức bị một bảo vệ Á nhân to lớn lừng lững bước tới, kẹp chặt cứng.

"C-Cái gì thế!?"

"Thưa quý khách. Quý khách có biết những lưu ý ghi trên poster của chúng tôi không?"

"Hả!? Lưu ý!?"

Nhìn phản ứng của vị khách, người bảo vệ thở dài ngán ngẩm rồi chỉ tay xuống phía dưới tấm poster.

Ở đó có ghi một dòng chữ khá to: "Từ chối phục vụ khách hàng không mua sản phẩm. Nếu vi phạm sẽ phải nộp tiền phạt."

Gã thanh niên vì không đọc kỹ nên mặt mày tái mét, nhưng đã quá muộn.

Gã bị người bảo vệ lôi xềnh xệch ra sau quán.

"C-Chị Yuriya..."

"Bình thường thôi, không ai dùng bạo lực đâu. Chỉ bắt hắn mua hàng thôi. Nếu không có tiền thì bắt làm việc trừ nợ."

"V-Vậy ạ..."

Fine thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Thấy dáng vẻ đó của Fine, Yuriya bật cười khúc khích.

"C-Có chuyện gì sao ạ?"

"Không, chị chỉ nghĩ là em hiền thật đấy. Bình thường chẳng ai đi lo cho mấy gã như thế đâu."

"V-Vậy ạ?"

"Bình thường là thế. Nhưng chị nghĩ em như vậy là tốt rồi. Đã có kẻ gian manh như chị thì cũng cần có cô bé hiền lành như em chứ."

"Chị Yuriya cũng rất hiền lành mà!"

"Thế á? Chị chỉ toàn nghĩ cách moi tiền từ lũ đàn ông ở đây thôi đấy nhé?"

"Chị giấu cũng vô ích thôi! Em biết hết rồi. Chuyện chị Yuriya ưu tiên dán poster ở những khu vực nhà giàu, hay chuyện chị tổ chức phát chẩn cho người dân ở khu vực ngoại vi, em biết hết cả đấy!"

Vấn đề không phải là cứ có tiền thì moi cũng được, nhưng Yuriya không bao giờ nhắm vào những người không có tiền. Đó là nguyên tắc cơ bản của cô.

Thương hội Á nhân tập hợp nhiều người không thể hòa nhập vào xã hội loài người và bị cô lập. Trong số đó, rất nhiều người từng trải qua cảnh nghèo khó. Vì đã chứng kiến những cảnh đời như vậy, Yuriya thường xuyên tổ chức phát chẩn cho tầng lớp nghèo khổ sống ở khu vực ngoại vi.

Việc đó đã bắt đầu từ trước khi chi nhánh Đế đô khai trương.

Yuriya đã bỏ tiền túi ra để thực hiện hành động không sinh lời đó.

"Sao em lại biết chuyện đó?"

Yuriya lầm bầm vẻ ngượng ngùng, nhưng Fine chỉ mỉm cười và nhìn quanh đám bảo vệ.

Vì đang ở trong chi nhánh - nơi không thể nói là an toàn như trong hoàng cung, nên các bảo vệ luôn túc trực bên cạnh Fine. Fine đã lân la bắt chuyện và hỏi han được đủ thứ từ họ.

"Là bảo vệ mà nhiều chuyện gớm nhỉ."

"Thành thật xin lỗi... chúng tôi lỡ miệng."

"Haizz..."

"Mọi người đều khen chị Yuriya lắm! Họ bảo chị là người tuyệt vời! Trên lục địa có rất nhiều Á nhân, và vì đủ thứ tin đồn xấu mà họ bị con người ghét bỏ. Thế nên chị mới thành lập Thương hội Á nhân đúng không! Để làm nơi nương tựa cho những Á nhân cô độc. Để cải thiện phần nào danh tiếng của Á nhân. Em cảm động lắm!"

"Thiệt tình... Lại đi kể mấy câu chuyện sướt mướt hợp gu mấy cô tiểu thư tốt bụng làm gì không biết."

"Là sự thật mà."

Yuriya đá nhẹ vào chân mấy người bảo vệ. Chỉ vậy thôi.

Rồi Yuriya nói phải đi xem doanh thu thế nào và đi xuống tầng dưới.

"Họ giận rồi sao ạ?"

"Chị nghĩ là họ đang ngại ngùng đấy."

"Vậy sao? Đáng yêu thật đấy. Chị Yulia nhỉ."

Vừa thốt ra những lời mà nếu Yulia nghe được chắc sẽ giận dỗi, Fine vừa vẫy tay chào những vị khách bên dưới.

Cảnh tượng ấy tiếp diễn một lúc cho đến khi khách khứa đã mua sắm xong xuôi.

Fine cũng lui vào phía trong cửa hàng. Bởi lẽ nếu cô còn đứng đó, khách sẽ cứ nán lại mãi chẳng chịu về.

"Phù, mệt quá đi."

"Vất vả cho em rồi."

Yulia vừa buông lời động viên, vừa đưa cho Fine tách hồng trà.

Trên tay chị là tờ giấy ghi chép doanh thu ngày hôm nay. Số tiền viết trên đó là con số mà ngay cả một người buôn bán lão luyện như Yulia cũng hiếm khi được thấy.

"Chị đã đánh giá sai hiệu ứng của 'Thương Âu Cơ' - Blau Möwe tại Đế đô rồi. Xem ra phải tính toán lại một lần nữa mới được."

"Không có hiệu quả lắm sao ạ!?"

"Ngược lại, ngược lại ấy chứ. Hiệu quả quá mức luôn. Nếu không nhập hàng về sớm thì kho sẽ trống trơn ngay lập tức cho xem."

"A, ra là vậy ạ! May quá!"

Thấy bản thân cũng giúp ích được việc gì đó, Fine hớn hở uống trà.

Nhìn Fine như vậy, Yulia cảm thấy ấm lòng trước cô thiếu nữ đáng mến này. Đồng thời, chị cũng thầm mong cô bé sẽ mãi giữ được sự hồn nhiên ấy.

Tuy nhiên, chị thừa hiểu đó là một ước mơ quá đỗi viển vông. Hiện tại đang là cao trào của cuộc chiến tranh giành ngai vàng. Đối thủ không hề ngây thơ đến mức im lặng bỏ qua cho sự thành công của phe đối địch.

Lấy thành công lần này làm bàn đạp, nếu còn tiến xa hơn nữa chắc chắn sẽ gặp phải sự cản trở. Vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.

Leo, người đứng đầu phe phái, đang đi xuống phía Nam theo sắc lệnh nên chắc chúng sẽ không có động thái gì quá lộ liễu, nhưng không thể khẳng định chúng tuyệt đối sẽ không ra tay. Vốn dĩ, chẳng ai lại đi gây khó dễ cho Fine - một tiểu thư Công tước và là người được Hoàng đế sủng ái, nhưng đối thủ lại là các ứng cử viên cho ngôi vị Hoàng đế. Họ không phải là những kẻ biết sợ Fine.

Những chuyện bạo lực nằm ngoài phạm vi quản lý của chị. Đó là việc mà hai vị Hoàng tử song sinh phải giải quyết. Nhưng nếu là trên thương trường thì lại là chuyện khác. Vừa cân nhắc đến khả năng bị cản trở, Yulia vừa bắt đầu suy tính nước đi tiếp theo.

Giữa lúc đó, Sebastian đột ngột xuất hiện.

"Thứ lỗi vì sự đường đột. Thưa tiểu thư Fine, xin hãy quay trở lại lâu đài ngay lập tức."

"Có chuyện gì xảy ra sao?"

"Vâng. Điện hạ Christa đang cần tiểu thư Fine."

Chỉ cần nghe vậy, Fine đã đoán ra ngay rằng Christa lại vừa nhìn thấy tương lai.

***

2

"Điện hạ Christa, thưa ngài Mitsuba. Thần xin lỗi vì đã đến trễ."

Trở về lâu đài, Fine lập tức đến phòng của Mitsuba. Ở đó, Christa đang ôm chặt lấy Mitsuba không chịu buông.

"Chị Fine... Em xin lỗi. Lại đường đột gọi chị đến thế này."

"Không sao đâu. Vậy lần này em đã nhìn thấy gì?"

Là một tương lai hệ trọng đến mức phải phái Sebastian đi gọi cô về gấp, Fine quyết định hỏi chi tiết ngay, không còn thời gian để thong thả trò chuyện.

Gương mặt Mitsuba thoáng chút u ám. Nhìn thấy vậy, Fine cảm thấy có điềm chẳng lành. Và linh cảm đó đã không sai.

"....Về tình trạng khẩn cấp sắp xảy ra ở phía Nam, Phụ hoàng đã triệu tập Hội nghị Trọng thần... và ngay giữa cuộc họp đó, Phụ hoàng đã... ngã xuống..."

Christa, người đang run rẩy nép vào lòng Mitsuba, cố gắng thốt ra tương lai mà mình đã nhìn thấy. Nội dung đó đủ sức làm rung chuyển toàn bộ Đế quốc.

"Hoàng đế Bệ hạ..."

Fine lẩm bẩm, nhận ra tay mình đang run lên. Cô dùng bàn tay kia nắm chặt lấy nó như muốn trấn an cơn run rẩy, rồi hít một hơi thật sâu.

Hoàng đế ngã xuống. Đó là một đại sự kiện. Tuy nhiên, "ngã xuống" cũng có nhiều trường hợp khác nhau.

"Điều đó... có nghĩa là em nhìn thấy cái chết của Hoàng đế Bệ hạ sao?"

"...Không ạ... Phụ hoàng chỉ ngã xuống thôi... Cách thức nhìn thấy khác với những lần báo hiệu cái chết..."

"Nghĩa là có vẻ không liên quan ngay đến tính mạng..."

Khả năng nhìn thấu tương lai của Christa tuy không cố định, nhưng Fine nghe nói độ chính xác liên quan đến cái chết của con người là khá cao. Nếu đã nhìn thấy cái chết, thì gần như chắc chắn nó sẽ trở thành hiện thực. Thực tế, cái chết của Hoàng Thái tử ở nơi xa xôi cũng đã ứng nghiệm. Tuy nhiên, lúc này điều đó lại là một sự an ủi. Nếu không nhìn thấy cái chết, khả năng Hoàng đế tử vong sẽ thấp hơn.

"Thưa ngài Mitsuba. Hoàng đế Bệ hạ có bệnh tật gì không ạ?"

"Không, Người không có bệnh mãn tính. Chỉ là, từ ba năm trước, thể lực và khí lực có vẻ đã bắt đầu suy giảm."

"Kể từ sau vụ việc ở phía Đông, Bệ hạ cũng rất bận rộn, có lẽ Người ngã xuống do làm việc quá sức. Tình trạng khẩn cấp ở phía Nam có thể là giọt nước tràn ly."

"Khả năng đó là rất cao. Việc ám sát Bệ hạ gần như là bất khả thi. Hiện giờ Cận vệ Kỵ sĩ đoàn đang dốc toàn lực bảo vệ Người. Đầu độc cũng không thể nào. Sebastian, còn cách nào khác không?"

"Mấy trò vặt vãnh sẽ vô tác dụng thôi ạ. Dù là độc dược hay ma pháp, việc làm hại Hoàng đế Bệ hạ là bất khả thi. Nếu muốn hạ sát Người, cách duy nhất là dùng vũ lực đột phá vòng vây hộ vệ. Nhưng nếu làm được thế thì đã chẳng phải nhọc công."

Nghe lời của Sebastian, một ám sát giả siêu hạng, Fine càng thêm tự tin vào suy đoán của mình. Không phải ám sát, mà là vấn đề phát sinh từ chính cơ thể Hoàng đế. Nếu vậy thì dễ đối phó hơn.

"Vậy, thưa ngài Mitsuba. Người có thể để mắt đến sức khỏe của Hoàng đế Bệ hạ được không ạ?"

"Ta hiểu rồi. Ta sẽ lấy cớ lo lắng cho sức khỏe của Bệ hạ để tiến cử ngự y đến khám. Nhưng nếu Christa đã nhìn thấy, ta e là khó mà thay đổi được."

"Vâng. Có lẽ sẽ không thay đổi được. Việc thay đổi tương lai Hoàng đế Bệ hạ ngã xuống là điều quá sức với chúng ta. Bởi chúng ta không thể xóa bỏ sự mệt mỏi đã tích tụ, cũng như không thể ngăn cản sự kiện ở phía Nam - nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc đó. Nếu có thời gian thì may ra, nhưng nếu vấn đề sắp nổ ra ở phía Nam Đế quốc, thì e rằng tương lai đó không còn xa nữa."

Chuyện gì đó xảy ra ở phía Nam gần như là chắc chắn, và chắc chắn có liên quan đến Leo. Thời điểm quá trùng khớp. Và chuyện đó dù muốn hay không cũng sẽ lọt vào tai Hoàng đế. Một khi không thể thay đổi sự kiện đóng vai trò nguyên nhân, thì việc sức khỏe suy sụp là không thể tránh khỏi.

"Nếu vậy thì có nên giấu Bệ hạ chuyện của Christa không nhỉ?"

Trước câu hỏi của Mitsuba, Fine im lặng một chút. Là thần dân của Đế quốc, biết Hoàng đế gặp nguy mà lại im lặng, cô tự hỏi liệu có ổn không.

Việc nói rằng không nguy hiểm đến tính mạng chỉ là suy đoán. Biết đâu đó là một căn bệnh trọng. Không thể loại trừ khả năng đó.

Suy nghĩ cứ xoay vòng trong đầu cô nhưng không có câu trả lời. Thế nhưng, giữa lúc bế tắc, ánh mắt Fine chợt bắt gặp gương mặt của Christa.

Một vẻ mặt sợ hãi. Đột nhiên nhìn thấy cha mình ngã xuống, không có chút thời gian chuẩn bị tâm lý, cô bé chỉ biết khiếp sợ trước tương lai đó.

Nhìn thấy dáng vẻ ấy của Christa, câu trả lời trong Fine đã được định hình.

"...Vâng. Đó là bí mật mà ngài Al luôn gìn giữ. Nếu tiết lộ mà thay đổi được gì thì nên nói, nhưng nếu không thay đổi được thì chỉ tổ mang lại rủi ro. Bệ hạ cũng là con người. Nếu biết có thể nhìn thấy tương lai, Người có thể sẽ dựa dẫm vào Điện hạ Christa. Điều đó chắc chắn sẽ trở thành gánh nặng cho Điện hạ. Hiện tại, thần nghĩ chỉ cần thực hiện biện pháp là ngài Mitsuba cùng ngự y chú ý đến sức khỏe của Hoàng đế Bệ hạ là đủ."

"Cảm ơn con, Fine. Vì đã nghĩ cho Christa. Ta thấy nhẹ nhõm lắm. Chắc chắn Al cũng sẽ nói y như vậy. Thằng bé sẽ không tiết lộ năng lực của Christa dù đối phương có là Bệ hạ. Hoàng đế sẽ ưu tiên lợi ích của Đế quốc. Trước khi là một người cha, Người là một Hoàng đế. Nếu cần thiết, việc Hoàng đế muốn lợi dụng năng lực của Christa là điều hiển nhiên. Vì nghĩ thế nên Al không nói với ai, và cũng không cho ai nói ra. Điều đó không ngoại lệ ngay cả với Leo. Tuy nhiên, ta nghĩ Leo chắc cũng lờ mờ đoán ra Christa có vấn đề gì đó rồi."

Không hỏi là vì không ai nói. Và phần lớn thời gian, bên cạnh Christa luôn có Al. Vì thế, Leo sẽ không hỏi han gì về chuyện của Christa. Cậu ấy đặt niềm tin tuyệt đối vào Al, rằng nếu có vấn đề gì thì Al sẽ tự nói.

Mitsuba cũng hiểu điều đó. Hai đứa con của bà tin tưởng nhau tuyệt đối, có thể giao tiếp như thể đọc được suy nghĩ của đối phương.

Cặp song sinh được gắn kết bởi sợi dây tình cảm bền chặt. Chính vì thế, Mitsuba rất biết ơn sự hiện diện của Fine. Ngoài đối phương ra, một người mà cả hai có thể tin tưởng mạnh mẽ như vậy là sự tồn tại cực kỳ hiếm hoi.

"Ta thực sự không biết phải cảm ơn con thế nào cho đủ, Fine à. Thật tốt khi con ở bên cạnh bọn trẻ. Cả Al, Leo và Christa, dĩ nhiên là cả ta nữa. Cứ gây phiền phức cho con mãi. Xin lỗi con nhé."

"D-Dạ không, không đâu ạ... Xin Người hãy ngẩng đầu lên ạ. Thưa ngài Mitsuba."

Thấy Mitsuba cúi đầu, Fine luống cuống. Dù là con gái Công tước, nhưng thân phận của một Phi tần vẫn cao hơn. Huống chi bà còn là mẹ của Al.

Không biết phải làm sao, Fine bối rối nhìn về phía Sebastian. Nhưng Sebastian chỉ đứng đó mỉm cười đầy vẻ hài lòng.

"Ơ, ơ kìa... a..."

"...Có một người dịu dàng như con ở bên cạnh, bọn trẻ chắc chắn sẽ ổn thôi. Giữa cuộc chiến tranh giành ngai vàng đầy rẫy lừa lọc, hãm hại và chà đạp lẫn nhau, chúng sẽ không bị đánh mất chính mình. Ta đã để chúng làm những gì chúng thích... nhưng ta vẫn luôn lo lắng liệu chúng có lạc lối hay không. Trăm sự nhờ con nhé. Nếu là con, ta có thể yên tâm giao phó bọn trẻ."

"...Thần không phải là người vĩ đại như ngài Mitsuba nói đâu ạ. Nhưng mà... để không phụ sự kỳ vọng của Người, thần sẽ cố gắng hết sức mình."

"Cảm ơn con. Chỉ cần câu nói đó là đủ rồi. Vậy thì, chúng ta hành động ngay thôi nhỉ."

"Vâng! Ông Sebas. Thật xin lỗi nhưng phiền ông hãy tận dụng tất cả các mối quan hệ để tung tin đồn đến giới mạo hiểm giả giúp tôi."

"Tin đồn như thế nào ạ?"

"Sắp có một ủy thác quy mô lớn. Vì thế tốt nhất là nên hoàn thành các ủy thác hiện tại đi. Hãy tung tin đồn như vậy. Làm thế thì nhiều mạo hiểm giả sẽ rảnh tay. Trong trường hợp Hoàng đế Bệ hạ ngã xuống, quân đội và kỵ sĩ sẽ không thể di chuyển nhanh chóng được. Chỗ dựa lúc đó chính là các mạo hiểm giả."

"Đã rõ."

Nghe lý do, Sebastian gật đầu hài lòng. Đó là một câu trả lời gần như đạt điểm tuyệt đối.

"Với lại hãy liên lạc với Thương hội Á nhân. Nhắn với họ là có thể sẽ cần đến tiền."

"Việc đó tôi cũng đã rõ. Vậy tôi xin phép."

Nói rồi Sebastian biến mất. Fine cũng rời đi ngay sau đó.

Nếu vấn đề nổ ra ở phía Nam Đế quốc, chắc chắn Al sẽ hành động. Cô phải hỗ trợ việc đó. Phải làm những gì có thể để Al hành động dễ dàng nhất.

Bởi đó là vai trò của cô, người đồng hành duy nhất của anh.

Vừa thầm nhủ trong lòng, Fine vừa bắt đầu hành động.

***

3

Vùng biên cảnh phía Nam Đế quốc. Trong khu rừng sâu thẳm. Leo đang ghé thăm ngôi làng nằm tại đó.

"Hân hạnh được gặp, Trưởng làng. Ta là Đệ bát Hoàng tử, Leonard Lakes Adler."

Nói rồi, Leo cúi đầu chào bà lão tóc bạc sống trong ngôi nhà lớn nhất làng.

Bà lão được gọi là Trưởng làng vừa run rẩy tấm thân nhỏ bé vừa cúi đầu đáp lễ.

"Tôi là Trưởng làng Heena... tên là Mao. Cảm ơn Hoàng tử Điện hạ đã đích thân lặn lội đến ngôi làng hẻo lánh này."

"Không đâu, dù là ngôi làng nào thì cũng là làng của Đế quốc. Hoàng tộc có trách nhiệm với tất cả thần dân mà."

Vừa trả lời, Leo vừa mỉm cười dịu dàng.

Nghe những lời đó của Leo, một người khác đang ở trong nhà huýt sáo.

"Ngạc nhiên thật. Sinh đôi mà khác nhau đến mức này sao?"

"Trong mắt anh, anh trai tôi là người thế nào?"

"Trông kiêu ngạo lắm."

Người đang dựa lưng vào tường là một gã đàn ông tóc đỏ.

Đó là Abel, người đã nhận lời yêu cầu của Al dẫn dắt các mạo hiểm giả đảm nhận việc bảo vệ ngôi làng.

Thấy Abel ăn nói thẳng thắn không kiêng nể đúng chất mạo hiểm giả, Leo lại có ấn tượng khá tốt.

"Vậy sao. Thế thì khi nhìn thấy anh trai tôi lúc bình thường, có lẽ anh sẽ ngạc nhiên đấy."

"Được thế thì tốt. Vị Hoàng tử đó treo thưởng mức giá cao đến ngu ngốc chỉ để nhờ bảo vệ một ngôi làng biên giới. Làm cả bọn cứ sợ không biết sẽ có con quái vật nào xuất hiện cho đến khi tới đây đấy, biết không?"

"Tình hình thế nào rồi?"

"Không có quái vật. Ngôi làng rất yên bình. Chỉ là, đúng như đã nghe, bọn có vẻ là lũ bắt cóc người hay xuất hiện. Thấy bọn này canh gác quanh làng nên chúng không dám đụng đến dân làng, nhưng thi thoảng vẫn thấy bóng dáng chúng lảng vảng. Cơ mà, chẳng tương xứng với số tiền thưởng ngu ngốc kia chút nào. Một nhiệm vụ quá hời."

Đối với mạo hiểm giả thì đó lẽ ra là chuyện tốt, nhưng Abel có vẻ không hài lòng lắm.

Cảm nhận được lòng tự trọng nghề nghiệp trong đó, Leo cười khổ.

Tiền thưởng thấp thì giận, cao quá thì lại bất mãn. Mạo hiểm giả đúng là những kẻ phiền phức. Tuy nhiên, Leo lại thích những người sống tự do như họ.

"Khó khăn giờ mới bắt đầu đây. Từ giờ tôi sẽ truy lùng tổ chức bắt cóc. E rằng vị Lãnh chúa cai quản ngôi làng này cũng có liên quan."

"Hô? Căn cứ là gì?"

"Tôi đã cố tình không ghé vào thành phố của Lãnh chúa, nhưng lại tỏ ra như thể sắp ghé vào. Khi đó tên Lãnh chúa có vẻ vô cùng hoảng hốt và hành động rất khả nghi. Nếu chỉ đơn giản là không biết đến ngôi làng biên giới và phớt lờ lời cầu cứu của làng, thì hắn chỉ cần tỏ ra hoan nghênh tôi là được. Tuy nhiên, tên Lãnh chúa lại cố gắng liên lạc với ai đó. Động thái ấy là quá đủ để làm sâu sắc thêm sự nghi ngờ."

"Biết đâu hắn chỉ căng thẳng quá thôi thì sao?"

"Cũng có thể. Tuy nhiên, ngay thời điểm tôi đến đây, mục đích của tôi chắc chắn đã truyền đến tai các quý tộc miền Nam. Nếu hắn vô tội và chỉ sơ suất bỏ qua, hắn sẽ cố gắng thực hiện các biện pháp đối phó tối thiểu. Thực tế là các lãnh chúa khác ở gần biên giới đang tiến hành xử lý vấn đề làng lưu dân. Nhưng tên Lãnh chúa đó vẫn chưa động tĩnh gì."

"Cứ tưởng cậu chỉ đi đường vòng dạo chơi, ai ngờ lại làm được khối việc ra trò đấy chứ. Xuất sắc đúng như lời đồn."

"Đánh giá đó e là chưa đúng đâu. Bởi lẽ tôi vẫn chưa làm được gì cả."

Leo nói rồi hạ tầm mắt xuống. Đó là cảm xúc chân thật của cậu.

Tại Lễ hội Săn bắn, dù đã chỉ huy các kỵ sĩ nhưng cậu không tạo ra được đòn quyết định. Việc giành được lòng tin của hai nước với tư cách Toàn quyền Đại sứ cũng không phải là Leo, mà là Al đóng giả Leo.

Kể từ khi tham gia vào cuộc chiến tranh giành ngai vàng, bản thân cậu vẫn chưa làm nên trò trống gì.

Chính vì thế, suy nghĩ của Leo về vụ việc lần này không hề đơn giản. Cậu không thể để bất cứ ai đưa mình lên ngai vàng. Kẻ không có ý chí tự mình đoạt lấy ngôi vị, kẻ không thể biến suy nghĩ thành hành động thì không xứng đáng làm Hoàng đế. Nếu ngay cả vấn đề ở biên giới phía Nam cũng không giải quyết được, thì ngôi vị kia chỉ là giấc mơ hão huyền mà thôi.

Mọi lời cậu nói ra đều xuất phát từ tâm niệm đó.

"Chà, nếu cậu nghĩ vậy thì cứ cho là thế đi. Không tự mãn là điều tốt. Nhưng đừng vì quá nôn nóng giải quyết vụ việc mà đánh mất bản chất vấn đề đấy nhé?"

"Đương nhiên rồi. Ưu tiên hàng đầu của tôi là ngôi làng này và những người đã bị bắt cóc."

"......Lin là một đứa trẻ hiền lành...... Dù con bé là người đau khổ nhất nhưng chưa bao giờ để lộ thái độ đó ra ngoài, nó luôn hành động vì ngôi làng."

"......Tôi chưa nghe gì về Linphia cả. Chỉ là tôi đoán, đã cất công rời khỏi làng thì hẳn phải có biến cố lớn lắm."

"Vâng...... Vụ bắt cóc đầu tiên xảy ra vào mười một năm trước. Nạn nhân là chị gái hơn Lin ba tuổi. Khi ấy Lin mới lên năm. Và người bị bắt gần đây nhất là em gái kém Lin sáu tuổi. Chuyện xảy ra đúng vào ngày Lin bị ốm nằm liệt giường......"

"Cả chị và em gái đều bị bắt cóc sao......"

"Trong số các chị em, không chỉ mình con bé có dị sắc tố. Có lẽ đó là điều khiến nó cảm thấy mặc cảm. Bởi những đứa trẻ bị bắt cóc chắc chắn đều mang dị sắc tố. Mười một năm trước, rất nhiều dân tị nạn Dwarf đã tràn vào đất nước, khiến nạn bắt cóc nhắm vào Á nhân và những đứa trẻ có năng lực đặc biệt diễn ra rất mạnh. Kể từ khi Hoàng đế Bệ hạ tuyên bố tất cả dân tị nạn đều là thần dân Đế quốc, tần suất đã giảm đi, nhưng ngôi làng của chúng tôi vẫn tiếp tục bị nhắm đến. Không ai chịu giúp đỡ chúng tôi cả. Vì chúng tôi là dân tị nạn."

Nói rồi, vị trưởng làng thở dài thườn thượt.

Đâu ai muốn trở thành dân tị nạn.

Đa số dân tị nạn tràn vào Đế quốc là những kẻ mất nơi ở do thời kỳ chiến quốc ở miền Nam, hoặc những kẻ chịu vạ lây từ chính sách bài trừ Á nhân của Hoàng quốc Sorcal.

Đế quốc tỏ ra khoan dung với dân tị nạn. Tuy nhiên, đó là vì họ muốn thu nạp những Á nhân xuất sắc, và cũng không thể chỉ kiểm soát mỗi con người. Những Á nhân có kỹ thuật giỏi có thể hoạt động ở khắp nơi, nhưng những kẻ không có tài cán gì thì chỉ còn cách sống lẩn khuất ở vùng biên giới.

Cho đến mười một năm trước, họ bị đối xử như những kẻ vô hình. Thế nhưng, tuyên bố của Hoàng đế đã thay đổi cục diện. Dân tị nạn vui mừng, nhưng không phải mọi thứ đều thay đổi ngay lập tức.

Hoàng đế khi đó đã công nhận dân tị nạn đang ở trong Đế quốc là thần dân, và miễn thuế trong năm năm kể từ khi được công nhận. Đó là một chính sách tạo thêm gánh nặng cho các lãnh chúa, nhưng thực tế thì chẳng có ngôi làng tị nạn nào đủ dư dả để đóng thuế cả. Chính vì vậy, chỉ thị đưa ra là trong vòng năm năm phải để họ hòa nhập vào lãnh địa, cho phép giao thương và khai khẩn đất hoang để tạo ra khả năng đóng thuế. Tuy nhiên, một số lãnh chúa đã cố tình phớt lờ điều đó.

Bởi việc này chẳng đem lại lợi lộc gì cho họ. Leo tỏ ra hiểu phần nào về chuyện này. Cậu nghĩ nếu thực sự là vậy thì cũng có chỗ đáng cảm thông. Vì lãnh chúa cũng có cái lý của lãnh chúa.

Thế nhưng, trường hợp lần này thì khác. Đây là một ngôi làng đặc biệt. Nơi đây có nhiều người mang dị sắc tố, sinh ra những cá nhân xuất sắc như Linphia, và có nhiều thợ săn tài giỏi. Nếu sáp nhập vào lãnh địa, đối với lãnh chúa mà nói hẳn sẽ có rất nhiều lợi ích. Vậy mà tên lãnh chúa lại coi ngôi làng này như không tồn tại, trong khi chỉ cần điều tra là biết ngay.

Hắn làm vậy vì nếu không, sự tồn tại của ngôi làng sẽ truyền đến tai trung ương Đế quốc. Tên lãnh chúa chắc chắn có điều gì đó muốn che giấu đến cùng.

"Vì vậy nên Linphia mới tìm đến chúng tôi. Tất cả là trách nhiệm của trung ương khi không thể quan tâm đến tận vùng biên giới. Xin hãy tha thứ cho chúng tôi."

"K-Không! Không dám! Tôi không có ý đó! Xin ngài hãy ngẩng đầu lên!"

"Dù tôi có tạ lỗi bao nhiêu đi nữa thì vết thương lòng cũng sẽ không lành lại...... Tôi không thể hứa chắc chắn sẽ đưa họ trở về, nhưng tôi sẽ dốc toàn lực tìm kiếm những người trong làng bị bắt cóc. Và tôi cũng định sẽ vạch trần tội lỗi của tên lãnh chúa. Khi đó, Hoàng đế Bệ hạ sẽ đưa ra phán quyết công bằng."

"Cảm ơn ngài......! Cảm ơn ngài......!"

Vị trưởng làng cúi đầu liên tục.

Cuộc nói chuyện kết thúc, Leo cùng Abel bước ra ngoài.

"Nói thì hay đấy, nhưng tôi nghĩ vụ này 'khó nhằn' lắm đó?"

"Chắc là vậy rồi."

"Nhìn vào cử chỉ và trang bị của những kẻ rình mò ngôi làng, bọn chúng là dân chuyên nghiệp. Tôi cứ tưởng bắt cóc chỉ là việc của lũ sơn tặc hay côn đồ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào nghiêm túc đến mức đó. Nghĩa là chuyện này đã hoàn toàn trở thành một công việc kinh doanh bài bản."

"Đúng vậy. Điều đó chứng tỏ đứng sau lưng chúng là một tổ chức lớn. Lãnh chúa cai quản ngôi làng này không phải là một lãnh chúa lớn. E rằng hắn cũng chỉ đang bị lợi dụng mà thôi."

"Có khả năng toàn bộ quý tộc miền Nam đều dính líu. Không khéo lại kích động một cuộc phản loạn ở miền Nam đấy?"

"Nếu thế thì đúng là thất bại lớn."

Nói rồi Leo cười. Vấn đề biên giới phía Nam là cơ hội tuyệt vời để lấy lòng Hoàng đế. Tuy nhiên, nếu để quý tộc miền Nam nổi loạn, trách nhiệm có thể sẽ đổ lên đầu Leo.

Một nhiệm vụ quá mức nguy hiểm. Không dấn sâu vào, chỉ điều tra phần nổi rồi rút lui.

Đó có thể coi là một chiến lược hiệu quả. Tuy nhiên...

"Thế nhưng, nghe câu chuyện xong tôi lại muốn giúp đỡ họ. Một kẻ không thể cứu giúp những người mình muốn cứu thì liệu có thể trở thành Hoàng đế không?"

"Cái đó tôi không biết. Nhưng nếu hỏi muốn ai trở thành Hoàng đế, thì tôi thà chọn vị Hoàng đế cứu giúp người mình muốn cứu còn hơn."

"Đúng chứ. Thế nên tôi đến đây để thực hiện cái tôi của mình. Tôi đã trả tiền thù lao rất cao rồi. Xin lỗi nhé, nhưng anh phải làm việc thôi."

"Rồi rồi. Tuân lệnh ngài......"

Trực giác mạo hiểm giả mách bảo rằng đây là một vị khách hàng rắc rối.

Nhưng tiền thì đã nhận rồi. Là mạo hiểm giả, một khi đã nhận ủy thác thì không thể từ chối.

Abel chỉ còn biết nhún vai đáp lại lời Leo.

***

Thành phố Bassau, miền Nam Đế quốc. Tại một dinh thự nhỏ nằm trong thành phố có quy mô khiêm tốn bậc nhất trong số vô vàn lãnh đô ở miền Nam.

Tại đó, Bá tước Dennis von Sitterheim, người lẽ ra là lãnh chúa cai quản ngôi làng của Linphia, đang lâm vào tình cảnh khốn cùng.

"Tóm lại là...... Công tước Krüger không có ý định cứu ta sao?"

"Đúng là như vậy."

Nghe những lời của gã sứ giả đến từ chỗ Sven von Krüger, Dennis lộ rõ vẻ mặt nhăn nhó như vừa nuốt phải bọ.

"Vậy các người muốn ta phải làm sao?"

"Mong ngài hãy trở thành kẻ chủ mưu của vụ việc. Hãy nhận rằng tất cả đều do ngài sắp đặt."

Gã sứ giả thốt ra những lời đó với nụ cười trên môi. Hắn tin chắc rằng Dennis sẽ chấp nhận.

"Vì miền Nam sao......"

"Chính xác. Một phần ba quý tộc miền Nam, bao gồm cả ngài, đang hợp tác với Công tước Krüger. Mong ngài hãy hy sinh để bảo vệ cho nhiều quý tộc miền Nam khác. Dù sao thì ngài cũng không thể tránh khỏi việc bị truy cứu nữa rồi."

Tại sao lại ra nông nỗi này? Dennis thở dài thườn thượt. Năm nay ông ba mươi ba tuổi. Ông trở thành lãnh chúa từ mười năm trước, nhưng giờ đây ông chỉ thấy xấu hổ về điều đó.

Ban đầu là do di ngôn của cha. Một năm sau khi Hoàng đế tuyên bố coi dân tị nạn là thần dân Đế quốc, cha của Dennis qua đời. Khi ấy, ông đã trăng trối lại rằng dù dân tị nạn có là thần dân Đế quốc thì tuyệt đối cũng không phải là lãnh dân của gia tộc Sitterheim.

Cha của Dennis từng bị thương ở chân do đám dân tị nạn bạo loạn gây ra, và kể từ đó đi lại rất khó khăn. Đó là lời oán hận xuất phát từ biến cố ấy, và Dennis khi đó còn trẻ đã chấp nhận nó.

Vài năm sau, chuyện đó bị Công tước Krüger phát hiện. Bị đe dọa rằng nếu sự việc bại lộ sẽ bị tước bỏ địa vị lãnh chúa, ông đành phải tiếp tay cho tổ chức bắt cóc.

Hiện tại, căn cứ của tổ chức bắt cóc đã được xây dựng ngay dưới tầng hầm dinh thự, và để đề phòng Dennis phản bội, những kỵ sĩ dưới trướng Công tước Krüger đang đi lại nghênh ngang trong nhà.

Bị dồn vào tình thế không thể quay đầu, và giờ đây, ông sắp bị vứt bỏ.

"Nếu ta ngoan ngoãn nghe theo, các người có đảm bảo an toàn cho lãnh dân không?"

"Đương nhiên rồi."

Lời của gã sứ giả nghe sặc mùi dối trá.

Trước đây, Dennis đã từng một lần định nghe theo lương tâm mà khiếu nại lên Hoàng đế. Khi đó, lãnh địa Bá tước Sitterheim đã bị các quý tộc miền Nam cản trở lưu thông hàng hóa, phá hoại mùa màng, một sự quấy rối quy mô lớn. Nông sản không trồng trọt được, giao thương bị ngăn cản thì chỉ có nước chết đói.

Dennis đã phải tạ lỗi với Công tước Krüger và thề trung thành. Đó là để bảo vệ lãnh dân.

Lần này nếu định phản bội thì lãnh dân sẽ gặp phải chuyện gì? Vì thế Dennis đã định buông xuôi một nửa.

"Vậy thì được. Ta sẽ để bị bắt với tư cách là kẻ chủ mưu."

"Cảm ơn ngài. Chúng tôi sẽ không quên ngài, người đã hy sinh vì miền Nam."

"Mấy lời đó thì miễn đi. Sao không nói thẳng ra là vì Công tước Krüger? Nắm trong tay hầu hết miền Nam, hành xử như một vị vua, ông ta đang toan tính điều gì?"

"Chuyện đó không liên quan đến ngài."

"Sao lại không liên quan. Ta sắp trở thành bàn đạp cho Công tước Krüger đấy. Ông ta đang tính đến chuyện soán ngôi sao?"

"Hừ...... Chủ nhân của ta không nghĩ đến những chuyện như vậy đâu. Cứ cho là tất cả vì cuộc tranh đoạt ngai vàng đi."

"Ra là vậy...... Đến lúc cần kíp sẽ đem cuộc phản loạn ở miền Nam ra dọa, để đưa Điện hạ Zandra lên ngôi. Nếu thế thì nhà Công tước Krüger sẽ là ngoại thích có quyền lực nhất. Với tính cách của Đệ ngũ Phi, bà ta sẽ bổ nhiệm người của nhà Công tước Krüger vào các vị trí xung quanh. Quả thật không phải là soán ngôi. Đó là thâu tóm."

Dù bị Dennis chỉ trích gay gắt, gã sứ giả vẫn không hề dao động. Bởi chuyện này chẳng hiếm lạ gì trong lịch sử Đế quốc. Tuy nhiên, những vị Hoàng đế trọng dụng ngoại thích kiểu đó thường không tại vị được lâu vì sẽ đánh mất sự ủng hộ của các quý tộc khác. Công tước Krüger nghĩ sao về điều đó?

Một kẻ giật dây tổ chức bắt người trong bóng tối, khéo léo lôi kéo các quý tộc miền Nam. Hẳn là hắn phải có toan tính gì đó. Nhưng chuyện đó cũng chẳng liên quan đến mình nữa. Ngay khi Dennis vừa cười tự giễu, những lưỡi dao bất ngờ phóng ra từ người gã sứ giả.

"Khụ......"

"Cái gì!?"

"Xin lỗi...... thưa Lãnh chúa."

Người vừa lẩm bẩm là một nữ kỵ sĩ trẻ. Nữ kỵ sĩ với mái tóc màu nâu sáng ngả sang cam cắt ngắn ngang vai ấy, đối với Dennis không chỉ đơn thuần là một kỵ sĩ.

"Rebecca!? Ngươi định làm gì!?"

"Không được tin những gì bọn chúng nói! Bọn chúng định giết Lãnh chúa đấy ạ!"

"Cái gì!?"

"Bọn chúng định sau khi ép ngài viết thư nhận tội sẽ giết ngài, rồi giao nộp cho Hoàng tử Leonard! Hãy mau chạy trốn thôi!"

Nhìn kỹ thì ngoài Rebecca, còn có vài kỵ sĩ khác đã xông vào phòng.

Đó là những kỵ sĩ hiếm hoi trong dinh thự này còn thề trung thành với gia tộc Bá tước Sitterheim.

"Hãy đến chỗ Hoàng tử Leonard và tố cáo tội ác của Công tước! Hoàng tử là người có nhân cách cao cả, đến mức không bỏ mặc người gặp nạn ở Công quốc Albatro! Chắc chắn ngài ấy sẽ giúp đỡ!"

"......"

Dennis nghe những lời của Rebecca và im lặng một lúc.

Chạy trốn khỏi thành phố này thì có thể được. Nhưng liệu có thể chạy thoát hẳn không?

Trong cục diện quan trọng này, không đời nào chúng không cảnh giác sự phản bội. Huống hồ Dennis đã từng một lần định phản bội.

Chắc chắn trên đường đến chỗ Leonard sẽ có phục binh. Dennis đoán vậy và thở hắt ra một hơi sâu. Rồi ông cười nhạo sự ngu ngốc của chính mình.

"Ha ha ha...... Ta đúng là một gã đàn ông vô dụng mà."

"Lãnh chúa?"

"......Kỵ sĩ Rebecca. Ta có nhiệm vụ cho ngươi."

Nói rồi Dennis dẫm lên một góc sàn nhà.

Ngay lập tức chỗ đó bật mở, bên trong lộ ra một bức thư. Đó là bức thư do chính Dennis viết, ghi chép lại những hành vi độc ác của Công tước Krüger và các quý tộc miền Nam.

Bức thư được chính tay Dennis viết, và có đóng huyết ấn ma pháp dùng trong các khế ước đặc biệt. Với huyết ấn đó, độ tin cậy của bức thư này sẽ tăng lên một bậc.

"Hãy cầm bức thư này và đi đến Đế đô."

"Sao cơ ạ!? Ngài bảo chỉ mình tôi chạy trốn sao!?"

"Ngươi là con gái của bạn thân ta. Với kẻ không con cái như ta, ngươi chẳng khác nào con gái ruột...... Vì thế ta mới giao phó cho ngươi. Làm ơn hãy đến Đế đô, dâng bức thư này lên Hoàng đế Bệ hạ."

"Không! Tôi muốn ở lại với Lãnh chúa!"

"Không được. Ngươi còn trẻ. Không nên phí mạng ở đây."

Nói rồi Dennis cầm lấy thanh kiếm đang dựng bên cạnh.

Thấy vậy, Rebecca hiểu rằng Dennis đã quyết tử. Mười mấy năm kể từ khi cô mất cha mẹ lúc còn nhỏ, người chủ nhân đã thay cha mẹ nuôi nấng cô giờ đang định tìm đến cái chết.

Rebecca không thể chấp nhận chuyện đó.

"Tôi cũng sẽ chiến đấu! Tôi phải báo đáp ân tình dưỡng dục của ngài!"

"Ta nuôi ngươi không phải để ngươi chết! Phải sống...... Xin hãy nghe lời thỉnh cầu của kẻ hèn nhát này đi."

"Không chịu! Tôi không nghe! Ít nhất Lãnh chúa cũng hãy cùng chạy trốn đi ạ!"

"Ta đã bỏ mặc quá nhiều đứa trẻ...... Giờ ta không còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa. Tất nhiên đây không phải là cái chết danh dự gì. Nhà ta làm gì còn danh dự nữa. Nhưng ít nhất vào phút cuối, ta phải hoàn thành trách nhiệm của một quý tộc."

Nói rồi Dennis nhìn quanh các kỵ sĩ ngoài Rebecca.

Tất cả đều mang vẻ mặt quyết tâm. Vốn dĩ họ đã định dù có chết cũng phải để Lãnh chúa chạy thoát. Nếu Lãnh chúa đã nói có việc muốn làm vào phút cuối, thì không ai ngăn cản cả.

"Trách nhiệm quý tộc...... Chết là trách nhiệm sao ạ!?"

"Không phải, là cứu người. Những đứa trẻ bị thu gom từ khắp miền Nam sẽ được tập trung về đây một lần. Vì tại đây chúng sẽ được định giá xem có giá trị bao nhiêu. Trong dinh thự này vẫn còn rất nhiều đứa trẻ. Ta không thể nào bỏ chạy được. Đúng không?"

"Nhưng...... nếu vậy thì tôi cũng là kỵ sĩ!"

"Nhiệm vụ của kỵ sĩ là tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân. Ta không cho phép ngươi ích kỷ nữa! Đi đi! Kỵ sĩ Rebecca!"

Giọng điệu mạnh mẽ không cho phép cãi lại.

Nhận lệnh, Rebecca vừa rơi nước mắt vừa quỳ xuống cung kính nhận lấy bức thư.

Rồi tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài. Nghe thấy vậy, Dennis hét lên chỉ thị cuối cùng.

"Thoát ra bằng đường cửa sổ. Trong lúc chúng ta chiến đấu cầm chân, hãy loan tin trong thành phố là có phản loạn. Lợi dụng sự hỗn loạn đó mà đi đến Đế đô!"

"Vâng......"

Nhận chỉ thị, Rebecca đứng chờ bên cạnh cửa sổ.

Dennis đá tung cánh cửa, lao vào giao chiến với đám hiệp sĩ dưới trướng Công tước Krüger vừa ập tới.

Thu trọn bóng lưng ấy vào đáy mắt, Rebecca leo qua cửa sổ thoát ra ngoài.

"Phản loạn! Tại dinh thự lãnh chúa có phản loạn! Mọi người, chạy đi—!!"

Vừa thoát khỏi dinh thự, Rebecca vừa gào thét, bắt đầu chạy thục mạng trên con đường dài đằng đẵng hướng về Đế đô.

■■■

"Uoooo!!"

Dennis chém gục một tên hiệp sĩ, rồi dùng cả thân mình húc bay một kẻ khác.

Nhóm của Dennis đã xâm nhập thành công vào tầng hầm dinh thự.

Số lượng hiệp sĩ thề trung thành với Dennis đông hơn anh tưởng. Bọn họ vì lãnh chúa mà chiến đấu dũng mãnh như sư tử, lần lượt đánh bại những hiệp sĩ nhà Công tước Krüger đang nghênh ngang đi lại trong chính dinh thự của mình.

"Hiiii!?"

"Cút ngay!"

Đám buôn nô lệ dưới tầng hầm sợ đến mức bủn rủn chân tay, nhưng Dennis không chút do dự chém bay đầu bọn chúng.

Đây là những kẻ được nhà Krüger thuê để chọn lọc lũ trẻ dưới tầng hầm này. Dennis không có chút lòng thương hại nào dành cho loại người đó.

Cùng với vài hiệp sĩ, cuối cùng Dennis cũng đến được ngục thất, nơi giam giữ bọn trẻ.

Bên trong căn ngục tối tăm lờ mờ là hàng chục đứa trẻ đang bị đeo vòng cổ.

Trong không gian mất vệ sinh ấy, nhìn những đứa trẻ gầy trơ xương, Dennis bị cơn hối hận bủa vây, tự trách bản thân sao không hành động sớm hơn.

"Ổn rồi! Ta đến cứu các em đây!"

Nói đoạn, Dennis đoạt lấy chìa khóa từ tên cai ngục vừa bị giết và mở cửa.

Thế nhưng, bọn trẻ vẫn co cụm lại ở một góc, không dám nhúc nhích.

Thấy vậy, Dennis tra kiếm vào vỏ, chậm rãi bước vào trong.

"Không sao nữa đâu... Ta sẽ đưa các em ra khỏi đây..."

"Thật không...?"

Một bé gái lẩm bẩm. Cô bé chừng mười tuổi, sở hữu đôi mắt dị sắc, một bên đỏ một bên xanh.

Đoán rằng có lẽ em là con của dân tị nạn, Dennis cắn chặt môi.

"Ừ, là thật..."

"Em có thể về làng không...?"

"Ừ, về được chứ..."

"Em có thể gặp chị Rin không...?"

"Ừ, sẽ gặp được thôi. Một người rất dịu dàng tên là Hoàng tử Leonard đang đến gần đây rồi. Người đó sẽ cứu các em."

Dennis tiến lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy cô bé lấm lem bùn đất vào lòng.

"Xin lỗi... Ta xin lỗi..."

"Em muốn về... Em muốn về nhà..."

Vuốt ve mái tóc của cô bé đang sụt sùi khóc, Dennis gật đầu thật sâu. Anh nhìn quanh những đứa trẻ khác và tuyên bố:

"Ta sẽ đưa tất cả các em trở về. Chắc chắn đấy."

Nghe những lời đó, nụ cười hé nở trên gương mặt bọn trẻ. Thế nhưng...

"Chuyện đó e là không được đâu."

"Khụ..."

Một gã đàn ông mặc đồ đen xuất hiện từ phía sau, đâm xuyên ngực Dennis.

Dennis hộc máu, nhưng vẫn vắt kiệt tàn lực rút kiếm ra, quay lại chém gã đàn ông.

Tuy nhiên, đòn tấn công trượt mục tiêu. Gã đàn ông này là giáo quan chuyên đào tạo những đứa trẻ có tố chất trở thành sát thủ, chút kiếm thuật cỏn con không thể nào địch lại hắn.

Huống hồ trong tình trạng bị đâm xuyên ngực, thập tử nhất sinh thế này, thất bại là điều rõ như ban ngày.

Nhưng Dennis không bỏ cuộc. Bởi vì anh không có tư cách để bỏ cuộc.

Tuy nhiên, ở đó tồn tại một sự chênh lệch thực lực mà chỉ ý chí thôi thì không thể nào khỏa lấp được.

Dennis tung ra cú đâm với sự giác ngộ quyết tử.

"Uooooooo!!!!"

"Thảm hại."

Né cú đâm đó, gã giáo quan lướt qua người Dennis và chém bay đầu anh.

Thủ cấp ấy bay giữa không trung, rồi lăn lông lốc đến dưới chân thiếu nữ có đôi mắt dị sắc.

Nhìn cái đầu đầm đìa máu của người đàn ông vừa nói sẽ cứu mình, trong khoảnh khắc, cô bé không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tuy nhiên, ngay khi ánh mắt cô bé chạm phải đôi mắt đang mở hờ của Dennis...

Hy vọng mong manh vỡ tan tành, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng xâm chiếm trái tim thiếu nữ.

"Á á á á á á á á á á á á á á á á."

Tiếng thét của thiếu nữ vang lên cao vút, vọng đi khắp nơi.

Cùng lúc đó, đôi mắt thiếu nữ rực sáng, và ngục thất bị bao trùm bởi một thứ bóng tối đen ngòm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!