Tập 10

Chương 01 【Harakiri Tora】

Chương 01 【Harakiri Tora】

Chương 1: 【Harakiri Tora】

Tôi nghĩ rằng mình có lẽ sắp chết đến nơi rồi. Nếu hỏi ai chết, thì đó là tôi, còn hỏi tại sao chết, thì là vì tôi vừa gặp phải những chuyện "như muốn lấy mạng người ta".

Tôi, Senō Natsuru, vốn là một nam sinh trung học năm hai bình thường, định bụng sẽ học hành bình thường, tốt nghiệp bình thường, vào một trường đại học bình thường trong cái thời đại ai cũng vào đại học này, rồi trở thành một công chức hay gì đó.

Thế nhưng thực tế lại ép tôi trở thành một tồn tại gọi là Kämpfer, buộc phải chiến đấu trong hình hài con gái. Chiến đấu thì dĩ nhiên có nguy cơ tử vong, đây chính là mầm mống của mọi rắc rối.

Tuy nhiên, cái gọi là "suy nghĩ muốn chết" thật sự không phải chuyện đó. Chẳng hiểu thế nào mà tôi lại bị con gái tỏ tình.

Dù sao thì, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được con gái tỏ tình. Bình thường là thế mà. Tôi cứ tưởng chuyện tỏ tình là do con trai làm. Không, thật ra tôi cũng có một người con gái mà tôi dự định sẽ tỏ tình vào một ngày nào đó, nhưng trước hết, việc bản thân tôi được tỏ tình là điều không thể tin nổi. Chuyện đó cứ như truyền thuyết đô thị vậy. Với tôi, đây là tình huống đảo lộn trời đất, là sự lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời.

......A, chắc bây giờ các bạn đang ngán ngẩm lắm nhỉ. Chắc các bạn nghĩ "chỉ là được tỏ tình thôi mà cũng phiền não sao". Nhưng với tôi, được tỏ tình đúng là truyền thuyết đô thị. Giống như Người Tuyết Yeti vậy. Yeti không sống ở thành phố đâu.

Ấy thế mà, đùng một cái tôi lại được tỏ tình. Hơn nữa còn là hai người.

Một người là Kondō Mikoto. Bạn thanh mai trúc mã của tôi. Dù là nữ sinh trung học nhưng cô ấy là phiên bản nữ của Indiana Jones, bay nhảy khắp thế giới, làm mấy chuyện như một kẻ phiêu lưu mạo hiểm. Thời mẫu giáo, cô ấy nghịch ngợm quá mức, cứ như tràng pháo nổ không có điểm dừng, nhưng bây giờ thì đã trở nên xinh đẹp hơn nhiều. Mà, cái sự "xinh đẹp" này là theo chủ quan của tôi thôi.

Vì là bạn thanh mai trúc mã nên tôi chẳng có chút tình cảm yêu đương nào, thế mà lại bị tỏ tình. Nghe đâu... phía bên kia thích tôi...... thì phải.

Tôi không biết cô ấy nghiêm túc đến mức nào. Nói không biết thì cũng hơi kỳ, nhưng vừa nói xong cô ấy đã bỏ chạy mất biến. Cô ấy thường xuyên bị bọn buôn lậu ma túy truy đuổi và rượt bắt, nên có lẽ cô ấy tưởng mình đã tỏ tình xong rồi chăng? Hay là tôi đã hiểu lầm?

Nhưng vì cô ấy nói kiểu "hãy trả lời tớ sau", nên tạm thời chắc chưa sao.

Bên này thì bị tỏ tình bất ngờ nên kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Mikoto cũng chỉ làm cho nỗi phiền muộn của tôi bị trì hoãn lại mà thôi.

Và còn một người nữa. Đối với tôi, chuyện này còn nghiêm trọng hơn. Không ngờ Hội trưởng Hội học sinh của Học viện Seitetsu chúng tôi, Sangō Shizuku, cũng đã tỏ tình.

Như mọi người đã biết, tôi rất ngại đối phó với Shizuku. Nói thẳng ra là không hợp. Cô ấy là một siêu Hội trưởng Hội học sinh văn võ song toàn, vừa xinh đẹp lại thông minh, nhưng chẳng hiểu sao không làm trái tim tôi rung động. Cảm giác cứ như một con búp bê được tạo ra từ đồ họa CG vậy, không có cảm xúc thực.

Thế mà Shizuku dường như chẳng quan tâm đến hoàn cảnh của tôi, cứ như thể cô ta muốn nói: "Vì tôi thích cậu nên cậu hãy yêu tôi đi". Chuyện quái gì vậy? Tôi cảm thấy cực kỳ vô lý, các bạn có thấy thế không? Trong tình yêu, chẳng phải cảm xúc của cả hai phía đều quan trọng sao?

Nhưng mà, tôi đã vô cùng hoảng loạn, và rốt cuộc Shizuku cũng nói: "Trả lời sau cũng được". Dù đã thoát chết trong gang tấc, nhưng cô ta lại chốt hạ bằng kiểu "khi nào xong việc nhất định phải trả lời", nên đây chẳng qua chỉ là hoãn thi hành án tử hình mà thôi. Không biết có ân xá không nữa.

Thế nào, giờ thì các bạn hiểu tại sao lòng tôi lại u ám rồi chứ. Kẻ nào mắng tôi là "tên sướng đời" thì hãy đặt mình vào địa vị của tôi đi. Tôi sẵn lòng đổi chỗ ngay đấy.

Thế là, mấy ngày hôm nay, tôi đến Học viện Seitetsu với tâm trạng vô cùng u ám. Nghĩ đi nghĩ lại, đi học ở ngôi trường mà Shizuku làm Hội trưởng chẳng khác nào vừa hát vừa bước vào hang hổ.

Dạo gần đây tôi toàn đi học trong hình dạng con trai. Vì nếu giữ nguyên hình dạng con gái thì có thể sẽ chạm mặt Mikoto.

Bình thường tôi cũng phải ghé qua khu nữ sinh, nên tôi hiếm khi ở trong lớp. Nhờ vậy mà tôi nhận được lời nhận xét từ cậu bạn cùng lớp Higashida: "Dạo này mày nghiêm túc ghê nhỉ."

Mặc dù được khen cũng tốt thôi nhưng được tên này khen thì tôi chẳng thấy vui vẻ gì.

Ở giữa đám con trai khiến cảm giác u uất vơi đi đôi chút. Hay là tôi chuyển sang làm gay nhỉ? Nhưng ý nghĩ đó đã bị dập tắt hoàn toàn khi Higashida bắt chuyện với tôi sau giờ học.

"Senō. Thứ Bảy ngày mai, rảnh không?"

"Thứ Bảy à."

Higashida nở nụ cười mà chỉ mình cậu ta cho là sảng khoái về phía tôi. Ừm, ghê quá. Mấy chuyện gay gủng gì đó dẹp hết đi.

Thấy tôi chưa trả lời, cậu ta lại hỏi.

"Có việc gì à?"

"Không có gì đặc biệt."

"Vậy thì đừng có làm bộ nữa."

"Senō đằng nào chẳng ở nhà xem tivi. Bọn Hanzawa đang tính rủ đi karaoke đấy. Đi đi."

"Tao không đi đâu."

Tôi làm mặt khó đăm đăm.

"Đằng nào cũng là kiêm luôn buổi họp của cái Hội Nghiên cứu Mỹ nhân gì đó chứ gì. Tao nghe bọn mày bàn tán về thần tượng chán rồi."

Higashida là chủ tịch của câu lạc bộ ngầm "Hội Nghiên cứu Mỹ nhân". Mang tiếng là phi pháp nhưng ở Seitetsu nó lại có lịch sử khá lâu đời. Hoạt động chủ yếu là chụp ảnh con gái rồi hí hửng với nhau, một câu lạc bộ có hại hay vô hại cũng chẳng rõ. Vì nhiều lý do mà cái chức đó từng bị tước bỏ, nhưng tôi chưa từng tham gia buổi họp nào nên cũng không rõ lắm. Và nếu là Higashida với Hanzawa, thì tôi chẳng hiểu sao lại bị tôn lên làm cố vấn đặc biệt của cái hội đó.

Chắc chắn chủ đề lại xoay quanh mấy chuyện đó thôi.

Nhưng Higashida lắc đầu.

"Không, định rủ mấy đứa trong lớp đi chơi thôi. Cả Nakahama với Mori cũng đến."

Đều là tên bạn cùng lớp cả.

"Hiếm thấy nhỉ. Higashida lúc nào cũng chỉ nói chuyện con gái, còn Nakahama thì ghét chủ đề về gái gú mà."

"Thế nên mới định đi chơi mà không bàn chuyện đó. Sao hả?"

Điều này khiến tôi hơi dao động. Nếu bỏ qua chuyện Hội Nghiên cứu Mỹ nhân thì Higashida (có lẽ) là một gã tốt. Dù bỏ cái đó đi thì cậu ta chẳng còn lại gì mấy. Nhưng tôi không ngờ cậu ta lại nói ra những lời như vậy.

Tôi hỏi thử: "Sinh nhật ai à? Không phải tao đâu nhé."

"Hả?"

"Không phải à. Chỉ là đi chơi bình thường thôi."

"Vậy sao."

"Thêm nữa là Hanzawa bảo trông Senō có vẻ mệt mỏi, nên rủ đi cho khuây khỏa."

"......Trông tao thế à?"

"Mori cũng bảo thế đấy. Thằng đó cuồng tâm linh mà. Nó bảo nhìn thấy ngọn đèn sinh mệnh của Senō đang nhỏ dần."

"Đừng có nói gở."

"Nghe bảo tắt là chết đấy."

"......Ngọn đèn sinh mệnh là cái quái gì?"

Tôi càu nhàu. Higashida tiếp tục:

"Theo Mori thì Senō lúc nào cũng làm cái mặt như đưa đám, nhưng sắp tới sẽ còn thê thảm hơn. Nghe bảo đời mày đang xuống dốc đấy. Sắp tới sẽ gặp chuyện chẳng lành."

"Vì thế bọn tao mới bàn nhau là phải động viên mày một chút."

"Trong lớp mình đang có trào lưu lấy tao ra làm trò hề à?"

Chuyện này chẳng biết là tốt hay xấu nữa. Tạm thời thì mặt Higashida trông khá nghiêm túc.

Công nhận là tôi ngạc nhiên thật. Một Higashida lúc nào cũng chỉ nghĩ đến gái gú và đám bạn cùng lớp lố nhố lại lo lắng cho tôi. Chắc mặt mũi tôi trông thảm hại lắm.

Có lẽ đây là lúc nên cảm kích tình bạn. Nhưng tôi cũng có cảm giác như bị xỏ xiên một cách khéo léo. Hơi bực mình.

"Tại sao."

"A—...... Tao cũng muốn đi, nhưng chắc không được rồi."

"Tao có hẹn trước rồi."

Thực ra thứ Bảy ngày mai tôi đã có một việc quan trọng. Vì thế vụ karaoke với nhóm Higashida, dù muốn đi cũng không đi được.

"Xin lỗi nhé. Để lần sau."

"Này này. Mất hứng thế."

Tôi giơ nhẹ một tay lên tạ lỗi.

"Vậy hẹn lần sau nhé," Higashida nói. Lần karaoke tới tôi sẽ cố gắng đi.

Tôi bắt đầu đi về nhà. Cảm giác lâu lắm rồi mới về sớm thế này.

Tôi đi bộ thong dong một mình. Thở hắt ra một hơi. Thứ Bảy ngày mai có thể sẽ là bước ngoặt của cuộc đời tôi...... nói thế thì hơi quá. Nhưng cũng không thể chủ quan được.

Câu chuyện ngày mai là tôi sẽ đến thăm nhà của thần tượng đời tôi, Sakura Kaede-san.

Nói về Sakura-san, cô ấy là một thiên sứ dịu dàng, nhu mì. Một người đẹp như vậy lại là bạn thanh mai trúc mã của Shizuku, thật khiến người ta muốn thán oán ông trời bất công, nhưng chuyện đó cứ để sang một bên. Cô ấy khác với Mikoto, rất đáng yêu; khác với Shizuku, lời nói không có gai nhọn; và khác với Shizuku, cô ấy có......

Chúng tôi đã được mời đến nhà của Sakura-san. Bình thường thì khi đến nhà con gái, đây chắc chắn phải là tín hiệu để cầu hôn rồi, nhưng Shizuku có vẻ không nghĩ thế. Và tôi cũng hơi nghi ngờ.

Mấy ngày nay tôi cứ suy nghĩ luẩn quẩn về chuyện tỏ tình và chuyện đến nhà Sakura-san. Chắc sẽ có người bảo bộ không còn ai khác sao, nhưng không. Ngoài ra chỉ còn cái tivi để trốn tránh hiện thực thôi.

Việc một người như vậy nói "Hãy đến nhà mình nhé" là có ý gì đây?

Tuy nhiên, dạo gần đây Sakura-san đôi khi có những hành động như thay đổi nhân cách. Những lúc đó, sự thật là cô ấy cũng hơi đen tối một chút. Dùng từ "hơi đen tối" cũng là một cách diễn đạt kỳ lạ.

Dĩ nhiên tôi cố gắng gạt bỏ mọi phán đoán để duy trì "hình tượng Sakura-san xinh đẹp", nhưng cũng không thể chối bỏ sự thật.

Mikoto, Shizuku, rồi Sakura-san. Chà chà, xung quanh tôi ồn ào thật đấy. ......Khoan, quên mất một người rồi. Akane đâu rồi?

Akane không nằm trong "nhóm gây phiền não cho tôi". Đương sự không biết, nhưng kết quả là cô ấy trở thành sự tồn tại duy nhất khiến tôi thấy nhẹ nhõm. Khi còn trong hình dạng con trai, tôi thậm chí đã định đến thư viện chỉ để gặp cô ấy. Dù cuối cùng không đi.

Đang nghĩ nếu là Akane thì chắc có thể than vãn đôi chút, bỗng nhiên có tiếng gọi.

"Natsuru-san."

"Vâng."

Đó không phải là...... Akane. Chủ nhân của giọng nói trong trẻo này chỉ có một người.

Tôi quay lại. Sakura-san đang đứng đó.

Sakura-san mỉm cười. Cô vẫn xinh đẹp như mọi khi nhỉ.

"Mình đi tìm cậu mãi. May quá."

"Tìm tớ á?"

Một nụ cười thực sự sảng khoái. Không hề có chút biểu cảm thèm thuồng liếm mép nào như hồi nọ.

Học viện Seitetsu chia thành khu nam và khu nữ nên không ủng hộ việc nam nữ giao du. Đây là do áp lực từ các cựu học sinh hơn là sách lược của giáo viên, kiểu "không được cho phép bọn đàn em làm những điều chúng ta bị cấm". Đúng là những tiền bối hẹp hòi.

Vì thế, những học sinh lén lút hẹn hò thường tận hưởng thời gian gặp gỡ bên ngoài trường hơn là trong trường. Sakura-san chắc cũng đợi hết giờ học mới ra ngoài, chứ không phải tự trọng gì đâu.

"Natsuru-san, mình nghĩ có khi cậu quên rồi cũng nên."

"A, cậu quên thật đấy à?"

"À ừm, chuyện gì cơ?"

Cô ấy phồng má lên. Sakura-san làm thế trông hợp thật.

"Thứ Bảy, cậu đã hứa sẽ đến nhà mình chơi mà."

Quả nhiên là chuyện đó. Dĩ nhiên là tớ nhớ chứ.

"Tớ biết mà."

"Thật không đấy? Không phải tớ nhắc mới nhớ ra chứ?"

"Tớ nhớ mà."

Đây là sự thật. Tôi còn đang phiền não vì nó đây.

Cuối cùng cô ấy cũng tỏ vẻ nhẹ nhõm. Hai chúng tôi đi song song. Sakura-san cứ tủm tỉm cười. Tôi lén nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng của cô ấy.

"Sao thế?"

"......Không, Sakura-san, cậu không nhớ à?"

"Vì có vẻ vui lắm."

"Cái gì cơ?"

"Trông có vẻ vui, à không, là vui thật. Mình rất thích khách đến nhà."

Vì cô ấy nói từ tận đáy lòng nên Sakura-san thật tuyệt vời.

Cô ấy vừa tủm tỉm cười vừa hỏi. Ơ kìa?

"Natsuru-san, cậu có gọi thêm ai không?"

Shizuku cũng được mời, nhưng chính Sakura-san đã bảo hãy dẫn cô ta đến mà. Có vẻ như đó là Sakura-san phiên bản tính cách không được tốt lắm, nhưng chẳng lẽ cô ấy không nhớ sao?

"Natsuru-san?"

"À ừm, tớ có gọi, nhưng..."

Cô ấy có vẻ không nhớ gì cả. Tôi kể tên Mikoto và Akane ra. Và miễn cưỡng kể thêm cả Shizuku.

"Đông vui quá nhỉ. Mình phải chuẩn bị đồ ăn thôi. A, cậu không gọi Natsuru nữ à?"

Tôi hơi bối rối. Rốt cuộc Sakura-san biết hay không biết đây?

"Tớ có rủ, nhưng chắc là... không đến đâu."

"Thế à."

Vẻ mặt cô ấy lộ rõ sự thất vọng. Xin lỗi nhé. Thay vào đó, Natsuru nam này sẽ tiếp chuyện cậu.

"Mình mong Natsuru nữ đến lắm."

Quả nhiên cô ấy vẫn chưa biết đó là cùng một người. Nhưng đành chịu thôi. Nếu tôi bị cô ấy bám riết trong hình dạng con gái thì cũng nguy to.

"Có vẻ cô ấy bận lắm. Nghe bảo phải học để thi cử gì đó."

"Bây giờ đã học rồi sao?"

"Lên năm ba học cũng được mà."

"Cô ấy nghiêm túc thật đấy."

Tôi đang tính xem có nên vào một trường đại học vừa tầm với thực lực của mình cho nhàn hạ không đây. Nếu được phép lười biếng thì tôi sẽ lười hết sức. Dù thực tế tôi chẳng làm thế đâu.

"Tiếc là Natsuru nữ không đến, nhưng mọi người nhớ đến đông đủ nhé. Mình sẽ buồn lắm đấy."

Tớ sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu, vâng.

Tôi trả lời "Dĩ nhiên rồi". Sakura-san có vẻ rất vui. Một vẻ mặt không chút giả dối. Người con gái như thiên thần.

Tuy nhiên. Khi Sakura-san bảo tôi "hãy đến nhà mình", cô ấy đã làm cái mặt đáng sợ đó. Không phải hai mặt, mà là toàn bộ đều là mặt trái.

Không phải tôi sợ tính hai mặt của cô ấy. Sợ thì có sợ, nhưng Akane khi biến thân cũng trở nên hung bạo mà. Cũng tương tự thôi.

Nhưng khác với một Akane có phần phóng khoáng, trường hợp của Sakura-san thật không thể hiểu nổi. Cảm giác như đang nhìn xuống một đầm lầy không đáy. Trượt chân một cái là xong đời.

Chính Sakura-san đã bảo được phép dẫn theo bọn Akane. Và khi đó, thậm chí đã xảy ra chiến đấu.

Vậy mà chẳng hiểu sao, cô ấy dường như hoàn toàn không nhớ gì về lúc hứa hẹn với tôi.

Nếu không có chuyện đó, Sakura-san đúng là người đẹp nhất thế giới. Cô ấy hiện giờ đang là phiên bản người đẹp.

Thật sự là một bí ẩn. Chẳng lẽ cô ấy đã quên sạch những chuyện không chỉ là "hơi" gợi cảm xảy ra trong bụi cỏ đó sao? Tôi thì chịu, không quên được đâu.

"À ừm, Sakura-san."

"Sao cơ?"

"Vết thương của cậu ổn chưa?"

"Hả?"

"Cậu bị thương ở bụng mà......"

Sakura-san ngơ ngác.

"Natsuru-san, ghét ghê."

Cô ấy khúc khích cười.

"Mình khỏe mạnh lắm đấy. Ngoài cảm cúm ra thì mình chưa bao giờ bị bệnh hay bị thương cả. Cậu quan tâm mình thì mình vui lắm, nhưng mà..."

"Thế à."

"Chắc cậu nhầm với người khác rồi."

Cô ấy nói vậy, nhưng Sakura-san chắc chắn đã bị thương. Cô ấy bị găm đạn của ả chó điên và nhảy tưng tưng như vận động viênту dục dụng cụ cơ mà.

Tôi liếc nhìn phần bụng của Sakura-san. Đường cong từ eo thắt lại thật đẹp, và đường lượn lên đến ngực cũng rất chắc chắn và tuyệt vời. Ái chà, nếu được úp mặt vào đây chắc là sướng lắ...... à không phải.

Trông cô ấy không có vẻ gì là bị thương. Cũng không cảm thấy cô ấy đang cố chịu đựng. Chắc là phải hiểu rằng vết thương đã lành rồi. Điều kỳ lạ hơn là cô ấy không có ký ức về việc bị thương.

Quả nhiên Sakura-san thậm chí còn không nhận thức được việc mình đã biến đổi thành tính cách đen tối đó.

"Thế à??"

"Mong là người mà tớ nhầm sẽ mau lành vết thương," Sakura-san nói. Lòng tốt này đúng là mỹ đức. Không hề có chút xấu tính nào của lúc biến đổi.

"Vâng. Vì thế nên mình không thể đi cùng mọi người được."

"Hôm nay mình về nhà bố mẹ luôn."

"Mình không đi đón được, nhưng mình sẽ đợi, nên nhất định phải đến nhé."

Trông cô ấy có vẻ tiếc nuối. Tôi cũng tiếc. Nếu được thì tôi muốn đi hai người thôi.

Cô ấy nở nụ cười tan chảy lòng người. Tuyệt thật. Chỉ cần có nụ cười này, cái sự đen tối kia lúc nào tôi cũng có thể quên sạch.

Đi bộ một đoạn rồi chia tay. Sakura-san rẽ trái còn tôi rẽ phải. Cô ấy vẫy tay và có vẻ luyến tiếc. Chắc thế.

Đi thêm một chút là đến nhà tôi. Chính xác là ngôi nhà bố tôi xây. Tôi vừa hí hửng vừa xoay vòng những nỗi phiền não trong đầu, mở cửa bước vào. Ném cặp sách vào phòng, tôi nằm ịch xuống mà chẳng thèm thay quần áo.

Lời mời của Sakura-san khiến tôi rất vui. Đó là sự thật hoàn toàn, đến mức tôi muốn công bố cho toàn thể nam sinh biết. Tuy nhiên nếu làm thế, chắc hai giây sau tôi sẽ bị đội ám sát đặc biệt tuyển chọn từ đám nam sinh truy đuổi và bị đổ bê tông ném xác ở một vùng đất khỉ ho cò gáy nào đó. Nếu ở lập trường ngược lại tôi cũng sẽ làm thế nên tôi hiểu rõ lắm. Ở đây biết đọc bầu không khí mà không công bố mới là khôn ngoan.

Vấn đề không phải chuyện đó. Là chuyện Sakura-san biến đổi và mất trí nhớ.

Sakura-san bình thường và Sakura-san không bình thường. Dùng cái đầu không được tốt lắm của tôi để suy nghĩ bình tĩnh thì có vài khả năng xảy ra.

Đầu tiên là thuyết hai người khác nhau. Sakura-san tốt bụng và Sakura-san gợi cảm đen tối thực ra là hai người lạ. Sinh đôi hoặc người giống người chẳng hạn.

Điểm hay của thuyết này là lòng tôi sẽ nhẹ nhõm hẳn. Người phụ nữ đứng đầu trong Tam đại mỹ nhân Seitetsu mà tôi ngưỡng mộ từ xưa vẫn thuần khiết vô ngần, không có điểm xấu nào. Cái kẻ xấu xa kia thì không cần. Hãy sang Châu Phi làm lính đánh thuê đi.

Tiếp theo là thuyết Sakura-san thực ra nhớ tất cả và đang nói dối. Biết tất cả mà vẫn tỏ thái độ đó. Tức là có lý do để nói dối, và vì lý do đó, cô ấy không ngại lừa dối tôi. Cô ấy đang hành động theo một kế hoạch hay âm mưu nào đó.

Điều này không ổn. Đây là giả thuyết tôi muốn dốc toàn lực ngăn chặn. Vốn dĩ một Sakura-san như nữ thần giáng trần thì sao có thể làm chuyện đen tối như vậy. Bụng dạ đen tối chỉ cần một ả Hội trưởng học sinh nào đó là đủ rồi.

Vì vậy giả thuyết này loại. Lý do là vì đó là Sakura-san.

Đây là giả thuyết tôi ủng hộ nhất. Rất thuận tiện. Mọi người cũng nghĩ thế đúng không.

"Nếu vậy thì."

Giả thuyết cuối cùng là thể xác của Sakura-san là một, nhưng có hai tinh thần. Nghĩa là có một trái tim trắng và một trái tim đen, thỉnh thoảng hoán đổi cho nhau. Hai cái này không can thiệp lẫn nhau, đặc biệt là bên trắng không biết bên đen.

Nếu thế thì dòng hội thoại lúc nãy cũng hợp lý. Sakura-san thiên thần không biết Sakura-san ác quỷ. Thời điểm hoán đổi vẫn chưa rõ. Chắc phải có cái gì đó chứ nhỉ. Nhìn thấy hoa đỏ thì biến hình, hay qua 3 giờ chiều thì biến hình chẳng hạn.

Cảm giác giả thuyết này là đúng nhất. Chỉ là, Sakura-san bình thường cũng nhớ láng máng việc đã hứa sẽ đến nhà bố mẹ, nhưng không nhớ tình huống lúc đó, nên chắc sự liên kết giữa hai trái tim cũng lỏng lẻo.

Trong căn phòng không có ai, tôi lầm bầm.

"Sakura-san bình thường không có tội, nên tôi chỉ cần bảo vệ cô ấy là được sao?"

Tại sao lại nảy ra ý nghĩ "bảo vệ" thì chính tôi cũng không hiểu, nhưng không phải là thế sao. Sakura-san bình thường vô tội. Chắc chắn cô ấy sẽ trở thành hiền thê lương mẫu, và sẽ mãi xinh đẹp. Cảm giác cái nhân cách tà ác kia sẽ trang điểm kiểu ban nhạc KISS trông ghê chết.

Bố mẹ Sakura-san chắc cũng sẽ nói với tôi kiểu "Hãy lấy đứa con gái bình thường của bác nhé". Hay là dứt khoát đưa đi bác sĩ khám rồi xóa bỏ nhân cách xấu đi cho xong. Thế thì nỗi lo của tôi cũng được giải quyết.

Không, vì vẫn là học sinh trung học nên chắc phải hẹn hò vài năm đã rồi mới tính.

Tôi ngồi dậy. Đang ngồi khoanh chân cười tủm tỉm một mình, bỗng nhiên hình ảnh ba người phụ nữ kia hiện lên. Akane, Shizuku và Mikoto.

Tôi ngã ngửa ra sau. Đúng rồi. Xong vụ này là phải trả lời đấy.

"......Đã bị tỏ tình rồi mà."

Mikoto và Shizuku. Làm sao bây giờ. Hay là dứt khoát chạy trốn vì tình yêu với Sakura-san nhỉ. Nếu thế thì...... ủa, còn Akane thì sao?

Đang suy tính trong phòng thì điện thoại bất ngờ reo.

Tôi cầm điện thoại lên, ấn nút nghe. Cái điện thoại này pin bị chai nên hầu như vô dụng, nhưng nếu cắm sạc liên tục thì cũng dùng được.

"A lô?"

『Senō-kun à?』

Tôi chán nản. Là cô ta à. Toàn thể học sinh đều khẳng định là mỹ nhân, nhưng tôi thì thấy không hợp chút nào.

"Gì đấy Hội trưởng."

『Ái chà, nói chuyện điện thoại với tôi làm cậu vui đến thế sao.』

"Vui cái khỉ gì. Có việc gì?"

Thần kinh cô này thô thật đấy. Đây không phải vu khống mà là sự thật cả trường đều biết. Nghe đồn trong vụ chọn nhà thầu cung cấp thiết bị cho trường, cô ta đã ngang nhiên đàm phán ép giá, khiến người ta kinh ngạc. Đối phương là những nhân viên kinh doanh sành sỏi, thế mà một học sinh trung học lại tiếp chiêu được thì thật đáng nể. Nghe đâu còn được mời "tốt nghiệp xong hãy về công ty chúng tôi" hay gì đó.

Shizuku đang cười tủm tỉm ở đầu dây bên kia. Đây không phải tôi tưởng tượng đâu. Chắc chắn là thế. Cô ta tự hào với sự dẻo dai khác thường so với một học sinh trung học.

Nhưng mà này, cô tỏ tình với tôi rồi cơ mà. Sao lại có thái độ dư dả thế hả. Tôi mới là người đang căng thẳng đây này.

"Việc gì?"

Tôi cố tình trả lời cộc lốc. Không làm thế thì tinh thần tôi không chịu nổi.

『Chuyện ngày mai.』

Shizuku nói.

『Tôi gọi để nhắc lại thôi. Đừng có đến muộn đấy.』

"Biết rồi."

Trả lời lạnh lùng. Đây là thật sự thật. Đầu óc tôi đang tràn ngập hình ảnh Sakura-san. Tuy nhiên từ đó tôi không nhúc nhích, lơ mơ có khi ngủ quên không đặt báo thức cũng nên.

『Tôi biết là cậu đang ở đó.』

Sao cô ta giỏi nhìn thấu tâm can người khác thế nhỉ.

『Vì cậu đi đến nhà Kaede nên tôi nghĩ cậu đang sướng rơn lên.』

『Tập trung trước nhà ga. Đừng quên quần áo thay đổi. Trường hợp của cậu, cần cả đồ nam và đồ nữ đấy.』

"Cần gì nhiều thế."

Shizuku nói.

『Chuẩn bị cho cả hai hình dạng là nghĩa vụ của một Kämpfer.』

Tôi đáp lại: "Làm quá rồi đấy."

『Tôi không nghĩ là làm quá đâu. Lần này có vẻ sẽ rắc rối lắm đây.』

Muốn nói là sẽ không sao đâu, nhưng trực giác của Shizuku bén nhạy lắm.

Sakura-san tà ác rất ghét Shizuku. Về điểm đó thì tôi cũng thế, nhưng mức độ ghét của cô ta không phải dạng vừa. Cả hai đều có vẻ đang nghĩ "quay lưng lại là bị đâm ngay".

Dĩ nhiên, Shizuku cũng cảnh giác với Sakura-san đó. Việc bảo mang hai bộ quần áo chắc cũng là để phòng khi có chuyện gì xảy ra.

"Rắc rối là gì?"

『Ai biết.』

"Này, không biết à."

『Chắc chắn sẽ không đơn giản là đi rồi về đâu. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra thì không rõ. Vì không biết nên mới đi để xác nhận đây.』

Shizuku nói những điều nghe vừa hiểu vừa không hiểu.

『Chuẩn bị trước vẫn hơn. Hơn nữa trường hợp của Senō-kun, ở trong cơ thể con gái mà mặc đồ lót nam thì hơi bị biến thái đấy.』

Thì đúng là thế thật. Đến tôi cũng không muốn tưởng tượng.

『Cậu có không?』

"Cái gì."

『Đồ lót ấy.』

"......Có vài cái."

Tôi nói thế nhưng thấy xấu hổ kỳ lạ.

Mặc đồng phục trường rồi biến thân thành Kämpfer thì đồ lót cũng biến thành đồ nữ. Nhưng khi mặc thường phục thì không được như vậy. Chẳng biết tại sao lại thế. Chắc kẻ biến tôi thành Kämpfer có sở thích biến thái.

Vì thế tôi đã chuẩn bị sẵn đồ lót nữ. Không nhiều lắm. Vì lúc đi mua xấu hổ muốn chết. Nhân viên bán hàng cứ nhìn tôi như thể muốn nói "đi chết đi".

『Vậy thì đi mua nhé.』

"Mua cái gì cơ."

『Đồ lót.』

"Đã bảo là có rồi mà!"

Cô ta nói cái quái gì thế.

『Một hai cái thì không ra dáng con gái đâu. Nên có nhiều hơn một chút thì tốt hơn.』

"Nhiều nhất là một đêm chứ mấy."

Cứ nói như lời tiên tri ấy. Ở lại lâu hơn một đêm để làm gì. Cùng lắm là hai đêm. Còn phải đi học nữa chứ.

『Nếu chỉ dừng lại ở đó thì tốt.』

"Tôi cũng chỉ định mang một bộ đồ lót nam thôi đấy."

Dĩ nhiên là có mang, nhưng...

『Cái đó cũng cần nhiều hơn.』

『Mua nhé. Ở tòa nhà ga được đấy. Đến sớm một tiếng đi.』

"Này đừng có tự quyết định chứ."

『Ara, không phải tự tiện đâu. Là vì tốt cho Natsuru thôi.』

Lại gọi tên rồi. Shizuku dạo gần đây cứ lơ là một chút là lại gọi "Natsuru" ngay.

Chuyện quan trọng hơn là đồ lót. Định bắt tôi đi mua à. Hồi trước đi mua quần áo với nhóm Akane tôi đã thấy khó ở rồi.

『Đi cùng con gái thì nhân viên cũng không nghĩ gì lạ đâu.』

"Nhưng tôi thấy lạ!"

『Chịu đựng đi.』

Ý là không thể từ chối đó. Một khi Shizuku đã quyết định thì quân đội Mỹ cũng không lật ngược được.

Cuối cùng tôi bị ép phải đồng ý đi mua đồ lót. Tôi yếu đuối quá. Cô ta nói 『Vậy mai nhé. Nhớ đặt báo thức và đi ngủ đi』 rồi cúp máy. Đồ lắm mồm. Cô là mẹ tôi chắc.

Tôi cũng tắt máy. Sau đó lôi cái hộp đựng quần áo ra, chuẩn bị đồ lót nữ.

『Với lại.』

Shizuku lại nói.

"Vẫn còn à."

『Cũng nên mang theo thú nội tạng đi.』

"Tại sao."

『Trực giác.』

Cô ta không nói thêm gì nữa, chắc là không có căn cứ, hoặc thực sự chỉ là trực giác.

Dù càu nhàu với Shizuku nhưng tôi vẫn định làm theo. Trực giác của người phụ nữ đó không thể xem thường được. Đây là điều tôi nghe được từ Mikoto, rằng trực giác phụ thuộc lớn vào sự tích lũy kiến thức và kinh nghiệm. Những thứ đó được lưu trữ trong cơ sở dữ liệu của não bộ, và trong vô thức được tham chiếu như những ví dụ đã qua, biểu hiện ra dưới dạng "trực giác". Thật không đấy. Đúng là cô ta chỉ hơn tôi một tuổi thôi, nhưng có vẻ đã trải qua nhiều chuyện lắm rồi.

Shizuku từng hùng hồn tuyên bố "Tôi có thể tìm thấy chìa khóa rơi trong túi xách trong vòng 3 giây". Đúng là người phụ nữ không cần máy dò tìm. Hơn nữa, hoặc có lẽ đây mới là lý do chính, khi trở thành Kämpfer thì giác quan thứ sáu cũng trở nên nhạy bén hơn. Điều này tôi cũng từng trải qua, cảm giác lúc ôn thi khoanh bừa trúng nhiều hơn mọi khi. Bản lĩnh của "thánh dự" Natsuru được phát huy.

Tuy nhiên, nếu bị người ta nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn bị coi là biến thái. Nếu bị đám Higashida hay Hanzawa bắt gặp thì không chỉ bị cười nhạo đâu. Lũ đó cũng biến thái bỏ xừ.

Mà, những lúc thế này nghe theo Shizuku là thượng sách. Tôi cầm bộ đồ lót nữ lên.

Lấy cả túi du lịch ra, nhét đồ vào. Đồ lót thì không nói, quần áo nữ hầu như không có nên dùng chung với đồ nam. Chắc không cần đồ bơi đâu nhỉ. Dù vẫn đang trong mùa bơi được.

Còn lại là cái đó, thú nội tạng.

Tôi với tay lên bàn.

Gọi một tiếng.

"Mai đi xa đấy."

Không trả lời. Tôi nói lại lần nữa.

"Dậy đi. Đi chơi nào."

"......A, vâng."

Harakiri Tora trả lời với giọng ngái ngủ. Tên này chính là "thú nội tạng" mà Shizuku vừa nhắc tới. Tên là Harakiri Tora (Hổ Mổ Bụng), đặc điểm là nội tạng lòi ra từ bụng. Và không hiểu sao, nó biết nói.

Không cần giải thích lại nữa, thú nội tạng là loại hàng hóa lạ mắt mà một công ty đồ chơi tung ra thị trường như một cú đánh cược sinh tử. Một thứ gớm ghiếc thế này thì làm sao mà dễ thương được, nên nó đã chết thảm hại trên thị trường đồ chơi. Tuy nhiên, chỉ những công dân lương thiện mới nghĩ thế, nghe đâu ông giám đốc còn tuyên bố "sẽ xây dựng đền thờ thú nội tạng". Vì thiếu vốn nên có vẻ sẽ kêu gọi quyên góp, nhưng dù đất nước này có coi trọng những thứ kỳ quặc đến đâu thì chắc cũng chẳng có ai bỏ tiền ra đâu.

"Trông buồn ngủ thế."

Tôi nói. Thú nhồi bông thì lúc nào chẳng như đang ngủ.

"Chẳng hiểu sao dạo này tôi hay bị đờ đẫn. Đáng lẽ nhìn mặt Natsuru-san quanh năm suốt tháng thì phải tỉnh ngủ mới đúng."

"Mồm mép tép nhảy nhỉ."

Nói năng lung tung. Thú nhồi bông nói nhảm nghe trừu tượng quá không tốt đâu.

"Giá mà được giao lưu với nhóm Natsuru-san thêm chút nữa thì tốt."

Mà thôi kệ. Tôi chỉ vào cái túi du lịch.

"Nào, chui vào đi."

"Đi đâu thế ạ?"

"Mai đấy. Chỗ Sakura-san."

Tên này đã được giải thích rồi nên hiểu ngay.

"À, cái vụ đi chơi ấy hả."

"Vừa nãy là điện thoại của Hội trưởng sao?"

"Ngoài cô ta ra làm gì có đứa con gái nào thích gọi điện cho tôi chứ."

Nếu là Sakura-san gọi bao nhiêu lần cũng được, nhưng mãi chẳng thấy đâu. Nếu là con trai thì chỉ có Higashida, nghĩ lại thấy quan hệ xã hội của mình hẹp thật.

"Cơ mà......"

Harakiri Tora nói.

"Chuyện với Hội trưởng, có biến gì à?"

"Sao mày biết?"

Tên này, không thể coi thường được. Mà sao xung quanh tôi toàn mấy kẻ nhạy cảm thế nhỉ.

"Natsuru-san nửa đêm đến trường còn gì. Làm mấy chuyện đó chỉ có Hội trưởng thôi."

Tôi xua tay một cách không quá lộ liễu.

"Sao cũng được mà."

"Không không, với tư cách là Người đưa tin (Messenger), tôi có nghĩa vụ nắm bắt cuộc sống của Natsuru-san."

"Mày chưa từng nói thế bao giờ!"

"Được mà. Kể cho tôi nghe đi."

Mày là bà hàng xóm thích buôn chuyện à. Bên trong chắc không phải là con gái đấy chứ. Cái giọng giống Shizuka-chan đời trước nghe khả nghi lắm.

"Biết thì có ích gì."

"Có thể tôi sẽ đưa ra lời khuyên cho Natsuru-san."

"Thật không đấy."

"Chắc thế."

Chắc thế là sao.

Đã nói đến thế thì tôi đành giải thích những chuyện đã xảy ra. Tuy nhiên tôi nói lấp lửng chuyện tỏ tình.

Không phải vì thấy có lỗi với Mikoto và Shizuku...... mà là vì xấu hổ.

Harakiri Tora cười khanh khách.

"Tuyệt tác thật đấy."

"Mày muốn bị vứt vào rác tái chế à?"

"Tôi xin kiếu. Tóm lại là cậu bị Mikoto-san và Hội trưởng ép uổng."

"Tao không muốn thừa nhận đâu nhưng..."

"Thế Natsuru-san định làm thế nào?"

"Hả?"

"Thế nào là thế nào...... thì, cứ để thế."

"Nhưng một lúc nào đó cậu sẽ phải quyết định đúng không."

Dù sao thì hai cô gái kia cũng bảo để sau cũng được mà.

"Trước khi chuyện đó xảy ra biết đâu Trái Đất nổ tung. Tao vẫn tin vào cái gọi là chiến tranh hạt nhân đấy."

"Chạy trốn hiện thực cũng chẳng có gì tốt đẹp đâu."

Oa, bị thú nhồi bông thuyết giáo kìa. Đời tôi tàn rồi.

Tuy nhiên, ý kiến của tên này là đúng. Dù nói gì đi nữa, câu trả lời vẫn phụ thuộc vào trái tim tôi. Các cô ấy đang chờ câu trả lời, quả bóng đã được ném về phía tôi.

Dĩ nhiên tôi ghét hiện thực đó nên mong nhân loại diệt vong quách đi cho rồi, nhưng tôi cũng không nghĩ sẽ có chuyện thuận tiện như thế. Hơn nữa bọn con gái là loài cực kỳ ích kỷ, dù người dân Nhật Bản có sắp chết hết thì chúng nó cũng sẽ đòi câu trả lời tỏ tình cho bằng được. Chúng nó coi khủng hoảng quốc gia là cái gì không biết.

Rốt cuộc vẫn là vấn đề của tôi. Và tôi vẫn chưa đưa ra câu trả lời.

"Nhắc mới nhớ, còn Akane-san?"

Bất chợt, Harakiri Tora lên tiếng.

"Akane-san đang làm gì nhỉ?"

Kämpfer màu xanh Mishima Akane là một cô gái vô cùng nhút nhát. Tuy nhiên đây là chuyện trước khi biến thân, khi trở thành Kämpfer cô ấy sẽ trở thành một con chó điên thô lỗ và mồm mép chua ngoa. Trigger-happy (nghiện bóp cò), hễ có chuyện là định nổ súng. Và bắn thật.

Cuộc gọi của Shizuku làm tôi quên béng mất. Ừ đúng rồi nhỉ. Akane đang làm gì nhỉ.

Tôi khoanh tay, suy nghĩ một lúc.

"......Akane-chan hả. Bọn tao có đi cửa hàng anime cùng nhau."

"Hình như cậu có nói chuyện đó."

"Đó chẳng phải là hẹn hò sao."

"Vậy là Akane-san đã tỏ tình với Natsuru-san rồi à?"

"Có... phải không nhỉ......?"

Tôi nghiêng đầu. Có chuyện đó à ta. Vốn dĩ lúc đó đang hỗn loạn. Nếu bị bảo là thực ra đã được tỏ tình rồi thì chắc tôi cũng tin mất.

"Nhưng nếu đã hẹn hò thì Akane-san cũng hoàn toàn nằm trong danh sách ứng cử viên chứ."

"Đừng có gọi là ứng cử viên. Mà, Akane-chan cũng đúng gu của tao đấy nhưng..."

"Gì hả. Vậy thì Akane-san chẳng phải là được rồi sao."

Được là thế nào.

"Là thế này, nếu gặp nguy hiểm thì nhờ Akane-san giúp đỡ."

"Ý mày là nếu bị kẻ địch tấn công thì đến lượt Akane ra tay à?"

"Không phải chuyện đó, là nếu bị Mikoto-san và Hội trưởng ép thì Akane-san sẽ làm gì đó giúp cho."

"......Thật không?"

Tôi lỡ nghi ngờ mất rồi. Vì Akane trước khi biến thân là một thủ thư đeo kính nhút nhát, so với việc cãi nhau với người khác thì cô ấy thích ngồi đọc sách trong góc hơn.

"Rốt cuộc là sao?"

"Thật mà. Chắc thế."

Đang định càu nhàu thì điện thoại lại reo.

Lại là di động. Chẳng thèm nhìn số, tôi ấn nút nghe.

"A lô?"

『Natsuru-san. Là mình đây.』

Hóa ra là Akane. Harakiri Tora cười tủm tỉm như muốn nói "thấy chưa". Dù là mặt thú nhồi bông không thay đổi biểu cảm mấy.

"Xin lỗi. Gì thế?"

『Natsuru-san?』

"Ừ."

『Chuyện là, trước đó ấy, mình có thể gặp nhau không......』

Tôi lỡ thốt lên giọng nghi vấn. Vì Shizuku cũng nói y hệt thế mà. Ngạc nhiên là đương nhiên thôi.

『Sao thế ạ?』

"Ngày mai, mình sẽ đến chỗ Sakura-san đúng không."

『Đúng rồi nhưng mà...... a, cậu ghét gặp mình sao?』

Nghe giọng như sắp khóc đến nơi rồi. Chỉ nghe thế này thôi thì chắc ai cũng tin hình dáng khi biến thân là người hoàn toàn khác.

"Trước giờ xuất phát nhỉ?"

"Không có chuyện đó đâu."

『May quá...... v-vậy thì, mình gặp nhau trước giờ tập trung một tiếng nhé.』

Tôi buộc phải nói. Qua điện thoại cũng cảm nhận được Akane đang thở phào nhẹ nhõm.

"À—, cái đó thì..."

Trùng khít giờ với Shizuku. Trừ phi tôi có hai cơ thể, còn không thì chịu.

Giọng nói trầm xuống vang lên từ loa.

『Quả nhiên gặp mình là không được sao......』

"Không phải thế, tớ có hẹn trước...... à—, có việc bận rồi. Đi mua sắm linh tinh ấy mà."

『Mình cũng sẽ đi cùng.』

"Thế thì ngại lắm...... à— thế này nhé, gặp nhau trước hai tiếng đi. Thế này thì sao?"

『Thế cũng được ạ.』

Giọng điệu đã trở lại bình thường. Có vẻ cô ấy hết giận nhanh thật. Bên này thì vất vả đây.

"Phiền phức thật."

"Vậy thì, địa điểm tập trung vẫn thế, trước hai tiếng nhé."

Tôi cúp máy trong khi nghe giọng Akane đang vui vẻ.

Sau đó tôi nghĩ. Việc chính là gì nhỉ. Gặp nhau định làm gì.

"Chắc là nói chuyện bình thường thôi chứ gì."

Harakiri Tora nói. Cái con thú nhồi bông này, nghe trộm hết cuộc hội thoại rồi. Đồ sợi hóa học thích xâm phạm quyền riêng tư.

"Nếu chỉ nói chuyện thì điện thoại là đủ rồi còn gì."

"Thế nên mới muốn gặp riêng hai người đấy."

"Thế nên cậu mới không được ưa chuộng đấy. A, dạo gần đây thì khác rồi nhỉ."

Cảm giác như bị đánh giá từ trên cao xuống ấy. Những người xung quanh tôi, từ Shizuku đến Higashida, ai cũng có lúc nhìn tôi bằng con mắt coi thường như vậy. Hơn nữa lại còn đồng thanh thêm vào mấy từ như "chậm tiêu", "không tinh ý". Đây là vi phạm nhân quyền rõ ràng. Kiện ở đâu bây giờ? Liên Hợp Quốc à?

"Nó là như thế đấy. Kiểu này thì chắc cũng sắp có điện thoại từ Mikoto-san rồi."

"Tại sao chỉ là tập trung thôi mà cứ phải gặp riêng rẽ thế này."

Nghe nó nói tôi mới nhận ra.

"......Nhắc mới nhớ, dạo này không gặp Mikoto."

"Thì đúng là thế, nhưng hồi trước cứ vài ngày nhỏ lại đến nấu cà ri một lần còn gì."

"Dạo này, nói thế chứ cũng không phải là mấy tháng không gặp."

Mikoto là cô gái cuồng cà ri. Tôi nghĩ hầu hết người Nhật đều thích cơm cà ri, nhưng cô nàng này thì không bình thường. Sáng trưa tối cà ri cà ri cà ri. Thỉnh thoảng thì ramen. Là một tín đồ cà ri đến mức tôi tưởng cô ấy nhận tiền từ công ty thực phẩm.

Harakiri Tora cũng làm vẻ mặt kiểu "ra là thế". Mặt mũi cũng chẳng khác mấy mọi khi.

"Đúng là dạo gần đây không thấy mùi cà ri."

"Vì Mikoto không đến nên tao ăn món khác. Cứ thế này cũng tốt mà."

"Quả nhiên là cậu thấy buồn à?"

Cũng giống như sáng ngủ dậy mà không rửa mặt thì cả ngày cứ thấy khó chịu ấy.

"Không phải thế."

"Mà thôi kệ. Đằng nào mai cũng gặp. Quan trọng hơn là tao lại phải dậy sớm rồi."

"Không phải Hội trưởng bảo à. Phải đặt báo thức."

"Tao ghét dậy sớm."

"Chắc thế rồi."

"Hay là chạy bộ buổi sáng sớm đi."

Nó biết thừa tôi ghét mấy môn vận động kiểu đó nên mới nói. "Dậy sớm + chạy bộ" đúng là tệ nhất. Tôi luôn có thói quen từ chối những gì mà xã hội coi là đúng đắn. Dĩ nhiên không phải vì ý chí phản kháng gì đâu, mà do lười thôi.

"Gặp Akane trước tiên nhỉ. Giống như đi chào hàng công ty ấy."

"Chắc là muốn ở riêng với Natsuru-san đấy. Hồi trước Akane-san với Hội trưởng chẳng tranh giành nhau còn gì."

Nhắc mới nhớ vụ ở cửa hàng anime. Lúc đó Shizuku chủ động rút lui, nhưng sau đó nghe bảo cô ta cay cú đến mất ngủ. Chỉ nghe thế thôi thì cảm giác như đang chiến đấu ngang ngửa. Về mặt tinh thần thôi nhé.

"Ồ."

"Là thế đấy."

Và tôi lại suy nghĩ. Đến mức đó, nguyên nhân khiến Akane quan tâm đến tôi là gì.

"Thực ra Natsuru-san cũng biết thừa rồi còn gì."

Đột nhiên Harakiri Tora nói.

"Akane-san muốn ở cùng Natsuru-san đến thế, lý do chỉ có một thôi không phải sao."

Dĩ nhiên, trong đầu tôi cũng hiện lên một điều.

"......Akane-chan ấy à, đúng gu của tao đấy."

Chỉ là, chẳng hiểu sao tôi không muốn nói ra miệng.

Tôi nói lảng sang chuyện không đâu rồi cắt ngang câu chuyện. Harakiri Tora lại nói kiểu "Natsuru-san vẫn chứng nào tật nấy, cứ thích dậm chân tại chỗ trước khi đến kết luận".

Tôi nhét con thú nhồi bông vẫn đang định nói thêm gì đó vào trong túi. Sau đó ném ra hành lang để nó không bắt chuyện lúc tôi đang ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!