Tiếp tục duy trì ma pháp 《Câu chuyện về thế giới của tôi (Tales Lastiara)》, nghĩa là tin tưởng.
Đồng thời, cũng có nghĩa là mơ một 'Giấc mơ'.
——Vì thế, trong lúc hai người đón trang cuối cùng tại 'Khoảng không giữa những dòng chữ', 'Aikawa Kanami (tôi)' đã luôn mơ một 'Giấc mơ'.
Một 'Giấc mơ' rất đỗi hoài niệm.
Còn xa xưa hơn cả một ngàn năm trước.
Phong cảnh gốc rễ tại 'Thế giới cũ'.
Căn hộ chung cư cao tầng nơi tôi sống thuở nhỏ.
Trong căn phòng riêng tại nhà Aikawa, tôi và Lastiara đang chơi đùa.
Nhờ bóng đèn mới tinh trên trần, căn phòng rất sáng sủa. Trước màn hình (display) phát ra tiếng nhạc game ồn ào, một nam một nữ trong trang phục không phù hợp với Nhật Bản hiện đại đang kề vai nhau.
Một sự kết hợp kỳ lạ bất chấp dòng thời gian, đặc trưng của 'Giấc mơ'.
Dù biết là hoàn toàn không thể xảy ra, nhưng trong lúc mơ 'Giấc mơ' thì khó mà nhận ra được.
Vì thế, khi hai người là em gái Hitaki và Tiara bất ngờ xuất hiện và tham gia vào 'Giấc mơ' đó, tôi đã tin ngay tắp lự.
Hai người họ nhao nhao đòi chơi trò game mà chúng tôi đang chơi, nên đành chịu, tôi nhường tay cầm và để họ tiếp quản. Rồi tôi và Lastiara cười khổ, ngồi xuống ghế sofa trong góc phòng, thở phào một hơi.
Từ phía sau, tôi chăm chú ngắm nhìn Hitaki và Tiara đang chơi đùa thân thiết.
Thật sự, là quang cảnh không thể nào xảy ra.
Nhưng, trong lúc đang mơ 'Giấc mơ' này, tôi đã tin vào khoảng thời gian dịu dàng ấy từ tận đáy lòng.
====================
Không chỉ vì để duy trì ma pháp "Câu chuyện thế giới của tôi (Tales Last Tiara)", mà còn vì bản thân, vì Lastiara, tôi tiếp tục tin tưởng vào khung cảnh ấy, lặng lẽ dõi theo... Dần dần, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa.
Một âm thanh thật tĩnh lặng.
Một giai điệu dịu dàng gột rửa sạch sẽ những bóng tối như nỗi bất an hay sợ hãi nằm sâu trong thính giác.
Đó là tín hiệu cho thấy những thứ vốn dĩ ngưng trệ bấy lâu đã bắt đầu tuôn chảy.
Đồng thời, đó cũng là thông báo rằng sự vĩnh hằng không thể tồn tại ở nơi này.
"...A."
Hiểu được ý nghĩa đó, tôi cắn chặt môi.
Khóe mắt cứng lại, cuống họng đắng nghét, tôi túm chặt lấy mép vải bọc ghế sofa mạnh đến mức tưởng chừng như sắp xé toạc nó ra.
Trái ngược với tôi, Lastiara ngồi bên cạnh lại đang mỉm cười hiền hậu.
Chẳng cần cô ấy phải nói, ngay cả tôi cũng đã hiểu rõ rồi.
Nếu là Lastiara, chắc chắn cô ấy sẽ vui vẻ tiễn tôi đi bằng câu nói: "Kanami, được rồi, đi đi thôi!".
Chính vì cô ấy là một cô gái tươi sáng và vui vẻ như thế, nên mới trở thành "người định mệnh duy nhất" của tôi.
Thế nên, tôi vẫn ngồi yên trên ghế sofa và nhắm mắt lại.
Tôi nhắm mắt thật chặt, thật chặt, rồi mở ra.
...Tỉnh mộng.
Phía bên kia "giấc mơ" không phải là không gian trống rỗng như mọi khi.
Tôi sẽ không còn quay lại cái "khoảng không giữa các dòng" đó nữa.
Cùng với ý thức đang dần tỉnh táo, tôi trở về với "hiện thực".
Tất nhiên, hiện thực đó không phải là "Mùa Đông Dị Giới (Wintry Dimension)", cũng chẳng phải là "Thế giới cũ" với những tòa chung cư cao tầng.
Đó là năm Tân Lịch 1015 của "Dị giới".
Tại Đại thánh đường nước Fuziyaz, nằm ở phía Bắc Liên Hợp Quốc thuộc "Vùng Khai Phá".
Tôi đang nằm gục trên nền đá lát đã nứt vỡ ở trung tâm khu vườn của thánh đường ấy.
Cảm nhận được hơi lạnh trên má... nhưng nhận ra đó không phải là cái lạnh thấu xương, tôi chậm rãi chống tay ngồi dậy.
Đầu tiên, đập vào mắt tôi là khu vườn trong sân Fuziyaz hoang tàn sau trận chiến khốc liệt.
Lúc này đang là ban đêm. Tuy nhiên, trăng sao đêm nay lại vô cùng sáng tỏ. Nhờ vậy mà tôi có thể quan sát được khung cảnh xung quanh. Không còn bão tuyết che khuất tầm nhìn, cũng chẳng còn lớp tuyết dày bao phủ mặt đất.
Tất cả những biểu tượng của mùa đông đều đã tan chảy, thay vào đó là những dòng suối nhỏ đang chảy trôi.
Từ khu vườn ngập nước, tôi cảm nhận được mùa xuân đang về.
Cảm nhận được "kết thúc" từ khung cảnh ấy, tôi bắt đầu kiểm tra cơ thể mình.
Ma lực và thể lực đều trống rỗng, toàn thân uể oải như vừa bị rút hết máu. Chiếc áo choàng được cấu trúc bằng ma lực vẫn duy trì, nhưng chiếc mặt nạ dường như đã giải trừ cấu trúc giữa trận chiến và thu hồi vào trong cơ thể. Ngọn tóc dài ra sau một năm bị ướt nước, tôi định dùng tay áo choàng lau đi... thì nhìn thấy bàn tay ấy vẫn chưa buông "người định mệnh duy nhất" ra.
Trong tay trái, một cuốn sách đang được nắm chặt.
Còn trong bàn tay phải đang siết chặt hơn nữa, lại chẳng có gì cả. Không có gì, nhưng khi xác nhận được "viên ma thạch tỏa sáng màu bạch hồng" kia đang nằm ở nơi sâu hơn cả trong lòng bàn tay... nằm trong linh hồn tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Vừa lau mái tóc mái ướt đẫm, tôi vừa chậm rãi đứng dậy.
Vì đôi chân run rẩy như chú nai con mới chào đời, cảm giác thăng bằng của tôi thật không đáng tin.
Bị sức nặng của cuốn sách trên tay trái làm chao đảo, tôi suýt nữa thì ngã.
Nhưng rồi, tôi vẫn cố gắng trụ vững đôi chân trên mặt đất và bước về phía trước.
Tôi bước đi bì bõm trên vùng nước nông, kéo lê vạt áo choàng, tiến lại gần bên cạnh em ấy.
Đôi mắt đen giống hệt tôi đang hướng lên bầu trời đầy sao, em khẽ thở ra một hơi dài.
Những hạt ma lực từ tứ chi em đang bay lên, cùng với "Mùa Đông Dị Giới (Wintry Dimension)" từng bao trùm "Dị giới" này, em đang dần tan biến.
Không thấy bóng dáng Tiara, người vừa cùng tôi chiến đấu ban nãy đâu cả.
Nhưng chắc chắn, cô ấy đang ở đó. Tôi hiểu rằng lúc này Tiara đã hoàn thành "lời hứa" và đang định cùng chung số phận với Hitaki.
"...Hitaki. ...Tiara thắng rồi nhỉ."
Vì tôi luôn tin vào chiến thắng của Tiara, nên những lời đó thốt ra thật tự nhiên.
Và như để chứng minh điều đó, em gái tôi quay lại, đáp lời nhẹ nhàng:
"...Vâng. Là nhờ mọi người đã phối hợp với nhau ạ."
Em ấy tự nói ra nguyên nhân thất bại của mình.
Ý nghĩa của câu nói đó, tôi của hiện tại có thể hiểu được.
Trong trận chiến cuối cùng này, thực sự tất cả các diễn viên trên sân khấu đều đã phối hợp ăn ý với nhau. Không chỉ Lastiara hay những kẻ "Đánh cắp lý lẽ", mà ngay cả kẻ thù là Hitaki cũng vậy.
Chính vì thế, chúng tôi đã vượt xa toan tính của những biên kịch, kéo về một câu chuyện tuyệt vời nhất.
Nhờ vậy mà dù đã đón nhận "kết thúc", tôi vẫn còn chút thời gian để nói chuyện với Hitaki chăng? Nếu đây là một cuốn sách, tôi cảm giác như vẫn còn lại chút thời gian để viết đôi dòng bạt cuối sách.
"Anh hai..."
Sử dụng khoảng thời gian đó, Hitaki gọi tôi, rồi ngập ngừng.
Nhờ bức màn đen ngăn cách giữa tôi và em gái không còn nữa, tôi dễ dàng nhận ra cảm xúc của em.
Em muốn chuộc lại mọi lỗi lầm đã gây ra cho tôi... nhưng lại nhận ra mình không có tư cách đó, nên cứ định nói rồi lại thôi.
Tôi cũng y như vậy.
Tôi có rất nhiều điều muốn xin lỗi em... nhưng nhận ra giờ nói ra thì đã quá muộn, nên chẳng thể thốt nên lời.
"......"
"......"
Hai kẻ khó xử chúng tôi đảo mắt nhìn quanh.
Và rồi, nhìn vào bìa cuốn sách trên tay trái.
Hình ảnh hiện lên trong đầu là Lastiara với nụ cười thường trực và những câu thoại lạc quan.
Nếu cô ấy ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ nói thế này. Cô ấy sẽ thổi bay tất cả sự bứt rứt này và giơ ngón tay hình chữ V: "Cuối cùng cũng làm hòa được rồi, tốt quá đi!", "Là chiến thắng của tất cả chúng ta đấy!".
Vì hình ảnh đó hiện lên thật dễ dàng...
Vì tôi luôn được cứu rỗi bởi sự tươi sáng đó của cô ấy...
Mượn một chút phong cách của cô ấy, tôi nở một nụ cười nhẹ.
"Hitaki, cảm ơn em... Nhờ có em mà anh mới gặp được Lastiara."
Trước câu nói đó, Hitaki ngẩn người, miệng há hốc. Nhưng ngay lập tức, em cảm nhận được sự hiện diện của Lastiara trong tôi, và rồi em cũng mỉm cười như đang ôm lấy sự hiện diện bên trong mình.
"Em cũng cảm ơn anh, anh hai... Nhờ có anh mà em mới gặp được Tiara."
Tôi nhìn cuốn sách trên tay.
Hitaki nhìn vết máu dính trên tay.
Chúng tôi trao nhau lời cảm ơn.
Vừa nghĩ đúng là anh em giống nhau thật, tôi vừa thay lời Lastiara nói tiếp.
"Ừ... Anh thực sự thấy may mắn khi đi được đến tận đây. Việc anh và Lastiara tìm được 'người định mệnh duy nhất' là nhờ công của Hitaki và Tiara. Cuối cùng anh và Lastiara cũng có được thứ 'hàng thật' để tin tưởng từ tận đáy lòng... cuối cùng chính bản thân chúng tôi cũng đã trở thành 'hàng thật'... Vì thế..."
Những lời của cô gái từng mong ước "muốn cứu rỗi" ấy, đối với Hitaki lúc này có lẽ chỉ là đòn kết liễu. Chính vì vậy, tôi tiếp lời, xóa bỏ không thương tiếc sự "lưu luyến" của em.
"Vì thế, anh rất biết ơn. Những chuyện về sau, em không cần phải bận tâm gì cả... Những sai lầm của 'gia đình', người ở lại là anh sẽ dọn dẹp. 'Dị giới' này, cả 'Thế giới cũ' nữa, nếu mượn sức của mọi người thì anh nghĩ sẽ sớm trở lại bình thường thôi... nên em cứ yên tâm mà đi."
Việc Hitaki lầm đường lạc lối phần lớn là do sự bất hạnh của "những khác biệt bẩm sinh".
Tuy nhiên, nếu hỏi tôi có hoàn toàn vô can không, thì tôi không thể lắc đầu. Tôi, kẻ đã đưa ra một "lời hứa" mà mình không định giữ, cũng có trách nhiệm.
Tôi muốn giữ lấy trách nhiệm đó như một "mối liên kết" với em gái, trân trọng nó chứ không vứt bỏ.
...Thêm nữa, gánh vác cả phần của hai đứa ngốc Tiara và Ragne cũng chỉ là tiện thể của tiện thể thôi.
Nể mặt người "gia đình" - cũng là con gái - tuyệt vời nhất đang ở trong tôi, dù tôi thực sự ghét cả hai đứa nó, nhưng tôi định sẽ tiếp nhận chúng như "gia đình".
...Dù vậy, tôi sẽ không vứt bỏ "mối liên kết" với những người "gia đình" ấy.
Đó là "câu trả lời" của tôi sau khi kết thúc tất cả.
Trong đó bao gồm cả bản chất trở thành một "lý tưởng" tiện lợi cho người khác, có cả những phần dối trá rỗng tuếch, và cũng có rất nhiều sự ích kỷ vốn có. Tuy nhiên, tôi nghĩ đây là sự tổng kết cho tất cả những gì tôi đã tích lũy đến tận bây giờ.
"Từ giờ, anh định sẽ giúp đỡ những người trong tầm với của mình... Tất nhiên, anh sẽ không làm gì quá sức đâu. Cũng không ôm đồm một mình nữa. Anh sẽ cùng mọi người đi tiếp con đường phía trước..."
Tôi xem những lời đó là món quà tiễn biệt của người anh trai dành cho "cô em gái đang ra đi cùng Tiara".
Tôi thầm vui sướng với tài năng "viết lách" của mình vì đã viết được một lời bạt dễ chịu hơn mong đợi.
Chỉ là, phản ứng của Hitaki khi nghe những lời đó ở cự ly gần lại là...
"A, anh hai... Tay của anh, đã..."
Hitaki đang cúi đầu bỗng ngẩng lên.
Em nhìn tôi, suy nghĩ thấu đáo, và định cử động... nhưng bị ngăn lại.
"Hitaki, hãy tin vào 'ma pháp'."
Vết máu thấm trên lòng bàn tay em để lại những lời cuối cùng bằng ma pháp rung động.
"...Trong người Sư phụ có những cô gái ấy. Xung quanh cũng có mọi người. Em muốn chị Hitaki hãy tin tưởng vào 'chúng em', những người đã chiến thắng chị."
Chỉ riêng với ma pháp "Tiara" đó, Hitaki không thể thắng được.
Cơ thể đang định lao về phía tôi từ từ trở lại vị trí cũ, em chấp nhận việc biến thành những hạt sáng và tan biến.
"...Ừ, chị tin. Chị cũng tin em, Tiara."
Câu trả lời trẻ con đó khiến tôi hơi ghen tị vì sự thân thiết của họ.
Rốt cuộc, Hitaki chưa một lần bỏ kính ngữ với tôi, người là anh trai của em.
...Aikawa Kanami đã không thể hòa giải, cũng không thể làm tan chảy được em.
Nhưng đó chính là sự thật của "Câu chuyện anh em nhà Aikawa", và là trang cuối cùng.
"Chúng em cũng tin tưởng và đi đây... Anh hai, làm ơn hãy nghe những lời cuối cùng này. Đây là 'lời vịnh xướng' cuối cùng của chúng em..."
"...Ừ, anh tuyệt đối sẽ không quên."
Chấp nhận trang cuối cùng đó, tôi thề sẽ khắc ghi "lời vịnh xướng" vào linh hồn và bước lên một bước.
Đáp lại, Hitaki cũng ôm lấy Tiara trong tay, tiến lại gần tôi.
Tôi khắc sâu vào mắt hình bóng em gái đang tan biến giống như những kẻ "Đánh cắp lý lẽ" trước kia, và lắng nghe bài thơ cuối cùng.
" '...Người cuối cùng sẽ không mơ mộng', 'Nếu e sợ sự vĩnh hằng, sẽ mãi mãi lạnh cóng'... Nhưng rồi, ánh dương cuối cùng cũng chiếu rọi. 'Con người không sống đơn độc, mà sống bằng cách chồng khít trái tim lên nhau'... Chừng nào 'người chia sẻ linh hồn' chưa tan biến, chúng ta vẫn có thể tiếp tục ngủ say..."
Theo từng lời thơ, khoảng cách dần thu hẹp.
Khoảng cách giữa hai anh em vốn luôn xa cách nay đã hoàn toàn được lấp đầy.
Tôi vươn tay phải, Hitaki vươn tay trái.
Cuối cùng, theo đúng nghĩa đen, tay đã chạm tới, tiếp xúc và chồng lên nhau.
Vào khoảnh khắc đó...
" '...Chúng ta có thể yêu cùng một người, tiếp tục tin vào cùng một giấc mơ, tiếp tục ôm ấp cùng một nỗi niềm. Vì thế...' "
"Tạm biệt, Sư phụ."
"Tạm biệt, anh hai."
Giây phút biệt ly ghé thăm.
"Tạm biệt..."
Lời đáp ấy của tôi là lời cuối cùng.
Hai người họ đã biến mất khỏi "thế giới"... không, biến mất khỏi câu chuyện.
Không khác gì những kẻ "Đánh cắp lý lẽ" khác, họ hóa thành những hạt ma lực lấp lánh và trở về với bầu trời đêm đầy sao.
Dõi theo họ, tôi "chăm chú" nhìn vào lòng bàn tay mình.
Một viên ma thạch đã được gửi gắm lại.
Viên ma thạch màu xanh tuyệt đẹp như sapphire đang tỏa ra ánh sáng bạch hồng nhạt.
[Ma thạch của Thủ hộ giả]
Kết tinh ma lực của Thủ hộ giả Hitaki và Thủ hộ giả Tiara.
Linh hồn trú ngụ là hai.
Cái kết mà hai người ra đi đã tin tưởng được khắc ghi trên "bảng hiển thị" của viên ma thạch đó.
Tôi ngay lập tức để nó chìm vào trong cơ thể giống như ma thạch của những người khác.
Và rồi, tôi đọc dòng chữ đang dán chặt lên võng mạc.
[Đã nhận được danh hiệu "Kẻ Lưu Lạc Nơi Sâu Nhất"]
Được cộng 0.50 bổ trợ cho Thủy ma pháp.
Giờ đây, một câu chuyện lưu lạc dị giới đã kết thúc.
Kẻ xâm lược đến từ dị giới đã bị đánh bại bởi một cô gái bình thường sinh ra tại dị giới.
Hơn nữa, không chỉ bị đánh bại, mà còn nắm lấy tay nhau đi đến một kết thúc có hậu (Happy End).
Trước cái kết không còn gì để chê trách đó, tôi vừa thở ra một hơi cảm thán vừa bước đi. Tìm thấy một chiếc ghế dài ít bị hư hại gần đó, tôi ngồi xuống và nhìn quanh.
Không còn những "sợi chỉ" vươn lên trời nữa.
Dù mặt đất bị biến dạng do ảnh hưởng của trận chiến, nhưng mọi ma pháp đều đã được giải trừ.
Lúc này, chắc hẳn mọi người đang tỉnh giấc khỏi "Mùa Đông Dị Giới (Wintry Dimension)" từng đóng băng cả lục địa. Dù hoang mang trước giấc mơ dài đằng đẵng, họ chắc chắn sẽ dần quay trở lại cuộc sống thực tại.
Đúng vậy.
Dần dần, thế giới sẽ trở lại như cũ.
Băng kết ma pháp của Hitaki chỉ là "tĩnh chỉ", nên khi ma pháp hết hiệu lực, mọi thứ chỉ đơn giản là quay lại thời điểm trước khi bị "tĩnh chỉ". Một ma pháp thực sự dịu dàng.
Tất nhiên, để xóa bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của Hitaki và Tiara sẽ cần đến hàng trăm năm.
Tuy nhiên, tôi nghĩ không phải toàn là chuyện xấu.
Nghe nói, để chống lại kẻ thù của thế giới là Hitaki, miền Nam và miền Bắc đã chấm dứt chiến tranh và thành lập cái gọi là "Liên Minh Nam Bắc". Dù chỉ là nhất thời, nhưng lịch sử về việc tất cả các quốc gia đoàn kết lại chắc chắn sẽ trở thành bước ngoặt quan trọng cho dị giới này.
Biết đâu đấy, lấy ngày hôm nay làm cột mốc, khả năng hòa bình được duy trì hàng trăm năm là điều không phải không thể, nếu xét đến tính đặc thù và cán cân quyền lực của giới thượng tầng "Liên Minh Nam Bắc" hiện tại...
"...Haha. ...Mình đang suy nghĩ những chuyện chẳng hợp với mình chút nào."
Tôi cười khổ trước việc bản thân bắt đầu suy nghĩ đến chuyện sau khi thế giới trở lại bình thường.
Tôi biết nguyên nhân.
Mục tiêu lớn nhất của cuộc đời đã biến mất, tôi đang quá rảnh rỗi.
Tôi không còn phải vội vã để bảo vệ em gái, "thứ quan trọng hơn bất cứ điều gì" nữa.
Không cần phải quay về "Thế giới cũ", cũng chẳng cần lo lắng về căn bệnh nan y.
Điều đó có nghĩa là không cần phải nhắm đến "Nơi Sâu Nhất", và cũng không cần phải chiến đấu với ai nữa.
Vì thực sự chẳng còn gì nữa, nên tôi đang tìm kiếm thứ gì đó để lấp đầy lồng ngực trống rỗng này.
Giống hệt tình trạng của tên Ragne. Cuối cùng cũng đến được đích đến là "đỉnh cao", nhưng trong lòng lại trống rỗng, hụt hẫng và lạnh lẽo.
"A, mình đã kết thúc tất cả rồi... Nhưng nhờ cô ấy, có một chút khác biệt..."
Sự khác biệt với Ragne đang nằm trong tay phải tôi.
Tôi lật giở cuốn sách một cách tùy ý, ngắm nhìn những trang viết trong đó.
Ở đó ghi lại những ký ức của Lastiara với tôi.
Nội dung hầu hết là về việc thám hiểm Mê Cung.
Bây giờ, khi biết tôi là người chế tác thì chẳng còn cảm giác căng thẳng nữa, nhưng Mê Cung lúc đó thực sự đáng sợ, bất an... nhưng cũng đầy kích thích, và tôi cảm thấy đó là những ngày tháng vui vẻ.
Thật hoài niệm.
Từng trang, từng trang này là bằng chứng cho thấy chúng tôi là "hàng thật".
Tôi đọc tiếp những ký ức đó, và cuối cùng...
"--Em yêu anh.
Ôm lấy câu văn đó, em sẽ chết.
Tại nơi này, Lastiara Fuziyaz sẽ vĩnh viễn mơ một 'giấc mơ'..."
Tôi đọc bằng kỹ năng "Đọc sách" được kế thừa, và suy ngẫm kỹ càng cả về những "khoảng không giữa các dòng".
Và rồi, trang tiếp theo.
Tôi dùng ngón tay miết lên trang giấy trắng tinh, tôi của hiện tại cũng đọc nó.
Tôi sử dụng thành thạo kỹ năng "Viết lách" được kế thừa, tận dụng ma lực để khắc lên những dòng chữ.
Nếu đặt tên ma pháp, chắc là ma pháp "Magic Writer" (Cây bút ma thuật) nhỉ.
"--Và rồi, đánh đổi bằng cái chết của Lastiara Fuziyaz, Aikawa Kanami đã kết thúc mọi cuộc chiến.
Thứ dấy lên trong lòng cậu ấy là sự hư vô. Khoảng trắng kéo dài đến vô tận.
Tuy nhiên, cậu ấy sẽ không bao giờ dừng lại giữa biển hư vô ấy.
Chàng trai mà thiếu nữ yêu thương sẽ tiếp tục tiến bước. Không lãng phí những gì đã tích lũy, không quên lãng cũng chẳng nản lòng, cậu tiến về phía trước, phía trước, phía trước..."
Tôi viết thử một đoạn nhẹ nhàng như thế.
Phần tiếp theo của câu chuyện vẫn chưa đầy một trang.
"Vẫn còn rất nhiều trang giấy trắng..."
Vẫn còn lại.
Phần tiếp theo câu chuyện của Lastiara.
Và cả phần tiếp theo câu chuyện của tôi.
"
====================
Và rồi, lần này đến lượt Diplacura đưa ra lời giải thích.
"Nếu mọi chuyện diễn tiến đúng như lời kể, Kanami sẽ có được cả 'Sức mạnh của Hitaki' lẫn 'Sức mạnh của nhà ngươi'. Hơn thế nữa, với 'Ma thạch' của năm 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý', bản thân cậu ta sẽ nắm giữ sức mạnh của hai loại 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý' và hoàn thiện dưới tư cách 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý của Sao'. Số lượng kỹ năng và ma pháp khi đó e là không đếm xuể nữa rồi. Đối đầu với kẻ địch mà không sở hữu tối thiểu một 'Sức mạnh Chân Lý' nào thì đánh đấm kiểu gì chứ. Tuyệt đối không thể nào thắng được."
"......"
Vẫn như mọi khi, cách nhìn nhận vấn đề của lão Sứ đồ này quá ngây thơ, hay nói đúng hơn là quá thẳng tuột.
Trước hết, có một quy tắc tiên quyết là mọi kỹ năng hay ma pháp đều phụ thuộc vào người sử dụng.
Giữa việc 'sở hữu' và 'sử dụng thành thạo' một kỹ năng hay ma pháp là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Sức mạnh quá lớn đôi khi lại trở thành gánh nặng ngáng chân. Dù tinh thần của sư phụ có trưởng thành đến đâu, việc cùng lúc 'sử dụng thành thạo' sức mạnh của nhiều người là điều vô cùng khó khăn.
Có lẽ Diplacura chưa từng trải qua một trận thực chiến nào ra hồn.
Chính vì thế, lão luôn dựa vào 'Hiển thị' và 'Chỉ số' để dự đoán chênh lệch chiến lực hay thắng bại. Chắc hẳn lão đọc câu chuyện của 'Thế Giới' này cũng giống như cách đọc sách học thuật hay sách lịch sử vậy. Chỉ đơn thuần thu thập sự thật dưới dạng thông tin, tính toán, rồi đưa ra giải pháp... chỉ vậy mà thôi.
Nói cách khác, đó là khí chất của một học giả.
Điểm đó có lẽ rất hợp với sư phụ.
Cũng giống như tôi và Sứ đồ Legacy hợp nhau vậy...
"Hừm, đúng là thế thật. Đặc biệt là 'Sức mạnh của chị Hitaki' nguy hiểm lắm đấy. Chỉ cần sư phụ nhận thức được một nửa đó là 'Aikawa Hitaki', tôi nghĩ là đã không còn cửa thua rồi."
"Ừm. Đúng chứ?"
Khác với Diplacura và sư phụ, cách đọc câu chuyện của tôi - Legacy - lúc nào cũng ưu tiên sự giải trí và lòng hiếu kỳ. Chính vì vậy, tôi luôn coi trọng và tin tưởng vào những sức mạnh không có trong 'Hiển thị' hay những 'Chỉ số không thể hiện bằng con số', và sau này cũng sẽ tiếp tục tin như vậy.
"---Nhưng mà, chắc chắn Liner sẽ thắng thôi. Dù đối thủ có là 'Aikawa Kanami/Aikawa Hitaki (hai người)' đi chăng nữa, cậu ấy cũng sẽ đánh bại."
Dù chỉ là nhất thời, nhưng Liner từng theo học Tiara Fuziyaz, có thể coi là đồ đệ đời cháu của sư phụ và chị Hitaki.
Hơn hết, cậu ấy còn là đệ tử trực tiếp của những 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý'.
Cậu ấy cũng đã chứng kiến, được ủy thác và kết nối với vô vàn 'Sự lưu luyến' đã được giải tỏa.
Khác với 'Sợi chỉ' mà tôi và chị Hitaki tạo ra, một 'Sợi chỉ thật sự' đang...
Vì thế, chính cậu ấy mới là người xứng đáng để giải tỏa 'Sự lưu luyến' của Aikawa Kanami.
Niềm tin đó dựa trên sự hoang tưởng "Nếu đây là một cuốn sách" như mọi khi của tôi, nhưng tôi không có ý định thay đổi cách sống này. Dù có chết, tôi vẫn yêu sách.
"Nói chính xác hơn thì, mối liên kết với mọi người mà cậu ấy xâu chuỗi lại sẽ đánh bại sư phụ... có đúng không nhỉ? Liner tự hào vì cậu ấy không hề đơn độc. Bên trong cậu ấy luôn có hai người: 'Kỵ sĩ chân chính đầu tiên' Hein và 'Ma thạch nhân cuối cùng (Jewelcrus)' Hairi luôn sát cánh. ---Đó là 'Cặp đôi tuyệt vời nhất' đấy nhé."
Vậy nên, ngay tại trang này, tôi xin tuyên bố trước.
Để dành cho lúc nào đó đọc lại, tôi sẽ nói thật dõng dạc. Đầy tự tin và rành mạch.
"Tất nhiên, các 'Kẻ Đánh Cắp Chân Lý' cũng sẽ theo phe Liner. Tida Ranz, Alty, Rowen Areis, Ido, Lord Titty, Nosfy Fuziyaz, Fafner Helvilshain, Celdra Queenphilion, Aikawa Hitaki---tất cả mọi người, chắc chắn đều muốn trả ơn Aikawa Kanami. Dĩ nhiên, bao gồm cả tôi, Diablo Sith, Maria, Snow Walker cũng sẽ cổ vũ. Chính vì mọi người đều yêu quý Aikawa Kanami, nên mới ủng hộ Liner Helvilshain."
Tôi nêu tên tất cả mọi người ra.
Tin rằng một ngày nào đó, từng cái tên ấy sẽ kết nối lại, và cuối cùng viết nên một cái kết hạnh phúc (Happy End) mà ngay cả tôi cũng không ngờ tới.
"---Mối liên kết của chúng tôi chắc chắn sẽ đập tan âm mưu của các người."
Trước mặt Diplacura, tôi đã khẳng định chắc nịch như vậy.
Trước lời tuyên chiến đó, lão già trước mặt tỏ vẻ bối rối---lão vừa giơ tay về phía này, vừa phản bác rằng thật oan ức.
"K-Khoan, đợi đã... Đợi chút, đợi chút. Kẻ bày mưu tính kế xấu xa lúc nào chẳng là đằng ấy? Sứ đồ bọn ta và 'Thế Giới' luôn là bên bị xoay như chong chóng mà..."
"Aaa, thiệt tình! Người ta đang nói câu chốt hạ ngầu lòi mà, đừng có tạt gáo nước lạnh thế chứ!"
"Là nhà ngươi đó! Đừng có vừa làm mấy chuyện ác ôn vô thiên lủng, vừa tỉnh bơ định nhảy sang phe chính nghĩa như thế! Cái tính đó là cái tính xấu nhất của nhà ngươi đấy!"
Đối lại cái miệng lưỡi trơn tuột của tôi, một Diplacura nghiêm túc và tràn đầy tinh thần chính nghĩa đã phản bác kịch liệt từ tận đáy lòng.
"......Haizz. Thôi, được rồi. Nếu đó là câu chốt hạ của nhà ngươi, thì bên này cũng chỉ còn cách dùng 'Giao ước' để đối kháng lại thôi."
Tuy nhiên, vì hiểu rõ tính chất kỹ năng 'Viết lách' của tôi, ông ta hiểu rằng câu vừa rồi là lời tuyên chiến gửi tới 'Thế Giới', nên cũng định đáp trả bằng một lời tuyên bố tương xứng.
Cái tính ngây thơ này, thật sự rất giống sư phụ.
Dưới tầng hầm thành Viasia, dưới sự chứng kiến của 'Vết nứt', một 'Giao ước' khác đang được thiết lập.
" 'Sứ đồ cuối cùng' Diplacura---cùng với 'Dực nhân chủng cuối cùng' Noi El Liberul, sẽ không ủng hộ Liner Helvilshain mà ủng hộ Aikawa Kanami. Ta xác định chính Kanami mới là 'Chủ nhân chân chính'."
Đến nước này, không biết 'Thế Giới' sẽ thiên vị bên nào đây.
Cũng chẳng biết cái giá phải trả cho 'Câu chuyện mới' đang chờ phía trước sẽ là gì.
"Bên này cũng có đông đảo người ủng hộ lắm đấy. Tất cả những ai gánh chịu bất hạnh của thời đại này chắc hẳn đều yêu quý Kanami. ---Ta nghĩ ngươi cũng biết, ở thời điểm hiện tại, Kanami đã vượt qua cả đại anh hùng và đang dần được thần thánh hóa. Đó là lời cầu nguyện của những kẻ yếu thế đang sống trong 'Thế Giới' khắc nghiệt này. Chỉ vài chục mối liên kết cỏn con không thể nào lật ngược được lời cầu nguyện đó đâu."
Diplacura bổ sung cho lời tuyên bố của mình, củng cố nó, và làm rắn chắc thêm vận mệnh đó.
Để rồi cuối cùng, ông ta gọi sư phụ---
"Từ nay về sau, con người sẽ mãi mãi, đời đời kiếp kiếp tôn sùng vị thần mang tên 'Aikawa Kanami Christ Eurasia Wald-Fuziyaz von Walker'."
Ông ta xướng cái tên đó lên, không chút ngượng ngùng, vô cùng nghiêm túc, gọi anh ấy là Thần.
"Ta sẽ bảo vệ 'Chủ nhân chân chính' mới đến cùng. Ta xin thề tại đây, nhất định sẽ đưa ngài ấy đến 'Nơi Sâu Nhất' an toàn."
Diplacura trước sau như một, tuyên bố sẽ để sư phụ cứu thế giới.
Thú thật, tôi không ghét sự kiên định đó.
Tôi cảm nhận được Diplacura đang trưởng thành từng chút một khi tiếp tục tiến bước trên con đường mình đã chọn với niềm tin sắt đá.
Cảm nhận được, nhưng---lúc này đây, nhìn Diplacura đang củng cố quyết tâm, tôi lại nhớ đến một Sứ đồ khác của ngàn năm trước.
Sứ đồ trẻ con ngày đó cũng đã trưởng thành, và cũng từng đứng trước mặt tôi tuyên chiến như thế này.
Và rồi, những lời nói đầy khí phách ấy đã khiến tôi run rẩy.
Nếu có khả năng nào phá vỡ được kịch bản tôi đã viết, thì tôi cảm giác đó chính là người giống như cậu ấy, người mang cùng khí chất với tôi nhưng lại chọn một con đường khác...
"......Được rồi, đến đây thôi. Ta sẽ rời khỏi đây ngay và đi xa hơn về phía Tây. Để thực hiện những điều vừa nói, ta cần phải chuẩn bị. Ta sẽ chờ đợi cơ hội từ vùng đất tận cùng."
Nói xong lời cuối, Diplacura rời khỏi 'Liên minh Nam Bắc'.
Sau khi tiễn bóng lưng ông ta khuất dạng, tôi lẩm bẩm trong phòng.
"Tạm biệt. Và, cảm ơn ông. Ngài Sứ đồ..."
Nói lời cảm ơn xong, tôi trở lại một mình trong căn hầm.
Như mọi khi, tôi nhắm mắt lại và đặt tay xuống đất. Tôi thực hiện việc viết lách lên đại lục đến giới hạn---đồng thời, đọc lại 'Câu chuyện bầu trời sao', vừa là kịch bản tôi viết, vừa là cuộc đời của chính tôi.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ, trong trận chiến cuối cùng, tôi và chị Hitaki sẽ biến mất.
Và rồi, chỉ có sư phụ là sống sót. Mất đi tất cả, nhưng linh hồn và tình yêu của người thương vẫn còn lại, câu chuyện sẽ kết thúc theo hình thức đó---
"---Quả nhiên, vẫn chưa đủ."
Tôi muốn một cái kết đại đoàn viên (Happy End) tuyệt vời hơn thế nữa.
Tất nhiên, điều đó không chỉ vì sở thích, mà còn liên quan đến mục đích cứu chị Hitaki. Rất có khả năng khi trận chiến cuối cùng diễn ra suôn sẻ, đến lúc có thể tung đòn kết liễu thì lại bị lý do 'Sự lưu luyến' kiểu như "Lo cho tương lai của anh hai" cản trở, khiến không thể đánh bại hoàn toàn.
Sự bất tử phiền toái của cặp anh em đó không nằm ở sức mạnh ma pháp hay kỹ năng, mà nằm ở mối quan hệ như hai mặt của một đồng xu.
Hai người đó có cái tính chất Boss phiền phức là nếu muốn chinh phục thì phải đánh bại cùng lúc, nên tôi cần phải thêm vào...
Trang cuối cùng không thể thay đổi.
Chỗ đó tuyệt đối không được phép sửa đổi.
Vậy thì, chỉ còn cách viết thêm vào phần tiếp theo.
Dù có vô lý đến đâu, cũng đành phải đặt cược vào "ai đó".
"Hihihi, toàn là những thứ thiếu thốn, chán thật đấy nhỉ... Nhưng mà, tôi đã không bỏ cuộc, và sau này cũng tuyệt đối không bỏ cuộc... Vì đó là 'Lời hứa' mà..."
Trong trận chiến cuối cùng, từ 'Lời hứa' này sẽ là chìa khóa.
Dù có vứt bỏ bất cứ thứ gì khác, riêng 'Lời hứa' thì tôi không thể làm trái.
Và, 'Lời hứa' mà tôi vừa nhắc đến không phải là lời hứa vào ngày luyện tập 'Thể thuật' với chị Hitaki---mà là từ thuở ban sơ.
Ngày chúng tôi gặp nhau tại tòa tháp đó.
Ở trang đầu tiên của 'Câu chuyện bầu trời sao' mà tôi đang đọc lại đây, 'Một lời hứa nữa' đó đã được viết xuống.
Giờ đây, tôi đọc lại cái tâm nguyện ban đầu ấy.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên gặp gỡ 'Người Ngoại Lai', sau khi sư phụ rời đi, thực ra tôi đã suýt chết. Vì bệnh tật, hơi thở tôi đã sắp ngừng. Tôi đã lang thang bên bờ vực tuyệt vọng.
Và kết quả của khoảnh khắc đó là 'Một lời hứa nữa' được trao đi.
Vì đây là lần cuối cùng.
Tôi sẽ trân trọng đọc lại nó.
"---Khổ sở quá.
Cổ họng như bị ai siết chặt, đau đớn khôn cùng.
Cơ thể bị 'Căn bệnh bẩm sinh' ăn mòn, tôi lên cơn sốt cao, quằn quại trên sàn phòng mình.
Vừa lăn lộn, tôi vừa tự ôm chặt lấy cơ thể mình. Những ngón tay bấu chặt vào da thịt, ấn mạnh đến mức rướm máu để cố gắng chịu đựng cơn đau đang ập tới.
Căn bệnh 'Ma Độc' hôm nay hành hạ tôi dữ dội hơn mọi khi.
Lý do rất đơn giản.
Vừa nãy thôi, một thiếu niên ngoại quốc chẳng biết chút sự tình nào đã lạc vào tháp của tôi, và chúng tôi đã nói chuyện với nhau.
Tôi đã có một cuộc gặp gỡ như trong những cuốn sách với người có mái tóc đen bóng ấy, chúng tôi dạy nhau những từ ngữ bập bẹ, và dần dần thấu hiểu lòng nhau.
Khoảng thời gian như 'Giấc mơ' ấy, đối với một đứa mê sách như tôi, quá đỗi ngọt ngào.
Chính vì thế, khi ngài Kanami bị lính canh lâu đài lôi đi cùng với câu nói: "Vô cùng xin lỗi. Chúng tôi sẽ không bao giờ để bất cứ ai vào căn phòng này nữa đâu", nỗi cô đơn và sợ hãi của tôi khi bị bỏ lại một mình trong tháp càng trở nên rõ rệt.
Sự chênh lệch giữa 'Giấc mơ' và hiện thực khiến tâm trí tôi suy sụp, và cơ thể cũng sắp vỡ vụn.
"A, a a..., a a a a a..."
Không có...
Người vừa mới nói chuyện với mình... người ấy không còn ở đây nữa...
Mình lại chỉ còn một mình sao...? Lại trở về một mình ư...?
Từ giờ cho đến lúc chết... mãi mãi cô độc trong tòa tháp như nhà tù này sao...---
Nỗi sợ hãi tấn công dồn dập không ngớt.
Cơn đau khiến tôi ngừng thở.
"Hộc..., hộc...!"
Thật sự rất đáng sợ.
Nhưng điều đáng sợ nhất là tính chân thực của thiếu niên lúc nãy.
Tôi bắt đầu nghi ngờ sự tỉnh táo của chính mình, liệu thiếu niên ngoại quốc tôi vừa gặp có phải là ảo ảnh tôi nhìn thấy trước lúc chết, và khoảng thời gian đó thực sự chỉ là một 'Giấc mơ' hay không.
Thiếu niên ngoại quốc ấy tỏa sáng rực rỡ đến nhường ấy.
Đó thực sự là một thứ ánh sáng tuyệt đẹp. Một ánh sáng 'Lý tưởng' quá đỗi hoàn hảo để làm đậm đặc thêm bóng tối trong căn phòng của cô gái nhỏ bị gia đình chối bỏ.
Có thể đó chỉ là mộng ảo...
Nhưng dù vậy, tôi vẫn muốn nhìn thấy ánh sáng ảo ảnh đó một lần nữa...
Không phải qua cửa sổ phòng, mà tôi muốn mở cánh cửa kia ra---bước ra ngoài, và chạm vào ánh sáng ấy. Và, tôi muốn được nói chuyện với ngài Kanami. Vì tôi vẫn chưa nói đủ. Hoàn toàn chưa đủ...
A, tôi vẫn chưa thấy đủ.
Thật lòng, tôi vẫn chưa muốn chết. Vì tôi vẫn chưa sống một cuộc đời như trong những cuốn sách ấy. Tôi vẫn chưa đọc câu chuyện của chính mình, câu chuyện của Tiara Fuziyaz. Vậy mà, tại sao...? Tại sao tôi lại phải chết? Chỉ vì lý do phi lý là căn bệnh bẩm sinh này sao... Tại sao lại là tôi? Tại sao? Tại sao tại sao tại sao tại sao---!?
"Hộc, hộc, hộc...!!"
Tôi trườn trên sàn nhà như một con sâu.
Hướng về phía cánh cửa phòng.
Cánh cửa mà ngài Kanami đã bước vào.
Và là cánh cửa ngài ấy đã đi ra.
Tôi muốn mở cánh cửa đó bằng mọi giá.
Muốn mở ra, muốn bước đi trên đôi chân của chính mình.
Muốn tiến lên bằng chính sức mình như những nhân vật trong sách, trải qua thật nhiều 'Cuộc phiêu lưu', và một ngày nào đó cùng với "ai đó" đón nhận trang cuối cùng thật đẹp.
Nhưng tôi không thể mở được cửa.
Căn bệnh khiến việc đi lại cũng khó khăn bắt tôi phải gánh chịu vận mệnh đứng yên mãi mãi trong tòa tháp này. Vì vậy, thứ duy nhất mà sức lực yếu ớt này có thể mở được---chỉ là 'Sách'.
Chỉ là những trang sách được gia đình đã vứt bỏ tôi ban cho vì chút tình thương hại.
"Hộc, hộc, hộc..."
Đúng như tên lính kia nói, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có ai bước vào căn phòng này nữa.
Sẽ chẳng có "ai đó" thuận tiện xuất hiện để cứu tôi đâu. Cũng sẽ chẳng có phép màu nào như 'Ma pháp' trong truyện cổ tích xảy ra để chữa khỏi 'Căn bệnh bẩm sinh' của tôi.
---'Câu chuyện thế giới của tôi', chẳng hề dịu dàng chút nào.
Một dòng chữ thoáng qua trong đầu, tôi cứ thế nằm rạp giữa phòng, ngước nhìn lên.
Dù có mở ra cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tôi vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa mà mình khao khát được mở.
Và rồi, nước mắt bắt đầu ứa ra từ khóe mi.
"Ư ư..., ư ư ư ư ư..."
Tôi cảm giác như những giọt nước mắt ấy đang cuốn trôi đi mọi hy vọng.
Đến khi tôi mất hết sức lực để ngẩng đầu lên, và việc nhìn thấy cánh cửa cũng sắp không còn thực hiện được nữa---
"---Xin phép nhé!! Nàng công chúa bệnh tật!!"
Thật nhẹ nhàng.
Một trong những vị Sứ đồ đã mở cánh cửa vốn dĩ không thể mở, và bước vào.
Đương nhiên, tôi ngẩn người ra.
Tôi chẳng thể trả lời được gì.
"Căn bệnh đó có thể chữa được đấy, nên đi theo ta một chút nào! Tuy là thí nghiệm trên cơ thể người, nhưng chắc không sao đâu nhỉ!? Vì nhân loại mà! Nào, nhanh lên! Đi ngay thôi!!"
Hơn nữa, người đó nhẹ nhàng bế bổng tôi lên, và bước ra khỏi căn phòng chưa từng được mở.
Tôi bị đưa ra khỏi tháp một cách quá đỗi dễ dàng.
Vị Sứ đồ chẳng thèm nghe câu trả lời của tôi, cũng chẳng bận tâm đến tình trạng cơ thể tôi---người đó đã mời tôi đến với 'Thế Giới' bên ngoài.
Khoảnh khắc đó, thịch một cái.
Tôi cảm giác như cuốn sách mang tên 'Câu chuyện của Tiara Fuziyaz' mà tôi hằng mơ ước đã được đặt ngay trước mắt.
Và rồi, tôi rụt rè chạm vào cuốn sách ấy, từ từ mở nó ra.
Lật trang đầu tiên, và tôi bắt đầu đọc. Câu chuyện của chính bản thân mình---"
Thật hoài niệm.
Đó là câu chuyện về ngày những 'Người Ngoại Lai' lạc vào 'Dị giới'.
Có một tôi vẫn chưa gọi sư phụ là sư phụ.
Có một tôi vẫn bị bệnh tật ăn mòn, trái tim yếu đuối.
Có một tôi vẫn chưa biết gì cả, và chưa có gì bắt đầu.
Lý do lớn nhất khiến chị Sith yêu thích câu chuyện này chắc là trải nghiệm đó.
Người đã đưa tôi ra khỏi căn phòng ấy, cho tôi nhìn thấy 'Thế Giới'. Và hơn hết, đã cho tôi gặp lại người ấy ở nơi đó---
"---Được Sứ đồ đưa đi, tôi gặp lại thiếu niên ngoại quốc ấy trong khu vườn lâu đài.
Ngài Kanami không phải là ảo ảnh. Cũng không phải là giấc mơ.
Sự thật ấy khiến trái tim tôi run rẩy.
Nhưng, đột nhiên bị bắt đứng trước mặt ngài Kanami, tôi không biết phải nói gì.
Ngôn ngữ vẫn chưa thông. Nỗi đau bệnh tật vẫn còn trong cơ thể, và sự căng thẳng khiến cổ họng tôi cứng lại, không thốt nên lời.
Vì vậy, người lên tiếng trước là ngài Kanami.
Sử dụng những từ ngữ vừa mới học được từ tôi, ngài ấy hỏi tôi.
"---Tiara, 'Thật', 'Được'...?"
Tên của tôi. Và những từ ngữ bập bẹ.
Chỉ có bầu không khí (sắc thái) muốn xin phép là truyền tải được.
Từ lời nói ngay trước đó của vị Sứ đồ, tôi lờ mờ đoán được mình sắp bị làm gì.
Thí nghiệm chữa trị.
Hơn nữa, không phải là chữa bệnh thông thường, mà là chữa trị căn bệnh nan y đang hoành hành khắp đại lục.
Các quốc gia đã liên tục nghiên cứu mà vẫn chưa có chút manh mối nào... nên tôi hoàn toàn không nghĩ là sẽ thành công. Nếu thất bại, có khả năng sẽ chết. Theo lẽ thường, tôi đang bị biến thành vật tế trong một cuộc thí nghiệm trên cơ thể người. Đang sắp bị hy sinh.
Nghĩ như vậy là điều đương nhiên.
Thế mà, tôi lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi chút nào.
Đôi mắt đen láy của thiếu niên trước mặt đã xua tan mọi nỗi sợ hãi trong tôi.
Tôi cảm nhận được một sự quyết tâm mạnh mẽ từ sâu thẳm đôi mắt ấy. Dù ngôn ngữ bất đồng, nhưng cái tâm nguyện "Dù là kẻ như mình, mình vẫn muốn cứu ai đó" truyền đến tôi đau đáu.
Vì thế, như nước tràn khỏi ly, tôi thốt lên.
"...'Kanami'. 'Tin'."
Tôi cũng dùng những từ ngữ được dạy để đáp lại tấm lòng ấy, dù còn vụng về.
Hơn nữa, tôi tiến lại gần anh, nắm lấy bàn tay ấy, và truyền lại một quyết tâm mạnh mẽ hơn.
"'Chắc chắn' 'vì điều này' 'chúng ta' 'đã gặp nhau'."
Vì vậy, có đánh đổi cả tính mạng cũng được.
Lý do là vì tôi cảm thấy cứ như đang đọc một cuốn sách vậy.
Ngay lúc này, tôi đang cảm nhận được một định mệnh tựa như tiểu thuyết.
Dựa vào sự hoang tưởng đó, tôi đã có thể tin vào sự thành công của cuộc thí nghiệm.
Tất nhiên, tất cả có thể chỉ là hiểu lầm.
Cuộc gặp gỡ có thể chỉ là ngẫu nhiên.
Nhưng tôi của lúc này, vào khoảnh khắc này, đã tin từ tận đáy lòng rằng "Chúng ta chính là hai người được 'Sợi chỉ định mệnh' kéo lại gần nhau".
"...'----'. '---------', Tiara."
Đáp lại quyết tâm đó của tôi, ngài Kanami gật đầu.
Ngài ấy niệm chú như đang hát, thắp lên những hạt sáng nhạt xung quanh.
Từng quả cầu ánh sáng nhỏ bé bồng bềnh bay lên bầu trời mây đen. Khung cảnh hệt như 'Ma pháp' trong cuốn sách tôi vừa đọc hôm qua khiến cơ thể tôi nóng lên.
Đó không phải là cái nóng khổ sở, mà là hơi ấm dịu dàng.
Trước khung cảnh quá đỗi hoàn hảo để tin rằng phép màu đang xảy ra, tầm nhìn của tôi lại nhòe đi.
Hơn nữa, tôi nhận ra sự thay đổi của chính cơ thể mình.
Cơ thể bị bệnh tật ăn mòn của tôi cũng đang phát sáng. Hòa cùng ánh sáng đó, nỗi đau đang rời khỏi cơ thể tôi như 'Ma pháp'. Nỗi khổ sở nơi buồng phổi từ khi sinh ra, cái lạnh thấu xương, những mạch máu chỉ cần chảy thôi cũng đau nhức---tất cả mọi thứ đều đang được chữa lành.
'Căn bệnh bẩm sinh' khiến tôi từ bỏ cuộc sống đang được chữa khỏi.
Tiếng nức nở trào lên từ sâu trong cổ họng.
Phép màu tựa như 'Ma pháp' ấy, quá đỗi...
Quá đỗi ấm áp, dịu dàng...
"Ư, ư ư... Ư a a a a, a a a a a---!!"
Tôi gào khóc.
Và rồi, tôi lao vào lòng ngài Kanami, người đã tạo ra phép màu ấy, và ôm chầm lấy.
"'Cảm ơn'.... 'Kanami'..."
Tôi đã nói lời cảm ơn gói ghém tất cả cuộc đời mình cho đến ngày hôm nay, cố gắng làm sao để truyền tải được cảm xúc này.
Chỉ là, ngài Kanami chỉ đáp lại một câu ngắn gọn.
"---.... 'Tốt quá'..."
Câu trả lời quá nhẹ nhàng, khiến tôi biết rằng tình cảm của mình hoàn toàn chưa truyền tới được.
Tôi của lúc này muốn dâng hiến cả thân xác này.
Tôi nguyện cầu muốn trả lại cho anh hạnh phúc, bằng đúng phần hạnh phúc mà tôi đang cảm nhận được lúc này.
Nhưng vì ngôn ngữ không thông, nên tôi không có cách nào để truyền tải nỗi lòng trào dâng ấy.
Không có, nên tôi đành phải lẩm bẩm những lời của riêng mình.
"Cái ơn này... nhất định em sẽ trả..."
Đúng vậy, tôi 'Hứa'.
Vì rào cản ngôn ngữ, lời 'Hứa' ấy không đến được với ngài Kanami.
Nếu có ai nghe được nỗi lòng trào dâng này, thì chỉ có ba vị Sứ đồ đang ở đây---và cô gái tóc đen đang đứng lặng lẽ ở góc vườn mà thôi.
Phía trước tôi giờ đã hoàn toàn mờ mịt.
Cơ thể tôi nảy lên vì tiếng nức nở, tầm nhìn nhòe nhoẹt nước mắt.
Nhưng dù có méo mó, trong một 'Thế Giới' vô cùng dịu dàng, lần đầu tiên trong đời, tôi đã cười từ tận đáy lòng.
Vừa khóc, vừa cười, tôi đã quyết định trong tim.
Rằng một ngày nào đó, nhất định tôi sẽ trả một cái ơn xứng đáng với phép màu tựa như 'Ma pháp' này.
Dù có chuyện gì xảy ra, tuyệt đối.
Dù có phải đánh đổi mạng sống của em, em cũng sẽ làm anh hạnh phúc---"
Đấy, tôi không chỉ hứa với mỗi chị Hitaki, mà ở trang đầu tiên, tôi cũng đã 'Hứa' với sư phụ rồi.
Đó là lời 'Hứa' đơn phương khi ngôn ngữ còn chưa thông.
Lời 'Hứa' mơ hồ không rõ nội dung.
Nhưng 'Hứa' là 'Hứa'.
Tất nhiên, tôi biết việc căn bệnh 'Ma Độc' được chữa khỏi lúc đó hầu hết là nhờ công của chị Hitaki.
Nhưng nếu bảo sư phụ không liên quan gì thì tôi không thể gật đầu được. Tôi tin chắc rằng mình phải trả ơn cho cả hai 'Người Ngoại Lai'.
---Chính vì thế, tôi đã tạo ra 'Một tôi khác' để tách biệt cái sự 'Yêu thích' của mình ra, và tiếp tục tìm kiếm phương pháp cứu cả hai người cùng lúc.
Chính vì tôi đang đặt cược tất cả để cứu chị Hitaki, nên tôi cũng nhất định sẽ thực hiện 'Một lời hứa nữa' với sư phụ.
Dù sư phụ có ghét và bảo là lo chuyện bao đồng, hay bảo là không cần, tôi cũng sẽ trả hết ơn nghĩa.
Tối thiểu thì, tôi nhất định sẽ bắt anh nhận lại được phần hạnh phúc bằng với những gì tôi đã cảm thấy.
Khi đó, đối với tôi, anh là ánh sáng rực rỡ như những vì sao.
Quả thực, đó là ánh sáng 'Hàng thật'.
"Ihihi... Vì thế, làm ơn hãy để em cứu anh nhé. Kanami-sama."
Tôi hoài niệm, và cười cùng với cách gọi cũ kỹ.
Ở những trang đầu tiên vừa đọc, tôi đã định gọi sư phụ là 'Vị Cứu Tinh'. Nhưng anh đã nổi giận bảo "Tuyệt đối không được", và cầu xin tôi đừng dùng những từ ngữ hoàng gia quá lễ phép mà "Hãy nói chuyện thoải mái hơn. Như bạn bè ấy", thế là tôi trở thành tôi của bây giờ.
A, tất cả mọi thứ thật sự quá đỗi hoài niệm.
Và, lời cầu nguyện đó của anh, dù chết tôi cũng không quên.
Tôi đã không quên.
Tôi sẽ không bao giờ gọi anh là 'Vị Cứu Tinh'.
Để cho một 'Happy End' thoải mái hơn chứ không phải một 'Vị Cứu Tinh' cứng nhắc sẽ đến với anh, tôi viết tiếp vào---
"---Em sẽ đi, và để lại tôi ở lại."
"Từ đây về sau là câu chuyện của anh.
Nhưng em cũng đã ủy thác, kết nối, và nhờ cậy câu chuyện tiếp theo rồi.
Xin đừng quên nhé."
"'Chúng em' tin vào 'Ma pháp' của anh."
Tôi gửi gắm tâm tư và viết thêm vào.
Vì đã ủy thác, kết nối và nhờ cậy, nên tôi có thể tin rằng câu chuyện tiếp theo cũng sẽ có một 'Cái kết hạnh phúc như chúng em'.
Vì tin tưởng, nên tôi có thể ra đi không chút do dự.
Ở tận cùng của trận chiến cuối cùng---
Tôi và chị Hitaki, hai người sẽ cầu nguyện cho hạnh phúc của anh đến 'Vĩnh hằng'.
'Chương Cuối' Hoàn thành.
【Trạng thái】
Tên: Aikawa Kanami HP --/-- MP 17212/17212 Class: Nhân vật chính
Cấp độ 86
Sức mạnh 274.11 Thể lực 233.82 Kỹ thuật 259.01
Tốc độ 454.44 Trí tuệ 462.10 Ma lực 922.81 Tố chất 27.84
Trạng thái: Bất lão bất tử 1.00 Hẹp hòi 1.00
Điểm kinh nghiệm: 917465/400000
Trang bị: Thiên Kiếm Noah
Thủ ký của Lastiara Fuziyaz
Đồng phục Epic Seeker
Áo choàng bóng tối
Găng tay Chrome
Giày Megistus
【Kỹ năng】
Kỹ năng bẩm sinh: Ma pháp Không gian (Dimension Magic) 12.59 Chú thuật 18.14 Thủy ma pháp 2.00 Băng kết ma pháp 2.00
Hắc ám ma pháp 2.00 Thổ ma pháp 2.00 Mộc ma pháp 2.00 Phong ma pháp 2.00
Quang ma pháp 2.00 Thao tác ma lực 5.60 Kiếm thuật 14.42 Chiến đấu bằng vũ khí 4.65
Chiến đấu bằng ma pháp 7.14 Nghệ thần nhãn 1.00 Huyết thuật 10.12 Ác vận 1.00
Giáo dục 2.45 Sức hút (Charisma) 4.12 Đọc sách 10.34
Kỹ năng hậu thiên: Tư duy song song 1.00 Tư duy phân tách 1.00 Tư duy hội tụ 1.00 Tư duy nghịch hành 1.00
Cảm ứng 3.65 Thần thánh ma pháp 1.29 Thể thuật 2.82 Á lưu thể thuật 1.04
Khí công 1.01 Phương pháp hô hấp 1.08 Thương thuật 1.11 Cung thuật 2.01
Ném 1.99 Chỉ huy 1.87 Chỉ huy quân đội 1.02 Quân lược 1.01
Mưu lược 1.06 Kỹ thuật hậu vệ 1.89 Quan sát nhãn 1.67 Giám định 1.03
Nhìn xa 1.89 Hành động tối ưu 2.01 Cổ vũ 1.15 Khiêu khích 1.00
Việc nhà 2.46 Nấu ăn 1.24 Làm bánh 2.22 May vá 1.34
Đan lát 1.98 Bơi lội 1.04 Hành động dưới nước 0.77 Câu cá 0.98
Lái xe 1.01 Hàng hải 1.08 Cưỡi ngựa 1.00 Thu thập 1.33
Trồng trọt 1.08 Săn bắn 1.15 Giả kim thuật 1.45 Rèn 3.90
Rèn thần thiết 7.12 Mộc 1.11 Dược sư 1.22 Âm nhạc 1.66
Đàn 1.12 Kích động 1.00 Tiên đạo 1.01 Lừa gạt 3.34
Hùng biện 1.24 Dụ dỗ 1.34 Uy áp 1.95 Tẩy não 1.45
Điều giáo 1.98 Giáo chủ 4.12 Giao dịch 2.02 Quản gia 2.13
Chế tác 1.22 Trộm cắp 1.11 Kéo dài tuổi thọ 3.01 Ám sát 1.23
Mật mã 1.09 Giải mã 1.00 Diễn xuất 0.00 Viết lách 1.00---
Kỹ năng độc nhất: Người lập giao ước nơi sâu nhất (The Covenanter)
???: ???
【Ma pháp】
Ma pháp Không gian: Dimension 2.89 Lag 1.00 Shift 1.00 Form 1.87
Time Shift 1.00 Connection 1.12 Default 3.43
Distance Mute 2.98 Torsion 1.03 Torsion Field 1.00
Băng kết ma pháp: Ice 2.45 Ice Arrow 2.02 Ice Battering Ram 1.12
Ice Shield 1.08 Little Snow 1.12
Freeze 2.21 Blizzard 1.23 X-Blizzard 1.08
Ma pháp độc nhất: Dimension Multiple 1.15
Dimension Gladiate 1.36
Dimension Difference 1.01
Dimension Counting 1.02
Distance Mute Access 1.02
Thanh kiếm đoạn tuyệt không gian (Di Flamberge) 1.05
Form Torsion 1.02
Tiếng nói của không gian (Di Vibration) 1.01
Midgards Freeze 1.45
Băng Kết Thỉ (Ice Arrow) 1.04
Ice Lock 1.01
Ice Parallax Blue 1.00
Ice Arrow Fall Flower 1.00
Ice Shield Round 1.00
Tuyết Không Gian (Di Snow) 1.88
Băng Kết Kiếm (Di Flamberge) 2.12
Băng Kết Kiếm - Xung Kích (Ice Flamberge Impulse) 1.35
Băng Kết Kiếm - Tiên Đả (Ice Flamberge Whip) 1.78
Băng Kết Kiếm - Băng Nhận (Ice Flamberge Scythe) 1.92
Mùa Đông Không Gian (Di Winter) 3.41
Mùa Đông Không Gian - Chung Sương (Di Winter Frost) 1.89
Mùa Đông Không Gian - Thế Giới Băng Méo Mó (Di Winter Niflheim) 1.11
Chân Đông Của Không Gian Quá Mật (Di Overwinter) 1.90
Dị Thế Giới Mùa Đông (Wintry Dimension) 7.89
Freeze Niflheim 1.01
Magic Lighter 1.01
Levan 1.02
Line 1.01
Cộng hưởng ma pháp: Nhất Kiếm Của Vong Linh (Von A Wraith) 1.00
Nhất Kiếm Thân Ái (Di A Wraith) 1.12
Vương Đạo Lạc Thổ (Lost Viasia) 1.01
Bá Đạo Lạc Thổ (Lord of Lord) 1.00
Anh Đào Lạc Thổ (Ido and Titty) 1.00
Ánh Sáng Thay Thế Sự Sống (Lilylife Northfield) 1.00
Ánh Sáng Thay Thế Cái Chết (No-life Nosfy) 1.00
Lời Nguyền Trong Mơ Của Hồ Trăng Ngược (Inverted Ragnequalia) 1.00
Băng Dưới Đáy Tuyết, Ngày Trôi Đi (Heavenfall Niflheim) 1.00
Cầu Vồng Chữa Lành Vì Ánh Dương (Fuziyaz Tiara) 1.00
Câu Chuyện Thế Giới Của Tôi (Tales Last Tiara) 1.39
Ma pháp: Quyết Chiến Diễn Toán Không Gian (Dimension Gladiate) "Tiên Đàm (Realize)" 2.12
Quyết Chiến Diễn Toán Không Gian (Dimension Gladiate) "Tiền Nhật Đàm (Recall)" 2.88
---Còn tiếp.
Đến đây khuyến khích các bạn nghỉ ngơi một chút với phần 《Ngoại truyện》 ở trang khác.
0 Bình luận