Mùa Hè
Chương 1
Ngày xưa, loại thuốc Hiropon được bày bán công khai có tên gọi bắt nguồn từ việc "mệt mỏi sẽ tan biến cái 'pon' (bụp) một cái", bàn tay của Sakura-san cũng lạnh lẽo y như vậy, dường như có hiệu quả làm sảng khoái cái đầu đang rỗng tuếch của tôi. Nhưng nếu vậy thì tay của Sakura-san cũng có hiệu quả tương tự. Cứ như ma túy vậy. Cô ấy vẫn giữ nụ cười trên môi và nhìn tôi chăm chú.
「Sao vậy ạ……………?」
「Ở cùng với mình cậu thấy khó chịu sao………………」
Cô ấy nghiêng đầu. Cảm giác cách nói chuyện có chút đáng sợ.
Không, không phải khó chịu hay gì cả. Ngược lại tôi rất vui là đằng khác. Đây chắc chắn là phần thưởng mà Thần linh ban cho tôi. Vì dạo này tôi là một đứa trẻ ngoan.
Như các bạn đã biết, tôi, Senō Natsuru, là nam sinh năm hai trường cao trung Seitetsu, và tôi đang thầm thương trộm nhớ Sakura Kaede-san, nữ sinh cùng khối năm hai.
Sakura-san chính là cô gái đang ở ngay trước mắt tôi đây, một mỹ thiếu nữ chuẩn mực với tính cách tốt bụng, đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, nhờ đó mà giành được vị trí mỹ nữ số một của học viện. Cái vị trí số một này là theo tiêu chuẩn của tôi, chứ tùy người thì có kẻ lại đẩy Hội trưởng hội học sinh Sangō Shizuku lên top đầu, nhưng cái mụ đàn bà có tính cách đen tối đó thì sao cũng được. Hả? Còn có mỹ nữ nào gần đây danh tiếng tăng vọt nữa à? Chuyện đó để sau đi.
Sao? Không đến nỗi á? Chà, cũng được thôi.
Rồi thì chuyện này chuyện nọ xảy ra, tôi đã đến công viên giải trí có hồ bơi để vui chơi cùng Sakura-san. Chính xác hơn là không phải chỉ có hai người đến đây, nhưng mà thôi kệ đi. Thế rồi mọi người quyết định cùng xem pháo hoa, sự kiện của buổi tối.
Đáng lẽ ra phải xem pháo hoa cùng những người bạn đồng hành khác. Thế nhưng Sakura-san lại đề nghị xem riêng hai người với tôi.
Trong khi mỉm cười đầy yêu mị.
「Mình muốn ở riêng với Natsuru-san」
「Mình muốn được ở cùng Natsuru-san」
「Nhưng mà, bọn họ」
Bọn họ chính là những kẻ đang định cản trở tuần trăng mật giả định giữa tôi và Sakura-san. Bọn họ ở đây là Sangō, Mishima Akane và Kondō Mikoto. Gọi Akane là "bọn họ" thì lương tâm cũng hơi cắn rứt, nhưng để có thể tương thân tương ái với Sakura-san thì đành chịu thôi. Từ bỏ đi nhé.
「Mình đi nhanh nào」
「Mình đi đây」
「Vậy thì」
Sakura-san lại chìa tay ra. 「Sẽ muộn mất thôi…」
「Sao thế. Cậu không đi à?」
Tôi im lặng không phải do ngần ngại. Tôi đang mải tưởng tượng ra trạng thái thiên đường sắp diễn ra nên hạnh phúc đến nghẹn lời. Nam nữ ở riêng hai người vào buổi tối xem pháo hoa. Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, chỉ cần nghĩ thôi chẳng phải đã thấy vui rồi sao.
「Đi chứ, đi chứ. Nếu đi cùng Sakura-san thì đi đâu tôi cũng đi」
Cô ấy mỉm cười. Việc tôi nói 「đi đâu cũng được」 không phải là nói dối hay gì cả. Vốn dĩ tôi đã có thói quen nghe theo lời Sakura-san, và lúc này tôi cảm thấy mình bắt buộc phải nghe lời cô ấy. Cho dù có bị bảo là 「Tàu ngầm hạt nhân của Liên Xô gặp sự cố rồi, hãy chui vào lò phản ứng để dừng khẩn cấp giúp mình nhé. Cứ để nguyên bộ dạng đó」 thì tôi cũng sẽ tuân theo. Điều duy nhất tôi băn khoăn là Liên Xô đã tan rã rồi.
Nói rồi, Sakura-san bước đi. Tôi cũng đi theo.
「Đằng kia nhỉ」
「Ừm………………」
Thông thường thì tôi sẽ đi ngay bên cạnh, nhưng lúc này tôi đang ở vị trí chếch về phía sau cô ấy một chút. Bầu không khí khiến tôi làm vậy. Nếu là Shizuku, lũ con trai khổ dâm sẽ tranh nhau đứng sau lưng mụ ta, hơn nữa còn chú ý cẩn thận để không giẫm lên bóng. Chả hiểu nổi.
Trong đầu tôi lúc này tràn ngập suy nghĩ xem sẽ trải qua thời gian với Sakura-san như thế nào. Vì là buổi tối mà. Sắp tối đen rồi. Chỗ này chắc chắn là hai người ngồi cạnh nhau, vừa ngước nhìn pháo hoa vừa nói 「Trời lạnh hơn rồi nhỉ」「Ừ」 rồi khoác tay lên vai. Sau đó Sakura-san sẽ nép vào người tôi, khẽ nắm lấy tay, tất nhiên tôi sẽ nắm lại, dưới ánh sáng của pháo hoa gương mặt xinh đẹp lại càng thêm kiều diễm 「Cậu đang làm gì vậy」「Mình đang ngắm」「Pháo hoa đẹp quá ha…」「Không, là cậu」 rồi nói mấy câu như thế, bầu không khí cứ thế dâng trào nhưng trời lại lạnh dần nhưng con tim hai người thì rực cháy, 「Mình đi ra chỗ nào khác không…?」「Đến đâu cơ?」「Ừm…… chỗ nào ít người ấy」「Tại sao?」「Tại vì xấu hổ」 rồi cứ thế đi vào bụi cỏ hay bóng tòa nhà hay chỗ nào đấy không bắt mắt rồi thì…………… A, không cần pháo hoa nữa nhỉ?
Cứ thế đi ra ngoài. Trời đã tối nhưng tầm nhìn vẫn tốt. Nhưng chắc sẽ sớm không nhìn thấy gì nữa thôi.
Bên ngoài có nhiều người. Sakura-san khéo léo len lỏi, tách đám đông ra mà đi. Trong não tôi đang bắt đầu cuộc tranh luận lớn về việc 「Khi hôn thì lúc nào nhắm mắt là chuẩn nhất」, nên cứ va phải người khác suốt.
「Chỗ kia, mình ngồi nhé………………?」
Nơi Sakura-san chỉ là một khoảng trống nằm gần bụi cây. Quả thực ở đây có thể ngắm pháo hoa thoải mái. Hơn nữa điểm mấu chốt là cái bụi cây. Cái này nên giải thích là lời mời gọi nhỉ.
Cô ấy lấy ra hai chiếc khăn tay. Trải lên bậc bê tông cao hơn một chút. Mời tôi ngồi.
Tuyệt vời, chỗ ngồi bên cạnh chính hiệu.
Đây là chuyện hồi cấp hai, nhưng chỗ ngồi cạnh Sakura-san đối với lũ con trai có giá trị tương đương với mỏ dầu vậy. Vì mỗi lần đổi chỗ là lại có đe dọa hay khóc lóc van xin xung quanh cái ghế bên cạnh, nhưng những kẻ sành sỏi thì không nhắm bên cạnh mà nhắm ngay sau lưng. Như vậy khoảng cách cũng gần, lại có thể ngắm nhìn tấm lưng ấy mãi. Thế mới biết đánh giá về nhan sắc của cô ấy từ hồi đó đã vững chắc không lay chuyển rồi. Tôi và Sakura-san học cùng trường cấp hai. Chắc đã từng nói chuyện rồi nhỉ.
Những kẻ có máu khổ dâm thì muốn ngồi ghế trước mặt Sakura-san, cảm thấy sung sướng khi được cô ấy nhìn suốt, nhưng đến mức đó thì tôi không theo kịp.
Bây giờ tất nhiên là bên cạnh hơn là đằng sau rồi. Là khoảng cách da kề da đấy. Kể cả bị bảo đừng ngồi thì tôi cũng ngồi.
「Xin mời」
「Hả?」
「Mời ngồi」
Tôi vừa hồi hộp vừa hạ mông xuống. Sakura-san cũng ngồi xuống tương tự.
Chúng tôi ngồi sát sạt vào nhau. Ui cha, tim đập thình thịch. Cơ thể cứng đờ vì căng thẳng, một kiểu căng thẳng khác hẳn với Shizuku. Trường hợp của Sakura-san là sự căng thẳng danh chính ngôn thuận đến từ trái tim thuần khiết của tôi. Nếu là Mikoto thì tôi chẳng hề muốn ngồi cùng, còn với Akane thì hầu như không có cơ hội nên tôi không biết.
Người ta tụ tập về đây từ khắp nơi. Có vẻ sắp bắt đầu rồi. Trong đám đông này chắc cũng có đám 「bọn họ」, nhưng giờ thì sao cũng được.
Tôi cảm thấy ánh nhìn. Tôi quay sang. Oa, gương mặt Sakura-san đang ở ngay trước mắt.
Cô ấy khẽ nghiêng đầu.
「Sa, Sakura-san…… chuyện gì」
「Không được nhìn sao………………?」
A.
Giọng nói có vẻ gì đó ướt át. Giống như mấy bà chủ quán bar vậy. Tuy tôi chưa đi bao giờ.
「K, không phải là không được」
「Vậy thì được mà phải không………………」
Sakura-san đang ngắm nhìn tôi thật kỹ. Từ "ngắm" này thể hiện khá đúng thực tế, tôi cảm giác như con rận nước bị kẹp giữa tấm kính hiển vi vậy. Mặt tôi trông kỳ lạ thế sao.
Nói đến kỳ lạ, Mikoto từ nhỏ đã hay chửi bới tôi là 「Cái mặt méo mó của cậu trông dị hợm」. Bây giờ thì nâng cấp lên thành 「Độ méo mó đó đúng là thần sầu」, quả thực kho tàng lời chửi rủa chưa bao giờ cạn kiệt. Nhắc mới nhớ sau đó nhỏ còn lẩm bẩm 「Tớ thích khuôn mặt méo mó đó nên tớ còn dị hơn」, nhưng đừng hòng lừa được tôi.
Được Sakura-san ngắm thì đúng là ước nguyện bấy lâu nay.
Thì cũng tốt thôi, nhưng cảm giác như nếu lơ là sẽ bị ăn thịt vậy…… Không, bị Sakura-san ăn thì tôi cũng nguyện ý.
Tôi thở phào quay lên phía trước. Đúng rồi, mục đích là cái này mà.
Pắp pa pa~. Tiếng kèn vang lên. Dấu hiệu pháo hoa bắt đầu.
Loa phát thanh lắp đặt khắp nơi trong công viên bắt đầu đọc những lưu ý linh tinh như trời tối đừng chạy nhảy, đừng vứt rác lung tung, quản lý hành lý cẩn thận.
Ai mà chả biết mấy cái đó. Tuy nhiên với tư cách là công viên giải trí thì không làm thế sẽ bị khiếu nại. Tôi lúc bị Shizuku cướp mất nụ hôn trong phòng, cũng đã nghĩ hay là kiện cái khách sạn này cho rồi. Mấy loại phụ nữ đó không cần coi là khách đâu, nhốt vào đâu đó đi.
Lại có tiếng kèn vang lên. Dấu hiệu bắn pháo hoa. Hùuuu. Bùm.
Bông hoa lớn nở rộ trên bầu trời đêm. Mặc dù trời vẫn còn hơi sáng, nhưng pháo hoa vẫn nhìn rõ. Đến lúc kết thúc chắc trời sẽ tối hẳn.
Tiếp theo pháo hoa được bắn liên tục. Như cảnh pháo kích trong phim chiến tranh vậy. Khán giả cũng ồ lên. Thỉnh thoảng lại sáng lòa lên do đèn flash máy ảnh kỹ thuật số. Nhưng chụp ở chỗ như thế này có ý nghĩa gì không? Hình như chỉ cần để chế độ chụp đêm là đủ rồi mà.
Lại một phát nữa. Lần này cũng là hình tròn bình thường. Chắc bắn hai, ba phát rồi sẽ có pháo hoa hình thù hay màu sắc kỳ lạ.
Vừa nghĩ thế thì tiếp theo bắn lên pháo hoa hình như là mặt linh vật của công viên giải trí.
Thú thật là, do không giống lắm và quá dị nên chả hiểu là gì. Làm hình con chuột điện màu vàng xuất xứ Kyoto hay con chuột đen Hoa Kỳ chắc trẻ con sẽ thích hơn đấy. Nhưng giám đốc ở đây có khi bị còng tay mất.
Tôi cứ há hốc mồm ra mà ngắm nhìn như thằng ngốc. Lúc ngước mặt lên thì mồm cứ tự động mở ra không khép lại được? Tôi có cái tật đó đấy.
Đang làm vậy thì má tôi thấy nhồn nhột.
Tôi hơi quay sang. Trời ơi, người trong mộng vẫn đang nhìn tôi này.
「S, Sakura-san………………?」
「Hả?」
「………………Có chuyện gì thế ạ?」
「Chẳng lẽ, nãy giờ cậu vẫn, nhìn tớ………………」
Câu thoại chứa đựng sự đáng sợ tĩnh lặng. Giống như Shizuku vậy.
Cô ấy không hề cử động, trả lời.
「Mình vẫn luôn chỉ nhìn mỗi Natsuru-san thôi. Không được sao」
「Không phải…… là không được」
Tất nhiên tôi trả lời thế. Biết nói sao bây giờ.
Tuy nhiên, với tôi thì có chút do dự. Nếu là bình thường thì lời của Sakura-san tôi sẽ khẳng định toàn bộ, nếu được bảo 「Mình vẫn luôn nhìn cậu」 thì chắc tôi sẽ rủ nhau ra ủy ban làm thủ tục kết hôn luôn, nhưng sao không hiểu sao tôi lại không có hứng thú đó. Tâm trạng như con châu chấu trước khi bị bọ ngựa ăn thịt vậy.
「Kik」
Sakura-san cười. Chắc thế.
「Natsuru-san, trông cậu như đang sợ hãi ấy. Lạ thật đấy」
「Vậy……………… ừm. Tớ cũng thấy lạ…… tớ nghĩ thế」
Tôi lại lỡ dùng kính ngữ. Cũng chả cần thiết đâu nhưng mà.
Hai mắt của Sakura-san vẫn dán chặt vào tôi. Pháo hoa nổ đùng đùng, sự chú ý của mọi người đều hướng về đó, vậy mà cô ấy hoàn toàn không chịu nhìn. Tôi cũng như bị mê hoặc, không thể rời mắt khỏi người con gái này.
Hơn nữa không hiểu sao, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy làm đầu óc tôi trở nên mơ hồ. Giống như nhìn vào kính vạn hoa mãi mãi vậy. Có hiệu quả thôi miên chăng.
「Cậu sợ mình…… sao?」
「Hoàn toàn không sợ……」
「Vậy à」
「Đúng vậy đấy」
「Thế thì……………」
Cuộc đối thoại này sao kỳ cục thế nhỉ. Ánh nhìn của Sakura-san cứ vuốt ve da thịt tôi ram ráp. Chết tiệt, sao lại thấy ớn lạnh thế này.
「A, ơ, Sakura-san」
「………………Vâng?」
「Sakura-san………………」
「Hình như, có chuyện gì đó」
「Mình nói chuyện thì tốt hơn không?」
「Không, ý tớ là Sakura-san có chuyện gì muốn nói với tớ không ấy」
Cuộc hội thoại nghe ngu ngốc thật, nhưng tôi hơi sợ đấy.
Sakura-san vẫn không dời ánh mắt.
「Chuyện nói……………… đúng rồi nhỉ」
Giọng điệu cứ như vì bị tôi hỏi nên mới tìm chủ đề vậy.
「Cậu nghĩ sao về……………… Shizuku-chan?」
「Shizuku-chan á」
「Hả……………… hả?」
Đang nói về Hội trưởng hội học sinh, tất nhiên tôi biết, nhưng việc cô ấy hỏi điều đó thật bất ngờ.
「Nghĩ sao á…… cũng không có gì」
「Mình muốn nghe cảm nghĩ đàng hoàng cơ」
「Đàng hoàng á……………?」
Tôi lúng túng.
Dù sao Sakura-san và Shizuku cũng là bạn từ xưa. Chắc chắn cô ấy biết rõ hơn tôi, người mới có tiếp xúc gần đây. Hơn nữa tôi cũng ngạc nhiên khi cô ấy hỏi "tôi của hiện tại".
Giải thích lại thì hơi thừa, nhưng tôi khi biến thân thành Kämpfer sẽ trở thành con gái. Lại còn là một mỹ nữ khá xinh đẹp, đến mức được tôn lên làm một trong 「Tam đại mỹ nữ Seitetsu」. Và Sakura-san thì có lòng ngưỡng mộ với "tôi phiên bản nữ" đó.
Ngược lại thì cô ấy không có hứng thú với tôi phiên bản nam, nên việc tôi nghĩ gì về Shizuku thì có liên quan gì đâu. Tuy nhiên gần đây…… hay nói đúng hơn là tại khách sạn hôm nay, cô ấy có nói gì đó không lành như là ủng hộ tôi và Shizuku thì phải.
「Đàng, đàng hoàng là sao……………?」
Sakura-san dùng giọng nũng nịu, nhưng cách nói lại mạnh mẽ không cho phép cự tuyệt.
「Hãy nói cho mình biết đi」
Bùm một cái, pháo hoa chiếu sáng chúng tôi.
Thời gian quay ngược lại một chút.
Kondō Mikoto nãy giờ vẫn đang sốt ruột ở sảnh khách sạn.
「Aaaaa, thiệt tình. Cái tên ngốc đó làm cái gì không biết」
Tên ngốc đó không cần nói cũng biết là Natsuru. Các cô gái đã về phòng sửa soạn một chút, định là sẽ tập hợp lại rồi cùng đi xem pháo hoa. Mikoto rời phòng sớm nhất xuống dưới này, nhưng đợi mãi đợi hoài mà Natsuru không tới.
「Lần thứ mười cậu hỏi câu đó rồi đấy……」
「Akane-chan, Natsuru đang làm cái gì thế」
Mishima Akane trả lời. Cô ấy cúi gằm mặt xuống. Vốn dĩ tính tình nhút nhát, cô ấy cũng đang lo lắng.
「Mười lần hay hai mươi lần cũng được chứ sao」
「Được thì được…… nhưng quả nhiên, Kondō-san cũng lo lắng nhỉ……」
「Hả? Tớ á, tớ chả lo gì cho hắn cả nhưng mà…………… a, nói sao nhỉ, ừm, tớ ghét bỏ lỡ xem pháo hoa. Là thế đấy」
「Đừng nói mấy điều kỳ lạ chứ……………… Natsuru-san đã rời phòng sớm hơn tớ rồi mà……」
「Thế nên mới bảo là Natsuru. Hắn ta không bị trụy tim ở đâu đấy chứ」
Mikoto tỏ vẻ hoảng hốt, nói nhanh. Sau đó cô vỗ bộp bộp vào lưng Akane như thúc giục.
「Hay là đi vệ sinh nhỉ」
「Cũng có thể lắm………………」
「Thiệt tình. Cái tên ngốc đó lúc nào cũng chậm chạp」
Mikoto bực bội. Akane mở miệng hình chữ Hê (へ):
「Ừm. Hồi nhỏ cũng vậy」
「V, vậy sao………………」
「Đúng thế. Toàn gây phiền phức cho người bạn thuở nhỏ là tớ đây」
「……Cậu rành chuyện vệ sinh của cậu ấy ghê nhỉ………………」
「Hả……………… Á, không không không không, không phải thế!」
Mikoto tự nhận thấy má mình nóng lên. Dù là bạn thuở nhỏ đi nữa thì cũng chưa từng vào nhà vệ sinh cùng nhau.
「Tớ không biết chuyện vệ sinh của hắn đâu. Không phải thế, ý tớ là hành động chậm chạp ấy」
Mikoto hoảng hốt xua hai tay. Và cuối cùng cũng nhận ra câu chuyện của mình nghe thật kỳ cục.
「Dù là con trai mà thật thảm hại. Thế thì lúc bị lính canh vũ trang ở mỏ kim cương truy đuổi sẽ gay go cho xem」
「Tớ nghĩ người bình thường sẽ không gặp phải chuyện đó đâu……」
「Không nhưng mà, chuyện vác bao hạt cà phê chạy trốn từ trên núi xuống ở Nam Mỹ cũng có chứ. Sự nhanh nhẹn của tay chân quan trọng lắm đấy. Với lại, kể cả lúc tắm chung hắn cũng cứ ngâm trong bồn mãi, trong khi bên này muốn ra sớm mà cứ lề mề…………」
Cô ngắt lời tại đó. Vì nhận ra Akane đang rưng rưng nước mắt, chu mỏ lên.
Cô ấy nói với vẻ oán trách.
「Khoe khoang sao……………?」
「Kh, không phải khoe. Tớ chỉ kể lại chuyện quá khứ từng có chuyện như thế thôi……」
「Nghe chỉ thấy giống khoe khoang thôi. Dù là bạn thuở nhỏ đi nữa……」
「Tớ, không có bạn thuở nhỏ là con trai」
「Không, nhưng mà…… cũ, cũng là chuyện thường tình mà」
「A……………… V, vậy à」
「A, ư」
「Đối phương là Natsuru-san, thật đáng ghen tị………………」
Mikoto đảo mắt liên hồi. Natsuru quan trọng nhất thì chẳng thấy tăm hơi đâu. Thực ra còn có cả Sangō Shizuku nữa, nhưng cô ta làm mặt như không quan tâm. Không phải là phớt lờ, mà là thực sự không có hứng thú.
「………………Đ, được rồi mà」
Mikoto bí lời, cuối cùng đành nói toạc ra.
「Tớ là bạn thuở nhỏ của hắn mà lị. Tắm chung cũng có rồi đấy. Bốn lần」
「Nhớ cả số lần nữa sao…… Nghe đau lòng quá………………」
「Ồn ào quá đi! Kinh nghiệm này đến Hội trưởng còn không có đâu nhé. Là lợi thế của tớ」
Dù nói vậy nhưng cô vẫn liếc mắt nhìn Shizuku. Hội trưởng có vẻ muốn nói 「Thì sao chứ」. Có vẻ cô ta vẫn đang nghe.
「Thế nên là, ừm, tớ thắng」
「Thắng bại cái gì chứ! Thế giới này làm gì có chuyện đó!」
「Có đấy! Lúc giao dịch hàng lậu với các bộ tộc ở Trung Đông còn vất vả hơn nhiều cơ!」
「Tớ không biết mấy chuyện đó………………」
Akane kích động. Đến nước này thì Mikoto cũng không thể lùi bước. Hai người định đẩy cuộc cãi vã lên cao trào hơn nữa.
「Này, dừng lại ở đó đi」
Đúng lúc tuyệt vời, Shizuku chen ngang.
「Không phải đang nói chuyện Senō-kun không đến sao」
「………………Đúng rồi ha」
Mikoto đổi hướng suy nghĩ. Sao lại thành ra thế này nhỉ.
「Ừm, Hội trưởng không thấy Natsuru à?」
「Tôi chưa thấy. Có đi vệ sinh hay không thì tôi không biết đâu」
「Quên chuyện đó đi. Thế hắn làm cái gì………………」
Mikoto có gan dạ lớn. Nếu là bị môi giới lừa mất đá hồng ngọc thô thì cô sẽ từ bỏ hoặc đi lấy lại, về cơ bản là gan lì. Nhưng hễ dính đến cậu bạn thuở nhỏ là lại lo lắng. Một chút bất an cũng lộ diện.
Tuy nhiên, điện thoại di động nằm ở đây đồng nghĩa với việc không có phương tiện liên lạc. Lúc này, xã hội hiện đại bỗng trở nên thật bất tiện.
「Kaede cũng không thấy đâu nhỉ」
Shizuku nói.
「Nhắc mới nhớ, không thấy đâu」
「………………Cái này」
Cũng không có vẻ gì là bị ai tán tỉnh ở đâu đó. Cả hai người đều biến mất dạng.
「A, Natsuru có mang điện thoại di động đúng không」
Akane lấy ra chiếc điện thoại đơn giản. Cái này Mikoto cũng thấy quen quen. Điện thoại của Natsuru mà pin hết cái vèo.
「Hắn đúng là ngốc thật, điện thoại chả có ý nghĩa gì」
「Pin đã hết sạch rồi………………」
「Lát nữa phải bảo hắn mua cái mới thôi」
「Hội trưởng, điện thoại của Sakura-san thì………………」
Thực ra Shizuku đang áp chiếc điện thoại mỏng lên tai. Màu đen, rất hợp với hình tượng. Cô im lặng lắng nghe một lúc.
「Tắt nguồn rồi à?」
「……Không bắt máy」
「Tiếng chuông vẫn reo. Chắc là đang để chế độ im lặng」
「Làm sao giờ」
「Làm sao đây nhỉ」
Nếu là mất tích thực sự thì đến lượt cảnh sát. Nhưng họ là Kämpfer. Cuộc chiến này nằm ngoài vòng pháp luật. Ngộ nhỡ bị tấn công thì sẽ là chuyện lớn.
「Không lẽ, đang đánh nhau với phe Trắng đấy chứ」
「Có khả năng lắm」
「Vậy à………………」
「Sự chú ý của khách du lịch đang hướng về pháo hoa, nên có làm ầm ĩ một chút chắc cũng không sao đâu」
Câu hỏi của Mikoto chỉ là buột miệng nói ra, nhưng Shizuku lại tán đồng rất nhanh.
「Vậy thì, phải đi cứu thôi」
「Nhưng thế thì chưa giải thích được lý do đến cả Kaede cũng không liên lạc được」
Mikoto khoanh tay ưm hừm. Không chỉ Natsuru mà cả Kaede cũng biến mất thì nghĩ thế nào cũng thấy lạ. Hai người đang làm gì vậy nhỉ. Chuyện mờ ám chăng. Mà tại sao mình lại phải phiền não vì chuyện này chứ.
「Cái đó……………… Natsuru-san và Sakura-san, có khi nào hai người họ………………」
Akane rụt rè lên tiếng.
「Khả năng thì có…… nhưng mà nè」
Mikoto nói.
「Hưm………………」
「Nếu là Natsuru nữ thì không nói, chứ Natsuru nam thì Sakura-san không có hứng thú đâu. Tuyệt đối không quá mức bạn bè tốt. Hai người định đi đâu đó thì cũng không thể nào」
「Thế nên là, có khi nào đã trở thành Natsuru nữ rồi không………………」
Nghe vậy thì thấy khả năng đó không phải là không có. Kaede, nếu đối phương là Natsuru nữ thì sẽ chủ động bao nhiêu cũng được.
「Ra ngoài」
Người nói câu đó là Shizuku. Cô đã cất điện thoại di động đi rồi.
「Hả?」
「Đi tìm thôi」
「Tôi nói thì hơi kỳ, nhưng đi đâu?」
「Pháo hoa sắp bắt đầu rồi đấy」
「Thì bắt đầu rồi. Đáng lẽ phải đi xem cái đó chứ」
「Chà, bình thường là thế…………… Nhưng nếu bị Kämpfer địch tấn công thì làm sao. Senō-kun hay Kaede cũng đáng lẽ phải đi xem. Chắc đã ở bên ngoài rồi, không chừng đang ở trong đám khách xem cũng nên」
「Hoặc là giờ này đang choảng nhau chan chát cũng nên」
Trong lòng Mikoto có sự bất an và nôn nóng. Tuy chưa từng nói thẳng ra miệng, nhưng cô không muốn Natsuru bị thương. Dù là cô gái tay không đấu với rắn, nhưng chỗ đó vẫn là trái tim thiếu nữ. Lý do thì không cần nói cũng biết.
「Bất an quá mức cũng chẳng giải quyết được gì đâu」
「Cô không lo lắng à?」
「Giờ có lo cũng không bắt đầu được gì. Thay vào đó, cô không nghĩ là họ đã ra ngoài rồi thì có khả năng hơn sao?」
Lý luận đúng đắn, nhưng bị một mỹ nhân bình tĩnh lạnh lùng nói thế thì cảm giác không thú vị chút nào. Cảm thấy mình cứ như trẻ con vậy.
「Đi thôi. Nếu tìm thì trước khi pháo hoa bắt đầu là tốt nhất」
Shizuku nói rồi đi đầu từ khách sạn ra phía công viên.
Bầu trời đã trở nên lờ mờ tối. Thật tình cờ lại giống khung cảnh Natsuru đang nhìn, nhưng ba người họ không có cách nào nhận ra điều đó.
Mikoto nhìn quanh quất xung quanh.
「Có không………………」
「A……………… không có」
Akane cũng làm tương tự, nhưng quả nhiên không tìm thấy.
「Hắn ở đâu thế nhỉ」
「Miễn đừng đi lung tung quá thì tốt………………」
Đặc trưng của những người hẹn mà không gặp được là "đi lang thang tùy tiện". Bảo là ở yên đấy, nhưng cứ thích đi lăng quăng theo ý mình. Đương sự thì tốt rồi nhưng người đi tìm thì khổ không tả nổi. Huống hồ hôm nay không hẹn trước chỗ gặp, nên tìm ra là cực kỳ khó khăn.
「Dù là Senō-kun hay Kaede, tìm thấy một người là yên tâm rồi」
「Cũng đâu phải học sinh tiểu học」
「Hay là, hét lớn lên?」
Shizuku nói. Mikoto cũng tán thành.
「Nếu là trên núi thì tôi sẽ làm thế đấy」
「Chia nhau ra tìm đi. Có điện thoại di động thì liên lạc được mà」
Dù sao cũng là trong công viên giải trí, dẫu là người thường không để ý ánh mắt người khác như cô thì cũng thấy xấu hổ.
「Được thì được nhưng Hội trưởng, pháo hoa quan trọng sắp bắt đầu rồi đấy」
「Thế nên mới phải tìm nhanh. Cho tôi số điện thoại」
Shizuku, Mikoto và Akane trao đổi số điện thoại. Trước giờ chưa từng cho nhau, và cũng thấy ít cần thiết.
Shizuku đã bắt đầu đi về phía bên trái. Mikoto gọi với theo bóng lưng cô.
「Tìm thấy thì gọi đàng hoàng nhé」
「A, tôi với Senō-kun ngắm pháo hoa riêng cũng được đấy nhỉ」
「Này, đừng có mà làm thế!」
「Đùa thôi. Tạm thời là thế」
「Ư………………」
Shizuku lại sải bước đi thẳng. Cái sự quyết đoán và hành động nhanh gọn đó, quả thật có những điểm đáng khâm phục.
Tuy nhiên Mikoto cũng có cuộc sống thám hiểm vùng đất bí ẩn ở nước ngoài lâu năm, nên về khoản hành động thì cô rất tự tin.
「Akane-chan, đi đằng kia」
「Ơ…………… bọn mình cũng nên chia nhau ra thì hơn…………」
「Bốn mắt vẫn tốt hơn hai mắt. Mau tìm Natsuru rồi làm Hội trưởng lác mắt chơi」
「V, vâng………………」
Mikoto tuy nhỏ tuổi hơn nhưng quyền lãnh đạo lại thuộc về cô.
Loa trong khuôn viên bắt đầu thông báo. Pháo hoa sắp bắt đầu. Cứ thế này thì công cốc mất.
Hùuu một tiếng, phát đầu tiên được bắn lên.
Đám đông không có Natsuru. Đầu người xếp hàng như ruộng bắp cải, nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc đâu.
Leo lên lưng ghế đá, nhảy lên trong đám đông để tìm Natsuru.
Đúng rồi. Hai người dựa vào đèn đường, nghỉ ngơi. Tiếng reo hò và tiếng vỗ tay. Gương mặt hai người được chiếu sáng đỏ rực.
「Tớ cũng lo」
「………………Tớ lo lắm」
Akane thốt lên lí nhí. Mikoto trả lời bâng quơ.
「……Sao lại nói giống nhau thế」
「Lo lắng thì làm gì có giống hay không」
「A, cậu nói để đối đầu với tớ à………………?」
Akane quay sang Mikoto. Mắt lại ầng ậc nước.
「……………Sao lại có cái suy nghĩ kiểu đó chứ」
「Nhưng mà Kondō-san là bạn thuở nhỏ, nên là, ừm, với Natsuru-san…… chắc có nhiều chuyện lắm」
「Chút xíu. Suy nghĩ của cậu đang tiêu cực hóa rồi đấy. Đúng là có tắm chung, nhưng ngoài cái đó ra chả có gì tốt đẹp cả. Dù tức thật」
「Vậy sao………………」
Akane đang vuốt ngực thở phào. Nhìn từ bên ngoài cũng thấy cô bình tĩnh lại.
「Đừng có thở phào lộ liễu thế chứ」
「Tại vì, t, tớ, không giống như Kondō-san hay Hội trưởng, tớ không có điểm lợi thế nào cả……………. Nếu bị Natsuru-san bỏ rơi là hết……………… a」
Đột nhiên cô như nhớ ra điều gì, im bặt.
Akane lảng tránh ánh mắt, ngậm miệng lại. Má cô dường như hơi ửng đỏ.
「Sao thế」
「Không có gì………………」
「Lạ nha. Có chuyện gì tốt à」
「……Không có」
「Cái khoảng lặng vừa rồi đáng ngờ lắm」
Mikoto túm lấy hai vai Akane. Bắt cô quay lại.
「Chuyện gì thế. Về Natsuru hả. Khai mau」
「Ờ thì, không có gì……………」
「Nói dối không có lợi đâu nha. Tớ từng học thuật tra khảo từ cảnh sát Thổ Nhĩ Kỳ rồi đấy. Mấy vùng đó mạnh tay lắm nha」
Bị áp đảo bởi khí thế, má Akane giật giật.
「A, ừm…………… Tớ đã từng hỏi Natsuru-san, về mẫu phụ nữ cậu ấy thích……………」
「Thế thì sao. Chắc chắn là Sakura-san rồi còn gì」
「Đúng là thế nhưng mà…………… thế nên, tớ mới hỏi nếu không tính Sakura-san thì là ai」
「Hừm. Rồi sao?」
「………………Là tớ」
「Hả?」
「L, Là tớ được thích……」
「Hả?」
「Điêu!!」
「Thật đấy ạ」
Akane tuy yếu thế nhưng đâu đó lại có vẻ tự hào. Mikoto cảm thấy máu dồn lên não.
「Gu của Natsuru là Akane-chan á?」
「T, tại vì cậu ấy đã nói thế. Rằng tớ là gu của cậu ấy……………」
Trong đầu Mikoto, chữ 「Điêu」 và 「Thật」 đang xoay vòng vòng.
Sự yếu đuối ban nãy đã bay đâu mất. Akane tuyên bố dõng dạc.
「Oa!……………」
「Cái tên đó……………… Rõ ràng mồm bảo thích Sakura-san cơ mà」
「Thế nên, nếu ngoài người đó ra thì tớ cũng……」
Cảm giác bại trận kỳ lạ. Cứ như kho báu di tích mình nhắm đến bấy lâu bị đứa trẻ con hàng xóm cuỗm mất vậy.
Cho đến giờ Mikoto vẫn luôn nghĩ 「Cái đứa dở hơi ôm ấp tình cảm với tên ngốc đó, chắc chỉ có mỗi mình」 nên rất yên tâm. Lúc đi thám hiểm di tích ở nước ngoài cũng nghĩ 「Nếu Natsuru có bạn gái thì mình sẽ chạy khỏa thân dọc Nam Mỹ cho xem」, chẳng hề thấy lo lắng chút nào. Niềm tin đó là chính xác, khi về nước Natsuru vẫn mở miệng là ca bài ca 「Sakura-san, Sakura-san」 như chuyện trong mơ.
Tuy nhiên đến đây, tình địch lại tăng lên thế này. Sakura-san là mỹ nhân ai cũng ghen tị, nên Mikoto đã nhắm mục tiêu vào cô ấy. Tất nhiên tình địch này đi trước một bước.
Thêm vào đó là Mishima Akane đeo kính nhìn rất mọt sách. Natsuru mà có duyên với phụ nữ thì chắc trời sập mất.
Thế nhưng ngày ngày trôi qua cô vẫn toan tính xem làm cách nào để vượt lên.
Nhưng nếu đối tượng Natsuru thích là Akane, thì câu chuyện lại khác. Trường hợp của Shizuku thì hắn khẳng định là 「hoàn toàn không phải gu」 nên cô vẫn còn dư dả.
Thế này thì làm sao. Dù gì đi nữa thì việc là gu của hắn cũng là cú sốc quá lớn. Chẳng lẽ mình lại bị đẩy ra rìa một lần nữa sao.
「Hay là, thủ tiêu Akane-chan ngay tại đây……………」
Cô lỡ miệng nói ra.
「A…… không có gì」
Akane nghiêng đầu liên tục. Có vẻ chỉ có từ 「thủ tiêu」 là truyền đến tai. Chỉ nghe được cái phần nguy hiểm thôi.
「A, này」
「Vâng?」
「Bọn mình cũng chia nhau ra tìm đi? Cả hai đều có điện thoại mà」
Mikoto vận động đầu óc. Cô nói to hơn một chút để không thua tiếng pháo hoa.
「Được thì được nhưng mà…… hai người tìm thì」
「Tớ đổi ý rồi」
「Cả hai cùng tự do tìm kiếm. Thế thì có ích cho đời hơn」
Akane vẫn đang ngơ ngác. Mikoto nhấn mạnh giọng điệu hơn nữa.
Và không đợi trả lời, cô bước đi phăm phăm. Tâm trạng trở nên cẩu thả.
Akane bị bỏ lại một mình, đứng chết trân một lúc.
Bị xoay vòng bởi sự tùy tiện của Mikoto, rồi bị bỏ rơi cũng bởi sự tùy tiện của Mikoto. Chuyện đó thì cũng thôi đi, nhưng dù nghĩ thế nào thì lý do cũng là Natsuru.
Thái độ thay đổi rõ rệt. Vốn là kiểu người dễ mến, nên cô không thấy khó chịu. Ngược lại còn nghĩ 「Ghen tuông như thế, Kondō-san cũng dễ thương ghê」.
Tuy nhiên, chuyện của Natsuru thì không thể tụt lại phía sau được.
(Phải làm sao đó thôi……)
Nhưng làm sao là làm thế nào. Tự mình nói thì hơi kỳ, nhưng tính tích cực của cô nhỏ xíu.
Suy nghĩ một hồi, cô đi đến một kết luận.
(Mình đi tìm là được chứ gì)
Tìm thấy Natsuru trước. Từ đó không phải làm gì cả, chỉ cần vượt mặt hai người kia là được.
Tuy yếu thế nhưng với Akane hiện tại thì thế là khá lắm rồi. Nếu tìm thấy trước, thì sẽ kiềm chế được họ.
Sau khi quyết định phương châm, phải bắt đầu nhanh thôi. Cô vừa nhìn quanh vừa chạy bước nhỏ.
Đám đông rẽ lối. Tiếng pháo hoa ầm ầm trên đầu. Hầu hết mọi người đang đứng lại hoặc ngồi xuống, nên tìm kiếm cũng tương đối dễ. Tuy nhiên nếu không ở gần thì cũng bó tay.
(Natsuru-san, Natsuru-san……………)
Đã thành trò tìm kho báu rồi. Người phát hiện đầu tiên sẽ thắng. Không biết có phải thắng thua hay không nhưng (Ở đâu nhỉ……………… A).
Cô vô thức lấy tay che miệng. Một nhóm nam sinh nhìn thấy từ xa. Trong đó có một dáng người nổi bật mà cô nhớ rõ. Là Higashida của khối nam. Vậy thì, kia là các thành viên Hội nghiên cứu mỹ thiếu nữ.
Suy nghĩ muốn tránh mặt ngay lập tức hoạt động. Cũng chả phải làm việc xấu gì, nhưng khó mà đối mặt. Vốn dĩ cô không giỏi đối phó với đàn ông, người mà cô có thể nói chuyện mà không có hành động khả nghi chỉ có bố và Natsuru mà thôi.
Đang lúng túng thì Higashida vô tình quay đầu lại.
Ánh mắt chạm nhau cái rụp.
Cô cầu mong hắn không nhận ra, hay chí ít là không nhớ tên, nhưng với Higashida thì hy vọng mong manh lắm. Hắn là gã nhớ rất rõ mặt và tên con gái.
Hắn đang cười tươi roi rói tiến lại gần (Cũng chả phải chuyện xấu), nếu bị mời mọc kiểu 「Hiện tại có một mình à」「Cùng xem pháo hoa đi」 thì không có cách nào đối phó. Cô gần như hoàn toàn yếu đuối trước sự áp đặt.
Higashida đang định vẫy tay. Gay go rồi.
Akane lập tức nhảy vào phía sau cái máy bán hàng tự động gần đó.
Dồn sức vào cánh tay phải. Cơ thể phát sáng. Bình thường thì sẽ ngại ánh mắt người khác, nhưng may thay sự chú ý của mọi người đang hướng về pháo hoa.
「Phù………………」
Dáng vẻ của cô đã trở thành Kämpfer.
Quần áo vẫn như cũ. Chiều cao thì chưa nói, nhưng kích thước các bộ phận có chút khác biệt. Nhờ đó cô cũng cảm thấy hơi khó cử động.
「Ơ, ơ kìa?」
Tự nhiên thấy bực mình. Đã biến thân để giấu mặt, nhưng nghĩ lại thì Higashida đã gặp cô sau khi biến thân rồi còn gì.
Vốn dĩ tại sao mình phải khổ sở thế này để tìm Natsuru chứ. Chẳng phải tại cái tên ngốc tự nhiên biến mất kia sao.
「Cái tên chập mạch đó. Dám giỡn mặt với bà à」
Higashida đang ở gần. Có vẻ hắn đã cất công đến tận đây. Vẫn giữ vẻ mặt tươi cười giơ tay lên.
Akane bước đi huỳnh huỵch, xuất hiện từ bóng của máy bán hàng tự động.
Tất nhiên là Higashida thực sự ngạc nhiên khi nhìn thấy Akane.
「Ồ. Gì đây」
Akane dùng từ ngữ thô lỗ. Đương nhiên với cô hiện tại thì đây là bình thường.
Đương nhiên rồi, Higashida trông thực sự khó hiểu.
「Lâu không gặp…… Ờ thì」
Hắn có từng gặp Akane sau biến thân, nhưng tên thì không biết.
「Trước đây từng gặp rồi nhỉ. Tên là………………」
「Ờ thì cái đầu mày ấy. Sao, nói rõ xem nào」
「Tên tuổi thì sao cũng được chứ gì」
Cái này một nửa là thật. Xưng tên 「Akane」 ở đây quả nhiên không tốt. Một nửa lý do còn lại là vì xưng tên phiền phức.
Từ phía sau Higashida, ánh mắt của mấy tên con trai khác đang bay tới. Tuy nhiên không cố định, mà lơ lửng ngập ngừng đâu đó. Tự nhiên xuất hiện một ả đàn bà hổ báo nên bọn họ ngạc nhiên.
Higashida định giải thích.
「À ừm, người này là người quen của Senō Natsuru và……」
Hắn tắc tịt. Quả nhiên là khó giới thiệu, nhưng Akane hiện tại không thèm để ý đến chuyện đó.
「Gọi tao thế nào cũng được」
Higashida suy nghĩ một chút.
「Chị đại………………」
「Vậy thì, chị Hai」
「Hả? Tao là tình nhân của Yakuza chắc? Dùng cái đầu chút đi」
「Cũng giống nhau cả thôi!」
「Cảm giác cứ như chó ấy……」
「Mày, định nói giống hệt Natsuru hả!」
Akane đá bay vào đùi Higashida bằng chân phải. Hắn vừa kêu 「Á」, vừa để lộ biểu cảm ngây ngất đâu đó.
「………………Mày, sướng khi bị thế này à」
「V, vâng………………」
Nhìn kỹ thì, các thành viên Hội nghiên cứu mỹ thiếu nữ cũng đang hưng phấn. Có kẻ còn nhìn Higashida bị đá với vẻ ghen tị.
Akane trề môi, lấy tay vò rối mái tóc.
「Thiệt tình, sao mà người quen của Natsuru toàn mấy thể loại này thế」
「Natsuru cũng là một tên khổ dâm hạng nặng sao」
「Tự nhiên dùng kính ngữ à」
「Chỉ là cảm giác thế」
「Natsuru có khổ dâm hay không thì tao đéo biết, nhưng hắn là trùm biến thái. Cứ tơn tơn đi theo mấy con đàn bà bạo dâm」
「À, quả nhiên là thế」
Higashida trả lời vậy. Chắc là vì tính khổ dâm được thỏa mãn hay gì đó đại loại thế.
「Tụi mày, đàn ông con trai tụ tập cái đầu lại đây làm gì」
「Đâu, bọn này đến xem pháo hoa mà」
「Pháo hoa cái con khỉ? Với cái nết của tụi mày, chắc đang định quay trộm đứa con gái nào đang mải ngắm pháo hoa chứ gì」
Từ trong đám Hội viên nghiên cứu mỹ thiếu nữ vang lên tiếng xì xào 「Sao lại biết hay thế」.
「Ở đâu chả được」
「Akane-chan đang ở đâu nhỉ……………?」
Người trước mặt chính là cô ấy đây, nhưng nói ra cũng chả được tích sự gì.
Higashida ậm ừ, rồi không truy cứu thêm nữa. Thay vào đó hắn hỏi chuyện khác.
「Nhắc mới nhớ Chị đại, Natsuru không có ở đây à」
「Dễ gọi mà」
「Rốt cuộc vẫn là Chị đại à」
Tâm trạng như Yakuza vào thế thủ.
「Cái thằng Natsuru ngu ngốc đó tự tiện biến mất rồi. Tao đang định đi tìm hắn đây……………」
Cô chợt nảy ra ý định.
「Này tụi bay. Giúp một tay coi」
「Hả」
「Natsuru chắc chắn đang ở đâu đó quanh đây. Tìm đi」
「Đang xem pháo hoa à」
「Chắc là thế. Một mình tao mệt lắm」
「Hiểu rồi ạ」
Higashida gật đầu cái rụp. Tiếp đó,
「Ờ, đổi lại thì」
「Gì」
「Có thể cho bọn này phần thưởng không ạ」
Akane làm vẻ mặt thực sự nghi ngờ. Ngược lại Higashida trông rất vui vẻ.
「Hả?」
「Nếu tìm thấy Natsuru thì thưởng…… cụ thể là đá cho mấy phát được không ạ……」
「M, mày……………」
Quả nhiên Akane cũng phải chùn bước. Higashida đúng là khổ dâm thượng hạng. Hơn nữa mấy tên đàn ông khác cũng nhao nhao lên.
「E, em thì xin hãy đấm em!」
「Em muốn bị đánh」
「Hãy chửi em là đồ cặn bã đi」
Tất cả đều mắt sáng rực. Vì quá hưng phấn nên chúng dồn ép Akane.
Higashida dang hai tay ra ngăn lại.
「Đợi đã đợi đã tụi bay, sự trừng phạt của Chị đại tao phải hưởng trước!」
「Chơi bẩn thế Higashida. Người như Chị đại thì phải chia sẻ cho tất cả chứ」
「Tao muốn bị trói khỏa thân rồi bỏ mặc cả đêm」
「Đúng đấy. Tao cũng muốn được đá」
Độ khổ dâm cứ thế leo thang vùn vụt. Những gã đàn ông với biểu cảm khoái lạc kia, chắc trong đầu đã tràn ngập tưởng tượng rồi. Hơn nữa tiếng pháo hoa lại như tiếp thêm động lực cho trạng thái lên đồng dị hợm này.
「Trả trước thì……………」
Akane tuy ngỡ ngàng nhưng cũng lấy lại tinh thần.
「A, biết rồi! Tao sẽ làm bất cứ cái gì nên mau đi tìm đi!」
「Rõ ạ!」
Higashida và đám Hội viên nghiên cứu mỹ thiếu nữ đồng thanh trả lời rồi tản ra bốn phía.
「Muốn bị đá thì đi tìm Natsuru về đây!」
「Không có chuyện đó đâu!」
「Thiệt tình……………」
Akane thở hắt ra, vung tay một cái. Khẩu súng lục hiện ra. Năng lực của súng (Gewehr).
「Thằng Natsuru cứt đái. Nếu mà dám tà lưa với Sakura, bà cho nếm mùi cái này」
Và cô gầm gừ trong cổ họng.
「Ờ thì………………」
Câu thoại của Sakura-san đang quay vòng vòng trong đầu tôi.
Làm sao bây giờ. Dù gì đi nữa thì "thích" là một cú sốc quá lớn. Chẳng phải mình lại bị đẩy ra rìa một lần nữa sao.
「Được chứ?」
「Dạ?」
「Mình muốn hỏi cậu nghĩ gì về Shizuku-chan」
Tôi liếm môi. Nếu nói xấu cái mụ hội trưởng máu lạnh đó thì bao nhiêu cũng có, nhưng Sakura-san là bạn thân của kẻ vô lại đó. Nghe nói xấu bạn mình thì chắc không vui vẻ gì đâu. Nếu đây là người thứ ba thì tôi sẽ dốc toàn lực hạ thấp uy tín của ả, nhưng Shizuku đúng là người phụ nữ may mắn thật.
「Nói sao nhỉ…… kiểu như một đàn chị năm ba tài năng, đúng chất Hội trưởng hội học sinh」
Sakura-san im lặng lắng nghe. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy cần phải nói nhiều hơn nữa.
「Thông minh, xinh đẹp…………… được cả học sinh lẫn giáo viên đánh giá cao. Con người hoàn hảo」
「………………Chỉ thế thôi sao?」
「…………………Hả?」
Sakura-san ghé mặt sát vào tôi hơn nữa.
「T, tại vì cũng đâu có……」
「Chỉ thế thôi ạ?」
「Thì, đó nghĩa là sao ạ………………」
Sakura-san cười mỉm đầy yêu mị. Trong bóng tối và ánh pháo hoa, biểu cảm quyến rũ hiện lên.
「Mình đã nghe thấy trong phòng khách sạn rồi nhé. Rằng Shizuku-chan và Natsuru-san có đang hẹn hò hay không」
「Như lời mình nói đấy」
「D, dạ………………」
「Vâng………………」
Tôi vẫn còn run rẩy.
Thực tế thì, đối diện với Sakura-san lúc này, tôi chỉ còn biết run sợ mà thôi.
Sakura-san liếm môi. Á, như rắn ấy.
「Shizuku-chan nói là từ giờ sẽ hẹn hò nhưng mà……」
「Mình muốn biết trái tim của Natsuru-san」
「Tr-Trái tim của tớ á?」
「Đúng. Natsuru-san nghĩ gì về Shizuku-chan」
Lặp lại lần nữa, tôi không thích Shizuku. Vì mụ ta là kẻ cưỡng hôn, đáng sợ lại còn lớn tuổi hơn. Xinh thì xinh thật nhưng không phải gu của tôi. Hơn nữa thừa nhận ở đây thì chẳng phải phản bội lại tình yêu của tôi dành cho Sakura-san sao. Tôi là đảng viên lão thành của Sakura Jugend đấy nhé. Tổ chức tôi mới lập ra thôi.
Thế nên tôi lắc đầu tại đây.
「Chả có gì cả」
「Vậy sao………………?」
「Chuyện về cô ta thì, kinh khủng lắm」
「………………Thật không?」
「Tất nhiên…………… kiểu như không có hứng thú. Tớ ghét cô ta」
「Chán thật」
「Hừm」
……Hả?
Sakura-san mỉm cười. Nhưng lời nói tiếp theo lại thật bất ngờ.
「Chán thật đấy」
Tôi lỡ nhìn lại Sakura-san. A lô, cậu đang nói gì vậy. Cô ấy vẫn không tắt nụ cười và cũng không thay đổi khoảng cách gương mặt với tôi.
「Mình muốn cậu thích Shizuku-chan hơn nữa cơ」
「S, sao…… lại thế……」
Cái đó tớ không chịu đâu. Nếu tỏ ra có thiện cảm với ả, ả sẽ nhân cơ hội đó mà ăn tươi nuốt sống tớ mất.
「Tại vì, Shizuku-chan thích Natsuru-san mà lị………………」
「Chuyện đó, ngốc nghếch quá……」
「Thật đấy ạ………………」
Xin lỗi. Dù là lời của Sakura-san thì tớ cũng không thể tin được.
Shizuku thích tôi là chuyện không thể nào…… Đó là ý kiến của tôi suốt thời gian qua. Cô ta hợp với việc hẹn hò với công tử trùm dầu mỏ hay đại gia IT hơn. Rồi vận hành tiền của gã đó, lập công ty hay gì đó.
Việc cướp đi nụ hôn của tôi là cưỡng bức, thái độ mập mờ thỉnh thoảng cô ta thể hiện cũng chỉ là để sau đó chế nhạo tôi. Hoặc là trò chơi trừng phạt.
Akane, Mikoto và cả mấy cô nàng Kämpfer Trắng cũng nói thế, nhưng tôi tuyệt đối không tin.
Phụ nữ là sinh vật tàn nhẫn, cứ dụ dỗ đàn ông rồi khoe khoang như huân chương ấy. Thích nhìn đàn ông bị lừa. Các bạn đang đọc cái này cũng đừng để bị lừa nhé. Vậy thì tôi cũng nên từ chối lời mời từ Shizuku là xong, nhưng ở đó có cái gọi là giao tiếp xã hội. Lỡ mồm nói gì không phải rồi bị bắt nạt ở trường thì chán lắm. Bị bỏ đinh ghim vào giày chẳng hạn.
Tôi phủ nhận thêm lần nữa.
「Không đời nào……」
「Không đâu. Chắc Natsuru-san cũng lờ mờ nhận ra rồi chứ. Tình cảm của mọi người ấy」
Sakura-san khẳng định. Dù là nói như máy móc.
「Chắc là cậu không nhận ra, hoặc là không muốn biết. Rằng Akane-chan, Shizuku-chan đều thích Natsuru-san. Cả Mishima-san và Kondō-san nữa………………」
「Không thể nào」
Gớm nữa gớm nữa.
Người tôi thích chỉ có cậu thôi.
「Không. Natsuru-san cũng lờ mờ nhận ra rồi chứ. Tình cảm của mọi người ấy」
Sakura-san cười nhếch mép.
「Mà, chuyện đó cũng được thôi」
「Chuyện đó là sao………………」
「Nè Natsuru-san」
Giọng Sakura-san nhỏ dần. Xung quanh mọi người đều đang tập trung vào pháo hoa, pháo bắn đùng đùng, lại còn có loa thông báo nên không sợ bị nghe thấy, vậy mà cô ấy vẫn hạ giọng. Dù vậy tôi vẫn nghe rõ mồn một.
「Hay là cậu cứ thử thích Shizuku-chan đi?」
Giọng nói ngu ngốc phát ra.
「C-C-C-Cái gì」
「Thế nên, mình muốn cậu thích Shizuku-chan」
「Tại sao chứ. Thích Sangō」
Thế thì khác gì đứng trần truồng trước mặt sư tử rồi bảo 「Xin mời ăn thịt」.
Kẻ nào muốn bị ăn bao nhiêu tùy thích thì chỉ cần là hội viên của 「Hội xin được Sangō-sama giẫm đạp」 là đủ rồi.
Hơn nữa tôi không muốn để mắt đến người phụ nữ nào ngoài Sakura-san. Bởi vì liếc mắt sang người khác thì thật không chân thành. Trông thế này thôi chứ tôi sở hữu quan điểm tình yêu thuần khiết lắm đấy.
「Hãy thích cô ấy đi」
「Cái đó hơi……」
「Hãy thích cô ấy đi」
「Thế nên là……………… tại sao」
Không nghe tôi nói à.
「Làm thế thì có thể đánh bại được Shizuku-chan」
「………………Hả?」
「Không hiểu sao?」
「Hoàn toàn không」
Bảo hiểu trong tình huống này là quá sức. Sakura-san thì nói năng mập mờ, pháo hoa thì ồn ào. À mà đến xem pháo hoa thì bảo ồn ào cũng có vấn đề thật.
「Vậy thì, mình sẽ chỉ cho」
Sakura-san từ từ đưa miệng lại gần tai tôi. Oa, nhột quá.
「Là thế này nhé……………… Đối với chúng mình, Shizuku-chan là vật cản」
Sakura-san vẫn cứ ghé sát miệng vào tai tôi nãy giờ. Hơi thở phả vào làm tôi tan chảy mất. Tay cô ấy đặt sau lưng tôi, cảm nhận được cả hơi ấm cơ thể. A a, đây là thiên đường sao.
Những câu thoại như thuốc ngủ cứ tiếp tục rót vào.
「Đúng vậy. Shizuku-chan thông minh và cũng giỏi võ」
Nên ý nghĩa ẩn sau những câu thoại, tôi cũng chỉ hiểu được một chút ít.
Dù sao tôi cũng cố gắng vận động não bộ. Mà cũng chả cần vận động quá làm gì. Tan chảy bởi lời nói của Sakura-san cũng là ước nguyện của tôi mà.
「Ờ thì……………… Chúng mình?」
「Đúng vậy. Shizuku-chan thông minh và cũng giỏi võ」
「Không…… sao cũng……」
「Ara……………… cậu để tâm à?」
「Fufu. Không phải một mình mình đâu. Là chúng mình đấy. Thế mà chúng mình lại đang bó tay với Shizuku-chan」
「Vì thế nên mới có chút rắc rối xảy ra. Bọn mình đã cất công dàn xếp cuộc chiến Đỏ và Xanh」
「Hả………………」
Cái đó thì hiểu được. Cô ta thuộc kiểu người có trí tuệ kết nối trực tiếp với thần kinh vận động. Hơn nữa còn phát huy năng lực vượt xa vị trí Hội trưởng hội học sinh. Không phải người đâu nhỉ.
「Cứ đà này thì Shizuku-chan sẽ làm hỏng hết những việc bọn mình đang làm. Mình đã nghĩ thế」
Giọng Sakura-san cứ như đang hát, đi vào trong đầu và làm tan chảy các dây thần kinh.
「Không lẽ…………… Kämpfer Trắng……………」
Có vẻ quan trọng hóa vấn đề. Vậy thì trúng phóc rồi còn gì.
「Bọn mình không thể chiến đấu ở thế giới này. Vì thế cần phải lập người đại diện. Những Kämpfer cho mục đích đó, và người chỉ thị là lũ thú nội tạng」
「Cho đến giờ vẫn suôn sẻ. Phân phát thú nội tạng, biến thành Kämpfer, cho chiến đấu. Bình thường thì ai cũng nghĩ sẽ cứ thế mà trôi chảy tiếp nhỉ」
Đầu tôi vẫn cứ lơ mơ. Chẳng hiểu cô ấy đang nói cái gì nữa. Phunya.
Số 3 cũng được chứ sao? Phunya. À, một cộng một bằng hai. Hai?
「Thế nên mình cũng nhờ Shizuku-chan trở thành Kämpfer, nhưng cô nàng đó lại bắt đầu đọc vị. Cô ấy từ chối việc cứ thế trôi theo dòng chảy」
「Thực ra người như Shizuku-chan rất đáng làm Kämpfer, nhưng đầu óc nhanh nhạy quá lại thành ra phiền phức nhỉ. Cô ấy đã trở nên chống đối bọn mình. Vậy thì, cậu có nghĩ là phải làm gì đó không?」
「Không……………… cái đó thì………………」
Cái gì với cái gì đây.
Một phần não bộ của tôi (hiện đang trong quá trình hóa thành đậu phụ khô) cố gắng hiểu lời thoại một cách chật vật. Ờ thì, Sakura-san đang đối địch với Hội trưởng à?
「Đừng hiểu lầm nhé…………… mình rất thích Shizuku-chan」
Bị nhìn thấu não bộ rồi. Sợ quá.
「Shizuku-chan đang định chống đối bọn mình. Thế thì rắc rối lắm, nên mình muốn Natsuru-san hợp tác」
「Hả……………… hợp tác………………」
「Đúng. Hãy thích Shizuku-chan đi」
「Đã bảo là……………… tại……………… sao………………」
「Shizuku-chan mê mệt Natsuru-san. Hiện tại vì Natsuru-san như thế này nên cô ấy mới tỏ ra mạnh mẽ, nhưng nếu Natsuru-san bắt đầu thích thì cô ấy chắc chắn sẽ sụp đổ」
Một lời khẳng định kỳ lạ. Dịu dàng, thì thầm như cù vào tai. Nhưng giọng điệu lại mạnh mẽ.
Và tôi thì chẳng biết làm thế nào.
「Thế nên hãy thích đi. Hãy chiếm lấy Shizuku-chan」
「Chiếm, chiếm lấy là………………」
「Là cưỡng ép làm chuyện ấy đấy」
「C…… cái gì」
「Không………………」
「Ufufu」
「Ara……………… cậu định để con gái phải nói ra sao」
Cười đầy bất khuất. Dâm đãng quá đi.
Không, nhưng mà, cái đó, chẳng phải là chuyện đó sao. Làm thế được hả. Là tội phạm bình thường đấy. Vụ án hình sự đấy.
「Natsuru-san cũng bị Shizuku-chan cưỡng hôn rồi đúng không. Cứ coi như phần mở rộng của cái đó là được」
Một lý luận bất khả thi. Giống như kiểu dẫm chết con kiến thì tiếp theo được phép đâm người vậy.
「Dù gì thì cũng………………」
「Vô lý………………」
「Cứ coi như là trả thù đi」
「Ngốc nghếch quá……」
「Shizuku-chan sẽ không kiện đâu. Có khi lại còn lún sâu vào ấy chứ」
Bình thường thì không lún sâu đâu. Lòng tự trọng của cô ta cao lắm, tuyệt đối không quên đâu. Có ngày luật sư sẽ đến tận nhà yêu cầu bồi thường dân sự hoặc cảnh sát đến còng tay. Không trốn sang Alaska thì hết đường cứu.
「Tuyệt đối không thể………………」
「Cô ấy thuộc tuýp người dù thế nào cũng mềm lòng với người đàn ông mình thích. Nên là bình thường thôi」
Hoàn toàn không nghĩ thế chút nào.
「Cái đó……………… úi!!」
「Không được sao?」
Tôi hét lên. Sakura-san vừa cắn tai tôi.
「Natsuru-san dễ thương quá. Giọng cứ như con gái ấy」
Bị làm bất ngờ thế thì ai chả vậy.
Tiếng cười khúc khích vang lên.
「Vậy thì, nếu cậu chiếm lấy Shizuku-chan, mình sẽ cho cậu phần thưởng」
「Phần……………… thưởng………………?」
「Vâng」
Đột nhiên mặt tôi bị tóm lấy.
Sakura-san dùng hai tay kẹp lấy mặt tôi. Rồi hướng về phía mình. Lực không mạnh lắm nhưng không thể cưỡng lại.
「Nhìn mình này」
「Hả………………」
Nhìn lại thì thấy giống Sakura-san mọi khi nhưng lại khác. Trong bầu không khí toát ra có lẫn thứ gì đó đen tối. Không phải của học sinh cấp ba. Chẳng lẽ bị hoán đổi bên trong rồi sao.
「Nhìn chằm chằm vào mắt mình đi」
Không cần Sakura-san bảo thì tôi cũng không thể rời mắt.
Mắt cô ấy đen, nhưng cái màu đen đó sâu không thấy đáy. Mơ hồ, bóng tối trải dài đến vô tận.
Đôi mắt con người lại có thể sâu đến thế sao.
Và tôi cảm thấy ý thức như đang bị hút vào.
Cảm giác bị dẫn dụ vào sâu bên trong. Dù không được đi về phía đó, nhưng không thể buông bàn tay đang kéo mình đi. Và tự nhiên, cảm thấy điều đó là đương nhiên.
「Điều mình nói, cậu hiểu mà đúng không……」
「Cậu sẽ nghe lời mình chứ」
「………………Vâng」
Nếu là lời Sakura-san thì lúc nào tôi cũng nghe. Nhưng cảm giác có gì đó sai sai.
Đầu óc trở nên mụ mị. Cảm giác như dù thế nào cũng phải tuân theo. Hoặc là không phải thế.
「Hãy tuân theo mình」
Tất nhiên rồi.
「Cậu ghét mình sao?」
Không đời nào.
「Vậy thì nghe lời mình nhé. Hãy thích và làm Shizuku-chan say đắm, mình sẽ cho cậu phần thưởng」
「Phần thưởng……………… gì………………」
「Thế này」
Môi Sakura-san tiến lại gần môi tôi.
Cứ thế này thì môi Sakura-san và môi tôi sẽ chạm nhau. Tức là nụ hôn. Điều mà tôi thấy cả trong mơ hay thường xuyên hoang tưởng sắp thành hiện thực. Chắc chắn là vui rồi.
Trong đầu tôi kèn fanfarre 「Tuyệt vời!」 và còi báo động 「Nguy hiểm!」 vang lên cùng lúc.
Nhưng diễn biến sao mà kỳ cục thế này. Như đã nói trước đó, trong hoang tưởng của tôi, dù là mùa hè nhưng 「Hơi lạnh nhỉ」「Ở bên Natsuru-san thì không sao」 rồi những tình huống như thế diễn ra, bầu không khí tốt đẹp rồi mới về đích.
Thế này thì khác gì cho chó ăn đâu. Một kiểu đe dọa. Hơn nữa là yêu cầu vô lý kiểu như hãy thích Shizuku đi. Nghĩ theo cách nào đó thì còn tệ hơn chó.
Ký ức tồi tệ với Shizuku sẽ được ghi đè bằng cái này. Bravo.
Tuy nhiên, nụ hôn với Sakura-san là sự cám dỗ ngọt ngào. Ngọt ngào và đẹp đẽ như thiên nga làm bằng đường vậy.
Nhanh lên nhanh lên.
Nụ hôn đầu đời quả nhiên là Sakura-san.
Môi cô ấy từ từ tiến lại gần. Tôi đang chờ đợi. Hay đúng hơn là vốn dĩ không cử động được. Nhưng thôi không cần cử động nữa. Chủ nghĩa không kháng cự.
Bùm bùm bùm. Pháo hoa cũng sắp đến cao trào. Như để hoàn tất màn cuối, pháo hoa bắn lên liên tiếp. Khán giả vỗ tay. Chuyện đó sao cũng được. Bên này mới là siêu quan trọng.
「Phần thưởng thế này………………」
Môi cô ấy chuyển động chậm rãi khi càng đến gần. Có phải tàu vũ trụ tiếp cận tốc độ ánh sáng đâu.
Đã đến gần sát nút rồi. Nếu vươn lưỡi ra chắc là chạm tới. Cái suy nghĩ đen tối đó vừa lướt qua đầu tôi.
Thì bất ngờ trước mắt tối sầm lại.
Mikoto đang bước đi phăm phăm.
Tuy không bằng Akane sau biến thân, nhưng ánh mắt dữ dằn và khí thế cũng không bình thường. Chưa đến mức cắn xé, nhưng cào cấu thì dư sức làm.
「Natsuruuu, đâu rồiii!」
Để không gây quá nhiều phiền phức, cô hét lên nhưng vẫn đủ uy lực. Cặp đôi gần đó giật mình run rẩy.
(Natsuru rủ Sakura-san, rồi hai người âu yếm riêng tư…………… Không, cái tên nhát gan đó làm gì dám tích cực thế)
Trong đầu Mikoto đã giả định tình huống tồi tệ nhất, tức là trường hợp Natsuru và Kaede ở cùng nhau.
Vậy trường hợp ngược lại thì sao.
(Sakura-san rủ Natsuru, rồi ngồi sát bên nhau……………. Hơn nữa hai người mặc kệ pháo hoa mà mải mê nói chuyện hoặc không nói chuyện……)
(Rồi Sakura-san nói 「Natsuru-san, hãy nhìn mình này」, rồi cưỡng ép k, k, hôn………………!)
Hoàn toàn là tưởng tượng, nhưng đáng sợ thay nó lại không sai lệch mấy. Và cô khẳng định đó là sự thật mà chẳng cần căn cứ.
(Bỏ mặc bạn thuở nhỏ mà làm thế à…… Không tha thứ!)
Cơn giận sục sôi. Natsuru mà biết thì chắc oan ức lắm nhưng cơn giận của cô không nguôi ngoai được.
Cô chắp tay lại, bẻ khớp kêu răng rắc.
(Giờ thì thay trời hành đạo……………)
「Kondō-san」
Có tiếng gọi. Quay lại thì thấy Shizuku.
「Gì thế……………… A, Hội trưởng」
「Vẫn chưa thấy à. Hội trưởng thì sao?」
「Chưa thấy. Senō-kun đã tìm thấy chưa?」
「Không có」
「Vậy à」
Thoáng chốc nghi ngờ cô ta giấu giếm, nhưng có vẻ đúng là chưa tìm thấy thật. Quả thực trong đám đông thế này, tìm ra trong thời gian ngắn rất khó khăn.
「……………Hắn ta đang làm cái gì ở đâu chứ」
「……Bình thản nhỉ」
「Hội trưởng không lo lắng à?」
Mikoto lườm Shizuku.
「Việc gì?」
「Chuyện Natsuru và Sakura-san ấy. Kìa, nói sao nhỉ…………… nam nữ ở trong bóng tối mà không phải một cặp. Biết đâu có chuyện gì thì sao………………」
Cô thổ lộ tâm tình bấy lâu. Nhưng Shizuku lại hoàn toàn bình tĩnh.
「Kaede và Senō-kun á? Kaede hoàn toàn không có ý đó đâu…… À, nếu là Senō-kun nữ thì tôi không biết, nhưng cậu ấy sẽ không biến thân đâu」
「Có chuyện gì xảy ra được chứ?」
「Thì là thế nhưng, biết đâu Natsuru làm gì đó thì sao」
「Nếu Senō-kun mà tích cực với con gái, thì tôi đã không phải vất vả tấn công thế này」
Bị nói toạc móng heo, Mikoto chùn bước.
「Hội trưởng……………… hỏi cho chắc nhé, vất vả là cái gì?」
「Ara. Kondō-san cũng đã thấy tôi làm gì trong phòng rồi mà」
Mikoto cứng họng. Trong não cô hiện lên rõ mồn một cảnh Shizuku và Natsuru hôn sâu.
Mikoto không hiểu sao tai lại nóng lên.
「H, Hội trưởng!」
「Gì?」
「Q, Quên mất rồi nhưng, cô cũng là tình địch của tôi đấy nhé?」
「Tình địch?」
「Th, Thế nên, chuyện đó…………… Natsuru ấy………………」
Shizuku cười khúc khích.
「Cô thừa nhận là tình địch sao. Vui thật」
「Đ, Đương nhiên rồi」
Nói vậy thôi nhưng Mikoto cũng hiểu rõ hiện tại Shizuku đang dẫn trước. Ngoài buổi hẹn hò còn có nụ hôn đó nữa. Bên này đến nắm tay còn chưa chắc chắn nữa là.
「Tạm thời tôi cũng có lợi thế là bạn thuở nhỏ đấy」
「Đúng vậy. Tôi cũng phải cố gắng thôi」
Cố gắng hơn nữa thì tôi rắc rối to, Mikoto thầm thì trong lòng.
Tự nhiên hai người lại cùng nhau đi tìm Natsuru. Không hiệu quả lắm nhưng đành chịu. Còn hơn là bị phỗng tay trên.
Pháo hoa đang bắn lên liên tục. Trong công viên đang rất náo nhiệt. Đi tìm người cảm giác thật kỳ lạ.
「………………Nè Hội trưởng」
「Gì thế?」
「Sao cô lại mê mệt Natsuru thế?」
「Đừng trả lời câu hỏi bằng câu hỏi chứ」
「Kondō-san không cố chấp à?」
「Tôi nghĩ câu hỏi vừa rồi đã là câu trả lời rồi đấy」
Thực ra cũng chả cần hỏi. Nhìn những gì Shizuku làm với Natsuru là có duy nhất một câu trả lời rồi. Dù vậy vẫn không thể không xác nhận, kiểu như kiểm tra khóa cửa mấy lần trước khi ra ngoài vậy.
「Xinh đẹp, dáng chuẩn, thông minh, không phải là phạm quy sao?」
「Không khẳng định là không thắng được, đúng là phong cách Kondō-san nhỉ」
「Nếu có người như Hội trưởng thì, bọn tôi làm gì có cửa thắng」
「Tôi chưa từng tự hào về ngoại hình của mình」
Điều đó quả thực đúng. Mikoto mới đi học lại nên không rõ lắm, nhưng hỏi ai cũng bảo 「Hội trưởng không bao giờ kiêu ngạo về nhan sắc của mình」. Chuyện Tam đại mỹ nữ Seitetsu gì đó là do xung quanh đồn thổi lên thôi.
「Thật á?」
「Trước đây cô cũng hỏi rồi nhưng sai lầm nhé. Senō-kun hoàn toàn không đổ tôi đâu」
「Nếu là mỹ nhân như Hội trưởng thì Natsuru đổ ngay. Hắn là thằng hám danh lợi mà」
「Đúng vậy. Nếu cậu ấy tự động lại gần thì tôi đã không ở đây rồi」
Mikoto nghẹn lời.
「Nói dối」
「Nếu hắn lại gần thì Hội trưởng còn ép Natsuru hơn nữa ấy chứ?」
「Thật không?」
Shizuku cười fufu.
「Chắc thế」
「Nói dối mà」
「Nhưng đây là lần đầu tiên có chàng trai khiến tôi phải làm đến mức này. Cái này là thật」
Chắc là thế rồi, Mikoto cũng cảm thấy vậy. Hội trưởng vốn được cho là không hứng thú với đàn ông, lại tấn công dồn dập thế này. Cách gây áp lực một cách bình tĩnh lại càng có sức nặng khủng khiếp.
「Sao cô làm được đến mức đó hay vậy」
「Đơn giản thôi. Chỉ cần chút quyết đoán là được」
「Bình thường làm gì có」
「Vậy thì có nghĩa là tôi sẽ tiếp tục có lợi thế nhỉ」
Bị nói trúng tim đen. Thế thì gay go.
「Nhưng chỗ bạn thuở nhỏ của Kondō-san cũng khá tốt đấy」
「Tôi chỉ có mỗi vũ khí đó thôi」
「Vừa xinh đẹp vừa là bạn thuở nhỏ, cũng khá lắm chứ. Lợi điểm mà tôi không có」
「Nhưng hắn có quan tâm đâu」
「Không đâu」
「Hả?」
「Lúc Senō-kun ở bên Kondō-san, thái độ của cậu ấy rất thoải mái đấy. Lúc ở với tôi thì không được như vậy」
「Hội trưởng, cô bị sợ đấy」
Cái này không chỉ riêng Natsuru. Học sinh trường Seitetsu ít nhiều đều có nỗi sợ với Shizuku. Mikoto vì có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với người khác nên không sợ mấy.
「Có lẽ vậy」
「Tôi cũng định cố gắng lắm rồi mà」
Và Shizuku nói như lẩm bẩm một mình.
Hie, Mikoto thốt lên. Thoáng chốc Shizuku lộ ra vẻ mặt thẹn thùng xấu hổ. Chỉ được chiếu sáng trong chốc lát bởi ánh pháo hoa nhưng chắc chắn là cô ấy đã ngượng ngùng. Bình thường mặt sắt như nữ phát thanh viên chuyên mục thời sự nên độ chênh lệch thật dữ dội.
Cô lỡ miệng nói ra.
「………………Oa. Giống con gái ghê」
「Tôi cũng là con gái mà」
「Nói là đội trưởng lính đánh thuê nghe giống Hội trưởng hơn đấy」
「Sinh ra ở Nhật Bản thì không có chuyện đó đâu」
Gác chuyện tình cảm cá nhân sang một bên thì quả nhiên là thế. Tất nhiên đối với Mikoto thì may mắn, nhưng con cá lại tự mình bơi đến bảo 「Hãy ăn tôi đi」.
「………………Nhưng làm đến mức đó mà sao tên Natsuru ngốc nghếch vẫn không đổ Hội trưởng nhỉ」
Dù sao mình cũng là bạn thuở nhỏ, đáng lẽ phải đi chơi hay đi về cùng nhau nhiều hơn chứ. Nhưng chả thấy dấu hiệu đó đâu. Nếu cứ coi thường bà đây như thế thì bà đi Thổ Nhĩ Kỳ khảo sát khai quật cho rồi, cô đã từng nghĩ thế.
「Chắc là do Senō-kun thích Kaede」
「Dù Sakura-san không thèm ngó ngàng tới, sao hắn lại nhiệt tình đến mức đó được nhỉ…… Người được thích là phiên bản nữ của hắn cơ mà」
「Suy nghĩ của con trai thì tôi chịu……………… Nhưng, cậu ấy cũng khá thích Kondō-san đấy chứ」
「Tôi á? Đã bảo là không có chuyện đó mà」
「Nhưng nếu thế thì Akane-chan còn trên cơ cơ. Gu của Natsuru là nhỏ đó mà」
「Đã bảo rồi mà. Senō-kun chỉ thoải mái khi ở bên cô thôi」
「Hả?」
Shizuku khựng lại một khoảnh khắc. Tuy nhiên, ở mức độ mà Mikoto cũng không nhận ra.
「………………Cái đó, là sao?」
「Thì trừ Sakura-san ra, gu của hắn là Akane-chan đấy. Nãy nghe xong giật cả mình……………」
Mikoto vô tình nhìn chằm chằm Shizuku.
Cô ấy đã dừng bước. Mắt đảo qua đảo lại với vẻ không bình tĩnh. Một hành động thực sự 「không giống cô ấy」.
「Hội trưởng?」
Một lúc sau, Shizuku mới trả lời.
「………………Mishima-san là gu hả……」
「Ừm, hắn nói thế」
「Gay go rồi đây」
Hiếm khi thấy Shizuku lộ vẻ mặt đăm chiêu.
「Gay go là sao」
「Mishima-san và tôi trái ngược nhau hoàn toàn đúng không. Nếu người như thế là gu và trở thành tình địch thì hơi xương xẩu đấy」
「………………Tạm thời tôi cũng là tình địch đấy nhé?」
「Tất nhiên. Tình địch một người cũng là quá nhiều rồi…………… mau tìm thôi. Bị Mishima-san vượt trước thì khó chịu lắm」
「Nè, Hội trưởng………………」
「Gì」
「Không lẽ, cô đang sốt ruột à?」
Mikoto rụt rè hỏi.
「Đúng thế」
Shizuku thừa nhận cái rụp.
Mắt tôi tối sầm lại là do phán đoán tức thời của tôi, hơn nữa đó là do cơ thể tự động phán đoán.
Đồng thời cánh tay phải của tôi phát sáng. Dấu hiệu biến thân. Không phải ý chí của tôi, mà là bị kéo theo bởi Kämpfer khác.
Tôi tránh Sakura-san và suýt hôn mặt đất. Bảo sao mà tối thế.
Ngay trước khi ngã, tôi ngoẹo cổ nhìn ra sau.
Chỗ tôi vừa đứng, một lưỡi hái xích (Kusarigama) vừa bay qua.
「Tiếc quá. Trượt rồi」
Một cô bé kéo lưỡi hái xích lại, thè lưỡi ra. Ueda Rika. Con nhỏ bạo lực cuồng loli.
「Đừng cử động. Lần này em sẽ cắt lìa đầu anh」
Tại sao tôi phải chịu cảnh này chứ.
Cứ thế này tôi sẽ biến thân mất. Tôi không muốn dùng nó giữa đám đông thế này nhưng đành chịu. Chắc mọi người sẽ tưởng nhầm là pháo hoa. Tạm thời chạy vào bụi cây đã. Sau đó, tôi chìa tay phải ra. Ma pháp phát ra lửa (Zauber).
Lại một lưỡi hái xích bay tới. Cô ta bắn với uy lực nhỏ.
Va chạm trên không trung, lửa tan tác còn lưỡi hái xích rơi xuống. Rika chu môi.
「Ngoan ngoãn chết đi chứ」
「Ai mà thèm chết!」
Bố mày vẫn là học sinh cao trung năm hai, còn chưa hôn Sakura-san đâu nhé. Mặc dù tình huống ban nãy tôi cũng thấy hơi sai sai.
Rika cười 「Nihihi」 và tiến lại gần. Cảm giác như một kẻ sát nhân có lý trí vậy. Không khí của kẻ vui vẻ bước đi trên ranh giới giữa tỉnh táo và điên loạn.
「Rika vẫn chưa cắt đầu người bao giờ」
「Nên cho em làm đi」
Tao cũng chưa bao giờ bị cắt nhé.
「Từ chối」
Bị điên rồi. Kämpfer là phải phun trào sự điên rồ bên trong ra thế này à. Đương nhiên tôi trả lời thế này.
「Hả, tại sao」
「Làm gì có thằng nào bảo xin mời cứ tự nhiên」
「Nói với Rika đi mà」
「Càng không」
「Vậy thì, em tự làm」
Lưỡi hái xích bay tới. Nhưng lần này là từ phía trên.
「U oái!?」
Sợi xích uốn lượn, rơi xuống như tạo thành vòng vây. Bất ngờ không nhắm chuẩn được, tôi lăn tròn né tránh.
「Đã bảo từ chối rồi mà!」
「Không chịu đâu. Đứng yên đi」
「Hây a」
Tất nhiên Rika không quan tâm. Ngược lại còn cười 「Nihihihihihi」. Thôi ngay cái kiểu cười ghê rợn đó đi.
Đầu lưỡi hái móc vào gấu quần tây. A, rách mất mười phân rồi. Mới mua xong đấy.
Tôi gượng dậy nhưng Rika không lơi tay.
「Thế này thì sao」
「U hê!?」
「Chết đi」
「Chết tiệt」
Bắn cầu lửa………… nhưng lưỡi hái xích rơi xuống đất một nhịp rồi nảy lên.
Lưỡi hái xích lại lao tới. Lần này tôi định bắn hạ trực diện.
Đầu nhọn sắc bén đang nhắm vào yết hầu tôi. Gay go, nó định cắt đầu thật.
Ngay lúc tôi nhắm mắt lại.
Tiếng súng vang lên, lưỡi hái xích bị bắn hạ.
Phía sau chếch bên phải Rika. Akane đang ở đó. Người bắn hạ là con nhỏ chó điên.
「Akane!」
Tôi buột miệng thốt lên tiếng an tâm. Dù là chó nhưng là đồng minh thì vẫn vui. Nhưng Akane đang nhe nanh múa vuốt.
「Này con nhãi loli. Đừng có làm chuyện thừa thãi. Nhắm vào Natsuru mà trượt rồi kìa」
「Hả, mày, tao là bia ngắm hả!?」
Akane hướng ánh mắt về phía này.
「Đúng vậy. Tao sẽ giết mày nên đừng có động đậy」
「Tại sao cả mày cũng đòi giết tao!!」
「Lý do thì xuống địa ngục tao nói cho nghe. Giờ nói chuyện thôi cũng thấy bực mình」
Sao mà vô lý thế.
Quên mất con này cũng là Kämpfer. Mà tại sao kẻ địch lại tăng lên thế này.
Tuy nhiên trong đầu con chó điên này chắc chả thấy vô lý gì đâu. Con này là kẻ cuồng sát mà.
Rika lại chu môi.
「Không chịu đâu. Con mồi của Rika mà」
「Không, là con mồi của tao」
「Đừng có làm phiền. Chó thì cút đi」
「Rika sẽ giết!」
「Ồn ào quá. Thằng này là con mồi của tao!」
「Mày, dám gọi người ta là chó à, gan to đấy」
Hai người đứng đối mặt nhau. Cả hai đều lăm lăm vũ khí.
Đúng đấy. Đến tôi cũng chỉ dám chửi thầm trong bụng thôi.
Tôi định lén lút rời khỏi chỗ này.
「Này!」
「Cấm mày động đậy」
Rika. Akane hét lên.
「Hảaaaaa………………?」
「Giết xong con mặt loli này tao sẽ giết mày. Đứng yên đó cho tao」
Ác quỷ à con mụ này.
Akane sát khí đằng đằng. Rika cũng thế. Hiện tại hai người này đang lườm nhau, có vẻ kẻ thắng sẽ đến giết tôi. Địa ngục gì đây.
Cả hai đều đang phình to sát ý. Các cô không thể hòa thuận hơn được à. Chắc là không rồi.
Rika động thủ trước.
Lưỡi hái xích bay là là thấp. Uốn lượn như sinh vật sống, rồi chuyển động thúc từ dưới lên. Giống hệt lúc tấn công tôi.
「Hây a!」
Lao thẳng về phía Akane. Có súng là vũ khí sát thương tầm xa tiện lợi thế kia mà nghĩ gì vậy.
Akane dường như bị bất ngờ nên không cử động…… tưởng thế nhưng cô ả đột ngột lao tới.
Chó điên đang chĩa súng thẳng vào Rika. Định kết liễu bằng một phát ở cự ly cực gần sao. Đúng là cú lao của loài chó. Chó săn chính hiệu.
「Chết đi!」
「Kyan!」
Akane gầm lên rồi bóp cò.
Tiếng súng vang lên lẫn trong tiếng pháo hoa. Mà con này thì có pháo hoa hay không nó cũng bắn thôi. Kiểu người máu dồn lên não là không còn thấy ánh mắt người đời nữa.
Rika bị thổi bay. Đạn trúng rồi.
「Chết chưa!?」
Tiếng hoan hỉ của Akane. Không, chưa chết đâu. Chỉ nhìn thấy trong thoáng chốc, nhưng cô bé đã kéo lưỡi hái xích về làm tấm khiên che mặt. Vì ngắm bắn quá chính xác nên ngược lại lại cứu được đối thủ.
Rika lăn lông lốc rồi lồm cồm bò dậy.
「Làm cái gì thế, con chó kia!」
「Chậc, vẫn còn sống à. Kämpfer dai thật đấy」
「Đừng có tự tiện giết người ta!」
Vừa nói chân cô bé vừa loạng choạng. Có vẻ sát thương cũng kha khá.
「Lần tới tao sẽ kết liễu mày chắc chắn」
「Đồ ngố!」
Rika chửi rồi vung lưỡi hái xích. Không phải để tấn công Akane. Cô bé ném vào cái cây đứng ngay sau lưng.
Rồi đu người lên, lấy đà.
「A!」
Akane hét lên, lại nổ súng. Nhưng Rika nhờ vài cú lấy đà đã nhảy vọt một quãng xa, trốn vào sâu trong bụi cây.
Cơ thể nhỏ bé nhanh chóng khuất dạng.
Akane dậm chân bình bịch.
「Chết tiệt!」
「Nhớ đấy, lần sau tao nhất định sẽ giết mày!」
Rồi cô ả lại vòng ra chặn trước mặt tôi khi tôi định bỏ trốn lần nữa.
「Này, thằng đàn ông cứt đái」
「Oái!」
「Con loli đó biến mất lại vừa đẹp. Dám coi thường bà đây hả」
Tôi suýt nhảy dựng lên. Khẩu súng của Akane đang "xin chào" ngay trước mắt.
「Này, tôi có làm gì đâu!」
Tạm thời giơ hai tay tỏ ý đầu hàng. Nhưng con này hoàn toàn không đếm xỉa gì đến điều đó.
「Không làm gì á…… Mày định coi thường tao đến mức nào mới hả dạ hả」
「Thì có gì đâu mà!」
「Mày đã ở cùng với con khốn Sakura đúng không!」
「……………Sao cô biết chuyện đó」
「Có kẻ mật báo cho tao đấy. Quốc gia cảnh sát mật ngang ngửa Liên Xô cũ nhé. Trong bóng tối thế này mà ở riêng hai người, giỡn mặt hả. Đã làm gì rồi」
「Kh, không làm gì cả……」
「Đừng có giả nai! Không thể nào không làm gì được」
Họng súng tiến lại gần. Đồ ngốc đồ ngốc, đừng có dí sát thế. Với lại bỏ ngón tay ra khỏi cò súng đi. Gân ngón trỏ đang giật giật kìa.
「Thật ra tao bắn toác đầu mày ngay tại đây cũng chẳng sao đâu nhé」
「Vô lý quá」
「Im mồm. Tất cả là tại mày hết」
「Sao cô nóng tính thế……」
「Vô lý cũng chết thử xem. Không khai tao giết tại chỗ. Khai xong tao giết sau. Đằng nào cũng thế」
Đằng nào cũng ghét hết.
Vốn dĩ tại sao tôi lại phải chết vì chuyện này chứ. Tôi đã làm gì đáng chết sao. Con này đang giận cái gì vậy. Lúc nào chả giận.
Nhưng cái lý lẽ đó không có vẻ gì là thông qua được. Chó điên không cần lý lẽ.
「A…………… Ờ thì, chuyện với Sakura-san hả」
Là gì nhỉ, a, cho tôi phần thưởng. Nụ hôn nóng bỏng với Sakura-san………………
「Mày, sao mặt đỏ lên thế kia!」
Akane lại quát. Oa.
「Đang nghĩ cái gì thế, thằng dê cụ này!」
Tiếng chửi rủa của con này không đáy thật. Quan trọng hơn là phải nói gì đó. Ờ thì.
「Không, với Sakura-san chẳng có gì cả đâu. Tại vì, đấy, nhìn xem……」
「Cái gì mà tại vì hả rác rưởi」
「Chưa làm gì hết. Cứ hỏi Sakura-san thì biết……」
Đến đây tôi chợt nhận ra. Nhắc mới nhớ Sakura-san đâu?
Quay lại. Nhưng ở đó không có ai. Rika thì đương nhiên rồi, nhưng bóng dáng Sakura-san cũng không thấy.
「………………Này tên kia」
Lại họng súng dí vào mắt. Hii.
「Con Sakura đâu」
「Không, đáng lẽ phải ở đây…… Ơ kìa?」
「Làm gì có ai đâu. Móc cái cặp mắt vô dụng đó ra đi. Nếu muốn thì để tao làm cho」
「Oa, đừng」
Không có dao găm đấy chứ. Mà không có thì dùng nòng súng móc ra cũng dám làm lắm.
Tôi tuyệt vọng vận động đầu óc.
Tôi vung vẩy tay.
「Khoan khoan, Akane」
「Nghĩ ra di ngôn rồi hả. Tao đếch nghe đâu」
「Quỷ à. Không phải, từ đầu Sakura-san đã không có ở đây」
「Hả? Kẻ mách lẻo với tao đã nhìn thấy mà」
「Kẻ đó nói dối đấy. Tôi muốn xem pháo hoa một mình」
Tự tôi cũng thấy lời bào chữa này thật khiên cưỡng, nhưng miễn không chết là được. Chả hiểu lý do gì nhưng Akane đang giận điên người.
Akane lườm tôi bằng đôi mắt cá chết.
「Hừm………………」
Khẩu súng lục biến mất. Ủa?
「Thôi bỏ đi」
「Hả?」
「Giết mày cũng chẳng giải quyết được gì. Giết cái thằng đưa ra lời bao biện chán ngắt thì cũng chẳng bắt đầu được gì」
Cô ả nhổ toẹt một câu.
「Với lại, giờ mà nã đạn thì có khi lại thành chuyện rắc rối」
Bất giác nhìn lên đầu, pháo hoa đã kết thúc từ đời nào. Dòng người đang lục tục ra về. Đúng là bắn ở đây thì sẽ thu hút tai mắt. Dù vậy, một con ả không coi ánh mắt người đời ra gì mà lại chịu lùi bước ở đây.
「Biến mày thành tổ ong thì ngủ cũng không ngon, nhỉ」
「Chắc chắn là không ngon rồi. Từ giờ về sau cũng thế」
「Im đi」
Đôi mắt đầy điên loạn bắn thủng người tôi.
「Giả sử nhé. Nếu lần sau mà mày còn âu yếm với con Sakura, tao giết thật đấy. Tiếc mạng thì liệu hồn mà ngồi yên」
「………………Vâng」
Lỡ mồm trả lời, chứ tôi cũng muốn ngồi yên lắm chứ. Tại xung quanh cứ tự tiện cuốn tôi vào đấy chứ.
Akane nhổ nước bọt toẹt cái. Này, mất vệ sinh quá.
Thì có tiếng nói từ đâu đó.
「A, đây rồi!」
Cô ả chú ý về phía bên phải. Tôi cũng quay sang đó.
Người đến là Mikoto và Shizuku.
「Akane-chan cũng ở đây! Này, hai người đang làm gì thế!」
「Không làm gì cả」
Trước khi tôi kịp nói, Akane đã hét lên. Vẫn chưa giải trừ biến thân.
Hai người chạy lại gần.
「Sakura-san đâu? Không đi cùng à?」
「Tao cũng đếch biết. Thằng này cũng sủa là không thấy」
Là nói dối đấy nhưng mà. Nhưng chuyện biến mất là thật.
「………………Có Kaede ở đây cũng không lạ」
Shizuku nói. Mikoto cũng bảo.
「Tôi cũng nghĩ thế」
Đôi mắt không tin bất cứ điều gì, chỉ muốn sự thật.
「Senō-kun」
Thực tế là vậy nhưng, không có thì biết làm sao.
Shizuku đi đến chỗ tôi.
「Gì. Nếu là Sakura-san thì không có ở đây đâu」
「Cái đó nhìn là biết. Không phải chuyện đó, cậu đã làm gì?」
「Làm gì là làm gì」
「Làm gì với Kaede ấy. Trước khi Mishima-san đến, hai người chưa làm gì chứ?」
Oa, quả nhiên sắc sảo. Sao cứ nhè vào điểm mấu chốt mà hỏi thế. Tôi cứng họng.
Nói ra thì cảm giác sẽ bị con chó điên kia giết mất. Hơn nữa, trong đầu tôi lại nhớ lại lời của Sakura-san.
(Hãy thích Shizuku-chan đi)
Cái này là sao đây. Mình có hứa hẹn gì không nhỉ. Chắc là có rồi. Nên mới có câu thoại đó.
(Không nên nói thì hơn nhỉ………………)
Không hiểu sao tôi cảm thấy thế. Đây cũng là lời hứa với Sakura-san…… chăng.
「Không, chả có gì cả」
「………………Vậy sao」
Shizuku không truy cứu thêm sự phủ nhận của tôi nữa. Chỉ đơn giản là ngừng hỏi, chứ không có cảm giác là nghi ngờ đã được xóa bỏ.
「Nhưng Kaede không có ở đây thì, lại phải đi tìm rồi」
「Pháo hoa hết rồi, chắc về rồi cũng nên」
Mikoto nói. Cũng đúng ha.
Nhìn sang Akane thì thấy đã giải trừ biến thân. Đang tối sầm mặt mũi suy sụp cái gì đó. Đây là chuyện thường ngày, cứ nhớ lại những lời lẽ thô lỗ là lại hối hận. Sự chuyển đổi tính cách này ghê thật. Thế nên tôi cũng không trách móc từng tí một làm gì.
Shizuku đang thao tác điện thoại.
「………………Không bắt máy」
Chắc là gọi Sakura-san.
「Aaaa chán quá, chả xem được pháo hoa」
「Đành chịu thôi. Về nào」
Bốp. Mikoto đá tôi một phát.
「Đau. Làm gì thế」
「Câu đó tôi nói mới đúng. Chả xem được tí pháo hoa nào」
「Làm cái gì thế hả」
「Thì đi tìm cậu chứ còn làm cái gì nữa!」
Bộp bộp. Cú đá nổ tung vào mông tôi. Biết rồi mà.
Mikoto vẫn tiếp tục đá tôi, cứ thế chúng tôi trở về khách sạn.
「Phù………………」
Rika chạy một mạch rồi mới thở hắt ra.
Cô bé ôm trán. Đau ong ong. Dù đã dùng lưỡi hái đỡ nhưng đạn trực diện mà. Chỉ bị thế này thôi đúng là kỳ tích.
「Con chó đó, có ngày tao sẽ giết」
Chửi rủa xong, cô bé giải trừ vũ khí. Quả nhiên không thể mang theo mãi được.
Giờ thì phải hợp lưu với đồng bọn. Chỉ là đi xem pháo hoa thôi mà lại lẻn ra ngoài hành động riêng thế này.
Có tiếng sột soạt.
「A………………」
「Kaede-sama!」
Không biết từ lúc nào, một người phụ nữ đã đứng trước mặt.
Rika thở phào. Sakura Kaede vẫn vô cảm, nhìn chằm chằm.
Cô bé dang hai tay định ôm chầm lấy. Kaede lúc nào cũng ôm cô bé dịu dàng. Lần này chắc chắn cũng sẽ an ủi cô bé vừa bị con chó điên bắt nạt.
「Rika………………」
「A………………」
Kaede không hề đổi sắc mặt, tát vào má Rika.
Ngay trước khi ôm, Rika cảm thấy đau nhói ở má.
「Kaede-sama. Rika, bị con đàn bà như chó điên bắt nạt……」
Bốp.
Lại một cái tát trong im lặng. Thêm một cái nữa. Kaede cử động như cái máy, đánh Rika.
「Đau, đau quá Kaede-sama!」
「Tại sao lại làm chuyện thừa thãi」
「T, Tại vì thấy Senō Natsuru……………」
「Định giết đúng không. Việc các người phải làm là gì?」
「Đưa Natsuru về phe ta………………」
「Biến Senō Natsuru nữ thành đồng minh. Đúng không. Tại sao lại định giết」
「Th, Thì tại, làm chuyện đó với Kaede-sama………………」
Rika rơm rớm nước mắt. Hoàn toàn không thể phản kháng, cứ để mặc bị đánh. Và Kaede vẫn chưa dừng tay.
「Tôi làm gì, không được để ý. Đã hứa thế rồi mà」
「Vẫn muốn bị đánh nữa sao」
「Nh, Nhưng mà………………」
「Đ, Đã hiểu rồi ạ!」
Tiếng trả lời như tiếng thét.
「Vâng………………」
「Bé ngoan」
Kaede từ từ ôm lấy Rika.
「Sẽ không…………… định giết Senō Natsuru nữa」
「Các bạn là đồng đội quan trọng của mình mà. Nên hãy nghe lời nhé. Nha?」
Rika vùi mặt vào ngực Kaede.
「Nhưng mà…………… Kaede-sama」
「Gì thế?」
「Kämpfer khác, thì làm thế nào」
「Con chó điên đó………………」
「Không được giết Shizuku đâu nhé」
「Ngoài ra thì tùy ý」
「Được không ạ………………?」
「Được chứ. Đó cũng là mong muốn của bạn mà?」
「Vâng………………」
Rika thở phào nhẹ nhõm. Và không ngần ngại dụi mặt vào ngực Kaede.
0 Bình luận