Chương 3: 【Sư Tử Thiêu Sống】
132
Bối cảnh thay đổi, thời gian lùi lại một chút.
「Ui da………………」
Mikoto rên rỉ. Mặc dù Shizuku đã làm lạnh chỗ đau, nhưng vẫn không thể xóa tan hoàn toàn cơn đau nhức. Rốt cuộc, cô chỉ còn cách chịu đựng. Đầu gối trái đã được quấn một tấm vải ướt, cố định lại theo kiểu băng bó thể thao (taping).
Shizuku xoa chân mình. Đó chỉ là hành động trấn an tinh thần, mong sao cơn đau giảm đi chút ít.
「Aaa thật là, tệ hết sức.」
Mikoto buột miệng than thở.
「Không né nổi đống gạch vụn kia, mình già thật rồi. Nếu là ở mê cung dưới lòng đất tại Syria thì dù gặp chuyện tương tự, mình đã né đẹp rồi.」
「Học sinh cao trung năm nhất thì đừng có nói mình già.」
Shizuku cúi xuống, kiểm tra đầu gối của Mikoto.
「Không nói thế được đâu. Bị thương thế này... Kämpfer có thật sự được tăng cường thể lực không vậy?」
「Chắc là có.」
「………………Ở đây thì không nhìn kỹ được, nhưng nếu tôi là bác sĩ, tôi sẽ bảo cậu đừng cử động.」
133
「Được thế này là may rồi.」
Shizuku ngước nhìn đống đất đá trước mắt. Những mảnh bê tông rơi xuống to bằng cả vòng tay người ôm, nếu là người bình thường thì không chỉ đơn giản là bị thương đâu.
Khối đất đá rơi xuống cứ như nhắm thẳng vào Mikoto. Cô đã nhảy lùi lại trong tích tắc để tránh đống đất đá ngay sau đó, nhưng chân trái vẫn bị dính đòn.
Mikoto tuy không nhìn thấy, nhưng vẫn đang nghe ngóng tình hình phòng bên cạnh.
「Natsuru không để ý đâu nhỉ?」
「Nếu vậy thì tốt.」
「Chẳng phải cậu không cần nói dối là mình vẫn ổn sao?」
「Tại tớ không muốn tạo gánh nặng cho Natsuru mà. Để cậu ấy lo lắng thừa thãi cũng chẳng giải quyết được gì.」
Shizuku ngắm nhìn Mikoto.
「Được người đàn ông mình thích lo lắng cho, chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc sao?」
「Chuyện đó để sau khi tớ và Natsuru hẹn hò rồi tính. Giờ thì bọn tớ vẫn chỉ là bạn bè hơi bị thân thiết thôi.」
「Sự mạnh mẽ đó, khiến tôi có chút ghen tị đấy.」
134
「Được Shizuku nói vậy tớ vui lắm.」
Mikoto nói 「Được rồi」 và định đứng dậy. Dù vẫn đau, nhưng cô cố tỏ ra cứng cỏi.
Shizuku nhíu mày.
「Vì là Kämpfer nên chắc sẽ ổn thôi.」
「Nếu dây chằng bị tổn thương thì rắc rối to đấy.」
Mikoto lại ngó sang phòng bên cạnh một lần nữa.
「Natsuru và Akane-chan, chắc họ đi rồi nhỉ?」
「Không còn tiếng động gì nữa. Có vẻ họ đã rời đi rồi.」
「Chúng ta có qua đó được không?」
「Tạm thời thì có vẻ không được.」
Shizuku sơ cứu cho Mikoto xong liền quan sát căn phòng. Đây cũng là một căn phòng trống trải lạnh lẽo. Trước đây dường như có đặt các thiết bị thí nghiệm hay máy móc, nhưng có vẻ đã bị dỡ bỏ nên giờ trống huơ trống hoác.
「Có lối ra không?」
Mikoto hỏi.
「Có, nhưng liệu chúng ta có thể hội quân ngay với nhóm Natsuru được không đây.」
「Tớ muốn gặp họ ghê.」
135
「Đi nổi không?」
「Ổn mà.」
「Đi thôi.」
Ở cùng Hội trưởng Hội học sinh toàn năng thì rất yên tâm, nhưng bốn người vẫn tốt hơn hai người. Nhất là khi đám Kämpfer Trắng cũng đang lẩn khuất ở đây.
「Đúng là nếu cứ bị chia cắt thế này thì trúng kế của địch mất.」
Shizuku im lặng đưa vai ra.
「Bám vào tôi đi.」
「Tớ bảo là ổn mà.」
「Nói dối không qua mặt được tôi đâu.」
Shizuku mỉm cười.
Đi bộ một lúc thì được, thậm chí có thể chạy, nhưng chỉ được thế thôi, sau đó ra sao thì không ai biết. Nên Mikoto đành phải nghe theo.
Cô dựa người vào cô gái dáng người cao ráo.
「………………Cảm ơn nhé.」
「Để xong xuôi hết rồi cảm ơn cũng được.」
Mượn vai Shizuku, cô bước đi tập tễnh. Shizuku hướng về phía bức tường đối diện.
Xong xuôi hết... Bao giờ mới kết thúc đây? Và kết thúc nghĩa là thế nào?
136
Có một cánh cửa sắp bung ra khỏi bản lề.
「Có kẻ địch không nhỉ?」
「Tôi đang cầu nguyện là không có đây.」
Shizuku không thèm dùng tay mở mà đá mạnh một cái. Sức mạnh của Kämpfer được phát huy triệt để, cánh cửa văng vào bức tường đối diện và gãy làm đôi.
「Cái vừa rồi, liệu Natsuru có nghe thấy không nhỉ?」
「Hy vọng nó thành tín hiệu cho cậu ấy.」
Shizuku thò đầu ra hành lang. Mikoto cũng làm y hệt.
Không có ai. Một hành lang mờ tối dẫn về phía bên phải. Đèn khẩn cấp đang bật nên không đến mức tối đen như mực.
「Có ai sống ở đây không ta?」
「Họ chưa cắt điện thôi.」
「Ở đây có ánh sáng này.」
「Chắc do chúng ta xâm nhập nên họ mới bật điện lên. Để truy binh…………… đám Kämpfer Trắng dễ chiến đấu hơn.」
Mikoto nghĩ thầm, logic của Shizuku lúc nào cũng rõ ràng. Một lời giải thích rất thuyết phục. Cô ấy vẫn luôn suy nghĩ thấu đáo như vậy.
Mikoto bước đi dọc hành lang cùng Shizuku. Vì phải mượn vai nên tốc độ buộc phải chậm lại.
「Xin lỗi nhé, làm phiền cậu quá.」
「Không cần xin lỗi đâu. Có người để dựa vào thì cứ dựa thôi. Hội trưởng Hội học sinh là để làm việc đó mà.」
「Uwa, Shizuku ngầu quá. Tớ đổ cậu mất.」
「Thôi xin can.」
Shizuku không hề tỏ ra mệt mỏi. Đó là nhờ thể lực của Kämpfer, và cũng nhờ niềm tin rằng cô không được phép gục ngã vào những lúc thế này.
Vạt áo của cô đã bị xé rách, để lộ cả rốn. Đó là do cô đã dùng nó làm băng quấn cho Mikoto. Ở dưới hầm này chẳng có ai nhìn ngó nên không cần phải xấu hổ, đó cũng là lý luận của Shizuku.
「Nếu băng bị lỏng thì bảo tôi nhé.」
「Bình thường. ……………Shizuku cũng biết sơ cứu nhỉ.」
「Về kỹ năng sinh tồn thì Mikoto giỏi hơn tôi mà.」
「Dù vậy cũng giỏi thật. Lúc cậu liếm vết thương tớ giật cả mình.」
「Lúc đó tôi nghĩ làm thế tốt hơn. Vì cậu đang chảy máu mà.」
138
「Chỉ cần lau đi là được rồi mà.」
「Có cồn sát trùng thì tôi đã dùng rồi.」
「Cậu phát ra tiếng kêu lạ làm tôi cũng giật mình đấy.」
「Tại nhột quá mà. Giật cả mình.」
「Tại tớ có cảm giác………………」
Vừa nói, Mikoto vừa đỏ mặt. Sự thật là cô đã có một cảm giác rất kỳ lạ. Shizuku thì vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
「Nhắc lại lần nữa, tôi không có sở thích đó đâu nhé.」
「Tớ cũng làm gì có. Nhưng Shizuku thỉnh thoảng cứ hay có những cử chỉ như thế.」
「Nếu bầu không khí dẫn đến chuyện đó, thì cậu nên nói ra.」
Một câu trả lời vừa như hiểu vừa như không. Kiểu như đọc bầu không khí trong mấy buổi Gōkon (hẹn hò nhóm) vậy.
「Shizuku cũng được con gái hâm mộ lắm nhỉ.」
「Uwa, tự mình nói ra luôn kìa.」
「Ở đây có khiêm tốn cũng chẳng để làm gì. Tôi thường xuyên nhận được quà từ các nữ sinh trường Seitetsu. Sao cậu hỏi thế?」
139
「Thì tại, cậu dịu dàng với tớ quá.」
Mikoto buột miệng.
「Từ giờ tôi sẽ còn dịu dàng hơn nữa đấy.」
「Không tốt đâu, nhưng thế mới giống Shizuku.」
「Đương nhiên rồi. Cậu thích tôi lạnh lùng hơn à?」
「Chắc tớ sẽ hơi vui đấy.」
「Mikoto cũng đừng nói mấy lời yếu đuối đó nữa, tươi tỉnh lên nào. Thế mới giống cậu.」
「Cậu nghĩ Natsuru cũng sẽ nói vậy hả?」
Chỉ là câu nói bâng quơ, nhưng Shizuku quay lại nhìn mặt Mikoto.
「Ừ, chắc chắn cậu ấy sẽ nói vậy.」
Họ đi qua dưới ánh đèn khẩn cấp. Bóng tối lại dần bao phủ.
Họ rẽ ở góc đường. Nơi đó là một khoảng không gian khá rộng. Mờ tối nhưng không bị dột mưa. Có một cái bục sắt mục nát và đống phế liệu bị bỏ lại.
「Nghỉ một lát nhé.」
「Chân cậu đừng đung đưa, đặt xuống sàn đi. Thế đỡ đau hơn đấy.」
Shizuku tạm thời đặt Mikoto xuống, rồi kéo cái bục lại gần. Cô để Mikoto ngồi lên đó.
140
「Ừm……………」
Mikoto khẽ thở dài.
「Kiểu như là…………… nếu tớ là con trai, chắc chắn tớ sẽ yêu Shizuku mất thôi.」
「Đừng nói mấy lời làm tôi vui thế chứ.」
「Thì cậu vừa thông minh, vừa xinh đẹp, dáng chuẩn, cái gì cũng biết làm, lại còn dịu dàng nữa, đúng là mạnh nhất rồi.」
「Nhưng Natsuru đâu có yêu tôi.」
Shizuku thở hắt ra.
「Đúng là vậy thật.」
Mikoto, dù tự thấy lạ lẫm, nhưng cũng cảm thấy tội nghiệp cho Shizuku. Đồng thời cũng cảm thấy thằng bạn thanh mai trúc mã của mình thật bạc tình. Được một người con gái tuyệt vời nhường này thích, vậy mà hắn ta lại có thể phũ phàng đến mức đó.
「Cậu ta không phải là chậm tiêu đâu, mà là đứt dây thần kinh cảm xúc rồi hay sao ấy.」
「Đơn giản là tôi không phải gu của cậu ấy. Theo một nghĩa nào đó thì cũng dễ hiểu.」
「Nhưng Shizuku đâu có bỏ cuộc nhỉ.」
「Tất nhiên.」
Một câu trả lời đầy mạnh mẽ. Có thể cảm nhận được ý chí của Shizuku.
141
「Cậu có cách nào hay ho không?」
「Không có. Vẫn như trước giờ thôi. Tiếp cận như mọi khi, bắt Natsuru phải quay lại nhìn tôi.」
「Nếu lùi bước ở đây thì không phải là tôi nữa.」
「Nếu suôn sẻ thì tốt biết mấy.」
「Tôi sẽ khiến nó suôn sẻ thôi……………… Sao thế?」
Shizuku thoáng lộ vẻ nghi hoặc, nhìn chằm chằm vào Mikoto.
「Chuyện liên quan đến Natsuru mà Mikoto lại yếu thế sao.」
「Hưm, một chút thôi.」
「Tớ cứ suy nghĩ mãi xem đối với Natsuru, tớ là gì.」
Mikoto hơi hạ giọng. Không chỉ vì cơn đau.
「Là bạn thanh mai trúc mã chứ gì nữa.」
「Nhưng cái đó đâu có đồng nghĩa với bạn gái đâu.」
Mikoto đung đưa chân. Rồi nhớ ra lời nhắc của Shizuku, cô vội vàng đặt chân xuống sàn.
「Tớ ấy mà, tớ thích Natsuru.」
「Tôi biết.」
142
Mikoto nhớ lại những chuyện đã qua, ngắt quãng từng từ một mà kể.
「Tớ thích cậu ấy không chỉ như một người đàn ông, mà còn như một người bạn nữa. Những lúc đi khai quật ở nước ngoài, tớ cũng hay nghĩ về Natsuru. Tưởng tượng đủ thứ. Nhưng đó không phải là cảnh tớ và Natsuru kết hôn, xây dựng gia đình hay gì đâu.」
「Vậy à…………….」
「Mà là cảnh bọn tớ cùng nhau thám hiểm cơ.」
「Chắc là tớ muốn cùng cậu ấy bay nhảy khắp nơi với tư cách là bạn đồng hành phiêu lưu. Từ nhỏ bọn tớ đã cùng nhau làm thuyền bằng xốp, hay đuổi bắt rắn chạy vào rừng rồi. Chắc là sự kéo dài của những chuyện đó thôi. Kiểu như một người bạn cực kỳ, cực kỳ thân thiết ấy.」
Cô gái ấy mở lời.
「Cũng thật lòng là tớ thích cậu ấy. Nên là……………… ừm thì, tớ cũng có nghĩ đến chuyện làm mấy việc người lớn với Natsuru.」
Shizuku vẫn đứng đó. Có lẽ để kịp thời phản ứng nếu có chuyện gì xảy ra.
Mikoto mỉm cười, nhìn Shizuku. Cơn đau ở chân không còn đáng bận tâm nữa.
「Cũng nghĩ đến chứ. Nhưng dù có làm bạn bè mãi, chắc tớ cũng thấy thỏa mãn thôi.」
「Nhưng, như thế có ổn không?」
「Ừ. Tớ cũng nói với Natsuru rồi. Rằng dù lời tỏ tình có bị từ chối thì tớ vẫn muốn làm bạn mãi mãi. Cậu ấy cũng đồng ý rồi.」
143
Đối với cô, đó là một cột mốc. Nỗi lòng rối bời đã được giải tỏa, cô thấy nhẹ nhõm hơn.
Tâm trí đã được sắp xếp ổn thỏa. Giờ chỉ còn chờ câu trả lời của Natsuru. Dù kết quả thế nào, Mikoto cũng sẽ chấp nhận. Quyết tâm ấy không hề lung lay. Nếu cứ để tâm trạng như lúc trước thì chẳng cần Kaede điều khiển, cô cũng sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người.
Có tiếng thở nhẹ. Không phải Mikoto. Là Shizuku.
「………………Cái đó là cuộc sống của Mikoto mà. Do sống ở nước ngoài lâu nên cái tôi của cậu rõ ràng chăng.」
「Đâu có to tát gì thế đâu.」
「Đó là điểm mạnh của cậu đấy. Tôi thì cố chấp lắm. Tự thấy mình trẻ con thật.」
「Không đâu, Shizuku người lớn hơn tớ nhiều mà.」
Mikoto cười. Nụ cười không chút vụ lợi, nụ cười thường thấy của cô.
Shizuku thả lỏng người một chút.
「Tôi cũng không biết nữa. Cũng có khả năng bị từ chối chứ.」
「Thì cứ làm bạn là được mà.」
「Nếu coi là đồng đội, thì bạn bè cũng thế thôi.」
「Bạn bè hả? Natsuru có nghĩ thế không nhỉ?」
144
Mikoto dừng một nhịp rồi mới nói.
「Tớ và Shizuku cũng vậy mà.」
「………………Đúng nhỉ.」
Shizuku nói với giọng nhẹ nhàng.
「Đồng đội hay bạn bè, tôi nghĩ đều là những từ ngữ hay.」
「Đúng hông.」
Rồi cô gãi gãi má.
「Thật ra tớ cũng muốn học tập Shizuku đấy. Cậu thấy đấy, tớ không chủ động với Natsuru lắm.」
「Tại tôi chỉ biết mỗi cách đó thôi.」
Cái tư duy đó của Shizuku, Mikoto vẫn chưa thể hiểu nổi. Sự chủ động vốn là một rào cản tâm lý, nhưng Shizuku vượt qua nó cứ như thể nó không tồn tại. Mikoto dù có tính cách hướng ngoại, nhưng hễ đụng đến chuyện nam nữ là lại không được như thế.
「Shizuku thì chuyện người lớn cũng chẳng ngần ngại gì……………… Như tớ nói lúc nãy đấy, tớ cũng có nghĩ đến, nhưng mãi chẳng dám thực hành………………」
「Đơn giản mà. Nghĩ đến là làm thôi.」
Shizuku nói như chuyện hiển nhiên. Với cái giọng điệu đó, nghe cứ như việc "đi cửa hàng tiện lợi mua bánh kẹo" còn khó hơn vậy.
145
Mikoto lắc đầu.
「Bình thường sao mà làm được. Với lại chủ động trong chuyện người lớn…………… làm thế nào mới được chứ.」
「Cậu muốn làm à?」
「Hả?」
「Bị hỏi thẳng thế này……………… hơi ngại.」
「Cứ luôn nghĩ về nó là được. Ví dụ nhé.」
Shizuku ghé sát miệng vào tai Mikoto. Dù chẳng có ai khác ở đây, cô vẫn thì thầm chỉ đủ cho mình Mikoto nghe.
Gương mặt Mikoto đang nghe bỗng đỏ bừng lên trông thấy. Miệng cô mấp máy như vừa nghe thấy điều gì không thể tin nổi.
「Câ……………… cậu làm chuyện đó á………………?」
「Làm chứ.」
「Mộ……………… một mình thôi đúng không?」
「Chẳng lẽ lại làm trước mặt nhiều người?」
Shizuku nhún vai.
「Táo……………… táo bạo quá đi mất……………. Uwa……………」
「Táo bạo hay gì thì tôi cũng có làm trước mặt ai đâu mà.」
「T-tớ, chưa làm bao giờ…… Cảm giác như……………… bị thua cuộc vậy……………」
146
Mikoto cúi gằm mặt. Những lời Shizuku vừa nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Chỉ có thể nói là quá kích thích.
Shizuku cười khổ.
「Thắng bằng cái này thì cũng kỳ cục thật.」
「Nếu kể cho Akane-chan nghe chắc cậu ấy sốc lắm nhỉ.」
「Thôi đi. Xấu hổ lắm.」
Tuy nhiên, Mikoto lại thấy ngạc nhiên một cách kỳ lạ vì Shizuku có thể nói ra chuyện đó. Quả nhiên là Shizuku. Trông cô ấy chẳng có vẻ gì là xấu hổ cả. Vẫn là một Hội trưởng Hội học sinh như thường ngày. Dù chỉ có hai người với nhau nhưng nói được những chuyện đó cũng đáng nể thật.
「Hyaー, giật cả mình.」
Mikoto dùng tay quạt mặt. Không làm thế chắc cô chín nẫu mất.
「Cảm giác không thể thắng nổi Shizuku nữa rồi. Dù không muốn thua, nhưng tớ nhận ra có những điểm mình tuyệt đối không thắng nổi.」
「Đừng nói nữa, tôi bắt đầu thấy xấu hổ thật rồi đấy.」
「Tớ có nên làm thử không nhỉ………………」
「Tốt hay không thì tôi không biết, nhưng giải tỏa bức xúc thì có đấy.」
「Ư ư…………… cố lên nào.」
Mikoto hạ một quyết tâm kỳ quặc. Cô vỗ bép bép vào mặt để lấy tinh thần.
「Được rồi, thấy khỏe hơn chút rồi đấy.」
148
Cô quay sang Shizuku.
「Shizuku?」
Tuy nhiên, cô gái tóc đen đang nhìn chằm chằm về phía đối diện.
「Đi thôi. Không nhanh lên là không hội quân được với nhóm Natsuru đâu.」
「Hội quân thì tôi tán thành. Nhưng mà, có vẻ sắp rắc rối rồi đây. ………………Cậu chạy trốn được không?」
「Hả? Không, với cái chân này thì chịu.」
「Quên mất. Vậy thì, tôi sẽ bảo vệ cậu.」
Shizuku triệu hồi hai thanh đoản kiếm có gắn xích. Cô cất tiếng về phía bóng tối.
「Ra đây đi.」
Hai bóng người bước ra.
Một người có mái tóc màu xanh lá cây như được tô bằng màu vẽ poster, trông rất khỏe khoắn. Người còn lại có đôi mắt xếch và khuôn mặt tươi cười.
Người trước là Minagawa Hitomi, người sau là Nakao Sayaka. Cả hai đều là Kämpfer Trắng. Sayaka đang cầm thanh kiếm Saber hạ xuống thấp, còn Hitomi thì tay không.
「Chào buổi tối. Hội trưởng.」
Hitomi chào. Sayaka vì vừa mới chiến đấu ngay trước đó nên im lặng.
149
Shizuku di chuyển để làm lá chắn cho Mikoto.
「Có chuyện gì thế?」
「Chỉ có hai người thôi à?」
Hitomi hỏi.
「Cần thiết phải nói lý do sao?」
「Vì đang bị tách lẻ, nên hai người là đủ rồi. Bọn tôi sẽ tiếp các người.」
「………………Nghe giọng điệu đó, chắc cũng có ai đó đến chỗ nhóm Natsuru rồi nhỉ.」
Shizuku thủ thế với đôi đoản kiếm. Ánh mắt cô không chút lơ là, theo dõi từng bước chân của hai kẻ địch.
「Muốn khen Hội trưởng quá cơ, nhưng mà 'no comment' (miễn bình luận) nhé.」
「Thế thì nhẹ cả người.」
「Yên tâm đi. Bọn tôi không giết đâu.」
「Định làm gì chúng tôi?」
「Chúng tôi được lệnh là miễn không chết thì làm gì cũng được. Cậu không có quyền từ chối đâu.」
「Muốn đi đâu thì tôi tự đi. Tôi không thích bị người khác ra lệnh.」
「Chậc!」
「Sẽ đưa các người đến chỗ ngài Kaede. Chắc cũng có nhiều chuyện muốn nói nhỉ. Sao không hâm nóng tình bạn đi?」
Giọng điệu của Hitomi chẳng có gì là an tâm cả. Shizuku không đời nào nuốt trọn lời của kẻ địch.
Ánh mắt Hitomi khẽ động.
150
Nhận được ý đồ của cô ta, Sayaka đạp mạnh xuống sàn. Cô ta thu hẹp khoảng cách với Shizuku trong nháy mắt. Dù trong bóng tối, lưỡi kiếm Saber vẫn lóe sáng. Mũi kiếm lao thẳng vào cổ họng Shizuku.
Shizuku dùng một thanh đoản kiếm che chắn cổ họng, thanh còn lại phóng về phía Sayaka. Thanh kiếm gắn xích định quấn lấy chân đối phương.
「Hự!」
「Bình tĩnh………………」
「Mikoto!」
Thanh đoản kiếm không đâm trúng, nhưng sợi xích đã quấn được vào chân. Tuy nhiên, Sayaka cứ thế cưỡng ép kéo mạnh. Cô ta đã chặn được đòn của Shizuku.
Từ hai tay của Hitomi, những quả cầu ánh sáng được bắn ra. Chúng lao thẳng về phía Mikoto. Và phát nổ.
Shizuku mất thăng bằng. Chỉ một chút thôi, nhưng với Hitomi thế là quá đủ.
「Á á!!」
Shizuku hét lên một tiếng đầy hoảng hốt hiếm thấy.
Mikoto lộn nhào và rơi khỏi cái bục.
151
Phản ứng lại tiếng hét của Shizuku, cô nhổm người dậy.
Mikoto bị ngã đập người xuống, xây xát khắp nơi. Nếu không phải là Kämpfer, chắc chắn đã bị thương nặng. Cô gần như không thể cử động nên đã hứng chịu dư chấn của vụ nổ. Tóc mái bị cháy sém, một phần cơ thể bị bỏng.
Shizuku xác nhận Mikoto vẫn còn sống liền thu lại thanh đoản kiếm đang quấn lấy Sayaka. Nhanh chóng trở về vị trí cũ.
「Đừng cử động.」
「Ổn mà……………… khụ khụ.」
Mikoto ho sặc sụa, có lẽ do chấn động khi ngã.
「A, tiếc thật.」
Hitomi tặc lưỡi có vẻ tiếc nuối.
「Hội trưởng thì được lệnh phải bắt sống, nhưng Kondō-san thì sao cũng được. Biến đi giùm cái.」
「Biến đi giùm……………?」
「Là giết đấy.」
Hitomi nở nụ cười đáng ghét.
Shizuku trừng mắt nhìn lại khuôn mặt đó.
「………………Minagawa-san.」
152
「Gì.」
「Cậu định chọc giận tôi đấy à.」
「Ái chà, Hội trưởng cũng biết giận cơ à.」
「Có chứ.」
「Ngay lúc này đây.」
Cô vung thanh đoản kiếm.
Shizuku dồn sức đạp mạnh xuống sàn.
Ngay trước khi va chạm, cô xoay người lộn ngược. Hai chân đạp lên trần nhà. Đối phương định nhảy nhẹ thôi, nhưng lại nhảy quá cao. Giống như lao thẳng vào trần nhà vậy.
Shizuku lao xuống Hitomi theo thế đảo ngược với tốc độ gấp đôi.
「Nakao!」
Hitomi hét lên. Sayaka thủ thế Saber, nhưng thanh đoản kiếm gắn xích đã nhắm thẳng vào thân mình cô ta.
「……………Hic.」
Hitomi khẽ rên lên một tiếng. Cô ta lấy tay che mặt.
Mu bàn tay của Kämpfer Trắng đã bị rạch toạc. Shizuku trong tư thế lao xuống đã điều khiển thanh đoản kiếm chém trúng.
153
Vết thương hở miệng toác ra, lộ cả thịt trắng hếu.
Sayaka lùi lại, ngã lăn ra sau. Sau đó cô ta cố lấy lại tư thế nhưng không thể cử động.
Shizuku tiếp đất.
「……………Hội trưởng……………」
「Phải.」
Hitomi lấy tay kia giữ vết thương. Máu nhỏ giọt qua kẽ ngón tay.
「Cậu…………… nhắm vào mặt sao………………」
Shizuku liếc nhìn lưỡi đoản kiếm. Cô vung nhanh một cái. Máu văng xuống sàn thành một vệt dài.
「Tôi sẽ khiến cậu không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa.」
Cô lại nhảy lên lần nữa.
Lần này Shizuku không nhảy lên tận trần nhà. Cô xoay nửa vòng trên không, ném ra hai thanh đoản kiếm cùng lúc.
Không nhắm vào một người. Cô định xử cả hai. Sợi xích chuyển động như sinh vật sống, tấn công cả hai hướng.
Hitomi bắn ra cầu ánh sáng. Nó trúng vào mũi đoản kiếm và phát nổ. Ánh sáng chói lòa cướp đi tầm nhìn của mọi người trong chốc lát.
Shizuku đã dự đoán trước điều đó. Cô đổi hướng, lao vào Sayaka.
Tiếp đất, cô hạ thấp người thu lại một thanh đoản kiếm. Rồi ném về phía Hitomi.
「Tôi sẽ cho các người thấy thực lực của Ủy viên Thư viện.」
「Hãy cho Mishima-san xem ấy…………………」
「Sức mạnh của Akane thì tôi biết rồi.」
154
Đoản kiếm của Shizuku và Saber của Sayaka giao nhau.
Bình thường thì Saber có lợi thế về tầm đánh, nhưng chuyển động của Shizuku khiến sự bất lợi đó hoàn toàn biến mất. Thậm chí cô còn áp đảo đối phương bằng những đòn tấn công ba chiều sắc bén sử dụng cả mũi kiếm và xích.
「Hội trưởng………………!」
「Đằng này cơ.」
Biến mất khỏi tầm nhìn trong khoảnh khắc, rồi xuất hiện ngay lập tức. Cô dùng cán đoản kiếm đập mạnh vào tay Sayaka.
「Á………………」
Cứ thế cô bỏ mặc Sayaka, quay ngoắt sang hướng Hitomi.
「Đừng có động vào Mikoto.」
「Hây!」
Hitomi tặc lưỡi, bắn chỗ ma pháp định dùng lên Mikoto về phía Shizuku. Tổng cộng ba quả cầu ánh sáng. Mỗi quả vẽ một quỹ đạo riêng lao tới Shizuku.
Hội trưởng tóc đen vừa chạy vừa né một quả, đập tan một quả khác, và quả cuối cùng thì bay người né tránh như vận động viên nhảy cầu. Cô che mặt để tránh ánh sáng lóa mắt do vụ nổ.
Cô hít một hơi, rồi nín thở.
Điều khiển đoản kiếm như roi. Sợi xích uốn lượn, lưỡi kiếm nhắm vào Hitomi.
Cô gái tóc xanh cứng đờ mặt mũi.
155
「Chậm quá.」
「Hự.」
「Toàn nhắm vào mặt……………… thế này!」
「Nhắm cả người nữa nhé.」
Thanh đoản kiếm bay thẳng vào giữa ngực.
Trúng rồi. Nhưng vết thương nông. Hitomi đã lùi lại ngay phút chót. Dù vậy bị thương vẫn là bị thương. Máu làm bẩn quần áo Hitomi.
Thanh đoản kiếm vươn tới mặt. Hitomi né được trong gang tấc. Shizuku nhắm vào phần bụng dưới đá một cú. Hơi trượt một chút, trúng vào đùi. Hitomi loạng choạng.
Cô ta vừa lùi lại vừa nén đau, tay phải phóng ra cầu ánh sáng.
Shizuku lộn nhào ra sau tại chỗ. Cầu ánh sáng bay qua lưng cô. Sau đó cô lại lao tới.
Hitomi không chỉ bị tấn công bởi đoản kiếm, Shizuku còn dùng cả cơ thể để công kích. Cô đang ép sát đánh cận chiến. Không chỉ vậy, cô còn nhắm đến việc đâm chết đối phương. Và Shizuku thậm chí chẳng thèm nhìn cô ta.
Trong khi đó, Sayaka đã nhiều lần định tiếp cận Shizuku. Nhưng lần nào cũng bị thanh đoản kiếm cản đường.
Shizuku giữ khoảng cách một chút. Không được lơ là. Vì cô vẫn chưa tước bỏ hoàn toàn khả năng chiến đấu của chúng.
Nhanh hơn cả khi Hitomi kịp thủ thế, cô đã lao vào lòng đối phương.
Cô không chém vào sườn bằng đoản kiếm, mà luồn qua dưới nách với tư thế thấp. Trong lúc lướt qua nhau, ngón tay cô cử động phức tạp.
156
「Áá!」
Sợi xích quấn lấy cổ chân Hitomi. Shizuku giật mạnh hết sức. Hitomi ngã sấp mặt một cú trời giáng. Lưng đập mạnh xuống đất. Cô ta tắc thở.
「Hitomi-san!!」
Sayaka lao tới. Hành động đó đúng ý đồ của Shizuku. Cô đổi hướng, thả lỏng sợi xích. Rồi nhảy lên.
「Hự!」
Shizuku đã nhảy lên ngay phía trên Sayaka. Mục đích là để đánh lạc hướng và chiếm lấy vị trí sau lưng. Chỉ cần sự chú ý bị phân tán là được. Đúng như dự đoán, ánh mắt Sayaka hướng lên không trung.
Tiếp đất ngay sau lưng. Cô định cắm thanh đoản kiếm vào cổ đối phương.
Sayaka tránh được lưỡi kiếm một cách thần kỳ. Cô ta xoay nửa người định đâm Saber tới. Nhưng Shizuku không ngu ngốc đến mức đứng đó đợi.
Cô đá hất chân Sayaka lên. Rồi vặn người tung cú đá vòng cầu.
Cú đá trúng vào sườn, Sayaka lăn lông lốc đến cùng chỗ với Hitomi. Vẻ mặt đầy đau đớn.
「Cùng là Hội học sinh……………… tôi là Ủy viên Thư viện đấy nhé………………」
157
「Cách chức.」
Shizuku lạnh lùng phán.
Sợi xích uốn lượn, trói chặt cả hai người lại. Cô để họ nằm cách xa nhau để không thể phối hợp.
「Xin lỗi nhé. Tốn thời gian quá.」
Rồi Shizuku quay lại chỗ Mikoto.
「Tớ không sao đâu……………… Iyaー, Shizuku mạnh thật đấy.」
Mikoto trầm trồ thán phục. Thực tế, từ vị trí của cô nhìn lại, hầu như không có cảnh nào Shizuku rơi vào thế khó. Dù đối thủ cũng là Kämpfer và phải chấp một chọi hai.
「Lâu lắm rồi mới đánh nghiêm túc thế này. Tốn sức thật.」
「Trông vẫn còn chiến được nữa mà.」
「Dừng ở đây thôi, tốt cho cả nhan sắc lẫn sức khỏe.」
Cô kiểm tra tình trạng vết thương của Mikoto. Xem xét cơ thể từ nhiều góc độ.
「………………Vết bỏng có vẻ không nghiêm trọng lắm.」
「Rát lắm đấy.」
「Không được đòi hỏi đâu nhé. Trong rừng thì may ra còn có thảo dược.」
「Quần áo đang ướt, thỉnh thoảng áp vào cho hạ nhiệt đi. Muốn bôi thuốc lắm nhưng mà chịu.」
「Ở đây là tầng hầm mà lại.」
158
Shizuku dặn Mikoto 「Đừng cử động nhé」. Rồi cô đi về phía đám Kämpfer Trắng.
Cô gom hai kẻ đang nằm xa nhau lại một chỗ. Trong tay lại xuất hiện thanh đoản kiếm.
「Chà, tính sao đây nhỉ.」
Hitomi cất giọng pha lẫn căm hận và sợ hãi.
「………………Định giết à?」
「Được thôi.」
Cô vung thanh đoản kiếm xuống. Nó cắm phập xuống ngay sát mặt Hitomi.
「Bọn tôi, không cử động được nữa đâu.」
「………………Chỉ vì thế mà giết sao……………!?」
「Tôi muốn các người trả giá vì đã làm Mikoto bị thương. Và cả tội nhắm vào chúng tôi nữa.」
「Kết liễu một cô gái không còn khả năng cử động, chẳng phải kích thích lắm sao?」
Cô nhắm thẳng vào trái tim của Sayaka.
Tư thế sẵn sàng vung xuống bất cứ lúc nào. Và cô lúc này đã vượt qua cả những cấm kỵ về nhân đạo.
Cánh tay dồn lực.
「Khoan đã!」
Người nói không phải là Hitomi hay Sayaka.
「Nè Shizuku, tớ bảo khoan đã.」
159
「Cậu ngăn tôi à?」
Là Mikoto. Cô bước thấp bước cao lại gần Shizuku. Shizuku trả lời mà không quay đầu lại.
「Ừ thì, mà………………」
「Nhưng mà, như thế đâu có nghĩa là mình được phép làm điều tương tự đâu.」
「Bọn chúng đã nói cậu là không cần thiết đấy. Chúng định giết cậu.」
「Thì cũng thành ra được phép làm điều đó thôi.」
Shizuku khựng lại.
「Nếu là Natsuru……………… cậu ấy sẽ không làm thế đâu.」
Cô từ từ quay lại, nhìn Mikoto.
「Cậu chơi xấu thật đấy, nói kiểu đó.」
「Xin lỗi.」
Mikoto tạ lỗi. Dù vậy cô cũng thấy nhẹ nhõm. Dù là Kämpfer địch đi nữa, cô cũng không muốn để Shizuku phạm tội giết người ở đây.
「……………Cảm ơn vì đã nói thế. Nhưng mà, tha cho mấy cô nàng này ở đây thì tốt bụng quá đấy.」
「Tính sao giờ nhỉ.」
「Cái đó thì đúng thật.」
160
Mikoto nhìn xuống Hitomi và Sayaka. Hai người bọn họ, khi nguy cơ mất mạng đã qua, rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm. Có thể thấy họ đang thả lỏng người. Sayaka còn thở hắt ra một hơi dài.
「Nè, ví dụ như lối ra từ đây, hay mục đích của nơi này chẳng hạn.」
「Chẳng phải cậu có điều muốn hỏi sao.」
Shizuku ngồi xổm xuống. Nhìn luân phiên hai người họ.
「Đúng rồi nhỉ. Để họ nói cho chúng ta biết vậy.」
Trên gương mặt cô nở một nụ cười. Tuy nhiên, nụ cười đó dù có nét con người nhưng lại lạnh lùng như máy móc.
Hitomi co rúm người lại.
「………………Không phải tha cho bọn tôi sao………………?」
「Tha rồi còn gì.」
Shizuku nói như răn dạy.
「Giờ đến lượt các cậu giúp đỡ. Bọn tôi hoàn toàn không biết gì về nơi này cả. Các cậu sẽ kể hết cho bọn tôi nghe, đúng không?」
「Cậu nghĩ tôi sẽ nói sao………………?」
161
「Tôi nghĩ là có. Không đúng, tôi tin là có. Tôi tin rằng các cậu chắc chắn sẽ làm bất cứ điều gì vì Hội trưởng Hội học sinh Học viện Seitetsu.」
Cô lại mỉm cười.
Hitomi rùng mình ớn lạnh. Môi cô ta run lên bần bật. Dù vậy vẫn cố cứng cỏi đáp trả.
「D-dù vậy thì cũng là Hội trưởng thôi mà………………!?」
「Là Hội trưởng đấy. Sangō Shizuku này rất trung thành với chức vụ của mình.」
「Nào, cho tôi nghe được chưa?」
Shizuku từ từ ghé sát mặt lại.
Harakiri Tora ngọ nguậy trên giường.
Nó là Thú Nội Tạng đã trở thành Sứ giả (Messenger), nhưng về cơ bản không chạy lung tung. Chỉ ngồi một chỗ và nói chuyện. Tuy nhiên khi cần thiết thì vẫn có thể đi bộ, và việc lang thang khắp nơi bằng hai chân là hoàn toàn khả thi.
「……………Vẫn chưa về nhỉ.」
Nó lẩm bẩm một mình bằng giọng của Shizuka-chan (đời trước). "Chưa về" dĩ nhiên là nói đến Natsuru, nó chỉ nhìn thấy cậu ra vào vài lần rồi mất hút.
162
「Ngồi đợi cũng được thôi, nhưng mà...」
Nó nhảy xuống khỏi giường. Vì chân ngắn nên tiếp đất không tốt lắm, lăn lông lốc. Nó bật dậy ngay lập tức. Rồi bắt đầu bước đi.
「Vấn đề là cái tay nắm cửa. Làm cho con người dùng nên khổ thân tôi quá. Không với tới mà cũng không vặn được.」
Than thở về nỗi khổ của thú nhồi bông xong, nó nhảy phắt lên. Lao vào tay nắm cửa, dồn cái trọng lượng chẳng nặng nề gì mấy của mình lên đó.
Tay nắm xoay đi, cánh cửa từ từ mở ra. Harakiri Tora bước ra hành lang.
Xác nhận không có ai, nó đi sang phòng bên cạnh. Rồi mở cửa theo cách tương tự để vào trong.
Đây là phòng ngủ của Akane. Kích thước cũng giống phòng Natsuru. Trên giường có một con thú nhồi bông màu đen.
「Seppuku-san.」
「Gì đấy……………… Ồ, Harakiri đấy hả.」
Là Sứ giả của Akane, Thỏ Đen Seppuku (Seppuku Kuro Usagi).
「Làm cái gì ở chỗ đó thế. Lên đây lên đây.」
「Vậy tôi không khách sáo nhé.」
163
Harakiri Tora leo lên giường. Ngồi đối diện với Seppuku Kuro Usagi.
「Thấy Seppuku-san vẫn khỏe là tôi yên tâm rồi.」
「Khỏe là cái chắc……………… muốn nói thế lắm nhưng cũng không hẳn. Dạo này tôi hay bị ngẩn ngơ.」
「À, quả nhiên là vậy.」
「Ông cũng thế à. Tôi tưởng vẫn còn sớm chứ.」
Giọng điệu có vẻ tiếc nuối. Tuy nhiên vì là thú nhồi bông nên biểu cảm trên mặt rất nghèo nàn.
「Chắc có chuyện gì xảy ra với nhóm Natsuru-san rồi.」
「Chắc thế rồi.」
「Tôi thấy chỗ này quen quen. Seppuku-san thì sao?」
「Tôi cũng thế. Cảm giác hoài niệm sao ấy.」
「Giống như quê hương nhỉ.」
「Kiểu vậy đó.」
Cuộc đối thoại nghe có vẻ vô tư lự, nhưng những người trong cuộc, theo cách của thú nhồi bông, đang rất nghiêm túc.
「Không thấy bóng dáng Akane đâu. Pocky cũng bị bỏ lại. Còn đằng kia thì sao?」
「Natsuru-san cũng đi mãi không thấy về.」
「Nhắc mới nhớ, lúc nãy có tiếng kính vỡ đấy.」
164
「Có vẻ không được bình yên lắm nhỉ.」
「Ừ đấy.」
Hai con Thú Nội Tạng nhìn nhau. Harakiri Tora cũng đồng tình với ý kiến của Seppuku Kuro Usagi.
「………………Cứ ngồi đây cũng chẳng giải quyết được gì. Đi tìm mấy tên khác xem sao.」
Hai con thú nhồi bông đi dọc hành lang. Cảnh tượng những con thú nhồi bông lòi cả ruột gan di chuyển trông khá rùng rợn, nếu có người nhìn thấy chắc xỉu ngay tại chỗ, nhưng giờ chẳng có ai cả.
Đến phòng của Shizuku. Như thường lệ, chúng nhảy lên tay nắm cửa để mở.
Kanden Yamaneko (Mèo Rừng Điện Giật) đang nằm ngửa trên giường.
「Luộm thuộm quá đấy.」
Harakiri Tora nhắc nhở.
「Lo chuyện bao đồng. Tự tiện vào phòng của một quý cô thế hả.」
Kanden Yamaneko bật dậy đáp trả. Toàn bộ lông lá dựng ngược lên, biểu hiện cho việc đang bị tê giật.
「Thú nhồi bông mà quý cô cái nỗi gì.」
Lần này cả ba con ngồi quây thành vòng tròn. Cảnh tượng vẫn kỳ dị như thường.
Seppuku Kuro Usagi cũng đến. Ngồi lên giường.
165
「Shizuku sao rồi.」
Seppuku Kuro Usagi hỏi.
「Gọi là Shizuku-sama đi.」
「Sao chả được. Con người ai cũng như nhau cả thôi.」
「Shizuku-sama chưa về. Cô ấy bảo đi ăn cơ mà.」
「Thế thì lâu quá đấy.」
「Đúng vậy thật.」
Nếu tay dài thì cả ba con chắc đã khoanh tay rồi. Nhưng vì tay không đủ dài nên thay vào đó chúng gầm gừ 「Hưm」.
「Chắc là dính vào rắc rối gì rồi.」
Harakiri Tora phát biểu.
「Trường hợp của Natsuru-san thì không dính vào rắc rối mới là chuyện lạ.」
「Akane mà biến thân thì tự mình gây ra rắc rối ấy chứ. Nếu chưa biến thân thì chắc đang trốn ở đâu đó rồi.」
「Shizuku-sama là người tự tin, tôi nghĩ chắc không có chuyện gì tồi tệ đâu.」
Mỗi người một ý. Nhưng con nào cũng nhận thức được rằng có điều gì đó khác thường đang diễn ra.
「Nhắc mới nhớ, chẳng phải còn một mống nữa sao.」
166
「Là Chissoku Norainu-san nhỉ.」
「Chắc cũng đi theo Mikoto đến đây rồi.」
Seppuku Kuro Usagi nói. Harakiri Tora trả lời.
「Hình như chưa gặp bao giờ thì phải……………… Gặp chưa nhỉ?」
「Đến chỗ hắn xem sao.」
Lần này Seppuku Kuro Usagi dẫn đầu, di chuyển sang phòng bên cạnh.
Phòng của Mikoto cũng có kết cấu giống các phòng khác. Vốn là nhà nghỉ dưỡng (pension) và chưa được cải tạo nhiều. Túi xách cô mang theo được đặt trước tủ quần áo. Còn Chissoku Norainu (Chó Hoang Chết Ngạt) thì đang thẫn thờ trên giường.
Seppuku Kuro Usagi leo lên giường, ngán ngẩm.
「Gì thế này. Chết rồi à?」
「Mô típ là động vật đã chết mà lị.」
Harakiri Tora cũng leo lên. Tiếp theo là Kanden Yamaneko.
「Lưỡi thè ra kìa. Con thú nhồi bông này.」
「Cái dây thừng quấn quanh cổ trông ghê thật. Định làm cà vạt chắc.」
「Gọi là chết ngạt hay chết treo cổ đây nhỉ.」
167
「………………Chào.」
「Oái, nói kìa!」
Seppuku Kuro Usagi giật mình. Giọng của Chissoku Norainu đều đều không chút ngữ điệu.
「Là Chissoku Norainu.」
「Nhìn là biết rồi.」
Trước câu nói của Seppuku Kuro Usagi, phản ứng của Chissoku Norainu vẫn rất chậm chạp.
「Vậy à.」
「Bỏ qua màn chào hỏi đi. Này, Mikoto đang làm gì?」
「Không biết.」
「Trả lời thẳng tưng thế, này.」
「Tôi chẳng nhớ gì cả. Đang ngắm trần nhà thì các ông leo lên đấy thôi.」
「Chắc cũng phải thấy cái gì chứ.」
「Chịu. Tôi cũng không quan tâm lắm.」
「Thằng cha này ngáo thật. Thảo nào cái lưỡi dài thế.」
「Được khen là vinh hạnh rồi.」
Nghe chẳng có vẻ gì là vinh hạnh cả, nhưng Chissoku Norainu dường như không để tâm.
168
「A nồ, không nhớ là sao cơ?」
Harakiri Tora hỏi.
「Ít nhất lúc đến đây cũng phải nhớ chứ.」
「Thì cũng nhớ.」
「Ông không nói chuyện với Mikoto-san ở đây sao?」
「Không nhé.」
Giọng điệu như muốn nói đó chẳng phải chuyện gì to tát. Tuy nhiên vì không có ngữ điệu nên nghe cái gì cũng như nhau.
「Hả?」
Harakiri Tora thốt lên nghi vấn. Cả Seppuku Kuro Usagi và Kanden Yamaneko đều nhìn chằm chằm vào Chissoku Norainu.
「Không, là bị đưa đi đấy.」
「Đi dạo hả?」
「Ra khỏi phòng các thứ rồi.」
「Sakura-san bước vào, rồi đưa tôi đi. Nói cái gì mà 『Nghe lời và nằm im nhé』.」
Giọng Shizuka-chan chêm vào.
「Không phải là đi dạo rồi.」
169
「Sau đó?」
「Bị mang đến chỗ Mikoto-san. Sakura-san giơ cơ thể tôi lên, mắt cô ta lóe sáng, rồi Mikoto-san lảo đảo và làm theo lời cô ta răm rắp.」
「Cái gì cơ, ý là Kaede đã điều khiển Mikoto á?」
Seppuku Kuro Usagi hét lên kinh ngạc.
「Thằng ngốc này, nói sớm đi chứ!」
「Kiểu kiểu thế.」
「Tại nói chuyện phiền phức lắm.」
Nó thốt ra những lời chẳng có tí cảm giác khủng hoảng nào.
Nghe câu chuyện của Chissoku Norainu, người hoảng loạn nhất, bất ngờ thay lại là Kanden Yamaneko.
Những con thú nhồi bông vô cùng kinh ngạc. Bình thường chúng là đám dù có chuyện gì cũng ít khi làm ầm ĩ, nhưng cái đó còn tùy trường hợp. Biến cố đang ập đến với đối tác của chúng.
「Ông chẳng phải đã bảo nếu là Shizuku thì yên tâm sao.」
「L-l-làm sao bây giờ. Shizuku-sama, nếu là Shizuku-sama thì chắc sẽ thắng thôi nhưng mà…………… a a, vạn nhất, lỡ bị đánh lén hay gì đó. Nếu khuôn mặt xinh đẹp của Shizuku-sama bị trầy xước thì sao!」
170
Nó cứ lắc lư qua lại đầy lo lắng. Vì đang ngồi nên chỉ có cơ thể lắc lư như con lật đật.
「………………Mà, tôi nghĩ đối tác của chúng ta cũng không dễ thua thế đâu.」
Seppuku Kuro Usagi nói. Harakiri Tora tiếp lời.
「Nhưng tình hình này thì chắc là có cả Kämpfer Trắng nữa nhỉ.」
「A, phải ha.」
「Việc Sakura-san điều khiển Kondō-san có thể là để bắt cô ấy hợp tác với Kämpfer Trắng.」
「Đúng thế thật. Shizuku-sama cũng bảo Kaede rất đáng ngờ.」
Kanden Yamaneko đồng tình với lời của Harakiri Tora. Chissoku Norainu vẫn im lặng.
「Nhưng vấn đề là bọn mình làm được gì đây.」
Seppuku Kuro Usagi vẫy vẫy đôi tai.
「Nếu can thiệp quá sâu, coi chừng bị Moderator để mắt tới đấy.」
「Nhưng chúng ta cũng đâu có nhìn thấy Moderator bao giờ đâu.」
Đây là lời của Harakiri Tora.
「Cũng phải…………… cứ ngồi đây lải nhải cũng ngu người.」
「Dù sao thì chúng ta cũng nhận ra mình bị gửi đến chỗ của mỗi người rồi.」
172
Seppuku Kuro Usagi nói.
「Không có Akane chửi rủa thì cũng chán.」
「Có Natsuru-san hay không khác biệt lớn lắm.」
「Tôi thì luôn ở bên cạnh Shizuku-sama.」
「Tán thành.」
Kanden Yamaneko nhanh nhảu phát biểu. Chỉ có Chissoku Norainu là im lặng.
「Được rồi, hành động thôi. Thú nhồi bông thì làm được gì không biết, nhưng còn hơn là nằm ườn ra đây.」
「Chissoku, ông thì sao?」
Trước câu hỏi của Seppuku Kuro Usagi, con thú nhồi bông có dây thừng quấn cổ trả lời.
「Tôi theo các ông bà.」
「Vậy thì làm ngay cho nóng. Không phải lúc thong thả ở đây đâu.」
Seppuku Kuro Usagi nhảy xuống giường. Tiếp theo là Harakiri Tora, Kanden Yamaneko. Chỉ có Chissoku Norainu là lăn xuống.
「Đi xem xét ngôi nhà này thôi. Mong là nhóm Natsuru-san đang ở đâu đó.」
Harakiri Tora nhảy lên, xoay tay nắm cửa. Cánh cửa mở ra.
173
「Nhưng mà……………」
Chissoku Norainu buông một câu bâng quơ. Không ai trong số này có thể trả lời được câu đó.
「Sau khi tất cả kết thúc, chúng ta sẽ ra sao nhỉ.」
0 Bình luận