Hồi 08

408+409. Sự Tiếc Nuối Thực Sự

408+409. Sự Tiếc Nuối Thực Sự

...Trái tim suýt chút nữa thì gãy đổ.

Trước lúc đó, "Thanh mai trúc mã" đã xuất hiện.

Thiếu nữ tên Konagi có tính cách vô cùng tích cực, tươi sáng và rạng rỡ.

Hơn hết, cô bé là một người có nội tâm kiên cường. Dù bị xung quanh nhìn với ánh mắt kỳ dị, cô bé vẫn sở hữu sức mạnh để giữ vững bản sắc của mình dù chỉ mới là học sinh tiểu học.

Sự mạnh mẽ và thẳng thắn không phù hợp với lứa tuổi ấy thật chói lòa và ấm áp đối với hai anh em đã méo mó đến cực độ.

Người anh Kanami và "Thanh mai trúc mã" học cùng trường, cùng khối, và nhanh chóng trở thành bạn bè. Rồi chịu ảnh hưởng từ cô bạn ấy, ánh sáng dần len lỏi vào cuộc đời u ám của Kanami.

Đôi mắt đen láy vốn chỉ nhìn thấy gia đình Aikawa, nay cuối cùng cũng bắt đầu phản chiếu những quang cảnh và giá trị quan khác.

Hai người giả vờ như người xa lạ ở trường vì hoàn cảnh gia đình, nhưng chẳng mất bao lâu để trở nên thân thiết đến mức gọi nhau sang phòng chơi.

Lần đầu tiên có bạn, nụ cười bắt đầu nở trên môi Kanami.

Ví dụ như khi hai người chơi game sau giờ học.

Khác với lúc chơi cùng em gái, Kanami không chơi game một mình. Konagi bảo "Chơi game mà chơi được cùng ai đó thì vui hơn", và bắt anh chơi những game đối kháng hay game ứng dụng. Trước sự lựa chọn game đó, người thích game một người chơi như anh luôn nhăn nhó, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu với vẻ mặt không đến nỗi nào: "Hết cách thật đấy". Quả thực, khóe miệng anh đã giãn ra.

Không còn nghi ngờ gì nữa, tia hy vọng mong manh đã bắt đầu xuất hiện trong cuộc đời Kanami.

...Tuy nhiên, nhân vật quan trọng ở đây còn một người nữa.

Đối với cô em gái Hitaki, Konagi cũng là "Thanh mai trúc mã".

Hy vọng bắt đầu xuất hiện, với cô em gái cũng y như vậy.

Konagi và Hitaki.

Hai người là diễn viên nhí cùng thế hệ, thường xuyên bị đặt lên bàn cân so sánh. Hoàn cảnh gia đình cũng tương tự nhau, nên hai người đã vài lần chạm mặt tại nơi làm việc ngoài trường học. Và lần nào cũng vậy, Konagi - người lớn tuổi hơn - luôn là người bắt chuyện trước.

"Hitaki-san, hôm nay chị cũng sẽ thắng em cho xem!"

"...Chào tiền bối."

Ban đầu thì thấy phiền phức.

Đối với Hitaki, Konagi là sự tồn tại thậm chí còn không được tính là một con tép riu trong đám đông vô danh.

Bởi lẽ, Konagi không phải là "đối thủ" xứng tầm.

So với những đứa trẻ tài năng khác, năng lực diễn xuất của cô ấy thiếu sót trầm trọng.

Quan trọng hơn cả là thiếu sự quyết tâm.

Hitaki nhận ra rằng dù có thua bao nhiêu lần, cô ấy cũng chỉ nói miệng "Chị hối hận lắm đấy nhé!" chứ thực tâm chẳng hề hối hận chút nào. Dù có chuyện gì xảy ra, Konagi cũng không hối hận, cũng chẳng kiểm điểm. Vì vậy, cô ấy cứ lặp đi lặp lại cùng một kiểu thua. Hitaki phán đoán rằng cô ấy chẳng những không chiến đấu nghiêm túc, mà "ngay từ đầu đã không định thắng tôi", nên cô ngừng coi Konagi là kẻ thách thức.

Cô không coi thiếu nữ tên Konagi là "ngang hàng". Nhưng khi nhận ra thì lúc nào cô ấy cũng ở bên cạnh Hitaki.

Cô ấy lầy lợm, cứ lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại: "Hôm nay cũng là một trận chiến đấy nhé!" và thách thức cô.

Mặc kệ đối phương có thấy phiền hay không, dù đầu Hitaki có đau đớn, nặng trĩu và tràn ngập tuyệt vọng đến đâu, cô ấy vẫn truyền cái giọng nói to và vô tư lự đó đến tận sâu trong não bộ.

...Thực sự là một giọng nói phiền phức, nhưng mà.

Cô em gái cũng giống hệt ông anh. Cũng miễn cưỡng gật đầu với vẻ mặt không đến nỗi nào: "Hết cách thật đấy". Quả thực, khóe miệng cô đã giãn ra.

"Thắng thua thì em không ngại đâu... Nhưng đằng nào chị cũng chẳng thắng được đâu mà?"

"Cái đó thì phải thử mới biết được chứ. Hôm nay nhất định chị sẽ nổi bật hơn em cho xem."

Hitaki đã hiểu rõ ý nghĩa nụ cười mỉm của chính mình.

Chỉ là, đó không phải là "Câu trả lời" biết được nhờ kỹ năng, mà là "Câu trả lời" có được bằng chính sức mình.

Cái đầu hầu như không còn hoạt động tử tế của cô cũng có thể hiểu được rằng thiếu nữ tên Konagi này sẽ trở thành người bạn đầu tiên của mình. Vì vậy...

Đối với cuộc đời của Hitaki, cô ấy cũng là hy vọng.

Và đúng như dự cảm đó, hai người trở thành bạn bè trước khi bắt đầu chương trình giáo dục trung học.

Đôi khi, ánh sáng của thiếu nữ tên Konagi còn len lỏi vào tận những nơi mà ngay cả gia đình cũng không bước chân tới.

Đó là khi kết thúc màn thắng thua như một vở kịch thường lệ.

Konagi không thốt ra câu thoại quen thuộc "Chị hối hận lắm đấy nhé", mà nói với vẻ mặt nghiêm túc.

"...Lúc nào cũng không phải là đối thủ xứng tầm, xin lỗi em nhé. ...Thế này thì Hitaki-san chẳng vui vẻ chút nào nhỉ?"

Hôm đó chỉ có hai người.

Tình cờ nơi làm việc của hai người giống nhau, và xe của nhà Aikawa không sắp xếp được. Vì vậy, đàn chị Konagi đã đề nghị "Nhà gần nhau mà, để chị đưa Hitaki-san về nhé", và hai người cùng đi bộ về nhà.

Giữa đại đô thị của "Thế giới ban đầu" chưa bị đóng băng.

Lẫn trong dòng người, hai thiếu nữ trò chuyện.

"...Không đâu ạ. Nhờ có tiền bối ở bên mà em không bị lạc lõng ở chỗ làm, và ngay cả bây giờ em cũng thấy rất an tâm. Không phải là đối thủ xứng tầm nên không vui, chuyện đó..."

Trước khi Hitaki kịp khẳng định là tuyệt đối không có chuyện đó, Konagi đã lắc đầu.

"Tại vì Hitaki-san lúc nào cũng thở dài thôi. Tr trong rất chán nản... và, có vẻ đau khổ nữa."

"............"

Trước lời chỉ trích đó, Hitaki ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.

Chính vì biết rõ diễn xuất của mình là hoàn hảo, nên sự kinh ngạc càng lớn hơn.

====================

Không hề phóng đại chút nào, Hitaki đã sử dụng 『Ma Độc』 để che giấu nỗi khổ tâm của mình bằng kỹ năng diễn xuất hoàn hảo nhất nhân loại. Lẽ ra không ai có thể nhận ra, và thực tế là suốt thời gian qua cũng chẳng ai hay biết.

Thế nhưng, người bạn đầu tiên này lại——

"Chị biết em đang ôm giữ những nỗi niềm mà chị không thể hiểu thấu, Hitaki-san à. Và cả việc em không thể chia sẻ điều đó với bất kỳ ai... Chẳng những với chị, mà ngay cả trước mặt cha mẹ, em vẫn luôn diễn kịch suốt bấy lâu nay."

Chị ấy đã nhìn thấu.

Hitaki không còn cách nào khác ngoài việc thành thật thừa nhận lời chỉ ra của người bạn ấy.

"...Có lẽ là vậy."

Kể từ khi sự tăng trưởng của 『Thần kinh không trọng lượng』 bắt đầu mất kiểm soát, để không lộ ra vẻ đau đớn như bị lột da sống trên khuôn mặt, cô vẫn luôn duy trì 『vai diễn Aikawa Hitaki khỏe mạnh và vui tươi』.

"Hitaki-san, đừng làm vẻ mặt đó chứ."

Konagi siết chặt lấy tay Hitaki.

Rồi chị kéo tay cô, dẫn cô bước về phía trước, từng bước từng bước một.

Hitaki ngước nhìn tấm lưng rộng ấy và bước theo sau.

"Một ngày nào đó chắc chắn em sẽ gặp được thôi. Một người bạn 『ngang hàng』 mà em có thể trút bầu tâm sự... Không, một người bạn vượt qua cả em, chắc chắn đang ở đâu đó trên thế giới này."

"Vượt qua em...? Làm sao có chuyện——"

Không đời nào có chuyện đó, Hitaki biết rõ 『Đáp án』.

Kể từ ngày người anh trai mà cô từng kỳ vọng đưa ra một kết quả quá đỗi thảm hại, Hitaki vẫn luôn một mình tìm kiếm giải pháp. Cô tận dụng mọi thời gian, sử dụng mọi thủ đoạn, học hỏi vô số lĩnh vực và dùng 『Tương Lai Thị』 để nhìn thấu vô vàn khả năng của 『Thế Giới』 này.

Dù là trong tương lai, cô chưa từng nhìn thấy một tồn tại nào vượt qua được bản thân mình.

"Cái tính cách khẳng định ngay lập tức là không đời nào có chuyện đó của Hitaki-san... chị không ghét đâu nhé! Nhưng mà, thế là ngạo mạn đấy! Chúng ta vẫn còn là trẻ con, khi lớn lên rồi em sẽ hiểu thế nào là núi cao còn có núi cao hơn!!"

Konagi quay lại, mắng yêu cô hậu bối của mình rồi búng nhẹ vào trán cô một cái.

Cú búng trán ấy nếu muốn tránh thì dư sức tránh được, nhưng Hitaki không né mà chấp nhận nó, lắng nghe lời khuyên răn của tiền bối.

"Hitaki-san, thế giới này rộng lớn lắm. Vậy nên có đủ loại người. Như chị đây này, tìm được hai anh em em là chị đã ngạc nhiên lắm rồi. Cho nên, chưa được bỏ cuộc đâu nhé. Tuyệt đối không được bỏ cuộc! Tất nhiên, chị cũng chưa bỏ cuộc đâu! Khả năng một ngày nào đó chị trở thành diễn viên giỏi hơn em cũng không hoàn toàn bằng không đâu nhé!"

Chẳng bận tâm đang ở giữa phố, Konagi dõng dạc tuyên bố.

Bị những lời nói đầy ắp tâm tư ấy va vào người, Hitaki vận hành lại cái đầu vốn đang 『Ngưng đọng』 bấy lâu, khiến cô phải suy nghĩ đôi chút.

Việc tiền bối Konagi chưa bỏ cuộc, cô chỉ thấy đó là vô ích.

Việc nói 『Thế Giới』 rộng lớn, cô hoàn toàn không đồng tình.

Việc nói ở đâu đó có "ai đó" vượt qua tôi, cũng là điều không thể.

"Tiền bối..."

"Đúng rồi, chị là tiền bối của em. Hãy tin tưởng vào tiền bối này đi!"

Konagi vỗ ngực bảo hãy tin chị ấy.

Hitaki nghĩ dáng vẻ đó thật vô trách nhiệm.

Nhưng, quả thực, khả năng không phải là con số không.

Những khả năng cô nhìn thấy bằng 『Tương Lai Thị』 mới chỉ ở mức mười mấy chữ số.

Cô chưa nhìn xa đến tận cõi Na-do-tha.

Nên, đúng là, vẫn chưa phải bằng không.

"Với lại, em cũng còn có anh trai mà? Một người anh trai đáng tin cậy."

"Anh hai thì, chuyện đó..."

"Kanami-kun có vẻ vẫn còn ngại ngùng với em gái lắm... nhưng cậu ấy đang thay đổi từng chút một rồi. Một ngày nào đó, chị nhất định sẽ túm gáy lôi cậu ấy đến trước mặt em. Khi đó, ba chúng ta hãy cùng chơi nhé. Chơi game hay gì đó cũng được."

Konagi đang cố gắng dẫn dắt nỗi niềm của người bạn đặc biệt này đến hướng giải quyết theo cách riêng của mình.

Tình bạn ấy khiến trái tim Hitaki lay động.

Dòng suy nghĩ đã dừng lại từ ngày hôm đó nay bị lung lay.

Hình ảnh người tiền bối dù trong hoàn cảnh nào cũng không bao giờ bỏ cuộc, luôn cố gắng làm những gì mình có thể, là sự tồn tại đầu tiên mà Hitaki cảm thấy "có thể tin tưởng được".

"Vâng. Cảm ơn chị, tiền bối..."

"Được rồi! Nếu muốn cảm ơn thì nhân cơ hội này gọi chị là chị hai (Onee-sama) cũng không sao đâu nhé!"

"Fufu, cái đó thì em xin kiếu. Nghe nổi da gà lắm."

"N-Nổi da gà...!? M-Mà thôi, được rồi. Vẫn còn nhiều cơ hội mà."

Như hai chị em ruột, cả hai nắm tay nhau bước tiếp trên con đường về nhà.

Khoảng thời gian này, Konagi đã trở thành chỗ dựa cho Hitaki, nắm tay cô, chỉ cho cô con đường đúng đắn.

Nếu Konagi không xuất hiện, có lẽ người anh vào thời cấp hai và người em vào thời tiểu học đã hoàn toàn vỡ vụn con tim. Đối với hai người họ, cô ấy là hy vọng, là ánh sáng đến mức—— cảm nhận được cả định mệnh, người 『Bạn thuở nhỏ』 ấy chính là 『Lý tưởng』 của hai anh em.

——Nói cách khác, đối với hai anh em, cô ấy là một nhân vật quá đỗi thuận tiện (.........).

Sự xuất hiện của người 『Bạn thuở nhỏ』 đầy thuận tiện ấy đã khiến cuộc đời của anh em nhà Aikawa dần tươi sáng hơn.

Ví dụ như, sự kết thúc của thời thơ ấu.

Trong lớp học buổi hoàng hôn không một bóng người, Kanami nói chuyện với Konagi và có được thứ mình thực sự khao khát.

"——Ừ. Từ giờ sẽ mãi bên nhau. ...Tớ muốn cậu ở bên tớ."

"Vâng. Tớ sẽ không biến mất khỏi tầm mắt của Kanami-kun đâu... Từ giờ 『mọi người sẽ ở bên nhau』. Thế nên, đừng khóc nữa..."

Nhờ sự thuyết phục của Konagi, những méo mó trong lòng Kanami đã được chữa lành hoàn toàn.

Như một phản ứng dây chuyền, những ảnh hưởng tích cực cũng bắt đầu xuất hiện trong 『Gia đình』 nhà Aikawa. Khi sự méo mó của Kanami biến mất, cha và con trai vốn xa cách bấy lâu cuối cùng cũng——

"——Bố ơi, cả nhà mình cùng sống chung nhé! Con muốn mọi người ở bên nhau! Từ giờ, mãi mãi bên nhau!"

"Ừ, đúng vậy... Bố cũng muốn thế. Thế là tốt nhất, bấy lâu nay... Bố có gia đình. Dù là một thằng bố ngu ngốc thế này, nhưng Kanami——chỉ cần có con ở đây, chỉ cần thế thôi..."

Họ đã thấu hiểu nhau.

Lấy câu nói 『Mọi người bên nhau』 làm điểm khởi đầu, những khúc mắc giữa cha con đã tan biến.

Đó không chỉ là chuyện của cha và anh.

Mối quan hệ giữa em gái và mẹ cũng thay đổi.

Hitaki, người vốn luôn nghi ngờ tình thương của mẹ, nhờ một cơ hội nọ đã có thể nói chuyện thẳng thắn——

"——Hitaki, nghe mẹ nói này. Suốt thời gian qua, bố mẹ đã sai lầm trong cách đối xử với các con. Cả mẹ và người ấy đều không biết thế nào là một gia đình bình thường... nên đã lặp đi lặp lại cùng một sai lầm."

"M-Mẹ...?"

Trước lời thú nhận của người mẹ vốn luôn lảng tránh, Hitaki bối rối.

"Chúng ta chỉ có 『Gia đình』 chúng ta mà thôi. Chỉ một điều đơn giản ấy thôi mà mẹ không nhận ra... Thật sự, xin lỗi con. Hitaki đáng yêu của mẹ..."

Nói rồi, mẹ ôm Hitaki vào lòng, nhưng mà——

Mọi thứ (....), đều quá hoàn hảo (.....).

Dù biết rõ điều đó, nhưng diễn biến thuận lợi này chẳng qua chỉ là kết quả của việc định mệnh bị bóp méo bởi 『Phép thuật』.

Và, 『Phép thuật』 ấy cũng có hồi kết.

Tất cả bắt đầu sụp đổ ngay khi hai anh em vừa chớm có được cảm xúc 『Yêu thích』 giống như một con người.

"——Tiền bối, cảm ơn chị... Em đã có thể nói chuyện đàng hoàng với anh hai hơn trước rồi. Với lại, gia đình cũng dần dần..."

Lại là con đường về nhà.

Hai người đã cao lớn hơn một chút, vẫn bước đi bên nhau như ngày nào.

"Vậy thì tốt quá rồi. Fufu, vậy để cảm ơn lần này, em gọi chị là chị hai nhé, thấy sao?"

"Cái đó em xin kiếu. Quả nhiên là, cái đó hơi bị..."

"Hừm...! Tại sao em lại ghét gọi chị là chị đến thế chứ?"

"Vì tiền bối là cái đó mà..."

"Cái đó!? Từ nãy tới giờ, cái đó là cái gì hả!?"

Lúc này, Hitaki đã bắt đầu cảm thấy Konagi giống như một người chị ruột thịt.

Dù miệng nói không, nhưng Hitaki hiểu rõ.

Chỉ còn một chút nữa thôi là có thể thoải mái gọi 『Chị Konagi』. Hy vọng vốn dường như rất xa xôi kia, chỉ còn chút nữa là chạm tay tới. Đường hầm dài và tối tăm này rồi sẽ có lối ra, ngay khi cô vừa nghĩ như vậy—— thì 『Phép thuật』 tan biến.

Anh em nhà Aikawa đã có được 『Người quan trọng』.

Có được rồi, thì hiệu lực của 『Phép thuật』 cũng hết.

Vậy nên, đến đây là chấm dứt.

Ngày hôm đó, Konagi chết vì tai nạn (........).

Rất chóng vánh, như một lời nói dối, và đầy thản nhiên.

Tin báo tử của người 『Bạn thuở nhỏ』 được gửi đến nhà Aikawa.

Ngày hôm sau, tang lễ đã bắt đầu.

Hai anh em chưa kịp chấp nhận hiện thực đã buộc phải tham dự tang lễ.

Ở vị trí gần quan tài, Kanami đứng chết lặng. Chỉ cần nhìn qua cũng thấy thảm trạng tâm trí cậu chưa thể bắt kịp hiện thực trước sự mất mát quá đỗi đột ngột này.

Chỉ có người em gái là hơi khác.

Đứng ở phía sau những người đến viếng, cô mang vẻ mặt nghiêm trọng.

Bởi vì cô đã được kỹ năng cho biết 『Đáp án』 rằng đây không phải là chết do tai nạn.

Cảm nhận được ánh nhìn (..) từ phía sau, cô quay lại.

——Một 『Vết Nứt』 đang nhìn chằm chằm.

Hơn nữa, lấy ngày hôm nay làm ranh giới, xung quanh hai anh em bắt đầu xuất hiện những cái chết do tai nạn bất thường.

Ý nghĩa của việc đó, chỉ mình Hitaki hiểu.

Đây là 『Cái giá』.

Họ đang bị đòi nợ khoản tiền cho 『Phép thuật』 đã thu hút tương lai 『Lý tưởng』 của người anh (..) cho đến ngày hôm nay.

Tức là, khi rèn luyện để sử dụng 『Phép thuật』 trong quá khứ, cậu đã vô thức lập 『Giao ước』. Kanami đã nhận được sức mạnh tương xứng với ước nguyện "muốn thay đổi vận mệnh của mình" ngay tại giai đoạn đó, và phải gánh chịu 『Cái giá』 là 【Người yêu thương nhất sẽ chết】.

Tất cả đều là trao đổi đồng giá.

Nếu muốn có được 『Người quan trọng』 từ hư vô, thì 『Cái giá』 là 『Người quan trọng』 phải chết.

——Vì thế, chuyện này mới xảy ra.

Và, lý do khiến 『Phép thuật』 lần này là một phép thuật thất bại nằm ở chỗ... dù Kanami đã mất Konagi, nhưng cái giá 【Người yêu thương nhất sẽ chết】 vẫn chưa được thanh toán đủ.

Vì sự không hoàn chỉnh đó, trong 『Phép thuật』 của Kanami, cô ấy vẫn chưa trở thành 『Người quan trọng』 xứng đáng với 『Cái giá』 phải trả.

——Vì thế, nợ nần vẫn còn.

Khoản nợ đó đang định đòi tiếp phần còn lại.

Rõ ràng, những bất hạnh bắt đầu liên tiếp ập xuống nhà Aikawa.

Công việc của cha và mẹ thất bại chồng chất, những bê bối có thể đẩy người ta đến bước đường tự sát lần lượt bị phanh phui.

Ngay lập tức, Hitaki đã hành động trong bóng tối để khiến trái tim của anh trai và cha mẹ xa cách nhau, nhằm ngăn chặn điều kiện 【Người yêu thương nhất sẽ chết】 được thỏa mãn. Ở trường học cũng vậy, cô ra tay sắp xếp để không xuất hiện thêm 『Người quan trọng』 nào nữa.

Kết quả là, cha mẹ chỉ tránh được cái 【Chết】. Họ bị bắt giữ, và bằng cách nào đó đã tránh được kết cục tồi tệ nhất. Tuy nhiên, khoản nợ vẫn chưa biến mất.

——Dù đã mất tất cả những gì có được, khoản nợ vẫn còn đó.

Lúc ấy, Hitaki đã hiểu ra cái 『Giao dịch của Thế Giới』 phi lý đến nhường nào.

"Thứ này... chỉ là 『Lời nguyền』 mà thôi..."

Người đầu tiên thốt ra cái tên đó là Hitaki.

Cái thứ 『Phép thuật』 bình đẳng như trong game không hề tồn tại trên đời này.

Thứ tồn tại chỉ là 『Lời nguyền』——khi Hitaki nhận ra điều đó, Kanami cũng nhận thấy sự bất thường xung quanh.

Họ lập tức tập trung tại phòng Kanami, tổ chức một cuộc 『Họp gia đình』 chỉ còn lại hai người.

Trong căn phòng tối tăm không còn cả ánh đèn game, Hitaki bị Kanami chất vấn.

"——H-Hitaki. Tại sao chứ? Tại sao lại thành ra thế này...? Cả Konagi-san, cả bố và mẹ, tất cả tình huống hiện tại...! Không bình thường chút nào!!"

Hitaki không thể trả lời.

Cô nghĩ nếu nói ra sự thật lúc này, tinh thần (trái tim) của anh trai sẽ không chịu đựng nổi.

"Ngày hôm đó... là ngày hôm đó sao? Vì anh đã ước 『Phép thuật』 nửa vời rồi dừng lại... nên mới thành ra thế này sao...? Này!!"

Nhưng, người anh trai đã một mình chạm gần đến 『Đáp án』 rằng nguyên nhân chính là việc rèn luyện 『Phép thuật』 trong quá khứ.

Trước sự im lặng khẳng định của em gái, Kanami tiếp tục truy hỏi.

"Này, Hitaki... Trả lời anh điều này thôi. Anh... chính anh là nguyên nhân lớn nhất sao?"

Dù không trả lời, anh trai cô cũng sẽ tự mình tìm ra 『Đáp án』 nếu có thời gian. Phán đoán rằng tiếp tục im lặng cũng vô nghĩa, Hitaki mở lời.

"...Kể từ khi biết đến khái niệm 『Phép thuật』, dường như anh vẫn luôn vô thức sử dụng thứ 『Phép thuật』 không hoàn chỉnh đó. Vì vậy, ngay lúc này 『Vết Nứt』 vẫn đang nhìn chằm chằm vào mỗi mình anh. Như thể đang đòi anh thanh toán khoản tiền cho phép màu của 『Phép thuật』 vậy..."

"N-Nợ của 『Phép thuật』 ư...?"

"Bây giờ, em sẽ giải thích——"

Cô lần lượt tiết lộ cho anh trai về những nguyên lý của 『Thế Giới』 như 『Phép thuật』, 『Cái giá』, 『Lời nguyền』.

Sự thật về cuộc đời quá đỗi hoàn hảo trong vài năm qua được cô 『Đối chiếu đáp án』 bằng giọng nói run rẩy từ cổ họng khô khốc.

Đón nhận điều đó, Kanami vừa rưng rưng nước mắt vừa nở nụ cười, thốt ra giọng khàn đặc.

"——C-Cái này... ngay cả em cũng không làm gì được sao?"

"Em không thể... Xin lỗi anh."

"H-Haha... Hahahaha! Tức là, tất cả mọi thứ từ ngày hôm đó đều là 『Phép thuật』... là dối trá sao!? Người cha người mẹ trở nên dịu dàng, cả những lời nói của Konagi-san, tất cả! Đều là ảo ảnh do anh ước, là dối trá hết sao hả!? Hitaki!!"

Kanami hét lên không khoan nhượng những điều mà Hitaki vẫn luôn cố gắng không nghĩ tới.

Sự tồn tại thay thế cho 『Gia đình』 mà họ cuối cùng cũng tìm thấy, chỉ là 『Đồ giả』.

Trước sự thật đó, nước mắt đọng trong mắt Kanami trào ra.

"Việc đó... rất khó nói. Nhưng chắc chắn không phải tất cả đều là dối trá. Chỉ là khả năng cao họ đã bị 『Ma Độc』 can thiệp, dẫn dụ dẫn đến những lời nói và hành động như vậy——"

Vừa nói, Hitaki vừa cảm thấy thật khiên cưỡng.

Đúng là đứa trẻ có tên 『Minase Konagi』 vốn dĩ đã tồn tại. Hộ tịch từ khi sinh ra đến khi chết đều đã được xác nhận, sự tồn tại đó là thật.

Chỉ có điều, sức mạnh tinh thần (trái tim) phi thường đó khả năng cao là do 『Phép thuật』.

Nghĩ rằng do ảnh hưởng từ 『Phép thuật』 của Kanami mà cô ấy trở thành một cô gái hoàn hảo như vậy, và vận mệnh bị bóp méo để bắt buộc phải tiếp xúc với nhà Aikawa, thì câu chuyện sẽ logic hơn.

"Thế tức là dối trá rồi còn gì!! Tức là đùa giỡn với trái tim và cuộc đời cô ấy!! Chuyện như thế, làm sao có thể tha thứ được——!!"

Sự thật mà Hitaki luôn cố tránh nghĩ đến, Kanami lại nói thay cô.

Không thể phủ nhận, Hitaki hoàn toàn im lặng.

Nhưng người anh vẫn tiếp tục độc thoại.

"Sao có thể... Tại chúng ta mà Konagi-chan đã... Không, vốn dĩ, đó có thực sự là cô ấy không...? Konagi-chan thật sự, chẳng phải có tính cách khác hẳn sao...?"

Sức mạnh của 『Ma Độc』 thật kinh khủng, quá đỗi phạm quy, bóp méo cả nguyên lý của 『Thế Giới』.

Phơi mình trước thứ đó, một cô gái bình thường (chỉ là) làm sao có thể kháng cự được.

Tức là, cái giọng điệu đùa cợt ấy——, sự kiên cường đến bất thường ấy——, sự quan tâm và dịu dàng dành cho hai anh em chúng tôi——, người tiền bối luôn thân thiết, ấm áp, đem lại cảm giác an tâm——, người đầu tiên mà tôi tin tưởng từ tận đáy lòng——

"Tức là, người ước 『Mọi người bên nhau』 là anh sao...? Konagi-chan đó bị phép thuật điều khiển... và chỉ bị bắt nói ra những lời anh muốn nghe? Bị điều khiển theo ý muốn của anh... bị đùa giỡn trái tim..."

Tất cả, đều là dối trá.

"Có lẽ, là vậy..."

Nói cách khác, hy vọng mà cô ấy dạy rằng "khả năng không phải là con số không" cũng là dối trá.

Vì hai anh em ước "khả năng không phải là con số không", nên cô ấy bị bắt phải nói ra.

Đó chính là 『Đáp án』.

Cái gì mà dùng 『Tương Lai Thị』 nhìn đến tận cõi Na-do-tha thì khả năng vẫn còn, chỉ là 『Giấc mơ』 hão huyền.

Nếu số hóa cái cõi Na-do-tha đó, thì không chỉ là 0.000000000000000000——đâu. Con số 『1』 quá đỗi xa vời đó, thực tế cũng bằng không mà thôi.

"Vậy rồi, cuối cùng... cô ấy chết vì 『Phép thuật』 của chúng ta? S-Sao có thể——"

Chỉ để cho thấy một 『Giấc mơ』 không có thật, cô ấy đã chết.

Khi kết luận đó được đưa ra, Kanami gục đầu xuống, hai tay ôm lấy mặt.

Và rồi, cậu thốt ra những lời chẳng hướng đến ai.

"Tại sao... tại sao chứ... Anh không muốn nữa... Anh chỉ cần một chút... chỉ một chút thôi mà... Vậy mà..."

Chính vì đã thấy được tia hy vọng, nên bóng tối tuyệt vọng càng trở nên sâu thẳm hơn.

Tinh thần (trái tim) cậu méo mó còn hơn cả khi bị coi là 『kẻ không tồn tại』. Chiếc bình chứa mang tên linh hồn rạn nứt, đầy những vết nứt, chực chờ sụp đổ, và cuối cùng——

"Này, Hitaki... Anh phải làm sao đây...? Anh không còn hiểu nổi chính mình nữa... Anh không biết phải làm gì nữa, chẳng biết gì nữa..."

——Đã đến giới hạn.

Kanami với trái tim tan vỡ, cùng dòng nước mắt không ngừng tuôn rơi, đã hỏi như vậy.

Thế nhưng, câu hỏi "phải làm sao đây" ấy, người em gái cũng y hệt.

Không, nó đã vang vọng trong đầu cô còn trước cả anh trai.

Vấn đề về "thể chất hấp thụ 『Ma Độc』" vẫn chưa được giải quyết chút nào.

Sự 『Chuyển đổi』 không dừng lại, 『Thần kinh không trọng lượng』 vẫn tiếp tục gia tăng. Ngay lúc này đây, những giọng nói là của mình nhưng không phải của mình vẫn đang huyên thuyên trong đầu. Tiếp tục đưa ra những 『Đáp án』 không ai cần. Đã bao năm rồi cô không được nếm trải sự tĩnh lặng, cũng chẳng thể ngủ ngon giấc. Dù có tạo ra bao nhiêu 『Bộ não không trọng lượng』 ảo thì chúng cũng sớm quá tải. Cô đã bắt đầu chán ngấy cái bản thân như cỗ máy hoạt động cho đến khi hỏng hóc này rồi. Không muốn nữa. Tại sao lại thành ra thế này. Tôi chỉ cần hạnh phúc bình thường là đủ rồi mà——những lời than thở yếu đuối mà cô luôn che giấu, giờ đây khi không còn chỗ dựa là Konagi, cô không thể phớt lờ chúng được nữa.

——Vì thế, Hitaki cũng đang chạm đến giới hạn.

Chẳng hiểu gì nữa, nhìn đâu cũng thấy tối tăm. Dù nghĩ gì cũng không phải là tôi, nên tôi cũng chẳng biết tôi đang ở đâu, đang làm cái gì. Vậy mà, lại rất đau.

Đã cố không nghĩ đến, nhưng thực sự rất đau.

Đơn thuần là "đau đớn, khổ sở", cứ kéo dài mãi, mãi mãi.

Tiếng gào thét đau quá đau quá đau quá vang lên theo số lượng dây thần kinh tăng thêm, thật ồn ào.

Đó cũng là một 『Đáp án』, nên cô bị cưỡng ép phải biết liên tục. Những tiếng nói "Đau quá không chịu nổi", "Tại sao tôi lại gặp phải chuyện này?", "Cứu tôi với, làm ơn" cứ vang bên tai. Cảm xúc khổ sở khổ sở khổ sở cũng y hệt. Như loài vi khuẩn (virus) sinh sôi, lan rộng vô hạn ở mọi ngóc ngách, gặm nhấm linh hồn tôi. Cảm giác đó, giống như toàn thân đang bị ăn mòn liên tục——

"Anh hai... Anh còn nhớ 『Lời hứa』 không...?"

Hitaki hỏi như vắt kiệt sức lực.

Đặt cược vào tia hy vọng mong manh, cô xác nhận lần cuối cùng.

"L-『Lời hứa』...?"

"Anh đã nói sẽ không thua em... Chắc chắn, anh đã nói..."

"Anh đã nói thế sao? Anh nói với Hitaki?"

"Vâng."

Câu trả lời khác với những gì cô mong đợi.

"Anh không nhớ... Quên đi. Anh làm sao có thể thắng được em..."

Anh trai lắc đầu, phủ nhận.

Hitaki đã biết trước 『Đáp án』 đó sẽ được trả lời.

Cô nghĩ đành chịu thôi. Cô cũng nghĩ đó là lẽ đương nhiên. Nhưng với tư cách là em gái, cô cũng đã tin rằng biết đâu anh trai có thể vượt qua.

"Đúng rồi, quên đi... Quên đi là được. Mọi thứ, tất cả..."

Hitaki hiểu rằng nếu cứ để mặc, anh ấy sẽ quên thật.

Kanami có khiếu về 『Giao ước』.

Ví dụ nhé, nếu có được một sức mạnh thích hợp và gánh chịu 『Cái giá』 là 『Lãng quên』 một cách khéo léo, anh ấy có thể chạy trốn khỏi sự thật đau đớn này.

Đùn đẩy toàn bộ trách nhiệm của tình cảnh này cho một mình Hitaki——rồi sau đó, chỉ cần không bao giờ dính dáng đến 『Ma Độc』 hay 『Vết Nứt』 nữa. Dù có nhiều khổ nạn và bất hạnh chờ đợi như một 『Lời nguyền』, anh ấy vẫn có thể sống một cuộc đời con người và chết như một con người.

Đó là điều tốt nhất còn lại cho Kanami, và cũng là kết cục mà chính Kanami đang mong muốn lúc này.

Chỉ có điều, trong cái chết đáng ghen tị ấy, không có người em gái tên Hitaki.

Thậm chí còn không tồn tại.

Khác với người anh có thể chết dễ dàng, tương lai của người em là——

【——Là 『Người cuối cùng』, Aikawa Hitaki sẽ tiếp tục xoay vần 『Thế Giới』.

Mãi mãi.

Mãi mãi mãi mãi mãi mãi, cô độc đến 『Vĩnh hằng』——】

Trong lòng Hitaki đã có 『Đáp án』.

Cô đã tự mình nghe thấy tiếng gào thét và lời than thở đó suốt.

Thực ra——

Tôi ghét một mình.

Tôi sợ một mình.

Tôi không muốn sống một mình mãi mãi.

Nhưng (..), điều đáng sợ nhất (......), là một mình (...).

Nghĩ đến đó, Hitaki hoàn toàn dừng (...) suy nghĩ.

Trái tim tan vỡ, thua cuộc trước nỗi sợ hãi, cô dừng suy nghĩ theo bản năng.

Tiếp đó, Hitaki cũng dừng ước nguyện, dừng kỳ vọng.

Cuối cùng, cô cũng dừng việc tin tưởng vào bất cứ điều gì.

Sau khi dừng tất cả mọi thứ, Hitaki lẩm bẩm như một cỗ máy lạnh lẽo.

"Anh hai... Nếu là em bây giờ... đừng nói là quên, em thậm chí có thể đóng băng thời gian quá khứ và biến nó thành 『chưa từng xảy ra』. Em có sức mạnh đó..."

Hitaki không còn cảm thấy gì nữa.

Vì thế, 『Đáp án』 này không phải của Hitaki.

Rõ ràng là chuyện tương lai của hai anh em, nhưng một 『Đáp án』 không thuộc về hai anh em lại được đưa ra trong cuộc 『Họp gia đình』 này.

"K-Không... Không cần làm đến mức đó. Anh chỉ muốn quên đi thôi. Anh muốn kết thúc cái bản thân đang ở đây lúc này. Chỉ cần thế là đủ rồi..."

"Em hiểu rồi. Vậy em sẽ chỉ xóa ký ức thôi."

Hitaki phó mặc bản thân cho kỹ năng và nói dối.

Kanami không thể nhìn thấu diễn xuất đó.

Vì thế, tương lai của hai người——

【——Không, không phải độc hành.

Bước vào chuyến hành trình 『Vĩnh hằng』 đó là hai người.

Bên cạnh Aikawa Hitaki, luôn có một 『Gia đình』 yêu thương cô theo đúng nghĩa thực sự.

Dù bất cứ khi nào, vẫn luôn ở bên.

Mãi mãi mãi mãi mãi mãi, vì là hai người bên nhau đến 『Vĩnh hằng』.

Nên chẳng còn gì phải sợ hãi nữa——】

Đã được xác định thành kết cục như vậy.

Lúc này, trong lòng Hitaki trào lên những tiếng nói như "Anh là anh trai của em", "Tuyệt đối không để anh chạy thoát", "Khi kết thúc, phải ở bên em", nhưng những điều đó tuyệt nhiên không lộ ra trên mặt.

"Chỉ là, việc xóa ký ức đối với một số người cũng đồng nghĩa với cái chết. ...Anh hai, anh thực sự chấp nhận chứ?"

"Không sao. ...Đồng nghĩa với cái chết, ngược lại còn đáng mừng hơn."

Kanami với trái tim tan vỡ đã từ bỏ việc sống.

Dù có trở thành phế nhân do tác dụng phụ của việc mất trí nhớ cũng không sao, nhưng Hitaki không cho phép kết cục đó.

"Em hiểu rồi. Em sẽ xóa bỏ anh trai bây giờ, và biến anh thành một người anh trai khác. Chuyện sau đó——"

"Cứ mặc kệ anh. Ngôi nhà này đã kết thúc rồi. Nên em không cần bận tâm đến chúng ta... đến cái nhà này nữa."

"Không, 『Lời nguyền』 của người anh mất trí nhớ, nhất định em sẽ xóa bỏ. ...Nhất định."

Cô lặp lại hai lần như để lập 『Giao ước』.

Chỉ là, đề nghị đó có vẻ bất ngờ với Kanami, cậu xác nhận lại.

"Em sẽ xóa cho anh sao...?"

"Thứ đó chắc chắn sinh ra do nguyên nhân em đã dụ dỗ anh. Nên nếu không xóa, em sẽ thấy áy náy."

"Cảm ơn em, Hitaki."

Lúc này, nhờ 『vai diễn Aikawa Hitaki khỏe mạnh và vui tươi』, Kanami vẫn đinh ninh rằng "Aikawa Hitaki vẫn khỏe mạnh, không có 『Lời nguyền』, và vẫn là kẻ mạnh". Vì thế, cậu cảm ơn việc cô đã cất công cứu giúp "người anh trai dù được dạy phép thuật bao nhiêu cũng chẳng hiểu gì, thậm chí còn sinh ra 『Lời nguyền』".

Người em gái nở nụ cười mỉm, diễn vẻ ngượng ngùng, trong khi thầm thề trong lòng.

Ký ức và 『Lời nguyền』 sẽ bị xóa.

Thay vào đó, anh hai là 『Anh hai của tôi』.

Cho đến khi anh thực hiện 『Lời hứa』 đó... không, ngay cả sau khi 『Lời hứa』 được thực hiện, anh vẫn phải ở bên tôi mãi mãi.

A.

Từ nay về sau, bất cứ lúc nào cũng ở bên nhau.

Mãi mãi mãi mãi mãi mãi bên nhau.

Chúng ta là anh em, nên sẽ là hai người đến 『Vĩnh hằng』——

Với suy nghĩ đó, Hitaki tiến lại gần Kanami đang quỳ gối, cất tiếng.

"——《Dừng lại (...)》"

Đây là lần thử nghiệm đầu tiên.

Nhưng Hitaki biết là sẽ làm được.

Phép thuật sau này được gọi là 《Freeze》 (Đóng băng) làm giảm nhiệt độ căn phòng, đồng thời xâm nhập vào cơ thể Kanami. Trong đó còn chứa cả sức mạnh sau này được gọi là 『Lý của Nước』.

Do sự thay đổi nhiệt độ đột ngột bởi phép thuật, toàn thân Kanami mất hết sức lực, chực ngã quỵ. Nhưng nhờ bám vào vai Hitaki ở gần đó, cậu mới không bị ngã lăn ra.

Hitaki đặt tay mình chồng lên bàn tay đang vươn về phía mình, vừa giải thích về phép thuật.

"Sẽ hơi thô bạo một chút... em sẽ đóng băng ký ức, để chúng không bao giờ quay lại nữa."

"Đóng băng ký ức...? Đây là sức mạnh vốn có của phép thuật sao..."

"Không đâu anh hai. Đây không phải là phép thuật. ...Thứ thuận tiện như phép thuật không tồn tại trên thế giới này đâu. Thứ chúng ta tìm thấy... chỉ là lời nguyền mà thôi."

Hitaki đã không còn tin vào bất cứ điều gì nữa.

Vì thế, cô phủ nhận sự tồn tại của 『Phép thuật』 giống như trong game, và gọi nó là 『Lời nguyền』.

Kanami cũng đồng tình với điều đó.

Chính vì yêu thích game hơn bất kỳ ai, nên cậu ghét phải gọi cái sức mạnh chẳng hề bình đẳng cũng chẳng làm ai hạnh phúc này là 『Phép thuật』.

"Đúng, vậy nhỉ... Đúng là vậy. Phép thuật giúp ai cũng hạnh phúc, thứ thuận tiện như thế, làm sao có thể tồn tại được..."

Kanami dần buông xuôi, đồng thời sự lưu luyến với thế gian này cũng biến mất.

Hơi lạnh không chỉ cướp đi sức lực toàn thân mà cả ý thức của cậu.

Nếu nhắm mắt lại, ký ức cho đến ngày hôm nay sẽ biến mất.

Kanami, người tin tưởng vào sức mạnh của Hitaki hơn bất kỳ ai, tin chắc vào điều đó.

Và cậu cũng hoàn toàn tin vào lời cảnh báo của em gái.

Ký ức biến mất cũng đồng nghĩa với cái chết.

Vì thế, nghĩ rằng đây là lời từ biệt cuối cùng, cậu để lại những lời thật lòng.

"Anh (..), yếu đuối (..)... Nên anh muốn, thay đổi... Anh vẫn luôn, muốn trở nên (..), giống như (....)... em (....)...——"

Ngay trước khi ý thức vụt tắt, cậu đã trăn trối như vậy.

Nghe trọn lời trăn trối ấy, Hitaki đáp lại người anh trai đã ngủ như chết trong vòng tay mình.

"Trở thành được thôi, anh hai. Bởi vì, lần tới (..), em sẽ luôn dõi theo anh."

Nét mặt cô không hề thay đổi.

Chỉ là, cô chạm vào mái tóc mái đen của anh, vuốt ve vầng trán ấy và thản nhiên truyền đạt.

"Từ giờ trở đi, em sẽ luôn giám sát ngay bên cạnh anh. Dù có chuyện gì xảy ra, em tuyệt đối sẽ không bỏ mặc anh. Dù anh có than thở yếu đuối thế nào, em cũng sẽ không để anh kết thúc. ——Em sẽ không từ thủ đoạn nào nữa."

Đó là 『Đáp án』 tốt nhất.

Cho đến giờ, Hitaki vẫn luôn nghi ngờ 『Đáp án』 đó.

Cô đã kháng cự việc trở nên mạnh mẽ.

Cô đã băn khoăn liệu thế có thực sự tốt không.

Cô đã cố gắng chữa trị thể chất của

====================

Trong quá trình thử nghiệm và tái thiết lập, Kanami đã bị gắn vào và tháo ra vô số 『Lời nguyền』——nhưng duy chỉ có lời nguyền khởi nguồn cho tất cả là 【Người yêu thương nhất sẽ chết】thì không thể nào hóa giải được. Bởi lẽ, anh đã từng dùng 『Ma pháp』 để gặp gỡ người 『Quan trọng』 lý tưởng nhất là Minase Konagi, nên ở 『Thế giới cũ』 này, chẳng còn tồn tại ai vượt qua được cô ấy nữa.

Xét trên mọi phương diện, việc di chuyển sang 『Dị giới』 là điều bắt buộc.

Bên trong 『Vết cắt』, Hitaki vận dụng 『Những dây thần kinh phi khối lượng』 để kiểm tra từng cái một trong vô số 『Thế giới khác』 đang tồn tại.

Nếu có thể, lý tưởng nhất là nơi có sự khác biệt về chủng tộc ở mức tối thiểu, các vấn đề như trọng lực hay không khí có thể giải quyết bằng 『Độc Tố Ma Pháp』, và có một đối tượng để kết nối chiều không gian.

Kết quả của quá trình rà soát kỹ lưỡng đó, 『Thế giới』 lọt vào mắt xanh của cô là——

——『Thế giới của Kiếm và Ma pháp』.

Chẳng hiểu sao, Hitaki lại bị thu hút bởi cái 『Dị giới』 hệt như trong các tựa game nhập vai kinh điển ấy.

Tất nhiên, lý do bề mặt là cô phán đoán "nếu là nơi này thì sẽ phù hợp với anh hai". Do sự gia tăng của 『Độc Tố Ma Pháp』, 『Thế giới khác』 ấy đang đối mặt với khủng hoảng và khao khát một đấng cứu thế. Hitaki tin chắc rằng nếu cô tham gia vào tình huống đó với tư cách là người viết kịch bản, chắc chắn Kanami sẽ "có thể trưởng thành hệt như 『Nhân vật chính』 cứu thế giới trong những tựa game công bằng kia".

Hitaki cảm thấy một mối duyên kỳ lạ, và đã chọn 『Dị giới』 đó làm nạn nhân tiếp theo.

Ngay lập tức, bao gồm cả việc xác nhận an toàn, Hitaki đi trước một mình. Vì đã có đối tượng để kết nối chiều không gian, nên phía Hitaki không phải chịu 『Cái giá』 nào cho cuộc di chuyển đó, mọi thứ diễn ra vô cùng suôn sẻ.

——Cứ thế, sân khấu chuyển sang 『Dị giới』.

Khởi đầu là tại tầng hầm lâu đài nước Fuziyaz.

Trên vòng tròn ma pháp thường thấy trong game, Hitaki được triệu hồi cùng với những hạt 『Độc Tố Ma Pháp』 lấp lánh. Dưới ánh nến, cô gặp gỡ những 『Sứ đồ』 đang đứng lên chống lại nguy cơ diệt vong của thế giới, và bắt đầu đọc thoại theo kịch bản.

"——Đây là...? Rốt cuộc là..."

Cô bé cựu diễn viên nhí, kẻ vừa hủy diệt một 『Thế giới』, bắt đầu diễn xuất trên sân khấu mới.

"Chào mừng! Ta là Sith, sứ đồ chính nghĩa cứu rỗi thế giới đây!"

"Cô hoang mang cũng là lẽ thường. Xin lỗi vì đã làm cô sợ, hỡi 『Người Ngoại Lai』."

"Nơi này đối với cô là 『Dị giới』. Hãy bình tĩnh và nghe chúng tôi nói."

"D, 『Dị giới』 ư? Thế là sao ạ? Xin hãy cho tôi biết rõ hơn——"

Mọi thứ đều diễn ra đúng theo kịch bản Hitaki đã viết.

Vì vậy, 『Dị giới』 này cũng sẽ sớm bị ăn tươi nuốt sống hệt như 『Thế giới cũ』——

Lẽ ra phải là như thế (・・・・・・).

Vài ngày sau đó.

Vào thời điểm triệu hồi Kanami tiếp theo, một sự sai lệch nhỏ đã bắt đầu.

Kanami được gọi đến 『Dị giới』 đã bỏ chạy, đi lang thang trong khuôn viên Fuziyaz và gặp gỡ 『Thiếu nữ』 ấy trước cả Hitaki.

Hitaki đã nhận ra sự sai lệch đó.

——Thế nhưng, cô bỏ mặc nó.

Bởi ngay từ đầu cô đã không nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra đúng ý mình, và cô biết rằng dù có đi theo trình tự nào thì cuối cùng cũng sẽ dẫn đến kết cục 【Hai người bên nhau đến 『Vĩnh hằng』】. Nói cách khác, chỉ cần kết cục không thay đổi, cô khoan dung với mọi thứ.

Vì vậy, Hitaki nghĩ rằng sự sai lệch giúp tiết kiệm công sức tìm kiếm người thay thế này là điều thuận lợi, cô chào đón Tiara Fuziyaz mà chẳng suy nghĩ gì sâu xa.

——Đây chính là ngã rẽ lớn nhất của câu chuyện.

Ngay lập tức, Hitaki vận dụng 『Những dây thần kinh phi khối lượng』 để viết kịch bản sao cho Tiara Fuziyaz thực hiện 『Lời nguyền』. Cốt truyện đó hợp gu của anh trai... và tiện thể, cô cũng chỉnh sửa cho hợp gu của Tiara.

Chỉ có điều, trong cuộc 『Phiêu lưu』 mà lẽ ra hai người yêu nhau ấy phải chia lìa, Tiara lại sống sót.

Hơn nữa, chẳng hiểu sao Hitaki lại được cảm ơn.

"——Em rất thích chị Hitaki. Vì thế, em muốn biết thật nhiều về chị Hitaki. Muốn trò chuyện thật nhiều. Muốn tạo ra thật nhiều kỷ niệm. Muốn mãi mãi ở bên cạnh, và nếu được, một ngày nào đó——sẽ trở nên 『Ngang hàng』."

Tại sao Tiara có thể thốt ra hai từ 『Ngang hàng』 đó?

Hitaki đã không suy nghĩ về điều ấy.

——Cứ thế, chiều theo ý muốn của Tiara, trận 『Quyết đấu』 kia đã bắt đầu.

Cũng với lý do kết cục sẽ không thay đổi, Hitaki đã chấp nhận.

Trận 『Quyết đấu』 ấy kéo dài ngoài dự tính, lệch dần đến tận một ngàn năm sau.

Tuy nhiên, dù vậy cũng hoàn toàn không có vấn đề gì.

Dù Tiara có bắt chước 『Những dây thần kinh phi khối lượng』 và bắt đầu chống trả bằng 『Sợi chỉ đỏ』, thì mọi thứ vẫn gần sát với lộ trình Hitaki đã viết. Kịch bản chỉ thay đổi ở những phần thêm thắt rất nhỏ.

Và rồi, Hitaki dành ra một ngàn năm, hoàn thiện Kanami trở thành 『Kẻ đánh cắp lý lẽ của không gian』 đúng như kế hoạch, để anh kế thừa sức mạnh của nhiều 『Kẻ đánh cắp lý lẽ』 khác, dẫn dụ anh trở thành tồn tại có thể sống 『Vĩnh hằng』.

Anh trai đã trưởng thành một cách thuận lợi.

Lượng 『Độc Tố Ma Pháp』 cũng chỉ còn chút nữa là đạt mức 『Ngang hàng』.

Dù hành trình 『Vĩnh hằng』 có đang chờ đợi phía trước, anh trai cũng có thể chịu đựng được.

Nếu có điều gì nằm ngoài dự tính, thì đó chỉ là việc 『Lời nguyền』 【Người yêu thương nhất sẽ chết】 đã lệch từ Tiara Fuziyaz sang một 『Người Ma Thạch (Jewelcrus)』 khác——

Ngay cả với sự sai lệch đó, Hitaki cũng chẳng suy nghĩ gì. Cô chỉ tuân theo kỹ năng báo trước kết cục.

Trái ngược lại, Tiara đã suy nghĩ suốt. Để thắng trận 『Quyết đấu』, cô sử dụng thành thạo kỹ năng 『Đọc sách』 của mình, suy nghĩ, suy nghĩ và tiếp tục suy nghĩ——

Sự tích lũy đó hội tụ lại trong trận chiến cuối cùng ở 『Dị giới』.

Sau khi Kanami bị giết một lần và kế thừa sự 『Bất tử』 của 『Kẻ đánh cắp lý lẽ của ánh sáng』 Nosfy, Hitaki thức tỉnh, và 『Dị giới』 bắt đầu đóng băng hệt như 『Thế giới cũ』, mọi sự đã an bài.

Kanami đang ở ngay trước ngưỡng hấp thụ lượng 『Độc Tố Ma Pháp』 của cả một thế giới.

『Dị giới』 cũng đang ở ngay trước ngưỡng bước vào kỷ băng hà.

Thực sự chỉ còn một chút nữa thôi——thì những sai lệch tích tụ đến tận lúc này đã ập đến tấn công Hitaki.

"——Vô lý hết sức! Trước cả thế giới, ba người chúng ta sẽ hỏng mất! Chị định để cả ba cùng tự sát thế này sao!?"

Lúc này, bên trong Hitaki, thứ vẫn luôn ngưng trệ đã bắt đầu chuyển động.

Đó là sức mạnh của 《Câu chuyện về thế giới của tôi (Tales Last Tiara)》 chứa đựng ước nguyện "Muốn cứu Aikawa Hitaki". Thứ 『Ma pháp』 vô cùng ấm áp, dịu dàng và thần thánh ấy, đến tận lúc này mới bắt cô đọc lại 『Câu chuyện của anh em Aikawa』, và bằng chính sức lực của mình——bắt cô phải suy nghĩ (・・・・・).

Bản thân sinh ra đã khác biệt với mọi người.

『Lời hứa』 đầu tiên trao với anh trai.

Chỉ một lần duy nhất, hai người cùng đi tìm 『Ma pháp』 dịu dàng.

Thế nhưng, chờ đợi họ lại là 『Lời nguyền』.

Đã chẳng thể tin ai, cũng chẳng muốn tin gì nữa.

Nhưng thật tâm, vẫn muốn tin. Nếu có thứ gì tin được, xin hãy cho tôi tin.

Hitaki bị cưỡng ép phải đối diện với cuộc đời như thế ngay lúc này.

A, chính là lúc này (・・).

Lúc này đây, nhờ kỹ năng đôi 『Đọc sách』, ba người đang trong trận chiến cuối cùng đã đọc xong 『Câu chuyện của anh em Hitaki』.

Vì vậy, hồi tưởng đến đây là kết thúc.

Từ đây về sau, thiếu nữ tên Hitaki đang ra sao?

Kết thúc chuyến hành trình 『Nhìn về quá khứ』, nơi Hitaki đặt chân đến là——

◆◆◆◆◆

Nơi Hitaki đặt chân đến là 『Hành Gian』, cũng là 『Khe hở của các chiều không gian』.

Đây là khoảng không giữa câu chuyện và câu chuyện, khoảng không giữa hiện tại và quá khứ.

Tại nơi không thuộc về bất kỳ thời gian nào, thoát khỏi mọi định luật vật lý và quy tắc ma pháp này, ngoại trừ linh hồn thì không gì có thể tồn tại.

Vì là nơi chỉ có người chết mới đến được, nên thường thì chỉ toàn hư vô.

Ý thức trôi nổi như loài sứa, một nơi tựa biển sâu mà dù có bơi bao lâu cũng chẳng thể chạm tới đâu——nhưng chỉ lúc này thì hơi khác.

Đó là một căn phòng tối om.

Và, có tiếng động.

Là tập hợp những âm thanh cơ học khác xa âm thanh tự nhiên.

Âm thanh ấy nhẹ nhàng, dữ dội, làm phấn chấn và tô điểm cho tâm hồn.

Tiếp đó, ánh sáng rực rỡ nhấp nháy. Chẳng biết từ lúc nào, chỉ có duy nhất một chiếc màn hình tinh thể lỏng được đặt ở đó, Hitaki đang ngồi bó gối trước nó, tiếc rẻ từng cái chớp mắt, chăm chú nhìn vào cái đó (・・).

Những cảm tưởng (hình ảnh) mà cô gái vừa đọc xong 『Câu chuyện của anh em Aikawa』 suy nghĩ, được chiếu lên như ảo ảnh tại 『Hành Gian』 này.

Bên cạnh cô, giống như ngày xưa, Kanami đang ngồi.

Người anh trai ấy không phải ảo ảnh, mà là người thật. Tức là, người anh vừa đọc xong 『Câu chuyện của anh em Aikawa』 cũng có cùng cảm tưởng (hình ảnh) y hệt cô em gái.

Giống như ngày xưa, hai người cùng ngồi bên nhau, nhìn vào cái đó (・・).

Hình dáng 『Nhân vật chính』 đang tung hoành ở 『Dị giới』.

Những ngày tháng 『Phiêu lưu』 cùng 『Nữ chính』.

Cảnh tượng 『Kẻ thù cuối cùng』 bị đánh bại trong trận chiến cuối cùng.

Đó là Ending (Kết thúc).

Không còn ai cầm tay cầm chơi game nữa.

Vì vậy, việc hai người cùng chơi game, đã kết thúc.

Dù bị bao trùm bởi cảm giác hư vô kỳ lạ, Hitaki vẫn chấp nhận điều đó. Anh trai Kanami cũng chấp nhận điều hoàn toàn tương tự.

Và rồi, người anh mở lời trước.

Vẫn ngồi nguyên, ánh mắt không hề di chuyển, bên cạnh cô, anh nói từng tiếng rời rạc——

"Konagi-chan... đã chết vì nguyên nhân là chúng ta... Bố mẹ biến mất là vì em đã bảo vệ họ sao..."

Nhờ đọc lại 『Câu chuyện của anh em Aikawa』, cuối cùng Kanami cũng chạm đến sự thật.

Chỉ có điều, sự thật ấy quá đủ để làm mất đi toàn bộ ý nghĩa chiến đấu từ trước đến nay.

Hơn nữa, vẫn còn một 『Sự thật cuối cùng』 đầy tuyệt vọng.

"Với lại, anh đã 『Hứa』... Rằng riêng với em (・・・・・・・), anh tuyệt đối sẽ không thua (・・・・・・・)... ngay từ đầu."

"Vâng... Chúng ta đã có một 『Lời hứa』."

Câu chuyện chạm đến cốt lõi, nhưng giọng của hai người lại rất bình thản.

Có lẽ bởi cả hai đã nhận ra 『Câu trả lời』 ấy từ đầu mà chẳng cần phải suy nghĩ.

Màn 『Đối chiếu đáp án』 cuối cùng, giờ đây đang được thực hiện.

"Hitaki, anh không giữ được 『Lời hứa』. Không, ngay từ đầu anh đã chẳng có ý định giữ..."

"Có vẻ... là vậy nhỉ. Chuyện đó, em cũng biết ngay từ đầu rồi. Chỉ là em đã cố không nghĩ đến thôi..."

"Và, anh đã ghét em. Anh luôn ghét em, kẻ lúc nào cũng đi trước anh..."

"Chuyện đó... em cũng biết."

"Anh đã ghét, ghét cay ghét đắng. Em, kẻ sở hữu tất cả những gì anh khao khát ngay từ khi sinh ra... Em, kẻ luôn đặt anh trong lòng bàn tay và nhìn xuống..."

"Ghét cũng là đương nhiên thôi. Em đã bắt giữ người anh trai luôn chạy trốn, vò nát tâm trí anh không biết bao nhiêu lần. Như một món đồ chơi tiện tay của em, hết lần này đến lần khác, đến lần khác——"

Họ ném vào nhau những lời thật lòng.

Và rồi, cuối cùng——

"Chỉ là, em cũng (・・・・・・) ghét (・・・・) anh trai. Em cực kỳ ghét người anh trai yếu đuối và dối trá."

Hitaki cười nhạt, khóe mắt ầng ậc nước, cô 『Thú nhận』 như vậy.

"Ừ, anh ghét lắm. Chúng ta, thực sự rất ghét chúng ta."

Kanami cũng cười nhạt, cúi gằm mặt, gật đầu trước lời 『Thú nhận』 đó.

Không còn là nụ cười gượng gạo nữa.

Đó là khoảnh khắc hai kẻ diễn viên bẩm sinh cuối cùng cũng được giải phóng khỏi vai diễn.

——Cuối cùng hai người cũng nói được 『Điều hiển nhiên nếu chịu suy nghĩ』.

Thực ra cả hai đều thấy nụ cười gượng gạo rất đau khổ.

Họ đã mệt mỏi với màn kịch 『Anh em thân thiết nhất thế giới』.

Người anh luôn ghê tởm em gái, người em luôn oán hận anh trai.

——Đó là 『Sự thật cuối cùng』.

Một sự thật tuyệt đối không thể thay đổi. Thế nhưng——

"Nhưng (・・), em đã 『Thích (・・)』 anh (・・・). Tuy thực sự rất 『Ghét』... nhưng em đã cầu mong được ở bên anh. Em muốn chúng ta cùng nhau rơi xuống tận địa ngục. Em đã trở nên 『Yêu』 anh đến mức nghĩ như vậy đấy. Chỉ điều đó là thật thôi...! Đó là chút ý chí ít ỏi còn lại của em...!"

"Ừ, anh biết... Cuối cùng anh cũng hiểu rồi. Đi đến tận đây, cuối cùng..."

Ghét nhưng lại yêu.

Kanami đã được 『Kẻ đánh cắp lý lẽ của mặt trăng』 Ragne dạy rằng có tồn tại thứ tình cảm mâu thuẫn như thế.

Cuộc đời đó có thể toàn là diễn xuất, là đồ giả.

Vở kịch đó có thể là trò hề đến tận cùng, kịch bản có thể đầy sự áp đặt thuận tiện.

Nhưng, khoảng thời gian đó đã tồn tại, là sự thật.

Người em gái yêu anh trai, người anh trai yêu em gái, chắc chắn đã tồn tại.

Chỉ riêng ý muốn trân trọng điều đó——

"Chỉ riêng ý chí này, em tuyệt đối sẽ không bẻ cong. Không thể bẻ cong được...! Vì kết cục 【Hai người bên nhau đến 『Vĩnh hằng』】, em đã hy sinh rất nhiều thứ. Không chỉ anh. Cả mẹ, cả chị Konagi. Cả những người sống ở 『Thế giới cũ』, cả những người sống ở 『Dị giới』 chẳng liên quan gì! Em, kẻ đã hy sinh tất cả, không thể thua bất cứ ai...!!"

Với trái tim kiên định, Hitaki không để tâm nguyện ban đầu của mình lung lay.

Chỉ có điều, lý do chống đỡ cho trái tim ấy nghe lại quá đỗi quen thuộc.

"Em sẽ không thua! Nếu em thua, tất cả những gì em hy sinh đến hôm nay sẽ trở nên vô nghĩa! Ý nghĩa của việc em chà đạp lên người khác sẽ biến mất sạch! Tính toán như thế là sai...! Phép tính 【Không ai thắng được Aikawa Hitaki】 sẽ trở nên sai lệch!!"

Đó hoàn toàn là những lời lẽ và cơn giận giống hệt Kanami thuở nhỏ.

Sự tương đồng ấy, Kanami không thể nào không nhận ra.

Kanami thấu hiểu.

Dù có hố sâu ngăn cách mang tên 『Sự khác biệt bẩm sinh』 lớn đến đâu, họ vẫn là cặp anh em giống nhau. Không, chính xác hơn là, dù có mang sức mạnh to lớn đến đâu, có bước đi trên con đường đời bất bại thế nào——em gái anh cũng chỉ là một cô bé biết âu lo, biết lạc lối và biết sai lầm.

Là một trong những 『Kẻ đánh cắp lý lẽ』 với trái tim rạn nứt.

"Vâng, đây không còn là chuyện của riêng 『Thế giới cũ』 nữa! Em đã xúi giục những 『Kẻ đánh cắp lý lẽ』 vô tội, biến họ thành bàn đạp cho anh!! Dùng 『Lời nguyền』 để giết và hy sinh chị Lastiara! Vì thế!!"

Kanami vẫn luôn vừa ghét Hitaki, vừa sùng bái cô một cách bệnh hoạn.

Sức mạnh đó là tuyệt đối, không ai sánh bằng. Chính vì thế, không cần phải lo lắng.

Dù có chuyện gì xảy ra, nếu là Hitaki thì sẽ ổn thôi... kẻ đã ngừng suy nghĩ như vậy, cũng chính là Kanami.

"Vì thế, em sẽ tiến bước!! Rất tiếc, nhưng dù có nghĩ hay không thì 『Câu trả lời』 của em vẫn vậy! Vì kết cục 【Hai người bên nhau đến 『Vĩnh hằng』】, em sẽ nghiêm túc! Không từ thủ đoạn! Từ nay về sau, em sẽ tiếp tục chiến thắng mãi mãi!!"

Làm sao có thể không trăn trở.

Làm sao có chuyện nghĩ hay không nghĩ cũng như nhau.

Kết quả của việc đã suy nghĩ đến cùng kiệt, là Hitaki đang gào thét đầy đau đớn ngay lúc này.

Cô đang cố gắng sống sót, bằng toàn bộ sức lực.

"Anh là 『Anh trai của em』! Từ đầu và mãi mãi, và cả sau này nữa! Mãi mãi mãi mãi mãi mãi 『Vĩnh hằng』! Nếu không thì, em...! Em——!!"

Quyết không để anh trai chạy thoát, Hitaki đứng dậy với đầy chiến ý.

Ngay lập tức, ảo ảnh (hình ảnh) căn phòng trải rộng trong 『Hành Gian』 tan biến như ném đá xuống mặt hồ. Những ký ức chắc chắn đã được chia sẻ bị xóa sạch như sương khói, để lộ ra nơi chốn thực sự.

Nơi không có gì ngoài những linh hồn.

Hình dáng thực sự của hai linh hồn trôi nổi ở đó giờ cũng lộ diện.

Hitaki kết thúc chuyến hành trình dài, trải qua trận chiến cuối cùng, phơi mình trước mọi 『Ma pháp』 chân chính nhưng vẫn không hề hấn gì.

Ngược lại, Kanami thương tích đầy mình.

Ma lực cạn kiệt, anh quỳ gối, sắp sửa gục ngã bất cứ lúc nào.

Kanami trong hình dáng ngay trước khi bắt đầu 『Nhìn về quá khứ』, tay trái anh cầm một cuốn sách. Và tay phải anh, đã——

"Xin lỗi, Hitaki. Dù vậy, anh——"

Khác với Hitaki, Kanami không đứng dậy.

Không, đơn giản là anh đã đến giới hạn, không thể đứng dậy nổi.

Sở dĩ anh có thể đứng vững trong trận chiến cuối cùng ngay trước đó là vì tay phải anh luôn nắm lấy cơ thể Hitaki.

Nhưng, thứ đang ở trên tay phải anh lúc này là 『Viên ma thạch tỏa sáng màu bạch cầu vồng』.

Kanami đã chọn xong rồi (・・・・・・・).

"Dù vậy, anh không thể đi cùng em. ——Anh sẽ đi tiếp con đường phía trước cùng với 『Lastiara Fuziyaz』."

Vì không còn chút sức lực nào, anh thậm chí không thể ngẩng mặt lên. Hạ tầm mắt xuống, Kanami chỉ nhìn vào 『Người định mệnh duy nhất』, và chỉ tiếp tục hướng về người đó.

Trang cuối cùng của cuốn sách trên tay anh——

【Em yêu anh】

【Ôm lấy dòng chữ ấy, em sẽ chết】

【Tại đây, vĩnh viễn, Lastiara Fuziyaz sẽ tiếp tục mơ một 『Giấc mơ』】

Đọc nó, và Kanami tiếp tục tưởng niệm về phần tiếp theo.

Nhìn người anh trai thậm chí không định đứng dậy, suy nghĩ về ý nghĩa đó, Hitaki cắn môi.

Lúc này, dấy lên trong lòng cô là cảm giác bại trận lần đầu tiên——nhưng chính vì là lần đầu tiên, nên Hitaki vẫn chưa nhận ra.

"Chuyện đó... em biết chứ!! Nhưng nếu từ giờ anh thua em, anh sẽ quên chị Lastiara thôi...! Anh của ngày hôm nay đã chứng minh rằng việc coi như chưa từng có gì xảy ra là rất dễ dàng. Hay là, anh định thực hiện 『Lời hứa』 ngay bây giờ? Anh có thắng nổi em không?"

"Anh, không thắng được em... Rốt cuộc, dù có đến 『Dị giới』, anh vẫn yếu đuối như thế. Nhưng, nhờ vậy mà..."

Kanami gục đầu xuống.

Việc duy trì ý thức cũng đã đến giới hạn, giọng nói đứt quãng.

Tuy nhiên, đó không phải là lời từ bỏ.

"Nhờ vậy, anh đã đến được đây. Cuối cùng, anh cũng đến được tận đây——"

Cuối cùng, Kanami nhớ về 『Đỉnh』 của lâu đài Fuziyaz.

Anh cảm tạ 『Bản thân (Ragne)』 và 『Con gái (Nosfy)』.

Nhờ hai 『Kẻ đánh cắp lý lẽ』 đó, mà giờ đây, dù ở nơi tồi tệ thế này vẫn thật tươi sáng, và anh đã không lầm đường.

"A, Ragne kia và... anh cũng giống nhau. Ngay từ đầu đã biết là chẳng thể đi đến đâu cả. Vì thế, anh cảm thấy hy vọng trước hình dáng chói lòa của Nosfy. Trong suốt chuyến hành trình dài đằng đẵng này, chúng ta vẫn luôn tìm kiếm. Bản thân mà mình thực sự muốn trở thành... Tìm kiếm một 「Ai đó」 là 『Lý tưởng』 thực sự... và tiếp tục lang thang..."

"A, anh hai, anh đang nói gì vậy...?"

Kanami đã hoàn toàn không còn nói chuyện với Hitaki nữa.

Trước lời độc thoại của anh trai, Hitaki hoang mang.

"Cuối cùng, cũng tìm thấy. Đã có thể... dẫn đến tận đây..."

Chỉ là, Hitaki dần dần ngộ ra ý nghĩa của lời gọi đó.

Dừng bàn tay đang vươn ra để không cho anh trai chạy thoát, không phải được kỹ năng ban cho 『Câu trả lời』, mà cô tự suy nghĩ về ý nghĩa bằng chính sức mình.

"Anh không giữ được 『Lời hứa』. Nhưng, 『Lời hứa』 sẽ được thực hiện. Từ bây giờ, 『Các cô ấy』 sẽ thực hiện——"

Kanami vẫn luôn tiếp tục gọi 『Lastiara (・・・・)』 bên trong mình——tức là, gọi 『Cô ấy』.

"Cả Lastiara và anh... ngày 『Thú nhận』 đó thật sự rất vui. Thật sự, vui đến mức chết cũng được... Nó vô cùng hoài niệm, và hạnh phúc... Quả nhiên, vì là 『Đồ giả』 nên câu chuyện mới đẹp đến thế, anh đã nhớ ra điều đó... Vì vậy, anh cũng có cùng cảm xúc với Lastiara..."

"…………ư!!"

Vì vẫn luôn nương theo (・・・・) 『Cô ấy』, nên sự tích lũy đó khiến Hitaki nhận ra.

"Cảm ơn em. Vì thế, ổn thôi (・・・)... Tuyệt đối, anh sẽ không để ma pháp 《Câu chuyện về thế giới của tôi (Tales Last Tiara)》 kết thúc... Tình cảm của em, ở bên trong Lastiara... thế nê—, phần còn, lại...——"

Lời nói đứt đoạn tại đó, Kanami gục xuống.

Nhưng, dù mất ý thức, ma pháp đã tuyên bố vẫn không dừng lại.

——Kanami vẫn tiếp tục duy trì ma pháp thần thánh đó bằng cái 『Giá』 là "Tin vào 『Ma pháp』".

Tại không gian lẽ ra nằm ngoài mọi lý lẽ mang tên 『Hành Gian』 này, ma pháp 《Câu chuyện về thế giới của tôi (Tales Last Tiara)》 tràn ngập.

Ánh sáng bạch cầu vồng bao bọc lấy tất cả, bao gồm cả Hitaki.

"——Ư!!"

Hitaki quay lại bởi 『Câu trả lời』 mà cô đã tự mình suy nghĩ và tìm ra.

——…………

——Có vẻ như, đã kết thúc rồi.

Kanami gọi, và Hitaki đã nhận ra.

Vì vậy, tôi muốn biến đây thành lời độc thoại cuối cùng, và bắt đầu trang cuối cùng.

Thành thật mà nói, trang cuối cùng này là một canh bạc.

Tùy tình hình, có lẽ đã trở thành cuộc chiến tay ba.

Cũng có quá đủ khả năng chẳng ai chịu tin vào ma pháp.

Thế nhưng, bằng cách nào đó tôi đã đến được đây.

Đó là nhờ các 『Kẻ đánh cắp lý lẽ』, và nhờ cô bé ấy (・・・).

Lời nói "Ổn thôi" của Lastiara.

Lời nói "Ổn thôi" của Kanami.

Cô bé ấy (・・・) của lúc đó, vẫn đang sống trong 『Thế giới』.

Dù ích kỷ, nhưng vì có thể nghĩ như vậy từ tận đáy lòng, nên mỗi khi nghe từ "Ổn thôi" đó, tôi lại thấy buồn, muốn khóc, muốn nôn, thấy cay cú và hạnh phúc——

——Hitaki quay lại, và nhìn thấy.

Đối mặt với khối máu đang sôi sục ùng ục trôi nổi giữa 『Khe hở của các chiều không gian』.

Đó là thứ 『Ma pháp』 đã vứt bỏ thể xác từ lâu.

Một linh hồn ngu ngốc đã liên tục tự chia cắt bản thân để đổi lấy sức mạnh bằng chính ý chí của mình.

Không giữ được hình dạng linh hồn tử tế.

So với hai anh em ở gần đó, nó là một 『Quái vật』 quá đỗi bất ổn định.

Tuy nhiên, khối máu dần biến dạng, mô phỏng hình người. Điều đó ghê tởm và báng bổ hệt như tà thần trong thần thoại hóa thành người vậy.

Ngay lập tức, một đứa trẻ nhỏ nhắn quen mắt đã hoàn thành.

Tuy nhiên, có lẽ do linh hồn có vấn đề, đứa trẻ trông méo mó ở đâu đó. Dù phần được cho là miệng mở ra, nhưng vang vọng từ cái hốc đó là giọng nói không phải của con người——

『Chị Hitaki... em đến rồi đây... Để giữ 『Lời hứa』... hihihi——』

Nhìn thấy thứ đó ở cự ly gần, Hitaki mở to mắt, kinh hãi.

Nghe tiếng cười nhạo, toàn thân cô run rẩy.

『Chạy đi, chạy đi, tiếp tục chạy đi... Nghiêm túc, lợi dụng tất cả mọi thứ... Hy sinh cả người mình thích, cả bản thân mình...——』

Đó là cách chiến đấu mà chính Hitaki đã dạy cho cô bé.

Cô bé đã không bị lãng quên——

——Đã không quên.

Ngày hôm đó, chị đã động viên rằng "Chúng ta là ba anh em", chị Hitaki còn nhớ không?

『——Thế này là, 『Ngang hàng』 rồi nhỉ』

Cứ thế, tại trang cuối cùng của 『Câu chuyện của anh em Aikawa』, tôi đã xuất hiện (・・・・・)〟

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!