「Chương 1」
Khi thức dậy vào buổi sáng, tôi thấy một người phụ nữ xa lạ trong gương.
Chuyện quái gì thế này, đó là cảm tưởng đầu tiên của tôi.
Một buổi sáng bị đánh thức bởi đồng hồ báo thức. Trước khi ăn sáng, tôi định rửa mặt, nhưng vừa vặn vòi nước và ngẩng đầu lên thì thấy một cô gái đang nhìn chằm chằm vào mình.
Tuy nhiên, đứng trước sự thật là cô ấy rất đẹp thì chuyện đó sao cũng được. Làn da trắng trẻo không giống người thường, đủ sức chiếm ngay vị trí trang nhất nếu đăng trên tạp chí truyện tranh thiếu niên. Xét theo tuổi tác thì có lẽ nằm ở khoảng giữa thiếu nữ xinh đẹp và mỹ nhân. Chắc khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Mái tóc đen nhánh, đôi môi mím chặt đầy kiên định. Sống mũi cao thẳng tắp. Cô ấy sở hữu ngoại hình đủ để đứng đầu bất cứ cuộc thi sắc đẹp nào.
Chỉ có điều biểu cảm trên gương mặt ấy lại trông có vẻ hoang mang.
Vốn dĩ bây giờ là sáng sớm. Hơn nữa còn là ngày thường. Vì tôi là một học sinh cấp ba chẳng có gì đặc biệt nên giờ phải đi học ngay, không được chậm trễ. Thế nhưng, dù là qua gương, đây lại là một cuộc tiếp xúc cự ly gần với một thiếu nữ xinh đẹp. Đây là phép lạ gì chăng?
Hoang mang cũng là lẽ đương nhiên. Bởi vì chính tôi cũng đang kinh ngạc tột độ.
Tôi không muốn tiết lộ chuyện này lắm, nhưng tóc tôi vốn xoăn tự nhiên lại còn hay bị rối khi ngủ, nên buổi sáng đầu tóc thường bù xù khủng khiếp. Bố mẹ lúc nào cũng chỉ vào tôi, cười lớn không chút nể nang. Dù là người sinh ra tôi đi nữa thì làm thế cũng hơi quá đáng, tôi đã định tìm cơ hội phản bác, nhưng họ đã chuyển công tác đi xa, bỏ lại tôi một mình ở nhà. Không còn ai cười nhạo kiểu tóc của tôi nữa, nhưng việc soi gương đã trở thành thói quen. Hôm nay cũng vậy, ngay tại bồn rửa mặt, tôi đang định kiểm tra đầu tóc thì...
(Chuyện gì xảy ra vậy……………)
Vì mới sáng sớm nên đầu óc hoạt động chậm chạp. Tôi vẫn chưa thể tin thiếu nữ xinh đẹp trước mắt là hiện thực.
(Thế giới trong gương có thật sao………………?)
Tôi lơ đễnh nghĩ về điều đó. Chắc chắn là đáng ngờ, nhưng có vẻ nó thực sự tồn tại. Nếu không thì làm sao tự nhiên lại có một cô gái xuất hiện được.
Theo tôi nghĩ, đây có lẽ là tình huống "sáng thức dậy thấy một cô gái dễ thương bên gối" mà ai cũng từng mơ ước. Có điều, đúng là có thể xảy ra thật. Hồi nào đó, tôi từng nói đùa với đám bạn rằng "biết đâu một ngày nào đó sẽ có một thiếu nữ xinh đẹp chui ra từ ngăn bàn", nhưng không ngờ lại gặp thật. Quả đúng là Nhật Bản. Đất nước của ngôn linh.
Tuy nhiên, thực tế gặp phải chuyện này thì sự kinh ngạc vẫn đến trước. Cô gái xuất hiện bất ngờ không báo trước, dù khá xinh đẹp và đúng gu của tôi. Có khi nào đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp không?
Cô gái không nói gì cả. Không phải vì là kẻ xâm nhập hay không nói được tiếng Nhật. Có vẻ cô ấy ít nói, hoặc là đang ngạc nhiên. Cứ mở to mắt từ nãy đến giờ.
Tôi cố gắng bình tĩnh lại, đưa tay ra hứng dòng nước. Định vỗ nước lên mặt để lấy lại sự điềm tĩnh. Cũng phải thôi. Sáng sớm tinh mơ mà chạm mặt đàn ông thì ai chẳng giật mình. Vừa cảm thấy chút đồng cảm, tôi vừa nhìn vào gương và càng kinh ngạc hơn.
Cô gái trong gương cũng làm động tác y hệt. Cô ta nhìn vào gương, miệng mở ra thành hình chữ "Hả". Cái quái gì thế này. Cô ta cũng định rửa mặt giống tôi sao. Chỉ là ngẫu nhiên, hay là đang trêu ngươi?
Một dự cảm chẳng lành lan rộng trong lòng.
Trực giác của tôi thỉnh thoảng lại trở nên sắc bén. Cảm giác này tôi đã từng nếm trải trước đây. Giống như lúc con rùa Zenigame tên "Takkun" sắp chết, hay ngay trước khi nhận điểm liệt bốn môn liên tiếp. Đương nhiên cái sau đau đớn hơn. Ai mà thèm quan tâm con rùa chứ.
Tôi đứng yên, rụt rè đưa tay sờ lên má.
Cô gái cũng đưa tay sờ lên má.
Vừa cố kìm nén trái tim đang sắp hoảng loạn, lần này tôi dùng tay phải nhéo má.
Quả nhiên cô gái cũng đang nhéo má mình.
Để trấn tĩnh, tôi vừa nhéo má mình đau điếng như bị kìm kẹp, vừa hít thở sâu. Một lần, hai lần. Tạm thời, trái tim đang nhảy loạn xạ của tôi đã bình ổn lại như bước chân loạng choạng của kẻ say rượu. Sau đó để lấy khí thế, tôi nín thở. Rồi dùng hết sức bình sinh, xoay ngón trỏ và ngón cái tay phải.
Một cơn đau dữ dội ập đến.
「Ui da da da da da!!」
「Oa!!」
Tôi ngã lăn ra, nhìn xuống không phải cái gương mà là ngực mình. Ở đó, tồn tại sừng sững một bộ ngực đầy đặn mà đàn ông không thể nào có được. Không nhầm lẫn đi đâu được nữa. Hình ảnh cô gái trong gương cũng đang lăn lộn y hệt. Tôi có lẽ đã hét lên tiếng thét lớn nhất trong đời.
「………………Tại sao lại biến thành con gái thế này!!!」
Bản thân tôi trong gương cũng đang hét lên điều tương tự.
Trước hết phải bình tĩnh đã. Tại sao chuyện này lại xảy ra?
Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng tôi là một thằng con trai bình thường như bao kẻ khác. Niềm tự hào duy nhất là thị lực cả hai mắt đều trên 1.2. Nói cách khác, ngoài cái đó ra chẳng có gì đáng khoe khoang. Buồn thật.
Tôi, Senō Natsuru, mười bảy tuổi, học sinh cao trung năm hai. Dáng người tầm thước, hơi gầy. Thành tích học tập thì lúc đếm từ trên xuống nhanh hơn, lúc lại đếm từ dưới lên nhanh hơn. Tóm lại là tầm trung. Thần kinh vận động cũng bình thường.
Thực ra cũng có thể vỗ ngực nói "không có duyên với con gái". Từ tiểu học đến trung học đều học trường nam nữ, nhưng con gái đối với tôi tất cả chỉ là "bạn bè". Nếu nói chưa từng có bạn gái thì đúng là vậy.
Đáng lẽ là thế.
「Oaaaaa!」
Giờ thì có duyên với con gái rồi đấy. Được thôi. Có thể coi là chuyện đáng mừng. Nhưng cái tôi muốn là "có bạn gái", chứ không phải là "vứt bỏ phận đàn ông".
Tôi thử hét lên lần nữa, nhưng tình hình chẳng thay đổi gì.
Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại. Tôi tự nhủ với bản thân.
Tôi hét lên khoảng hai lần, sau đó cố gắng trấn tĩnh tâm hồn. Cổ họng đau quá. Cảm giác như đã vật vã đau khổ hàng giờ đồng hồ, nhưng thực tế chưa đến mười phút. Nhưng với tôi lúc này, chừng đó cũng đủ để giác ngộ ra chân lý rồi.
Vốn dĩ tại sao lại biến thành con gái chứ?
Hoàn toàn không có manh mối. Tôi chưa từng tiêm hormone, cũng chưa từng đi Ma-rốc. Gần đây nghe nói tìm trên internet có thể thấy bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ thành nữ dễ dàng, nhưng tôi chưa từng nhận được ân huệ đó của thời đại công nghệ thông tin.
Vậy cái này là gì? Camera giấu kín phiên bản hồi sinh à?
Tôi nhìn vào gương. Mỹ thiếu nữ, tức chính bản thân tôi, đang có vẻ mặt cực kỳ thảm hại.
「………………Làm cái mặt đó thì phí hoài cả nhan sắc.」
Ngay sau đó tôi lại trầm xuống. Đồ ngốc. Tôi đang nói cái gì với chính mình thế này.
Dù sao thì cũng đẹp thật. Tôi lơ đãng nghĩ. Đàn ông ai cũng mơ hồ hình dung về mẫu phụ nữ lý tưởng trong đầu, và cô gái này khá sát với hình mẫu đó. Không phải "chuẩn không cần chỉnh" mà là "khá sát", có lý do cả, nhưng tạm gác chuyện đó sang một bên. Tôi vô thức nhìn xuống cơ thể mình. Bộ ngực to bất thường thì nãy đã thấy rồi. Nhưng tôi lại bị thu hút bởi một thứ khác.
「……………Đồng phục thủy thủ!!」
Cô gái đang mặc bộ đồng phục thủy thủ (Sailor fuku), thứ trang phục khiến bao gã đàn ông đứng tuổi trên đời nảy sinh ảo tưởng đen tối.
Tôi có thói quen vừa ngủ dậy là thay đồng phục ngay. Để sau khi ăn sáng xong không bị vội vàng. Ngủ nướng thì hỏng bét, nhưng tạm thời thì vẫn ổn. Tuy nhiên, tôi chẳng nhớ mình có mặc đồ dành cho con gái bao giờ. Đương nhiên cũng chưa từng sở hữu. Chuyện ham muốn mặc đồ thủy thủ, để sau ba mươi tuổi hẵng hay.
「Cái này, là đồng phục trường mình mà………………」
Nó giống hệt đồng phục trường cao trung tôi đang theo học, hay đúng hơn là chính nó.
Nếu vậy thì lại càng quái đản. Việc mình biến thành con gái, dù không ổn chút nào nhưng tạm chấp nhận, nhưng đến quần áo cũng thay đổi là sao? Ai đó đã lẻn vào thay đồ cho tôi ư? Lại còn là váy nữa chứ.
Làm ơn trả lại bộ đồ nam cho tôi. Đồng phục không rẻ đâu. Hơn nữa lại là đồ thủy thủ. Cái áo vest quê mùa mà con trai hay mặc đâu mất rồi. Hơn nữa (………………Váy……)
「……………Đồ nữ!」
Một dự cảm chẳng lành hay là một sự mong đợi kỳ quặc bắt đầu xoay chuyển trong đầu. Biết là không có ai, nhưng tôi vẫn dáo dác nhìn quanh. Xác nhận chỉ có một mình, tôi từ từ đưa tay xuống gấu váy.
Vén lên, và nhìn.
Trời đất ơi. Kết quả đúng như dự đoán. Không phải cái quần lót ba cái một nghìn yên mua trong đợt giảm giá ở Ito-Yokado dạo trước, mà là quần lót con gái. Nói theo kiểu mấy ông già là quần chip (panty). Nó đang ôm sát lấy đùi. Đã thế còn là sọc xanh nước biển. Tại sao lại là sọc chứ?
Tuyệt vọng trước kết quả quá đỗi phũ phàng, tôi lệt bệt quay về phòng mình. Không chỉ cơ thể mà cả quần áo cũng biến thành đồ nữ. Về mặt diễn đạt thì "không chỉ quần áo mà cả cơ thể" có lẽ đúng hơn, nhưng dù sao kết quả cũng như nhau.
Tôi định nhìn thử cả phần ngực, nhưng thôi bỏ đi. Chắc chắn là đang mặc áo lót rồi.
Vào phòng, tôi ngồi phịch xuống đất. Một cô gái xinh đẹp ngồi bệt xuống theo kiểu chân chữ bát. Nếu nhìn khách quan thì cảnh tượng này khá gợi cảm, nhưng khổ nỗi đó lại là chính mình. Khách quan cái nỗi gì.
Tôi chậm rãi nhìn đồng hồ để bàn. Những con số điện tử như đang bảo: "Sắp muộn học rồi đấy biết không?".
Chỉ có điều, giờ tôi không thể đến trường được. Thiên hạ vẫn nghĩ Senō Natsuru là con trai. Giờ vác cái xác này đến trường thì tim giáo viên chủ nhiệm ngừng đập mất. Thế thì cũng sướng thật đấy, nhưng ba giây sau tôi sẽ thành kẻ sát nhân.
Chưa hết. Bạn cùng lớp cũng sẽ ngã ngửa. À không, vài tên chắc tim mọc lông rồi nên không ngạc nhiên đâu. Thay vào đó tôi sẽ bị bán đi đâu đó. Cụ thể là quán bar hay khu phố đèn đỏ gì đó. Vì là trẻ vị thành niên nên sẽ dính đến vấn đề nhân quyền, nhưng đàn ông biến thành phụ nữ thì có nhân quyền không nhỉ?
Tôi biết thừa chuyện đó. Tôi trả lời cái đồng hồ. Bắt tôi đi học với bộ dạng này á? Để nguyên là nữ thế này á?
Tôi ôm đầu. Chẳng nghĩ ra được sáng kiến gì. Giờ phải làm sao đây?
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có gì đó vướng víu.
Tôi nhìn cánh tay phải. Một chiếc vòng tay đang đeo ở đó. Nó phát sáng màu xanh nhạt. Tôi chẳng nhớ mình có đeo thứ này bao giờ.
Sờ thử thì thấy mát lạnh. Là kim loại. Chỉ là không đoán ra được loại kim loại gì.
「Cái gì thế này………………」
「Đó là minh chứng.」
「Oái!」
Một giọng nói vang lên từ đâu đó khiến tôi đang ngồi bệt cũng phải nhảy dựng lên. Tôi lắc đầu nhìn quanh phòng. Rõ ràng sống một mình, ai đang ở đây vậy?
「Đằng này. Đằng này nè.」
Hướng giọng nói phát ra là từ một con thú nhồi bông.
Đàn ông con trai mà có thú nhồi bông trong phòng thì sở thích cũng lạ thật, nhưng có rồi thì biết làm sao. Hơn nữa con này nhìn dị hợm lắm.
Khắp mặt nó có những vết sẹo như xã hội đen, một mắt bị bịt bởi miếng che mắt (eyepatch). Miệng mọc ra hai cái răng nanh dài như hổ răng kiếm, cứng ngắc. Từ bụng lòi ra đống nội tạng được tái hiện y như thật.
Đây là sản phẩm nhân vật có tên "Thú Nội Tạng" (Zōmotsu Animal). Một nhà sản xuất nào đó đã thương mại hóa nó. Tất cả sản phẩm đều được làm theo concept những con vật có vẻ mặt hung dữ và lòi ruột gan ra ngoài.
Nghe nói sau khi tung ra sản phẩm, giá cổ phiếu của nhà sản xuất đó lao dốc không phanh, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu phục hồi. Bị cổ đông phản đối dữ dội nhưng họ vẫn cố chấp tung ra thị trường. Thú thật tôi cũng chẳng cần, nhưng vì là món quà quan trọng được tặng nên không thể vứt đi. Con thú nhồi bông "Harakiri Tora" (Hổ Thắt Lưng), sản phẩm thứ năm trong series Thú Nội Tạng, nãy giờ cứ mấp máy cái miệng.
「Cuối cùng cậu cũng nhận ra rồi à.」
Vì là thú nhồi bông Thú Nội Tạng nên cảm giác sai trái cực kỳ mạnh mẽ.
「Cái trên tay cậu là Vòng tay Giao ước.」
「Đeo vào tay, sức mạnh của cậu sẽ được đảm bảo. Cậu sẽ phát huy sức mạnh tối đa trong chiến đấu.」
「Khoan khoan chờ chút.」
「Minh chứng?」
「Vâng.」
「Chắc cậu hiểu rồi chứ.」
Giọng phụ nữ. Nghe cứ như giọng Shizuka-chan vậy. Lại còn là phiên bản cũ.
Tôi vội vàng xua tay. Con Harakiri Tora đang nói những lời thoại khó hiểu.
「Chẳng hiểu gì cả. Tại sao thú nhồi bông lại biết nói. Tại sao lại là giao ước. Mà tại sao tôi lại thành con gái?」
Cú sốc biến thành con gái quá lớn khiến tôi suýt chút nữa chấp nhận luôn việc con thú nhồi bông biết nói. Suy nghĩ kỹ đi tôi ơi. Đang nói chuyện là một món đồ chơi đấy.
Con Harakiri Tora đưa chân lên gãi gãi miếng che mắt.
「Không hiểu sao?」
「Hiểu thế quái nào được.」
「Cậu muốn nghe kể từ lúc khai thiên lập địa không?」
「Tôi không hứng thú với Kinh Thánh. Cái gì đây?」
「À thì là mà.」
「Hả?」
Con Harakiri Tora nói bằng giọng Shizuka-chan.
Con thú bông này đang nói nhảm gì vậy.
「Cậu đã trở thành chiến binh rồi.」
「Kämpfer là những người ưu tú dùng để chiến đấu. Vòng tay Giao ước đảm bảo sức mạnh to lớn, giúp đánh bại kẻ thù. Đại loại thế.」
「……………Vẫn chưa hiểu lắm.」
Tôi có cảm giác như bị bắt đọc hướng dẫn sử dụng của một trò chơi dở tệ.
「Kämpfer nghĩa là con người dùng để chiến đấu à?」
「Đúng vậy.」
「Tôi đã trở thành Kämpfer đó sao?」
「Đúng.」
「Phải chiến đấu với kẻ thù ư?」
「Đương nhiên.」
Con Harakiri Tora gật đầu như thể đó là chuyện hiển nhiên. Tôi vò đầu bứt tai.
「Mà không hiểu đầu cua tai nheo gì cả?」
「Ừ thì.」
Tôi lẳng lặng tóm lấy con Harakiri Tora, ném thẳng vào thùng rác.
「Oa, cậu làm cái gì thế hả?」
Quá đột ngột. Cảm giác như tự nhiên bị dúi vào tay một trăm yên rồi bị ra lệnh "Dùng cái này để cứu thế giới đi". Với lời giải thích kiểu đó thì bố ai mà gật đầu chấp nhận được!
「Im đi! Đừng có nói mớ!」
Chuyện biến thành con gái, chuyện thú nhồi bông biết nói, coi như tất cả là ác mộng đi. Chuyện Kämpfer gì đó tôi cũng coi như chưa từng nghe thấy.
「Đã vậy rồi thì đành chịu thôi.」
Tiếng nói phát ra từ thùng rác.
「Vì cậu đã được chọn mà.」
「Tin được không chứ.」
Bất giác, tôi lại trả lời nó.
「Phải tin thôi. Bây giờ cậu đang là con gái đấy thây?」
Nghe nó nói vậy, tôi lại nhìn lại bản thân mình. Bộ đồng phục thủy thủ và cơ thể nữ giới.
「Thấy chưa thấy chưa. Thuyết phục chưa nào.」
「………………Chưa.」
Tôi khoanh tay trước thùng rác.
「Cơ thể con gái thì liên quan gì đến chuyện thuyết phục?」
「Kämpfer ấy mà, phải là con gái mới làm được.」
「Tôi là con trai!」
「Thế nên cơ thể mới biến thành con gái. Một khi đã được chọn, con trai sẽ biến thành con gái.」
「……………Không có lựa chọn không được chọn à?」
「Không có đâu nha.」
Cái thùng rác (bên trong là Harakiri Tora) nói chuyện cứ như người dưng nước lã.
Tôi đưa tay lôi con thú bông từ trong thùng rác ra. Dù sao thì cũng không vứt đi được. Tôi đặt nó lại lên bàn.
「Cảm ơn nhé. Thùng rác chật chội thật.」
Xứng với mày lắm.
「Thế cái vòng tay này là gì?」
Tôi quan sát lại chiếc vòng tay. Không có chỗ nối nào cả, hoàn toàn không hiểu làm sao đeo vào được.
「Vòng tay Giao ước là bằng chứng được chọn làm Kämpfer. Khi nó phát sáng, cậu có thể biến thành Kämpfer.」
「À, không tháo ra được đâu nhé.」
Tôi đang định thử tháo nó ra.
「Này.」
Harakiri Tora nói như nhìn thấu tâm can tôi.
「Không dễ gì tháo ra được đâu. Tháo ra là hết làm Kämpfer đấy.」
「Làm sao để tháo ra?」
「Chết chẳng hạn.」
Nói năng gở mồm gở miệng.
Quả thật, nó nhẹ đến mức cổ tay không cảm thấy chút sức nặng nào.
「Cứ coi như phụ kiện đi. Không nặng đúng không.」
「Không thích à?」
「Tại sao lại màu xanh?」
「Màu đỏ thì tốt hơn. Biết đâu lại nhanh gấp ba lần.」
「Nó có ý nghĩa cả đấy. Nhưng không nói đâu.」
Nó đang cười khúc khích. Nghe giọng Shizuka-chan nói thế càng thấy ức chế gấp bội.
Harakiri Tora vội vàng nói thêm, có lẽ đoán được tôi định ném nó vào thùng rác lần nữa.
「Quay lại chủ đề chính. Tại sao Kämpfer phải chiến đấu? Với ai?」
「Vì đó là sự tồn tại dùng để chiến đấu. Thật đấy.」
「Kämpfer chỉ tồn tại vì chiến đấu thôi. Chuyên biệt hóa cho chiến đấu mà lị. Cậu là nhân tài thích hợp nhất cho việc đó. Nên mới được chọn.」
「………………Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng ai nhìn vào cũng thấy tôi là kẻ mờ nhạt. Thích hợp chỗ nào chứ.」
「Hỏi người chọn ấy.」
「Không phải mày à?」
「Người Điều Đình (Moderator) đã chọn cậu.」
Người Điều Đình. Kẻ nào thế.
「Nhiệm vụ của tôi là đón những người có tố chất. Cậu cực kỳ phù hợp.」
「Thế mày là cái thứ gì?」
「Tôi là sứ giả của Người Điều Đình. Nói theo kiểu thần thoại thì là thiên sứ.」
「Làm gì có thiên sứ nào khoe nội tạng ra thế kia.」
Sở thích quái đản thật. Mấy người theo đạo Thiên Chúa sùng đạo mà thấy chắc tức điên.
Câu chuyện cũng dần sáng tỏ. Tóm lại tôi đã được Người Điều Đình chọn làm Kämpfer. Chiếc vòng tay là minh chứng, và tôi sẽ phải chiến đấu trong hình dạng con gái.
「Có vẻ hiểu rồi nhỉ.」
Con thú bông nói giọng như giáo viên. Tôi nhìn nó đầy hằn học.
「Thế, tao hỏi nãy giờ rồi, chiến đấu để làm gì?」
「Đến nước này mà còn bắt chước thú nhồi bông à.」
Tôi lục lọi trong ngăn bàn. Chắc phải có cái bật lửa trăm yên. Tôi không hút thuốc, nhưng có lửa thì tiện nhiều thứ. Ví dụ như đốt sợi tổng hợp chẳng hạn.
「Cấm dùng lửa. Mùi nhựa cháy khét lẹt đấy.」
「Biết nói cơ mà.」
Tôi lôi cái bật lửa từ trong góc ra. Vẫn còn ga.
「Đã bảo là dừng lại đi mà.」
Không dám nói to, nhưng thực ra tôi thích kiểu này hơn.
「Dù có dùng giọng Shizuka-chan phiên bản cũ van xin thì cũng thế thôi.」
「Thực ra tôi cũng không biết. Tại sao phải chiến đấu ấy.」
「Làm gì có chuyện đó.」
「Người Điều Đình keo kiệt lắm nên không nói đâu. Cũng chẳng hứng thú.」
「Đúng là đồ vô tích sự. Lòi cả ruột gan ra ngoài.」
「Thú nhồi bông mà lại.」
Tôi cất cái bật lửa vào túi váy. Sao cũng được nhưng váy vóc thật tồi tệ. Gió lùa lạnh quá.
「Nhưng mà, đã bảo là chiến đấu thì phải có đối thủ chứ.」
「Cái đó thì đúng.」
「Là ai hả?」
「Bí mật.」
「Thằng chó này.」
Không biết là đực hay cái, nhưng cứ chửi thế đã.
Tôi lại ôm đầu. Cái gì thế này. Tự nhiên bị bảo là Kämpfer rồi bắt chiến đấu, chẳng hiểu mô tê gì. Làm sao mà chấp nhận được chứ hả.
「Hahaha. Có vẻ chưa chấp nhận được hiện thực nhỉ.」
Đương nhiên rồi. Cười cái gì mà cười. Vốn dĩ chuyện đang nói chuyện với thú nhồi bông tôi cũng chẳng muốn tin đâu.
「Nhưng đây là sự thật. Cậu là Kämpfer và tôi biết nói. Tất cả là sự thật không chút giả dối.」
「Không chấp nhận được sao?」
Chứ sao nữa.
「Rồi từ từ sẽ chấp nhận thôi. Vì là Kämpfer mà.」
Tôi lườm con Harakiri Tora. Lời lẽ của con này nghe cứ lừa đảo kiểu gì ấy. Chắc chắn có ẩn tình khủng khiếp nào đó phía sau.
Nếu tin lời nó thì tôi là người được chọn. Việc biến thành con gái là bằng chứng. Hơn nữa còn bị bắt chiến đấu trong hình dạng này. Bảo chiến đấu thì chiến đấu cũng thấy ghê chết đi được. Lý do thì không biết mà cứ bắt đánh nhau, nó định làm gì vậy?
Lý do nghe có vẻ hiểu được mà cũng có vẻ không.
「Sắp biết ngay thôi. Kämpfer mà lị.」
「Cái này sẽ dẫn đến chiến đấu đấy.」
Harakiri Tora tiếp lời.
「Đã được chọn làm Kämpfer thì nhất định phải chiến đấu.」
「Sắp biết ngay thôi.」
「Tại sao phải chiến đấu chứ?」
Cảm thấy hỏi thêm cũng vô ích, tôi ngừng nói. Có gặng hỏi nó cũng chẳng chịu khai ra đâu. Chỉ những lúc thế này con thú bông này mới tự tin tràn trề. Mang tiếng là Shizuka-chan.
Có khả năng nó lại giả vờ làm thú nhồi bông lắm.
「À, có chuyện quan trọng!」
Nhìn đồng hồ. Sắp muộn học rồi.
「Đốt đấy. Tao cứ mãi là con gái thế này à!?」
「Thôi bớt hỏi đi.」
Hợp hay không tính sau. Đi học với bộ dạng con gái + đồng phục thủy thủ thì chẳng khác nào trò chơi trừng phạt.
Giờ phải đi học rồi. Giờ mà chạy thục mạng không ăn sáng thì may ra kịp.
「Muốn cứ là con gái à?」
「Có thể trở lại làm con trai đấy.」
「Hiểu nhầm chết!」
Shizuka-sama, tôi có thể trở lại làm một thằng con trai bình thường sao. Mắt tôi sáng bừng lên ngay lập tức.
「Này làm thế nào?」
「Muốn thế thì phải chiến đấu.」
「Cái gì?」
「Hừm.」
「Lý lẽ đơn giản thôi. Cứ tiếp tục chiến đấu và chiến thắng, rồi kẻ thù sẽ hết, lý do biến thành phụ nữ cũng không còn. Khi đó sẽ mãi mãi là con trai.」
「Ra là vậy……………mà khoan, chuyện đó còn xa lắc xa lơ mà!」
「Nhưng có hy vọng rồi còn gì.」
「Đồ ngu! Hiện tại mới quan trọng. Tao phải đi học đây này!」
Harakiri Tora im lặng suy nghĩ một chút.
「Hết cách rồi. Tôi sẽ chỉ cho cậu cách trở lại ngay lập tức.」
「Đấy, chỉ đi. À không, làm ơn chỉ cho tôi.」
Tôi túm chặt lấy con thú bông. Tôi lúc này sẵn sàng cúi đầu lạy con Harakiri Tora giọng Shizuka-chan bao nhiêu cái cũng được.
「Nóng vội thế.」
「Dân Edo mà lị. Chỉ nhanh lên. Nhanh!」
「Vậy nhắm mắt lại đi.」
「Hiểu rồi.」
Tôi nhắm chặt hai mắt theo lời nó. Chỉ nghe thấy tiếng của Harakiri Tora.
「Hây a!」
「Thế thì, lên nào.」
Lên là lên cái gì?
Lên?
Ngay khoảnh khắc thắc mắc, tôi lãnh trọn một cú đánh cực mạnh vào bụng.
Cơn đau từ đáy bụng thốc ngược lên. Khốn kiếp con thú bông này, dám đánh tao. Lần sau nhất định tao sẽ thiêu rụi mày. Đó là suy nghĩ cuối cùng trước khi đầu óc tôi tối sầm lại.
Tôi tỉnh dậy.
Phản xạ bật dậy. Theo đà đạp tung chăn, suýt nữa thì ngã khỏi giường.
Nhìn quanh phòng. Căn phòng quen thuộc. Khung cảnh buổi sáng.
Giường?
Rụt rè nhìn lại bản thân. Ngực không to.
Tôi vội vàng nhảy xuống giường, ghé sát mặt vào chiếc tivi chưa bật nguồn. Trong phòng không có gương nên dùng tạm cái này.
Ở đó rõ ràng là chính tôi, khuôn mặt của một thằng con trai.
Niềm hoan hỉ trào dâng từ tận đáy lòng.
「I………………Yeahhh!」
Tôi giơ hai tay lên trời hét lớn. Là con trai chứ không phải con gái. Đã trở lại bình thường. Không phải là cái thứ Kämpfer gì đó.
Vừa nhảy cẫng lên vừa đi đến trước bàn học.
「Này………………?」
Tôi gọi Harakiri Tora. Nhưng không có tiếng trả lời.
「Mày không nói dối nhỉ. Tao trở lại rồi này.」
Ghé sát mặt vào. Nó không hề nhúc nhích. Dù có lắc hay quay vòng vòng cũng không phản ứng. Túm lấy cái miệng đầy răng nanh, nó vẫn được khâu chặt không thể cử động. Nhìn kiểu gì cũng chỉ là một con thú nhồi bông bình thường.
Suy nghĩ lại xem. Harakiri Tora là thú nhồi bông còn mình thì đang ngủ. Chẳng có gì chứng minh những chuyện vừa xảy ra. Biết đâu đấy, tất cả chỉ là mơ.
「Ra là vậy……………là mơ.」
「Tuyệt vời! Là mơ, chỉ là mơ thôi!」
Niềm vui sướng từ từ lan tỏa.
Mất kiểm soát thốt lên thành lời nhưng mặc kệ. Tôi nhảy cẫng lên vì vui sướng. Cái sự vô lý đùng một cái biến thành con gái rồi bị bắt chiến đấu mà không hiểu mô tê gì ấy đã biến mất.
「Ngon rồi ngon rồi, giờ là người thường. Chiến đấu chiến điếc gì dẹp!」
Tôi nhảy nhót chạy quanh phòng. Dù cho ngày lễ cả năm gộp lại một lúc cũng không vui sướng thế này. Nhảy múa chán chê, nghĩ bụng thôi đi học, tôi bất chợt nhìn xuống cánh tay.
Tôi dụi mắt. Ở đó là chiếc vòng tay màu xanh nhạt. Cái này chẳng lẽ là……
「Không phải mơ đâu nhé.」
Harakiri Tora thở dài lắc đầu.
Vô tình đã đến giờ đi học, nên tôi ủ rũ bước ra ngoài. Ngước nhìn lên trời, thời tiết âm u. Thật đúng là tâm trạng tồi tệ một cách hoàn hảo.
Harakiri Tora tạt gáo nước lạnh: "Không phải mơ mộng gì đâu. Tất cả là hiện thực", đập tan mọi hy vọng. Tôi tức tối trách móc: "Sao mày dám im lặng hả", nó trả lời tỉnh bơ với vẻ thương hại: "Tại thấy cậu có vẻ vui quá mà".
Muốn coi như không nghe thấy nhưng có vẻ phải chấp nhận thôi.
「Nhưng cũng tốt mà. Cậu trở lại hình dáng con trai rồi còn gì.」
Harakiri Tora nói giọng dạy đời làm tôi tăng xông.
「Tốt cái nỗi gì. Bị đấm cho ngất mới trở lại được thì là tệ nhất. Không có cách nào khá hơn à.」
Vùng bụng vẫn còn đau âm ỉ.
「Thực ra nó tự động trở lại đấy. Tôi chỉ thử làm theo cách tinh nghịch chút thôi.」
「Nghịch cái đầu mày.」
「Đúng rồi. Cậu nên mua sẵn quần áo đi.」
「Hả?」
Mua đồ nữ ấy hả.
Đáp lại thắc mắc của tôi, Harakiri Tora gật đầu cái rụp.
「Tôi không hứng thú với thời trang.」
Cái tư duy đổ tiền vào mấy mảnh vải thật không thể hiểu nổi. Đọc tạp chí thời trang xong thì thấy bộ nào cũng na ná nhau. Mốt thì thay đổi xoành xoạch.
「Không phải đồ nam. Là đồ nữ ấy. Biến hình thì phải cần chứ.」
「Biến hình sẽ thay đổi đồng phục nam sinh của trường thành đồng phục nữ sinh. Nhưng chỉ thế thôi. Các quần áo khác không đổi đâu.」
「Cứ mặc nguyên thế cũng được chứ sao.」
「Chắc chắn sẽ không vừa size đâu.」
Nhắc mới nhớ, ngực sẽ to ra mà.
Nhưng mua đồ nữ thì làm thế nào. Đàn ông con trai đi vào cửa hàng một mình khéo bị coi là biến thái. Hơn nữa đồ lót………… thôi không nghĩ đến nữa.
「Thế làm sao để biến thành con gái?」
「Vẫn muốn biến thành con gái cơ à.」
「Đừng có làm vẻ đắc ý. Tao chỉ hỏi thử thôi.」
「Ban nãy là tôi biến cho cậu, nhưng thực ra nó sẽ tự động. Hiện tại là thế.」
「Điều kiện là gì?」
「Cái đó cũng sắp biết ngay thôi.」
「Oái!」
「Uwa!」
Con thú bông này cứ thích làm bộ làm tịch. Khốn kiếp. Cứ nhớ đấy.
Đến đây là hết giờ. Tôi đành phải nhịn ăn sáng đi học. Harakiri Tora bảo: "Cơm thì mua dọc đường, vừa đi vừa ăn là xong. Đừng bận tâm đến tôi", nên tôi nhét nó vào cặp. Đương nhiên rồi. Ai thèm bận tâm đến mày.
Tôi cũng định vừa đi vừa ăn, nhưng thấy chướng mắt quá nên thôi. Xử lý vào giờ nghỉ đầu tiên là được.
Suýt muộn học nhưng tôi vẫn ghé vào cửa hàng tiện lợi. Mua nắm cơm rồi chạy. Đúng như lời nó nói, xử lý gọn lẹ.
Tôi cắm đầu chạy để bù lại thời gian đã mất. Quẹo qua vài ngã rẽ.
Suýt nữa thì đâm sầm vào ai đó, tôi loạng choạng đứng lại. Đối phương cũng suýt ngã.
「Xin……………xin lỗi. Ơ?」
Phản xạ xin lỗi xong, tôi nhìn mặt người đó. Thật bất ngờ, là người quen.
「Mình mới là người phải xin lỗi. Do mình nhìn ngó lung tung………… Ơ kìa, Natsuru-san?」
Người tôi suýt va phải là một cô gái.
「May quá………… nói thế thì không phải phép nhỉ. Nhưng gặp người quen làm mình nhẹ cả người.」
Sakura Kaede cười trừ để che giấu sự bối rối.
Thần tượng của trường chúng tôi. Nói đơn giản thì là một trong năm nữ sinh xinh đẹp nhất trường, và tính cách thì tốt vượt trội đứng đầu bảng. Vẻ mặt tươi tắn và mái tóc bóng mượt. Dáng người hơi thấp và những đường cong cơ thể đầy nữ tính. Việc tôi biến thành con gái chỉ dừng ở mức "khá" là vì có sự tồn tại của cô ấy.
Cô ấy là đối tượng ngưỡng mộ của đám con trai trong trường, và đương nhiên tôi cũng ngưỡng mộ. Hơn nữa tôi và cô ấy học cùng nhau từ cấp hai. Tự mình nói ra thì hơi ngại, nhưng tôi là tín đồ trung thành chính hiệu.
Tôi xua tay bảo Sakura-san "Đừng bận tâm".
「Natsuru-san hiền thật đấy.」
「Vậy sao?」
Cái này mới chết người này. Lợi thế của việc học cùng lớp hồi cấp hai là cô ấy gọi tôi bằng tên. Tôi vừa trấn an trái tim đang đập thình thịch, vừa cố tỏ ra bình thản.
「Không sao không sao. Có ngã đâu mà.」
「Đi đến trường cùng nhau không?」
「Được chứ. Đằng nào cũng muộn rồi.」
Sakura-san mỉm cười đồng ý.
Tôi quên béng chuyện hồi sáng, trong lòng sướng rơn. Có thể đi học riêng với Sakura-san, lại còn có thể trò chuyện. Nếu tôi chen ngang được vào, coi như đã dùng hết may mắn cả đời. Chắc sẽ không bao giờ trúng xổ số nữa.
Chuyện này còn hơn cả may mắn. Đám con trai đang nhăm nhe tiếp cận cô ấy nhiều vô kể.
「Natsuru-san, trông cậu vui nhỉ. Có chuyện gì tốt lành à?」
Hai người đi bộ sóng đôi đến trường. Cảm giác như đang hẹn hò một chút vậy.
「Có đấy. Được gặp Sakura-san.」
「Aha. Mình cũng thấy vui khi gặp Natsuru-san. Thỉnh thoảng ngủ nướng cũng có cái hay nhỉ.」
Lời thoại có phần sến súa hay nói đúng hơn là trật lất, nhưng Sakura-san không hề chế giễu. Điểm tốt của cô ấy là luôn mỉm cười đáp lại như vậy. Nhưng Sakura-san ơi, thế này thì đàn ông sẽ hiểu lầm mất đấy.
Tiếc thay tôi lại không hiểu lầm. Đối với cô ấy, thường sẽ có tin đồn đang hẹn hò với anh chàng nào đó, nhưng hoàn toàn không có tin đồn nào như vậy. Dù có chàng trai tốt đến đâu bắt chuyện cô ấy cũng không lay chuyển, đến mức có truyền thuyết "Cưa đổ Kaede còn khó hơn đỗ Đại học Tokyo". Tôi cũng định bụng nếu có cơ hội thì sẽ thế này thế kia với Sakura-san, nhưng nói ra thì chắc chắn sẽ bị từ chối thẳng thừng. Nên tôi quyết định tận hưởng tình huống hiện tại.
「Thế hả?」
Cô ấy lo lắng hỏi han.
「Chút chút thôi. Mà thôi xong rồi, mình cũng bỏ cuộc rồi.」
Nhớ lại làm tâm trạng nặng nề hẳn. Muốn quên cũng không quên được, nên tôi cố đẩy nó vào một góc trong đầu.
「À đúng rồi. Con thú nhồi bông mình tặng, thế nào rồi?」
「A………………cái đó hả. Mình bày trên bàn học ấy.」
「May quá. Mình thích series đó lắm. Mua nhiều quá rồi, nhưng không muốn vứt nên mình đang tìm người nhận nuôi.」
Sakura-san vui mừng một cách ngây thơ.
Đúng vậy, con thú nhồi bông dòng Thú Nội Tạng đó là do Sakura-san tặng. Vì thế muốn vứt cũng không vứt được.
Cô ấy có sở thích hơi khác người một chút. Tiêu chuẩn về "dễ thương" khác với người thường. Cái series trông phát gớm đó, cô ấy cũng không phải thấy "xấu lạ mà yêu", mà là thực lòng thấy dễ thương. Vì thế, cô ấy chấp nhận những con thú bông đó không chút do dự. Đương nhiên, tôi cũng ngưỡng mộ cô ấy bao gồm cả sở thích đó.
Nghe đồn phòng riêng của Sakura-san không còn chỗ chen chân vì đồ lưu niệm Thú Nội Tạng. Nhà sản xuất sắp phá sản đó chưa sập tiệm chắc chắn là nhờ ơn cô ấy.
「Harakiri Tora dễ thương nhỉ.」
Một câu hỏi khó trả lời.
「Ừ………………đúng đấy. Rất đặc trưng.」
「Nếu không phải giọng Shizuka-chan thì tốt hơn.」
「Nếu nó nói chuyện được thì mình vui lắm.」
Sakura-san nhìn tôi đang khổ sở với ánh mắt lạ lùng.
Trên đường đi học không có ai khác. Giờ này mà còn thong dong đi bộ thì chỉ có thất nghiệp hoặc học sinh xác định muộn học. Đương nhiên tôi và Sakura-san thuộc loại sau.
Chúng tôi nói chuyện phiếm. Hay đúng hơn là Sakura-san hào hứng nói về Thú Nội Tạng, còn tôi thì cố sống cố chết lảng sang chuyện khác. Phải khéo léo dẫn dắt để cô ấy không thấy chán, vất vả ra phết. Nếu cứ tiếp tục mỗi sáng thế này, có khi kỹ năng giao tiếp của tôi sẽ lên trình cũng nên.
Trong lúc nói chuyện, Sakura-san thỉnh thoảng liếc nhìn tay phải của tôi.
「………………Cái đó, là vòng tay à?」
「À, mình cũng không rõ lắm, là vòng tay.」
Là chiếc vòng tay đó. Tôi vừa sờ nó vừa trả lời.
Vẫn là câu hỏi khó. Đương nhiên tôi đeo chiếc Vòng tay Giao ước suốt. Vì không có khớp nối nên muốn tháo cũng không được. Giờ cũng quen rồi nhưng bị hỏi giải thích thế này thì bí thật.
「Hãng nào thế?」
「Chịu. Nói sao nhỉ, Kämpfer?」
Tạm thời thì không phải. Vốn dĩ nó đâu phải phụ kiện thời trang.
「…………Thương hiệu của Đức à?」
Nói thế nào bây giờ. Ngay khoảnh khắc tôi đang suy nghĩ.
「Ô kìa, nó phát sáng.」
「Chết………………chết dở.」
Vội vàng kiểm tra. Đúng như Sakura-san nói, chiếc vòng tay đang phát sáng. Ánh sáng màu xanh nhạt. Nó nhấp nháy theo một chu kỳ nhất định. Phản ứng này là lần đầu tiên. Có khi nào là tín hiệu biến hình không?
Biến thành con gái ở đây là tệ nhất. Ở ngoài đường, lại còn ngay cạnh Sakura-san. Bị nhìn thấy thì mang tiếng biến thái mất. Nhẹ thì thế, nặng thì bị bắt làm vật thí nghiệm ở viện nghiên cứu nào đó.
Những tưởng tượng tồi tệ chạy qua não bộ. Mà tại sao lại đúng lúc này chứ.
「À ừm, Sakura-san này. Xin lỗi nhé, mình đi trước một chút.」
「A, Natsuru-san ăn gian. Đã bảo đi cùng nhau cơ mà.」
Cô ấy phồng má lên một cách đáng yêu. Chỉ số yêu thích tăng vọt, nhưng tôi không còn thời gian để ngẩn ngơ nữa. Tôi cố gắng bình tĩnh.
「Mình nhớ ra có việc. À không, có việc đột xuất. Tóm lại phải đi khỏi đây ngay.」
Tôi xin lỗi rối rít. Làm ơn hãy để mình đi một mình. Muốn chạy trốn mà không chạy được. Sakura-san có vẻ quyết tâm đi theo bằng được.
Đèn vòng tay nhấp nháy nhanh hơn. Dự cảm xấu dần trở thành hiện thực. Thực sự nguy to rồi.
Đúng lúc đó.
Một họng súng đen ngòm chĩa thẳng ra.
「……………Họng súng?」
Tôi buột miệng thốt lên.
「Nếu chạy thì mình cũng chạy.」
Con người ta thật thú vị, khi chuyện đột ngột và không thể tin nổi xảy ra thì tâm trí lại bình tĩnh lạ thường. Giống như lúc bị chĩa súng vào mặt bây giờ vậy.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó.
「Gì đây, cái tên đang tán phét với gái kia là kẻ thù của tôi à?」
Chủ nhân khẩu súng nói bằng giọng khàn đặc, dù là con gái.
Dáng người thấp hơn tôi một chút. Giọng điệu thô lỗ nhưng là con gái. Da trắng, dáng đẹp, xét về ngoại hình thì cũng được xếp vào loại "xinh đẹp". Chỉ có ánh mắt là sắc lẹm, dán giấy "coi chừng chó dữ" lên trán cũng không oan.
「Nhìn cái mặt ngái ngủ, ẻo lả thế kia mà là kẻ thù thì chán chết. Không nghe nói là đàn ông, nhưng mạng cậu đến đây là hết.」
Cô ta làm vẻ mặt chán chường, định bóp cò.
「Khoan………………chờ chút!」
Bị giết thì toi đời, tôi vội vàng giơ hai tay lên hàng.
「Gì mà đột ngột thế! Cướp đường à!」
「Nói nhảm cái gì. Có tên cướp nào xinh đẹp thế này không.」
Tự nhận mình xinh đẹp cũng hiếm thấy đấy.
「Không phải vẻ bề ngoài!」
「Thế là tên à. Mishima Akane.」
Cô gái tên Mishima Akane đung đưa họng súng một chút.
「Đây hả?」
「Tôi là Senō Natsuru………………không phải, ý tôi là khẩu súng kia kìa!」
「Cái này là vũ khí của tôi. Bóp cò thì đạn bay ra, bắn thủng người cậu. Trúng vào sọ thì mở thêm cho cái lỗ để thở. Văn học nhỉ.」
Văn học chỗ nào.
Cô gái vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt như con chó sắp lao vào cắn xé. Mại dô mại dô. Đầy thù địch, đầy sát khí.
「Vậy tại sao lại bắt tôi giơ tay đầu hàng ở đây!」
「Lắm mồm thế cái tên đàn ông này. Đừng có nói chuyện cứng nhắc thế.」
Không phải cứng nhắc hay không. Ở đây liên quan đến mạng sống đấy.
「Bất thình lình bị dọa giết thì ai mà chẳng……………!」
Akane phớt lờ lời van xin của tôi, ánh mắt cô ta di chuyển. Ở đó là Sakura-san đang đứng ngây ra chưa hiểu chuyện gì.
「Hử? Con kia là ghệ của cậu à?」
Nếu được thế thì tôi vui lắm, nhưng tiếc là không phải. Không phải người yêu, nhưng cũng là người quen.
「Gì đây, là Sakura à? Bạn cùng lớp sao?」
Cô ta nhìn Sakura-san chằm chằm.
Nghe nói mới để ý, cô gái này cũng mặc đồng phục trường tôi. Có điều đã được sửa lại, gấu váy ngắn và tay áo ngắn. Mà là bạn cùng lớp của Sakura-san thì tức là cùng trường với tôi rồi.
「Này. Cùng trường thì tha cho nhau đi.」
「Còn lâu nhé.」
Akane chĩa súng trở lại.
「Tôi buộc phải chiến đấu. Người ta bảo thế. Tôi cũng chẳng định chống đối làm gì. Nằm nhà gãi háng còn hơn, nhưng cái này mang tính xây dựng hơn một chút.」
Xây dựng chỗ nào chứ. Với tôi là hủy diệt đấy. Mà lại còn không có hy vọng tái thiết.
Cô ta cười khẩy.
「Được rồi. Nghe nói cậu là kẻ thù của tôi. Nên tôi sẽ giết cậu.」
Kẻ thù? Tức là, chẳng lẽ.
Đột nhiên, chiếc vòng tay của tôi nhấp nháy với tốc độ chóng mặt. Cơ thể tự động di chuyển.
Giống như bị thứ gì đó kéo đi vậy. Tôi chạy. Dù không xa lắm, chỉ qua một ngã rẽ.
Vòng tay chuyển từ nhấp nháy sang phát sáng liên tục. Ánh sáng xanh bao trùm toàn thân. Ánh sáng nhỏ lan rộng, tôi có cảm giác như toàn thân được gột rửa.
Bất chợt ánh sáng biến mất.
Tôi nhìn xuống cơ thể mình. Đồng phục thủy thủ và bộ ngực lớn. Váy ngắn cũn cỡn. Đã biến thành cô gái hồi sáng.
「………………Á!」
Ngay lúc đó tôi muốn treo cổ tự tử. Khốn kiếp, chuyện sáng nay quả nhiên là sự thật. Lại còn gặp Sakura-san, rồi bị con nhỏ mồm mép chua ngoa chặn đường. Đã rắc rối rồi lại còn biến thành con gái. Sakura-san không nhìn thấy là may mắn trong bất hạnh, nhưng cái quái gì thế này.
「Ha……………Ahahahaha!」
Tiếng cười man dại vang lên.
Chưa biết lúc nào con nhỏ kia đã cầm súng trên tay, cười ngặt nghẽo.
「Tuyệt cú mèo! Hóa ra cậu cũng là Kämpfer à!」
Người giật mình là tôi.
「Cô, cô biết Kämpfer sao?」
「Đương nhiên. Vì chính tôi đây cũng là Kämpfer mà.」
Cô ta tự chỉ vào mình đầy vẻ tự mãn. Nhìn kỹ thì trên tay phải cô ta cũng đeo một chiếc vòng tay.
「Là vậy đó. Chiến đấu cho ra trò nào.」
Cô ta lại chĩa súng vào tôi.
「Hả!? Tại sao tôi phải đánh nhau với cô?」
「Gì cơ, không biết à. Kämpfer tồn tại để chiến đấu. Tôi sẽ bắn bay cái đầu cậu bay tới tận sao Mộc.」
「Kẻ thù của Kämpfer là Kämpfer.」
「Cái đó tôi nghe rồi. Nhưng tại sao lại là với cậu………………」
Lần đầu nghe thấy đấy. Harakiri Tora bảo đối thủ là "bí mật", hóa ra là chuyện này à.
Nhưng chiến đấu kiểu gì đây. Con nhỏ này có vũ khí, còn tôi tay không. Đối thủ có vẻ sẽ không nương tay vì tôi không có vũ khí đâu. Ngược lại, có khi còn vừa cười hô hố vừa nã đạn ấy chứ.
「Nhanh lên nào. Không chạy là tôi bắn đấy.」
「Chạy thì không bắn hả!!!」
「Không. Vẫn bắn.」
Cò súng được siết lại.
Ngay trước khi viên đạn bay ra khỏi nòng, cơ thể tôi lại tự động di chuyển.
Nhảy sang bên phải theo hướng nhìn của Akane - tức là phía ngoài cánh tay cầm súng của cô ta. Theo đúng nghĩa đen là tự động. Không liên quan đến ý chí của tôi.
Viên đạn xé gió bay qua chỗ tôi vừa đứng.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong tích tắc.
Akane nheo mắt đầy khó chịu.
「Thằng chó này………………」
Tiếng chửi thề lọt ra, nhưng ngay sau đó con chó dữ bóp cò liên tục.
Nói sao nhỉ, ngón tay như bị co giật vậy. Ngón trỏ co duỗi liên hồi, họng súng nhả đạn chì như gã say rượu đêm giao thừa nôn thốc nôn tháo.
Giờ thì con đường đi học còn ồn ào hơn cả công trường xây dựng. Hình như súng ngắn có số lượng đạn nhất định, đạn phải có hạn chứ, nhưng Akane cứ bắn liên tục không ngừng nghỉ.
Mà tôi vẫn còn thong dong được thế này là có lý do.
Tôi đã tránh được tất cả đạn bay tới. Quả nhiên không cần tôi điều khiển, toàn thân tự động di chuyển, cụ thể là nhảy ra sau cột điện và tường rào để tránh nạn. Từ chỗ nấp rụt rè nhìn ra, vẻ mặt của Akane càng lúc càng hiểm ác.
「Cũng khá đấy.」
Cảm ơn vì đã khen. Nhưng toàn chạy là chạy thôi.
「Nhưng mà biết không. Khẩu súng của tôi ấy, chỉ cần dồn chút khí thế là bắn thủng cả tường đấy. Tôi sẽ găm vài viên vào mông cậu cho biết mặt.」
Đùa kiểu gì vậy. Cô định dùng cái dụng cụ tiện lợi xuyên tường đó để làm chuyện kinh khủng với mông tôi à, trong khi tôi tay trắng. Không thấy bất công sao.
「Chả thấy thế.」
Nghe thấy rồi kìa. Phải sửa cái tật nói to suy nghĩ trong đầu mới được.
Nhưng có sửa kịp không đây. Con chó dữ kia đang định giết tôi thật.
Đúng lúc đó.
Sakura-san ló đầu ra.
「Natsuru……san?」
Cô ấy nói rồi đứng hình. Chắc thấy tôi tự nhiên chạy đi nên đến xem sao. Cô ấy ngẩn tò te ra chắc là vì tôi đã biến thành con gái.
「Ơ………………Natsuru-san………………đâu………………?」
Con chó dữ nhanh chóng chĩa súng về phía đó.
「Vẫn còn ở đây à. Ngoan ngoãn đi học có phải tốt hơn không.」
Đôi mắt đó y hệt chó săn tìm thấy con mồi. Hoặc như khán giả lườm ông chú hắt xì hơi liên tục trong rạp chiếu phim.
「Này!」
Ngón tay trên cò súng vẫn chưa buông. Sakura-san gặp nguy hiểm. Tôi hét lên theo phản xạ. Đồng thời, lòng bàn tay nóng rực.
「Con khốn kia, đừng có ngáng đường tao.」
Vừa kịp nghĩ "A", từ đầu ngón tay tôi phóng ra một luồng lửa đỏ rực.
Ngọn lửa biến thành quả cầu lửa lớn, lao thẳng về phía Akane. Nó sượt qua cô ta, đâm sầm vào bức tường rào phía đối diện.
Tiếng nổ vang lên, tường gạch vỡ tan tành.
Cả tôi và Sakura-san đều kinh ngạc không thốt nên lời.
Chỉ có cô gái cầm súng là không bị sốc.
「Zauber……」
「Hả?」
「Mày………………dùng ma pháp (Zauber) à.」
「Đừng có giả nai. Thấy tay không tao đã nghi rồi. Không có vật phẩm kích hoạt, mày cũng thuộc dạng cao tay ấn đấy.」
Chuyện đó bỏ qua một bên, tôi đang cảm thấy như bị cả khối sắt đè lên đầu.
Sáng nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Biến thành con gái, thú nhồi bông biết nói. Chốt hạ là bắn ra cầu lửa từ tay.
Có khi nào những điều Harakiri Tora nói toàn là dối trá, và tôi thực sự là...
"Kẻ thù của Kämpfer là Kämpfer". Danh xưng giờ đã đổi thành cái tên Katana loằng ngoằng Kämpfer. Bố mẹ ơi, cuộc đời sao mà vô lý thế này. Tôi đã bám víu vào hy vọng vô căn cứ "biết đâu ngày mai vẫn là một học sinh cấp ba bình thường", nhưng giờ thì tan thành mây khói.
「Làm cái mặt như sắp chết thế hả.」
「………………Thì thế mà.」
「Thôi được. Lâu lắm rồi mới được bung lụa không cần nể nang. Tao sẽ giết mày.」
「Khoan. Cái đó thì hơi………………」
「Đừng có lải nhải!」
Cô ta cầm súng lao tới. Định rút ngắn khoảng cách để kết liễu chắc chắn đây. Khuôn mặt xinh đẹp nhưng cảm xúc như chó dữ đang ngày càng tiến lại gần.
Nhìn khuôn mặt đó, cảm giác của con thiêu thân sắp chết bay biến đâu mất. Con nhỏ này nghiêm túc thật. Tôi thủ thế, nhưng quả cầu lửa ban nãy có vẻ đã hết đạn, không ra nữa. Đèn kéo quân gắn động cơ phản lực đang chạy vòng quanh trong não tôi.
Đột nhiên, con chó dữ dừng lại.
「………………Chậc.」
Họng súng vẫn chĩa về phía này, nhưng dường như nhận ra điều gì đó, cô ta nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt cô ta dán chặt vào chiếc vòng tay trên tay phải tôi.
Cô ta tặc lưỡi rồi vung tay phải. Chỉ thế thôi mà khẩu súng lục biến mất như chưa từng tồn tại.
「Chán phèo.」
Akane buông một câu khinh khỉnh, rồi quay người bỏ đi. Và cũng giống như khẩu súng, cô ta nhanh chóng biến mất.
Để lại tôi trong hình dạng con gái và Sakura-san.
「………………À ừm…………」
Sakura-san bắt chuyện. Tôi phân vân không biết trả lời thế nào, đành mỉm cười rồi im lặng bỏ chạy.
Chỉ riêng khoản này, tôi định học tập con nhỏ kia.
0 Bình luận