Hồi 08

381. Tân Lịch năm 0004

381. Tân Lịch năm 0004

Sau khi hoàn tất điều tra Fuziyaz, tôi đã nắm rõ mọi hành động của chị Hitaki tính đến năm này.

Thế nhưng, điều duy nhất xác nhận được là ngoài kế hoạch 'Người Ma Thạch', chị Hitaki hoàn toàn không làm gì nguy hiểm cả. Thứ duy nhất đáng chú ý có lẽ chỉ là những cuốn sách về tri thức dị giới được viết trong lúc dưỡng bệnh.

Việc không có gì cả ngược lại càng đáng sợ hơn.

Và rồi, nỗi sợ hãi ấy đã xuất hiện dưới một hình hài có thể nhìn thấy được vào khoảng đầu "Tân Lịch năm thứ tư".

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó là ngay sau khi vừa đánh cắp kỹ năng 'Rèn Thần Thiết' trong chuyến 'Mạo Hiểm' ở phía Tây Nam.

Ngày hôm đó, tại một xưởng rèn trong khu phố dưới chân thành, tôi đang thu hoạch thành quả từ sức mạnh mới của mình.

Cho đến nay, nghề rèn ở Fuziyaz cơ bản vẫn là đúc bằng sắt theo kiểu cổ truyền. Tuy nhiên, nhờ kỹ thuật mới là 'Rèn Thần Thiết', công đoạn viết thêm thuật thức vào sắt đã được bổ sung. Nhờ đó, vũ khí sắt kiểu cũ có thể mang sức mạnh của 'Chú Thuật', đạt được độ bền không thể so sánh với trước kia.

Tôi đeo thanh kiếm là sản phẩm thử nghiệm số một ấy bên hông.

Thanh kiếm sử dụng loại quặng hấp thụ ma lực kia, được đặt tên là 'Ruff Bringer'.

Bõ công mấy ngày nay giam mình trong xưởng, 'Ruff Bringer' là một kiệt tác. Điểm mạnh nhất của nó có lẽ là khả năng hút lấy cả sức mạnh của 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ'. Nếu có phải chiến đấu với chị Hitaki, tôi có thể dùng nó để vô hiệu hóa 'Sức mạnh Băng'. Đúng như dự tính, tôi đã có được vũ khí (item) cho chị Hitaki, và tôi đã có thêm một quân bài trong tay.

Tôi đi quanh khuôn viên thành Fuziyaz, định khoe thanh kiếm với Sư phụ.

Kết quả của việc tìm kiếm người là tôi đã đến trước ký túc xá hiệp sĩ... và tại đó, lần đầu tiên tôi chạm mặt với 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ Huyết'.

Một chàng thanh niên đang áp trán xuống đất, khóc nức nở.

Sư phụ đang đứng bên cạnh cậu ta, nhưng tôi lập tức thủ thế chiến đấu và dừng bước.

Hòa cùng tiếng khóc của chàng thanh niên, thanh Ruff Bringer bên hông tôi rung lên không ngừng. Cả 'Sức mạnh Huyết' và kỹ năng 'Đọc Sách' của tôi đều liên tục cảnh báo rằng sự tồn tại ở đằng kia là cực kỳ nguy hiểm.

Chàng thanh niên đó nồng nặc mùi máu đến mức ấy.

Từ ma lực đậm đặc bao quanh, mái tóc đen xoăn rung rinh, cho đến những vết sẹo khắc trên làn da xanh xao, tất cả mọi thứ đều nhuốm mùi tử khí, như thể cậu ta vừa được ủ chín giữa vô vàn xác chết.

Cơ thể chàng thanh niên rất đặc biệt. Da thịt ẩn dưới bộ quần áo vải gai rách rưới nhợt nhạt đến dị thường, xanh xao đến mức cảm giác như nếu chạm vào sẽ xuyên qua luôn vậy. Trông cậu ta giống như một loại 'Ma Nhân' đặc biệt nào đó.

Tôi lén lút tiến lại gần để xác nhận xem cậu ta lai tạp với loài quái vật nào.

Và rồi, khi nhìn rõ khuôn mặt thật của cậu ta, cộng thêm cuốn giáo trình cậu ta đang ôm chặt trong cánh tay phải, tôi thốt lên một câu duy nhất.

"Là cậu lúc đó...?"

Hình ảnh một thiếu niên hiện lên trong đầu tôi.

Cậu thiếu niên đã hướng dẫn chúng tôi tại 'Viện Nghiên Cứu Ma Chướng Đệ Nhất' ở Fania vào Tân Lịch năm 0. Cậu ta vừa là nạn nhân trong cuộc chiến của chúng tôi, vừa là kẻ thù đã chịu đựng những thí nghiệm máu để đứng lên như một kẻ báo thù.

Thiếu niên đó đã trưởng thành thành một thanh niên, và lại xuất hiện trước mặt chúng tôi một lần nữa.

"Aaaaa...! Aaaa..., aaaaa...!!"

Và trái tim cậu ta đã hoàn toàn tan vỡ.

Cậu ta khóc lóc trước mặt Sư phụ đang đứng lặng, nước dãi chảy ròng ròng trong khi than khóc, lẩm bẩm như đang cầu nguyện.

"'Đấng Cứu Thế Vĩ Đại (Magna Messiah)'... Xin hãy cứu chúng con... Con không biết mình phải làm gì nữa rồi... Phải tin vào cái gì, phải tìm kiếm điều gì, phải sống như thế nào, con hoàn toàn không biết!! Xin hãy ban ánh sáng cho linh hồn này... Hãy ban ánh sáng của ngày hôm đó cho chúng con một lần nữa!! Xin Người!!"

Cuối cùng, cậu ta bám chặt lấy vạt áo Sư phụ, gào thét dữ dội như sắp xé toạc nó ra.

"Chủ nhân ơi, xin hãy ban ánh sáng...! Làm ơn, làm ơn, làm ơn!! Làm ơn đi mà aaaaa!!"

Đối diện với cậu ta, khuôn mặt Sư phụ... bị che khuất bởi chiếc mặt nạ đen quen thuộc nên không thể nhìn thấy.

Nhưng chắc chắn Sư phụ nhân hậu, thấu hiểu nỗi lòng của chàng thanh niên, hẳn cũng đang mang một khuôn mặt méo mó đau đớn tương tự.

Sư phụ dù run rẩy nhưng vẫn trả lời dứt khoát.

"Fafner, tôi không phải chủ nhân của cậu. Và ánh sáng cũng không còn cần thiết cho cậu nữa."

"Dạ...?"

Có lẽ cậu ta không ngờ mình sẽ bị từ chối.

Chàng thanh niên mở miệng với vẻ mặt tuyệt vọng. Sư phụ vừa lắc đầu vừa nhẹ nhàng giải thích.

"Bởi vì cậu đã ở dưới ánh sáng rồi. Cậu đã sống sót qua địa ngục đó. Sống sót và thoát ra đến tận mặt đất này. Cho nên, được rồi. Cậu không cần phải khóc nữa đâu..."

"...B-Bây giờ con đang, ở dưới ánh sáng ư?"

Cùng với sự nghi hoặc, chàng thanh niên ngước nhìn bầu trời đầy mây đen che phủ.

Tuy nhiên, trong đôi mắt ấy dường như chẳng có tia sáng nào chiếu rọi.

"Đúng vậy. Chỉ có cậu là thoát ra được khỏi nơi đó. Tôi biết bắt cậu quên ngay những chuyện ở đó là không thể. Nhưng cậu phải quên đi. Phải quên đi thì mới bước tiếp được..."

"Chỉ mình con, thoát ra được..."

Chàng thanh niên run rẩy nhìn chằm chằm vào đôi tay mình. Sư phụ cưỡng ép nắm lấy đôi tay đó và kéo cậu ta đứng dậy.

Mắt chạm mắt, anh không nói về những chuyện đã qua, mà nói về những điều sắp tới.

"Tôi nói lại lần nữa nhé. Cậu không cần 'Đấng Cứu Thế' nào nữa cả. Thứ cậu cần bây giờ là đồng đội... không, là bạn bè nhỉ. Hãy cùng những người bạn mới bước đi trên con đường mới."

Đến cả người tham gia giữa chừng như tôi cũng nhận ra anh đang nói những lời sáo rỗng đẹp đẽ.

Chàng thanh niên đối diện cũng cau mày giống tôi, định lắc đầu từ chối.

"Chủ nhân ơi. Bạn bè mới gì chứ, con tuyệt đối không thể có được đâu... Với cái bộ dạng này của con..."

"Đừng lo, chúng ta đã là 'bạn bè' rồi mà."

Có lẽ chính bản thân Sư phụ cũng biết đó là lời sáo rỗng. Nhưng dù vậy, anh vẫn cố chấp áp đặt nó.

"Thế nên, đừng gọi tôi là Chủ nhân nữa. Cũng không cần cách nói chuyện trịnh trọng đó đâu. Cậu không cần phải tôn sùng ai nữa cả..."

"Chủ nhân và con là 'bạn bè' sao...?"

"Ừ. Hãy sống tiếp trên con đường mới thay cho cả phần của cô Helmina đã khuất. Và hãy trở nên hạnh phúc. Thay cho phần của tất cả mọi người."

"Vậy sao, nếu Chủ nhân... không, nếu ngài Kanami mong muốn, con sẽ nỗ lực... Nếu ngài mong muốn..."

"Không sao đâu. Nếu là Fafner thì sẽ sớm vực dậy được thôi. Không giống như bọn tôi, những 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ', trái tim cậu vẫn chưa hề xuất hiện vết nứt nào cả..."

Nói xong câu đó, Sư phụ dẫn Fafner vào trong ký túc xá hiệp sĩ.

Và rồi, chẳng bao lâu sau, anh bước ra khỏi tòa nhà một mình.

Nhờ 'Sức mạnh Không Gian', có lẽ anh đã nhận ra tôi đến từ lúc đang nói chuyện. Anh lập tức chạy lại chỗ tôi đang đợi gần đó.

"Tiara..."

"Sư phụ, có chuyện gì vậy...? Tại sao cậu bé lúc đó lại..."

"Chuyện là..."

Ngay tại đó, Sư phụ bắt đầu giải thích.

Trong lúc tôi giam mình trong xưởng, có báo cáo về tình trạng bất thường tại vùng đất Fania phía Đông Bắc.

Vì tình thế cấp bách, anh đã cùng 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ Bóng Tối' Tida, chỉ hai người họ vội vã đến đó để giải quyết vấn đề.

Kết cục là, Helmina Neisha đã bị giết bởi chính tay Romis Neisha.

"...Tất cả đúng như lời Tiara nói lúc đó. Tôi và Tida đã sai lầm. Sự ngây thơ của chúng tôi lại làm khổ mọi người... Giá như chúng tôi giết Romis ngay lúc đó..."

Đúng như tôi từng suy đoán, tên Romis đó không từ bỏ được 'Sức mạnh Phép Màu' và đã quay lại Fania.

Sự ám muội của hắn đã khiến máu chảy rất nhiều, tôi có thể đọc được điều đó qua lời giải thích ngắn gọn của Sư phụ.

"Tại tôi không đến kịp..."

Sư phụ lặp lại câu đó, nhưng đó lẽ ra là lời thoại của tôi.

Tôi đã đọc được hoàn toàn sự trả thù của Romis đó bằng kỹ năng 'Đọc Sách'.

Nếu tôi có mặt ở đó, tôi chắc chắn đã có thể dẫn dắt câu chuyện đến một cái kết tốt đẹp hơn, ví dụ như "Chàng thanh niên Fafner nắm tay Helmina Neisha và cùng ngủ yên vĩnh viễn dưới lòng đất".

Tuy nhiên, tôi đã không thể đi cùng trong trận chiến đó. Nghe nói là do có báo cáo khẩn cấp đúng lúc tôi đang kiểm tra sức mạnh 'Rèn Thần Thiết'...

"Lần tới, tôi nhất định sẽ đến kịp. Tôi sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm tương tự nữa."

Tôi nghĩ rằng chính từ lúc này, vẻ mặt vốn luôn tươi sáng suốt mấy năm qua của Sư phụ bắt đầu xuất hiện bóng tối.

Và rồi, chẳng bao lâu sau, 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ' thứ hai cũng xuất hiện trước mặt tôi.

Chuyện này cũng lại kết thúc êm đẹp trong lúc tôi không hay biết gì.

Chàng thanh niên đó đang vung kiếm cùng chị Cis ở sân sau ký túc xá hiệp sĩ.

Mái tóc màu hạt dẻ xỉn màu và khuôn mặt có vẻ yếu đuối. Cứ tưởng là một hiệp sĩ tân binh nào đó thường thấy ở bất cứ đâu, nhưng đường kiếm của cậu ta thì... đẹp đến mức thừa thãi.

Không phải là không nhìn thấy.

Đôi mắt đã được cường hóa nhờ thăng cấp của tôi chắc chắn vẫn theo kịp đường kiếm của cậu ta. Tuy nhiên, chính vì nhìn thấy rõ nên tôi mới đọc được rằng nếu lại gần, "Chưa kịp thở một hơi, thậm chí chưa kịp cảm thấy bị chém, đầu của Tiara Fuziyaz sẽ lìa khỏi cổ".

Chàng thanh niên đó tuy có ngoại hình không mấy đặc sắc nhưng lại là một khối điềm báo tử vong.

So với cậu ta, Fafner - người tỏa ra dự cảm cái chết một cách dễ hiểu - trông còn thân thiện chán. Cậu ta là một kẻ mang đến cái chết tĩnh lặng và đáng sợ.

Tôi giữ khoảng cách đủ xa, cố gắng nghe lén xem cậu ta đang nói gì với chị Cis.

Thế nhưng, chàng thanh niên đó dễ dàng cảm nhận được chuyển động của tôi từ góc chết và quay sang nhìn.

"......? Ơ, ơ ơ!? Công chúa Tiara...!?"

Tôi ngạc nhiên trước trực giác nhạy bén đó, đành chịu thua và hiện diện trước mặt cậu ta.

Thấy vậy, cậu ta co rúm người lại vì căng thẳng, rồi lớn tiếng chào hỏi.

"C-Công chúa! Thần là tộc trưởng gia tộc Aleist, Rowen ạ! À, ừm... tóm lại là, rất vinh dự được gặp Người...!!"

"A, ừ... Không cần phải khúm núm thế đâu. Ta có làm gì ra dáng công chúa đâu chứ... Cứ coi ta như một trong số rất nhiều quan chức ngoại giao là được rồi."

Người muốn co rúm lại là tôi mới phải.

Chỉ đứng đối diện thôi mà mồ hôi lạnh tuôn ra không ngừng. Kỹ năng 'Đọc Sách' liên tục gào thét cảnh báo ở mức cao nhất từ trước đến nay.

Lúc này tôi cảm thấy mình như một con sâu cái kiến bị nắm quyền sinh sát trong tay.

Tôi lùi lại một bước xa khỏi chàng thanh niên, nấp sau lưng chị Cis và hỏi.

"Chị Cis... Người này, chẳng lẽ là..."

"Ừ, cậu ấy là 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ Đất'."

"T-Tại sao..."

"Tại sao ư? Chị đã chiêu mộ đấy! Dù đã lập 'Khế ước' biến Fafner thành hiệp sĩ, nhưng chiến lực vẫn còn thiếu lắm!"

"Chiêu mộ á, ai cơ...?"

"Thì là... ừm, tất nhiên là chị rồi! Còn ai vào đây nữa!"

Chị ấy ấp úng.

Chị Cis thường hay cố lấp liếm như một đứa trẻ.

Chắc không phải nói dối đâu. Chỉ là khả năng cao chị ấy đã nhờ ai đó giúp tìm ra Rowen Aleist, rồi lại nói như thể đó là công trạng của một mình mình.

"A, a..."

Định hỏi kỹ hơn về quá trình đó, tôi nhận ra cổ họng mình đang dính chặt lại.

Nỗi sợ hãi làm cổ họng tôi khô khốc.

Tôi cũng nhận thấy bụng mình đang cứng lại vì căng thẳng.

Tôi vặn mình, cố gắng nặn ra từng tiếng.

"...Ch-Chị lại đây một chút. Chị Cis."

Trước mặt Rowen Aleist, tôi thậm chí không thể nói chuyện thoải mái được.

Khi tôi dùng ánh mắt để cầu cứu, chị Cis gật đầu một cái rồi bảo cậu ta di chuyển.

"Ta có chuyện cần nói với cô ấy. Ngươi cứ ở đó đi."

"Rõ!"

Rowen Aleist, người đang căng thẳng trước cả hoàng tộc lẫn Sứ đồ, đáp ngắn gọn rồi tiếp tục vung kiếm tại chỗ.

Vừa nơm nớp lo sợ không biết thanh kiếm đó có chém bay đầu mình lúc nào không, tôi vừa đi bộ cùng chị Cis cho đến khi khuất bóng chàng thanh niên.

"...Chị Cis. Trước hết, hãy cho em biết về 'Lời nguyền' của gã đó."

Tôi hỏi điều đó trước tiên.

Tôi nghĩ rằng nếu không biết nguồn gốc sức mạnh của thanh kiếm kia, tôi sẽ không thể khắc phục nỗi sợ hãi này.

"'Lời nguyền'? À, cái mà Tida và Minh hữu gọi là 'Lãng quên' hay 'Mê hoặc' ấy hả? Ừm, để xem nào..."

Với chị Cis, 'Lời nguyền' có vẻ không quan trọng lắm, chị ấy đặt ngón tay lên giữa trán, cố gắng đào bới ký ức. Ngoài ra còn có 'Tử vong', 'Bất tín', 'Tự thất', nhưng tôi không nói ra mà chờ đợi câu trả lời của chị ấy.

"Lời nguyền của cái đó là... 'Tương phản' (Sai lệch)? Hình như thế?"

Qua giọng điệu đó, tôi chắc chắn rằng chị Cis hầu như không liên quan gì đến việc biến Rowen Aleist thành 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ'.

Và rồi, tôi tiếp tục hỏi về cái 'Lời nguyền' có tính chất khác hẳn những cái trước giờ.

"'Tương phản' ư...? Người đó sẽ nhầm lẫn cái gì sao?"

"Nói chuyện với cái đó là em sẽ hiểu ngay thôi... Rowen Aleist cực kỳ dễ bị nhận nhầm, và cũng dễ nhận nhầm người khác. Thêm vào đó là tâm lý ham lập công bất thường của cái đó nữa, nên trong chiến đấu, nếu có nhân vật nổi tiếng nào lại gần, chỉ cần một chút nhầm lẫn nhỏ là sẽ bị giết bất kể địch ta."

"Ch-Chỉ một chút nhầm lẫn nhỏ mà bị giết...? H-Hả..."

Nghe về cái 'Lời nguyền' sặc mùi sát ý trực tiếp đó, tôi lùi thêm một bước nữa ra xa khỏi hướng Rowen Aleist đã khuất dạng.

Hèn gì, bản năng lại thấy đáng sợ đến thế.

Hiện giờ tôi rất dễ chết do 'Lời nguyền' của Sư phụ. Sẽ chẳng có 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ' nào thích hợp hơn hắn để giết nhầm tôi.

"Cũng đâu phải vấn đề gì to tát đâu đúng không? Nói là nhân vật nổi tiếng chết, thì cũng chỉ là bớt đi một chút vật tiêu hao (con người) thôi. Chúng ta là 'Sứ đồ' và 'Người Ngoại Lai' đâu có chết được, không sao cả."

"Chị Cis à. Đừng có nói đơn giản như thế chứ..."

Tôi gọi tên chị ấy, trách móc quan điểm đạo đức đó. Nhưng chị ấy hoàn toàn không để tâm, tiếp tục giải thích một cách ích kỷ.

"Không sao đâu. Tóm lại là cái đó muốn giết những nhân vật lớn. Nói ngược lại, 'Lời nguyền' của cậu ta sẽ không tác dụng lên những đối thủ trông không có vẻ gì là nhân vật lớn. Tức là, một đứa trẻ như em thì an toàn."

"Dù vậy thì em cũng không muốn ở gần quá đâu. Em bị nhận diện là công chúa rồi mà."

Rowen Aleist và tôi, tóm lại là cực kỳ xung khắc.

Từ thực tế đó, tôi phán đoán rằng hắn là quân cờ do chị Hitaki chuẩn bị - một sát thủ chuyên dùng để "giết người chỉ vì một chút nhầm lẫn".

"Diplacura và Tida cũng nói thế... Hiểu rồi. Chị thì không quan tâm đâu, nhưng chị sẽ nhanh chóng gửi cái đó ra tiền tuyến. Dù sao thì chị chiêu mộ cái đó cũng là để làm chiến lực tức thời mà."

"Nếu vậy thì tốt..."

Miễn là không có đồng minh nổi tiếng nào lại gần, hắn sẽ là một chiến lực đáng gờm.

Tuy nhiên, thế là một quân cờ 'Tử Thần' mà tôi tuyệt đối không được gặp mặt đã được thêm vào chiến trường. Điều đó cũng có nghĩa là một quy tắc mới đã được thêm vào: tôi không thể di chuyển đến nơi có quân cờ đó.

Nỗi bất an dâng trào.

Việc chị Cis gọi 'Con người' là vật tiêu hao lúc nãy cũng khiến tôi bận tâm. Cảm giác như ý thức phân biệt chủng tộc của chị ấy ngày càng cao, trở nên ngạo mạn hơn. Cứ đà này, có khi nào chị Cis sẽ vứt bỏ cả tôi, một trong số ít bạn bè của chị ấy, như một món đồ dùng một lần không.

Tôi cảm thấy rất nhiều quân cờ nguy hiểm đang tiến lại gần, và phạm vi hoạt động của tôi đang bị thu hẹp lại.

Cảm giác đó rất giống khi tôi chơi cờ (chess) mà Sư phụ đã dạy.

Vì quân cờ là tôi đây quá giỏi chạy trốn, nên tôi cảm nhận được chị Hitaki đang sử dụng toàn bộ bàn cờ là thế giới này để dồn tôi vào thế bí.

"Vậy là bên ta đã có ba hiệp sĩ 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ'. Với ba hiệp sĩ này, 'Liên Minh Phía Bắc' chẳng có gì đáng sợ nữa..."

Nhếch mép cười, chị Cis nói.

Và vài ngày sau đó, 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ Bóng Tối' Tida và 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ Huyết' Fafner cũng được quyết định sẽ ra tiền tuyến.

...Nước đi quá mạnh tay đó của nước Fuziyaz sẽ làm xấu đi mối quan hệ Nam Bắc.

Dòng chảy thế giới cuộn trào mạnh mẽ, tôi ở hậu phương Fuziyaz cảm nhận được mọi thứ đang lăn về hướng tồi tệ.

Đầu tiên, Long nhân Celdra nổi tiếng là 'Mạnh nhất' đã tự mình trở thành 'Kẻ Đánh Cắp Lý Lẽ Hư Vô' để đối đầu với sự xuất hiện của Tam Hiệp Sĩ. Thêm vào đó, 'Liên Minh Phía Bắc' bị kích động đã hoàn thành hạm đội 'Ma Nhân' có tính thống nhất sớm hơn dự kiến.

Hơn nữa, dù 'Liên Minh Phía Nam' được thành lập dưới danh nghĩa Sứ đồ, nhưng các quốc gia bất mãn với việc Fuziyaz là nước chủ trì đã nổi loạn.

Khi đó, tôi xác nhận được rằng những 'Chú thuật' dùng cho đời sống mà tôi và Sư phụ phổ biến đã bị chuyển đổi sang mục đích quân sự. Để kìm hãm sự lan tràn đó, Sư phụ và chúng tôi phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

...Tôi đã luôn ở bên cạnh và chứng kiến bóng tối trên gương mặt Sư phụ ngày càng đậm nét.

Điều quyết định hơn cả là bệnh tình của chị Hitaki trở nặng.

Trong vài năm qua, rất nhiều nghiên cứu viên và vật tư đã được tập hợp, kỹ thuật điều trị lẽ ra phải được nâng cao. Thế nhưng, mọi phương pháp điều trị mới đều không có tác dụng.

Cuối năm thứ tư.

Chứng kiến các triệu chứng của chị Hitaki, người lẽ ra đang dần hồi phục, bỗng nhiên trở nặng như thể thời gian quay ngược lại, Sư phụ đã chất vấn bác sĩ phụ trách là ngài Diplacura.

"...Tại sao chứ!? Tại sao tình trạng của Hitaki lại xấu đi...? Tôi đã tập hợp cả người và vật lực theo lời ngài Diplacura rồi mà. Môi trường tốt hơn lúc đầu rất nhiều rồi, tại sao chứ...!?"

"Kanami, xin lỗi... Ta không biết nguyên nhân. Những lý lẽ từ trước đến nay bỗng nhiên không còn đúng nữa..."

Trong một căn phòng tại thành Fuziyaz, hai người đối mặt nhau nói chuyện với vẻ căng thẳng.

Trước Sư phụ hiếm khi lớn tiếng trách móc, ngài Diplacura chỉ liên tục đáp lại "Không biết".

Chính vì cả hai đều nghiêm túc nên tôi, người đang đứng hầu gần đó, không thể xen vào.

Dù tôi có biết sự thật mà hai người đang tìm kiếm, tôi cũng không thể trả lời.

Nguyên nhân khiến sức khỏe chị Hitaki suy yếu chính là những 'Sợi chỉ' kia. Thứ đó đang đẩy nhanh quá trình vận chuyển 'Ma Độc', khiến các triệu chứng bệnh ngày càng nặng thêm.

Hiện tại chỉ có mình tôi nhìn thấy những 'Sợi chỉ' đó. Hai người không nhận thức được 'Sợi chỉ' thì không thể giải quyết vấn đề này.

Thêm nữa, tôi biết rằng hiện tại chị Hitaki đang hoàn toàn kiểm soát những 'Sợi chỉ' đó.

Nói cách khác, chị Hitaki đang thao túng lượng 'Ma Độc' vận chuyển để giả bệnh một cách quy mô.

Dù tôi có giải thích thì hai người họ cũng sẽ không tin.

Dù tôi nói có 'Sợi chỉ' vô hình ở đó, nhưng nếu chị Hitaki không đồng ý thì tôi không thể chứng minh được. Chị Hitaki chẳng những không đồng ý mà sẽ còn tìm cách cô lập tôi.

Một kẻ dễ chết như tôi buộc phải thận trọng.

Khi tôi đang theo dõi tình hình trôi theo dòng chảy, Sư phụ vì quá sốt ruột đã bắt đầu hành động.

"Ngài Diplacura, Cis đâu rồi?"

"...Không lẽ cậu định nhờ cậy con bé đó? Không được đâu! Nếu là Cis ngày xưa thì còn được, chứ Cis bây giờ rõ ràng có biểu hiện lạ! Cậu cũng đã nhiều lần xung đột với Cis về cách đối xử với 'Con người' rồi còn gì!?"

"Nhưng mà! Cứ thế này cũng đâu có được!"

"Kanami, bình tĩnh lại đi. Hãy đợi thêm một chút nữa. Chuyện này thực sự rất kỳ lạ. Dù bệnh của Hitaki không chữa khỏi được, thì cũng không có lý do gì để nó trở nặng cả. Về mặt lý thuyết, chuyện đang xảy ra là không thể nào."

"Vâng, tôi biết chứ! Rằng hiện tại Hitaki đang yếu đi! Cứ đà này, em ấy sẽ quay lại trạng thái trước khi đến dị giới này mất!!"

"Trước tiên là thu thập thông tin đã. Cậu cũng đã quen với việc số hóa đó rồi đúng không? Nếu tiến hành việc đó, chúng ta sẽ tìm ra nguyên nhân..."

"...!! Ngài còn đủng đỉnh nói những lời đó được sao!!"

====================

Và rồi, vài ngày sau khi chị Hitaki có thể cử động lại được, tại đại sảnh quen thuộc, Sư phụ và chị Cis cùng bàn bạc về tương lai.

"---Ừm ừm. Có vẻ đã khỏe lên nhiều rồi nhỉ. Quá trình [Chuyển đổi ma lực (Lên cấp)] của Hitaki xem ra rất thuận lợi. Phải không, Đồng minh?"

"Không, chưa đâu. Vẫn chưa hoàn hảo. Vẫn còn thiếu."

Đáp lại từ "thuận lợi", Sư phụ lắc đầu.

Chị Hitaki hiện tại chỉ mới xóa bỏ được phần bệnh tình trở nặng, chưa thể gọi là hoàn toàn bình phục.

Sư phụ, người từng một lần lơ là khiến em gái phải chịu khổ sở, quyết tâm sẽ không lặp lại sai lầm đó nữa.

Theo phương châm ban đầu của chị Cis, không được chần chừ mà phải liên tục tiến tới, hai người họ quyết định tiếp tục hành trình.

"...Em hiểu rồi."

"Cis, hãy đi về phía Bắc. Chúng ta cần phải thu thập nhiều hơn, nhiều hơn nữa."

Vì các quốc gia phía Nam đã được Sư phụ và tôi đi cứu giúp khắp nơi, nên lượng ma lực có thể thu thập còn lại rất ít.

Do đó, điểm đến tiếp theo được quyết định là vùng đất phương Bắc.

---Cứ thế, đúng như những gì tôi đã thấy qua kỹ năng [Đọc], chuyến hành trình bốn người cùng với chị Hitaki bắt đầu.

Sau này ngẫm lại, tôi cho rằng chuyến [Phiêu lưu] cuối cùng này chính là thời kỳ đỉnh cao trong cuộc đời tôi.

Bởi lẽ, khi đến độ tuổi này, chẳng còn mấy ai có thể địch lại tôi nữa.

Do cứ mãi lấy chị Hitaki làm mục tiêu phấn đấu, tôi đã trở nên quá mạnh. Nếu sử dụng thanh 'Lugh Bringer' đeo bên hông, có lẽ tôi thừa sức đánh bại cả những [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý] ở khắp các nơi.

Dù rằng tôi và chị Hitaki vẫn ngấm ngầm đùn đẩy Sư phụ cho nhau, nhưng đi đến bước này thì cũng đã quen rồi---thậm chí, tôi còn nghĩ nhờ chút gia vị kích thích đó mà chuyến [Phiêu lưu] càng trở nên thú vị hơn.

Giữa những hiểm nguy nho nhỏ, được cùng những người đồng đội yêu quý dấn thân vào chuyến [Phiêu lưu] tuyệt vời nhất trong một thế giới rộng lớn chưa từng thấy---

"Tân Lịch năm thứ năm"

---Chuyến [Phiêu lưu] của năm ấy là tuyệt vời nhất trong quá khứ.

Tôi cùng chị Hitaki đứng ở phía sau, ngắm nhìn Sư phụ và chị Cis cứu giúp mọi người khắp nơi, rồi cùng nhau bình phẩm: "Đúng là Sư phụ có khác", "Thiệt tình, anh hai lại thế rồi...".

Cảm giác đó giống như đang cùng nhau trao đổi cảm nghĩ về một cuốn sách, một niềm vui mà tôi không thể có được khi đi du lịch hai người.

Và rồi, ở điểm cuối của cuộc phiêu lưu đó, chúng tôi đặt chân đến tận quốc gia Viaicia, nơi sâu nhất của [Liên minh phương Bắc].

Tại đó, lần đầu tiên chúng tôi có thể nhìn thấy [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý của Gió] từ đằng xa.

Đó là một người phụ nữ trang nghiêm và cao quý hơn cả lời đồn về [Cuồng Vương], nhưng chắc chắn trong tâm hồn bà ta đã xuất hiện những vết nứt. Sư phụ lo lắng về điều đó, nhưng rốt cuộc vì cân nhắc đến sự an toàn, anh đã quyết định rút lui.

Nếu Sư phụ đến phương Bắc một mình, chắc chắn anh sẽ cố cứu bà ta dù biết rõ đó là giữa lòng địch.

Tuy nhiên, nhờ có tôi và chị Hitaki---những chuyên gia trong việc điều khiển Sư phụ---đang ở bên cạnh, trang cuối cùng của chuyến [Phiêu lưu] phương Bắc đã khép lại bằng một kết cục vô cùng êm đẹp.

"Nhóm Kanami hướng về phía Bắc, trên đường đi hễ gặp người khổ sở vì bệnh tật thì dù là [Ma nhân] cũng cứu giúp không phân biệt. Kanami và mọi người định bụng [Phiêu lưu] trong âm thầm, nhưng cái tên [Thủy Tổ Kanami], cha đẻ của [Chú thuật], dần dần lan truyền khắp vùng đất phương Bắc. [Vị Cứu Tinh] của phương Bắc có lẽ là [Vương], nhưng nếu nói đến [Vị Cứu Tinh] vượt qua biên giới các quốc gia thì thế giới bắt đầu đồn đại đó chính là [Thủy Tổ Kanami]---"

Khi chuyến đi đó kết thúc, chúng tôi đã hoàn thành trọn vẹn mục đích ban đầu.

Nhờ thu thập ma lực liên tục, cấp độ của chị Hitaki đã cao hơn bất cứ ai.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc chị ấy đã có được một cơ thể khỏe mạnh hơn bất cứ ai.

Đến khi những triệu chứng bệnh tật từng hành hạ chị Hitaki bấy lâu nay chỉ còn sót lại chút tàn dư mờ nhạt, chúng tôi đã bình an trở về Fuziyaz.

Kế hoạch không chỉ thuận lợi, mà là hoàn hảo.

Cuộc chiến của tôi cũng không chỉ thuận lợi, mà đã tiến triển đến mức có thể gọi là hoàn hảo.

Nguồn sức mạnh tôi lén lút tích tụ vào 'Lugh Bringer' giờ đây đã đạt đến lượng kinh khủng, không thể đo đếm được nữa. Khả năng kháng cự nhờ lượng ma lực dồi dào đó tạo ra công suất đủ để kéo ngược lại toàn bộ [Sợi chỉ] của chị Hitaki.

Đến nước này, tôi nghĩ mình đã đủ sức để sánh vai với chị Hitaki.

Dù chưa thực hiện việc đối chiếu đáp án sau chuyến [Phiêu lưu] kia, nhưng chín mười phần là tôi đã thắng trong cuộc [Quyết đấu] ấy.

"Rốt cuộc, [Lời nguyền] của Aikawa Kanami đã vượt qua toan tính của Aikawa Hitaki, không một ai phải chết. Nhờ việc Tiara Fuziyaz, người trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai, tiếp tục gánh vác, vấn đề [Lời nguyền] của [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý của Không Gian] đã được giải quyết. Và rồi, chứng kiến hình dáng đó của tôi, chị Hitaki cuối cùng cũng thừa nhận sự [Ngang hàng]. Cứ thế, Aikawa Hitaki vượt qua bệnh tật, tôi vượt qua [Lời nguyền], cùng với Sư phụ, chuyến [Phiêu lưu] của ba người sẽ còn kéo dài đến tận đâu---"

Ngay khi kỹ năng [Đọc] sắp bắt được trang cuối cùng ấy---

Sự kiện kia xảy ra.

"Tân Lịch năm thứ sáu"

Đó là vào một ngày mưa, khi vừa bước sang năm mới.

Đêm hôm ấy, chị Hitaki đã vượt qua [Ranh giới].

Đó là lằn ranh phân chia giữa [Con người] và [Quái vật]. Nếu quy đổi ra chỉ số, đó là khoảnh khắc cấp độ của chị Hitaki chạm mốc 30. Vì lơ là do nghĩ chiến thắng trong cuộc [Quyết đấu] đã cận kề, tôi đã nhận ra điều đó quá muộn.

"----Ư !?"

Cảm nhận được dao động ma lực bất thường trong lúc ngủ, tôi bật dậy.

Và rồi, tôi tức tốc chạy khắp lâu đài Fuziyaz. Tôi định mượn [Sức mạnh Không gian] của Sư phụ, nhưng trong phòng ngủ không có ai. Tiếp đó, tôi chạy đến phòng chị Hitaki, nhưng ở đây cũng trống rỗng.

"...Hả?"

Nỗi bất an vốn đã vơi đi, giờ đây lại phình to đến cực đại.

Cơ thể tôi tự động di chuyển còn nhanh hơn cả khi bị [Sợi chỉ] kéo đi.

Chạy theo linh cảm chẳng lành, tôi đến đại sảnh nơi mọi người vẫn thường luyện tập [Chú thuật].

Khi tôi đến nơi, mọi thứ đã kết thúc.

Chị Cis và Sư phụ đang đối mặt nhau với vẻ mặt căng thẳng tột độ.

Cảnh hai người họ tranh cãi là điều tôi đã thấy vài lần ở đây. Tuy nhiên, bầu không khí ngày hôm nay lạnh lẽo đến mức không thể so sánh với những cuộc cãi vã lặp đi lặp lại trước kia.

Thứ quyết định sự khác biệt so với mọi khi chính là con [Quái vật] mà Sư phụ đang ôm trong tay.

Nó gần giống với [Ma nhân] hình người, nhưng tuyệt đối không phải là cùng một loại. Trước hết, làn da nhuộm một màu đen kịt, vảy rồng mọc chi chít. Số lượng ngón tay ngón chân cũng khác với con người. Cơ thể con [Quái vật] ấy bị sương giá bao phủ bởi [Sức mạnh Băng], và một thanh kiếm đang cắm phập vào ngực nó.

Ngay khi xác nhận đến đó, tôi nhận ra con [Quái vật] ấy chính là Aikawa Hitaki.

Sư phụ ôm xác chị Hitaki, tay nắm chặt thanh kiếm và gào lên.

"---A, a a a A A!! Sao ngươi dám, sao ngươi dám lừa ta!! Cis!!"

Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi bàng hoàng.

"Hả...?"

C-Cái gì thế này...?

Cái [Kết cục] này là sao...?

Và rồi, kỹ năng [Đọc] của tôi---vào lúc này, hoạt động như thể để giải thích tình huống này cho tôi hiểu.

"Aikawa Hitaki vì chuyển đổi ma lực quá mức nên cuối cùng đã vượt qua [Ranh giới]. Aikawa Hitaki từ [Con người] biến thành [Quái vật], ngay cả tinh thần cũng dần trở nên méo mó. Như chiếc bình nứt vỡ tan tành dưới sức nặng của nước tràn đầy, mọi thứ đều đã hỏng mất rồi. Aikawa Hitaki hiểu rõ tất cả, đã giải phóng toàn bộ [Sức mạnh Băng] để tự đóng băng chính mình. Dù có trở thành [Quái vật], cô vẫn cầu xin anh trai Aikawa Kanami hãy để cô được chết như một [Con người]---và trái tim cô bị xuyên thủng."

Chị Hitaki đã biến thành [Quái vật]...?

Bị xuyên thủng tim, nghĩa là đã chết rồi sao?

Không, chưa chết. Chắc chắn là chưa.

Nếu đã chết thì những [Sợi chỉ] kia sẽ không cuộn xoáy dữ dội đến thế.

Không hiểu lý do vì sao, nhưng dù trong tình trạng đó, chị Hitaki vẫn còn sống.

Nhưng, người có thể phán đoán được điều đó---lúc này, chỉ có mình tôi.

"----Ư !!"

Ngay khi nghĩ đến đó, cơn ớn lạnh đã lâu không cảm thấy chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi vội vã quay lại.

Nhìn chằm chằm vào kẻ đòi nợ của [Lời nguyền] kia---[Vết cắt].

Ý chí ẩn sâu bên trong [Vết cắt] còn bối rối hơn cả tôi.

Bởi lẽ, rõ ràng một thiếu nữ xứng đáng với [Lời nguyền] cuối cùng đã chết, thế mà lại hoàn toàn không có dấu hiệu [Cái giá] là [Cái chết của người Aikawa Kanami yêu thương] được chi trả.

Thấy tình hình đó, cơn ớn lạnh bò dọc sống lưng tôi càng phình to.

---Nguy rồi.

Cái Thế giới (thứ đó) từng bị chế giễu là không hiểu được cảm xúc con người, liệu có nắm giữ câu trả lời triết học cho câu hỏi [Con người sống vì điều gì?] hay không?

Chắc chắn là không, Thế giới (thứ đó) chỉ nhìn nhận sự sống của con người như [Sự sống sinh học] mà thôi.

Nếu vậy, khi Thế giới phán đoán rằng không thể đòi [Cái giá] từ chị Hitaki đã mất tim, thì mục tiêu tiếp theo mà nó nhắm đến sẽ là---

"Chị Hitaki...!!"

Lúc này, tôi mới hiểu ra mục đích của chị Hitaki.

Tiền đề lớn nhất để tôi thoát khỏi [Lời nguyền] cho đến ngày hôm nay là vì tôi và chị Hitaki đã cùng nhau chia sẻ [Cái giá].

Sự cân bằng tựa như trò chơi rút gỗ ấy, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ.

Ánh nhìn của [Vết cắt] vốn đang do dự, từ từ chuyển hướng về phía tôi.

Điều đó giống như bản năng của loài thú lao vào con mồi gần nhất. [Vết cắt] mà chỉ mình tôi nhìn thấy đang mở rộng ra như thể đang trừng mắt. Như muốn nuốt chửng lấy tôi, nó cứ lớn dần, lớn dần mãi---

"Hộc, hộc, hộc---!!"

Hơi thở tôi bắt đầu đứt quãng ngay lập tức.

Tôi cũng cảm thấy thể trạng suy sụp đột ngột.

Một [Lời nguyền] chưa từng có đang đè nặng lên toàn thân.

Tôi tức tốc rút sức mạnh từ 'Lugh Bringer' bên hông để kháng cự lại. Nhưng cảm giác kiệt sức bất thường bám riết lấy tôi không hề thuyên giảm.

So với 5 năm trước, tôi đã trưởng thành.

Tuy nhiên, [Lời nguyền] còn phình to hơn thế nữa.

Khi xưa, [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý của Bóng Tối] Tida đã ví [Lời nguyền] như tiền bạc.

Bị cuốn theo đó, trong đầu tôi hiện lên từ [Tiền lãi].

Phần lãi suất cộng dồn phình to do cứ trì hoãn thanh toán, giờ đây đang bị đòi nợ. Mà lại không phải chia sẻ với chị Hitaki, mà là một mình tôi phải trả---

Nguy rồi.

Nguy to, nguy to, nguy to rồi---!

Chắc chắn đây là lời giải tối ưu để thắng trong cuộc [Quyết đấu].

Nếu là cuộc [Quyết đấu] đùn đẩy cái chết cho nhau, thì chỉ cần ngừng (......) việc mình sống (......) cho đến khi đối phương chết là được.

Lại còn tích lũy đủ số tiền lãi để chắc chắn giết chết đối thủ đã mạnh lên, rồi nhắm vào lúc đối phương lơ là nghĩ rằng "mọi chuyện thuận lợi", tấn công một hơi---!!

Một phương pháp tất thắng đơn giản mà rõ ràng như thế, chị Hitaki đã thực hiện.

Bình thường có ai làm thế không?

À, nếu là chị Hitaki thì có.

Vừa tự trả lời ngay lập tức, tôi vừa vội vã dùng kỹ năng [Đọc] để dự đoán tương lai.

Không còn dư dả để kén chọn hay kiểm soát nữa. Tôi đọc lấy diễn biến phía trước một cách thô bạo, bất chấp tất cả.

"C-Cái gì thế này...!"

Đầu tiên, tôi thấy một cuộc đại chiến nổ ra giữa phương Bắc và phương Nam.

Không phải là cuộc chiến tranh giành biên giới quốc gia như trước đây.

Đó là cuộc chiến sinh tồn giữa [Con người] và [Ma nhân], vứt bỏ mọi lợi ích hay toan tính quốc gia. Vấn đề lớn nhất là, ở trung tâm cuộc chiến đó, viễn cảnh "[Thủy Tổ Kanami], kẻ đã vứt bỏ cả quá khứ lẫn tương lai, đang đứng đó như một con [Quái vật]" hiện ra.

Không thể phủ nhận được.

Như để chứng minh cho tương lai đó, ngay trước mắt tôi, Sư phụ đang tiếp tục gào thét.

"Cô đã nói là sẽ chữa khỏi mà! Tôi đã tin cô! Hitaki cũng đã tin lời cô nói mà!!"

"Về lý thuyết là vậy! Ta cũng định chữa cho con bé! Nhưng không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ! Đó là điều nếu không thử thì không thể biết được!!"

Mất đi em gái, tâm trí Aikawa Kanami đã sụp đổ hoàn toàn, giống như trận chiến với Romis sáu năm về trước.

Chị Cis không thể chịu đựng nổi sát ý từ người khác giới mình yêu thương nhất, trông như sắp khóc đến nơi.

"Đồng minh, hãy hiểu cho ta! Hãy hiểu cho ta! Đúng vậy, chỉ cần bước lại gần nhau một chút thôi, ai cũng có thể hiểu nhau mà---"

"À, tôi hiểu cô chứ! Tôi biết thừa cô là kẻ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích! Tôi nói khi đã biết rõ điều đó đấy!!"

Cứ đà này, Sư phụ sẽ căm hận cả thế giới này. Nền móng cho điều đó đang hoàn thiện.

Như thể đuổi theo gót chân em gái, Sư phụ hút lấy ma lực rò rỉ từ xác chị Hitaki, dùng [Lên cấp] để chuyển hóa thành sức mạnh của mình.

"Cô đã lợi dụng bọn tôi! Cô dám dùng Hitaki làm vật thí nghiệm! Tuyệt đối không thể tha thứ!!"

Cuối cùng, Sư phụ chĩa mũi kiếm đang nắm về phía chị Cis.

Khoảnh khắc đó, một giọng nói yếu ớt và nhỏ bé lọt ra.

"A, ư, a..., khôn---"

Tiếng nói ấy của chị chắc chắn không thể chạm tới Sư phụ đang giận dữ tột độ.

Chị Cis rưng rưng nước mắt, vừa thi triển [Chú thuật] vừa lẩm bẩm một câu.

"...Tại sao lại không chịu hiểu cho ta?"

Dứt lời, chị Cis dang đôi cánh ánh sáng vốn chỉ dùng khi nguy cấp.

Từ bỏ việc đối thoại, chị vội vã lao về phía cửa sổ đại sảnh.

Sư phụ dù bị ánh sáng làm lóa mắt nhưng vẫn định đuổi theo.

"Đừng hòng chạy!"

"Sư phụ, đợi đã! Cứ thế này Sư phụ cũng sẽ đánh mất chính mình mất! Nếu tiếp tục chuyển đổi hơn nữa, cơ thể Sư phụ cũng sẽ trở nên giống hệt thế thôi!"

Ngay lập tức, tôi ngăn lại.

Tôi túm lấy vạt áo Sư phụ, người lúc này chỉ nhìn thấy mỗi chị Cis, và lắc đầu nguầy nguậy.

Nhưng nghe thấy giọng tôi, Sư phụ nổi điên.

"Thế thì đã sao! Im đi, Tiara! Cô thì hiểu cái gì! Chuyện này đâu có liên quan đến cô!!"

Những lời lẽ pha lẫn sự thù địch lần đầu tiên nghe thấy từ Sư phụ khiến lồng ngực tôi nhói đau.

Tôi cũng suýt trào nước mắt giống chị Cis. Tuy nhiên, nhờ đã cùng nhau [Phiêu lưu] cho đến tận hôm nay, tôi tin chắc rằng đó tuyệt đối không phải là những lời thật lòng của Sư phụ.

"K-Không phải là không liên quan! Chính em cũng đã cùng tạo ra nó! Vì em là đệ tử số một của Sư phụ mà---!!"

"H, ha ha ha, đúng rồi nhỉ, ta đã cùng tạo ra nó với cô! Ha ha ha ha!! Cái gì mà [Lên cấp]! Là [Chỉ số] chứ! Đúng là trò cười! Bị các người xúi giục tạo ra [Chú thuật], để rồi cuối cùng là thế này đây! Là cái [Kết cục] này đây! Cứ như thằng ngu vậy! Tất cả đều đúng như ý các người, đều nằm trong lòng bàn tay các người! Quả nhiên, [Chú thuật] vẫn là [Chú thuật], [Lời nguyền] vẫn là [Lời nguyền] mà thôi!"

Đồng thời, tôi cũng hiểu rằng người đau khổ nhất lúc này là Sư phụ.

Chính vì biết rõ hoàn cảnh của hai anh em Aikawa, tôi mới hiểu nỗi đau của Sư phụ còn nghiêm trọng hơn nỗi đau của tôi gấp bội.

---Lúc này đây, Sư phụ đang dần đánh mất cái [Tôi] mà anh đã tìm thấy ở thế giới này.

Cứ thế này, Sư phụ sẽ lại vỡ vụn như ngày nào.

"Nhưng mà, nhờ thuật thức [Chuyển đổi] do Sư phụ nghĩ ra, biết bao người đã được cứu sống! Sư phụ đã trở thành anh hùng---không, đã trở thành [Vị Cứu Tinh] của thế giới đấy!? Đó không phải là [Lời nguyền]! Em tin rằng nó là thứ thần thánh hơn thế nhiều!!"

"Ha ha, [Vị Cứu Tinh]? Thần thánh? À, đúng rồi, ta là [Vị Cứu Tinh]! Tất cả, đều đúng theo toan tính của tên Tông Đồ kia nhỉ! Thế này là có thể thu gom ma lực tích tụ trên bầu trời về một chỗ rồi nhỉ! Tốt quá rồi! Thế này là cứu được thế giới rồi! Ha ha ha! Rồi sao (..)!? Rồi thì sao (...)? Rồi sẽ thế nào (.......)? À, tốt quá tốt quá! Thật sự tốt quá rồi, cho các người ấy (......)! Còn ta thì không!! Thế giới này được cứu, rồi ta nhận được gì!? Ta nghe nói bệnh của Hitaki sẽ khỏi nên mới cố gắng đến tận đây! Giết chết cảm xúc bản thân, giết chết người khác, nhúng tay vào những việc không muốn làm, ta mới đi được đến đây! Phần thưởng là thế này đây! Cứu những kẻ không muốn cứu, còn người muốn cứu thì lại không cứu được!! Đừng có đùa, đừng có đùa với ta!!"

Từ dưới lớp mặt nạ của Sư phụ, những giọt nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã.

Chỉ cần tưởng tượng ra biểu cảm ẩn sau đó, sức nóng trong lồng ngực tôi lại tăng lên.

---A, nóng quá (..).

Cảm xúc hệt như khi tôi tỏ tình với Sư phụ ở Fania đang trào dâng.

Đó là thứ tình cảm chân thật không thể diễn tả bằng những con chữ lạnh lẽo.

Thứ tình cảm ấy đang gào thét rằng muốn lau khô nước mắt cho Sư phụ.

Kỹ năng [Đọc] bị kích động quá mức, tương lai đang được đọc ra.

"---Từ đây về sau, chỉ là câu chuyện về một gã đàn ông điên loạn trả thù đời. Gã đàn ông lừa gạt và giết chóc các [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý], trở nên mạnh hơn bất cứ ai nhờ ma lực, cuối cùng biến thành [Quái vật] giống hệt em gái mình. Trong ý thức đang dần mất đi, thứ gã nhìn thấy là hình bóng của những vị anh hùng tập hợp lại để tiêu diệt kẻ thù của thế giới. Ở đó, không có hình bóng của thiếu nữ Tiara, người từng cùng gã [Phiêu lưu]---"

Giết chết những anh hùng đó, Sư phụ mất đi lý trí sẽ ăn sạch ma lực của toàn thế giới.

Điều đó không hề lệch khỏi mục đích [Làm cho Sư phụ mạnh lên] mà tôi đã nghe từ chị Hitaki.

Nếu sau khi sinh vật diệt vong, chỉ mình chị Hitaki hồi sinh và có cách đưa Sư phụ trở lại bình thường, thì đây quả là nước đi quá mức tối ưu.

Đúng là nước đi tối ưu---nhưng mà, thế này có thực sự ổn không?

Sư phụ vỡ nát rồi lại được sửa, vỡ nát rồi lại được sửa..., đau buồn đến thế, khổ sở đến thế, khóc nhiều đến thế..., làm như vậy mà chị Hitaki vẫn thấy bình thường sao?

Tôi thì không bình thường chút nào.

Khác với chị Hitaki, tôi không muốn nhìn thấy một Sư phụ như thế.

Trong chuyến [Phiêu lưu] đầu tiên, tôi đã thề.

Tôi muốn nhìn thấy nụ cười của người mình yêu.

Tôi muốn mang lại hạnh phúc cho người mình yêu.

Nếu Sư phụ ấp ủ giấc mơ ngây thơ là [Mọi người cùng nhau], thì tôi muốn dốc toàn lực để hiện thực hóa nó---!

"Sư phụ, đợi em với..."

Vì thế, tôi diễn.

Không phải dùng kỹ năng [Đọc] để đọc trang tiếp theo, mà là ngẫu hứng---viết thêm vào trang hiện tại.

Tôi cảm thấy cảm xúc nóng bỏng (..) đang trực tiếp cộng hưởng vào chỉ số kỹ năng.

Nếu phải đặt tên, thì đó có lẽ là kỹ năng [Viết].

Những dòng chữ của tôi đang viết đè lên tác phẩm lạnh lẽo mà chị Hitaki đã viết.

"...Đợi? Đợi cái gì?"

Tôi huy động toàn bộ kiến thức sách vở của mình, viết nên một Tiara Fuziyaz để níu giữ nhân vật chính này lại.

"Em sẽ thay đổi tất cả từ bây giờ... Em sẽ giải mã toàn bộ [Chân Lý], tạo ra quy luật ma lực mới... Em sẽ tạo ra [Ma pháp] mà ai cũng có thể hạnh phúc như chúng ta từng cùng nhau hướng tới... Vì thế, hãy đợi thêm một chút nữa thôi... Chắc chắn cả chị Hitaki cũng---"

Nghe thấy thế, Sư phụ dao động thấy rõ. Chính vì sự dịu dàng tận gốc rễ mà anh không thể hất bàn tay của thiếu nữ đang rưng rưng nước mắt cầu xin một cách tận tụy kia ra được.

"---Em sẽ không để Sư phụ phải một mình..., tuyệt đối...! Giống như Sư phụ đã cứu em khỏi sự cô độc, em cũng sẽ cứu Sư phụ...! Dù mất bao nhiêu năm, dù mất cả ngàn năm em cũng sẽ đuổi kịp...!!"

"Ư! T-Tại sao cô lại---!"

Đúng như tôi dự tính, Sư phụ nghẹn lời không thể phản bác.

Và rồi, anh bắt đầu trút giận như một đứa trẻ.

"A a, im đi! Im đi im đi im đi im đi---!"

Ghét phải nói chuyện với tôi, anh định bỏ chạy khỏi nơi này.

Quyết không để chuyện đó xảy ra, tôi định túm lấy vạt áo Sư phụ lần nữa---nhưng rồi cứng đờ người.

Mùi tử khí bốc lên từ cơ thể Sư phụ đã ngăn cơ thể tôi lại.

---Bây giờ, nếu bám theo Sư phụ ở đây, chắc chắn mình sẽ chết.

Sư phụ đang tuyệt vọng, không thể kiểm soát sức mạnh của mình.

Giống như [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý của Đất] Rowen kia, khả năng cao là anh sẽ lỡ tay giết ai đó bằng sức mạnh quá lớn ấy.

Ngay lúc này, ở phía sau, [Vết cắt] vẫn đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Nó đang chực chờ giết tôi, không bỏ sót bất kỳ cơ hội nhỏ nhoi nào.

Tôi đành bất lực thu tay về, nhìn Sư phụ bước ra khỏi cửa lớn.

Và rồi, ngay khoảnh khắc tiếng nguyền rủa lẩm bẩm của Sư phụ hòa vào tiếng mưa không còn nghe thấy nữa, chiếc đèn chùm bằng sắt (Chandelier) từ trần đại sảnh rơi xuống.

Tôi quát mắng cơ thể đang bủn rủn của mình, lăn người né tránh.

"----Ư! Hộc, hộc, hộc...!!"

Khối sắt đập nát sàn đại sảnh, hàng đống nến văng tung tóe.

Nhìn qua các bộ phận của đèn chùm, không thấy dấu hiệu cũ nát.

Có vẻ như do một sự xui xẻo nào đó, nó ngẫu nhiên rơi trúng đầu tôi đang suy yếu.

Ngay lập tức, [Lời nguyền] với đống lãi suất tích tụ đang thúc ép thanh toán.

Tôi nhớ lại sáu năm về trước.

Với cùng một tâm trạng như khi ấy, tôi lại bước thêm một bước.

"Mình sẽ sống sót...! Phải sống sót thì mới có thể cứu Sư phụ được...!!"

Dù không thể đi theo Sư phụ, nhưng cuộc đối thoại vừa rồi chắc chắn đã đóng một cái nêm vào lòng anh.

Từ giờ về sau, dù Sư phụ có làm gì, câu nói "Hãy đợi em" của tôi sẽ tiếp tục níu chân anh lại.

Dù chỉ một chút thôi, nhưng vận mệnh chắc chắn sẽ thay đổi so với tương lai tôi đã thấy.

"Một ngày nào đó nhất định, mình sẽ nhìn thấy trang cuối cùng...! Được kẹp giữa chị Hitaki và Sư phụ, cùng nhau...!"

Dù thế giới này có diệt vong, chỉ mình tôi nhất định sẽ sống sót.

Lần này tuy tôi đã bị chị Hitaki chơi một vố, nhưng ý định ban đầu ấy tôi sẽ không thay đổi.

Tôi quay lại phía sau, định trừng mắt nhìn [Vết cắt] như mọi khi.

Nhưng, giữa chừng---

"Không thể nào (......). Dù cô có đợi bao lâu đi nữa, cũng không thể nhìn thấy trang cuối cùng của [Aikawa Hitaki]. ---Thứ đó không tồn tại ở ả đâu."

Một giọng nói trẻ tuổi quen thuộc cắt ngang.

Cùng với giọng nói, một thiếu niên xuất hiện từ bóng tối của đại sảnh.

Dáng vẻ và lời nói đó khiến tôi kinh ngạc tột độ.

"Cái---!?"

Một nhân vật xuất hiện quá đỗi bất ngờ.

Tôi vừa đặt tay lên kiếm bên hông, vừa gọi tên thiếu niên ấy.

"Ngài... Ngài Legacy...? Ngài đã ở đây sao?"

Tông Đồ thứ ba đã ẩn nấp trong đại sảnh này.

Tuy nhiên, tôi không hiểu tại sao mình lại không nhận ra sự hiện diện của cậu ta.

Nếu chỉ mình tôi thì không nói, nhưng vừa nãy Sư phụ với [Sức mạnh Không gian] còn đang hùng hổ tuyên bố "Không tha cho Tông Đồ" kia mà.

Để qua mặt được [Dimension] của Sư phụ, nếu không có sức mạnh tương đương thì không thể làm được.

Ngài Legacy phớt lờ sự cảnh giác và thắc mắc của tôi, tiếp tục câu chuyện của mình.

"[Kẻ Đánh Cắp Chân Lý] là bất lão. Phía trước chỉ có cái chết già nua của cô mà thôi."

Đối mặt với tên Tông Đồ chỉ nói những gì mình muốn nói, tôi vừa giữ lễ nghi tối thiểu vừa đáp trả.

"Chuyện đó..., tôi đã nhận ra rồi... Dù vậy, cũng không có chuyện không có kết thúc. Vạn vật đều có giới hạn."

Có vẻ Sư phụ vẫn nghĩ rằng sự trẻ trung được duy trì nhờ [Lên cấp], nhưng tôi biết rõ [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý] là bất lão.

Vốn nhạy cảm về chiều cao, tôi đã xác nhận cơ thể hoàn toàn không phát triển của chị Hitaki trong vài năm đầu.

Nhưng, ở cái thời đại lắm nguy cơ tử vong này, chỉ bất lão thôi thì cũng chẳng có giá trị gì mấy. Ý kiến đó của tôi ngay lập tức bị ngài Legacy phủ nhận.

"Cũng có những tồn tại không có giới hạn. Trong số những [Kẻ Đánh Cắp Chân Lý], chỉ riêng Hitaki là vừa bất lão, vừa bất diệt."

"Bất diệt? ...Nhưng mà, cách đây không lâu tôi đã tiêu diệt tận gốc một gia tộc được đồn là bất diệt. Khi đó, tôi đã cảm nhận sâu sắc rằng chẳng có thứ gì là bất diệt cả."

Lũ Huyết tộc làm loạn ở vùng đất phía Tây sở hữu sức sống gần như bất diệt.

Nhưng cách khắc chế thì có đầy.

Tôi lấy đó làm ví dụ để phủ nhận, nhưng lại bị phủ nhận lại ngay lập tức.

"Khác hẳn về đẳng cấp (Dimension)."

"Ngài nói khác về đẳng cấp (Dimension) là sao..."

Tôi vừa lùi lại một bước, vừa chăm chú nhìn ngài Legacy.

Rõ ràng bộ dạng cậu ta rất khác.

Không chỉ độ đậm đặc của ma lực bao quanh, mà cả phong thái lẫn cách dùng từ cũng quá khác so với trước đây.

"...À. Tiara, xin lỗi nhé. Đây không phải là lời của Tông Đồ Legacy. Chỉ là lời nhắn thôi."

Ngài Legacy nhận ra sự lo ngại của tôi, khóe miệng cậu ta méo xệch đi vẻ đau khổ.

Và rồi, cậu ta gào lên những điều mình muốn nói còn dữ dội hơn nữa.

"Tóm lại, rốt cuộc tôi đã không tìm thấy chính mình. ...Buồn cười lắm phải không? Tôi cứ ngỡ mình có cái tôi. Giống như cô, tôi muốn nghĩ rằng mình không phải là [Đồ giả]. ...Nhưng sai rồi. Tôi chỉ là bảo hiểm mà thôi. Khi chuyện thành ra thế này, công việc của tôi chỉ là nhồi nhét lời nhắn vào rồi vận chuyển đi! A, tôi làm gì có cái tôi nào ngay từ đầu chứ! H, ha ha---, ha ha ha ha ha ha ha ha---!"

Ngài Legacy cười lớn đầy đau đớn.

Dáng vẻ đó, cũng giống như những Tông Đồ khác, trông chẳng khác nào đang bị kẻ nào đó đùa giỡn.

Sau khi cười thỏa thích, ngài Legacy cúi gằm mặt xuống rồi lẩm bẩm.

"Chủ nhân của tôi (..)... Hiện tại, đúng theo chỉ thị, tôi đã tiếp xúc với Tiara Fuziyaz. Việc chuẩn bị cho [Giao dịch] cũng đã hoàn tất."

Cậu ta nói chuyện với ai đó bằng giọng trầm thấp không hợp với cơ thể nhỏ bé ấy chút nào.

Đồng thời, cậu ta lấy từ trong ngực áo ra một viên đá.

Tôi nghĩ nó giống với loại quặng dùng để chế tạo thanh kiếm 'Lugh Bringer' bên hông tôi. Chỉ có điều, độ tinh khiết thì khác hẳn viên đá tôi biết.

Viên đá ấy trong suốt đến mức khiến người ta mê mẩn, vô số [Thuật thức] khắc bên trong phức tạp đến dị thường nhưng lại đang đập rộn ràng đầy sức sống như một trái tim.

Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ nó giống như đang giam giữ sinh mạng của một con người---[Thuật thức] giam trong viên đá được giải phóng, lan rộng ra khắp đại sảnh.

Như thể có hàng ngàn ngòi bút vô hình đang múa lượn, những dòng chữ được viết lên sàn nhà. Đó vừa là văn bản, vừa là một bức tranh. Một ma pháp trận khổng lồ với các [Thuật thức] dày đặc hình tròn hoàn thành ngay trước mắt.

Hơn nữa, ma lực xung quanh cô đặc lại, hình thành nên một cánh cửa ở trung tâm ma pháp trận.

Nó không làm bằng gỗ hay đá, mà là một cánh cửa màu tím (....) nặng nề chỉ có thể gọi là tạo tác ma thuật.

Một [Chú thuật] chưa từng thấy.

Tôi ưu tiên sự an toàn của bản thân, hỏi về sự nguy hiểm của cánh cửa đó.

"Ngài, ngài Legacy...!? Đây rốt cuộc là..."

"Chủ nhân muốn truyền đạt tất cả cho cô. Nhân tiện gửi lời nhắn, ngài ấy sẽ cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn của thế giới một lần."

"Cắt đứt tầm nhìn của thế giới?"

Tôi không hiểu cậu ta đang nói gì.

Ngài Legacy, người cũng đã trở nên tuyệt vọng giống như Sư phụ, chẳng thèm nghe tôi nói gì cả.

"Nếu là [Sức mạnh Không gian] của Chủ nhân thì có thể làm được chuyện đó. Nghe đâu ngài ấy rất giỏi việc cắt đứt tầm nhìn từ ngày xưa rồi."

"Không, không phải giỏi hay không, mà [Sức mạnh Không gian] là của Sư phụ... Khoan đã, đầu tiên hãy nói cho dễ hiểu về người Chủ nhân đó---"

"Xin lỗi, nhưng đây là lời nhắn. ---Từ giờ, cô sẽ thực hiện một [Giao dịch] triệu hồi Người Ngoại Lai, dù chỉ là giản lược. Việc đó, ngay bây giờ (..) là có thể làm được."

Câu hỏi của tôi không được giải đáp. Trái lại, từ ngữ "triệu hồi Người Ngoại Lai" còn bị ném vào mặt, khiến sự hỗn loạn trong tôi đạt đến đỉnh điểm.

Chính vì thế, tôi đã nhận ra luồng khí lạnh rò rỉ từ khe hở cánh cửa màu tím kia hơi muộn.

"Cẩn thận. Nghe đâu bên kia ngày xưa có diện mạo như thế giới đá, nhưng mà..."

Tôi cũng không nuốt trôi được ý nghĩa những lời ngài Legacy nói.

Chỉ là, tắm mình trong luồng khí lạnh, không chỉ sống lưng mà toàn thân tôi run rẩy.

"---Bây giờ, đã là thế giới băng rồi."

Cánh cửa màu tím suýt bị đóng băng bởi khí lạnh phát ra tiếng kẽo kẹt.

Con đường dẫn đến dị giới nơi Sư phụ và chị Hitaki sinh ra, giờ đây đang mở ra.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!