【Thỏ Đen Seppuku】 【Hổ Thắt Lưng】
Nghe rõ chưa.
Chương 1.
Vì tôi rơi xuống hồ bơi vào ban đêm nên trời tối là chuyện đương nhiên. Tóm lại, đến chuyện đó mà cũng không hiểu thì... Trong nước tối đen như mực, đến mức tôi tưởng mình bị mù trong giây lát. Nếu bình tĩnh suy nghĩ lại thì chẳng qua là do tôi quá hoảng loạn mà thôi. Nhân tiện, tôi chính là Senō Natsuru mà các bạn đã biết. Chắc không cần giải thích thêm đâu nhỉ.
Lý do hoảng loạn rất đơn giản. Là do Shizuku đột ngột kéo tôi đi. Hai người là tôi và Kondō Mikoto đã ngã nhào xuống hồ bơi.
Bình thường thì trừ khi là tăng hai của một bữa tiệc nào đó, người ta sẽ không đẩy người khác xuống hồ bơi. Bản thân ngài Hội trưởng Hội học sinh của chúng ta, Sangō Shizuku-sama, phải là một kẻ vô cùng S (Sadist) mới kéo chúng tôi xuống nước, nhưng điểm hơi khác biệt là chính cô ả cũng nhảy xuống theo.
Không, mấy cái giả thuyết ngớ ngẩn đó bỏ qua đi. Giải thích đơn giản thì chúng tôi bị một Kämpfer Trắng tên là Yamakawa Ryōka dồn vào đường cùng, nên đã nhảy xuống đây để tẩu thoát.
Có vẻ như Ryōka chỉ định thả mỗi Mikoto xuống thôi. Nhưng việc cả chúng tôi cũng ở trong hồ bơi chắc chắn đã khiến cô ta hoảng hốt. Bằng chứng là đạn cứ bắn xuống liên tục.
Dưới đáy hồ bơi có một cái lỗ, nước đang bị hút vào đó. Chúng tôi nương theo dòng chảy, và quả nhiên sắp bị hút vào trong cái lỗ ấy. Tất nhiên là tôi hoảng loạn rồi.
(Cứ thế này là trôi vào trong mất!?)
(Thì trốn vào đó mà.)
Đây là tiếng của Shizuku. Tại sao người phụ nữ này lại có thể bình tĩnh đến thế chứ? Dù nói là do chính mình gây ra, nhưng chúng tôi đang bị quay mòng mòng vì xoáy nước đấy.
(Cậu cười cũng không sao đâu.)
(Đừng có đùa nữa!)
Thế giới này làm gì tồn tại tên ngốc nào cười được ở trong nước chứ.
Thế là chúng tôi bị hút vào cái lỗ mở ra dưới đáy hồ bơi.
Nước hồ không lạnh lắm. Nếu là mùa đông chắc tôi đã nếm mùi chết chóc rồi, nhưng may mắn là không phải vậy. Tầm nhìn cũng dần quen, tôi bắt đầu nắm bắt được tình hình xung quanh.
Cái lỗ khá rộng, đủ để hai người bơi song song chui qua lọt. Cấu trúc giống như một đường ống, nếu mất phương hướng thì sẽ rất rắc rối, nhưng vì nước đang chảy nên không cần lo chuyện đó.
(Đau, đau quá.)
(......)
(Sao thế?)
(Người cứ bị va đập ấy.)
Do dòng nước chảy xiết nên thỉnh thoảng cơ thể lại va vào tường. Vì là bê tông gồ ghề nên đau điếng.
(Có vẻ ôm nhau thì tốt hơn đấy.)
(Khỏi cần.)
(Này!)
Tôi bảo Shizuku như vậy, nhưng người phụ nữ này chẳng thèm nghe lời người khác. Những ngón tay thon dài tóm lấy cổ áo tôi, kéo mạnh một cái.
(Thế này an toàn hơn đúng không.)
Chắc là vậy, nhưng cảm xúc của tôi thì tính sao đây.
Nước vẫn đang chảy. Vì là hồ bơi khá lớn nên lượng nước chắc cũng tương đối nhiều. Shizuku khéo léo dùng chân điều khiển để cơ thể không bị va vào tường.
Còn tôi thì cứ để mặc cho dòng đời xô đẩy. Cụ thể là mặt tôi đang ở ngay cạnh tai của người phụ nữ này, chẳng làm ăn được gì sất. Trời ơi, thảm hại quá.
Bỗng nhiên, tôi thấy khó thở.
(Senō-kun? Có chuyện gì thế?)
(......Khó thở quá.)
Nếu biến thành Kämpfer thì hơi thở sẽ giữ được lâu hơn. Thể lực vượt trội hơn con người, nên dù không thở một chút cũng chẳng sao. Nhưng hiện tại tôi vẫn đang là con trai, và đây là ở dưới nước.
(Một chút nữa thôi.)
(Ọc ọc!)
(Khó thở, khó thở quá!)
Không phải lúc để thảnh thơi trò chuyện nữa rồi. Ở dưới nước mà truyền âm được rõ ràng thế này cũng hay thật, nhưng giờ không phải lúc quan tâm chuyện đó.
(Chết mất, chết mất!)
(Hết cách rồi nhỉ.)
(Ưm!?)
Shizuku tóm lấy đầu tôi. Vừa mới nghĩ thế thì đột nhiên cô ấy áp môi mình vào.
Vì ở dưới nước nên cảm giác rất kỳ lạ, nhưng tóm lại là người phụ nữ này đã hôn tôi. Cô ả này, người ta sắp chết đến nơi rồi mà còn định làm cái gì vậy.
(Ưm, ư!! ......Ưm?)
Đột nhiên, hơi thở tràn vào trong miệng. Shizuku đang truyền không khí sang cho tôi.
Cảm giác âm ấm. Kỳ quặc thật. Nhưng mà, quả nhiên vẫn không ăn thua. Lượng khí ít ỏi thế này thì cầm cự được bao lâu chứ. Lại còn lẫn cả khí CO2 nữa. Á á, chết mất thôi.
Đúng lúc đó, cơ thể tôi nổi lên. Tôi được kéo lên khi hơi thở đang thoi thóp. Đầu tôi nhô lên khỏi mặt nước. Phù, sống rồi.
「Lối này.」
Shizuku nói. Quả nhiên phía cô ấy có chỗ đứng. Nhưng vì thiếu oxy nên tôi cứ thở hổn hển, không cử động nổi trên mặt nước. Ngài Hội trưởng nắm lấy tay tôi và kéo lên.
Tôi được kéo lên một bệ đứng bằng bê tông. Cơ thể đàn ông mặc quần áo ướt sũng chắc chắn rất nặng, nhưng với cô ấy - người đã biến thành Kämpfer - thì chuyện này nhẹ tựa lông hồng, nhấc bổng tôi lên dễ dàng.
Vừa thấy dễ thở hơn, vừa an tâm vì thoát khỏi cảnh chết ngạt, tôi nằm ngửa ra trên nền bê tông.
「Hộc...... Sống rồi......」
「Trông cậu thảm hại thật đấy.」
「......Suýt chết đấy biết không hả!」
「Chẳng phải cậu vẫn khỏe re sao.」
Cô ấy vẫn giữ nguyên giọng điệu như mọi khi.
「Nếu sắp chết thật thì không nói được nhiều thế đâu.」「Người quen ở bên kia sông Sanzu đã vẫy tay gọi cả rồi đấy」「Tôi đã cho cậu không khí rồi mà.」
「Đúng thế.」
「Hả?」
Tôi nhớ lại nụ hôn ban nãy. Tôi cảm thấy má mình nhưng nhức nóng.
「Cái đó...... có tác dụng quái gì đâu chứ.」
Shizuku nói một cách thản nhiên.
「Tầm đó thì cũng chỉ để an ủi tinh thần thôi.」
「V-Vậy thì, cô hôn...... để làm cái quái gì hả.」
Lại một câu trả lời nhẹ bẫng.
「Vì tôi muốn thế.」
Shizuku làm vẻ mặt như thể đó là điều đương nhiên. Với cô thì tốt rồi, nhưng tôi thì sao đây. Nếu chết trong khi bị Shizuku cưỡng hôn, tôi tuyệt đối không thể siêu thoát được.
「Này nhé, tôi đã thực sự rất khó thở đấy. Cô nói muốn làm là làm......」
Cô ấy cúi xuống gần mặt tôi.
「Bởi vì cơ hội để hôn, có lẽ sẽ không còn nữa đâu.」
「......Tại sao?」
「Kämpfer Trắng đã xuất hiện, và chúng ta rơi xuống hồ bơi. Tôi không nghĩ chuyện này sẽ kết thúc ở đây. Sẽ còn nhiều chuyện xảy ra nữa đấy.」
Cũng đúng. Nếu kết thúc ở đây thì nhẹ nhõm biết bao, nhưng xem ra đây mới chỉ là màn dạo đầu. Dù sao thì chúng tôi cũng chưa thực sự chiến đấu đàng hoàng.
「Có vẻ cậu hiểu rồi nhỉ.」
Shizuku nói.
「Thế nên tôi mới tranh thủ hôn lúc này đấy.」
Không, tôi chả hiểu gì sất.
「Đã "kết nối" đâu mà hôn.」
「Kết nối rồi đấy chứ.」
「Đấy là ở trong đầu cô thôi.」
「Ái chà, Natsuru vẫn chưa chịu à.」
「Đương nhiên rồi.」
「Vậy thì, chúng ta hôn lại lần nữa ở đây nhé.」
Shizuku định ghé mặt lại gần. Tôi hoảng hốt nhổm người dậy.
「Làm cái gì thế, đang tình trạng khẩn cấp đấy!」
「Chà. Quả nhiên cậu vẫn khỏe mà.」「Tại Natsuru cứ nằm mãi.」
Lại là Natsuru à. Thật tình, người phụ nữ này cứ lơ là một chút là lại gọi trống không tên tôi. Tôi lấy tay che miệng để bảo vệ bờ môi của mình.
「Có chết tôi cũng không để cô hôn nữa đâu.」
「Một lần là đủ rồi chứ gì!」
「Tôi thì bao nhiêu lần cũng được hết.」
「......A a.」
「Hôn không phải là chuyện như thế đâu nhé.」
「Đã bảo là tình trạng khẩn cấp mà......」
「Nè Natsuru. Điều tôi nói ban nãy, cậu vẫn nhớ chứ.」
Shizuku mang vẻ mặt nghiêm túc...... nói vậy thôi chứ cũng giống mọi khi, nhưng tóm lại là cô ấy đang rất nghiêm túc.
「Biết đâu sau chuyện này sẽ có biến cố gì đó, quan hệ giữa tôi và Natsuru có thể sẽ đổ vỡ. Dù không dự đoán được, và cũng không biết có thời gian làm mấy chuyện này không. Nhưng việc được nói chuyện như thế này, ngay bây giờ, có thể sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp đấy.」
「......Nói cứ như thể sắp chết đến nơi vậy.」
Shizuku có lẽ đã cười khổ.
「Tôi không định chết đâu.」
「Nhưng chuyện tương lai thì không ai biết được. Khi mọi chuyện kết thúc, cậu sẽ cho tôi câu trả lời cho lời tỏ bạch chứ?」
Nhắc mới nhớ, có vụ đó thật...... muốn nói thế lắm nhưng đáng tiếc là tôi không quên được. Vụ của Mikoto cũng vậy, tôi đang bị ép phải đưa ra quyết định cho rất nhiều chuyện.
「Bây giờ cậu không cần nói đâu.」
Shizuku làm vẻ mặt như thể đã nhìn thấu tất cả.
「Đằng nào cũng sẽ có kết luận thôi. Việc chúng ta có thể thảnh thơi thế này, chắc chắn đây là lần cuối cùng rồi.」
Chà, chắc là vậy.
Mặc dù tôi bị Akane chó điên nói rồi, nhưng bọn con gái có vẻ rất trân trọng những khoảnh khắc thế này. Chuyện đó có chung cho toàn thể phụ nữ hay không thì tôi không biết, nhưng với hai người này thì đúng là vậy. Thời gian cứ trôi đi, nên những sự việc trong khoảnh khắc đó sẽ nhanh chóng trở thành quá khứ. Thế nên có ủ rũ cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng chính vì quan trọng nên nó mới quý giá đến thế. Kiểu như thích những tấm ảnh ấy mà.
Nhưng nếu có bạn trai mới thì sẽ quên chuyện cũ thôi. A, vì thế nên mới gọi là kỷ niệm à.
Mà, tôi chỉ cần lướt qua Sakura-san thôi là đã hạnh phúc cả ba ngày rồi, lưu giữ vĩnh viễn trong album não bộ nên cũng không phải là không hiểu. Nhưng tình huống này chẳng phải hơi kỳ lạ sao.
Shizuku lại tiến sát tới chỗ tôi đang ngồi dậy.
「Oa, có liên quan gì đâu chứ!」
「Hôn thêm lần nữa nhé.」
Tôi lùi lại trong tư thế như vừa bị ngã dập mông.
Shizuku nhích lại gần.
「Một lần không đủ sao? Bao nhiêu lần cũng được mà.」
「Không phải thế!」
Tôi đấy nhé.
「Nhưng hoàn cảnh là hoàn cảnh, cô tém tém lại đi.」
Mày đang nói cái quái gì thế hả.
Không, với cô ả này thì chắc chắn là có tính toán cả rồi. Giả vờ ngây ngô nhưng thực ra là cố tình làm thế. Mục đích là gì ư...... môi tôi?
Lưng tôi chạm vào một vật cứng. Hự, là tường. Hết đường chạy rồi. Trước mắt là đôi môi của Shizuku.
Tuyệt thể tuyệt mệnh. Tôi trốn đây. Trời ạ, vừa mới rơi xuống hồ bơi xong, làm cái trò gì vậy.
Tuyệt mệnh thật đấy, này.
Hơi thở phả vào mặt. Đúng lúc đó. Một giọng nói lớn vang lên từ mặt nước.
「Này, chúng mày làm cái trò gì thế hả!」
Đồng thời là tiếng súng. Bức tường phía trên đầu tôi thủng lỗ chỗ vài lỗ.
Một bóng người lao lên từ mặt nước.
Thể hiện sức bật kinh hồn, bóng người đó đáp xuống nền bê tông.
Trên tay cầm vũ khí có hình dạng súng lục tự động, dáng vẻ đó không ai khác chính là Mishima Akane.
「Akane!! Cô ở đâu chui ra thế!?」
「Ở trong hồ bơi chứ đâu! Mẹ kiếp, tại lũ khốn các người mà bà đây phải lặn một cú chả muốn chút nào.」
A, cái bóng người rơi từ trên cao xuống lúc nãy là Akane sao. Nhìn cái vẻ hùng hổ này thì có vẻ không phải tự nguyện nhảy xuống rồi.
Akane ở chế độ Chó Điên, theo thông lệ, đôi mắt đang rực lửa.
「Cái lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà còn liếc mắt đưa tình, sướng nhỉ. Định làm cái trò gì thế hả!? Giao phối à?」
Làm quái gì có chuyện đó!
Cái đó không quan trọng. Họng súng của Akane đang chĩa thẳng vào tôi đây này.
Không nói năng thẳng thắn được, chẳng lẽ trong cơ thể loài chó cũng có trái tim thiếu nữ sao.
「Oa, dừng lại đi.」
「Bà đây cũng muốn dừng lắm chứ. Lúc nào cũng bắt làm đi làm lại một chuyện. Nhưng mà cái nết của cậu không sửa được thì chỉ còn cách này thôi.」
「Cô đấy!」
「Tránh ra, Shizuku.」
Akane không nói đùa.
「Vô duyên thật đấy.」
Đúng như lời nói, Shizuku rời khỏi tôi. Ngài Hội trưởng không hề tỏ ra sợ hãi khẩu súng của Akane.
「Ai mà biết. Mấy người cũng biết thừa là đéo có thời gian làm mấy trò này mà.」
「Muộn hơn chút nữa cũng được mà.」
「Nếu là để lôi bà ra thì cách làm này ngu hết chỗ nói.」
「Nếu kẻ rơi xuống là địch thì cũng hơi phiền phức thật.」
Akane làm vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
「Đáng lẽ ra bà phải đục chục lỗ trên đầu Shizuku ngay tại đây...... nhưng tình thế này, bà tha cho đấy.」
「Cảm ơn lòng từ bi của cô nhé.」
「Nhưng mà, lần sau còn làm trò kỳ cục nữa thì bà không tha đâu.」
「Cô tính không tha thế nào đây.」
「Con mụ này, muốn thử à.」
「Làm sao bây giờ nhỉ.」
Shizuku có vẻ không định chọc tức Akane thêm nữa, cô ấy nhanh chóng rời khỏi tôi. Nếu nhìn kỹ thì con dao găm gắn xích đang sáng lóa. Vẫn không lơ là cảnh giác nhỉ.
Bình thường dù là đàn ông, bị Akane đe dọa cũng phải chùn bước, nhưng dây thần kinh của cô này đúng là dày thật. Akane nhe nanh múa vuốt, còn Shizuku thì vẫn bình thản như mọi khi.
Akane chĩa họng súng vào tôi, vẫy vẫy.
「Đứng dậy đi, đồ cứt đái.」
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
「Bộ dạng thảm hại quá đấy.」
「Im đi.」
Tuy nói vậy nhưng đúng là khó mà gọi là ngầu được.
Tôi dáo dác nhìn quanh.
「Sao thế thằng ngu này.」
「Nhắc mới nhớ......」
Tôi chưa kịp nói hết câu, Akane đã đưa ngón tay lên miệng huýt sáo. Tiếng sáo vang lên. Nhưng không có phản hồi.
Akane chửi 「Chết tiệt」 rồi lại gần mặt nước, dùng chân khuấy nước bì bõm.
「Này, Mikoto, lên đây!」
Thế là từ trong nước, Mikoto với vẻ mặt sượng sùng trồi lên. Tôi hơi ngạc nhiên.
「Ừm...... tớ lặn cùng với Akane-chan.」
「Ủa, Mikoto, nãy giờ cậu ở trong nước à!?」
「Tớ định lên ngay, nhưng mà Natsuru và Hội trưởng...... Shizuku, có vẻ sắp bắt đầu làm gì đó.」
Rõ ràng là ở trong nước mà mặt cô ấy đỏ bừng như đang ngồi sưởi bên đống lửa trại vậy.
「Bắt đầu cái gì...... làm gì có chuyện đó!」
「Nhưng nếu là Shizuku thì có khi lắm chứ...... a, nhẹ cả người.」
Mikoto vuốt ngực ra chiều nhẹ nhõm lắm. Ngay lúc đó.
「Mikoto, rút kiếm ra chứ?」
「Hả...... khoan đã, dừng lại đi Shizuku!」
Shizuku đang định chĩa mũi dao găm về phía Mikoto. Mikoto vội vàng xua tay lia lịa.
「Tớ trốn không phải để ám toán Shizuku đâu nhé!」
「Tôi không hiểu.」
「Shizuku chưa bao giờ lơ là cảnh giác mà.」
「Lơ là, tôi không thích từ đó.」
「Ghét à?」
「Akane, nếu Mikoto có hành động bất ổn, hãy bắn.」
Ngài Hội trưởng liếc mắt sang ngang.
Người phụ nữ Chó Điên tỏ vẻ ngạc nhiên.
「Này này. Thổi bay đầu đồng đội có ổn không đấy.」
「Không, tôi thích lắm.」
Akane hớn hở nâng súng lên. Họng súng nhắm thẳng vào đầu Mikoto.
Mikoto hoảng loạn. Cả tôi nữa.
「Natsuru cứ im lặng một chút đi.」
「Này Akane, quá đà rồi đấy!」
Người nói câu đó không phải Akane mà là Shizuku.
「Nhanh xong thôi mà.」
Rồi cô ấy quay lại phía Mikoto.
「Tại sao?」
「Cái gì tại sao.」
「Lý do?」
「Đã bảo tớ là Mikoto của mọi khi rồi mà!」
「Thì Mikoto...... tỉnh lại rồi!」
「Sao cơ?」
「Thì đấy nhé, rơi xuống hồ bơi xong là tớ tỉnh luôn.」
Shizuku không biết có tin hay không, nhưng vẫn không ngừng truy vấn.
「Không phải nói dối đâu. Cho đến giờ đầu óc tớ cứ như có sương mù bao phủ ấy, nhưng bị dòng nước cuốn đi một hồi thì đầu óc tỉnh táo lại hẳn. Thật đấy.」
「Lý do cô về phe địch là gì.」
「Chuyện đùa cợt nghe bao nhiêu lần cũng vô ích thôi.」
「Đừng có chĩa kiếm vào tớ!」
「Thật sự là không rõ mà. Kiểu như...... cứ nhìn vào mắt của bọn Thú Nội Tạng, là bị hút hồn vào...... sau đó thì, tớ có cảm giác Hội trưởng là kẻ địch.」
「Bây giờ vẫn là địch chứ.」
「Thôi đi!」
「Đã bảo là tớ tỉnh lại nhờ cái hồ bơi rồi mà!」
Shizuku nhìn chằm chằm Mikoto. Rồi cô thu dao găm vào tay áo.
「Gọi tôi là Shizuku thì có vẻ không phải nói dối nhỉ.」
Nhắc mới nhớ, cô ấy từng bảo hãy gọi là 「Shizuku」. Lúc nãy Mikoto vẫn gọi là 「Hội trưởng」 mà.
「Akane, cất súng đi.」
「Này, không bắn vài ba phát có được không đấy.」
「Dừng lại đi.」
Akane tiếc nuối thu khẩu súng lục tự động về. Dù là cô ta thì tôi nghĩ cũng sẽ không bắn Mikoto đâu...... không, có khi bắn thật ấy chứ.
「Tôi quyết định sẽ tin.」
Shizuku thông báo với Mikoto.
「Là thật mà.」
Mikoto thở phào nhẹ nhõm. Tôi đứng xem cũng thót cả tim.
Đúng là Mikoto lúc đe dọa tôi và Shizuku có gì đó là lạ. Ví dụ như cảm giác làm món cà ri mà lại không quan tâm đến đồ ăn vậy. Thế mà tôi không nhận ra thì chắc tôi là thằng ngốc rồi.
Thực ra cô này vẫn chưa giải tỏa căng thẳng. Vốn dĩ việc bị ướt sũng từ đầu đến chân cũng là lỗi của cô ấy. Mikoto từng đe dọa chúng tôi ngay trước khi rơi xuống hồ bơi cơ mà.
「Ưm.」
「Nhưng không phải là tôi đã hỏi xong đâu.」 Shizuku tiếp tục.
「Tại sao lại có thái độ đó?」
「Tại Hội trưởng cứ tán tỉnh Natsuru.」
「......」
「Xin lỗi đùa thôi. Chuyện là nhé, tớ gặp Sakura-san trong phòng......」
Mikoto giải thích đại khái lý do cô ấy ra nông nỗi này. Thực ra cô nàng định kể chi tiết, nhưng vì bắt đầu luyên thuyên kết nối cuộc nói chuyện với Sakura-san sang giao dịch thương mại với dân tộc thiểu số ở Nigeria nên tôi đã ngăn lại. Chuyện của nhỏ này thú vị thật đấy, nhưng hay bị phóng đại.
Shizuku tỏ vẻ suy tư điều gì đó.
「Lũ Thú Nội Tạng có nói chuyện không?」
「Mắt của Chó Hoang Chết Ngạt phát sáng...... nhỉ.」
Mikoto lắc đầu. Lắc mạnh đến nỗi nước bắn tung tóe. Mèo à.
「Kiểu như thế này này, tớ được Sakura-san ôm, nhưng nó không nói hay kháng cự gì cả. Giống như thú nhồi bông thật vậy.」
Thì vốn dĩ nó chỉ là thú nhồi bông thôi mà. Thú Nội Tạng như mọi người đã biết, tự hào là món đồ chơi bán ế nhất lịch sử Nhật Bản, nhưng từng có tin đồn là bên trong có khâu tóc người vào. Vụ đó thành vấn đề lớn đến mức phải mở họp báo, ông giám đốc ngay tại chỗ đã xé toạc con Thú Nội Tạng ra và nói 「Như quý vị thấy đấy, chỉ là thú nhồi bông thôi」. Cảnh tượng đó trông tởm lợm đến mức nghe đâu có phóng viên báo chí đã ngất xỉu.
Shizuku vẫn tiếp tục hỏi.
「Chó Hoang Chết Ngạt ấy, nó không nói gì suốt sao?」
「Thỉnh thoảng có nói. Nó là đứa ít nói mà.」
「......Tức là, nó không thể chống lại Kaede nhỉ.」
Cô ấy lẩm bẩm, rồi tự mình gật đầu chấp nhận.
「Tôi nghĩ đúng là vậy.」
「Đi thôi nào.」
Rồi cô ấy quay người lại.
「Khoan, đi đâu?」
Tôi hỏi. Chúng tôi bị trôi dạt đến đây mà còn chưa hiểu mô tê gì.
「Chuyện đó có vẻ khó đấy. Cái lỗ chắc bị bịt lại rồi.」
「Lại lặn xuống nước quay về hồ bơi à?」
Nhìn kỹ thì mặt nước lúc nãy còn gợn sóng giờ đã tĩnh lặng. Có vẻ như nước đã ngừng chảy vào.
「Cũng không hẳn......」
「Có quay lại thì cũng không ra được hồ bơi đâu. Hay cậu muốn ướt thêm nữa?」
「Không đời nào.」
Nói rồi tôi mới nhận ra. Đương nhiên là tất cả đều ướt sũng rồi. Lúc nãy còn ở trong nước mà lị. Quần áo ướt dính chặt vào da thịt khó chịu kinh khủng. Nhờ thế mà quần áo ướt trĩu nặng.
Chuyện đó thì chưa sao, nhưng đồ lót của bọn con gái đang nhìn thấu qua lớp vải. Gọi là "rửa mắt" thì hơi quá, nhưng đúng là không biết nhìn vào đâu. May mà trời tối lờ mờ.
Ở hồ bơi hay suối nước nóng mùa hè tôi cũng từng thấy da thịt rồi, nhưng cảm giác ngại ngùng này lại khác hẳn. Chắc cũng có liên quan đến việc hiện tại tôi đang ở trong hình dạng con trai.
Người phụ nữ Chó Điên cất giọng đầy nghi hoặc.
「Natsuru, mày lảng mắt đi đâu thế hả.」
「Cái kiểu quay đi đó ngứa mắt thật đấy. Không phải mày lại về phe địch rồi đấy chứ.」
Con đàn bà này suy nghĩ đơn giản thật. Oa, rút súng ra rồi kìa.
「Làm gì có lý do nào!」
「Không đâu, mày đang giấu cái gì đó. Bà đây biết thừa.」
Trực giác sắc bén phết.
Não không chịu suy nghĩ mà lúc nào cũng chực chờ khai hỏa. Người nghĩ ra từ "Trigger Happy" (Hạnh phúc khi bóp cò) chắc hẳn sẽ vui lắm đây. Nhưng mà, nói thừa một câu là cô ta bắn ngay đấy.
Tôi đang bí lời thì Shizuku cứu bồ.
Akane nheo một mắt lại.
「Hả?」
「Natsuru đang xấu hổ đấy.」
「Vì nhìn thấy đồ lót của chúng ta, nên cậu ta không biết nhìn vào đâu chứ gì.」
Con nhỏ này lại nhìn thấu nữa rồi. Trước giờ tôi vẫn nghi, Shizuku chắc chắn là người ngoài hành tinh đến từ Andromeda hay đâu đó để xâm lăng Trái Đất. Không sai vào đâu được.
Ngón tay đặt vào cò súng. Hí.
「Cái gì, thằng dê xồm này.」
「Hôn hít bóp ngực bà chán chê rồi, giờ chỉ vì cái đồ lót mà luống cuống à. Định tỏ ra ngây thơ hả. A?」
「Này đồ ngốc, đừng bắn, đừng bắn!」
「Mày còn gọi bà là ngốc nữa thì liệu hồn!!」
「Ngốc là ngốc...... khoan, đừng có bắn. Nhìn chỗ khác cũng được chứ sao. Đáng lẽ cô mới là người phải xấu hổ chứ.」
「Giờ này còn xấu hổ cái gì. Hồi chưa biến thân mày chả bóp ngực tao rồi còn gì.」
「Chuyện nào ra chuyện đó. Tôi đang là con trai mà!」
「Thế thì tao là con gái!」
Nút kích nộ của Akane nằm rải rác khắp nơi, hình như tôi lại vô tình ấn vào rồi. Chắc chả ai dám cố tình ấn đâu.
Tôi đưa hai tay che trước mặt. Cứ đà này là bị bắn thật mất.
「Bớt bạo lực đi. Chết người thì làm thế nào.」
「Kämpfer đời nào chết lãng xẹt thế.」
「Dù là vậy......」
「Vậy thì biến thành con gái đi!」
「Bây giờ tôi là con trai!」
Đúng lúc đó, Shizuku lại chen vào.
「Natsuru, biến thân đi.」
「Sao lại thế.」
「Hả?」
「Thế mới chiến đấu được.」
「Tản ra!」
「Tới đấy.」
Người nói cũng là Shizuku.
Ánh mắt Shizuku đã rời khỏi chúng tôi từ lâu. Gương mặt cô hướng về phía bức tường bên kia mặt nước đang gợn sóng tĩnh lặng.
Trong bóng tối lờ mờ, có thứ gì đó lóe sáng. Đồng thời mặt nước bị đạp tung, lao về phía này.
Tiếng của Shizuku. Akane và Mikoto nhảy sang hai bên. Tôi trong lốt đàn ông là chậm chạp nhất.
Vút một tiếng, một vệt bạc xé gió lướt qua.
Thứ đó nhắm vào Shizuku, nhưng cô ấy đã né được trong gang tấc.
「Chà, quả nhiên là Hội trưởng.」
Kẻ tấn công là Kämpfer Trắng, Nakao Sayaka.
Vũ khí là một thanh kiếm dạng Saber (kiếm lưỡi cong). Cú đạp đà rất nhanh và đường kiếm cực kỳ sắc bén. Shizuku né được.
Shizuku đã chuẩn bị sẵn dao găm trên hai tay.
「Chậm hơn tôi tưởng đấy.」
「Chị dự đoán được đòn tấn công sao. Đầu óc chị nhanh nhạy thật.」
「Định chia cắt chúng tôi ra để xử từng người một à?」
「Đại loại vậy. Thật ra tôi chỉ định đấu với mỗi Kondō-san thôi.」
「Hả, tớ á!!」
Mikoto ngạc nhiên. A, nhắc mới nhớ, cô ta chỉ định thả mỗi nhỏ này xuống hồ bơi thôi mà.
Người bạn thanh mai trúc mã của tôi hiện lên vẻ mặt phẫn nộ, triệu hồi thanh Nhật Luân Kiếm.
「Mục tiêu của cô là cái gì của tớ!? Tiền xu đào được từ đáy sông Now? Cái bình gốm lén mang ra từ di tích Trung Á!? Hay là cái đầu mũi tên thời La Mã tìm thấy ở xứ Wales, bỏ qua cho tớ đi!」
Mày mang mấy thứ đó ra ngoài à. Bị tóm đấy.
Sayaka thủ thế lại thanh Saber.
「Tôi không hứng thú với mấy cái di vật cũ rích đâu.」
「Nếu chỉ có Kondō-san thì dễ đánh hơn, nhưng đành chịu vậy. Dù sao cũng bị ra lệnh phải đối phó mà.」
「Ai ra lệnh!?」
「Mọi người biết rồi còn gì.」
Lúc này, có lẽ cùng một cái tên hiện lên trong đầu tất cả chúng tôi. Sakura-san?
Sayaka không trả lời.
「Dù sao thì cũng mong các người gục tại đây cho.」
「Đừng có đùa!」
Mikoto hét lên.
「Cô chết đi!」
Mikoto vung thanh Nhật kiếm chém tới. Như để thể hiện tính cách đại khái của mình, cô nàng đánh theo kiểu dùng sức mạnh.
Sayaka né được. Không phải dễ dàng gì. Mikoto dùng sức mạnh nên tốc độ cũng rất nhanh.
Sayaka không đỡ bằng Saber. Chắc cô ta nghĩ nhỡ đâu kiếm gãy thì sao. Cô ta bước ngang (side-step). Một phần quần áo bị rạch toạc, nhưng cô ta không bận tâm. Rồi cô ta xoay người, đâm mũi kiếm Saber về phía ngực Mikoto.
Mikoto dùng sống kiếm hất lên. Định cứ thế bổ xuống đầu đối thủ.
Mũi kiếm bị đánh bật ra.
Thứ hất nó sang một bên là kiếm của Shizuku. Con dao găm gắn xích nhắm chính xác vào thanh Saber.
Mikoto và Sayaka đang ở cự ly nguy hiểm. Ngay khoảnh khắc nghĩ rằng không kịp né, thì thanh Saber đã bị đánh bật đi.
「Ái chà, Hội trưởng là người thích lấy thịt đè người sao?」
「Có thể đừng đánh một chọi một mãi được không.」
「Lợi thế quân số thì phải tận dụng chứ.」
「Không thích đâu.」
Chẳng biết từ lúc nào, Akane cũng đã chĩa súng. Tức là Sayaka vừa phải cận chiến với Mikoto, vừa phải đấu tầm xa với tôi (nếu biến thân), Shizuku và Akane. Sayaka lùi lại từng chút một.
「......Nghe nói là một chọi một nên tôi mới mai phục, xem ra Yamakawa-san thất bại rồi nhỉ.」
「Cô ta làm cũng khá đấy chứ.」
Shizuku nói. Hai tay vẫn cầm dao găm.
「Ngược lại, tôi có rất nhiều điều muốn hỏi cô đây.」
Sayaka lắc đầu.
「Tôi từ chối.」
「Có thể đừng tưởng tượng mấy thứ kỳ quặc được không.」
「Hội trưởng có vẻ giỏi tra tấn lắm nên tôi xin kiếu.」
Cái này thì ấn tượng của Sayaka đúng rồi đấy. Tôi cũng thường nghĩ Shizuku rất hợp làm nữ cai ngục trong trại tập trung.
「Ở Ủy ban Thư viện thi thoảng cũng có chủ đề này. Rằng Hội trưởng có phải là S (Sadist) hay không.」
Nhắc mới nhớ cô này là ủy viên thư viện. Cô ta không chịu lại gần Shizuku.
「Tôi sẽ cắt giảm ngân sách đấy...... Trước mắt, cô phải đi cùng chúng tôi.」
「Tôi sẽ dùng vũ lực đấy.」
「Cái đó tôi cũng không thích. Xin phép thất lễ tại đây.」
Vừa dứt lời, Sayaka nhảy bật ra phía sau.
Akane lập tức nổ súng, nhưng đạn chỉ xuyên qua không khí.
Hơn nữa vừa mới lặn xuống, cô ta đã bay vọt lên như cá chuồn, tiến về phía đối diện. Sức bật đó cũng đáng nể thật, nhưng việc cô ta nhảy thẳng vào trong dòng nước còn đáng ngạc nhiên hơn.
Cũng không có thời gian để mà ngẩn ngơ. Bóng dáng Sayaka đã biến mất về phía bên kia bức tường.
「Chết tiệt. Chạy mất rồi.」
Akane đá mạnh xuống sàn đầy vẻ cay cú. Shizuku thì không có vẻ gì là thất vọng lắm.
「Đành chịu thôi. Cô bé đó có vẻ cũng không định chiến đấu nghiêm túc lắm.」
「Thì bên này đông hơn mà.」
「Mà này, Nakao-san cư xử lịch thiệp cứ như tiểu thư ấy nhỉ. Giá mà lúc làm ủy viên thư viện cô ấy cũng giữ nguyên như thế.」
「Không thể nào. Bảo tôi làm công việc quầy thư viện với bộ dạng này thì khác nào bảo chết đi.」
Nếu một người phụ nữ như chó dại mà phụ trách cho mượn sách, mọi người sẽ sốc lắm đây. Chắc chỉ có mấy tên khổ dâm (M) như Higashida Mikihito là sướng thôi.
Akane lườm tôi một cái.
「Chuyện đó sao cũng được. Này Natsuru, tại sao mày cứ đứng thộn mặt ra đó thế hả.」
「À ừ thì......」
「Muốn bị bắn nát đầu lắm à.」
「Thôi đi. Tại tôi chưa biến thân mà.」
Cơ thể người thường thì làm sao chống lại Kämpfer được.
「Sao không biến thân!」
Akane nổi cáu dí súng vào tôi. Đã bảo dừng lại đi mà.
「Nguy hiểm lắm biết không!」
「Không làm thế thì không đối phó được đâu.」
Shizuku nói với tôi bằng giọng bình tĩnh.
「Tranh thủ bây giờ, biến thân đi.」
「......Vẫn còn đánh nhau à.」
「Đương nhiên rồi. Giờ mới là màn chính.」
Shizuku nói một điều hiển nhiên mà không ai có thể phản bác.
Theo chỉ thị của Shizuku (những lúc thế này, cô ấy luôn nắm quyền lãnh đạo), chúng tôi sẽ đi thám thính khu vực Sayaka vừa biến mất. Tôi đã biến thân thành con gái. Để đề phòng.
Vì không có đường sang phía đối diện, chúng tôi đành phải xuống nước lần nữa. Giờ là Kämpfer rồi nên tâm lý cũng thoải mái hơn lúc là con trai.
Leo lên nền bê tông phía đối diện. Chỗ này chỉ rộng chừng hai chiếu tatami.
「Ở đây có cái cửa này.」
Đúng như Shizuku nói, có một cánh cửa kim loại. Trong bóng tối cần phải nheo mắt mới thấy, nhưng chỗ này chỗ kia rỉ sét loang lổ, trông cũ nát.
「Đi thôi.」
Shizuku nói. Tôi vội vàng ngăn lại.
「Khoan đã. Nhỡ có ai mai phục thì sao.」
「Không có đâu. Nếu có thì nãy đã xông ra rồi. Nếu thất bại trong chiến đấu thì thường sẽ rút lui một khoảng xa. Dù có mai phục thì cũng phải ở tít đằng trước.」
Tôi nghi ngờ không biết có thật không, nhưng Shizuku đã thản nhiên kéo cửa.
Quả nhiên không có ai. Thay vào đó là một hành lang dài hẹp.
Đầu mũi tôi cảm thấy lạnh lạnh. Ngước lên trên, những giọt nước đang nhỏ xuống.
Trên trần nhà có những đường ống lộ thiên, nước dường như đang nhỏ ra từ đó. Hành lang ẩm ướt, độ ẩm rất cao. Chắc là tại cái này.
Mấy đường ống to nhỏ khác nhau chạy thẳng về phía cuối hành lang. Nhắc mới nhớ, tôi từng đi ở một nơi tương tự thế này rồi. Chỗ Kämpfer Trắng ẩn nấp ấy.
「Bên trong nhỉ.」
Shizuku bước đi mà không đợi trả lời. Chẳng còn cách nào khác, chúng tôi cũng đi theo.
Trong số chúng tôi, Mikoto có vẻ hứng thú nhất. Nhỏ này cực kỳ yêu thích các công trình kiến trúc, nhất là di tích.
「Hẹp thế.」
Tôi nói. Mikoto đáp lại vẻ chán nản.
「Chật hẹp cái gì, tớ đang nói diện tích khuôn viên ấy. Chẳng phải rộng hơn cả khuôn viên nhà Sakura-san sao? Tớ từng thám hiểm di tích ngầm thế này ở Mexico rồi.」
「Chỗ đó thế nào?」
「Giáo từ trên rơi xuống, suýt nữa tớ biến thành xiên que.」
Nói gở mồm.
Đúng như Mikoto nói, hành lang kéo dài khá sâu vào trong. Chắc là lấn sang cả biệt thự của nhà khác hay đường xá gì đó rồi. Làm sao mà xây được nhỉ.
「Có vẻ đã tồn tại từ khá lâu rồi.」
Người phát ngôn là Shizuku. Cô ấy hỏi ý kiến Mikoto.
「Thấy sao?」
「Ưm, không đến mức mấy trăm năm, nhưng có vẻ cũng lâu rồi đấy. Bê tông vùng này nhìn mấy chỗ nối thấy lạ lạ, lại còn xuống cấp theo thời gian, chắc là mở rộng từ một cơ sở ngầm có sẵn nào đó chăng.」
「Ai biết.」
Mikoto trả lời trôi chảy. Không chỉ đi soi di tích mà còn am hiểu cả kiến trúc hiện đại à. Theo một nghĩa khác với Shizuku, nhỏ này cũng sâu không lường được.
「Biết được bao lâu rồi không?」
「Chắc cũng ngót nghét năm mươi năm rồi.」
「Từ xưa thế cơ à.」
Tôi buột miệng thốt lên.
「Khu vực này được quy hoạch bài bản là từ sau chiến tranh mà nhỉ?」
「Có khi cơ sở này đã có từ trước chiến tranh rồi. Sau này mới mở rộng ra cũng nên.」
「Tại sao lại làm thế chứ.」
「Kẻ rảnh rỗi nào làm vậy nhỉ.」
「Rảnh rỗi? Chưa chắc đã là con người đâu.」
Câu nói của Shizuku làm tôi nghẹn lời. Cô ấy tiếp tục, 「Moderator chưa chắc đã là con người, và ngay cả việc chúng ta có thể biến thân cũng đã nằm ngoài phạm vi công nghệ rồi.」
Điều đó hoàn toàn đúng.
Vì chuyện xảy ra với chính mình nên đành phải tin, chứ nếu người khác nói ra chắc tôi nghi ngờ họ mất trí rồi. Công nghệ thế này, con người làm sao có được.
Cho nên kẻ khiến tôi ra nông nỗi này là người ngoài hành tinh...... nghĩ thế thì hơi đơn giản quá. Không, nếu không phải người của hành tinh này, thì coi tất cả là người ngoài hành tinh cũng được.
「Hội trưởng nghĩ sao??」
「Vẫn chưa có gì cả.」
「......Cảm tưởng của Shizuku thế nào?」
Hỏi một câu chưng hửng.
「Chỉ thế này thì chưa biết gì đâu. Có những thứ gì, cái gì sẽ xuất hiện...... chắc từ giờ mới thấy được.」
「Ở đoạn nào.」
「Xem nào. Từ đoạn này.」
Cô ấy chỉ vào bức tường. Ở đó có một cánh cửa.
「Từ bao giờ......」
Tôi lẩm bẩm. Một cánh cửa tồi tàn như thể ván ép được sơn màu lên. Cái này cũng nhuốm màu thời gian rồi.
「Mở nhé.」
Shizuku vừa đặt tay lên nắm cửa định kéo, cánh cửa đã tự bung bản lề và đổ sập xuống.
Dù không khóa thì cũng mở được mà.
Đương nhiên bên trong tối om. Lúc nãy còn có đèn khẩn cấp, nhưng ở đây chẳng có gì cả.
Akane càu nhàu.
「Chả thấy cái quái gì cả.」
「Này Natsuru, làm gì đi chứ.」
「Làm được gì đâu. Đèn pin cũng chả có.」
「Con ngốc này. Mày là pháp sư còn gì.」
Akane xoay ngón tay ở thái dương.
「Thì sao.」
「Đốt cháy cái gì đó quanh đây là được chứ gì.」
Kể cũng đúng. Nhưng thừa nhận ngay thì cũng hơi cay.
Tôi phớt lờ con ả đang gào lên "Tên khốn, đồ chó này", tiến lại gần cánh cửa đã đổ. Đúng như tôi nghĩ, là đồ gỗ. Xuống cấp và bong tróc khắp nơi. Tôi thò tay vào chỗ nứt, dùng chân giữ và bẻ gãy. Một ngọn đuốc tạm thời.
「Nên quấn vải hay cái gì vào đi.」
「Mời đi trước.」
Mikoto nói, nhưng tôi không muốn dùng quần áo. Đang ướt mà. Tôi hướng lòng bàn tay vào đầu mảnh gỗ, phóng lửa.
Châm lửa. Oa sáng quá. Chỉ chiếu sáng được xung quanh mình thôi nhưng cũng đủ thay đèn pin rồi.
「......Cái gì đây.」
Chúng tôi bước vào trong phòng.
Shizuku nói. Vâng vâng.
Tôi buột miệng thốt lên.
Mấy mảnh vỡ của bàn ghế cũ, hay chai lọ lon hộp cũ kỹ thì thôi không nói. Nhưng lẫn trong đống đó, rải rác những thứ mà theo một nghĩa nào đó chúng tôi đã quá quen mắt.
Bên trong khá rộng, trần không cao lắm. Và trên sàn nhà vương vãi đủ thứ đồ.
「Tàn tích của...... Thú Nội Tạng nhỉ.」
Shizuku cúi xuống.
Cô ấy nhặt lên một cái chân của thú nhồi bông. Bông bên trong đã mục nát, chạm vào là rсыпа lả tả.
Bên trong căn phòng gần như có thể gọi là xưởng sản xuất Thú Nội Tạng. Những con Thú Nội Tạng mà tôi thậm chí còn chẳng biết tên vì quá hiếm (maniac) đang nằm lăn lóc. Nói không có chỗ đặt chân thì hơi quá, nhưng cũng gần như vậy.
Không chỉ có những con nguyên vẹn (?), mà còn có nhiều thứ không phân biệt được với rác.
「Oa, giống di tích ngầm ở Peru ghê.」
Mikoto nói những điều chỉ mình cô ấy hiểu.
「Họ làm công việc may vá ở đây sao.」
Người trả lời là Shizuku.
「Tôi không nghĩ vậy.」
「Không có máy khâu chuyên dụng cho thú nhồi bông. Chắc là mua đồ bán sẵn rồi mang tới đây thôi.」
「A, phòng thì cũ mà Thú Nội Tạng thì không cũ đến mức đó nhỉ.」
「Bị mục nát là do ngấm nước đấy. Chỗ này chắc bị dột mưa rồi.」
Tôi kiễng chân giơ cao ngọn đuốc. Lờ mờ thấy trên trần nhà có vết ố.
Shizuku nói giọng pha chút cười cợt.
Mikoto dùng từ ngữ khó hiểu.
「Thu thập toàn Thú Nội Tạng thế này để làm gì nhỉ. Họp chiến lược bán hàng?」
「Dám bán những món đồ mà ai cũng đã từ bỏ ý định bán, cũng dũng cảm đấy chứ.」
Shizuku thận trọng bước đi trong phòng. Mấy con Thú Nội Tạng chất đống rơi xuống vài con.
「Câu hỏi hay đấy. Nếu không có ai đó có ý chí thực hiện, thì không thể làm chuyện này được.」
「Một dạng kho chứa...... hay cơ sở thí nghiệm chăng.」
「Thí nghiệm cái gì?」
Là tôi hỏi.
「Hả?」
「Thu thập mấy con thú nhồi bông lòi ruột gan ra thì làm được cái tích sự gì chứ.」
「Thí nghiệm cho chúng nói chuyện thì sao.」
「Biết đâu đây là cơ sở để tạo ra Người Đưa Tin (Messenger) đấy.」
Shizuku nói nhẹ bẫng, nhưng tôi thì cứng họng.
Thí nghiệm cho nói chuyện, tức là thổi hồn vào thú nhồi bông chứ gì. Thành phẩm là Hổ Thắt Lưng và lũ ồn ào kia.
Nếu lời Shizuku nói là thật, thì đám Thú Nội Tạng ở đây là những vật chứa trước khi được nạp linh hồn. Chúng có thể nói chuyện bất cứ lúc nào. Híiii.
Cảm giác rờn rợn, tôi lùi lại phía sau. Thậm chí tôi còn cảm thấy như bọn chúng sắp đứng dậy tấn công mình.
「Không sao đâu, chỉ là thú nhồi bông cũ thôi mà.」
Shizuku nói vậy, nhưng bình thường chúng đã lòi nội tạng hay hộc máu mồm rồi. Sợ hãi cũng là điều dễ hiểu thôi.
Mikoto đang đi loanh quanh ngắm nghía. Quả nhiên người phụ nữ có thần kinh bằng titan và người đi khắp các di tích trên thế giới thì khác hẳn. Tôi vừa sợ vừa nhìn quanh phòng. Shizuku vừa đi vừa suy nghĩ, Mikoto thì vui vẻ.
Chỉ có Akane là đang đứng ngẩn ngơ ở gần lối vào.
「Này, sao thế.」
「Không có gì.」
「Hiếm nhỉ. Không làm ầm lên à.」
Nghe tôi nói, cô ta chỉ liếc mắt nhìn.
Đây là tình huống mà có hét lên tởm lợm rồi xả súng cũng không có gì lạ.
「Bắn cũng được đấy. Nếu thích thì tao bắn vào mắt mày nhé. Tao sẽ biến mày thành Horatio Nelson.」
Nói cái gì thế không biết. Đúng là người phụ nữ nguy hiểm.
Nghe thế này thì vẫn là phiên bản Chó Điên mọi khi, nhưng hơi hiếm thấy. Trông như đang suy nghĩ điều gì đó. Chó mà trầm tư suy nghĩ thì chắc định thống trị Trái Đất sau khi loài người diệt vong đây.
Chắc lại định truyền thụ bí kíp xả súng ngoài đường công cộng mà không bị gọi cảnh sát chứ gì. Mấy cái kỹ thuật đó biết cũng chả để làm gì đâu.
Có tiếng Shizuku từ bên trong. Chắc là vậy rồi.
「Không có gì đáng kể nhỉ. Toàn là thú nhồi bông.」
Mikoto đang vẫy tay.
「Đằng này cũng có cửa này.」
Tôi lẩm bẩm.
Chúng tôi lại gần. Lần này cũng là một cái cửa làm bằng gỗ, trông cũng tàn tạ không kém. Shizuku đặt tay lên nắm cửa.
「Càng lúc càng giống phòng nghiên cứu rồi nhỉ.」
「Không biết bên kia có quái vật không rõ lai lịch gì không ta.」
Mikoto nói một câu thừa thãi.
「Nếu tỏ ra sợ hãi mà được lợi lộc gì thì tôi sẽ làm.」
「Vui thì tốt hơn chứ. Shizuku cũng không sợ nhỉ.」
「Con gái thì phải sợ hơn chứ nhỉ.」
「Tớ thì thấy mấy cái này cứ rần rần trong người ấy.」
Quả nhiên tôi không biết cái tình huống đó. Đại khái tôi chưa từng nghe thấy cô nàng này hét lên "Kyaa" khi thấy gián hay rết bao giờ.
Đây là dữ liệu từ cái "Hội xin được Sangō-sama chửi mắng", nghe đâu cô ấy chưa từng giật mình hay la hét. Côn trùng hay bò sát đều bình thường. Ngay cả bóng tối cũng không sợ, cứ phăm phăm đi vào những chỗ người ta thường tránh vì lý do an ninh. Đám trong "Hội xin được Sangō-sama chửi mắng" lại rần rần vì điểm đó, và nói rằng "Muốn được Shizuku-sama chửi mắng bằng giọng trầm ngay sát bên tai".
Biến thái đúng là thâm sâu khó lường.
Trong lúc tôi đang nghĩ vẩn vơ, Shizuku đã mở cửa. Căn phòng bên kia cũng tối không kém gì bên này.
Cũng ẩm ướt y như vậy, còn có cả mùi nước. Chỗ này trần nhà cũng bị dột sao.
「Natsuru, đuốc.」
「Tuân lệnh...... a.」
Lửa sắp tắt rồi. Mảnh gỗ cũng ngắn đi.
Tôi quyết định quay lại lấy thêm vật liệu. Cánh cửa hỏng lúc nãy chắc là được.
「Đợi chút nhé.」
「Nhanh lên đấy.」
Không cần nhắc tôi cũng làm mà.
Quay lại. Lại phải băng qua đống thú nhồi bông kia.
「Tao cũng đi.」
Akane nói, chắc là do ngẫu hứng thôi. Một mình tôi cũng làm được việc này. Dù vậy tôi cũng không ngăn cản, và cũng chẳng phải chuyện đáng để ngăn cản. Không biết đó là may mắn hay xui xẻo nữa.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cùng với tiếng ầm vang, trần nhà đột ngột sập xuống.
0 Bình luận