Tập 02

Chương 01

Chương 01

Chương 1

Ngày nghỉ sinh ra là để người ta tham lam tận hưởng giấc ngủ. Luật pháp đã quy định như thế rồi. Hình như là Luật Dân sự thì phải. Hay là Luật Hình sự nhỉ? Mà thôi kệ đi, ngủ nướng thì cần gì lý lẽ.

Thực lòng mà nói, tôi muốn ngủ không chỉ vào ngày nghỉ mà cả ngày thường nữa. Nếu được thì tôi muốn ngủ quách cho đến lúc chết luôn, nhưng giờ mà chết thì hơi sớm quá.

Thế nên, ngay lúc này đây, tôi, Senō Natsuru - một nam sinh cao trung bình thường, đang nằm dang tay chân hình chữ đại (大) mà ngủ khò khò từ sáng sớm chủ nhật.

「Dậy đi ạ.」

Vừa chợp mắt được một lúc.

Thú thật thì tôi đương nhiên chẳng muốn dậy chút nào.

Tôi trở mình. Thực ra cơ thể tôi có chút sự tình phức tạp, nhưng nói chung là tôi không muốn rời khỏi giường. Đàn ông con trai mà cứ lăn qua lăn lại hai ba lần không chịu dậy thì thật mất mặt.

「Tôi bảo là dậy đi mà.」

Một giọng nói nghe khàn khàn như Shizuka-chan (đời trước) vang lên.

「Dậy chưa thế?」

「Dậy đi mà lị.」

Vì buồn ngủ nên tôi chỉ hé mắt quan sát hướng phát ra tiếng nói. Nó phát ra từ trên chiếc bàn học cũ kỹ. Vì quá ồn ào nên tôi đành vứt bỏ sĩ diện đàn ông mà miễn cưỡng ngồi dậy.

Thứ đang ở trên bàn là một con thú nhồi bông hình con hổ.

Có lẽ người bình thường chưa bao giờ nghe đến series Thú Nội Tạng (Zōmotsu Animal) đâu nhỉ. Tôi cũng không biết cho đến khi được tặng món này. Một hãng đồ chơi nào đó đã tung ra thị trường với hy vọng kiếm lời từ những món đồ nhân vật đáng yêu. Nhưng cái ý tưởng kết hợp động vật cộng với nội tạng thì quá mức lập dị, thế nên nghe đồn là bị người mua quay lưng, hàng tồn kho nhiều đến mức có thể lấp đầy vịnh Tokyo.

Tên của nó là Harakiri Tora. Một trong những con thuộc series Thú Nội Tạng.

Con này có hình thù kỳ quái, một mắt đeo băng bịt mắt, phần bụng thì lòi nội tạng ra ngoài. Chính vì vẻ ngoài khôi hài đó mà nó vượt qua cả sự đáng yêu, mang lại cảm giác rùng rợn không rõ danh tính.

Và, không hiểu sao con Harakiri Tora đó lại đang nói chuyện.

「Ồn ào quá, dậy rồi đây.」

Tôi dụi mắt. A, buồn ngủ quá.

Con Harakiri Tora đang đóng mở cái miệng phập phồng. Càng nhìn càng thấy nó chỉ là thú nhồi bông, chẳng có vẻ gì là sở hữu dây thanh quản hay loa cả. Đương nhiên việc nó nói chuyện là có lý do, nhưng để giải thích sau.

「Mấy giờ rồi?」

「Mới sáng sớm đã bị thú nhồi bông gọi dậy, cứ như ác mộng vậy. Người khác nhìn thấy lại tưởng tôi bị làm sao. Có đồng hồ báo thức rồi, ngươi tự trọng chút đi.」

「Đồng hồ báo thức bị Natsuru-san đập hỏng rồi còn gì.」

Dưới chân tôi, chiếc đồng hồ báo thức kỹ thuật số đang nằm chỏng chơ. Phần màn hình tinh thể lỏng đã bị nứt.

「Chuông vừa reo thì cậu hét lên 『Ồn ào quá』 rồi ném nó vào tường đấy thôi. Nếu tôi không gọi thì cậu đã ngủ cả ngày rồi.」

Nhắc mới nhớ, hình như tôi có ném cái gì đó thật. Trong mơ, tôi trở thành lính Mỹ chiến đấu trên bãi biển Normandy, tay cầm lựu đạn ném tới tấp vào trận địa quân Đức. Trận địa đã bị trấn áp, nhưng cái đồng hồ báo thức thì hy sinh oanh liệt.

Cũng phải thôi. Lát nữa sẽ long trọng an táng nó vào thùng rác. Ngày thu gom rác không cháy là thứ Năm hàng tuần.

「Chiếc đồng hồ đã hoàn thành nghĩa vụ rồi. Tội nghiệp ghê.」

「Mấy giờ rồi?」

「Khoảng mười hai giờ ạ.」

Hả. Ngủ khiếp thật.

「Vậy sao ngươi lại gọi tôi dậy?」

「À đúng rồi. Có khách ạ.」

「Hả?」

「Ai?」

Lắng tai nghe kỹ thì có tiếng ai đó đang gõ cửa.

「Gõ nãy giờ rồi đấy ạ.」

「Không phải tiếp thị chứ? Cứ kệ thì họ sẽ về thôi.」

Tôi không có hứng thú với bảo hiểm, báo chí hay cáp quang. Mẹ tôi thì lại là người vô thần cứng cựa, bà ấy đã trang bị cả núi kiến thức để đẩy lùi nhân viên tiếp thị. Bà sẽ kéo họ vào nhà, thuyết giảng về tôn giáo mà bà tin theo tuyệt vời thế nào, và tìm cách cải đạo họ. Đáng nể thật.

Tiếng gõ cửa khá rụt rè. Cũng không thấy gọi 「Senō-san ơi」. Có kiểu tiếp thị yếu bóng vía thế này sao?

「Mãi không thấy về nhỉ.」

「Chắc là có việc cần lắm. Mà nhắc mới nhớ, nhà này không có chuông cửa à?」

「Hỏng rồi.」

Tôi để nguyên bộ đồ ngủ đi xuống lầu.

Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục. Càng nghe càng thấy e dè.

Tôi mở khóa và xoay nắm đấm cửa.

「Rồi rồi. Mở đây ạ.」

「Xin lỗi đã làm phiền...... Á.」

Người đang đứng ngạc nhiên trước cửa là một cô gái tên là Mishima Akane. Cô ấy là học sinh năm hai cao trung, học cùng Học viện Seitetsu với tôi. Là một cô gái đeo kính (Megane-ko) nhưng lúc nào cũng nhìn xuống, toát lên vẻ yếu đuối. Vì một cơ duyên nào đó mà tôi quen biết cô ấy. Chuyện đó để sau hãy kể.

「Ơ...... cái đó...... Natsuru-san......」

Akane ấp a ấp úng. Chắc là do tôi đang mặc đồ ngủ, lại còn bung cúc áo hở hang nữa.

Tôi cài lại cúc áo qua loa.

「Sao thế, Akane-chan?」

「A...... Dạ...... Vì công việc nên mình có đến trường......」

「Vậy thì vất vả cho cậu quá.」

Akane là thủ thư. Bản tính có vẻ nghiêm túc, ngày nghỉ cũng đến thư viện trường làm việc. Cấu tạo não bộ của cô ấy về cơ bản khác hẳn với kẻ hở ra là đi muộn và trốn trực nhật như tôi.

「Thế nên...... trên đường về...... mình có mua ít bánh kẹo. Nếu được thì, mời Natsuru-san ăn cùng...... X-xin lỗi...... nhé.」

Tại sao lại xin lỗi chứ?

Do tính cách hay sao mà Akane rất thiếu quyết đoán với người khác. Đi đường thì tuyệt đối nhường người ta, khi mua sắm cũng thuộc kiểu không dám mở miệng nói "Lấy cho tôi cái này". Thế nhưng, tại sao một cô gái như vậy lại mua bánh ngọt cho tôi, đây cũng là một bí ẩn.

「À.」

Cô ấy đang xách một túi nilon của tiệm bánh kem. Có vẻ không phải snack mua ở cửa hàng tiện lợi.

「Cảm ơn cậu nhé.」

「Hả......?」

「Vào nhà không?」

Tôi đưa tay ra, nhưng Akane vẫn giữ nguyên tư thế. Không đưa cho tôi. Tại sao?

Sau một hồi ấp úng, cô ấy nói:

「......Cái đó...... mình nghĩ vừa uống trà vừa ăn thì sẽ ngon hơn......」

Cô ấy muốn vào nhà sao?

Tôi suy nghĩ một chút. Tôi không uống cà phê, nên chỉ còn hồng trà hoặc trà xanh, nhưng mà không biết có còn không nhỉ.

「Vào đi. Cậu mang bánh đến mà.」

Khuôn mặt Akane hơi rạng rỡ lên một chút, cô ấy cởi giày.

Sau khi dẫn cô ấy lên phòng, tôi thay đồ mặc nhà rồi lục lọi kệ bếp. Hồng trà có vẻ đã hết, hoàn toàn không còn chút nào. Chỉ còn lại trà xanh túi lọc. Nhìn mặt sau bao bì thì thấy hạn sử dụng đã hết từ tháng trước. Mà thôi kệ, chắc không chết được đâu.

Tôi pha trà qua loa rồi mang lên tầng hai.

Akane đang ngồi chính tọa ngay ngắn trên tấm đệm.

「Cảm ơn cậu......」

Hộp bánh kem đã được mở ra. Bên trong là su kem. Muốn nói là trông ngon lắm, nhưng tôi không sành sỏi mấy vụ ngon dở này. Chắc là đồ xịn thôi. Tôi lấy một cái.

Akane nhấm nháp chiếc su kem một cách chậm rãi.

Tôi húp một ngụm trà. Ừm, mùi vị không thay đổi gì. Công nghệ Nhật Bản đúng là tuyệt vời. Thế này thì còn để được một năm nữa là ít.

「Chủ nhật mà cũng phải làm việc thư viện, vất vả thật đấy.」

「Cũng không vất vả lắm đâu ạ.」

「Hế......」

「Sắp tới ủy ban thư viện sẽ mua sách mới. Lần trước làm hỏng cả kệ sách rồi nên phải bổ sung ạ.」

「Mình là người phụ trách mua sách. Mình sẽ đi mua những cuốn sách mà ủy ban thư viện đã chọn.」

「Nghe có vẻ vui nhỉ.」

「Vâng. Vì mình rất thích sách mà.」

「Ha ha ha.」

Akane mỉm cười. Những người yêu sách hễ nói đến chuyện sách vở là mắt sáng rực lên. Khi đến thư viện hay nhà sách, chân họ như mọc rễ, không chịu di chuyển, dù trời có sập cũng mặc kệ. Khác một trời một vực với kẻ cứ đọc cái gì ngoài truyện tranh là đau đầu như tôi.

「Thế, cậu có việc gì không?」

「Dạ......?」

「Cậu đến nhà tôi vì có việc gì đó phải không?」

「Vâng...... đúng...... là thế nhưng mà......」

Có vẻ cô ấy không hài lòng lắm. Do tôi kết thúc chủ đề sách vở à?

Cô ấy cúi mặt xuống, lầm bầm lí nhí gì đó. Hình như đang nói 「Không có việc thì không được đến sao......」 hay gì đó.

Harakiri Tora bật cười.

「Akane-san, đừng kỳ vọng nhiều vào Natsuru-san quá. Độ đần độn của cậu ta có giấy chứng nhận rồi.」

Cái con thú nhồi bông lòi ruột này ăn nói khó nghe thật. Ai quyết định là tôi đần độn hả. Ở trường tôi hơi bị nhạy bén đấy nhé. Tự hào với tỷ lệ trúng tủ 70% khi khoanh bừa một trăm câu trong bài kiểm tra, được mệnh danh là 「Thánh dự đoán Natsuru」 đấy.

「Cậu ta làm gì cũng không nhận ra đâu. Ha ha ha.」

「Mình nghĩ dù có nói thẳng ra cũng vô ích thôi ạ.」

「A......」

Akane đỏ mặt cúi gầm xuống. Harakiri Tora vẫn cười, còn Akane thì im lặng. Chẳng hiểu mô tê gì sất, nhưng chắc không phải do tôi đần đâu. Chắc thế.

Một khoảng thời gian trôi qua chỉ để ăn su kem. Akane ngẩng mặt lên.

「Hả? Gì thế?」

「À đúng rồi, mình có chuyện muốn hỏi Natsuru-san.」

「Chuyện gì?」

Cá nhân tôi chẳng có bí mật gì sất. Tất nhiên, cũng có những chuyện muốn giấu thiên hạ. Như điểm thi hay chỗ giấu sách đen (Ero-hon) chẳng hạn. Sách đen tôi nhét vào khe hở sau cái tủ nhiều ngăn (color box), nhưng cái đó thì nam sinh cao trung nào chẳng làm. Ngoài ra thì không có bí mật gì to tát.

「Cậu có thấy gì khác lạ không?」

Không lẽ, có một chuyện?

「Về cái gì?」

「Về chuyện biến thân ấy......」

Ngay khi tôi định hỏi "Tại sao", cánh tay phải bỗng phát sáng.

Chính xác hơn là chiếc vòng tay đang đeo trên cổ tay phải phát sáng. Ánh sáng xanh trắng nhấp nháy, dần dần lớn lên và bao trùm toàn thân.

「Hả?」

「Ể ể ể ể ể!」

「T...... tại sao?」

Chưa kịp nói gì thêm, tôi đã bị ánh sáng tắm từ đầu đến chân.

Khi ánh sáng tắt đi, tôi đã biến thân.

Tôi nhìn sơ qua cơ thể mình. Eo thon, chân nhỏ, trước ngực có hai cục to tướng treo lủng lẳng. Hoàn toàn trở thành con gái.

Harakiri Tora nói vẻ ngán ngẩm:

「Tại sao á...... Vì là Kämpfer chứ sao.」

「Cái đó thì tôi biết. Nhưng giờ đâu cần biến thân!」

Chuyện này có lẽ cần giải thích một chút.

Kämpfer nghĩa là "Chiến binh". Đúng như nghĩa đen, là sự tồn tại để chiến đấu. Vào một ngày nọ, tôi được con thú nhồi bông biết nói này thông báo rằng mình đã trở thành Kämpfer. Sự ngạc nhiên lúc đó thật không thể tưởng tượng nổi, nhưng giờ bỏ qua chuyện quá khứ.

Kẻ thù của Kämpfer cũng là Kämpfer, và tôi đã trải qua vài trận chiến. Có một tình huống hơi phức tạp, nhưng tóm lại tôi vẫn là một thằng đàn ông.

Thế nhưng, có vẻ như Kämpfer bắt buộc phải là nữ. Khi chiến đấu, tôi nhất định sẽ trở thành hình dáng con gái. Đúng là giải thích về Kämpfer thì lằng nhằng thật.

Thực ra Akane cũng là một Kämpfer. Cô ấy là tiền bối của tôi khoảng nửa năm. Cô ấy cũng đeo một chiếc vòng tay phát sáng màu xanh trắng giống tôi. Đây là dấu hiệu của phe đồng minh, còn kẻ địch thì màu đỏ.

Tôi trong lốt nữ giới bắt đầu hoảng loạn. May là quần áo vẫn như cũ, nhưng còn lý do khác nữa.

「Có kẻ địch ở đâu đó sao!!!」

「Mình nghĩ là...... không có đâu......」

「Vậy tại sao lại biến thân!」

Akane bình tĩnh một cách kỳ lạ.

Kämpfer sẽ bị kéo theo và biến thân nếu xung quanh có Kämpfer khác. Tức là, chắc chắn phải có kẻ địch ở đâu đó.

「Nếu không có địch thì làm sao biến thân được chứ.」

「Dù là đồng minh thì cũng biến thân mà.」

Akane từ tốn giải thích cho tôi.

「Vậy nên đó mới là "chuyện khác lạ" đấy ạ.」

「Tự động á?」

「Vâng.」

「Không liên quan đến ý muốn của tôi?」

「Dạ......?」

「À ừ...... Với những người mới trở thành Kämpfer thì không thể tự ý biến thân được. Cậu biết mà đúng không.」

「Ừm.」

「Nhưng khi tích lũy kinh nghiệm, cậu có thể biến thân theo ý muốn. Mình cũng vậy.」

Chi tiết thì bỏ qua, nhưng nhờ thế mà tôi đã gặp rắc rối to.

「Với lại nhé, ngay trước khi có thể biến thân theo ý muốn, trạng thái sẽ trở nên bất ổn.」

「Hả? Nghĩa là sao?」

「Là dù xung quanh có địch hay không, cậu cũng sẽ tự động biến thân. Mình cũng từng bị như vậy.」

「......」

Tôi suýt ngã ngửa. Ra là vậy, tôi đã hiểu lý do tại sao lại biến thành Kämpfer dù không có địch hay ta gì cả. Thế thì đành chịu rồi.

Tuy nhiên, không thể cứ nhởn nhơ được. Nó tiềm ẩn nguy cơ biến thành con gái ngay trong lớp học hay bên lề đường. Giả sử đang trong giờ học mà biến thành nữ xem. Nếu chỉ khiến mọi người hết hồn thôi thì còn may chán. Bình thường thì người ta sẽ gọi cảnh sát, bác sĩ hoặc sở thú tới ngay.

「Nhưng mà, phải tích lũy kinh nghiệm mới tự do biến thành Kämpfer được chứ. Tôi thế này không phải là quá sớm sao?」

「Mình cũng ngạc nhiên. Có lẽ Natsuru-san là trường hợp đặc biệt......」

Nếu cái "đặc biệt" đó là "có chút khác người và thú vị" thì tôi còn vui, chứ bị coi là lập dị ở cái khoản này thì chỉ tổ thêm phiền não. Chẳng khác nào bị tuyên án là kẻ quái đản.

「Giờ phải làm sao đây......」

Tôi buột miệng than thở.

「Có lẽ?」

「Vâng......」

「Có lẽ, qua một thời gian nữa, cậu sẽ có thể biến thân tự do thôi ạ......」

Không chắc chắn sao. Mà thôi, đành chịu vậy.

Hết cách rồi. Cầu khấn thần linh để không bị biến thân ở trường, còn ở nhà thì trùm chăn kín mít vậy.

Từ khi trở thành Kämpfer, dù chưa đánh đấm bao nhiêu trận nhưng phiền não thì tăng lên vùn vụt. Coi như đây là tiền lãi đi. Đúng là cái ngân hàng lãi suất cắt cổ. Chắc là tín dụng đen rồi.

Nghe nói thời gian sẽ giải quyết vấn đề này.

「Akane-chan không biến thân nhỉ.」

「Vâng.」

「Nhưng mà......」

「Mình có thể kìm nén được rồi.」

Akane sau khi biến thân còn kinh khủng hơn tôi nhiều. Mồm miệng độc địa ngang ngửa trung sĩ thủy quân lục chiến, và nã súng bất kể nơi đâu. Trong lòng tôi thầm gọi cô ấy là "Mãnh Khuyển Nữ".

Akane lí nhí nói.

「Natsuru-san đẹp thật đấy......」

「À thì, chắc vậy......」

Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng tôi sau khi biến thân đúng là một mỹ thiếu nữ "thứ thiệt". Lần đầu nhìn thấy tôi còn không tin vào mắt mình nữa mà.

「Cảm thấy hơi ghen tị ạ......」

Cô ấy phồng má lên. Hừm, tâm lý con gái thật khó hiểu.

Cơ mà, làm cử chỉ này trông Akane dễ thương thật. Bình thường cô ấy là hình mẫu của sự giản dị, tuy bị lọt khỏi danh sách "Học viện Seitetsu Mỹ Thiếu Nữ Tiện Lãm" (Cẩm nang gái xinh trường Seitetsu) do CLB Nghiên cứu Mỹ nhân - một hoạt động ngầm của trường - phát hành, nhưng vẫn đủ sức quyến rũ. Nhân tiện, chủ tịch CLB Nghiên cứu Mỹ nhân là một gã tên Higashida cùng lớp với tôi.

Theo thời gian, đôi má của Akane trở lại bình thường.

「......Mình xin phép về đây ạ.」

「Ừ.」

Cô ấy dọn dẹp gọn gàng hộp su kem đã mở ra.

Định xuống lầu, Akane quay lại.

「À, mình nhớ ra rồi.」

「Sao cơ?」

「Nghe nói ở trường, ngày mai sẽ có học sinh chuyển trường đến đấy ạ.」

「Chuyển trường? Vào khu nữ sinh à?」

「Nghe đâu là năm nhất. Hình như cũng không hẳn là học sinh chuyển trường đâu nhưng mà......」

「Gì thế.」

Tôi trả lời bâng quơ "Hế". Dù biến thân thành nữ, nhưng tôi vẫn thuộc khu nam sinh.

Học viện Seitetsu phân chia nghiêm ngặt khu nam và khu nữ, ranh giới khuôn viên được giám sát chặt chẽ còn hơn cả Đông Đức thời Chiến tranh Lạnh. Những chuyện xảy ra bên khu nữ sinh, với tôi còn xa vời hơn cả bên kia Bức màn Sắt.

「Mình cũng không rõ lắm......」

Tôi đáp qua loa. Nếu là Higashida bận rộn nắm bắt động thái của nữ sinh thì còn may ra, chứ chuyện này với tôi hầu như chẳng liên quan. Để hôm nào tiện mồm hỏi thăm chuyện thế sự sau vậy.

Vừa nghĩ thế, tôi vừa tiễn Akane ra về.

Tôi mở cửa ra.

Cái suy nghĩ ngây thơ đó, sau này tôi mới thấm thía là sai lầm biết bao nhiêu.

***

Dù có nằm ườn ra vào ngày chủ nhật bao nhiêu đi nữa, thứ hai vẫn nhất định sẽ đến. Đáng lẽ người ta phải gia hạn thêm chút thời gian chứ, nhưng đời không như là mơ. Thiệt tình, mấy ông chính trị gia làm ăn kiểu gì không biết.

Không cần dựa vào cái đồng hồ báo thức đã hỏng, tôi (tự mình nói ra cũng hơi kỳ) bò ra khỏi giường bằng tinh thần lực phi thường, rồi đi rửa mặt. Kỳ lạ thay, chỉ cần làm thế là ý thức tỉnh táo hẳn ra. Thói quen từ xưa rồi, chắc là một dạng phản xạ có điều kiện.

Thay đồng phục, ăn sữa chua cho bữa sáng xong, cửa chính bị gõ.

Thoáng chốc tôi tưởng lại là Akane. Nhưng tiếng gõ cửa thô bạo quá. Tiếng gõ hôm chủ nhật thì e dè, còn cái này nghe như tiếng máy khoan phá đường vậy. Đứa quái nào thế.

Rầm rầm rầm rầm. Trước cánh cửa đang kêu như trống Talking Drum của bộ tộc Châu Phi, tôi vội vàng lao tới.

「Vâng vângggg. Ai đấy ạ?」

「Chào buổi sáng, Natsuru!」

Đứng đó là một cô gái học sinh cao trung với mái tóc ngắn rực rỡ. Giọng điệu và dáng vẻ tươi sáng. Đôi mắt lấp lánh như bước ra từ truyện tranh. Thái độ năng động và có vẻ không bao giờ biết buồn phiền là gì.

Tôi nhìn cô ấy chằm chằm. Quái lạ, mình có người quen nào dễ thương thế này sao?

「Đi học cùng nhé.」

Cô ấy đang mặc đồng phục Học viện Seitetsu. Ồ, đúng là có cơ sở để đi học cùng thật. Nhưng tại sao đối phương lại là tôi?

Cô gái chống hai tay lên hông. Có vẻ hơi phụng phịu.

「Là tớ đây, tớ đây.」

「......Hả.」

「Cái mặt đó là sao hả. Bạn thuở nhỏ về nước mà cậu quên rồi à?」

「......A!」

Tôi nhảy dựng lên.

「Mikoto!」

「Chính xác.」

Kondō Mikoto mỉm cười.

Nhỏ này là người quen từ xưa của tôi. Kém tôi một tuổi, quen nhau từ hồi mẫu giáo. Người đời gọi là bạn thuở nhỏ (osananajimi), nhưng tiếc là tôi chưa bao giờ nghĩ thế.

Số là bố mẹ nhỏ là học giả, bay lượn khắp thế giới suốt ngày, và nhỏ cũng đi theo luôn.

Bình thường bố mẹ di chuyển nhiều thế thì con cái sẽ có xu hướng không muốn rời khỏi một chỗ, nhưng trường hợp của Mikoto thì lại thích thú đi theo. Hồi lớp ba tiểu học, nghỉ liền tù tì ba tháng, cứ tưởng ốm đau gì, hóa ra nhỏ quay lại với một con rắn trên tay. Mà lại là trăn Boa dài năm mét nữa chứ, làm cả lớp hoảng loạn tột độ. Thầy giáo sốc quá phải nhập viện, nhỏ bị gọi lên phòng hiệu trưởng nhưng lại thả con nhện to bằng bàn tay ra làm hiệu trưởng và hiệu phó ngất xỉu tập thể. Nghe đâu còn bị báo cáo lên cả ủy ban giáo dục.

Tôi cũng nhập học Học viện Seitetsu, nhưng chưa kịp học hành đàng hoàng thì nhỏ đã nghỉ học để đi Trung Đông ngay. Hình như bảo là đi khảo sát khai quật di tích gì đó.

「......Về từ bao giờ thế?」

「Hôm kia.」

「Hừm.」

Mikoto cười tít mắt.

「Việc khai quật có vẻ sắp xong rồi nên tớ về trước.」

「Cậu vẫn thế nhỉ. Sao không về cùng cô chú?」

「Có phải trẻ con đâu. Natsuru cũng đang sống một mình còn gì.」

Bố mẹ tôi chuyển công tác đi xa. Nhờ thế mà tôi bị buộc phải sống tự do với chế độ ăn uống nghèo nàn.

「Nào, đi học cùng thôi.」

「Khoan đã, đi học?」

「Đúng vậy. Lần này Kondō Mikoto đã chính thức đi học lại tại Học viện Seitetsu.」

Nhỏ làm động tác chào kiểu quân đội.

À ra thế, học sinh chuyển trường mà Akane nói là nhỏ này sao. Thảo nào bảo là không biết có phải chuyển trường hay không.

Mikoto mạnh mẽ kéo tay tôi.

Tôi và nhỏ cùng sóng vai đến trường. Hai đứa làm thế này là từ bao giờ rồi nhỉ. Hồi cấp hai cũng hay đi học cùng nhau, nhưng cái đó có được tính vào phạm trù 「đi học thân thiết」 không đây. Dẫu sao thì Mikoto cũng gây ra đủ thứ rắc rối nên mệt lắm. Vì đi đường thấy tổ ong bắp cày là nhỏ thản nhiên phá luôn mà. Bị lũ ong điên tiết đuổi theo, phải chạy trối chết đến trường.

Tôi liếc mắt nhìn sang, Mikoto có vẻ sắp hát ngân nga đến nơi rồi.

「Tâm trạng tốt nhỉ.」

「Đương nhiên. Lâu lắm mới về Nhật Bản mà lị.」

「Thế thôi à.」

「Đúng vậy. Natsuru chắc cũng ngạc nhiên vì tớ trở nên xinh đẹp rồi chứ gì.」

Nói cái quái gì thế.

Nhưng mà chuyện trở nên xinh đẹp là thật. Thuộc hệ dễ thương, nhưng so với trước khi đi Trung Đông thì sức hấp dẫn đã tăng lên đáng kể. Học sinh cao trung mà có sức hấp dẫn thế này thì cũng ghê gớm đấy.

「Trong thời gian tớ đi vắng, Natsuru làm gì thế?」

「......」

「Thường thôi.」

Chuyện gì cũng toàn là những điều không thể nói ra.

Mikoto nhìn chằm chằm vào tôi.

「Có bạn gái chưa?」

「Phụt!」

Dù không ngậm gì trong mồm nhưng tôi vẫn phun ra. Không chỉ sặc đâu. Tưởng trào ngược dịch vị luôn rồi chứ.

「Không thể nào có chuyện đó được!」

「Đúng vậy.」

「Mày nghĩ tao là cái gì hả.」

「Đừng có tự hào một cách kỳ cục thế chứ. Thế nên mới không được hâm mộ đấy.」

「Dù có được hâm mộ thì tớ cũng không nói với cậu đâu.」

「Người đẹp của Seitetsu sao rồi? Sakura-san ấy?」

「Đừng nói chuyện viển vông. Đó là hoa trên đỉnh núi cao.」

「Cỡ đỉnh Everest á?」

「Cỡ núi Phú Sĩ?」

Nói thì nói vậy, nhưng quan hệ giữa tôi và Sakura Kaede đang khá gần gũi. Thậm chí có thể nói là tiếp cận thần tốc.

Bởi vì Sakura-san, cô ấy phải lòng tôi.

Tức là cô ấy thích tôi khi đã trở thành Kämpfer. Người đời gọi là đồng tính hay Bách hợp (Yuri) gì đó, nhưng Sakura-san thấy thế cũng không sao. Tất nhiên tôi thì thấy phiền, vì chuyện trên đời không phải lúc nào cũng như ý muốn.

Tôi có một nỗi niềm không thể vui vẻ đón nhận được. Đó là Sakura-san lại mê tôi phiên bản nữ.

Bình thường thì đến đây là vạn tuế rồi. Tương lai màu hồng đến mức có thể vẽ ra cuộc sống vui vẻ sau khi tốt nghiệp. Nhưng đằng này lại có chú thích: *chỉ khi trong hình dáng con trai*.

Tôi đã tìm cách lảng tránh mong muốn hẹn hò của Sakura-san, nhưng cứ để mặc thế này cũng không ổn, và nó trở thành một trong vô số nỗi phiền não của tôi.

「Chỉ tổ hy sinh thôi. Vô ích.」

「Cứ thử tấn công xem sao.」

「Tớ sợ bị tổn thương lắm. Trái tim mỏng manh hơn thủy tinh này, làm ơn hiểu cho cái.」

「Nói nhảm gì thế. Chỉ là yếu đuối thôi mà. Thủy tinh thủy tèo gì chứ.」

Mikoto cười ngán ngẩm.

Chết tiệt. Dám bảo là yếu đuối. Nhìn tôi lúc thành Kämpfer xem...... Mà thôi, cũng chỉ là biến thành con gái thôi.

Mikoto thuộc kiểu hơi thô lỗ, à không, khá là sảng khoái. Hoàn toàn không hợp làm quân sư tình yêu vì nhỏ thường giải quyết nỗi lo của người khác một cách thẳng thừng. Bù lại, dù có cãi nhau cũng không để bụng, làm bạn bè thì rất tuyệt.

「Vậy à. Natsuru không có bạn gái hả. Được rồi, được rồi.」

「Được rồi cái gì.」

「Nếu thấy cô đơn thì tớ an ủi cho.」

「Cậu là đàn em khóa dưới đấy nhé!」

Bị một đứa con gái kém mình một khóa an ủi thì còn gì là mặt mũi. Cái chuyện vốn dĩ có mặt mũi nào để giữ hay không thì bỏ qua.

「Kém tuổi thì có sao đâu. Là bạn thuở nhỏ mà.」

「Bay nhảy nước ngoài liên tục, hiếm khi gặp mặt thì không gọi là bạn thuở nhỏ đâu.」

「Kệ chứ. Chúng ta là bạn thuở nhỏ.」

Mikoto bước đi như nhảy chân sáo. Nhỏ này đúng là lúc nào cũng tràn trề năng lượng.

(......Hửm?)

Tôi quay lại nhìn phía sau.

「Sao thế?」

「......Nguy rồi!」

Hình như có ai đó thì phải. Cảm thấy có khí tức gì đó, hay là do mình tưởng tượng?

Ngay khi vừa tự trấn an bản thân, chiếc vòng tay bên phải lóe sáng.

Tôi vội vàng giấu vào cổ tay áo. Mikoto vẫn chưa nhận ra.

Đây là tín hiệu trước khi biến thân. Sẽ biến thân theo ý muốn hoặc khi có Kämpfer khác ở gần.

Không phải lúc thong thả giải thích đâu. Không thể biến thành con gái ở chỗ này được.

Như đã nói trước đó, trường hợp của tôi do tích lũy kinh nghiệm nửa vời nên đôi khi nó phát sáng ngẫu nhiên.

Sẽ bị Mikoto coi là biến thái mất. Tôi từng bị nhỏ chửi bằng những từ ngữ nặng nề hơn, nhưng bị gọi là biến thái thì không muốn chút nào.

「Sao thế, Natsuru?」

「Kh, không......」

Ánh sáng xanh trắng ngày càng mạnh đến mức không thể che giấu được nữa. Nguy, nguy to rồi.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Ánh sáng của chiếc vòng tay tắt ngấm như thủy triều rút.

......?

Tôi rón rén nhìn thử, không có thay đổi gì cả. Tất nhiên tôi vẫn là con trai. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không phải biến thái, mà là kỳ quái hả. Thôi kệ cũng được.

「Gì thế, tự nhiên thở dài, kỳ cục.」

Sắp đến cổng trường rồi. Tôi vẫy tay nhẹ.

「Vậy nhé.」

「Hả. Chia tay luôn rồi à?」

Có vẻ không hài lòng. Có phải trẻ con đâu mà ở bên nhau mãi được.

「Cổng khu nữ sinh ở đằng kia kìa.」

Học viện Seitetsu rất nghiêm khắc trong vấn đề quan hệ nam nữ. Như đã nói trước đó, khu nam và khu nữ được tách biệt, thậm chí cổng trường cũng riêng. Thêm vào đó, giáo viên và nhân viên lượn lờ quanh trường như Gestapo, thấy nam nữ nào khả nghi là bắt ngay. Hơn nữa, tôi vừa mệt mỏi vì vụ lúc nãy, lại dùng hết sức lực để nói chuyện với nhỏ này rồi.

「Ngốc. Bị lộ là bị xử bắn đấy.」

「Hừm. Vậy trưa nay ăn cùng nhé.」

「Muốn bị hốt thì cứ việc đi nhanh lên.」

「Vậy về cùng nhé.」

「Không được đâu.」

「Về cùng cơ!」

「......Biết rồi.」

「Không thể nào.」

Tôi trả lời qua loa. Đương nhiên là không thể rồi. Giờ tan học giám sát còn gắt gao hơn giờ đi học. Đã thế còn khuyến khích tố giác, nên đám học sinh không có người yêu đã giăng sẵn lưới giám sát lẫn nhau. Sự oán hận của đám ế ẩm đáng sợ lắm, nhưng chính tôi cũng sẵn sàng tố giác tên nào dám lại gần Sakura-san, cảm giác như đang sống ở một quốc gia độc tài vậy.

Mikoto vẫy tay chào "Bai ba~i". Tôi cũng vẫy lại. Buổi sáng ồn ào kết thúc thế này thật thoải mái. Bye bye.

Nhìn Mikoto đi khuất, tôi nhìn lại chiếc vòng tay. Quả nhiên không có gì. Rốt cuộc là chuyện gì thế nhỉ. Có kẻ địch sao, hay chỉ là ngẫu nhiên? Tại sao lại không biến thân?

Mà thôi kệ. Nghĩ nhiều hói đầu. Khổ não chất chồng như nợ công quốc gia thế này, tương lai tôi chắc chắn sẽ trọc lóc, nhưng cứ trì hoãn được chút nào hay chút đó.

Với tâm trạng phần nào nhẹ nhõm, tôi hướng về phía cổng khu nam sinh.

「Dô, Senō.」

Không cần nhìn mặt cũng biết. Là Higashida.

Tên này sở hữu khuôn mặt nhạt nhẽo đúng kiểu vẽ ra chữ "hời hợt". Higashida. Như đã nói, hắn là chủ tịch của CLB phi pháp ngầm "Nghiên cứu Mỹ nhân", mải mê thu thập thông tin về con gái. Là chủ tịch thì bận rộn hơn chút đi, chẳng hiểu hắn dở hơi thế nào mà nhất định phải bắt chuyện với tôi.

Không biết có phải đang trong danh sách đen cần theo dõi của hắn không nữa. Ghét ghê.

「Gì thế. Tao không mua ảnh sống (raw photo) đâu nhé.」

「Đừng nói thế. Tao có ảnh chụp trộm nữ sinh năm nhất, hàng hot đấy. Bán được 50 tấm rồi. Làm một tấm không?」

Đã bảo là không cần mà.

Ảnh hắn bán thì không chê vào đâu được. Nét căng, mặt mũi rõ ràng. Nhưng cái tôi muốn thì không có nên thôi. Có ảnh Sakura-san đâu cơ chứ.

Higashida khoác vai tôi.

「Dô. Bé Mikoto về nước rồi à?」

「Sao mày biết?」

「Ngày nào cũng đút lót cho giáo viên mà lị. Thông tin tự nhiên đến thôi. Đang định chụp thì nhỏ nghỉ học, nên tao theo dõi suốt.」

Cái thân phận học sinh cao trung mà làm mấy trò như mafia Ý ấy.

「Biết đâu nhỏ lại đi nước ngoài ngay đấy.」

「Không có đâu. Bỏ bố mẹ lại để về nước mà. Sẽ không tự mình đi đâu đâu.」

「Mày chỉ được cái nhạy bén mấy vụ này.」

「Lần tới cho tao chụp bé Mikoto nhé.」

「Đã nói rồi. Tao từ chối. Tự đi mà nhờ.」

「Nếu Natsuru nhờ thì tớ sẽ nghe theo mà.」

「......」

Hắn tưởng tôi là cái gì chứ......

Đó là nếu hắn nghĩ thế.

Nếu nghe tin hắn kinh doanh ảnh của mình, chắc nắm đấm hoặc cú đá, hoặc cả hai sẽ bay tới tấp. Vì là bạn quen biết từ xưa nên không cần khách sáo đâu. Bạn thuở nhỏ của hắn chỉ được cái mồm.

「Gì thế.」

「Vụ đó à.」

「Không phải vụ đó.」

「Hơn nữa, mày có việc nhờ tao còn gì.」

Hơn nữa cái gì. Tao có nhờ vả gì đâu.

「Chuyện đường hầm bí mật sang khu nữ sinh ấy.」

Cách đây không lâu, tôi có việc bắt buộc phải sang khu nữ sinh nên đã nhờ đến sức mạnh của hắn. Đó là nhờ "Ủy ban ngầm giao lưu nam nữ bình thường", cũng là một CLB phi pháp, dẫn đường. Đương nhiên tôi đã trả thù lao. Bằng thân xác của Akane. À, thân xác ở đây là ảnh chụp thôi nhé.

「Chuyện đó qua rồi còn gì.」

「Đúng là thế, nhưng sau đó mới tệ. Hội học sinh đã tổ chức vây ráp, lấp mất đường hầm rồi. Nghe nói đích thân Hội trưởng chỉ huy đấy.」

「Uwaa. Tội nghiệp ghê.」

Tôi có trách nhiệm không nhỉ. Cảm giác như không có, nhưng hình như là có. Thực ra có thể là có thật. Nhưng nếu bị truy cứu trách nhiệm thì phiền lắm.

Higashida nhún vai.

「Đành chịu thôi. Vẫn còn đường khác. Tao sẽ lo vụ che giấu bên đó kỹ càng.」

「Ồ, quả không hổ danh Higashida.」

Tôi thực lòng khâm phục. Tên này, chỉ mấy vụ thế này là gan dạ và chắc chắn. Giỏi thật. Tài năng này chắc chắn tương lai sẽ chẳng giúp ích được gì.

「Tạm thời không thể chỉ đường bí mật sang khu nữ sinh được. Có nhờ cũng vô ích thôi.」

「Có cách hợp pháp mà. Cái vụ làm giả thẻ thông hành ấy.」

「Vụ đó bị tóm hai tuần trước rồi. Giờ dùng hình ảnh ba chiều (hologram), chiếu tia cực tím vào chữ mới phát sáng. Không làm giả được.」

Cách hợp pháp để đi lại giữa hai khuôn viên nam nữ dĩ nhiên là có, phải thuộc các loại ủy ban hoặc xin cấp thẻ thông hành. Có một thời gian việc làm giả cái này rầm rộ đến mức cổng kiểm soát vô tác dụng, nên nhà trường đã thắt chặt quản lý.

Higashida nhún vai.

「Thế đấy. Nếu mày có muốn sang khu nữ sinh thì chịu khó ngồi yên một thời gian đi.」

「Hiểu rồi.」

「Xin lỗi nhé. Nhưng mà tại sao Hội trưởng lại biết đường hầm đó nhỉ. Trong nội bộ Hội học sinh cũng có nội gián của tao, cảnh báo rồi mà......」

Không, cái đó chắc chắn là tại tôi rồi. Xin lỗi.

Tôi chắp tay xin lỗi Higashida trong lòng rồi ra khỏi lớp. Lý do? Đi vệ sinh.

Có lẽ do đang vào giờ lỡ cỡ nên không có bóng người nào. Nhà vệ sinh nam nằm ở góc hành lang. Chỉ có khu vực này không hiểu sao lại không có đèn, ban ngày mà vẫn lờ mờ tối. Từ trước đã có tin đồn ma ám, CLB Báo chí còn làm hẳn một bài đặc biệt. Hồn ma nữ sinh tự sát gì đấy.

Nhân tiện, nghe nói bên khu nữ sinh cũng có nhà vệ sinh lờ mờ tối như vậy, nhưng tin đồn "làm gì có ma cỏ" đã bị cười cho thối mũi. Cứng thật.

Tôi định đẩy cánh cửa xoay. Thì,

Có tiếng gọi.

「Ưm, anh gì ơi.」

「Á......!」

Quay lại thì thấy một nữ sinh đang đứng ở góc hành lang. Tim tôi suýt bắn ra khỏi miệng. Dù đang nghĩ đến chuyện ma cỏ, nhưng xuất hiện giữa đời thực thế này thì quá đáng lắm rồi. Còn đang ban ngày ban mặt đấy nhé. Với lại đây đâu phải trong nhà vệ sinh.

「Natsuru-san.」

「Hả?」

Con ma mở miệng nói chuyện với tôi. Cái quái gì thế này. Còn biết cả tên nữa chứ.

「May quá...... đúng là Natsuru-san rồi.」

Không phải ma. Người đang đứng đó là thần tượng của chúng tôi, một trong hai đại mỹ nhân của Học viện Seitetsu, Sakura Kaede.

Tôi từng dính líu đến một vụ việc với Sakura-san trước đây. Tưởng cú sốc hồi đó vẫn còn, nhưng thấy đôi mắt cô ấy vẫn lanh lợi, khỏe mạnh là tốt rồi.

Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt có chút ươn ướt. Có lẽ vì đang ở một mình bên khu nam sinh nên trông cô ấy có vẻ căng thẳng, toát lên vẻ đẹp không bút nào tả xiết. So với đại mỹ nhân còn lại là Hội trưởng Hội học sinh Sangō Shizuku, tôi dứt khoát chọn Sakura-san.

「S...... Sakura-san. Sao cậu lại ở đây?」

「Mình có chuyện muốn nói với Natsuru-san.」

「Natsuru-san.」

「Xin lỗi, không phải ở đây mà là chỗ nào đó......」

Cô ấy nhìn dáo dác xung quanh.

Sakura-san bất ngờ nói: 「Ở đây cũng được ạ.」

Tuy nói là ở đây, nhưng chỉ có nhà vệ sinh nam thôi mà.

Chắc cô ấy nghĩ "kim cương trong bãi rác" chăng. Dù vậy, Sakura-san cũng chẳng bận tâm, nên chúng tôi vào trong nhà vệ sinh. Cảm giác tội lỗi tràn trề. Hạc giữa bầy gà thì có vẻ sang, nhưng cái này là kim cương giữa đống rác thải công nghiệp rồi. Vậy mà cô ấy không để ý, thần kinh thép phết nhỉ.

Trên cổ cô ấy có đeo bao thẻ.

「Mình đã cố nài nỉ để được cấp giấy phép đấy ạ.」

「À, Sakura-san, sao cậu lại vào tận đây?」

Với học sinh ưu tú như Sakura-san, việc xét duyệt giấy phép cũng dễ dàng hơn. Tất nhiên cái đó tùy thuộc vào hạnh kiểm thường ngày, nếu vi phạm thời gian lưu trú thì lần sau có thể bị đình chỉ cấp phép.

Vậy mà cô ấy mạo hiểm để được ở lại khu nam sinh.

「Thực ra không được ở lâu thế này đâu ạ. Nhưng vì mình nhất định muốn biết một chuyện nên......」

Sakura-san nhìn tôi như muốn bám víu vào.

「Vâng......?」

「Người đó, cậu biết mà đúng không. Cô gái có cùng tên với Natsuru-san ấy.」

「Hả......」

Thay vì trả lời, tôi phát ra tiếng như xì hơi.

"Natsuru nữ" mà Sakura-san nói đương nhiên là tôi. Chính xác là tôi khi đã biến thành Kämpfer. Như đã nói, Sakura-san phải lòng phiên bản nữ của tôi.

「Mình đang tìm người đó, nhưng tìm mãi không thấy đâu cả.」

「Cô ấy mặc đồng phục khu nữ sinh nên chắc chắn phải ở Học viện Seitetsu. Nhưng hỏi ai ở khối năm hai cũng bảo không biết......」

Đương nhiên là không biết rồi. Tôi đâu có hai cơ thể. Lúc nào cũng là con trai, chưa bao giờ học ở khu nữ sinh cả.

Nhìn Sakura-san ỉu xìu, tôi cũng muốn làm gì đó giúp cô ấy, nhưng cái này thì chịu chết.

Cái này cũng gần như kiểu "không thể nào".

「Natsuru-san......」

「......Vâng?」

「Cậu có thể cho mình gặp cô ấy một lần nữa không?」

Một lời thỉnh cầu bi thiết. Nếu địa điểm đẹp thì chắc có nhạc nền nổi lên rồi, nhưng tiếc là đây là nhà vệ sinh nam.

「Làm ơn đi ạ.」

Cô ấy cúi đầu.

Trước đây cô ấy cũng tỏ tình như vậy, làm đầu óc tôi rối tung mù mịt. Lúc đó nhờ phải chiến đấu với kẻ thù nên lấp liếm được. Nhưng Sakura-san chắc chắn sẽ lại nói 「Hãy hẹn hò với mình」. Hiện tại thì không sao, nhưng lần tới chắc chắn cô ấy sẽ đòi câu trả lời.

Nói sao nhỉ, khả thi nhưng khó khăn. Đơn giản là tôi chỉ cần biến thành con gái là gặp được thôi. Nhưng Sakura-san lại muốn *Natsuru nam* giới thiệu *Natsuru nữ*.

Natsuru cho gặp Natsuru. Nghe như diễn hài ấy nhỉ. Nhưng không phải lúc thong thả đùa cợt đâu.

Sakura-san rất nghiêm túc. Ý chí kiên cường đáng sợ. Tôi cũng thích điểm này, nhưng giờ thì hơi sợ.

「Làm ơn đi mà!」

「Ư......」

「Natsuru-san, hãy cho mình gặp Natsuru-san đi!」

「Mình không muốn bị người khác cản trở!」

「Mình sẽ không gây phiền phức cho Natsuru-san đâu.」

Phiền phức hay không, chà.

Nếu mất phương tiện liên lạc, có thể sẽ không được gặp nữa. Bởi vì chỉ có Natsuru nam mới có mối liên hệ với Natsuru nữ.

Thực lòng tôi muốn từ chối, nhưng nếu từ chối ở đây thì Sakura-san sẽ ra sao. Vì chuyện này mà cô ấy dám vào tận nhà vệ sinh nam đấy. Nếu mất đi sự xông xáo đó, tôi chắc sẽ buồn và thất vọng lắm. Thậm chí có khi cô ấy chẳng thèm nhìn mặt tôi nữa.

「Hi...... Hiểu rồi.」

Tôi nhắm mắt trả lời.

「Tôi sẽ cố gắng liên lạc để cậu gặp cô ấy.」

「Cảm ơn cậu nhiều lắm!」

Khuôn mặt Sakura-san bừng sáng ngay lập tức.

Cô ấy cảm ơn rối rít. Tôi cũng gật đầu như cái máy rồi ra khỏi nhà vệ sinh nam.

「Đúng là giàu vì bạn sang vì vợ (câu gốc: có bạn bè tốt thật tuyệt). Natsuru-san thật sự rất đáng tin cậy.」

Cảm ơn vì lời khen. Nếu là tôi thì tôi chả tin cậy kẻ nào khổ sở vì chuyện cỏn con thế này đâu.

*Kin kon kan kon*. Chuông báo bắt đầu giờ học vang lên, Sakura-san vội vã chạy về. Lúc nào cũng thấy tiếng chuông nghe như hiệu lệnh 「Bắt đầu lao động」 trong nhà tù ấy. Dù chưa vào tù bao giờ, nhưng chắc cũng na ná thế này.

Hoàn toàn phù hợp với tâm trạng của tôi lúc này.

***

Tiết tiếp theo là Thể dục, chơi bóng mềm. Đội chúng tôi có tay ném bóng cùi bắp, bị đánh trúng tám cú hit liên tiếp. Người thay thế lên ném không ai khác chính là tôi đây.

Phát huy khả năng kiểm soát bóng tệ hại vốn có, tôi lập nên chiến tích mười lần đi bộ (four-ball) liên tiếp. Thực ra tôi muốn tiếp tục kỷ lục đó, nhưng bị đứt quãng ở người đánh bóng tiếp theo. Tôi ném trúng người ta (dead ball).

Tiếp theo Thể dục là Quốc ngữ hiện đại. Mệt rã rời vì ném bóng nên buồn ngủ kinh khủng. Cơn thèm ngủ không chỉ tấn công mình tôi, mà hơn nửa lớp cũng đang mộng du. Gì cơ, không hiểu nghĩa à? Ngủ say như chết ấy.

Giáo viên tuyệt vọng rời khỏi lớp.

Tiếng chuông kết thúc vang lên cùng lúc tôi tỉnh giấc. Cảm giác như giáo viên vừa bị dội gáo nước lạnh vào mặt.

Chủ yếu là do tôi ngủ say sưa quá. Nhờ thế mà trong giờ học rất yên tĩnh, càng làm tăng tốc độ đi vào giấc ngủ.

Giờ nghỉ trưa. Tôi nhanh chóng giải quyết bữa trưa. Món ăn là bánh mì. Hồi mới sống một mình, tôi từng hùng hổ 「Sẽ làm cơm hộp để khiến ai đó ngạc nhiên」, nhưng sang ngày thứ hai là chuyển sang ăn bánh mì, và kéo dài đến tận bây giờ. Học sinh thì thế thôi. Mà vốn dĩ tôi định làm ai ngạc nhiên cơ chứ.

Ném cái túi nilon rỗng vào thùng rác, tôi đi đến thư viện.

Thư viện Học viện Seitetsu dùng chung cho cả nam và nữ. Đây là điều hiếm thấy ở cái trường cái gì cũng tách biệt nam nữ này. Dù có bị phản đối là 「Mua mỗi cuốn hai bản thì lãng phí quá」, nhưng nếu thế thì gộp luôn khuôn viên lại cho rồi.

Thư viện chiếm từ tầng một đến tầng ba của một tòa nhà độc lập. Tôi bước đến quầy cho mượn sách.

Tôi giơ tay nhẹ chào nữ sinh mình cần tìm.

「......Natsuru-san.」

Akane mỉm cười và cúi đầu. Cô ấy bước ra khỏi quầy.

「Cậu mượn sách ạ?」

「Truyện tranh thì mượn, chứ sách toàn chữ thì chịu. Sách giáo khoa thì còn hiểu, chứ chữ chi chít thì không thể nào. Mấy cái đó đọc từ đâu? Từ đầu à?」

「Không có truyện tranh đâu ạ.」

Giọng điệu có vẻ ngán ngẩm. Biết rồi. Cô gái này không biết đùa mấy kiểu này.

「Việc khác ạ?」

「Ừ. Có chút chuyện......」

Thư viện là một dạng vùng tự do, chỉ ở đây nam nữ mới có thể gặp nhau gần như thoải mái. Để ngăn chặn những chuyện không hay phát sinh từ đó, nhà trường bố trí kệ và bàn ghế sao cho không có góc khuất, nhưng học sinh vẫn tìm ra cách tạo những điểm hẹn hò bí mật.

Tôi ra hiệu đi vào góc. Tôi và Akane di chuyển đến chỗ đó.

Tôi kể lại chuyện xảy ra trên đường đi học. Tất nhiên là chuyện suýt biến thân và dừng lại giữa chừng. Không kể chuyện về Mikoto.

Akane nghiêng đầu.

「Biết nguyên nhân không?」

「Không ạ...... Nếu có khí tức lạ thì mình nghĩ là có kẻ địch, nhưng mà......」

「......」

「Mình nghĩ việc trở lại bình thường là do sức mạnh của Natsuru-san đấy ạ. Lẽ ra đã biến thành Kämpfer rồi cũng nên......」

「Vậy à, tớ có thể biến thân hoặc không biến thân theo ý muốn rồi sao?」

Cũng có lý. Theo lý thuyết thì phải biến thân rồi.

「Cái đó thì...... Có thể chỉ là ngẫu nhiên thôi. Về mình sẽ hỏi Seppuku Kuro Usagi-san thử xem......」

「Ừ......」

Seppuku Kuro Usagi (Thỏ Đen Mổ Bụng) là con thú nhồi bông Thú Nội Tạng của Akane. Nó cũng biết nói. Hơn nữa lại là con thỏ. Mồm mép độc địa thì y chang Harakiri Tora.

「Nếu cứ ngẫu nhiên thế này thì thà biến thân tự do được còn hơn.」

「Với lại, giờ nghỉ tớ gặp Sakura-san rồi.」

「Lại nữa ạ......」

「Ừ.」

Tôi giải thích qua loa. Nghe tin Sakura-san lặn lội sang tận khu nam sinh để gặp tôi, sắc mặt Akane thay đổi, hay là bị đau dạ dày nhỉ.

「Có vẻ cô ấy vẫn chưa từ bỏ tôi phiên bản nữ. Còn nhờ tôi cho gặp nữa. Làm sao đây?」

「Làm sao là làm sao...... Thì chịu thôi chứ sao ạ......」

「Thế nên mới hỏi có cách nào hay không.」

Akane có vẻ không vui.

「Nếu có cách nào để Sakura-san không thất vọng thì......」

「......Mình không biết.」

Giọng lạnh tanh. Hừm, tôi đã nghi ngờ Akane ghét Sakura-san từ trước, giờ thì chắc chắn rồi. Hôm nào phải tạo cơ hội làm hòa mới được.

Sau đó dù có hỏi ý kiến bao nhiêu lần, Akane vẫn làm ngơ. Nunununu, chẳng lẽ bảo tôi tự mình giải quyết bằng một đòn hồi mã thương nào đó sao. Đang suy nghĩ thì lưng bị va mạnh.

Một cú sốc từ phía sau.

「Na~tsuru!」

Có ai đó đang ôm chầm lấy tôi.

「Đu đu đu đu đu!?」

「Gì thế, sao lại ngạc nhiên vậy. Tớ đây, tớ đây.」

Này, buông ra. Tôi không phải cái móc treo quần áo đâu nhé. Thế hệ ông bà thì gọi là mắc áo đấy.

Cô gái tóc ngắn đang cười tủm tỉm. Là Mikoto. Nhỏ đang đu trên cổ tôi.

「Làm cái gì thế hả, tránh ra.」

「Sao lại xấu hổ thế chứ. Như đồ ngốc ấy.」

Đồ ngốc là cậu đấy. Nếu bị giáo viên nhìn thấy ở đây thì cậu cũng biết hậu quả rồi chứ. Hiện tại dù không phải giáo viên, nhưng đang bị Akane nhìn thấy đấy thôi.

Mikoto buông tay, vỗ bộp vào người tôi.

「Ái chà.」

Nhỏ nhận ra Akane.

Dù sao thì người xấu hổ cũng là cậu thôi. Cứ thoải mái mà xấu hổ đi.

Thế nhưng, Mikoto lại áp sát người vào. Hơi quá đà rồi đấy. Ngực cũng có chút chút nên càng khó xử.

Tệ thật. Nhỏ này không có khái niệm xấu hổ hay ngượng ngùng khi giao tiếp với tôi. Trong mạch máu nhỏ chảy thủy ngân thay vì máu à.

Trong khi đó Akane trợn tròn mắt, sợ chết khiếp. Cũng phải thôi. Đổi lại là tôi thì cũng thế.

「Sao nào, bị nhìn thấy hưng phấn không?」

「Đã bảo buông ra!」

「Không vui à?」

「Nói thế thôi chứ thực ra vui lắm chứ gì.」

「Không cần cố quá đâu...... Ơ kìa.」

Nhỏ buông tôi ra.

「Akane-chan đây mà.」

「......Kondō-san.」

「Hả?」

「......Vâng.」

Tôi suýt ngã khuỵu xuống.

「Khoan đã, hai người quen nhau à!?」

「Gì cơ. Nhà gần nhau mà.」

「Hồi cấp hai, nhà ở ngay gần nhau đấy. Nên là bạn bè. Nhỉ?」

Akane gật đầu e dè.

Thế này thì chịu. Cái gọi là 「Gần nhà Akane」 chắc cũng chỉ là một trong những chỗ ở kiểu ốc mượn hồn thôi. Chắc lại chuyển nhà rồi.

Nhà Mikoto thường xuyên đi công tác nước ngoài nên cũng là trùm chuyển nhà. Mà lý do cũng không bình thường. Không phải bố mẹ nhỏ, mà là do họ thu thập sách nghiên cứu học thuật chất đống đến mức hết chỗ ở nên phải chuyển. Muốn hỏi họ nghĩ tiệm sách cũ sinh ra để làm gì, nhưng lý lẽ đó không áp dụng được với dân cuồng sách.

Tuy nhiên, Mikoto hồi tiểu học không đến mức thế, nhưng lên cấp hai thì chuyện này xảy ra thường xuyên.

「Thế nên mới quen Akane-chan từ trước. Nhỉ~」

Không hiểu sao con nhỏ Mikoto lại ưỡn ngực tự hào. Nhỏ này có biệt tài làm thân với người khác một cách kỳ lạ, nên chuyện bạn bè chắc là thật. Gọi tôi là đàn anh trống không, gọi Akane thêm chữ "-chan".

Không thấy bực mình chắc là do nhân đức của nhỏ chăng.

Akane có vẻ áy náy. Mà thôi, cũng chẳng cần chịu trách nhiệm đâu, cảm giác như tôi vừa thua cược chẵn lẻ vậy.

「Natsuru cũng biết Akane-chan à. Tình cờ nhỉ?」

「Đại loại thế.」

「Hế, quả nhiên là có sự tình cờ ha.」

「Đúng vậy.」

「Vâng......」

Chỗ này thì đồng ý được. Chắc chắn là tình cờ. Nếu không có vụ Kämpfer thì tôi và Akane chắc cả đời vẫn là người dưng.

Mikoto lại quàng tay qua cổ tôi. Nóng chết đi được.

Thoáng chốc, Akane lộ vẻ mặt khó chịu. Cô gái này thỉnh thoảng lại có biểu hiện như vậy dù không liên quan đến Sakura-san. Tưởng là mệt, nhưng chắc là sâu răng rồi.

Mikoto cười khúc khích, hình như thế.

「Akane-chan, thực sự quen Natsuru à?」

「Quen kiểu gì?」

「Ơ...... là tình cờ thôi nhưng mà......」

「Dù là tình cờ thì cũng phải có cớ chứ.」

「Hử?」

「Thì là...... cái đó......」

Akane hơi bối rối.

「Tại tớ chưa từng nghe nói Natsuru có bạn gái nào khác ngoài tớ cả.」

Con nhỏ này, nhìn thì sảng khoái nhưng cũng sắc sảo gớm. Di truyền từ bố mẹ học giả à? Đừng có phát huy năng lực vào mấy chỗ thừa thãi thế này chứ.

Akane toát mồ hôi hột thấy rõ.

「Ch-chỉ là bạn bè thôi ạ......」

「Ơ...... cái đó thì......」

「Thế, tại sao lại thành bạn bè?」

Nếu nói là do kết nối Kämpfer thì nghe cũng oai đấy, nhưng chỉ sướng cái mồm mình thôi, chứ Mikoto đời nào chịu hiểu. Tự nhiên bảo Kämpfer, có ai mà hiểu được chứ.

「Kh...... Không có gì đâu ạ......」

Akane thu người lại. Này, không có gì là thế nào. Thế thì thành lý do kết bạn kiểu gì.

「Không có gì á?」

「Vâng......」

「Hừm, vậy à. Thôi được rồi.」

「Vậy thì, tớ sẽ không hỏi nữa, bù lại tớ có việc muốn nhờ Akane-chan.」

Thế là xong à? Cái câu "không có gì" đó hình như là do cậu ép người ta nói mà.

「Việc gì ạ......」

「Ừ. Chuyện bí mật ấy.」

「Ơ...... Bí mật ạ......」

「Giữ bí mật được không?」

「Mình sẽ không đi loan tin chuyện riêng tư đâu ạ......」

Cô gái đáng khen. Nếu là Higashida thì đạo đức còn thấp hơn cả phóng viên giải trí nên chẳng nói được gì. Chẳng khác nào chỉ sơ đồ nhà cho trộm.

Mikoto hạ giọng.

「Thực ra ấy, tớ muốn nhờ tư vấn.」

Là tôi đây.

「Gì thế?」

「Đã bảo là tư vấn mà.」

Đến cả nhỏ này cũng tư vấn à. Tưởng là loại người không cần thuốc đau đầu với thuốc dạ dày chứ. Học sinh cao trung, tinh thần và thể xác tưởng ổn định mà hóa ra lại không, thật bất ngờ. Thế giới này đầy rẫy khổ đau. Thảo nào thầy bói trên tivi đắt show thế. Nhưng tôi đau khổ thì là đương nhiên rồi, đến nhỏ này cũng ôm nỗi niềm sao. Tính cách đó tưởng không liên quan, nhưng đúng là trông mặt mà bắt hình dong.

「Tư vấn chuyện gì?」

「Ai?」

「Thế nào?」

「Tớ muốn Natsuru và Akane-chan nghe này.」

「Ừm. Chuyện của bạn tớ.」

「Là chuyện của tớ đây~!」

Một cô gái từ đâu chui ra, chồm lên người chúng tôi.

「Yeah yeah, đông đủ quá ha~」

Cô gái có độ hưng phấn kỳ lạ này tên là Nishino Masumi. Là ủy viên phía khu nữ sinh của CLB phi pháp ngầm "Ủy ban ngầm giao lưu nam nữ bình thường", tôi cũng từng nhờ cậy trước đây. Tưởng sau vụ đó là hết, ai ngờ không phải.

Cũng học năm nhất. Tức là học cùng lớp với Mikoto.

「Masumi-chan đấy à. Mày lại trùng người quen với tao rồi.」

「Được mà. Masumi với tớ là bạn từ trước rồi.」

Quan sát kỹ thì thấy hai người đeo huy hiệu giống nhau.

「Mikoto quen rộng thật đấy~」 Masumi nói. Tôi cũng đồng tình. Thì thầm vào tai Mikoto.

「A~, người gặp ở đường hầm hôm nọ đây mà.」

Masumi gật đầu chào tôi lia lịa như con cào cào giã gạo.

「Tên là Senō Natsuru. Bạn thuở nhỏ của tớ.」

「À, Natsuru-san đấy ạ. Em cũng biết một chị tên là Natsuru đấy nhé.」

Tôi cũng biết, nhưng tất nhiên là giả vờ ngây ngô.

「Hế, trùng tên với anh à.」

「Đúng đấy ạ.」

「Đó là chuyện cần tư vấn đấy.」

Mikoto ghé sát mặt vào.

「Masumi đã gặp một cô gái tên là Natsuru ở trường này.」

「Ngầu lắm luôn ấy ạ~」

「Và muốn gặp lại lần nữa, nhưng tìm khắp nơi không thấy.」

Masumi trả lời.

「Sao lại muốn gặp?」

Tôi tiếp tục giả ngu.

「Muốn phỏng vấn ạ~」

「Nhưng không thấy đâu. Một nữ sinh bí ẩn.」

Hô hô, các cô em hỏi y chang Sakura-san nhỉ. Natsuru nữ hot thật đấy.

「Không phải là không có đâu. Vì mặc cùng đồng phục mà.」

「Thế thì không phải học sinh Seitetsu rồi.」

「Là học sinh năm hai ạ.」

Masumi nói. Mikoto tiếp lời.

「Đã tìm hết các lớp năm hai từ đầu đến cuối rồi, nhưng Natsuru phiên bản nữ không có ở đâu cả. Thấy sao?」

「Thấy sao là sao...... Không có thì đành chịu chứ sao. Không phải ma à? Biết chưa, trong nhà vệ sinh nam có hồn ma nữ sinh......」

「Phi khoa học quá. Natsuru phiên bản nữ có thực đấy.」

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng một dòng, nhưng tôi giả vờ không bận tâm.

「Linh cảm của tớ.」

「Lấy gì làm bằng chứng.」

Mikoto khẳng định chắc nịch. Không thể cười xòa bảo là nhảm nhí được. Giác quan thứ sáu của nhỏ này bén nhọn thực sự. Có truyền thuyết kể rằng nhỏ từng dẫn đoàn thám hiểm đi trong rừng rậm Châu Phi mà không cần GPS, chỉ dựa vào trực giác.

Đương nhiên tôi chỉ còn cách làm sao để cái trực giác đó không hướng về phía mình.

「Điều tra không có thì cũng vô nghĩa thôi.」

「Điều tra hời hợt quá. Biết không? Khai quật ấy, là bắt đầu từ chỗ không có gì cả.」

「Dù manh mối nhỏ nhoi cũng phải tin mà làm.」

Nhỏ này nói nghe thuyết phục ghê.

「......Sao cậu lại hứng thú với chuyện này thế?」

「Tớ đang nghĩ có chuyện gì đó to tát lắm. Biết đâu đằng sau Natsuru phiên bản nữ có ẩn giấu âm mưu gì đó. Cũng là linh cảm nốt.」

Bén quá mức rồi. Tuy gọi là âm mưu thì hơi sai, nhưng đúng là có điều che giấu. Đầy rẫy những điều không thể công khai.

「Tóm lại là, có biết gì không?」

Ghé sát mặt vào.

「......Không.」

「Hả......」

「Hừm. Còn Akane-chan?」

Akane lảng tránh ánh mắt, nhưng mất tự nhiên lộ liễu. Cô nàng này diễn xuất tệ thật. Kiểu người tuyệt đối không chơi poker được.

「Kh...... Kh...... Kh...... Không biết ạ.」

Cơ mặt co giật. Nếu là phim hình sự thì sắp khai ra đến nơi rồi. Không cần bát cơm thịt heo chiên xù (Katsudon) cũng tự thú mất thôi.

「Không biết?」

「Vâng......」

「Không biết à. Thế thì thôi.」

Bất ngờ là Mikoto rút lui dễ dàng. Hừm, không giống cô nàng được mệnh danh là "Mikoto Rắn Đuôi Chuông" chút nào. Biệt danh này do tôi đặt hồi tiểu học.

「Việc tìm kiếm Natsuru phiên bản nữ ấy.」

「......Gì cơ ạ.」

Mikoto ra lệnh cho Akane.

「Thế thì hợp tác nhé.」

「Cả cậu nữa, Natsuru.」

Mikoto quay ngoắt lại nhìn tôi.

Xin chia buồn. Lớp tôi tuy không có ác ý nhưng toàn ngáng chân giáo viên thôi. Tất nhiên tôi cũng là tòng phạm.

Giờ chủ nhiệm cuối buổi cũng kết thúc êm đẹp, giờ chỉ còn việc về nhà.

「Này, Senō.」

Không cần nhìn mặt cũng biết. Higashida.

「Senō, về thôi.」

「Lại đi cùng mày à.」

「Được mà, tao có nhiều chuyện muốn hỏi lắm.」

Chuyện hắn muốn hỏi thì biết tỏng rồi. Chuyện con gái, chuyện con gái, hoặc chuyện con gái. Hơn nữa, tên này từng gặp Akane lúc biến thân trước đây, nên cứ hở ra là hỏi 「Con bé đó là ai thế」. Hắn bảo gu của hắn là kiểu con gái mồm mép độc địa như Akane.

「Tao chả có gì muốn hỏi mày cả.」

「Được mà. Tao sẽ để lại ảnh sống mới cho mày với giá rẻ đặc biệt.」

Đã bảo là không cần mà.

Thì, có tiếng gõ cửa lớp học.

Đang không phải giờ học, thế giới nào lại có kẻ gõ cửa lớp học thế kia.

Gõ cửa?

Không phải lễ phép đâu, mà là kẻ không biết đọc bầu không khí đấy.

「Xin phép ạ. Senō Natsuru-san có ở đây không ạ?」

Ngó đầu ra xem thì thấy một học sinh năm nhất trông có vẻ nghiêm túc đang đứng đó.

Phía sau lưng, Higashida ho khẽ: 「Người của Hội học sinh đấy.」

「Tôi đây.」

「Hội trưởng cho gọi anh ạ.」

「Hả?」

Tôi giơ tay nhẹ.

「Mời anh đến phòng Hội học sinh ạ.」

Cậu nam sinh chỉ nói thế rồi quay lưng bỏ đi.

「Này, mày làm gì Hội trưởng thế?」

Tôi ngẩn người ra. Higashida chọc chọc.

Tôi không trả lời trực tiếp. Làm nhiều thứ lắm, thế đấy.

Hủy kèo về cùng Higashida. Thế cũng tốt. Về cùng hắn ta cũng chẳng có gì hay ho. Nhưng vấn đề là bị Hội trưởng Shizuku gọi lên.

Sangō Shizuku, siêu chiến binh (Perfect Soldier) của Học viện Seitetsu, là nữ sinh đứng đầu toàn thể học sinh. Học hành hay thể thao, làm cái gì cũng hoàn hảo, lại còn là đại mỹ nhân. Rõ ràng là loại người như tôi không bao giờ lọt vào mắt xanh của cô ấy, thế mà bị gọi lên thì đúng là chuyện lạ có thể khiến tuyết rơi giữa mùa hè.

Tuy nhiên đó là chuyện của học sinh bình thường. Tôi và Shizuku có mối nhân duyên không hề nhẹ.

Tôi lập tức đi đến phòng Hội học sinh. Phòng Hội học sinh nằm cùng tòa nhà với thư viện. Vì Hội học sinh không chia nam nữ nên nằm ở đây. Nhân tiện là tầng 4.

Trước phòng Hội học sinh có một nữ sinh đang đứng. Một cô bé năm nhất thấp bé, vẫn còn nét học sinh cấp hai. Nhìn thấy tôi cũng không hề cử động.

Hội học sinh của Học viện Seitetsu là tổ chức để vận hành trơn tru các sự kiện trong trường và hoạt động của học sinh. Ít nhất trong sổ tay học sinh ghi là thế.

Theo "Mặt trái lịch sử Học viện Seitetsu Vol.3" do CLB Báo chí 2 - một hoạt động ngầm phi pháp khác - phát hành, thì Shizuku sau khi nhậm chức Hội trưởng trong thời gian ngắn đã thay đổi hoàn toàn nội bộ. Tổ chức này đã biến thành một tổ chức đặc biệt hoạt động như tay chân của Hội trưởng. Không rõ bằng cách nào, nhưng Hội học sinh hoạt động hoàn toàn theo lợi ích của Hội trưởng. Nhân sự phải phục tùng tuyệt đối, đổi lại được hứa hẹn lợi ích to lớn. Nghe nói là được vào làm ở các công ty hàng đầu hay đỗ đạt vào các trường nguyện vọng, nhưng không chắc chắn lắm.

Tuy nhiên, học sinh nói chung không tin vào mấy lời mê sảng đó. Hội học sinh, hiện tại vì phương hướng của Shizuku gắn liền với lợi ích của toàn thể học sinh nên không có vấn đề gì, và phía nhà trường cũng coi là vô hại.

Toàn bộ chân tướng của Hội học sinh vẫn chưa được làm rõ. Chỉ có Shizuku biết. Higashida từng chém gió 「Trong Hội học sinh cũng có nội gián của tao」, nhưng chẳng biết hợp tác được đến đâu. Điệp viên hai mang, ba mang là chuyện thường tình.

Cô bé đang đứng gác trước cửa này chắc cũng chỉ nghe lệnh của Shizuku. Khả năng nắm bắt nhân sự không thể tin nổi ở một học sinh cao trung.

Định bảo là Hội trưởng gọi tôi đến, thì có tiếng nói từ bên trong phòng Hội học sinh.

「Kuzuhara, cho vào đi.」

Giọng của Shizuku. Cô bé quả nhiên không nói lời nào, mở cửa ra. Chắc tên là Kuzuhara.

Bên trong có Shizuku và Akane.

「Natsuru-san......」

Cô ấy nói vậy nhưng có vẻ không ngạc nhiên lắm. Chắc là được báo trước rồi.

「Chào mừng Senō-kun. Ngồi đi?」

Tôi nhận lời và ngồi xuống. Không khí căng thẳng bao trùm. Shizuku cười nhạt.

「Mặt mũi đáng sợ quá đấy.」

「Đương nhiên rồi.」

「Khó nói chuyện nhỉ.」

Tôi không cười. Shizuku là kẻ thù của chúng tôi, một Kämpfer đeo vòng tay đỏ. Nhân duyên không nhẹ là vì thế.

Nói trắng ra là mạnh kinh khủng khiếp, lần trước đánh nhau tôi suýt chết. Nhờ chút nhanh trí mà thắng được, nhưng bảo đánh lại lần nữa thì tôi không tự tin chút nào.

「Thế thì tôi về đây.」

「Thế thì khó đấy. Thế này thì sao?」

Trong khoảnh khắc, Hội trưởng Hội học sinh được bao bọc trong ánh sáng trắng.

Ánh sáng tắt. Cơ thể Shizuku không thay đổi. Nhưng, phần bên trong mái tóc chắc chắn đã chuyển sang màu vàng bạch kim (Platinum Blonde). Cô ta đã biến thân thành Kämpfer.

Ngay sau đó, tôi và Akane cũng bị ánh sáng bao phủ. Và rồi Akane biến thành Mãnh Khuyển Nữ với ánh mắt hung dữ, còn tôi biến thành hình dáng con gái.

「Cả hai người, thế này thì nói chuyện được chứ?」

Tôi là "Ma pháp" (Zauber).

「Đừng có giỡn mặt, đồ mọt sách.」

Một khẩu súng lục xuất hiện trong tay Akane. Cô ấy là Kämpfer sử dụng "Súng" (Gewehr).

「Biến thân ở đây à. Tao sẽ hiểu là mày định giết nhau đấy nhé.」

Nòng súng chĩa thẳng vào trán Shizuku. Ngón tay đã đặt sẵn vào cò súng.

「Hạ xuống đi.」

「Không thích đấy.」

「Hạ xuống.」

Một sợi xích gắn lưỡi dao ngắn quấn lấy cổ tay Akane. Vũ khí của Shizuku, "Kiếm" (Schwert). Trong khoảnh khắc bóp cò hay chưa kịp bóp, nó sẽ cắt đứt cổ tay cô ấy.

「Tốt lắm. Hãy hữu nghị chút đi nào.」

「Chĩa súng vào nhau thì không gọi là hữu nghị đâu.」

Nòng súng không di chuyển. Nhưng lực ở ngón trỏ đã lỏng ra.

「Hôm nay tôi không có ý định chiến đấu đâu. Yên tâm.」

「Nực cười.」

Tôi đồng cảm với Akane. Shizuku là một Cool Beauty (người đẹp lạnh lùng). Tức là nói cái gì giọng điệu cũng không đổi. Vì thế có nói dối cũng chẳng biết được. Bảo là không có ý định chiến đấu, nhưng có thể nhe nanh bất cứ lúc nào.

「Bắt cóc người ta đến đây mà còn già mồm.」

「Tôi nhớ là đã giữ lời hứa rồi chứ nhỉ. Từ đó đến nay, tôi không hề đụng đến Kaede.」

Như nhà ảo thuật hay thuật sĩ thôi miên, nhưng là Shizuku thì chắc làm được thật.

「Đã không còn nhớ nữa đâu. Chỉ cần chút mẹo nhỏ là có thể khiến cô ấy quên đi.」

「Gọi đến đây để khoe khoang à?」

Tôi nói mà không mất cảnh giác.

「Tất nhiên là không rồi.」

Shizuku ngồi lại ngay ngắn trên ghế.

「Có chút vấn đề ở khu nữ sinh ấy mà.」

「Vấn đề?」

Đông học sinh thế này thì đương nhiên có vấn đề rồi, nhưng Hội trưởng hoàn hảo lại mở miệng nói ra thì hơi khó tin. Người này là kiểu vừa đưa ra vấn đề vừa có sẵn giải pháp cơ mà.

「Cơn bão ấy, dạo này ồn ào quá.」

「Sakura-san ấy à, thế nào?」

「Đang tìm kiếm một nữ sinh khiến cô ấy để tâm. Dáng người cao, ít nói và ngầu. Biết chứ nhỉ.」

Biết hay không biết, chính tôi vừa được Sakura-san kể cho nghe xong. Là chính tôi.

「Tìm kiếm khắp nơi vất vả lắm. Trong đám năm hai đang có chút tin đồn đấy. Ngoài ra nhé, một cô bé tên là Nishino năm nhất cũng đang tìm cậu. Ghê lắm nhé, hét toáng lên trong lớp học cơ mà. 『Natsuru-san có ở đây không!』 ấy.」

Uwaa. Không muốn nghe chút nào. Dễ dàng tưởng tượng ra cảnh Masumi đang gào thét. Đám học sinh trong lớp chắc chịu không thấu.

Shizuku tiếp tục.

「Còn nữa, con bé Kondō năm nhất cũng đang tìm. Cô bé này thông minh đấy. Đầu tiên là đi hỏi giáo viên.」

Xác nhận biểu cảm của tôi xong, cô ta nói.

「Hỏi vào hôm nay đấy. Vừa mới đi học lại mà hành động nhanh thật.」

「......Rồi, đó là vấn đề à?」

「Đúng vậy. Ở khu nữ sinh không tồn tại học sinh nào tên là Natsuru. Nhưng Kaede, Nishino-san và Kondō-san đang tìm kiếm, nên thành tin đồn rồi. Tôi không thích điều đó. Tôi không muốn học sinh bình thường biết về Kämpfer.」

Chỗ này thì tôi đồng ý.

「Vậy gọi bọn tôi đến đây là để làm gì?」

「Làm gì á?」

Tôi và Akane đồng thời hiện lên dấu chấm hỏi.

「Đơn giản thôi. Senō-kun, sang khu nữ sinh đi.」

Đùng đùng đoàng. Pháo hoa sông Sumida đang bắn trong đầu tôi. Hoặc là trúng số độc đắc Pachinko. Bình ga nổ lớn. Đây là sự ngạc nhiên lớn nhất trong ngày của tôi.

「Tỉnh táo không đấy?」

「Thấy sao?」

Bảo tôi sang khu nữ sinh nghĩa là sao. Nhìn thế này thôi chứ tôi là con trai. Giờ tuy là nữ nhưng hộ tịch là nam đấy. Ít nhất thì vẫn học ở khu nam sinh. Không phải cứ muốn sang là sang được đâu. Điên mất rồi.

Shizuku dường như đoán được suy nghĩ của tôi.

「Không ai bảo cậu từ bỏ việc làm con trai đâu. Cậu sẽ có tên trong danh sách cả khu nam và khu nữ, thỉnh thoảng ló mặt sang đó là được.」

「Càng không hiểu. Tại sao phải sang khu nữ sinh?」

「Vừa nãy nói rồi còn gì. Kaede, Kondō-san và cả Nishino-san năm nhất đang ầm ĩ lên. Cứ thế này thì chuyện về Kämpfer có thể bị lộ ở đâu đó.」

「Dập tắt tin đồn à?」

「Đại loại thế.」

Shizuku khẳng định. Việc tôi thực sự hiện diện ở khu nữ sinh sẽ ngăn chặn hành động của Sakura-san và những người khác. Vì không muốn chuyện Kämpfer bị lộ.

Bởi vì họ biết tôi phiên bản nữ, và đang lăm le chụp ảnh. Mấy kẻ ngốc đó phải cho nếm mùi đau khổ mới được, nhưng đối phương là con gái thì cũng khó. Dù vậy, đối xử như nữ sinh thì cực đoan quá.

「Không có ý đồ gì khác đâu. Tôi sẽ cho Senō-kun thân phận có thể đường hoàng ra vào khu nữ sinh. Cấp cả giấy phép thông hành nữa nhé?」

「Thế là "nối giáo cho giặc" (đưa muối cho địch) đấy.」

「Tôi thích đồ mặn hơn đồ ngọt.」

Mặt tỉnh bơ. Nghĩ cái quái gì thế, tôi và cô là kẻ thù đấy. Chẳng khác nào mời gọi tôi nhảy vào hang cọp.

「Hahaha! Thú vị đấy. Natsuru, sang khu nữ sinh đi.」

Trái ngược với tôi đang rối bời, con Mãnh Khuyển Nữ bên cạnh cười sằng sặc.

Vừa cười vừa không chịu buông súng.

「Cùng nhau đi đập phá lớp năm ba nào. Bắn nát cái đầu của bà chị Hội trưởng trông như mấy con diễn viên Hollywood hạng bét kia đi.」

「Tiếc là tôi không hợp với mấy đứa mọt sách.」

「......Phụ nữ mà miệng lưỡi độc địa thế này thì khổ lắm. Tôi đang nói chuyện với Senō-kun.」

Shizuku không coi Akane là đối tượng đàm phán. Tức là tùy thuộc vào ý muốn của tôi thôi sao. Chết tiệt, còn khắc nghiệt hơn cả ngày trước khi thi cấp ba. Hồi đó bị tiêu chảy nên chẳng nghĩ được gì cho ngày hôm sau. Quên sạch kiến thức đã học luôn.

「Gì thế?」

「Senō-kun, có vẻ đang phân vân nhỉ.」

「Tiếc là không có quyền lựa chọn đâu. Tôi đã làm xong hộ tịch bên khu nữ sinh rồi.」

Cái quái gì thế. Bảo là có vấn đề, hóa ra đã giải quyết xong rồi còn gì. Hơn nữa việc tôi đồng ý là điều kiện tiên quyết à.

「Giáo viên và nhân viên sẽ thấy lạ cho xem.」

「Giấy tờ và cơ sở dữ liệu đều đã thay đổi xong xuôi. Cậu đã thuộc về khu nữ sinh một cách hợp pháp rồi đấy.」

「Học sinh chuyển trường bất ngờ à. Không tự nhiên chút nào.」

「Lấy lý do là nghỉ học một thời gian. Giáo viên chủ nhiệm cũng biết rồi. Vì lý do hay bị ốm đau nên dù nghỉ học dài hạn cũng không sao. Tùy cậu xoay xở.」

「Không đi đi lại lại dễ thế đâu.」

「Đã bảo là sẽ cấp giấy phép rồi mà.」

Shizuku đưa ra một tấm thẻ ID. Bên trong có gắn chip IC để qua cổng và ảnh ba chiều (hologram). Còn dán cả ảnh tôi lúc là con gái nữa chứ, chụp lúc nào thế không biết.

Tôi ngắm nhìn tấm giấy phép đầy cảm thán. Hàng thật 100%. Từ chuyện làm hộ tịch bên khu nữ sinh, quyền lực của Shizuku rốt cuộc vươn xa đến đâu vậy. Như trùm mafia ấy.

「Tên vẫn là Senō Natsuru.」

「Muốn đổi không? Chắc chắn sẽ nhột lắm đấy.」

「......Cho tôi vào khu nữ sinh cũng chẳng có gì tốt đẹp đâu. Là kẻ thù đấy nhé.」

「Tất nhiên là tôi biết.」

「Vậy mục đích thực sự là gì?」

「Tôi đâu có ngốc đến mức nói ra ở đây.」

Quả nhiên là có ẩn tình.

Việc không có quyền lựa chọn làm tôi khó chịu. Nghĩ kỹ thì có tên bên khu nữ sinh cũng chẳng mất gì. Nhưng nghe theo lời Shizuku thì tức thật.

Shizuku di chuyển đến cái bàn sát tường. Bắt đầu làm việc gì đó liên quan đến Hội học sinh. Không quay lại nhìn, tức là chuyện đã xong, về đi chứ gì.

Tôi và Akane đứng dậy. Cảm nhận được sự biến thân đang từ từ giải trừ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!