Tập 07

Chương 01 【Harakiri Tora】

Chương 01 【Harakiri Tora】

Chương 1: 【Harakiri Tora】

Chương 1

Tôi, Senō Natsuru, dạo gần đây đầu cứ đau như búa bổ. Không phải là tôi bị bệnh đau đầu kinh niên. Cơ thể tôi thuộc loại khỏe mạnh, đi học cũng hiếm khi nghỉ. Hồi nhỏ tôi từng bị quai bị, nhưng cái đó giống như một nghi thức trưởng thành hơn. Đêm tôi ngủ rất ngon. Sáng ra thì hơi lười dậy một chút, nhưng cái này chắc học sinh cấp ba nào cũng thế thôi.

Nguyên nhân đau đầu nằm ở chỗ khác. Đó là việc tôi biến thành một sự tồn tại dùng để chiến đấu gọi là Kämpfer, và tệ hơn nữa là lại biến thân thành con gái. Chẳng hiểu tại sao, nhưng tóm lại là có vẻ tôi phải đánh bại kẻ thù. Không biết bọn họ mong chờ gì ở một thằng học sinh cấp ba bình thường, nhưng tôi đã bị thông báo như vậy. Đúng là tai bay vạ gió.

Thực ra, đây chỉ là một trong những nguyên nhân, không phải là nguyên nhân chính. Tất nhiên tôi cũng than thân trách phận về cái vụ biến thành Kämpfer này, nhưng gần đây tôi còn đau đầu vì một chuyện khác nữa.

Đó không phải là chuyện chiến đấu, mà là vấn đề mang tính cá nhân hơn.

Khoan đã nào, ừm, nói sao đây nhỉ. Có lẽ nên kể từ chuyện Kämpfer trước đã, vì tôi cũng đang phiền lòng về nó.

Vòng tay của tôi phát sáng màu xanh nên tôi thuộc phe Xanh (Blue). Tiện thể nói luôn, cái vòng tay lập ước này có muốn tháo cũng không tháo được, lúc rửa mặt rất vướng víu. Phiền chết đi được.

Ngoài phe Xanh ra còn có phe Đỏ (Red). Xanh và Đỏ đối địch với nhau. Cái lý luận này thì tôi hiểu. Ngay cả màu sắc tín hiệu đèn giao thông thì xanh và đỏ cũng là đối lập mà.

Hai phe này đánh nhau... lẽ ra là thế, nhưng tự dưng lại xuất hiện một nhóm Kämpfer khác. Màu Trắng (White). Nói là tượng trưng cho sự thuần khiết hay không vấy bẩn gì đó thì nghe cứ như tôi bị vấy bẩn lắm ấy.

Phe Trắng này đứng ra cản đường tôi. Chính xác hơn là cản đường tôi và đám đông Kämpfer khác. Bọn họ bảo rằng phải giải quyết chuyện này trước. Đúng là rắc rối. Tại sao cái thứ này lại chen ngang vào cuộc đời bình lặng và êm đềm của tôi cơ Chứ?

Cứ như thể bắt tôi phải thi đấu hay chiến đấu với một chuỗi thắng liên tiếp trên trời vậy. Tất cả đều cùng một nghĩa cả thôi. Cứ tưởng chỉ là cuộc đọ súng đơn thuần giữa Xanh và Đỏ, ai ngờ tình hình đang diễn biến ngoài dự đoán.

Thôi, tạm coi chuyện này là một nỗi lo lớn đi. Ví dụ thì nó cũng ngang tầm với vấn đề nóng lên toàn cầu. Tôi còn một nỗi lo khác, quy mô nhỏ hơn. Chữ "nhỏ" ở đây chỉ là vì nó gần gũi với bản thân thôi, chứ mức độ nghiêm trọng thì nóng lên toàn cầu còn thua xa.

Nói thẳng ra là cứ nghĩ đến chuyện này là tay tôi lại run lên. Cứ như triệu chứng của người nghiện rượu vậy. Bóng tối không thấy lối ra cứ thế ập đến bao trùm lấy cơ thể dù tôi chẳng hề gọi nó. Đến mức này thì là bệnh rồi. Bác sĩ đâu?

Khoan, chờ chút đã. Phải hít thở sâu. Hít vào thở ra, hít vào thở ra. Hình như làm quá đà sẽ bị tăng thông khí phổi thì phải.

Lúc này tôi cần sự bình tĩnh. Nếu không tim tôi sẽ hỏng mất và tôi sẽ về chầu ông bà. Tôi còn chưa đến tuổi được uống rượu, tôi xin kiếu cái vụ chết chóc.

Ngược lại, tôi đã bình tĩnh hơn rồi. Thế này thì dù câu trả lời có là cháy nhà hàng xóm tôi cũng có thể bình tĩnh xử lý. Trừ phi có tên sát nhân cầm cưa máy lao vào thì chịu.

Vốn dĩ tại sao tôi lại phải làm thế này? Có vài lý do. Tôi không muốn nhớ lại lắm, nhưng thử nhìn lại xem sao.

Đầu tiên là chuyện đó. Kämpfer Trắng tấn công. Không phải Xanh cũng chẳng phải Đỏ, hình như bọn chúng nhắm vào chúng tôi mà hành động. Quả là một đám phiền toái.

Nhưng chuyện đó tạm gác lại đã. Cái này cũng nghiêm trọng, nhưng có một vấn đề cấp bách hơn đang làm tôi đau đầu.

Đó là về các mối quan hệ của tôi. Không phải kiểu bị bắt nạt ở trường hay gì đâu.

Học viện Seitetsu tôi đang theo học, lũ con trai tuy ngốc nghếch nhiệt tình nhưng lại khá vô tư, nên chưa từng xảy ra vấn đề như vậy.

Chuyện đó thì ổn. Vấn đề là ở tôi và những cô gái xung quanh tôi.

...Không, nghe thế chắc các bạn sẽ thấy ghen tị lắm, nhưng **đừng có ngạc nhiên mà nghe tôi nói đã**. Thực sự **rất là khổ sở đấy**.

Chuyện tôi thích Sakura Kaede-san thì chắc cả cái trường này ai cũng biết. Người ấy là thiên thần, nói sao nhỉ, **là người phụ nữ cô đọng tất cả lý tưởng của đàn ông**. Không chỉ riêng tôi mà toàn thể học sinh trong trường đều thèm muốn.

Nếu là phiền não về người ấy**, thì bao nhiêu tôi cũng chịu. Các bạn biết bức tượng điêu khắc của Rodin chứ**. Cả đêm tôi cũng có thể làm dáng đó.

Nhưng không phải chuyện đó**. Tôi đang đau đầu vì những cô gái khác cơ**.

**Đầu tiên là Kondō Mikoto. Bạn thanh mai trúc mã của tôi, chẳng còn chút nết na nào. Từ nhỏ đã cùng bố quậy tưng bừng ở Trung Đông và Trung Nam Mỹ. Nói thế này trước mặt thì cô ấy sẽ nổi giận, nhưng tôi chỉ có thể nghĩ thế thôi. Phiên bản nữ của Indiana Jones**.

**Tóm lại là nhỏ đó cứ bô lô ba la về chuyện gợi cảm gì đó. Gợi cảm hay ngầu lòi gì đấy nhỉ. Thôi kệ. Tóm lại nhỏ đó có hứng thú với chuyện gợi cảm, chứ không phải hẹn hò. Quả là một cô gái lành mạnh... nhỉ?**

**Vấn đề là hai người còn lại. Sangō Shizuku và Mishima Akane, đây mới là nguồn gốc của nỗi đau đầu**.

**Đặc biệt là nếu nói Hội trưởng Hội học sinh Shizuku là một nỗi đau, thì chắc tôi sẽ bị cái hội "Những người nguyện phục vụ Sangō-sama" đánh hội đồng mất, nhưng tôi không thể nghĩ khác được**.

Chuyện mới xảy ra gần đây thôi. Shizuku lôi tôi đi. Hơn nữa lại còn bảo đó là hẹn hò.

Suy nghĩ theo lẽ thường**, chuyện này thật khó tin. Nhắc đến Shizuku là nhắc đến sự thanh liêm trong sạch, hay đúng hơn là gần như lạnh lùng sắt đá, chưa từng nghe tin đồn về đàn ông bao giờ. Chắc cũng có gã thầm thương trộm nhớ, nhưng sợ quá nên chẳng dám ra tay. Tiện thể thì tôi khi nhìn cô ấy chỉ cảm thấy "Đẹp thật", chứ không nảy sinh tình cảm nào hơn. Giống như ngắm tác phẩm nghệ thuật rồi thốt lên "Ồ" vậy**.

**Một người phụ nữ như thế lại mời tôi đi hẹn hò, bạn có tin được không?**

**Thằng bạn cùng lớp Higashida đã bảo "Hội trưởng đời nào lại quan tâm đến mày", và tôi hoàn toàn đồng ý. Tuy hơi bực mình khi phải đồng ý kiến với nó**.

**Thế nên tôi cứ đinh ninh là đi tiêu diệt Kämpfer Trắng hay gì đó. Đúng không? Nếu có lý do nào khác thì tôi muốn nghe thử xem. Thế mà, người phụ nữ đó lại dám nói là hẹn hò**.

Đó không phải là chiến đấu**, mà nói sao nhỉ, là chuyện mang tính cá nhân hơn**.

Không, chờ đã**, ừm, nói sao đây. Nên kể từ chuyện Kämpfer trước đã, vì tôi đang đau đầu về cái này mà**.

Cô ta đã làm thế**. Hơn nữa còn mắng mỏ tôi. Cái gì cơ chứ. Rốt cuộc là hạ thần đã làm gì sai ạ?**

**Hơn nữa cô gái đó còn dồn tôi trong thư viện khi tôi đang học, bắt tôi thề thốt đủ điều rắc rối. Chuyện này cũng phiền phức lắm, nhưng để sau này giải thích, giờ thì cứ thế đã**.

**Giải thích dài dòng như vậy rốt cuộc là muốn nói cái gì, thì là tôi có số đào hoa rất tệ**.

**Thế là, để giải tỏa bớt căng thẳng từ sự vô lý này, tôi đã đi phàn nàn. Đến chỗ Shizuku**.

**Vậy mà cái kẻ đầu tễu ấy, vừa nghe tôi nói xong đã phán một câu**.

「Thì sao?」

Trong phòng Hội trưởng gọn gàng sạch sẽ**, cô ấy đang ngồi trước bàn viết lách gì đó. Những con số chi chít hiện ra, chắc là dự toán hay gì đấy. Chuyện đó kệ đi**.

「Cô bảo tôi phải làm sao?」

**Shizuku có đôi mắt cực kỳ xinh đẹp. Giống như hồ nước có độ trong suốt cao vậy. Có nhiều tên khổ dâm công khai tuyên bố "Muốn bị đôi mắt ấy nhìn suốt cả ngày"**.

「Làm sao là làm sao, chuyện thành ra thế này là tại cô còn gì.」

「Vậy à.」

「Akane nói "Vì Hội trưởng bảo là hẹn hò hay gì đó nên Mikoto thì nổi giận còn Akane thì khóc lóc..."」

「Thì đúng là hẹn hò mà. Biết làm sao được.」

Tôi mới là người hết cách đây này. Chẳng phải cô lừa tôi sao. Bảo là chiến đấu với Kämpfer của địch rồi lôi tôi đi, có vẻ không phải vậy. Hình như ngay từ đầu cô đã nói là hẹn hò.

Ơ............... Hả?

「Nhìn vào thực tế đi.」

Shizuku nói.

「Senō-kun đã hẹn hò với tôi rồi đấy.」

Oaaaaaaaaaa.

Đồ nói dối. Cái buồn là ở chỗ tôi không thể khẳng định dứt khoát là cô ta nói dối.

Đối với tôi, đó là buổi hẹn hò đầu tiên của thời thanh xuân. Hồi mẫu giáo, tôi bị Mikoto lôi đi khắp nơi, nhưng cái đó không gọi là hẹn hò. Chỉ là hai đứa đi bộ sang thị trấn bên cạnh thôi.

Người phụ nữ này đã cướp mất nụ hôn đầu của tôi. Tức là kẻ cưỡng hôn, tội phạm. Cướp đoạt buổi hẹn hò đầu tiên của tôi bằng cảm giác đó, có phải là việc con người làm không. Đồ tồi tệ. Quả là quỷ súc vượt xa cả bác sĩ Lecter trong phim "Sự im lặng của bầy cừu".

「Vui thật đấy nhỉ.」

「Tôi rất vui vì có vẻ Senō-kun cũng tận hưởng nó.」

Giải thích kiểu gì mà ra thế được.

Có phải Shizuku thấy vui khi hành hạ tôi không? Chắc chắn là nam sinh bình thường sẽ lên cơn đau tim vì quá sung sướng, nhưng tôi muốn dâng hiến sự trong trắng của mình cho Sakura-san cơ. Đối tượng sai rồi.

「Được ăn đồ tôi tự tay làm, không có nhiều cơ hội đâu đấy.」

「Thì đúng là thế thật.」

「Lần tới chọn khi nào đây?」

「Cái gì?」

「Hẹn hò ấy.」

Lại nữa hả.

Nếu tôi thản nhiên đồng ý ở đây, lại bị Masumi hay Mikoto đánh hơi thấy mất. Hơn nữa còn truyền đến tai Akane, rồi bị mắng qua điện thoại. Chưa thấy cái vụ hẹn hò nào rủi ro cao thế này. Giao dịch cổ phiếu còn an toàn chán.

Tạm thời tôi quyết định nhắc nhở Shizuku.

「Cô không thấy làm thế cho giống học sinh cấp ba à?」

「Đang lúc nào mà còn hẹn hò chứ.」

「Không phải chuyện giống hay không, mà tôi với Hội trưởng...... là quan hệ bình thường thôi đúng không?」

「Ara.」

「Đã hôn như thế rồi mà.」

Cô ấy làm vẻ mặt ngạc nhiên.

Vâng vâng. Đúng là có hôn rồi...... mà khoan, "như thế" là sao?

Shizuku vẫn tỉnh bơ. Này, đừng có nói ra mấy câu gây tò mò rồi im lặng thế chứ.

「Hôn thì......」

「Hay là làm luôn ở đây nhé?」

「Đây là trường học đấy!」

Tuy không có luật nào cấm hôn nhau, nhưng đây là trường học, lại còn là phòng Hội học sinh nữa. Bị lộ ra thì không biết sẽ náo loạn thế nào đâu.

「Nếu tôi và Senō-kun im lặng thì không lộ đâu.」

「Không phải vấn đề đó!」

「Cậu muốn nói ra sao? Nếu cậu không ngại bị đồn đại thì được thôi.」

「Không phải.....................」

「Nè Natsuru, hôn không?」

Shizuku mỉm cười, giọng nũng nịu. Cái giọng điệu lưu loát và máy móc như phát thanh viên lại hợp với cô ấy một cách kỳ lạ. Tôi lại thấy cô ấy dễ thương mới chết chứ, thế mới càng tệ hại.

Tôi cứng họng. Tôi chưa bao giờ nghĩ những lời ngọt ngào lại thốt ra từ miệng cô ấy.

Phải nói lại câu gì đó. Không thì lại bị cô ta dắt mũi mất. Tuy không đấu lại bằng mồm mép, nhưng ít nhất cũng phải lảng tránh được chứ. Ừm, ừm.

「À, ờ thì, Hội trưởng.」

「Gọi là Shizuku.」

「Ở đây có cả......」

「Hơn nữa, Kämpfer của địch thì tính sao đây. Đám màu Trắng ấy.」

「Cậu lại hiểu lầm nữa rồi à?」

「Không phải thế, mà là bọn chúng đang ở trong trường này đúng không. Đấy, cả năm nhất lẫn năm hai.」

Kämpfer Trắng cũng đang theo học tại Học viện Seitetsu. Hơn nữa còn là khối nữ. Người ta bảo Kämpfer thường hút nhau, nên tôi nghĩ chuyện này một nửa là ngẫu nhiên, một nửa là sắp đặt.

「Chẳng phải nên chiến đấu với bọn họ sao?」

Nét mặt Shizuku thay đổi một chút. Người không quen nhìn chắc sẽ thấy vẫn y nguyên, nhưng tôi dạo này hay dính dáng đến cô ta nên đã bắt đầu phân biệt được.

「Lo lắng cũng phải thôi, nhưng...」

「Nhưng giờ thì được rồi. Cứ kệ đi. Chắc chắn là không có vấn đề gì đâu.」

「Bọn họ sẽ không tấn công đâu. Nên không có vấn đề gì.」

「Sao lại không có vấn đề. Bọn họ sẽ tấn công đấy.」

Thì có thể là vậy thật.

Đúng là từ sau trận chiến ở nhà hàng Ý đó, đám Trắng không làm gì cả. Nhờ thế mà tôi mới rơi vào tình cảnh phải đi hẹn hò với Shizuku thế này.

「Chắc bên kia cũng đang chờ cơ hội thôi. Có thể là Người điều hành (Moderator) bảo chưa được hành động chẳng hạn.」

「Vậy thì, ngược lại chẳng phải là cơ hội sao?」

Tôi buột miệng chồm người tới.

「Nếu mình ra tay trước, có khi sẽ thắng đấy.」

「Thế không tốt đâu.」

「Tại sao chứ. Giải quyết nhanh gọn chẳng phải tốt hơn sao.」

「Vậy à?」

「Sẽ tạo cơ hội cho đối phương đấy.」

Hội trưởng đại nhân vẫn cứ bình tĩnh. Cảm giác như chỉ có mình tôi đơn phương kích động vậy.

「Dù chúng ta có chiến đấu ở đây và giành chiến thắng, thì Kämpfer mới cũng sẽ lại xuất hiện và lặp lại chuyện cũ thôi. Phe ta mệt mỏi rồi sẽ thành ra bất lợi.」

「......Ra là vậy.」

「Thế nên thời điểm là quan trọng nhất. Phải dồn dập một hơi và thắng trong một lượt.」

Hừm. Quả nhiên là Shizuku. Biết tính toán thật. Khả năng nhìn xa trông rộng kiểu lập thể, hay nói cách khác là nhìn thấu tương lai một chút đó, tôi không có. Ngoài sự điềm tĩnh ra, chắc kinh nghiệm và giác quan cũng kết hợp nhuần nhuyễn lắm. Nếu không mở miệng nói chuyện hẹn hò thì tôi đã kính trọng cô ấy rồi.

「Phiền phức thật đấy.」

「Việc có nhìn thấu được tình hình lúc này hay không chính là chìa khóa.」

「Khó quá với học sinh năm hai cao trung đấy.」

「Tôi cũng là học sinh năm ba cao trung mà.」

Cô là trường hợp đặc biệt rồi.

「Để chúng ta thắng thì thận trọng một chút là vừa đẹp.」

「Thế à..................... Này, tôi trở thành đồng bọn của cô từ bao giờ thế?」

Nghĩ kỹ lại thì thấy sai sai. Màu phe phái cũng khác nhau. Giọng điệu như thể đang nói điều hiển nhiên vậy.

「Như thế cũng có lợi cho Senō-kun mà.」

「Cảm giác như theo phe Trắng cũng được ấy nhỉ.」

「Ở bên cạnh tôi đi.」

Cảm giác câu này hàm chứa nhiều ý nghĩa, nhưng thôi không nên vặn vẹo làm gì.

「Vậy cứ để thế này là được à?」

「Đúng. Nghĩa là có thể hẹn hò bao nhiêu tùy thích.」

「Không, cái đó thì......」

Sao cô ấy cứ không cho tôi đánh trống lảng thế nhỉ.

「Hẹn hò nhé?」

Tôi quyết định chuồn khỏi phòng Hội học sinh. Lại bị bắt hứa hẹn kỳ quặc thì khổ.

「Vậy nhé. Khi nào phải chiến đấu với phe Trắng thì báo cho tôi.」

「Không nghe thấy, không nghe thấy.」

Tôi cố tình bịt tai lại, quay lưng định bỏ đi.

「Nè Senō-kun.」

Giọng Shizuku bay tới.

「Tôi rất ghét phải buông tay những thứ mình đã nhắm tới. Ham muốn của tôi mạnh lắm đấy.」

「Nhớ cho kỹ nhé.」

Tôi bước ra khỏi phòng Hội học sinh.

Lời nói đâm toạc vào lưng. Hiiii, đáng sợ quá. Cảm giác như cô ta sắp nhe nanh ra cắn chết tôi vậy. Tuy nhiên, lời nói của Shizuku đè nặng lên tâm trí. Mãi đến ngày kia, khi nghe chuyện từ người phụ nữ đó, cơn giận của tôi mới sôi sục lên. Giận dữ ở nơi người ta không có mặt thì cũng hơi hèn, nhưng biết sao được.

Tôi hét lên không chút kiêng dè trong ngôi nhà vắng bóng cha mẹ. Hơi làm phiền hàng xóm, nhưng chắc một lần thì không sao đâu.

「Tệ nhất trần đời!」

Tôi gào lên, vớ lấy cái gối đệm lăn lóc trên chiếu tatami và đấm thùm thụp. Tội nghiệp cái gối, nhưng may mà nó không phải con người.

「Akane-chan............ thì thông minh đấy nhưng vừa vừa phai phải thôi!」

「Mikoto đồ ngốc! Shizuku đồ ngốc!」

Tôi tung nắm đấm với tốc độ mắt thường không theo kịp (theo chủ quan của tôi). Nếu đây là Trái Đất hậu chiến tranh hạt nhân, chắc tôi đã thành truyền nhân của Bắc Đẩu Thần Quyền rồi.

「A ha ha. Thế thì chịu rồi.」

「Cầu cho con có được một thanh xuân bình yên vô sự!」

Có tiếng cười vang lên.

Là con thú nhồi bông trên bàn. Một món đồ chơi kinh dị (grotesque) với một bên mắt đeo băng bịt mắt, bụng lòi cả nội tạng ra ngoài. Harakiri Tora (Hổ Thắt Lưng) thuộc series Thú Nội Tạng (Zōmotsu Animal).

Tôi đã giải thích nhiều lần rồi, Thú Nội Tạng là một series hàng hóa được tạo ra với tinh thần tư bản chủ nghĩa "Làm hàng lưu niệm độc lạ trúng mánh thì công ty sẽ hốt bạc". Chẳng biết gã thiết kế có say rượu hay không, nhưng tất cả các con vật đều chết rất thê thảm, một concept mang tính hủy diệt. Vì nhất quán trong sự tởm lợm nên ngay cả những kẻ hay phàn nàn cũng không thèm bén mảng tới trụ sở công ty.

「A ha ha ha ha.」

Và, con thú nhồi bông này biết nói. Không phải được gắn chức năng thoại đâu, mà chẳng hiểu sao nó hiểu được ngôn ngữ con người. Và nó cũng chính là kẻ đầu tễu biến tôi thành Kämpfer.

「Ồn ào quá. Cười cái gì mà cười.」

Harakiri Tora vẫn cười.

「Dạo này Natsuru-san hay lầm bầm một mình quá nhỉ.」

Tôi nhớ lại chuyện của Shizuku hôm nọ, bất giác hét lên "Kuaaaa" và thu hút sự chú ý của cả cửa hàng. Chắc không dám bén mảng đến quán đó nữa quá.

Tôi cũng tự nhận thức được điều đó. Hình như tỉ lệ thuận với tai họa giáng xuống, thời gian tôi lầm bầm một mình ngày càng tăng lên.

「Kệ xác tao.」

「Kệ thì cũng được thôi, nhưng dù sao tôi cũng là Người đưa tin (Messenger) mà.」

Harakiri Tora, với tư cách là đại diện cho sự tồn tại gọi là Người điều hành (Moderator), đã biến tôi thành Kämpfer. Tôi chả biết Moderator là cái quái gì.

「Tóm lại là, cậu được Hội trưởng mời đi hẹn hò, rồi bị Akane-san phàn nàn chứ gì.」

「Cái ngữ Messenger nhà mi thì biết gì. Tao không có dư dả tinh thần để nghe mi lảm nhảm đâu.」

「Sao mi biết?」

Tôi đâu có kể cho nó nghe.

「Thì đã bảo là cậu hay lầm bầm một mình rồi mà. Lải nhải nhiều thế thì chắp nối lại cũng ra được cái sườn thôi.」

「Mà~, chuyện đó ấy. Đã hẹn hò với Hội trưởng rồi thì cứ vui vẻ đi, không tốt sao?」

Harakiri Tora nói. Hừm, ra là thế à. Phải cẩn thận mới được.

「Đã bảo không phải hẹn hò. Là tình cờ thôi.」

「Làm gì có sự tình cờ thế.」

「Không, có đấy. Tao đã trải nghiệm rồi.」

「Natsuru-san, thực ra cậu không muốn thừa nhận thôi.」

Đồ sợi tổng hợp này. Giọng thì giống Shizuka-chan (đời trước), mà nói trúng tim đen quá.

Không cần nó nói tôi cũng biết. Nói sao nhỉ, tôi cũng bắt đầu nghi ngờ Shizuku đã nhắm đến chuyện hẹn hò ngay từ đầu. Giả vờ là dụ địch nhưng thực chất là hẹn hò. Tóm lại đó là hẹn hò chứ gì nữa.

Sau khi thận trọng xem xét mọi khả năng (thực ra cũng chả làm gì to tát), bộ não xám xịt này đã vận hành hết công suất và kết quả là hai chữ "Hẹn hò" nổi lên lù lù như tàu ngầm hạt nhân.

Nhưng đối với tôi, điều đó thật khó chấp nhận. Shizuku là một kẻ âm mưu đại tài. Mới là nữ sinh cao trung mà dung mạo như nữ doanh nhân, đầu óc lại cực kỳ sắc sảo. Một người phụ nữ như thế đời nào lại đề nghị hẹn hò với tôi chứ, nhỉ?

「.....................Nhưng tao nghĩ đó là kế hoạch của Hội trưởng.」

「Hô, kế hoạch gì?」

「Ờ thì, hẹn hò, rồi thì cái đó.」

「Cái đó là cái gì?」

Không nghĩ ra.

Đã là Shizuku thì chắc cỡ chinh phục vũ trụ là hợp lý. Không, khiêm tốn chút thì chinh phục thế giới. Nhưng từ chuyện hẹn hò với tôi mà dẫn đến chinh phục thế giới thì liên kết kiểu gì đây.

「Nhưng chuyện Hội trưởng có tình cảm với tao, nghe không thể nào xảy ra được.」

「Cái này tôi đồng ý.」

Harakiri Tora lắc cái đầu to tướng ra trước ra sau.

「Nhưng mà, người ta bảo yêu nhau củ ấu cũng tròn mà lị.」

Con thú nhồi bông này vẫn cứ phát ngôn mấy câu chọc tức người khác như mọi khi. Nếu đối phương là Sakura-san thì tôi đã vừa hú hét vừa dùng dao rọc giấy băm nát nó ra rồi.

「Mà không được thích cũng chẳng sao.」

「Được mà. Cô ấy xinh đẹp thế kia.」

「Tao là thằng đàn ông không chọn phụ nữ vì khuôn mặt.」

「Mặt mũi cái gì, cậu thay đổi thái độ theo áp lực của người ta thì có. Chọn vì đáng sợ hay không đáng sợ thì nói làm gì.」

「Được chưa. Tao thích kiểu phụ nữ dịu dàng, thùy mị, nói chuyện cùng mà thấy lòng nhẹ nhõm ấy. Tao chỉ một lòng một dạ với Sakura-san thôi.」

「Tôi nghĩ Sakura-san không cần cái một lòng một dạ đó đâu.」

Dám nói thế hả.

Cái này tuy không trúng phóc nhưng cũng gần đúng nên mới tức. Sakura-san giữ khoảng cách với tất cả đàn ông, và tôi cũng không ngoại lệ. Cô ấy đối xử dịu dàng và không phân biệt ai, nhưng có một khoảng cách nhất định mà không ai có thể lại gần.

Thực ra có một ngoại lệ, đó là tôi khi biến thành Kämpfer, tức là tôi phiên bản nữ thì thái độ của cô ấy thay đổi hoàn toàn.

Nhưng chuyện đó giờ khoan hãy nghĩ tới. Nghĩ đến đó là não tôi quá tải ngay.

「Sớm muộn gì tao cũng sẽ hẹn hò với Sakura-san thôi, nên cũng được......」

「Sao cậu có thể nảy ra cái ý tưởng trơ trẽn đến thế được nhỉ.」

「Thì nghe đã nào. Giả sử nhé, giả sử Hội trưởng có ý định hẹn hò với tao.」

「Giả sử thôi nhé.」

「Im đi. Nhưng mà, không thể hẹn hò với Hội trưởng để lấp chỗ trống trong lúc chờ hẹn hò với Sakura-san được.」

「Thế là không thành thật.」

「Đúng không.」

Sakura-san (có lẽ) thích đàn ông nghiêm túc, nên ngày thường tôi phải chỉnh đốn tác phong.

Chuyện đó, dù đối phương có là cái cô người máy kia đi nữa, cũng phải cân nhắc. Dù sao thì đó cũng là hành động thất lễ.

「Ghê thật đấy. Không biết là khiêm tốn hay mặt dày nữa, ngạc nhiên thật.」

Harakiri Tora thốt lên giọng không rõ là ngán ngẩm hay thán phục.

「Này, mi đang khéo léo chửi xéo tao đấy à.」

「Nhưng mà cái đó là dựa trên tiền đề cậu sẽ hẹn hò với Sakura-san nhỉ.」

「Ước mơ là thứ người ta thấy khi ngủ mà?」

「Đương nhiên. Ai cũng có quyền mơ ước.」

Tên này, định chêm danh ngôn vào đấy à.

Nhưng bị vặn lại thế này thì tôi cũng cứng họng. Vốn dĩ tôi không giỏi ăn nói. Nếu là Mikoto thì lanh lợi trong mấy vụ này lắm, chắc sẽ nói được câu gì hay ho hơn, nhưng tôi chỉ là học sinh cấp ba bình thường thôi.

「Nhưng mơ mộng thì cứ mơ, còn chuyện Hội trưởng tính sao đây?」

「Tính sao à.」

「Đấy.」

Tôi ngồi xuống chiếu tatami, khoanh tay suy nghĩ. Dĩ nhiên, giải pháp đâu có dễ dàng nhảy ra ngay được.

「.....................Lờ đi thì có coi như chưa từng xảy ra không nhỉ?」

「Vốn dĩ, cô ta có định phá đám giữa tao và Sakura-san không ta?」

「Mang danh Hội trưởng Hội học sinh mà tính nết xấu thế.」

「Kết quả thì chắc là vậy rồi.」

「Hay là uống nhầm thuốc lắc?」

「Độ đần của Natsuru-san cũng không kém cạnh đâu.」

「.....................Này, mi ghét tao hả?」

「Chắc cô ấy cũng muốn cho Natsuru-san uống đấy.」

Tại sao chỉ là thú nhồi bông mà cứ mỉa mai suốt thế nhỉ. Tính nết chẳng tốt đẹp gì. Tuyệt đối không phải giống chủ (tôi). Vì tôi sở hữu trái tim ngây thơ và trong sáng mà.

「Cũng không hẳn là ghét.」

「Không ghét thì là hận à.」

「Không phải. Chỉ là lập trường thôi. Tôi là thú nhồi bông mà.」

Chỉ khi nào tiện mới nhận là đồ chơi thôi à.

Nhưng đúng là tên này nói đúng. Nó là kẻ tự tiện biến tôi thành Kämpfer, nói là Messenger nhưng cũng giống như giám sát viên vậy. Gần đây không đánh nhau nhiều, nhưng về phía nó thì có ổn không nhỉ.

「Mà, chuyện Hội trưởng toàn làm mấy việc ngoài dự đoán của tao là chắc chắn rồi.」

「Cái đó thì đương nhiên.」

「Quả nhiên Kämpfer Đỏ là kẻ thù của Xanh à.」

「Sao nhỉ. Vốn dĩ chuyện Đỏ và Xanh bắt tay nhau, xét về tình hình đã thấy lạ rồi.」

Nghe câu đó, trong đầu tôi chợt nảy ra nghi vấn.

「Này, mi thấy ổn không?」

「Ổn cái gì cơ?」

「Cái tình hình này này. Chính mi bảo là lạ còn gì. Hội trưởng độc đoán cho Xanh và Đỏ hợp tác, rồi phe Trắng xuất hiện. Không tệ à?」

Harakiri Tora dùng cái chân trước ngắn ngủn gãi gãi cái băng bịt mắt.

「Nhắc mới nhớ, đúng là thế thật.」

「Vô tư quá ha.」

Tôi cũng đã kể cho nó nghe chuyện Kämpfer Trắng xuất hiện lần trước, nhưng phản ứng của nó vẫn y hệt.

「Không phải là có liên lạc từ Moderator đâu. Bảo phải làm thế này thế kia ấy.」

「Mi không gửi báo cáo à?」

「Tôi không tự gửi. Nhưng mà, nói sao nhỉ, chắc là họ đang nhìn trộm trong đầu tôi đấy.」

「Như siêu năng lực gia ấy nhỉ...... Này, trước giờ chưa nghĩ tới, nhưng Moderator rốt cuộc đang ở đâu?」

「Ai biết.」

Cái đầu to tướng nghiêng đi.

「Chết rồi à?」

「Không biết. Có khi không phải người của thế giới này cũng nên.」

「Không phải, mà là người ở chiều không gian khác hay gì đó.」

Tự dưng nghe đậm chất viễn tưởng (SF) quá. Bản thân việc biến thành Kämpfer đã là chuyện hoang đường chứ đừng nói là SF.

「Cái người ở chiều không gian khác đó, thấy Xanh Đỏ hợp tác, có nổi giận không?」

「Chắc là có. Nếu không thì phe Trắng đã chẳng xuất hiện.」

「Thế lập trường của mi sẽ ra sao?」

「Chẳng sao cả. Cứ thế này thôi.」

Nói nhẹ tênh.

「Vốn dĩ tôi ở đây để giúp đỡ Natsuru-san mà. Nếu Kämpfer Trắng trở thành kẻ thù của Natsuru-san, thì tôi sẽ cố gắng để đánh bại phe Trắng thôi.」

Lại cười nữa. Đồng minh đáng tin cậy ghê.

「Gớm, đừng có kỳ vọng vào thú nhồi bông chứ.」

「Bảo là cố gắng, chứ trước giờ mi có làm được cái tích sự gì đâu.」

Tôi suy nghĩ.

Biết là kỳ vọng vào nó cũng chẳng giải quyết được gì. Trước giờ nó chỉ đóng vai trò là người để nói chuyện cho đỡ buồn thôi. Giống như bức tượng Địa Tạng biết trả lời ấy.

Quả nhiên có nhiều chuyện phải tự thân vận động giải quyết. Kämpfer là sự tồn tại để chiến đấu. Sớm muộn gì cũng sẽ có trận chiến hoành tráng với bọn Trắng. Chắc đến lúc đó mới vỡ lẽ ra nhiều điều. Chắc chắn có ai đó đang giật dây.

Chuẩn bị sẵn sàng cho chiến trận chắc là nên làm nhỉ. Di thư............ thì xui xẻo quá, hay là chuẩn bị câu thoại ngầu lòi đi.

「Hưmm..................」

Đầu tiên là cảnh xuất hiện. Có câu nào nghe cho oách không nhỉ. Tôi trầm ngâm suy nghĩ.

「Anou, Natsuru-san.」

Harakiri Tora phá đám dòng suy nghĩ thánh thiện của tôi.

「Ồn ào quá. Đừng có xen vào.」

「Xin lỗi vì làm phiền lúc đang suy nghĩ, nhưng mà...」

「Biết lỗi thì..................」

「Chuyện Hội trưởng, tính sao đây?」

「A..................」

Chết thật. Đúng rồi. Đang đau đầu nghĩ cách đối phó với Shizuku, thế mà lại lảng sang chủ đề khác từ lúc nào không hay.

Không chỉ Shizuku. Còn phải nghĩ về cả Akane, và cả Mikoto nữa. A, đau đầu quá. Rốt cuộc chả có giải pháp nào sất.

「Quên đi. Hay đúng hơn là, cho tao đi. Nếu quên đi thì biết đâu thực tế sẽ coi như chưa từng xảy ra.」

「Không được đâu. Mai đi học rồi.」

「Cứ nhắc chuyện thừa thãi. Đang muốn quên mà.」

「Vô ích thôi. Thậm chí quên rồi nó còn đuổi theo ấy chứ. Thực tế là vậy mà.」

Bị thú nhồi bông thuyết giáo. Tức thật nhưng nó nói đúng.

Thực tế rất khắc nghiệt. Chắc sẽ có người phẫn nộ bảo rằng rắc rối vì gái gú thì thực tế cái nỗi gì, nhưng mà mệt lắm đấy các bạn ạ.

Tôi chuyển hướng suy nghĩ, nghiền ngẫm về các mối quan hệ con người. Đương nhiên là chẳng nảy ra ý kiến hay ho nào.

Kết cục hôm đó, tôi thức khuya vì mấy chuyện như thế.

Hôm sau trời nắng đẹp. Tôi luôn cảm thấy cứ hễ tâm trạng tôi xuống dốc là trời lại nắng hay sao ấy.

Có phải sự quấy rối của Cục Khí tượng không đây.

Nhiệt độ cũng tăng lên, nghe đâu hôm nay sẽ xuất hiện ngày chân hè (ngày nhiệt độ trên 30 độ C).

Tôi đã tính đến chuyện nghỉ học, nhưng đối chiếu với bảng điểm danh từ trước đến giờ thì đành bỏ cuộc. Vốn dĩ phải tham gia cả khối nam lẫn khối nữ, nên trên giấy tờ tôi sắp thành trùm nghỉ học rồi. Tôi nghiêm túc thế này cơ mà.

Mà nóng thật. Gọi là mùa hè cũng chẳng sai. Mùa hè tức là nghỉ hè, thiên đường đối với học sinh sắp đến. Nhưng trước đó là địa ngục mang tên thi cuối kỳ, coi như là ngục tốt (cai ngục) vậy.

Tôi đến khối nam Học viện Seitetsu. Đám ngốc lớp 2-4 đứa nào cũng làm cái mặt như muốn nói "Nóng chết mất". Hơi nóng và ẩm ướt của lũ đàn ông làm tôi ngạt thở. Cửa sổ mở toang nhưng gió chẳng thổi nên chỉ tổ tăng thêm sự khó chịu. Thêm chừng 2 độ nữa thôi là sẽ có thằng khỏa thân gào thét cho mà xem.

「Uôiii, Senō.」

Higashida, kẻ lúc nào đầu óc cũng như ngày hè oi bức, đi tới.

「Hôm nay đi học đầy đủ ha. Tao cứ tưởng nóng thế này mày nghỉ chứ.」

「Im đi.」

Miệng nói thế, nhưng buồn cái là nó nói chẳng sai tẹo nào.

「Nóng vãi, nghỉ hè mày đi đâu?」

Higashida ngồi phịch xuống ghế trước mặt tôi.

「Thằng này cầm đèn chạy trước ô tô thế.」

Lần trước cũng nói y chang. Ghen tị thật đấy, chẳng phải lo nghĩ gì.

「Tao chưa nghĩ ra.」

「Chán ngắt. Có bao nhiêu việc để làm còn gì.」

「Việc của mày chắc toàn là đi chụp ảnh ở sự kiện idol, hay chụp ảnh người mẫu ở hội nghị nào đó chứ gì.」

「Cũng có vụ chụp ảnh ở biển hay công viên giải trí nữa.」

「Coi chừng bị gô cổ lên đồn đấy.」

「Có thành ý là được hết.」

Chuyện thông tin cá nhân các thứ cứ cho là làm quá đi, nhưng ở bãi biển hay trong công viên giải trí mà cứ bấm máy chụp khách du lịch tanh tách thì bị coi là kẻ khả nghi cũng đáng. Đồ bơi về cơ bản là để bơi mà.

「Thế nên là, Senō này.」

Tên ngốc bắt đầu dùng giọng điệu to tát.

「Hướng tới mùa hè, Hội Nghiên cứu Mỹ nhân của bọn tao dự định tổ chức trại huấn luyện tăng cường.」

「Mày điên à?」

Cái hội nghe cái tên đã thấy chẳng liên quan gì đến rèn luyện bản thân mà lại đi trại huấn luyện, nghe sai sai.

Tên này đầu óc có vấn đề rồi. Tôi nhìn kỹ cái mặt ngu của Higashida với vẻ thấu cảm sâu sắc.

「Phải rèn luyện bản thân vì những thiếu nữ xinh đẹp chưa từng thấy chứ. Mày tham gia với tư cách cố vấn đặc biệt nhé.」

「Trại huấn luyện làm cái gì. Lên núi tu luyện à.」

「Này này. Trên núi sâu bộ có thiếu nữ xinh đẹp mọc lên hay sao. Mày bị làm sao thế.」

Tao không muốn nghe câu đó từ mồm mày đâu.

「Bọn tao định trọ ở đâu đó, rồi ra biển chụp ảnh. Muốn tiết kiệm nên định thuê bungalow ven biển.」

Thế thì gọi gì là trại huấn luyện.

Nhưng đúng là thế mới ra dáng Hội Nghiên cứu Mỹ nhân. Cứ tưởng bọn nó định ngồi dưới thác nước tu luyện kiểu "Tâm tĩnh lặng thì váy sẽ nhìn xuyên thấu" hay gì đó chứ.

「Bình thường nhỉ.」

「Chứ sao. Thế nên mày tham gia nhé.」

「Tao không rành cách dùng máy ảnh đâu.」

「Sự tồn tại của mày được đánh giá cao lắm. Trong đám năm nhất có ý kiến rất mạnh mẽ rằng "Chúng em phải lấy Senō-san làm tấm gương". Mày định phản bội bọn nó sao.」

Cái gì thế. Tôi đã làm gì à? Chỉ cho bọn nó tin tức về khối nữ, xía vào chuyện tập sách ảnh, đến nhà cô lớp trưởng...... Cũng làm khối việc đấy chứ.

「Là vậy đấy.」

「Đã bảo không làm mà.」

「Không có mày là nhiều đứa khóc lắm đấy.」

Kệ xác cho bọn nó khóc.

Higashida vẫn liến thoắng hòng lôi kéo tôi tham gia, nhưng tôi lờ đi. Dây dưa với nó chỉ tổ ngu người đi thôi.

Đoạn giữa tôi không nghe, nhưng tên này cứ thao thao bất tuyệt một chiều. Đúng chất Otaku.

「À, nhớ ra rồi.」

「Gì nữa.」

「Mikoto hả?」

「Lúc nãy có em bên khối nữ sang tìm mày đấy.」

Giọng điệu thay đổi thu hút sự chú ý của tôi.

「Cuối cùng Sakura-san cũng đến tỏ tình với tao à?」

「Mày chỉ có mỗi cái tài đấy thôi hả. Không phải, là cái em hôm trước cũng đến ấy. Đấy, ơ kìa, tên là gì nhỉ..................」

Higashida nhắm mắt rên rỉ.

「Cái em đó đó. Em gì mà chẳng có đặc điểm gì nổi bật ấy.」

「Mikoto-chan đầy đặc điểm còn gì. Hôm nào cho tao chụp ảnh đi.................. À, cái đó. A chết tiệt, mang danh Cơ sở dữ liệu mỹ nhân Học viện Seitetsu mà tao lại quên tên, thật là...」

「Chắc là không có đặc điểm gì thật rồi.」

「Giống mày đấy...... Hình như là ủy viên thư viện...... Nhớ ra rồi, Mishima Akane!」

A, là Akane à. Đúng là lúc chưa biến thân thì cô ấy giản dị thật. Mà khoan, sao lại nhớ ra nhờ cái chi tiết "giống tôi" là thế nào.

「Cổ có việc gì?」

「Sao tao biết, nhưng tao bảo mày chưa đến thì cổ nhắn là cổ ở thư viện.」

「Trông có vẻ vui lắm.」

「Vui vẻ là sao?」

「Ai biết. Chắc là do không có mày đấy.」

Tên này cũng mồm mép gớm.

Mà được gọi thì phải đi thôi. Mà trông vui vẻ là thế nào nhỉ. Ăn nhầm nấm cười vào bữa sáng à. Hay trúng vé số. Thích thế.

Đợi đến giờ giải lao, tôi đi đến thư viện.

Tôi đã giải thích nhiều lần rồi, trong cái Học viện Seitetsu bị quản lý chuyện giao lưu nam nữ chặt chẽ như trại tập trung này, thư viện là khu vực tự do mà cả hai bên đều có thể sử dụng. Vì thế, cũng có khá nhiều học sinh đến đây để xả hơi. Bên lề một chút, chuyện Akane sang khối nam là nhờ lợi dụng chức vụ ủy viên thư viện, nhưng nghe đâu cũng có ý kiến thô bạo đòi kiểm soát cả chỗ này, may mà các đời Hội trưởng Hội học sinh và một bộ phận phe lương tri đã ngăn lại.

Tiện thể thì phe lương tri (Hội trưởng) cũng là học sinh thôi mà.

Akane đang ở quầy thủ thư.

Cô ấy nhìn thấy tôi thì mặt tươi tỉnh hẳn lên. Quái lạ, tóc tai tôi có chỗ nào kỳ cục à.

「Đợi mình chút nhé. Mình ra ngay đây.」

Không phải đợi lâu lắm. Cô ấy đi ra ngay thật.

Chúng tôi chiếm một cái bàn ở góc thư viện, hơi khuất một chút. Ngồi đối diện nhau.

Đúng như Higashida nói, cô ấy đang cười. Không gượng gạo nên chắc không phải do nấm cười. Trúng vé số thật à?

「Natsuru-san. Việc học hành có suôn sẻ không?」

「Hừm, cũng tàm tạm.」

Tôi trả lời lấp lửng. Ai cũng từng trải qua rồi, khi bị hỏi về thành quả mà không đưa ra được con số cụ thể thì cứ coi như là "Zero" là cái chắc. Tất nhiên từ dạo đó tôi cũng chẳng học hành gì.

Cô ấy cười nhẹ nhàng nhắc nhở. Sao tâm trạng tốt thế nhỉ.

「Không được đâu. Quan trọng là mỗi ngày học một ít đấy.」

「Sắp thi rồi nhỉ.」

「Nặng nề thật đấy.」

「Hả?」

「Natsuru-san thì chắc chắn không sao đâu. Cố lên nhé.」

Đối với người đang chán nản thì "Cố lên" là từ cấm kỵ đấy. Mà tôi cũng có chán nản đâu.

「Vậy thì, sau khi thi xong......」

Đột nhiên cô ấy bắt đầu bối rối. Gì thế nhỉ. Ngứa ở đâu à? Tôi cũng hay bị ngứa ở chỗ lưng tay không với tới được, khổ sở lắm. Cái cảnh dựa lưng vào cột rồi chà lên chà xuống không muốn cho người khác thấy chút nào.

「Có muốn đi chơi đâu đó không?」

Tôi buột miệng hỏi lại. Gì cơ?

「Là đi chơi. Sẽ rảnh rỗi mà. Mình nghĩ nếu đi đâu đó được thì tốt......」

Không, chuyện đó thì được thôi, nhưng sao cô ấy tươi tỉnh lạ thường thế nhỉ.

Không cần chờ ý kiến của Higashida, Akane là một cô gái giản dị. Nói ra mồm thì hơi thất lễ, nhưng xếp loại thì đúng là thế. Hơn nữa chỉ cần một chuyện cỏn con cũng khiến cô ấy suy sụp, ủ dột. Đặc biệt là khi đối đầu với những người cá tính mạnh như Shizuku thì cứ thế chìm nghỉm không ngóc đầu lên nổi. Ngồi thu lu trong góc thì hợp lắm đấy.

Thế mà chuyện này là sao. Tôi buột miệng hỏi. Ở khối nữ đôi khi cũng chẳng biết cô ấy đang ở đâu.

Khi biến thân thì cô ấy như đầu máy hơi nước trật đường ray, nhưng bình thường thì nội tâm lắm mà.

「Sao tự dưng lại...」

「Hay là...」

「Thì, hiếm khi mới được nghỉ mà.」

「Đúng là thế, nhưng đối phương là tớ á?」

「Không, ý là cái đó không phải hẹn hò mà là...」

「Natsuru-san, cậu đã hẹn hò với Hội trưởng còn gì.」

Nghe tôi nói, Akane hơi bĩu môi.

Vì chính bản thân tôi cũng chỉ tin có một nửa nên đương nhiên bị Akane lờ đi.

Rồi Akane đỏ mặt.

「Cho nên lần này đến lượt mình.」

「Với lại...... Natsuru-san...... cậu đã bảo mình là mẫu người cậu thích...... còn gì.」

Nhắc mới nhớ, hình như tôi có lỡ mồm nói thế thật.

Tất nhiên ngôi vị quán quân trong mẫu người lý tưởng của tôi vẫn do Sakura-san ngự trị, với lớp phòng thủ tường đồng vách sắt. Trong giờ lịch sử có dạy về "Sinh ra đã là vua", thì cô ấy chính là "Sinh ra đã là mẫu người lý tưởng".

Câu nói kia là đáp án được suy ra từ đó. À thì, cũng khá là đúng gu đấy.

「Ừm, đúng là vậy.」

「Th-Thế nên...... mình có mời cũng được chứ sao......」

Lý luận kiểu thế hả? Cô ấy vừa đỏ mặt vừa cúi gằm xuống.

「V-Với lại, mình dẫn trước Hội trưởng và Kondō-san rồi...... nhỉ......」

Dẫn trước là ám chỉ cái gì tôi chả hiểu. Akane là Akane mà.

Dù sao thì cũng đi chơi à. Cũng được thôi.

Tôi không nghĩ cô ấy sẽ bày mưu tính kế gì đó như Shizuku, nên về mặt đó thì thoải mái. Đi thủy cung với bà kia, tôi căng thẳng cứng cả vai.

「Ờm, thế đi đâu?」

「A, đ-được hả!?」

「Được chứ sao không, Akane-chan mời mà.」

Này, ở thư viện mà nói to thế.

「Đúng là vậy nhưng mà.」

「Thế thôi không đi nữa?」

「A, không được thôi!」

Akane rơm rớm nước mắt. Ồ, đang trở lại tính cách cũ rồi.

「N-Natsuru-san đã bảo mình là mẫu người cậu thích, nên xin đừng từ chối......!」

Lý lẽ khó hiểu thật. Ra là thế à.

「Ừ. Thế thì không từ chối.」

「A...... Cảm ơn cậu.」

Cô ấy làm vẻ mặt nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Cô gái bận rộn thật.

「Thế, muốn đi đâu?」

「Cái đó...... là thế này.」

Cô ấy mở lời có vẻ rụt rè.

「Mình...... đã mua đồ bơi rồi......」

「Ồ-」

Tôi tạm thời hùa theo. Con gái đúng là hay tốn tiền vào mấy chỗ đó nhỉ. Tôi thì trừ khi có chuyện gì ghê gớm lắm mới mua.

Má Akane hơi phồng lên.

「......Là đồ bơi đấy.」

「Biển hả?」

「Ừm.」

「Cậu không vui sao?」

「Mặc đồ bơi...... đi đâu?」

Chắc không phải là cầm ô ở trường đua đâu nhỉ. Đó là công việc của người mẫu ảnh bìa (gravure model) rồi.

Tâm trạng Akane có vẻ xấu đi.

「Là biển. Hoặc là hồ bơi.」

「Biển à.」

Higashida cũng nói thế. Biển đang là trào lưu à.

Nghĩ đến đó, tôi nhận ra mình mới là kẻ kỳ lạ. Mùa hè thì đi biển là đương nhiên. Nếu đòi đi trượt tuyết thì mới nên nghi ngờ đầu óc. Trừ khi đi du lịch Nam bán cầu.

「Cùng bơi nhé.」

Được thôi. Cũng không phải là tôi không biết bơi. Hồi nhỏ, tôi từng bị chết đuối ở con sông dưới quê và bị trôi đi, nhưng bố mẹ bảo sau khi được cứu tôi cứ ngẩn ngơ suốt. Chắc do sự việc quá sức tưởng tượng nên não ngừng hoạt động. Cũng may là không bị chấn thương tâm lý.

「À ừm, thế chọn hôm nào?..................」

Vừa dứt lời, lưng tôi bị đập một cú trời giáng.

「Bốp!」

「Yahho! Natsuru!」

Cái giọng não phẳng này không cần quay lại cũng biết là ai. Mikoto.

「Này, giấu tớ làm cái gì đấy!」

Giọng vẫn to như mọi khi. Hoàn toàn không để ý đây là thư viện.

「Có giấu gì đâu.」

「Riêng tư với Akane-chan thế kia. Chắc chắn là giấu rồi.」

Dám khẳng định thế cơ à.

Riêng tư trong thư viện là cái gì. Đúng là có những cặp nam nữ làm chuyện mờ ám, nhưng tôi và Akane tuyệt đối không phải.

Nghĩ thế tôi nhìn sang Akane, **tại sao** ánh mắt cô ấy lại đảo liên hồi, lúng túng thế kia. Này, tỉnh táo lại đi.

Tạm thời tôi vặn người lại nói với Mikoto.

「Có việc gì không?」

「Tất nhiên.」

Sao lại lên mặt thế nhỉ. Nhỏ này lúc nào thái độ cũng lồi lõm, nhưng hôm nay còn vênh váo hơn.

「Cậu đó, thi xong thì định làm gì?」

「Tận hưởng cảm giác hạnh phúc.」

「Đồ ngốc. Tớ đang hỏi là cậu định đi tìm mỏ kim cương ở Châu Phi, hay khoan dầu ở Trung Đông, hay khai thác quặng Urani ở Siberia hả?」

「Không làm cái nào hết.」

Đó là việc của mấy tay lừa đảo (hoặc nhà thám hiểm) chứ. Tôi là học sinh cấp ba mà.

Mikoto gật gù ra vẻ hiểu biết.

「Về cơ bản là thế.」

「Thế thì rảnh ha.」

「Hả?」

「Được. Thế thì đi chơi với tớ.」

Này, cả cậu nữa hả. Mùa hè năm nay đi chơi là trào lưu à. Hay được đăng trên tạp chí thời trang nào thế.

Mày Mikoto nhíu lại.

「Cái giọng chán ghét đó là sao.」

「Không phải chán ghét nhưng mà.」

「Hồi bé, cậu chả đi chơi xa tít tắp với tớ còn gì.」

Đó là hồi mẫu giáo. Hơn nữa là tôi không muốn đi, cậu cưỡng ép lôi tay tôi trốn lên thùng xe tải còn gì. Tôi sợ muốn khóc mà cậu cứ cười khanh khách. Lúc xe lên cao tốc tôi tưởng tuyệt vọng chết đến nơi rồi.

「Thế nên đi chơi với tớ.」

「Giờ có còn bé đâu.」

Nghĩa là sao đây. Có chữ "Đi chơi" trong đầu rồi, mấy lý do kia chỉ là gán ghép thêm thôi.

「Đi chơi hả.」

「Đã bảo không ghét rồi mà. À thì.」

「Thế cái giọng chán ghét đó là cái gì.」

Đang định bảo là có hẹn trước rồi, thì Akane bỗng lên tiếng.

「Hơ?」

「A-Anou! Natsuru-san bảo là không muốn ra ngoài.」

Mikoto thốt lên tiếng kỳ quặc. Chắc ngạc nhiên vì tự dưng Akane xen vào.

「Natsuru-san bảo, thi xong là muốn làm hikikomori (kẻ giam mình trong nhà).........」

Tại sao Akane lại nói thế. Vốn dĩ tôi đâu có dự định ru rú trong nhà.

「Tại sao chuyện vui thế mà lại mệt chứ.」

「Chắc chỉ mỗi cậu thấy vui khi làm Kämpfer thôi. Suốt ngày đánh nhau, mệt mỏi lắm rồi.」

Giọng điệu cô ấy lí nhí, nhưng ý tứ thì rõ ràng. Tức là việc ra ngoài của tôi đã bị hạn chế. Bởi người khác.

「T-Thế, thế nên...... Natsuru-san...... không thể đi chơi...... với Kondō-san...... được đâu......」

「Thật á?」

「Hừm.」

Mikoto liếc nhìn tôi.

「Là thật...... đấy ạ......」

「Cái gì, cậu không muốn đi chơi với tớ nên định làm hikikomori hả?」

「Sao lại thành ra thế được.」

「À thì, tao định thi xong thì......」

「Chỉ có thể hiểu theo ý đó thôi.」

Đang định giải thích thì lại bị Akane chặn họng.

「Sẽ ru rú trong nhà đúng không ạ......!」

「Bỏ cuộc thì...」

Ánh mắt của tôi và Mikoto tập trung vào cô ấy. Akane thoáng chùn bước, nhưng vẫn nói tiếp.

「Sẽ làm hikikomori, nên Mikoto-san, ừm thì...... nên bỏ cuộc đi thì hơn......」

Bị nhắc tôi mới để ý, đúng là chuông reo rồi. Tôi cũng phải về thôi.

「A, chuông reo rồi. Phải về lớp thôi. Mình xin phép đi trước......」

「Nè Natsuru. Chuyện Akane-chan nói là thật hả?」

Akane-chan đã chuồn lẹ. Tôi cũng đứng dậy.

「Cũng không thật lắm.」

「Gì thế.」

「Mà, để sau đi.」

Tôi trả lời ậm ờ rồi cũng hướng về phía tòa nhà khối nam. Trả lời mơ hồ thế là vì cảm giác thôi. Tạm thời hùa theo lời thoại của Akane đã.

Chẳng có lý do gì đặc biệt đâu.

Qua màn đối đáp đó mà không nghi ngờ thì chắc đầu mọc cỏ núi cao Peru mất. Mikoto chống tay lên hông. Tự dưng hai người biến mất ngay trước mắt. Quá đáng ngờ. Vì đang có tiết học nên cô nàng cũng phải quay về. Vừa nghĩ bụng lát nữa sẽ tra hỏi cho ra lẽ, Mikoto định rời khỏi thư viện.

「Thong thả nhỉ.」

Tiếng nói bất chợt giáng xuống.

Từ trên cầu thang, Hội trưởng Shizuku đang bước xuống. Mikoto buột miệng đáp trả.

「Hội trưởng mới là người muộn học đấy chứ?」

「Giờ này thì vẫn kịp chán.」

「Thế á?」

Mikoto đi về phía tòa nhà nữ sinh năm nhất. Tự nhiên lại đi cùng Shizuku. Vì cùng hướng mà.

Cứ như người máy chính xác nói thì chắc là thật. Shizuku nhìn thẳng phía trước nói.

「Kondō-san đến thư viện kể cũng hiếm.」

「Có chuyện gì à?」

「Có chuyện hay là......」

Chắc không phải tình cờ đâu. Chắc chắn cô ta đã nhìn thấy từ trên cầu thang và nhắm mục tiêu rồi. Vị Hội trưởng này hành động không có chút thừa thãi nào. Chuyện đi về cùng nhau chắc chắn cũng là do cô ta tính toán.

Định nói gì đó nhưng Mikoto lại im bặt. Rõ ràng là bàn tay của Shizuku. Chắc chắn cô ta đã cảm thấy gì đó nên mới hỏi.

「Không phải lợi dụng đâu. Chỉ muốn hỏi thôi.」

「.....................Định lợi dụng tớ thế nào?」

「Đừng có im lặng được không? Không có thời gian đâu.」

「.....................Natsuru ở thư viện.」

「Một mình à?」

Mikoto dứt khoát từ bỏ quyền im lặng. Có giữ im lặng thì tan học cũng bị truy hỏi thôi.

「Có cả Akane-chan nữa.」

「Hai người à. Thế thì hơi...」

「Hừm, tớ cũng nghĩ thế. Vốn dĩ tớ gặp Natsuru là để rủ đi chơi sau khi thi xong.」

「Ara. Định đánh lẻ à.」

「Đánh lẻ cái gì...... Hội trưởng đã hẹn hò với Natsuru rồi còn gì!」

Shizuku không hề đổi sắc mặt. Vẫn y như mọi khi. Mikoto chợt nhớ ra, kêu lên.

「Hẹn rồi. Thì sao?」

「Ư..................... M-Mà, xong rồi không phải Natsuru mà là Akane-chan trả lời. Bảo là Natsuru sẽ ru rú trong nhà nên không ra ngoài đâu.」

Vì sắp vào học nên Mikoto giải thích vắn tắt.

Shizuku là kiểu người nghe một hiểu mười. Cô ta nắm bắt tình hình ngay lập tức.

「Hai người đó định đi đâu đó với nhau rồi.」

「Đúng là thế nhỉ. Thiệt tình, Akane-chan này.」

Mikoto phẫn nộ.

「Giấu giếm cái gì chứ. Muốn ở riêng với nhau đến thế cơ à.」

「Không phải Senō-kun đâu. Chắc là Mishima-san rủ đấy.」

「Hừm, tích cực ghê.」

「Hơi khó chịu một chút nhỉ.」

Ồ, Mikoto nghĩ thầm. "Khó chịu" là cách nói không giống Shizuku lắm. Khác với lời đồn, cảm xúc cũng lộ ra ngoài sao.

「Sao, định phá đám hả?」

「Không đâu.」

Cô ấy phủ nhận ngay tắp lự.

「Đúng thế nhỉ.」

「Ê-, thế định để hai người đó hẹn hò à!?」

「Kondō-san thấy thế cũng được sao?」

Cứ như chuyện người dưng. Lúc nãy cô ta có vẻ như ghen tuông hay không cũng chẳng rõ. Cái cảm xúc thoáng qua lúc nãy có khi là ảo giác.

「Được thế quái nào. Lén lút sau lưng tớ, ghét thật.」

「A, nhưng mà định đi lúc nào đây.」

「Cái đó thì điều tra là biết.」

「Bằng cách nào.」

Tuy có hỏi, nhưng với Shizuku thì việc đoán ra chắc dễ như bỡn.

「Rốt cuộc có phá đám không?」

「Đã bảo là không rồi mà. Nhưng mà...... đúng rồi, cũng có chuyện ngẫu nhiên mà.」

「Thì có.」

「Sự ngẫu nhiên xảy ra vào một ngày cụ thể nào đó, cũng có thể lắm chứ.」

Cái đó thì đâu gọi là ngẫu nhiên nữa. Mikoto định nói thế, nhưng Shizuku không nghe. Cô ấy đi về phía tòa nhà năm ba.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!