Chương 1 【Harakiri Tora】
Theo tôi thấy, điều quan trọng nhất đối với học sinh không phải là học tập, mà là vui chơi. Tôi không rành lắm, nhưng nghe nói tập cơ bắp thì cứ tập hai ngày nghỉ một ngày là hiệu quả nhất. Làm như vậy sẽ cho cơ bắp đã bị tiêu hao có không gian để phục hồi. Tôi nghĩ chuyện học hành cũng y như thế, việc xen kẽ vui chơi vào sẽ giúp ta bước lên những tầm cao mới.
Bất chấp điều đó, các nhà giáo dục lại chẳng chịu cho học sinh thời gian để chơi. Đây là một vấn đề nghiêm trọng. Học lực giảm sút dẫn đến nhân lực giảm sút. Kéo theo đó là quốc lực suy yếu. Nhà nước cần phải xem xét lại hệ thống giáo dục ngay lập tức và đẩy mạnh hơn nữa giáo dục giảm tải.
Tóm lại, điều tôi muốn nói ở đây là, kỳ nghỉ hè đã kết thúc mất rồi.
Kỳ nghỉ hè năm lớp 10 của tôi, Senō Natsuru, lẽ ra phải là một kỳ nghỉ hạnh phúc. Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè năm lớp 9, tôi đã kiểm điểm lại những ngày tháng quá đỗi nhạt nhòa của mình và quyết tâm rằng, lên lớp 10 mình sẽ chơi điên cuồng trong kỳ nghỉ hè để tạo ra những kỷ niệm. Ví dụ như thân thiết hơn với Sakura-san, cùng đi biển, trải qua một thanh xuân màu hồng khiến ai nấy đều ghen tị. Hoặc là đi leo núi, và tất nhiên cũng là màu hồng nốt.
Page KAMP09_013
Thế nhưng hiện thực lại chẳng vui vẻ đến thế.
Không phải đâu nhé, lẽ ra nó đã phải vui rồi đấy chứ. Biển thì biến thành hồ bơi nhưng tôi cũng đã được bơi, cũng có đi trọ lại, tiện thể còn đi đến tận Gunma. Chỉ nghe đến đây thôi thì có vẻ như tôi đã tận hưởng thanh xuân rồi đúng không.
Khổ nỗi lại không phải thế. Hay nói đúng hơn, nghĩ tới là muốn chết quách cho xong. Ở hồ bơi thì như mọi khi lại nổ ra chiến đấu, đến Gunma thì bị bắt ăn cà ri, lại còn làm mất cả ví nữa chứ. À thì, về sau cái ví cũng đã quay lại.
Nói chung, tôi bị bắt phải trở thành một tồn tại gọi là Kämpfer. Lại còn khuyến mãi thêm cái vụ hễ biến thân là thành con gái. Hồi lớp 9 tôi vẫn là một nam sinh bình thường, vậy mà sự biến đổi này quả thực đã đi quá giới hạn. Đã thế lại còn hóa thành mỹ nhân nữa chứ, thật ác ôn.
Cứ thế, kỳ nghỉ hè mà tôi định dành để dưỡng sức ở nhà sau quá nhiều biến cố đã kết thúc.
Chẳng vui vẻ gì sất. Tóm gọn lại trong một từ thì là 「Mệt mỏi」, nhưng học sinh cấp ba mà đã thấy mệt mỏi thì đúng là mạt thế rồi.
「Muốn làm lại quá……」
Tôi buột miệng lầm bầm. Tiếng lòng đã lỡ lọt ra ngoài. Nếu là ở ngoài đường cái thì chắc cảnh sát đã lao tới, hoặc bị tống lên xe cứu thương chờ khoa tâm thần xử lý, nhưng may thay đây là phòng riêng của tôi.
Page KAMP09_014
「Cậu muốn làm lại cái gì cơ?」
Có tiếng nói phát ra từ trên bàn.
Tôi quay mặt về phía đó. Kẻ vừa hỏi là con thú nhồi bông lòi cả nội tạng, Harakiri Tora.
Tôi nghĩ giờ chẳng cần giải thích nữa, nhưng con này tuy chỉ là phận sợi hóa học mà lại nói được tiếng Nhật. Ban đầu tôi còn tưởng mình bị ma ám và kinh ngạc lắm, nhưng giờ cũng đã quen rồi. Tiện thể thì giọng của nó là giọng Shizuka-chan (đời trước).
Nhân tiện, lý do tại sao con này lại lòi ruột gan ra là vì nó thuộc cái series như thế. Tởm thật. Nghe đâu nhà sản xuất đồ chơi làm ra lũ "Thú Nội Tạng" này đang thua lỗ trầm trọng, và trong cơn khủng hoảng vừa rồi, cuối cùng họ đã đổi tên công ty thành 「Công ty Cổ phần Thú Nội Tạng」. Đáng sợ ở chỗ là tình hình kinh doanh vẫn chẳng 「xoay chuyển」 gì cả.
「Thì là nghỉ hè chứ còn gì nữa, rõ rành rành ra đấy」
Tôi nói. Bắt đầu kể lể từ lúc sinh ra thì phiền phức lắm.
「Vậy à?」
Harakiri Tora nghiêng mắt. Vì cổ nó ngắn tũn nên nhìn không ra là đang nghiêng đầu, nhưng cử chỉ thì đại loại thế.
Page KAMP09_015
Chương 1
「Cứ để thế này cũng được chứ sao. Vui mà」
「Vui cái khỉ mốc ấy」
Đúng là thú nhồi bông. Đầu óc có vấn đề.
「Người ta thì trải qua những ngày thú vị và buồn cười, còn tôi thì nào là chiến đấu, nào là quên ví, chẳng có lúc nào mà thảnh thơi cả. Vui ở chỗ nào chứ. Nếu có điểm lưu game (save point) trước kỳ nghỉ, thì tôi đã có thể quay lại rồi」
Cuộc đời là một gã phiền nhiễu, không có save thì cũng chẳng có nút reset. Hơn nữa chỉ cần lơ đễnh là thời gian cứ thế trôi đi. Đến cả pause (tạm dừng) cũng không có, đúng là một trò chơi đáng sợ.
「Ủa?」
Harakiri Tora lại nghiêng đầu.
「Hồi trọ lại ở công viên giải trí, chúng ta có chiến đấu hả?」
「Có chứ sao không. Đã choảng nhau tưng bừng với đám Kämpfer Trắng còn gì」
「Ủa?」
Harakiri Tora có vẻ đang thắc mắc điều gì đó. Mặt nó hầu như chẳng biến đổi gì nên khó nhận biết, nhưng có vẻ đang hiện lên dấu chấm hỏi.
「Có chuyện đó hả ta」
Page KAMP09_016
「Tôi bảo là có mà lị」
「Tôi chả nhớ gì cả. Cảm giác như yên bình lắm mà」
「Thế kia mà là yên bình à」
Đã chiến đấu mà còn bảo yên bình, cảm giác của mi tê liệt quá mức rồi đấy. Cứ như gã lính đánh thuê không đánh nhau thì không sống nổi vậy.
「Chứng rối loạn trí nhớ, đến thú nhồi bông cũng bị à?」
「Chuyện của thú nhồi bông, sao tôi biết được」
「Hưm, nhưng mà tôi có cảm giác như bị gọi đi đâu đó ấy」
「Cái gì cơ」
Có kẻ gọi đám Thú Nội Tạng đi ư. Bộ mày là thú triệu hồi (Summoned Beast) chắc? Tự nhiên có con động vật lòi ruột gan rơi từ trên trời xuống thì kẻ gọi ra chắc cũng sợ vỡ mật.
「À thì, tôi hầu như không nhớ gì về chuyện ở công viên giải trí và khách sạn cả」
「Lẩm cẩm à」
「Nhưng mà, tôi có cảm giác mang máng là đã bị tập hợp lại」
「Tập hợp là sao」
Vẫn còn người sưu tập Thú Nội Tạng nữa hả. Chịu không nổi. Tước quyền công dân đi cho rồi.
Page KAMP09_017
Chương 1
Harakiri Tora chậm rãi nói.
「Bị tập hợp lại một chỗ này, rồi kiểu như, đã nghe một bài diễn văn nào đó」
「Diễn văn hay gì đó hả?」
「Không phải. Kiểu như chỉ có mỗi chúng tôi ở đó thôi」
「Chúng tôi là cái gì」
「Là đám Thú Nội Tạng ấy」
「Tệ hại thật」
Một cuộc tập hợp của những con động vật lòi nội tạng, nghĩ thôi đã thấy như ác mộng. Cỡ đó thì chỉ cần nằm trong đống hàng giảm giá của cửa hàng đồ chơi là quá đủ rồi.
「Ở đó chúng tôi đã nghe cái gì đấy」
「Cái gì」
「……Quên rồi」
「……Đồ ngốc」
Tôi chửi. Đang hỏi lý do tại sao lại phải chịu đựng, thế mà trả lời là quên rồi thì ai nghe cho lọt.
「Là mơ chứ gì」
「Thú nhồi bông mà cũng nằm mơ sao?」
18
Tôi: 「Sao tôi biết được」「Tóm lại là tôi có cảm giác như vậy đấy」「Thì đơn giản chỉ là tụ tập lại thôi chứ gì. Mà đám Thú Nội Tạng khác là sao. Xả kho thanh lý à」「Tôi nghĩ là đồng bọn của chúng tôi」
Về phần tôi thì hoàn toàn không tin. Tại sao tôi phải nghe lời một con như thế này chứ. Harakiri Tora thì đang thao thao bất tuyệt. Tuy nhiên, có vẻ chính nó cũng không tin tưởng hoàn toàn nên lời lẽ cứ ấp úng. Không được rồi. Phí thời gian.
「Thôi đi đồ ngốc」
「Tóm lại là đã có chuyện như thế đấy」
「Vậy à, tốt quá ha. Chuyện đó thì có ích lợi gì cho lần này không?」
「Hoàn toàn không có cảm giác đó. Trái lại, tôi có dự cảm là Natsuru-san sắp gặp chuyện chẳng lành」
Tôi nằm lăn ra giường. Vốn dĩ kỳ nghỉ hè đã tồi tệ lắm rồi, giờ lại còn tiêu tốn thời gian để nói chuyện với thú nhồi bông thì đúng là ngu ngốc.
Chẳng may mắn chút nào. Vốn dĩ cán cân cuộc đời đã nghiêng về phía 「Bất hạnh」 rồi.
Tóm lại là một mùa hè vô nghĩa. Nếu không có chuyện gì xảy ra thì còn đỡ, đằng này xung quanh tôi cứ bị khuấy đảo cả lên.
20
Thêm nữa, nói gì thì nói, vẫn còn chuyện của Sakura Kaede-san. Trong sâu thẳm tâm trí tôi, nụ cười đầy ma mị của cô ấy vẫn khắc sâu rõ rệt.
Hồi đó Sakura-san ngầu bá cháy. Tôi từ xưa đã yếu lòng trước những cô gái hơi có chút bóng tối hoặc ít nói rồi. Sakura-san, người luôn tươi sáng và đối xử bình đẳng với mọi người, quả thực rất tuyệt vời, nhưng nếu thêm vào đó sự lạnh lùng thì sẽ trở nên hoàn hảo. Nói trước để đề phòng hiểu lầm, nhưng tôi ghét mấy cô gái chỉ biết lạnh lùng thôi nhé. Ví dụ như Hội trưởng Hội học sinh của trường cao trung nào đó chẳng hạn.
Sakura-san đang đối đầu với chúng tôi. Cô ấy bất ngờ gây chiến nên không thể nhầm lẫn được. Bản thân chuyện đó đã là một cú sốc rồi.
Con gái mà bộc lộ nội tâm của mình cho con trai thấy, chẳng phải là đã tỏ tình rồi sao? Suy nghĩ kỹ thì, người đàn ông duy nhất biết được một mặt quá đỗi bất ngờ của cô ấy chỉ có mình tôi thôi đấy. Đây chẳng phải là cơ hội sao?
Thế nhưng, với một kẻ một lòng một dạ hướng về Sakura-san như tôi, tôi cũng muốn tận dụng cơ hội tốt này bằng cách nào đó. Vì rằng, cô ấy là người trong mộng mà. Cho đến giờ chỉ cần được nói chuyện thôi là đã thỏa mãn rồi, nhưng nếu nghĩ rằng một mối quan hệ ở đẳng cấp cao hơn sắp bắt đầu thì cũng tốt chứ sao.
Thực tế thì chưa được tỏ tình nên cũng khó nói, nhưng cô ấy vẫn là người trong mộng. Chuyện là địch hay không chỉ là vấn đề nhỏ nhặt.
Tuy nhiên thực tế là cô ấy đang khiêu chiến, nên phải làm gì đó thôi.
Chương 1
「Này ê」
「Gì thế ạ」
「Ừm」
Tôi gọi con Harakiri Tora đang lơ đễnh. Dạo này con này nếu mình không tác động trước thì thường chẳng thèm trả lời. Sáng nay nó chủ động thế này là hiếm lắm đấy.
「Mày có biết gì về chuyện của Sakura-san không?」
「Tự nhiên cậu hỏi thế, tôi biết sao được」
「Tự nhiên Sakura-san trở nên hung bạo như thế. Chuyện đó có cách nào giải quyết không?」
「Vốn dĩ nó là đồ của Sakura-san mà. Mày không nhớ được chuyện gì quan trọng sao?」
「Vốn dĩ ấy nhé. Trước khi đến chỗ Natsuru-san thì tôi không có ý thức đâu」
Harakiri Tora khoanh tay…… làm thế thì không thể, nên nó làm cái tư thế khép nách lại để suy nghĩ.
「Nghĩa là sao」
「Sau khi được Natsuru-san nhận về, tôi mới bắt đầu hoạt động với tư cách là Sứ giả」
「Ngủ hả? Hổ mà cũng ngủ đông sao?」
「Không phải thế, kiểu như sau khi đến tay người sẽ trở thành Kämpfer thì mới có ý thức…… trước đó thì như bị phong ấn hay là trạng thái rỗng tuếch ấy」
22
Lần đầu mới nghe đấy. Dù nghe xong cũng chẳng để làm gì.
「Nhưng mà nhé, tôi đã bảo là ở công viên giải trí, có cảm giác như đã tập hợp ở đâu đó mà」
「Giống như cái máy tính chưa cài chương trình hả. Đúng là đồ vô dụng」
「Thì sao?」
「Hình như lúc đó, có Sakura-san ở đấy, hoặc là không……」
Harakiri Tora lại trầm ngâm.
「Mày được Sakura-san mua về, nên chắc là ký ức lẫn lộn với hồi đó chứ gì」
「Đã bảo là trước khi đến chỗ Natsuru-san tôi không nhớ gì mà」
Nói thế thì cũng đúng. Nhưng mà, Sakura-san có việc gì với đám Thú Nội Tạng chứ?
Là người nhiệt tình với mấy bộ sưu tập kiểu đó, nên chắc cô ấy cũng thản nhiên làm mấy chuyện như nói chuyện với thú nhồi bông. Theo lời đồn của gió, cô ấy còn đặt tên cho từng món đồ Thú Nội Tạng, thậm chí xây dựng cả quan hệ huyết thống cho chúng nữa. Quả là cao thủ.
「Ý mày là Sakura-san là người tập hợp hả?」
「Có thể là vậy」
「Giờ mới nói?」
「Bị cậu nói thế, tôi cũng chẳng tự tin nữa. Tôi là thú nhồi bông mà lị」
23 Chương 1
Thú nhồi bông mà ha.
Lời con này nói cứ như có ích mà lại chẳng có ích gì. Thôi, rồi cũng sẽ đến lúc hiểu ra thôi.
Ủa, hôm nay hình như có chuyện gì ấy nhỉ.
Sáng? Lại tiêu tốn thời gian mất rồi. Sáng bảnh mắt ra rồi mà.
「Không đi học hả cậu」
Harakiri Tora hỏi. "Đi học", lại là một từ ngữ kỳ quái…… à không phải. Đúng rồi. Hôm nay là ngày đầu tiên của học kỳ hai. Chết tiệt thật, sự trốn tránh hiện thực cộng với mấy cái ảo tưởng của con Harakiri Tora làm tôi quên béng mất.
Phân vân một hồi, rốt cuộc tôi quyết định ăn sáng. Quả nhiên không nạp cái gì vào bụng thì không thể vượt qua nổi một ngày.
Vội vàng nhìn đồng hồ. Chết dở, thời gian này ăn sáng hay không thì hơi lỡ cỡ. Tính sao đây.
Xuống dưới nhà chuẩn bị bữa sáng. Nói là chuẩn bị chứ cà ri còn cả núi, cứ ăn cái đó là xong.
Nói là nhàn hạ thì cũng đúng.
Rã đông bằng lò vi sóng rồi nhét vào bụng. Mất sáu phút. Ừm, nhanh đấy. Dạo gần đây tôi bắt đầu ghét cà ri, nhưng giờ phải nhìn nhận lại rồi. Quả nhiên cà ri là bạn của người Nhật.
Quay lại phòng riêng chuẩn bị đi học. Harakiri Tora trầm trồ: 「Ăn xong rồi hả? Nhanh thế」.
Chính tôi cũng thấy thế.
24
Tôi vứt đại sách giáo khoa vào cặp. Bỗng nhiên, chuông cửa vang lên.
「Gì thế nhỉ……?」
「Thu tiền báo chăng?」
Harakiri Tora nói một câu vô tư lự.
「Làm gì có tiền mà trả」
「Vậy thì, không phải là người đến đón sao?」
Nghe có vẻ như tôi sắp chết đến nơi vậy, nhưng chuyện có người đón là có thể xảy ra. Cô bạn thanh mai trúc mã Kondō Mikoto thường xuyên đến đây và can thiệp vào đời sống riêng tư của tôi. Nếu là đón thì tốt, nhưng nhỏ đó toàn bắt tôi ăn cà ri thôi.
「Nếu là Mikoto thì đến cũng vô ích. Lúc nãy tôi ăn cà ri rồi」
「Vậy thì không phải là Akane-san sao?」
「Đến làm gì. Cùng đi học à?」
「Chứ còn lý do nào khác nữa」
Đúng là, đón thì là như vậy rồi.
Nhưng mà, Akane-chan hả. Trước giờ có chuyện này bao giờ chưa nhỉ.
Chương 1
「……Này」
Tôi chuẩn bị xong xuôi, đi ra cửa. Mà, thỉnh thoảng đi học hai người cũng tốt. Được ở riêng với con gái thì phải vui mừng chứ nhỉ.
Chuông cửa lại reo. Tôi trả lời 「Ra ngay đây」 rồi mở cửa.
Chuyển động của tôi, cứng đờ ngay tại đó.
Dáng người cao ráo cùng mái tóc đen dài suôn mượt. Tôi nghĩ chăm sóc chắc phiền phức lắm, nhưng đẹp đến mức này thì cũng bõ công khổ cực.
Đang đứng trước cửa nhà người ta, lại chính là Hội trưởng Hội học sinh Học viện Seitetsu của chúng tôi, Sangō Shizuku.
Cô nàng như mọi khi, đang nhìn tôi bằng đôi mắt giống như ma-nơ-canh. Rồi cô ta lật cổ tay trái lên xem đồng hồ.
「Hơi muộn đấy. Sát giờ vào lớp rồi」
「Nếu học sinh đi muộn quá nhiều, Hội học sinh sẽ nhận được khuyến cáo cải thiện đấy. Nếu muốn bảo vệ quyền tự trị của học sinh, thì mong các bạn hãy tự giác kỷ luật bản thân」
「……Này, Hội trưởng」
「Gì nào」
「Sao cô lại đến nhà tôi thế hả!」
26
「Ơ hay. Không được à?」
Hoàn toàn không có chút giọng điệu nào là thấy mình đã làm sai cả. Ít nhất cũng phải thấy áy náy một chút chứ.
「Trước đây tôi cũng từng đến nhà Senō-kun rồi mà」
「Thì đúng là vậy」
「Senō-kun cũng đã đến nhà tôi rồi nhỉ. Còn ngủ lại nữa」
「……Cái đó là tai nạn thôi!」
Vết thương lòng của tôi lại tăng thêm một cái. Gần đây mấy cái chấn thương tâm lý cứ sinh sôi nảy nở như vi khuẩn vậy, tất cả là tại cô ta.
Lại gợi lại chuyện đáng ghét. Chính xác thì là chưa thành, nhưng nhờ ơn ngủ lại nhà Shizuku mà suýt chút nữa thì thế này thế nọ.
Dù sao thì cảnh tượng này là cái gì đây. Tại sao Hội trưởng Hội học sinh đáng kính lại đến đón một học sinh bình thường chứ. Có ý định giáo huấn hay gì à.
Không đời nào. Shizuku sẽ thản nhiên đi theo thôi. Nếu bị thách thức tranh luận về chế độ dân chủ Nhật Bản từ thời Minh Trị Duy Tân hay gì đó, thì tôi không có cửa thắng.
Vả lại, tôi cũng chẳng có nghĩa vụ phải bị cô ta vắt kiệt tinh lực, nhưng mà thế cũng chẳng sao. Chỉ cần ở bên cạnh Shizuku là tinh khí cứ bị hút sạch sành sanh.
Có lẽ cô ta muốn cắt đứt với tôi chăng. 「Tôi đã cạn tình với cậu rồi」, nói được thế thì đúng là hồng phúc. Mà tất nhiên, ngay từ đầu tôi cũng đâu có định hẹn hò gì với cô đâu?
27
Chương 1
「Đi thôi」
「Tất nhiên rồi」
「Cùng nhau?」
「Đúng vậy」
Phớt lờ cảm xúc của tôi, cô ta buông một câu vô tình. Tôi hỏi lại cho chắc:
「……Đến trường hả?」
Nói cứ như chuyện đương nhiên vậy. Cô có biết một câu nói đó làm tổn thương trái tim người đàn ông sâu sắc thế nào không. Đàn ông không kết hôn ngày càng tăng là tại cô đấy nhé.
Muốn từ chối cũng khó, tôi đã mặc đồng phục và cầm cặp rồi.
「……Biết rồi」
Tôi bỏ cuộc và bước ra khỏi cửa. Học kỳ hai bắt đầu mà sao bất hạnh thế này.
Thêm nữa là chẳng có chuyện gì để nói. Có nên nói gì đó không nhỉ. Về chính trị Nhật Bản dạo gần đây hay gì đó chăng.
Tôi và Shizuku sóng vai đi đến trường. Quả thực là kỳ lạ. Một sự kết hợp mà hồi mới nhập học có mơ cũng không nghĩ tới.
28
「Nhiều mây nhỉ」
「Gay go thật」
「Ừ, đúng vậy」
「Đúng thế」
Hết cách, tôi đành nói mấy chuyện vô thưởng vô phạt.
「……Này Hội trưởng, hôm nay thời tiết đẹp ha」
Bị đáp trả một cách lạnh lùng. Đúng vậy ha. Lượng mây nhiều ha. Có vẻ sắp mưa ha.
Nghĩ kiểu gì cũng thấy kỳ cục. Tôi sắp hoảng loạn rồi đây. Thế này có ổn không đấy.
「Trường mình cấm nam nữ qua lại mà đúng không」
「Chúng ta cùng đi học thế này có ổn không đấy?」
Thần kinh thô vừa vừa phải phải thôi chứ. Tôi đang cố tìm cớ để thoát khỏi chỗ này đây.
Nói vậy mà cô ta cứ đi phăm phăm. Giọng điệu như muốn nói "thì đã sao nào".
「Bị giáo viên bắt gặp là bị đình chỉ học đấy. Cô sẽ bị giáng chức khỏi ghế Hội trưởng đấy」
Câu chuyện lại kết thúc tại đây. Thế này là thế nào.
29 Chương 1
Đã trót chọn Học viện Seitetsu mất rồi. Nhờ thế mà ra nông nỗi này đây. Bất hạnh chất đống cao như núi. Có thêm chữ 「nhất trong lịch sử」 vào trước chữ tồi tệ nhất cũng vẫn chưa đủ để diễn tả cõi lòng tôi.
Hồi trước, tôi cũng từng cùng đi học với Sakura-san. Lúc đó tôi vẫn là một thằng con trai bình thường đến từ Kämpfer cũng không biết. Giờ thì đừng nói là Sakura-san, tôi đang đi cùng Shizuku đây. Chẳng hiểu cuộc đời sẽ lăn lóc về đâu nữa.
Sự im lặng kéo dài một lúc. Nhưng cũng không kéo dài quá lâu.
「Thực ra thì」
Shizuku bắt đầu nói. Thực ra thì sao?
「Có một chuyện hơi kỳ lạ đã xảy ra」
「Chuyện gì. Nếu là chuyện tôi và Hội trưởng đang đi cùng nhau thì đúng là khá kỳ lạ đấy」
「Cậu biết con Kanden Yamaneko chứ」
Cô nàng phớt lờ câu nói của tôi một cách tỉnh bơ. Hết cách, tôi đành nương theo chủ đề.
「Là Thú Nội Tạng của tôi đấy」
「Có con đó hả ta」
Nhắc mới nhớ hình như có thật. Chắc là con đi theo Shizuku, và cũng biết nói.
30
「Hả?」
「Đứa bé đó bắt đầu nói những điều lạ lùng. Rằng mọi người đã bị tập hợp lại」
「Hồi trọ lại ở công viên giải trí ấy, đám Thú Nội Tạng dường như đã bị tập hợp lại một chỗ và nghe cái gì đó. Có vẻ tụi nó không nhớ rõ lắm」
Không chỉ là nghe ở đâu đó, mà là vừa mới nghe xong tức thì đây. Chợt tôi nhận ra. Ơ, vậy thì lý do rủ tôi đi học là... Dù tôi chưa hỏi, cô nàng đã thừa nhận.
「Đúng vậy, tôi muốn hỏi về chuyện của đám Thú Nội Tạng」
Và thế là tôi trở thành kẻ bị lợi dụng. Hừm. Đây là cái mà người đời gọi là gã đàn ông tiện lợi sao? Sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ như giẻ rách chăng.
Shizuku có vẻ không bận tâm lắm.
「Tôi nghĩ không biết chỗ Senō-kun thì thế nào」
「Cũng giống Hội trưởng thôi」
Tôi kể vắn tắt lại cuộc đối thoại trong phòng. Cố gắng tái hiện lại lời của Harakiri Tora.
31 Chương 1
「Vậy sao」
Shizuku chẳng ngạc nhiên lắm. Mà tôi cũng chưa từng thấy cô ta kinh ngạc bao giờ.
「Cô nghĩ chuyện này là sao?」
「Sao là sao…… Tôi cứ tưởng là con Harakiri Tora nói nhảm」
「Đúng thế, ban đầu tôi cũng nghĩ có thể là nói dối. Nhưng mà, ngày hôm đó, những con thú nhồi bông ở khách sạn đều có cùng trải nghiệm, nên nghĩ rằng chuyện đó có thật là điều tự nhiên」
「Chuyện bị tập hợp lại ấy hả?」
「Ừ. Chắc chỗ của Mishima-san và Kondō-san cũng thế thôi」
「Này Hội trưởng, có khi nào không chỉ chúng ta mà còn……」
Ưm, đồng ý với ý kiến của Shizuku thì hơi miễn cưỡng, nhưng đúng là vậy.
Tuy nhiên, không chỉ chỗ tôi mà cả chỗ Shizuku cũng xảy ra chuyện tương tự. Chẳng lẽ Đại hội Thú Nội Tạng không phải là xả kho hay hội chợ thanh lý, mà là có chuyện gì quan trọng đã xảy ra sao.
Quên chưa giải thích, đám Thú Nội Tạng là những kẻ chủ mưu biến chúng tôi thành Kämpfer. Tụi nó khăng khăng mình chỉ là Sứ giả chứ không phải chủ mưu, nhưng cũng rứa cả thôi.
32
Hừm. Quả nhiên.
「Đúng không」
Đám Sứ giả Thú Nội Tạng thì Kämpfer nào cũng sở hữu. Bọn chúng sẽ thuyết phục những kẻ như tôi đang hoảng loạn vì đột nhiên bị biến thân. Trong đó cũng có người như Akane, hễ Thú Nội Tạng mở miệng là ném thẳng qua cửa sổ. Shizuku nói.
「Có lẽ nên xác nhận lại」
「Với Akane và Mikoto hả」
「Chắc không cần hỏi cũng biết rồi」
「Ai cơ」
Mấy con thú nhồi bông biết nói tập trung lại một chỗ thì chắc ồn ào lắm, không biết thế nào nhỉ. Hay là im lặng nghe ai đó diễn thuyết?
「Đám Thú Nội Tạng, tôi cứ tưởng chúng toàn nói năng tùy tiện……」
Shizuku nói như đang mê sảng.
「Có khi nào, ai đó đã ra lệnh tập hợp không chừng」
Harakiri Tora thì không rồi. Con đó thuộc dạng lười biếng. Seppuku Kuro Usagi của Akane chắc cũng không. Tuy là thỏ nhưng lại theo kiểu sói đơn độc.
Chương 1
「Là Kaede」
Shizuku nói như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. 「Khả năng cao nhất, chỉ có một người」
Một người chứ không phải một con. Vậy thì……?
Tôi im lặng. Kaede chính là Sakura-san. Vì là bạn thanh mai trúc mã nên Shizuku gọi bằng tên.
Tên láo xược. Hãy gọi bằng -san như tôi này.
Trong đám nam sinh, Sakura-san cực kỳ nổi tiếng. Tất nhiên ai cũng biết, Sakura-san không chỉ là của riêng tôi, mà là người nổi tiếng và là thần tượng của toàn thể Học viện Seitetsu. Đặc biệt là những kẻ "có chút ngưỡng mộ" với Hội trưởng Shizuku lạnh lùng. Tôi cũng nằm trong số đó.
Nhưng gần đây cô ấy đã thay đổi hoàn toàn biểu cảm dịu dàng xinh đẹp trước đó, trở nên như muốn tấn công chúng tôi. Chuyện đó xảy ra ở trường trong kỳ nghỉ hè, cô ấy mạnh một cách vô lý.
Sakura-san dịu dàng đó mà lại thể hiện bộ mặt dữ dội đến thế sao.
Ngẫm lại thì cô ấy cũng có những điểm đáng ngờ như ở trung tâm vụ việc, hay là người phân phát Thú Nội Tạng. Nhưng đến khi đối mặt với sự thật 「Sakura-san là kẻ địch」, nó vẫn đè nặng lên tôi.
Cảm giác nặng nề sao ấy. Dù vẻ đẹp của cô ấy vẫn khiến tôi mê mẩn.
「Tại sao…… Sakura-san của tôi lại trở nên như thế chứ?」
34
「Có thêm từ thừa thãi kìa, nhưng nếu suy nghĩ bình thường thì là do Moderator hoặc đồng bọn của chúng thôi」
「Nhưng mà, Sakura-san cũng có lúc nói chuyện bình thường với tôi mà. Cả Hội trưởng cũng chơi cùng cô ấy suốt ở khách sạn còn gì」
「Ừ. Kaede lúc bình thường không hề để lộ chút gì về Moderator, chỉ là một cô gái bình thường thôi」
「Nghĩa là sao」
「Cứ nghĩ là bên trong Kaede có một Kaede khác thì sẽ dễ hiểu hơn đấy」
Lại chuyện phức tạp rồi. Muốn nói là nhân cách phân liệt làm hai hả. Thế thì thành thế giới tâm thần học hay viễn tưởng mất rồi.
Nhưng mà cũng có sức thuyết phục. Quả thật sự biến đổi đó nếu không nghĩ theo hướng này thì khó mà hiểu nổi.
「Có khi nào」
「……」
Shizuku bồi thêm.
「Kaede lúc chiến đấu mới là con người thật cũng nên」
Cái đó thì hơi chán.
Tại sao chỉ dừng ở mức 「hơi」, là vì như đã nói lúc trước, Sakura-san khi tỏ sát khí trông rất ngầu. Như thế tôi vẫn yêu được.
Tuy nhiên nếu cô ấy cầm vũ khí lao vào thì vẫn khó đối phó. Tôi ghét bị đau. Giá mà có cách nào đó để cô ấy vẫn là mỹ nhân số một Seitetsu vừa dịu dàng như mọi khi, lại vừa có chút lạnh lùng tàn nhẫn thì tốt.
Được thế này thì tốt quá. Từ nay về sau tôi sẽ được hạnh phúc.
Đang suy nghĩ miên man thì cô ả bên cạnh nói một câu thừa thãi.
「Tôi có thể tưởng tượng được Senō-kun đang nghĩ gì, nhưng nhìn thẳng vào thực tế cũng là điều quan trọng đấy」
Shizuku kéo tôi về thực tại. Nói cái gì thế, dù có biến đổi thế nào thì cô ấy vẫn đẹp, điều đó đã được chứng minh rồi. Đó cũng là hiện thực vậy.
Shizuku khẽ thở dài.
「Vứt bỏ đức tin sẽ làm lung lay bản sắc của tôi đấy」
「Cậu gặp chuyện như thế mà vẫn còn sùng bái Kaede sao?」
「Nói đúng hơn là gần giống triết học」
「Đức tin hả. Tôn giáo?」
Sakura giáo vạn tuế.
Hình như tôi vừa nói cái gì đó khó hiểu. Nhưng nếu ngừng tin tưởng thì đâu còn là tín đồ nữa.
36
「Thiệt tình…… Cái lối suy nghĩ đó của cậu, không thể thay đổi được sao」
「Cứ để thế này cũng được chứ sao. Là tự do của tôi mà」
「Thế thì tôi phiền lắm」
「Tại sao」
Chẳng hiểu đang nói gì. Tại sao cô lại phiền. Lẽ ra cô phải cổ vũ tôi sùng bái Sakura-san chứ.
「Tôi là tín đồ của Sakura-san từ hồi cấp hai rồi đấy」
「Tôi cũng biết Kaede từ trước rồi. Nhưng mà này, cô ấy đã trở thành kẻ địch rồi, thì cần phải có biện pháp tương ứng chứ」
「Dù có thành kẻ địch thì cũng đâu nhất thiết phải ghét bỏ đâu」
Tôi nói với vẻ tự mãn. Sakura-san phiên bản đó cũng ngầu lắm chứ bộ.
Nhưng với Shizuku thì có vẻ không liên quan.
「Lúc nãy tôi đã nói rồi đấy. Tôi thấy phiền」
「Là vậy sao. Mà rốt cuộc cô nghĩ tại sao tôi lại đến đón cậu?」
「Để nói chuyện về Thú Nội Tạng chứ gì」
37 Chương 1
「Không chỉ có vậy đâu」
Shizuku nhìn tôi với vẻ mặt đầy thách thức.
「Không nhưng mà nghĩ bình thường thì là để nói chuyện này còn gì」
「Sai rồi」
Cô ta nói toẹt ra.
「Là vì muốn cùng đi học với Natsuru đấy」
Uwaa. Lại nói mấy câu kiểu đó. Lại còn Natsuru nữa, gọi trọc lốc luôn.
Tôi vội vàng nhìn quanh. Không có đứa nào quen hay người của nhà trường đấy chứ. Bị bắt gặp cảnh này thì chỉ có lên đoạn đầu đài hoặc mổ bụng tự sát.
「Này, Hội trưởng」
Shizuku thản nhiên tiến lại gần. Nếu là xe hơi thì gọi là tạt đầu.
「Không phải thế, sắp đến trường rồi đấy」
「Sao? Muốn gần hơn nữa à?」
「Chúng ta có vẻ sẽ không bị muộn học đâu」
「Cái đó thì tốt thôi nhưng mà…… hơn nữa, bị bắt gặp thế này thì to chuyện đấy. Bị gọi lên phòng Hiệu trưởng thì tính sao」
38
「Phiền lắm」
「Đúng không. Cho nên tôi」
「Natsuru ghét đi cùng với tôi à?」
Ghét là cái chắc.
「……Ghét đến thế sao?」
Nói thật đấy.
Dù vậy, nói ra miệng thì vẫn thấy hơi ngại. Ghét hay căm thù người khác quả thực rất mệt mỏi. Ghét cũng tốn năng lượng, mà bị ghét thì cũng khổ sở. Hồi tiểu học tôi cũng từng bị bạn nói 「Tao ghét mày」, nên tôi hiểu rõ điều đó.
Tôi luôn có những hành động né tránh Shizuku, nhưng chắc chưa bao giờ nói ghét cả. Chỉ riêng từ này là rất nặng nề. Dù tôi là thằng học sinh cấp ba trải đời chưa bao nhiêu và toàn tính trẻ con, nhưng tôi nghĩ mình hiểu điều đó.
Cơ mà đi cùng Shizuku thì ghét thật. Cảm giác như sắp bị ăn thịt vậy. Ếch bị rắn nhìn chằm chằm.
Chương 1
「Ghét à?」
Sau một hồi suy nghĩ, tôi gật đầu một cách mơ hồ.
「A…… À thì」
「Phải nói cho rõ ràng chứ」
「Nói sao nhỉ……」
「……Vậy à」
Đúng là người phụ nữ nhạy bén. Có vẻ cô ta đã hiểu tôi muốn nói gì.
Shizuku thoáng lộ vẻ cô đơn…… đâu có. Ngược lại, cô ta cười nhếch mép.
「Tôi cũng rất thích Senō-kun, người ghét tôi như thế đấy」
Rồi cô ta nắm chặt lấy tay tôi.
「Nào, hãy cho mọi người thấy nhé」
Cô ta cứ thế lôi tôi đi xềnh xệch. Này, sắp đến cổng trường rồi đó. Cô là con gái mà sao khỏe thế hả.
「Uwa, đồ ngốc, buông ra!」
「Được mà. Vui lắm đấy」
「Tôi đếch thấy vui. Quả nhiên tôi ghét cô. Đi chết đi」
40
「Qua trăm tuổi rồi chết cũng được」
Đồ ngốc đồ ngốc. Tôi hối hận vì đã do dự dù chỉ một chút. Tôi ghét cô. Ghét ghét ghét. Đồ ngốc đồ ngốc.
Thần kinh con này cấu tạo kiểu gì vậy. Tôi có ghét bao nhiêu cũng chẳng liên quan gì sao. Lại còn làm cái mặt như sẽ sống đến hai trăm tuổi ấy.
Nguy rồi, qua khúc kia là cổng trường. Giờ này thì chắc chắn đám giáo viên phụ trách kỷ luật đang đứng đó. Bị bọn Gestapo đó tóm được thì tàn đời.
「Dừng lại đi Hội trưởng, tôi gọi cảnh sát đấy」
「Vậy tôi sẽ thuê luật sư để chiến đấu」
「Chẳng hiểu gì cả. Dừng lại, không, xin hãy dừng lại đi ạ」
「Không dừng đâu」
Con này tệ thật. Oa oa, đồ ngốc. Tôi sẽ mách mẹ cho xem.
Shizuku rất nổi tiếng, nên đám con trai sẽ lập hội để đưa tôi lên máy chém mất. Chắc chắn sẽ là một đám còn tàn nhẫn hơn cả Tòa án Cách mạng thời Cách mạng Pháp. Cứu tôi với Robespierre.
Chỗ kia nối với đường lớn. Sẽ bị nhìn thấy cảnh khoác tay với Shizuku ngay lập tức.
Xềnh xệch. Khúc quanh đang đến gần. Con đường hiện tại ít người qua lại nên còn đỡ, nhưng đã đến nước này thì chỉ còn cách này để thoát thân thôi.
Tôi dồn sức vào tay phải.
Trong khoảnh khắc, hình dáng tôi biến thành con gái. Tôi đã biến thân thành Kämpfer. Không khí xung quanh tôi rung chuyển. Tôi được bao bọc trong ánh sáng trắng lóa.
Shizuku lộ rõ vẻ mặt khó chịu.
Hê hê, thế này thì dù có khoác tay cũng chẳng ai phàn nàn gì. Vì là nữ với nữ mà…… à thì cũng sẽ có mấy kẻ tưởng tượng phong phú, nhưng về cơ bản là không có vấn đề gì.
Giọng Shizuku hơi trầm xuống. Sao nào, tức không?
「Senō-kun, trước đây cậu cũng từng định dùng cách này để thoát nạn nhỉ」
「Tôi quý cái mạng mình lắm」
「Liên quan đến tính mạng cơ à」
「Để người ta biết tôi hẹn hò với cô cũng được chứ sao」
「Làm quá rồi đấy. Dù có biến thành con gái……」
Đang nói dở thì cô ta dừng lại. Có vẻ đang suy tính gì đó.
「……Mà, thôi được」
「Không được đâu nhé」
「Được rồi thì buông ra đi」
42
Shizuku cứ thế kéo tôi đi.
「Chào buổi sáng」
Tất cả mọi người đều chú ý đến chúng tôi. Đương nhiên rồi. Đặc biệt là vị Hội trưởng Hội học sinh đang ở bên cạnh tôi đây, là người nổi tiếng trong trường.
Vừa quẹo qua góc đường là ra phố lớn. Dân số tăng đột biến. Đại đa số là học sinh Học viện Seitetsu.
「Ch…… Chào buổi sáng Hội trưởng」
「Hội trưởng…… Chào…… buổi sáng……」
Các học sinh đều chào Shizuku trước tiên. Sau đó họ nhìn tôi với vẻ nghi ngờ, hoặc với đôi mắt lấp lánh. Mọi người không nhìn gã đàn ông…… à không, tôi phiên bản nữ như sâu bọ đấy chứ.
Tiến về phía cổng trường. Tôi hoảng hốt.
「Này Hội trưởng, đằng đó là khu nữ sinh mà!!」
「Đúng rồi. Rõ ràng quá còn gì. Cả cậu và tôi đều là con gái mà」
A, ngày đầu tiên mà đi muộn thế này thì bị giáo viên chủ nhiệm nói kháy cho xem. Hoặc là bị Higashida chọc quê.
Nhắc mới nhớ…… ơ, thế thì tôi không thể vào khu nam sinh được à. Chắc chắn trễ học rồi.
Chương 1
「Thế nên tôi mới bảo cứ để là con trai thì tốt hơn mà」
Shizuku nói. Thì đúng là thế, nhưng nếu là con trai thì số phận còn bi thảm hơn đang chờ đợi. Cả hai đều tệ hại, nhưng tôi đành nghĩ rằng mình đã chọn cái đỡ tệ hơn.
Ở cổng trường có một giáo viên nữ đang đứng, bà ấy nhìn chúng tôi đầy vẻ ngờ vực. Không nói gì chắc là do ăn ở tốt.
Và rồi bước vào trong trường. Đám con gái đang phục kích đồng loạt hét lên kinh ngạc.
「Kyaa, Hội trưởng và Natsuru-san kìa」
「Cứ tưởng Natsuru-sama đang cặp với Sakura-san chứ!」
「Tuyệt quá, tin giật gân đây!!」
Mạnh ai nấy nói.
Nhân tiện, đám nữ sinh này là ai vậy. Thực ra họ đang mai phục tôi và Shizuku. Như đã giải thích trước đây, tôi cũng có fan, hay nói trắng ra là đám không khác gì stalker. Vì tôi diễn hai vai nam và nữ nên thời gian xuất hiện ở khu nữ sinh chỉ bằng một nửa học sinh bình thường. Thêm vào đó bản thân việc đi học trong lốt nữ cũng hiếm, nên tôi được yêu thích như một nhân vật hiếm (rare char). Nghe đồn còn có cả 「Hội phân tích quy luật đi học của Senō Natsuru」 nữa. Pokemon chắc.
Đáng sợ thật.
Giá mà đám này bám theo tôi lúc là con trai thì cũng vui đấy, nhưng tuyệt nhiên không có chuyện đó. Đúng là một cuộc đời cực đoan.
Thêm nữa Sakura-san cũng có fan, tạo thành thế lực cạnh tranh như Tam Quốc vậy.
Trong số này, đám hung hăng nhất thực ra là fan của tôi. Vì tôi là nhân vật 「được quan tâm」 bởi Hội trưởng Hội học sinh mà lị.
Những cô gái không quen biết cứ đi theo. Mấy đứa giống vậy cũng có ở bên Sakura-san.
Chúng tôi di chuyển thì đám con gái cũng di chuyển. Và bên ngoài là đám hóng hớt, cũng di chuyển theo. Đúng là một cuộc đại di cư.
「Cái quái gì thế này」
Tôi than thở.
Hội trưởng đại nhân bên cạnh thì vẫn luôn bình tĩnh.
「Cái gì là cái gì, như cậu thấy đấy thôi」
「Lễ khai giảng tính sao đây, cứ thế này vào lớp à」
「Rồi mọi người sẽ giải tán thôi」
「Rồi là bao giờ」
「Một lúc nào đó」
Chương 1
Đến lúc đó thì tôi phải trải nghiệm địa ngục này à.
Thế rồi Shizuku lại gần tôi hơn và khoác tay chặt hơn. Uwa kyaa. Đám hóng hớt cũng hùa theo làm ồn, khiến tôi có cảm giác như bị ném vào trung tâm của tiếng ồn vậy. Xung quanh là tiếng reo hò kyaa kyaa. Giọng thánh thót thật. Con gái đúng là có thể hét xuyên thủng màng nhĩ người ta.
「Hội trưởng, tách ra đi」
「Được thôi」
「Sao cơ」
「Ừ ừ」
「Gì vậy」
「Cứ thế này thì chẳng làm ăn gì được」
Ô kìa. Cô ta rút lui dễ dàng thế. Do thấy tòa nhà của khối 12 ngay trước mắt à.
「Sắp đến lễ khai giảng rồi, không thể cứ thế này mãi được」
Nghiêm túc ghê. Tốt quá rồi. Khác hẳn với kẻ hễ có chuyện gì là thấy phiền phức như tôi.
Cô nàng cứ sáp người vào làm tôi bị phân tâm nên quên mất.
「Nhờ cậu hỏi Mishima-san và Kondō-san chuyện Thú Nội Tạng nhé」
Là chuyện đang nói dở lúc nãy hả.
46
「Thì cũng được thôi」
「Nhờ cậu đấy」
「Nhưng mà làm không công thì……」
Cảm giác không thỏa đáng lắm. Hình như tôi đang bị người phụ nữ này sai khiến như chong chóng ấy nhỉ. Nếu được thì tự cô đi mà hỏi.
「Không thích à?」
「Không hẳn là không thích……」
「Vậy thì cái này, trả trước tiền công」
Bất ngờ tôi cảm thấy có gì đó nóng ấm trên má. Shizuku đã ấn môi vào. Và rồi từ xung quanh, tiếng reo hò kyaa kyaa vang lên.
「Này…… Ê!」
「Nhờ cậu đấy nhé」
Nói rồi, cô ta nhanh chóng đi vào tòa nhà khối 12.
48
Tôi vào lớp suýt soát giờ trễ học. Tất nhiên là ở khu nữ sinh. Khu nam sinh thì đừng nói là trễ, không có mặt là tính vắng học luôn. Sau đó, đám nữ sinh phấn khích lao vào nên tôi phải vất vả lắm mới thoát ra được. Cứ như sóng thần hay đàn Ohmu (trong Nausicaä) lao tới vậy. Kích động phụ nữ chỉ tổ nhận lấy kết cục bi thảm thôi.
Lớp học tạm thời là nơi yên nghỉ. Nhưng bà cô chủ nhiệm lại thú nhận một câu thừa thãi: 「Nghỉ hè, cô ru rú trong nhà cả ngày chơi game online」. Người không chơi được game thì không thành người tử tế được đâu, nhưng nói chuyện này với học trò thì quả nhiên gọi là não game cũng đáng.
Rồi đến lễ khai giảng. Cái này thì chỉ xếp hàng trong nhà thi đấu nghe mấy chuyện nhàm chán là xong. Vô nghĩa thật. Cách thông minh nhất là nhìn xuống chân và niệm chú cầu cho nó kết thúc nhanh chóng.
Hơn nữa sau đó, nhà trường còn có hành động bạo ngược là bắt từng người một kể xem đã làm gì trong kỳ nghỉ hè. Cái này bị phản đối từ khắp nơi nên đã hủy bỏ, nhưng có lẽ mọi người sợ bị lộ chuyện làm mấy thứ 18+ với con trai chăng.
Dù có bị la ó phản đối thì cũng chịu thôi. Trên đời có những nghi thức cần thiết mà lị.
Dù sao thì, ngày đầu tiên ở khu nữ sinh có vẻ sẽ qua được trót lọt. Cứ ngồi im thì chắc cũng không có chuyện xấu gì xảy ra đâu.
Chương 1
「Vâng……」
「Tôi hả?」
Tôi tận dụng giờ giải lao để đi đến chỗ ngồi của Akane. Cô nàng đi học rất nghiêm túc.
「Akane-chan, tôi có chuyện muốn nói」
Cô ấy hướng ánh nhìn u ám về phía tôi. Hơi chùn bước. Trước khi biến thân cô ấy vốn không phải là cô gái quá hoạt bát ồn ào, nhưng thế này thì hơi u ám quá mức. Có cú sốc gì à. Hay là đau bụng. Mà hễ biến thân là lại nổi điên lên ngay ấy mà.
「Gì vậy ạ……」
「À thì, tôi có chuyện muốn hỏi……. Nhưng mà, cậu ổn không đấy?」
Lỡ miệng quan tâm mất rồi. Trông tình trạng của cô ấy còn đáng lo hơn câu hỏi của tôi.
「Không ổn lắm đâu ạ……」
「Hả, tại sao?」
「Tại vì Natsuru-san……」
Câu này tôi nói cực nhỏ. Vì chất giọng giống hệt tôi lúc là con trai, nên sơ sẩy là lộ chuyện không phải con gái ngay.
50
「Natsuru-san đã……」
「Ái chà chà, các bạn đang làm gì ở đó thế」
Một giọng nói khác chen ngang.
「Hình như cậu đã làm một thiếu nữ buồn bã rồi nhỉ」
「Akane-chan sắp chết rồi kìa」
「Một dạng bạo hành gia đình (DV) nhỉ」
Bộ ba trứ danh của lớp này. Lớp trưởng, Lớp phó và Thủ quỹ.
Tôi cảnh giác. Bọn họ mà dính vào thì thường chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Không hẳn là mang rắc rối đến, mà chính họ là tâm chấn luôn. Lớp trưởng gieo hạt, Lớp phó bón phân, và Thủ quỹ thu hoạch, phân công vai trò rõ ràng đâu ra đấy.
「……Sao cơ?」
「Natsuru-san đã làm tổn thương Mishima-san đấy」
Tôi thận trọng hỏi ba người này.
「Natsuru-tan là người phụ nữ xấu xa nhé」
「Tớ nghĩ nên chuẩn bị cho vụ kiện dân sự ngay từ bây giờ đi là vừa」
51 Chương 1
Nói mấy câu xui xẻo.
「Tại sao……?」
「Không chỉ có Mishima-san đâu. Vì Senō-san mà rất nhiều cô gái khác cũng bị sốc đấy」
Lớp trưởng nói. Gì vậy trời.
「Thế nên là tại sao……?」
「Là chuyện sáng nay đấy. Lúc đi học ấy」
「Lúc đó cậu bị Hội trưởng hôn đúng không. Vì chuyện đó mà mọi người đang suy sụp đấy」
Tôi kinh ngạc. Tại sao lại biết chuyện đó. Mấy người có ở trong cái vòng vây đó đâu.
「Tại sao……」
「Vì Nishino Masumi của CLB Báo chí đang đi loan tin khắp nơi mà」
Là Masumi-chan hả. Nhỏ đó cũng đâu có ở đó, chắc là có nội gián trà trộn rồi. Nghe đồn CLB Báo chí nữ sinh đã xây dựng mạng lưới thông tin trong trường.
「Lớp mình thì không bị sốc đến thế đâu」
「Ngạc nhiên cũng đâu có ra tiền」
Thủ quỹ tiếp lời Lớp trưởng. Vẫn coi tiền là tất cả ha.
「Cơ mà, lúc kể chuyện này cho Akane-chan thì cậu ấy suy sụp hẳn」
Rồi Lớp phó cười lớn ha ha ha. Không có vẻ gì là thấy áy náy cả.
Thần kinh thô theo một nghĩa khác với Shizuku.
「Akane-chan cũng là fan của Natsuru-tan kha khá đấy nhỉ」
「Không…… nhưng mà……」
「Hô, chỉ cỡ đó thôi sao」
「Chỉ vì chuyện cỏn con đó mà……」
Cái này thì phải phản bác rồi.
Mắt kính của Lớp trưởng lóe lên một cách quỷ dị.
「Đối với Natsuru-san thì là chuyện cỏn con, nhưng với các cô gái hâm mộ thì là chuyện đại sự đấy」
「Đúng đúng, Natsuru-tan bị Hội trưởng cướp mất mà」
「Th-Thật thế sao……?」
Tôi buột miệng hỏi lại. Sắp vượt quá phạm vi hiểu biết của tôi rồi.
Thủ quỹ rút cuốn sổ tay ra.
53 Chương 1
「Đương nhiên rồi. Theo dữ liệu của tớ, fan của Senō-san về cơ bản không bị dao động bởi các mối quan hệ của người khác. Trái lại, họ còn hoang tưởng xem ai cặp với ai rồi phấn khích lên cơ」
Vậy sao. Phấn khích vì hoang tưởng là tư duy tôi không có, nhưng chắc không phải nói dối. Thủ quỹ tính cách thì xấu nhưng thông tin thì chuẩn.
「Tuy nhiên, tồn tại một bộ phận cực nhỏ những cô gái cuồng nhiệt. Họ đòi hỏi sự khiết tịnh quá mức ở Senō-san, thuộc kiểu xem cậu là đối tượng đức tin. Có thể coi lần này cậu đã gây ra thiệt hại to lớn cho họ」
Lớp trưởng và Lớp phó gật đầu lia lịa trước câu nói này.
Tôi há hốc mồm. Đối tượng đức tin là cái quái gì. Tôn giáo à. Nghe đâu đó rồi thì phải. Tôi trở thành biểu tượng từ bao giờ thế.
「Đặc điểm này không chỉ thấy ở fan của Senō-san, mà còn xuất hiện nhiều ở fan của Sakura-san. Gọi là tín ngưỡng Thánh Mẫu chăng」
「Có vẻ Mishima-san cũng được xếp vào nhóm đó」
Nhắc mới nhớ, tôi cũng là tín đồ của Sakura giáo mà.
Tôi nhìn Akane. Có vẻ cô ấy không định phản đối gì cả. Trái lại còn đang nhìn tôi đầy oán trách.
54
Lớp trưởng gật đầu cái rụp.
「Đúng đúng」
「Nếu cần thì tớ sẽ để lại cho cậu cuốn sách dạy về cách làm người. Giá rẻ thôi」
「Quả nhiên lúc này, với tư cách là một trong ba đại mỹ nhân của Seitetsu, cậu cần phải có hành động có trách nhiệm」
Thấy tình thế có vẻ bất lợi rồi. Không ổn.
「Tại vì…… cái đó là do tôi bị Hội trưởng đe dọa……」
「Ái chà, bị đe dọa cơ à」
「Như thế nào?」
Mắt kính Lớp trưởng lóe sáng.
「Ơ…… không……」
「Là kiểu đe dọa gì thế」
Tôi tắc tị. Nói là bị đe dọa, nhưng nếu giải thích mối quan hệ giữa tôi và Shizuku thì sẽ tự động lộ ra chuyện Kämpfer. Điều đó cực kỳ không tốt.
「Cái đó là……」
55 Chương 1
「Là gì?」
「Ừm thì……」
「Có vẻ không nói được nhỉ. Mà, thế cũng được」
Được hả. Hơi nhẹ nhõm một chút.
「Tuy nhiên, cái này sẽ trở thành tư liệu tống tiền đấy nhé. Của bọn tớ」
「……Hả!」
「Ây dà. Cậu không biết sao」
Không, tôi chỉ ngạc nhiên thôi. Tại sao lại có cả tên tôi nữa.
「Cậu muốn biết tại sao đúng không. Đầu tiên là có email lan truyền. Rằng Senō Natsuru của khối nam đang hẹn hò với Hội trưởng」
「Cậu đã thừa nhận là đang hẹn hò với Senō-san. Và bọn tớ đã gộp lại thành một tin đồn và tung ra」
Toàn làm mấy chuyện trời ơi đất hỡi. Shizuku đã nói chuyện này với ba người họ tại nhà mình, nhưng không ngờ nó lại bùng nổ đến mức này trong nháy mắt. Cứ tưởng họ sẽ giữ bí mật cho chứ.
56
Lớp trưởng trông cực kỳ mãn nguyện.
「Tức là, Natsuru-san sẽ trở thành người phụ nữ cướp Hội trưởng từ tay Natsuru-san nam」
「Mèo hoang ăn vụng đấy, mèo ăn vụng. Chà, không ngờ thế kỷ 21 rồi mà còn có ngày dùng đến từ này」
「Tốt nhất là nên tính toán tiền bồi thường tinh thần đi」
Lớp trưởng nở nụ cười nhạt thếch. Lớp phó thì cười lớn đắc thắng. Chỉ có Thủ quỹ là mặt không biến sắc.
Nhưng mà này. Vẫn ác độc như mọi khi, nhưng có chỗ không thuyết phục nhé.
「Khoan…… Khoan đã nào…… Tại sao」
Lớp trưởng chặn lời tôi.
「Cậu muốn nói tại sao mình lại thành kẻ đi cướp chứ gì. Rằng có khi Hội trưởng mới là người bắt cá hai tay」
Đúng thế đấy, sắc sảo ghê.
「Tuy nhiên điều đó không thành lập được. Người đời thường xu nịnh kẻ có quyền lực, đó là lẽ thường tình. Sẽ không có tin đồn bất lợi cho Hội trưởng lan truyền đâu. Bọn tớ cũng không tung tin đó」
「Sao lại……!」
Chương 1
「Natsuru-san nữ cướp Hội trưởng từ tay Natsuru-san nam. Người phụ nữ hoàn hảo kia lại ngã vào lòng một người phụ nữ khác. Cái này giật gân và có tính thời sự hơn nhiều」
Cô nàng nói trôi chảy những điều tào lao đối với tôi. Đầu tôi bắt đầu quay cuồng.
Vốn dĩ tôi nam và tôi nữ là cùng một người, chẳng có chuyện cướp Shizuku hay gì cả. Ngược lại tôi còn đang bị xoay như chong chóng đây này.
「Thế là Natsuru-san thành ác nữ. Các cô gái hâm mộ trừ một bộ phận ra thì đều vui mừng khôn xiết」
「Con gái thích kịch tính (drama) mà lị」
Lớp phó gật đầu tán đồng.
「Đám con trai cũng vui lắm đấy. Cái đám 『Hội những người muốn bị Sangō-sama chửi mắng』 cũng hoan nghênh. Chắc chắn bọn họ đang chờ được nghe những câu chửi rủa kiểu 『Đàn ông cút hết đi』 đấy」
Mấy gã biến thái đó thì sao cũng được.
Dù sao thì Lớp trưởng và đồng bọn có vẻ rất vui. Vì đam mê gây náo loạn chốn bình yên nên chắc sướng rơn người. Mặt thì đẹp mà tâm địa méo mó quá.
「Tóm lại, thế là cuộc chiến tranh giành Hội trưởng đã bắt đầu」
Lớp phó cười.
「Hơn nữa, vốn dĩ Natsuru-tan đã có quan hệ tốt với Natsuru-tan nam rồi mà」
58
「Rắc rối nhỉ」
Lớp trưởng nói. Thiệt tình. Lớp phó thì có vẻ như đang muốn nói càng rắc rối càng vui.
「Trước mắt thì không lo thiếu đề tài để hoang tưởng rồi. Akane-chan có vẻ bị sốc lắm」
Nhìn sang thì thấy Akane đang rơm rớm nước mắt.
Nhưng mà này, Akane biết tôi nam và tôi nữ là cùng một người mà, nên chuyện đó đâu thể làm cô ấy sốc được nhỉ.
「Lại hôn nữa……」
A, đang lẩm bẩm kìa. Là chuyện đó sao.
Hôn má thôi mà, có liên quan gì đâu. Thực tế nụ hôn mới quan trọng à. Akane không thèm nhìn tôi nữa, nhưng cũng không chịu rời chỗ. Đang gây áp lực bằng cách không di chuyển. Gây áp lực tâm lý lên tôi chỉ bằng sự tồn tại.
Tôi về cơ bản là yếu bóng vía trước áp lực. Trong não thì dù cháy nhà hay chiến tranh cũng cân tất, nhưng hễ sự kiện đột xuất xảy ra trong thực tế là mất bình tĩnh ngay lập tức. Tuy nhiên, hiện giờ đang ở trạng thái Kämpfer nên tôi vẫn cố giữ được tinh thần.
Chợt, Lớp trưởng nói.
59 Chương 1
「Nhưng mà, thế này thì Sakura-san sẽ gặp rắc rối đây」
「Á, nhắc mới nhớ」
Lớp phó hưởng ứng. Tôi cũng suýt quên mất.
「Về chuyện của Natsuru-san, Sakura-san có vẻ cũng có khá nhiều hảo cảm. Thế mà lại thành đôi với Hội trưởng thì tức là」
「Hơn nữa tình địch lại là bạn thân của mình」
「Ồ, thế này là Sakura-san thất tình rồi」
「Lại còn thêm cả Senō-san nam vào nữa, đúng là mối quan hệ đa giác phức tạp」
「Quan hệ giữa Hội trưởng và Sakura-san bị chia cắt rồi. Natsuru-tan là ác nữ!」
Thủ quỹ chỉ ra với vẻ mặt không đổi. Ơ, tôi nữ có quan hệ với Shizuku, nhưng Shizuku lại thích tôi nữ, và Sakura-san thì thích tôi nữ nên coi tôi nam là tình địch, còn tôi nam thì thích tôi nữ……?
Tôi bất giác nhìn quanh. Không phải Sakura-san sắp đến đấy chứ.
Mấy giác quan hệ đây. Cái quái gì thế này. Cái này chắc phải dùng toán cao cấp phân tích bằng siêu máy tính mới ra. Chắc phải nhờ Peter Frankl thôi.
「Nếu là Sakura-san thì hôm nay đi muộn」
60
Lớp trưởng nói. Sao cái gì cũng biết thế. Và sao lại biết tôi đang nghĩ gì.
「Sáng nay có liên lạc đến trường rồi. Tiếc là không tham dự được lễ khai giảng」
Vậy à. Đối với tôi thì là an tâm hay đáng tiếc đây.
「Tức là tóm lại, Natsuru-tan đang gặp rắc rối to」
「Sakura-san không có ở đây là may rồi. Giờ mà cô ấy lao vào thì to chuyện」
Lớp phó vỗ vai tôi bồm bộp. Đau đấy.
Rắc rối thì đúng rồi, nhưng đáng sợ hơn là Akane vẫn đang im lặng. Có vẻ muốn nói gì đó nhưng sống chết cũng không chịu mở lời trước.
Tôi khẽ nắm lấy tay Akane.
「Nói chuyện một chút……」
「Đừng chạm vào tớ……」
「……Ra ngoài thôi」
Tiêu rồi, bị ghét rồi. Nhưng không thể vì thế mà rút lui được.
Tôi nắm chặt tay cô ấy và kéo đi.
Đằng sau vang lên những tiếng như 「Ô kìa, lần này là Mishima-san sao」, 「Bắt cóc kìa」, 「Vụ án hình sự rồi」. Nhớ mặt đấy nhé.
Chương 1
Ra khỏi lớp, nhưng ở hành lang thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Biết đi đâu bây giờ.
Địa điểm này hơi đặc biệt, là ngõ cụt chẳng đi đâu được. Chính xác thì nó dẫn ra cầu thang thoát hiểm bên ngoài, nhưng cửa sắt được thiết kế để không mở được trừ khi có trường hợp khẩn cấp.
Nhưng cũng không có nhiều thời gian. Tôi kéo Akane-chan đến cuối hành lang.
Tôi và Akane đứng đối diện nhau ở đó. Cảm giác hơi khó nói chuyện nên tôi muốn trở lại hình dáng con trai, nhưng không thể.
Cô ấy đang lảng tránh ánh mắt. Cảm giác như đang dẩu mỏ lên.
Giờ làm sao đây. Tôi rụt rè mở lời.
「Akane-chan……」
「Gì thế ạ」
「Sao cậu lại giận……」
「Rõ ràng quá rồi còn gì. Natsuru-san và Hội trưởng……」
「Không, cái đó là tôi phiên bản nữ mà」
62
「Thì đấy」
Tức là hình dáng hiện tại. Hơn nữa đó chỉ là kế sách để vượt qua tình thế cấp bách thôi mà.
Akane thôi lảng tránh và lườm tôi.
「Vậy lúc là Natsuru-san nam cũng đi cùng nhau chứ gì. Tại sao vậy ạ. Hội trưởng đến tận nhà đón sao?」
「Không phải thế. Đã đi học cùng nhau thì tức là đi bộ cùng nhau đúng không」
Uwa, sắc sảo thật. Con gái ai cũng thế này sao. Tôi biến thành con gái quả nhiên chỉ là vẻ bề ngoài thôi ha. Sao mà cảm giác nhạy bén thế.
「Đúng là vậy rồi. Quá đáng. Đã bảo là không hứng thú với Hội trưởng mà……」
「Nhưng cái đó là do Hội trưởng ép buộc」
「Đã bảo là tớ đúng gu của cậu hơn mà……」
Ưm, điều Akane nói cũng có phần đúng nên khó chối cãi.
Hội trưởng đúng là mỹ nhân, lại thông minh, có thể làm biên tập viên tin tức ngay lập tức cũng được, nhưng tôi không thấy rung động lắm. Thấy hoa đẹp đâu có nghĩa là muốn tắm chung hay ngủ chung đâu. Gì cơ, có nghĩ thế hả? Bệnh viện đang chờ cậu đấy.
63 Chương 1
Chuyện tôi thích Akane hơn cũng là thật. Nhưng mà, chuyện là vậy đó.
Cô ấy đang sụt sùi. Hóa thành chế độ chó dữ rồi chĩa súng vào mặt thì cũng ghét, nhưng thế này cũng khó xử.
Trong lúc đang phân vân chưa biết làm sao, tôi nhớ ra chuyện quan trọng.
「À này, Akane-chan」
「Gì ạ. Cậu cứ cặp kè với Hội trưởng, chẳng làm gì cho tớ cả」
「Không phải chuyện đó…… là chuyện Thú Nội Tạng cơ」
Akane ngước nhìn lên với đôi mắt ầng ậng nước.
「Con Seppuku Kuro Usagi chỗ Akane-chan có nói gì lạ lạ không? Kiểu như tập hợp hay gì đó」
「Đứa bé đó lúc nào chả lạ…… nhưng có nói. Rằng có cảm giác bị tập hợp lại」
Ưm, quả nhiên là vậy.
Không chỉ tôi và Shizuku, mà cả Akane cũng thế, vậy thì Mikoto chắc chắn cũng không sai. Lũ thú nhồi bông đó đã tập hợp lại và làm gì đó.
「A, n-này……」
Nhưng mà làm cái gì nhỉ. Nghe thuyết pháp chăng.
Akane rụt rè nói.
64
「Chuyện đó, có gì sao ạ……」
「À không, nghe nói Thú Nội Tạng của Hội trưởng cũng như thế」
「Lại là Hội trưởng……」
Cô ấy suy sụp thấy rõ. Chết cha.
「A, xin lỗi. Tớ làm gì sai hả? Không hiểu lắm nhưng mà」
「Chắc là vậy rồi……」
Cô ấy lầm bầm. Cảm giác như bị trách móc nhẹ nhàng ấy.
「Tớ sẽ đãi cái gì đó để tạ lỗi. McDonald's được không」
「Tớ không cần…… Hơn nữa là」
Akane ngẩng mặt lên. Biểu cảm có vẻ đầy quyết tâm.
「Na, Natsuru-san」
「Gì thế?」
「Cái đó, t-tớ có một thỉnh cầu……」
Ngay lúc đó.
Tiếng chuông king koong vang lên khắp hành lang.
Là tín hiệu vào học. Tôi định chuyển sang khu nam sinh, nhưng đành bỏ cuộc. Đành vào học ở khu nữ sinh vậy.
「Chuông reo rồi kìa」
「À ừ, xin lỗi. Chuyện gì ấy nhỉ……?」
「……Thôi bỏ đi ạ」
Akane thẫn thờ quay đi. Tôi ngẩn ngơ nhìn theo.
Định nói rồi lại thôi. Thiệt tình, suy nghĩ của con gái đúng là không thể nào hiểu nổi.
0 Bình luận