Tập 11

Chương 02 【Chó Hoang Chết Ngạt】【Mèo Rừng Điện Giật】

Chương 02 【Chó Hoang Chết Ngạt】【Mèo Rừng Điện Giật】

【Chó Hoang Chết Ngạt】【Mèo Rừng Điện Giật】

Chương 2

「A……………… Nguy hiểm thật.」

Tôi vô thức lầm bầm. Trần nhà nơi có cánh cửa dẫn sang phòng bên cạnh vừa sập xuống. Nếu tôi cứ đứng ở chỗ đống gạch vụn đó, có lẽ ngói đá đã rơi trúng đầu rồi. Dù cơ thể Kämpfer có cứng cáp đến đâu, tôi cũng không nghĩ mình sẽ bình an vô sự.

Mảnh bê tông và bụi bay mù mịt khiến tầm nhìn trở nên tồi tệ. Tôi vừa lấy tay che mũi miệng vừa chạy lại phía cánh cửa. Hai người kia không có ở đây. Họ đã sang phòng bên kia rồi. Không biết họ có tránh được đống ngói rơi không.

「Này, có sao không!?」

Không có tiếng trả lời. Tôi cuống cuồng gọi lại nhiều lần.

「Mikoto! Shizuku!」

「………………Bình thường mà.」

Đó là giọng của Shizuku. Vẫn điềm tĩnh như mọi khi.

「Tôi và Mikoto đều vô sự.」

「Ôi, Natsuru. Bên đó có vẻ cũng ổn nhỉ.」

Chất giọng của cô bạn thuở nhỏ cũng không có gì thay đổi. Tôi vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.

「Tôi cũng không sao. Còn Akane thì………………」

Tôi liếc nhìn ra sau, ả đàn bà hung dữ kia vẫn tỉnh bơ.

「Có bom ngàn cân rơi trúng thì bà đây cũng chẳng chết được đâu.」

「Vẫn như mọi khi nhỉ. Bình an là tốt rồi.」

Shizuku nói vậy. Trong giọng điệu lạnh lùng dường như pha lẫn chút an tâm, nhưng chắc là tôi tưởng tượng thôi.

「Không đâu.」

「Mikoto với Shizuku, có bị thương không?」

Shizuku nói rồi bồi thêm ngay lập tức.

「Natsuru lúc nào cũng gọi tên Mikoto trước nhỉ.」

「Hả……………… Được mà, có sao đâu.」

「Phải rồi. Có sao đâu chứ. Đối với cậu thì là vậy.」

Thứ tự gọi tên có liên quan gì sao?

「......Có hàm ý gì à?」

「Đến nước này mà còn mong đợi cậu hiểu được tâm lý con gái thì cũng bằng thừa.」

Chương 2

Chẳng hiểu gì cả. Tôi định đòi giải thích nhưng Shizuku đã nhanh chóng đổi chủ đề.

「Tôi bị trầy da chân.」

「Nếu là bị thương thì mình không sao đâu.」

Mikoto lên tiếng.

「Này, ổn chứ?」

「Chỉ ngã thôi mà. Cũng không đau lắm.」

Quả thật giọng cô ấy rất tươi tỉnh. Cô ấy là kiểu con gái bị rắn cắn cũng vẫn cười được mà lị. Không hiểu sao Mikoto còn có vẻ vui mừng.

「Natsuru lo lắng cho mình thế này, hiếm thấy ghê.」

「Vì là con gái yếu đuối nên cũng bị thương chứ.」

「Tôi thì thấy việc cậu bị thương mới là hiếm đấy.」

Yếu đuối hay gì đó tôi không hiểu lắm. Con trai thì cũng bị thương thôi.

Tôi hỏi với sang Mikoto.

「Có thuốc sát trùng hay gì không?」

「Không có. Cậu cũng làm gì có đúng không.」

「Mình định liếm vết thương cho sạch, nhưng chỗ trầy lại ở ống quyển. Miệng không tới được.」

Thì đúng là thế. Nhắc lại lần nữa, chuyện rơi xuống hồ bơi là bất khả kháng.

「Cậu có phải mèo đâu. Đừng có nói mấy câu kỳ quặc, ít nhất cũng lau sạch vết bẩn đi chứ.」

「Để tôi liếm cho nhé.」

Người nói câu đó là Shizuku. Liếm á, định làm thế nào?

Dù không nhìn thấy mặt, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ sự hoảng hốt của Mikoto.

「Khoan……………… Khoan đã Hội trưởng, cậu làm gì thế?」

「Gọi là Shizuku.」

「Shizuku, dừng lại đi!」

Cái gì thế!! Ưm………………? Có tiếng như đang giằng co. Sau đó là tiếng vải bị xé rách. Tiếng hét 「Á-」 của Mikoto. Này, rồi im bặt. Họ đang làm cái gì vậy.

Lắng tai nghe cũng không thấy tiếng động gì. Không, hình như có tiếng giống như mèo đang uống nước hay là không có nhỉ.

Một lúc sau, có tiếng động như thể vừa đứng dậy. Nãy giờ họ nằm sao?

「Xong rồi đấy.」

Shizuku nói.

「Tạm thời tôi đã xé áo làm băng gạc để che vết thương lại rồi.」

「Hết cả hồn......」

Chương 2

「Hả!!」

Là tiếng Mikoto.

「Cứ tưởng bị làm gì rồi chứ……………. Tại Shizuku cứ đòi cởi áo ra.」

「Tại cậu bị thương mà.」

「Nè Shizuku.」

「Thực sự đã liếm ống chân đấy à. Nhột lắm………………」

「Liếm nhiều hơn thì tốt hơn sao?」

「Được rồi mà. Nếu được thì muốn Natsuru liếm cho hơn……………… Á, khoan, Hội trưởng.」

「Nói cái gì thế…………… Chỗ nào……………… Hộc.」

「Liếm vết thương cho Natsuru là nhiệm vụ của tôi.」

Sao giọng Mikoto nghe ướt át thế. Có vẻ như đang nóng lên. Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra vậy.

「Này, đang lúc khẩn cấp mà các người làm cái trò gì đấy hả.」

Có vẻ như đã mất kiên nhẫn, Akane hét lên.

「Cứ còn hai người là lại thế à. Mấy trò lesbian thì về nhà mà làm.」

「Này, không phải les đâu nhé.」

Mikoto cãi lại.

「Đùa thôi.」

「Không được đâu.」

Chắc chắn Mikoto đang lúng túng. Đến tôi còn giật mình nữa là.

「Đừng có nói bằng vẻ mặt nghiêm túc thế chứ. Nghe không giống đùa đâu.」

Không biết họ đang nói chuyện với vẻ mặt thế nào nữa.

Tôi và Akane, Mikoto và Shizuku bị chia cắt làm hai ngả. Trần nhà sập xuống cùng lượng lớn đất đá đã bịt kín lối ra vào dẫn sang phòng bên cạnh. Thế nên chúng tôi không nhìn thấy nhau. Phía trên đỉnh trần có một cái lỗ thông nhau, giọng nói truyền qua từ đó, nhưng cái lỗ đó chỉ bé bằng con mèo chui lọt. Chỉ nghe được tiếng của Shizuku.

「Natsuru, không dùng ma pháp thổi bay đống gạch vụn được sao?」

「Tôi sẽ thử nhưng……………… có vẻ bất khả thi đấy.」

Tôi lùi lại một chút, dồn lực vào tay và phóng ra ngọn lửa.

Có tiếng nổ, nhưng chỉ tạo ra vết cháy xém trên bề mặt đống gạch và khoét sâu được một chút. Nếu cứ tiếp tục thì cũng sẽ mở được lỗ, nhưng không biết mất bao nhiêu thời gian.

「Đành chịu thôi.」

Giọng Shizuku nghe không có vẻ gì là thất vọng. Chắc cô ấy cũng đoán trước được.

「Này, bên đó có lối ra không?」

Chương 2

「Gì thế.」

「Tối quá không rõ lắm, nhưng có vẻ là có.」

「Không nhìn thấy à?」

「Người cầm đuốc là Natsuru mà.」

Đúng rồi ha. Nhưng trong lúc hỗn loạn vừa rồi tôi cũng đánh rơi đâu mất rồi. Phải làm cái mới thôi.

「Trong phòng thế nào? Có gì lạ không?」

「Trông như kho chứa vật liệu ấy. Toàn đồ linh tinh thôi...... Nè Natsuru.」

Từ sâu bên trong vọng lại tiếng 「Ôi-」 của Mikoto.

「Không chỉ Shizuku đâu. Mình cũng lo cho Natsuru lắm đó.」

Bị bắt thóp bất ngờ, tôi cố tình đáp trả.

「Lo lắng cho tôi dữ ha.」

「Biết lo lắng cho tình trạng người bị thương, Natsuru cũng trưởng thành rồi nhỉ.」

「Im đi. Cậu nhỏ tuổi hơn tôi đấy.」

Vô nghĩa, chuyện đó. Ít nhất thì tôi cũng không bị thương.

「Lần này đến lượt mình lo cho Natsuru nhé.」

Tôi quay lại nhìn phía sau. Cần phải quay ra lối hành lang chỗ chúng tôi đi vào. Nếu may mắn thì có thể hợp quân được.

「Này, tôi và Akane sẽ ra khỏi phòng.」

「Vậy tôi và Mikoto cũng sẽ ra khỏi đây. Gặp nhau ở bên ngoài nhé.」

Shizuku nói.

「Nhưng không biết có gặp nhau ngay được không, nên hãy tuân thủ nguyên tắc hai người một nhóm. Tuyệt đối không được lạc nhau. Rõ chưa?」

「Đừng để bị thương đấy.」

「Biết rồi.」

Nhận lấy câu thoại hiếm hoi từ Shizuku ở sau lưng, tôi và Akane rời khỏi đống gạch vụn.

Tôi tận dụng đống phế liệu làm lại cây đuốc. Lần này cũng dùng ma pháp châm lửa.

Hành lang có chút ánh sáng lờ mờ, nhưng có lửa vẫn khác hẳn. Dễ chịu hơn nhiều.

「Phía trước chẳng có gì cả.」

Akane nói. Tôi cũng đã hy vọng biết đâu có cửa thông sang phòng bên cạnh, nhưng chỉ toàn là bức tường trơn tuột.

「………………A.」

「Gì thế. Người nói hợp quân là cậu cơ mà.」

「Chịu thôi, đi nào. Phải hợp quân với bọn họ đã.」

Chương 2

「Thì đúng là thế, nhưng chuyện Akane lo cho Shizuku và Mikoto hiếm thấy thật đấy.」

「Cũng chẳng phải lo lắng gì. Bốn người thì có lợi hơn hai người thôi. Với lại……………… dù sao cũng là đồng đội mà.」

Có lẽ cô nàng đang ngượng, nhưng tôi cố tình không nhìn mặt Akane.

Hai người bước đi trong hành lang. Tiếng bước chân vang vọng lạ thường.

Càng đi, độ ẩm càng tăng lên khủng khiếp. Cảm thấy cả cái nóng nữa. Chắc là có mạch nước ngầm hay gì đó.

「Thấy nóng lên rồi đấy.」

Akane cũng lầm bầm điều tương tự.

「Chẳng ra làm sao cả. Dự báo thời tiết sáng nay đâu có nói cái nóng tàn dư lại khắc nghiệt đến mức này. Nhanh nhanh ra khỏi đây rồi đi tắm vòi sen hay gì đó thôi.」

「Lại dội nước nữa à. Lúc nãy dội chán chê rồi còn gì.」

「Đồ ngu. Nước hồ bơi chả ai muốn xuống với nước vòi sen cảm giác nó khác nhau. Thật tình là muốn vào bồn tắm ngâm mình, xong rồi làm một ly cơ.」

「Cậu uống rượu hả?」

「Không. Tửu lượng kém.」

Thế nghĩa là cũng từng có kinh nghiệm uống rồi à. Chẳng phải chúng ta là trẻ vị thành niên sao.

Tuy nhiên, tôi đồng cảm với việc muốn thoát khỏi chỗ này. Chẳng hiểu đang làm cái quái gì nữa, người thì ướt nhẹp.

Phía trước là ngã ba chữ T. Chính xác hơn là hình chữ "nhân" (人). Tôi và Akane ngó đầu về phía bên phải. Không phơi toàn bộ cơ thể ra là vì sợ ngộ nhỡ có kẻ địch.

Bất chợt, có tiếng động gì đó. Tôi nhìn lên trần nhà.

「Natsuru, sao thế?」

「Không phải, tiếng như có gì đó vỡ ra ấy.」

「Không...... hình như có nghe thấy gì đó.」

「Cứ để ý từng tí một thì làm ăn gì.」

Nhìn lại lần nữa. Hành lang không có cửa nẻo gì, sâu bên trong là ngõ cụt.

Cũng phải thôi. Cứ đứng lại vì chuyện này thì chẳng đi đến đâu được.

Akane tặc lưỡi.

「Thế này thì không thể hợp quân với bọn Shizuku rồi.」

「Căn phòng đó rốt cuộc nối với đâu nhỉ.」

「Đoán không ra. Chúng ta chỉ còn cách đi đến chừng nào còn đi được thôi.」

Chương 2

「Người à?」

「Chậc.」

「Phải ha.」

Hợp lý. Cái tên này mang thân phận chó mà thỉnh thoảng cũng phun ra mấy câu chính luận. Chúng tôi quyết định đi thẳng.

「Muốn hong khô người ở đâu đó quá………………」

「Có ma pháp đấy thây. Cứ tự nhiên mà dùng.」

「Đồ ngốc. Ai lại đi dùng đèn khò hơ người vì bị ướt chứ. Tôi chết mất.」

「Thì điều chỉnh hỏa lực đi.」

「Điều chỉnh thì vẫn là lửa. Có phải máy sấy tóc đâu.」

Nếu làm được cái trò tiện lợi ấy thì tôi làm lâu rồi. Quả nhiên tên này suy nghĩ thiển cận thật.

Đi chưa được bao xa thì con đường bắt đầu dốc xuống. Giống như một cái dốc trượt.

Akane lại cằn nhằn theo thói quen.

「Lại xuống dưới lòng đất à. Xây cái hầm thế này là có ý đồ gì chứ.」

「Đừng hỏi tôi.」

「Tôi không hỏi cậu. Tôi đang trút giận thôi.」

「Dốc cũng gắt đấy chứ.」

Tôi vừa nhìn về phía trước vừa độc thoại. Với cây đuốc này thì không biết sâu bên trong thế nào.

「Cứ nghĩ là tôi đi.」

「Nếu thật sự là cậu thì giờ này từ cổ trở lên thủng lỗ chỗ rồi.」

Không phải nói dối nên mới đáng sợ. Tại sao tôi lại đi riêng với con chó điên này chứ. Tôi có sống sót trở về được không đây.

「Khó đi quá. Làm cầu thang đi chứ.」

Chúng tôi chậm rãi đi xuống con dốc.

「Chắc là để chuyển vật liệu vào nên mới làm dốc thôi.」

Tôi trả lời đại khái, thế mà Akane lại tỏ ra thán phục lạ lùng.

「Hả, cậu thỉnh thoảng cũng nói được câu nghe lọt tai đấy chứ.」

「Thỉnh thoảng là sao.」

「Nếu là Mikoto thì sẽ nghĩ vậy, nhưng không phải đâu.」

「Nghĩa là dưới này có kho báu hả.」

Nếu dưới lòng đất có két sắt khổng lồ thì cũng thú vị đấy, nhưng chắc không cần thiết đâu. Chắc là có thứ gì đó không tiện để người khác nhìn thấy. Có lẽ vậy.

「Thằng nào con nào làm cái trò này vậy. Đúng là rảnh rỗi.」

「Chưa chắc đã là con người……………… Shizuku đã nói thế đấy.」

「Alien cũng chẳng sao. Không, như thế còn tốt hơn. Bắn con người thì còn thấy lấn cấn, chứ Alien thì bà đây giết không tha.」

Chương 2

「Thật không đấy.」

「Cậu thì đối phương là ai cũng chẳng nương tay còn gì. Ngay cả Sakura-san cậu cũng bắn trúng vân vân và mây mây......」

Không phải là chuyện Alien hay gì đó. Là chuyện lấn cấn lương tâm kìa.

「Hả? Tên kia, định chê bai trái tim thiếu nữ mong manh của bà đây hả.」

Mỏng manh cái nỗi gì.

Akane lại lôi khẩu súng ra.

「Bà đây rất trong sáng nhé. Bắn người xong là day dứt đến mức mất ngủ ba ngày đấy.」

「Cái đó thì điêu quá rồi.」

Akane chĩa họng súng vào. Vào tôi.

「Đừng có nhờn. Con người thật của tôi yếu đuối, mỏng manh, gió thổi cũng bay đấy nhé. Chê bai là không tha đâu.」

「Thế nên hạ súng xuống đi.」

Nhắc mới nhớ, cả Shizuku lẫn Mikoto đều tự nhận mình là thiếu nữ. Bộ đang tiếp thị thiếu nữ cho tôi à. Hàng cao cấp thế tôi không mua đâu.

「Ai cậu cũng bắn thản nhiên thế còn gì.」

「Đấy là do đà thôi. Cứ thế này còn căng thẳng hơn.」

「Cậu bắn tôi còn nhiều hơn thế nữa………………」

「Bắn cậu là vì lý do khác. ………………Đấy.」

Hiếm khi thấy nói nhỏ nên tôi hỏi lại.

「Gì cơ?」

「Tình yêu đấy, là biểu hiện của tình yêu đấy.」

Cô nàng hơi lảng tránh ánh mắt. Tôi buột miệng đáp trả.

「………………Đừng có giỡn mặt!」

Tức điên lên rồi. Đấy thấy chưa. Ả đàn bà hung dữ này lúc nào cũng thế.

「Thật tình, chưa thấy thằng nào ngu như cậu!」

「Tại cậu ngu nên mới thế đấy chứ!」

「Sao lúc nào tôi cũng là đứa ngu hả!」

「Thế chứng minh đi!」

「Chứng minh bao nhiêu cũng được! Cậu thì đần độn. Thành tích còn kém hơn tôi. Miệng lưỡi thì vụng về, lại còn hay đi muộn. Với lại.」

Bất ngờ, cô nàng chuyển họng súng từ tôi ra phía sau lưng.

「Có kẻ địch cũng đếch nhận ra!」

Chương 2

Tôi hoảng hốt quay lại phía sau. Akane bóp cò. Mấy viên đạn bay ra, lao thẳng một đường.

「A—, bị lộ rồi à.」

Một giọng nói trẻ con kỳ lạ. Và rồi thứ gì đó xoay tròn như chong chóng. Khoảnh khắc tôi nhận ra đó là sợi xích gắn lưỡi hái, bóng người đã đánh bật những viên đạn đang lao tới chỗ này.

「Te ya—!」

Ueda Rika-chan tái xuất!

Kämpfer trắng học sinh trung học cơ sở, Ueda Rika. Cơ thể nhỏ bé bật lên như cao su, lao vào tấn công.

「Con ả loli kia, là ngươi sao!」

Akane hét lên.

「Vừa hay, lần này bà cho người thủng lỗ chỗ luôn!」

「Ồn ào quá chị Chó, em sẽ xử lý chị trước!」

「Thử xem!」

Akane nổ súng lần nữa. Xích liềm và đạn giao nhau.

Gương mặt Rika trông rất vui vẻ. Con nhỏ này cũng thuộc dạng say máu đây. Bên kia Akane tuy đang điên tiết, nhưng cũng nhe răng nanh để lộ biểu cảm đầy hoan hỉ.

Hai kẻ cùng hệ chiến đấu kịch liệt. Súng và kiếm va vào nhau tạo nên những âm thanh kim loại.

「Vừa đẹp đấy con ả loli. Bà đã ngứa mắt với ngươi từ trước rồi. Chết đi.」

「Rika-chan thích chó nhưng ghét chị. Gửi chị vào trung tâm bảo trợ động vật luôn này.」

Tôi định dồn lực vào lòng bàn tay thì tạm dừng lại.

「Trước đó thì tiễn ngươi về chầu trời đã. Này Natsuru, cấm nhúng tay vào đấy.」

「Con loli này làm bà ngứa mắt. Bà quyết định sẽ giết nó. Cướp mất niềm vui của bà thì liệu hồn.」

「Hai người đánh thì dễ hơn chứ?」

「Bà thích ăn bánh tráng miệng một mình. Cậu có đem quà tặng đĩa DVD bản giới hạn cho người khác không hả.」

「Thế thì mai tự đi mà mua tử tế vào!」

「Tôi có mua bản giới hạn bao giờ đâu.」

Chẳng hiểu ra làm sao nữa.

Rika vừa kêu 「Hyo—」 vừa bay nhảy khắp nơi. Nhờ năng lực cơ thể của Kämpfer chăng, cô bé thực sự đang bay. Không phải là biết bay, mà là thời gian lơ lửng khi nhảy dài một cách bất thường.

Và lưỡi hái xích nhắm chuẩn xác vào Akane.

Akane thì vừa hét 「Đừng có nhờn loli. Chết đi chết đi chết đi」 vừa bắn rụng những lưỡi hái bay về phía mình. Nhờ đạn bắn ra vô hạn mới làm được kỹ thuật đó. Rika thu hồi lưỡi hái rồi lại ném tiếp.

Tiếng súng và tiếng kim loại làm đầu tôi ong ong. Ồn ào kinh khủng. Mấy kẻ đang đánh nhau chắc do adrenaline tiết ra nên chẳng thèm bận tâm.

「Con loli chết tiệt, ngỏm đi!」

「Chị Chó, chết đi này!」

Gần như là đại hội chửi bới. Tôi mà tham chiến thì chắc chắn là bị chửi cho tắt đài.

Rika ném sợi xích. Đầu kim loại vươn dài ra. Nhưng lại chệch hướng, nhắm xuống sàn nhà. Vì thế sự chú ý của Akane bị phân tán.

「To a!」

「U o!」

「E i!」

Sợi xích quấn lấy cổ chân Akane. Rika dùng sức kéo, ả đàn bà hung dữ mất thăng bằng. Cùng với tiếng hô lệnh của cô bé, sợi xích đập xuống sàn nảy lên hướng về phía cổ chân Akane.

「Dính rồi!」

Cầm lưỡi hái trên tay, Rika liếm môi một cái. Rồi lao tới cùng tiếng reo vui sướng.

「Cắt phăng cái đầu này nào!」

「Còn lâu nhé!」

Tuy nhiên không kịp nữa. Lưỡi hái sáng loáng sắp sửa cắt đứt cổ Akane. Akane trượt chân nhưng vẫn hét lên. Định chĩa họng súng vào trán Rika.

「………………Kya—!」

Tiếng hét vang lên. Cứ tưởng Akane, mang danh chó điên mà cũng phát ra được giọng dễ thương thế này sao, ai dè là của Rika. Cô bé loạng choạng rồi đâm đầu vào Akane.

Hai người cứ thế lăn lông lốc.

「Đừng có lại gần con kia!」

Akane gầm lên, giáng báng súng xuống đỉnh đầu Rika.

Cốp một tiếng khô khốc, cô bé nhỏ nhắn trợn mắt ngất đi.

「Này, có sao không.」

Tôi chạy lại chỗ Akane. Ả đàn bà hung dữ đang lồm cồm bò dậy với đôi mắt vằn đỏ.

Và không hiểu sao lại chĩa súng vào tôi.

「Tên khốn……………… làm cái trò gì thế hả.」

「Chuyện gì cơ.」

「Hả?」

「Cậu vừa dùng ma pháp đúng không!」

「Tôi cứu cậu còn gì!」

Tôi hét lại vào mặt cô nàng. Đúng vậy, tôi đã kịp thời phóng lửa vào Rika. Nhờ đó cô bé mất thăng bằng, không kìm được đà mà đâm sầm vào Akane.

「Đã bảo là cấm nhúng tay vào mà!!」

「Nhưng cứ thế thì cậu bị hạ rồi!」

「Đang đến đoạn phản công như manga thiếu niên rồi đấy!」

Vô lý đùng đùng. Cảm giác nhục nhã có vẻ lớn hơn lòng biết ơn vì được cứu nhiều. Tính cách phiền phức thật, nhưng người hỗ trợ là tôi thì tính sao đây.

「Không tha đâu. Bà sẽ tiễn cậu lên thiên đàng cùng con loli này!」

「Đồ ngốc. Cái này gọi là chia rẽ nội bộ đấy!」

「Ngay bây giờ, cậu không còn là đồng đội nữa!」

「Khoan, bình tĩnh nghĩ lại đi. Chia rẽ nội bộ để sau.」

Tôi vội vã xua tay. Cứ đà này ả bắn thật đấy.

「Để sau thì được bắn nát sọ cậu hả. Thế thì làm ngay bây giờ cũng như nhau.」

「Thôi xin can. Quan trọng hơn, cái này tính sao đây.」

「Con nhóc này ấy.」

「………………A.」

「Giết à.」

Chúng tôi nhìn xuống Rika đang ngất xỉu dưới chân. Akane phản xạ nói ngay.

「Lại thế rồi. Cái này gọi là tù binh chứ. Phải tuân thủ công ước Giơ-cái-gì-đó chứ.」

「Giơ-cái-gì-đó là cái gì. Jules Verne à.」

「Chắc là công ước Juninho.」

Tôi cũng chẳng rõ cầu thủ bóng đá của Kawasaki Frontale thì liên quan gì, nhưng tóm lại giết là không tốt.

「Bọn mình rơi xuống hồ bơi, nhưng con nhóc này chắc vào từ đường khác. Nên hỏi thử xem.」

「Hả?」

「Biết đâu, đợi nó tỉnh lại rồi hỏi han thì sẽ biết được gì đó. Lối ra từ đây chẳng hạn.」

「Mấy cái cửa ra vào hay gì đó.」

Đó là lời buột miệng nói ra, nhưng tôi tự thấy là ý kiến hay. Cứ vứt nó ở đây thì chúng tôi cũng chỉ loanh quanh luẩn quẩn thôi.

「………………Hừm.」

Mặt Akane nhăn như khỉ ăn ớt. Có vẻ như cô nàng cay cú vì bị nói lý lẽ hơn là vì ý kiến của tôi sai.

「Vậy thì thích làm gì thì làm.」

「Mang nó theo thôi.」

「Đi đâu.」

Akane làm mặt đầy vẻ nghi ngờ.

「Đây là dưới lòng đất đấy. Chúng ta đâu biết cái gì nằm ở đâu. Tính sao đây.」

「Cũng phải ha.」

Quả là vấn đề đáng suy nghĩ.

Cuối cùng tôi và Akane phải cõng Rika.

Akane than thở 「Cõng loli trông như đang trông trẻ ấy」. Tôi định bảo hợp đấy chứ, nhưng phải tự kiềm chế. Bị giết như chơi.

May thay, con dốc kết thúc ngay. Cuối đường có cái cửa cuốn đóng chặt không mở được, nhưng cánh cửa bên cạnh thì không khóa.

Trong cửa là một căn phòng nhỏ. Vẫn như mọi khi, khó mà gọi là sạch sẽ, nhưng ở đây không bị rò nước và không ẩm ướt. Thay vào đó là đầy bụi.

「Phòng nghỉ hay gì à.」

Akane đặt Rika xuống sàn rồi lầm bầm. Tôi nhìn quanh phòng. Không có lấy một cái ghế, trống huơ trống hoác, nhưng trên tường có gắn một cái cần gạt to tướng.

「Chắc là phòng điều khiển.」

「Cái gì cơ.」

「Có cần gạt đằng kia kìa. Thao tác cái đó chắc cửa cuốn sẽ mở.」

「Vậy thử xem.」

Chẳng cần nhắc tôi cũng làm. Tôi định kéo cái cần gạt đang chĩa lên xuống dưới. Không nhúc nhích.

「……………Không được. Cứng lắm. Sức lực Kämpfer cũng không ăn thua.」

「Cần điện à.」

「Chắc chỉ bị rỉ sét thôi.」

Dù sao thì cũng khó mà thao tác được. Đành phải từ bỏ việc đóng mở cái cửa cuốn kia thôi.

「Hết cách. Nghỉ một tí đi.」

Akane xoay xoay bờ vai.

「Mệt rồi à.」

「Đồ ngu. Không lẽ cõng con này mãi được.」

「Không thể vứt ở đây được đâu.」

「Muốn hỏi chuyện nó đúng không. Chỉ còn cách chờ nó tỉnh thôi. Nếu nó tỉnh dậy trên lưng thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp đâu.」

Đúng là thế, khéo nó lại cào cổ cho ấy chứ.

Rika được đặt nằm cách xa vách tường một chút. Tôi lại gần. Nói thì lại bảo quá lời, nhưng trông như figure ấy. Cảm giác như sắp mở miệng nói 「Onii-chan」 đến nơi.

Trông thế này cũng khá dễ thương. Gương mặt khi ngủ thì ai cũng được cộng thêm ba phần thiện cảm. Tôi không muốn nó nói thế đâu.

Akane ngờ vực hỏi:

「Cậu, bị lolicon à?」

「Không phải. Nói cái gì thế.」

「Trông như sắp lột đồ con nhỏ đến nơi ấy.」

「Tôi không có sở thích đó nhé.」

Nghĩ lại thì, tôi không biết sở thích tình dục của mấy người kia. Biết đâu có người mê ấu dâm cũng nên. Lolicon thì ở lớp nam sinh năm hai tổ bốn chắc chắn không có. Higashida thì thích khổ dâm với đàn chị.

「Biết đâu đấy.」

Đối với tôi, chỉ mong cậu ta mang cái bí mật đó xuống mồ mà đừng công bố ra.

Tôi rời khỏi chỗ Rika. Ngồi xuống cạnh tường. Akane cũng ngồi xuống bên cạnh. Trong căn phòng tối tăm u ám, tạo thành bố cục hai người cùng nghỉ ngơi.

「Được mà. Cậu vẫn đang là con gái đấy thây.」

「………………Này Akane, biến thân rồi không trở lại bình thường được sao?」

「………………Đúng là, tôi cũng không nghĩ mình lại biến thân lâu thế này.」

「Ghét biến thân à.」

「Không phải. Trước khi đến đây, chúng ta đã nói chuyện riêng rồi còn gì.」

À ừ, vụ uống trà trước khi tập hợp ở nhà ga đó hả. Cảm giác như chuyện từ xa xưa lắm rồi.

「Tôi đã nghĩ chỉ cần riêng hai đứa với cậu như thế là đủ rồi. Còn lại thì tôi thỏa mãn với việc ở bên cậu trong hình dạng trước khi biến thân.」

「Nhưng cậu vẫn biến thân đấy thôi.」

「Thì đấy. ………………Có khi là do còn vương vấn cũng nên. Tôi nghĩ đó không phải là điều tốt lành gì.」

Cô nàng nắm tay lại, tự gõ vào đầu mình mấy cái.

Vương vấn là cái gì. Từ ngữ đó không hợp với chó điên Akane chút nào. Nhìn thế nào cũng là kiểu người sống cho hiện tại.

Tuy nhiên, cô gái này thú vị hay phải nói là kỳ lạ. Bình thường, trở thành Kämpfer thì màu sắc gì đó sẽ thay đổi, nhưng cô này thì tính cách biến đổi hoàn toàn. Hơn nữa thường xuyên phát ngôn như một nhân cách khác. Cảm giác này tôi không hiểu được. Shizuku hay Mikoto chắc cũng vậy.

Giống như trong cuốn sách nào đó, thà có hai mươi bốn nhân cách trong tim còn hơn.

「Tôi trước khi biến thân là hàng thật, còn con này thì hơi khác. Không nên quên con người kia.」

「Hở tí là bắn mà.」

「Không phải ý đó. ………………Tóm lại là, không tốt đâu.」

Tôi ngơ ngác.

「Đúng thế.」

「Không tốt chỗ nào……………… Cậu là Mishima Akane mà.」

Mishima Akane.

「Thế thì được rồi còn gì. Tôi nghĩ cả hai đều là cậu.」

Akane nhìn sâu vào mắt tôi.

「………………Lời thật lòng à?」

「Tất nhiên.」

「………………Vậy thì nói điều đó với tôi trước khi biến thân đi. Sẽ vui lắm đấy.」

Rồi cô nàng bồi thêm.

「Tôi cũng vui một chút, nhé.」

「Này.」

Sau đó, cô nàng im bặt.

Trong bóng tối lờ mờ, tôi và Akane vẫn ngồi cạnh nhau. Có tiếng không khí lưu thông nhè nhẹ. Chắc là có lỗ thông hơi ở đâu đó.

Ở riêng với Akane phiên bản chó điên thế này có lẽ là hiếm. Với cô ấy trước khi biến thân thì tôi cũng hay đi cùng.

Nghĩ vậy thấy tâm trạng kỳ lạ thật. Nói cách khác, giống như đang ngồi xổm trong kho chứa vật liệu nguy hiểm vậy. Người bên cạnh là khối thuốc nổ có dây cháy chậm cực ngắn.

「Oa, thuốc nổ biết nói.」

「Gì cơ?」

「Không có gì.」

「Tên khốn kỳ quặc……………… Còn con loli này thì sao.」

「Sao trăng gì. Không có đâu.」

「Có định giết không?」

Akane lấy mũi chân chọt chọt.

Tôi lắc đầu. Tưởng cô nàng sẽ phản đối, nhưng Akane chỉ hừ mũi.

「Hừ. Biết ngay mà.」

「Biết gì.」

「Cậu, chắc không nhớ đâu, nhưng hồi vụ Shizuku cậu cũng nói y hệt thế.」

「Gì cơ.」

「Lúc tôi định giết Shizuku thì cậu ngăn lại đấy, đồ đần.」

Lúc nào cũng phải thêm một câu chửi mới chịu được.

Nhớ lại thì hình như có nói thế thật. Chắc đó là lúc đầu tiên chiến đấu với Shizuku. Cứ tưởng Sakura-san bị bắt cóc nên chuyện nọ xọ chuyện kia. Tóm lại là đã vất vả lắm mới thắng được.

Lúc đó là kẻ địch, nhưng giờ là đồng đội. Phải rồi.

「Cậu lúc đó, tôi cứ tưởng là tên ngây thơ vô số tội, nhưng mà.」

「Giờ khác rồi à.」

「Không, giờ vẫn nghĩ thế.」

Ả đàn bà hung dữ phủ nhận ngay lập tức.

「Nương tay với kẻ địch, xử lý thì hời hợt, đúng là hết thuốc chữa.」

「………………Xin lỗi nha.」

「Cơ mà, đó có khi lại là điểm tốt của cậu.」

Akane nói vậy.

「Tôi nói thẳng nhé, cứ chiến đấu là được. Giết hết là xong chuyện. Đơn giản. …Mà, tôi trước khi biến thân thì không nghĩ thế đâu.」

「Hòa bình không tốt sao.」

「Im đi. Cái này thì cả Shizuku cũng thế.」

「Vậy à?」

「Không bằng tôi thôi. Cái ả đáng ghét đó, từng nói đại loại như cứ tiếp tục chiến đấu thì ý nghĩa sẽ hiện ra.」

Đúng rồi. Tôi quên béng mất, mà cô này nhớ dai thật.

「Nhưng mà chuyện đó là đương nhiên còn gì. Là Kämpfer mà.」

Chợt nghĩ ra điều gì đó, tôi buột miệng.

「Là vậy đấy. Tồn tại để chiến đấu, Thỏ Đen Seppuku đã bảo thế.」

「Tôi là Hổ Thắt Lưng.」

「Chiến đấu nghĩa là phải bao gồm cả việc kết liễu đối phương. Thực tế thì con ả Shizuku, trước khi gặp chúng ta có vẻ đã làm khá nhiều vụ rồi. Hình như còn có đồng đội nữa.」

Nghe đâu có tiền bối của Shizuku. Dạy cho về Kämpfer hay gì đó. Tên thì có nghe qua nhưng quên rồi.

Ánh mắt Akane hướng về tôi.

「Vậy mà cậu lại bảo đừng giết. Chuyện này có khi với bọn chúng cũng là ngoài dự tính.」

「Ai cơ.」

「À……………」

「Đồ đầu đất. Moderator đó.」

Phải rồi. Chúng tôi bị Moderator biến thành Kämpfer, và được đám thú nội tạng dẫn dắt.

Kämpfer tồn tại để chiến đấu, cái tên đã nói lên tất cả. Tại sao lại là tiếng Đức thì tôi chịu. Vì phải chiến đấu, nên mới xuất hiện ở cùng một nơi.

Thực tế tôi cũng đang chiến đấu, nhưng chưa từng triệt hạ hoàn toàn ai cả. Không phải cố tình làm thế, nhưng nó diễn ra như vậy. Nói cách khác là duy trì hiện trạng, nhưng chuyện đó không tốt sao.

Akane nói như đang tự nhủ với bản thân.

「Chuyện này sẽ đi về đâu, tôi cũng chịu chết. Biết đâu chả ảnh hưởng gì.」

「Việc tôi suy nghĩ là vô ích sao?」

「Có thể.」

「Nếu thế thì nghĩ làm gì cho thiệt.」

「Nhưng đó chắc chắn là lợi điểm của cậu. Việc cậu ở đây, và suy nghĩ những chuyện đó là điều tốt. Ít nhất, tôi trước khi biến thân sẽ nghĩ vậy. Nên là nhé.」

Akane lườm tôi một cái sắc lẹm.

「Đối xử dịu dàng hơn với tôi trước khi biến thân đi.」

「Tôi dịu dàng mà.」

「Hả? Cậu bị điên à!?」

Với con gái thì đặc biệt dịu dàng.

Dù hồi cấp hai bị giáo viên chủ nhiệm nhắc nhở 「Senō phải cố gắng mở rộng tầm nhìn hơn」, nhưng thế này là đủ rồi còn gì. Tôi tràn đầy sự dịu dàng đây.

Nhưng chó điên Akane rõ ràng coi tôi như sâu bọ.

「Cậu thản nhiên làm bất cứ cái gì thì không gọi là dịu dàng đâu. Thật bực mình. Tại sao tôi sau khi biến thân cũng phải chịu cái cảm giác này chứ.」

Akane tự nói, tự giận. Còn tôi thì cứ bị mắng xối xả.

Nghĩ kỹ thì quá đáng thật. Ý là lập trường của tôi ấy. Tại sao tôi phải bị ả đàn bà hung dữ này chửi rủa đến mức đó. Nếu tôi mà có máu trả thù hơn một chút, thì lúc chỉ có hai người thế này, tôi sẽ làm mấy trò sadist cho xem.

「Tức là sao, Akane-chan thích tôi à.」

「Phải nói thẳng ra thì cái tai nghễnh ngãng hơn cả ông già của cậu mới nghe thủng được nhỉ. Tôi trước khi biến thân, thích cậu đấy.」

Tôi cứng họng trong giây lát.

「A……………… chuyện đó, quả nhiên là vậy à.」

「Thằng khốn này, lờ mờ nhận ra rồi chứ gì. Toàn là mấy cái biểu hiện đó còn gì nữa.」

「Không, tôi không rõ là có thật hay không.」

「Trái tim của tôi trước khi biến thân đã tan nát năm mươi lần rồi đấy. Gắn lại khổ sở lắm biết không.」

「Tôi tiếp cận thế nào cũng lờ đi không nhận ra. Cứ như tưới nước trên bãi cát ấy.」

「Cậu chỉ biết quan tâm đến con khốn đó thôi.」

「Cậu chỉ hẹp hòi thôi chứ còn bạo lực nữa.」

「Im đi. Thế nên, với cô ấy thì cậu phải nói ra mới được. Cậu bảo cậu thích kiểu người đó, nên cô ấy tưởng mình đang dẫn trước một bước đấy.」

Cô ấy ở đây chắc là Akane bình thường. Hoặc là cố chấp đến mức bệnh hoạn. Cô ấy tầm nhìn hẹp, nên đàn ông khác ngoài cậu ra chẳng lọt vào mắt đâu. Cứ chú ý đến người thân cận, nên chẳng nhìn thấy người xung quanh.

「Tôi trước khi biến thân, làm sao mà nói thẳng thừng thế được!」

「Đừng có nói thế.」

「Yes hay No…………… Với tôi thì tôi nghĩ hãy nói Yes đi, nhưng tóm lại, người phải quyết định là cậu đấy.」

「Không hiểu à!」

「Ư……………… Hiểu rồi.」

Lúc với Shizuku cũng bị nói tương tự.

Phải, cô nàng Hội trưởng học sinh đó cũng đang tìm kiếm câu trả lời. Cả Mikoto nữa.

Tôi phải trả lời điều đó. Nghe như nghĩa vụ, nhưng thực sự nó là nghĩa vụ. Các cô gái đều mang tình cảm chân thật của mình ra, và khao khát câu trả lời. Và vì họ nghiêm túc, nên tôi cũng phải nghiêm túc nếu không sẽ thất lễ.

Nhưng dù sao thì, đến cả Akane cũng thành ra thế này. Tôi có tướng sát gái hay sao. Không khéo cả cô lớp trưởng cũng nói ra thì……………… à, tự luyến quá rồi đấy.

Akane sau một hồi huyên thuyên, thở dài thườn thượt.

「Này……………… cậu, không thấy có lỗi với tôi trước khi biến thân à.」

「Sự trơ trẽn đó, tôi muốn học tập đấy.」

「Làm gì có tốt hay xấu.」

Nhưng vẫn vui.

Tôi nghĩ chắc không bằng cậu đâu.

「Akane.」

「Gì.」

Ả đàn bà hung dữ im lặng, nên tôi nhớ đến Akane-chan đeo kính. Cô bé đó nhút nhát, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng lại có cảm tình với tôi. Cũng có chuyện đúng gu, nhưng (mắt kính ấy).

Nhưng ả đàn bà hung dữ trước mặt thì sao. Chuyện lúc nãy, chỉ là chuyện trước khi biến thân thôi mà.

「Cậu bảo hãy dịu dàng hơn với bản thân trước khi biến thân đúng không.」

「Muốn nói nhiều hơn nữa à.」

「Không phải. Cái đó……………… này, Akane trước khi biến thân, có cảm tình với tôi đúng không.」

「Không phải thứ tình cảm hời hợt thế đâu nhé.」

「Còn cậu thì sao.」

「Gì cơ?」

Akane nhướn một bên mày.

「Cậu bây giờ ấy……………… nghĩ sao về tôi.」

Ả chó điên không cần suy nghĩ gì nhiều, nói:

「………………Cũng thế thôi. Tôi cũng thích cái thằng như cậu.」

「Không, cũng thường thôi.」

Tôi chớp mắt liên tục một hồi.

Bên này hỏi nửa đùa nửa thật thôi mà. Tự nhiên nói mấy câu đáng yêu thế. Kiểu ướt át. Ăn phải cái gì không tốt à. Lúc rơi xuống hồ bơi uống nhiều nước quá chăng.

Cái kẻ hễ có chuyện gì là vung súng bắn và cảm thấy lên đỉnh ấy mà lại dễ thương thế này á. Chắc tại vậy rồi.

Bất chợt, ánh mắt Akane trở nên dữ dằn.

「……………Cậu, đang không nghĩ mấy cái chuyện vớ vẩn đấy chứ.」

Cảm giác tốt thật đấy. Vẫn thường ngạc nhiên về trực giác của phụ nữ, nhưng đến mức này thì. Chó không chỉ thính mũi mà giác quan thứ sáu cũng nhạy bén nữa.

「Không, đang nghĩ đấy. Cậu đang nghĩ tôi ăn phải đồ hỏng nên đau bụng, đại loại thế chứ gì.」

「Thằng khốn đáng ghét. Cái đầu tôi không dứt ra được khỏi tên ngốc như cậu, nên tôi trước khi biến thân hay tôi sau khi biến thân, đều ngu ngốc đến mức phát khóc đây này.」

「Thì khóc đi.」

「Tại sao tôi lại phải nghe cậu nói câu đó hả!」

Bất ngờ mặt Akane dí sát lại. Áp lực kinh khủng. Từng đọc ở đâu đó nói con gái cá tính mạnh khi khóc sẽ rất dễ thương, nhưng khi giận thì đáng sợ.

「Tôi đang tỏ ra thùy mị theo cách của tôi đấy nhé.」

「Chẳng thấy thùy mị chỗ nào cả. Chỉ thấy toàn sát khí thôi.」

「Còn cách nói nào khác không hả!」

Không hiểu sao cô nàng đỏ mặt. Trong bóng tối hơi khó nhìn, nhưng chắc chắn là đỏ. Nhưng tại sao?

Câu trả lời được chính Akane tiết lộ.

「Tôi đã tỏ tình theo cách của tôi rồi đấy!」

「Hả? Cái gì?」

「Cái đó?」

「Đã bảo là thích rồi còn gì!」

「Cái tên không biết điều này!」

Bất ngờ Akane túm lấy cổ áo tôi.

「Không phải cái đó. Tôi trước khi biến thân thích cậu, và tôi sau khi biến thân thực ra cũng thích. Thế là gấp đôi rồi. Nhiều hơn Shizuku với Mikoto đấy. Thấy sao.」

「Tên đần độn này, giết giờ.」

Tôi bị áp đảo bởi khí thế đó.

「Hỏi thấy sao thì tôi cũng.」

Hơi sợ một chút, và bắt đầu rối loạn. Tại tự nhiên hét toáng lên thế mà.

「Đừng có chết chứ.」

「Shizuku với Mikoto cũng tỏ tình rồi, nhưng thế này là tôi có lợi thế. Thứ nhất, cậu thích kiểu người như tôi còn gì!」

「Thì đúng là thế nhưng mà.」

「Nhưng mà!?」

「Đúng rồi, đúng là thế.」

Bị lắc đầu thế này thì chịu. Chóng mặt chết mất.

「Thế thì còn kêu ca cái gì. Cả hai đều thích nhau còn gì. Không có gì bất bình hay bất mãn nữa nhé.」

「Bị giết là………………」

「Đó là cách nói thôi! Không nghe lời là giết đấy!」

Rốt cuộc vẫn chết à. Chả hiểu gì sất.

Tôi cố gắng sắp xếp lại trong đầu. Tóm lại là chó điên Akane đã tỏ tình, và nếu không nghe lời thì tôi sẽ bị giết. Chuyện kinh khủng thật.

「Tự giác chưa?」

Đã tự giác rồi ạ.

「Tôi yêu cậu đấy đồ ngốc!」

V-vâng, thế ạ.

Một cô gái hễ cầm súng là bắn, thấy người lạ là quát tháo lại nói ra những lời này, thật là chấn động. Ít nhất thì hồi mới gặp, chắc cô ta chỉ coi tôi như cái thùng các-tông vứt đi. Kiểu 「nhìn thôi đã thấy vướng mắt」.

Hơn nữa người có cảm tình là Akane trước khi biến thân, chứ không ngờ con chó điên này cũng thế. Akane ném vào tôi thứ cảm xúc gần giống sát ý, đây là tình yêu sao.

「Đã bảo thích là thích. Cần lý do khác à?」

「Lại đe dọa………………」

「Không đe dọa thì cậu có hiểu cái gì đâu! Yêu đấy đồ ngốc!」

「Biết rồi. Hiểu rồi mà.」

Tôi lùi lại, cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể.

「Nhưng mà, câu trả lời thì xin khất nhé.」

「Cái gì cơ thằng này!!」

「Giống như mấy cô gái khác thôi! Mikoto cũng thế, tôi bảo sẽ trả lời sau. Không thể nói ở đây được!」

Đó là sự chân thành của tôi. Dù nói là tùy trường hợp, nhưng tôi không muốn đối xử thiên vị.

Không được. Với cô nào cũng lạnh lùng bình đẳng……………… có lẽ thế, nhưng phải vậy thôi.

「Hả? Cậu nói cái gì thế.」

Akane làm vẻ mặt kiểu 「Phát hiện ra thằng ngốc」. Tôi ngơ ngác.

「Ơ, tại cậu tỏ tình mà.」

「Nhắc mới nhớ.」

「Tôi yêu thật đấy. Nhưng trước đây đã nói rõ rồi còn gì. Khoảnh khắc tôi tỏ tình với cậu mới quan trọng.」

「Chắc không có chuyện xong việc rồi lại biến thân đâu.」

「Thế câu trả lời.」

「Không cần.」

Tôi lại ngơ ngác lần nữa. Không phải cậu muốn câu trả lời sao.

「Thực ra thì muốn bỏ xừ. Nhưng cái đó thì thôi……………… cậu nói với tôi trước khi biến thân ấy. Với tôi thì quan trọng là hiện tại, là bây giờ.」

Phải nói là thuần khiết. Bình thường toàn là điên loạn hoặc sát ý, nhưng cô nàng cũng có thể làm vẻ mặt này sao.

Nhìn thẳng vào tôi. Ý chí ẩn trong đôi mắt vẫn dữ dội như mọi khi. Nhưng đó là,

「Bây giờ, tôi muốn làm sâu sắc thêm mối quan hệ với cậu.」

「Làm gì.」

「Im đi, cậu có nghe lời tôi hay không thôi!」

「Ê………………」

「Không nghe là giết đấy!?」

「Nghe mà.」

Quả nhiên là mô típ này. Về sức lực thì không đời nào thắng nổi cô ta. Cả sự chủ động nữa.

Akane có vẻ rất vui. Có yếu tố gì để vui đâu chứ. Chỉ có người phụ nữ đi đe dọa và gã đàn ông bị đe dọa thôi.

「Tốt, vậy thì……………… cái đó.」

「Cái đó đấy, cái đó.」

「Hả?」

Lại đỏ mặt rồi. Nhưng không khí có vẻ khác lúc nãy.

Và như đã hạ quyết tâm, Akane nói.

「Hả, là cái gì!」

「Hôn, tôi đi.」

Lại cáu rồi. Tôi cố gắng làm dịu cô nàng.

「Nhưng tôi với cậu hôn rồi còn gì!」

「Với tôi sau khi biến thân cũng……………… làm rồi à?」

「Đó là với tôi trước khi biến thân!」

「Không biết. Không nhớ và là ai cũng được, tôi muốn làm ngay bây giờ.」

Muốn làm, liêm sỉ đâu rồi.

Tạm thời thì Akane có vẻ nghiêm túc. Không, cô ta lúc nào chả nghiêm túc. Khi sát khí không có chút giả dối nào, thì bây giờ cũng là nghiêm túc.

Nghĩa là, phải hôn à.

Hôn con chó điên này sao. Hôn chó rồi bị bệnh dại thì làm thế nào.

Mặt Akane ngay trước mặt. Sao lại lườm tôi. Cô nàng cứ thế mở miệng.

「Hôn đấy, hôn.」

「Làm à.」

「Đúng thế……………… Này!?」

Thấy tôi định lại gần, Akane đẩy ra.

「Gì thế tên kia, biến thái à!?」

「Cậu bảo hôn còn gì!」

「Hình dạng con gái kìa!」

Nhắc mới nhớ. Cứ làm Kämpfer lâu quá thì quên mất mình đang trong bộ dạng nào.

Tôi dồn lực vào cổ tay. Vòng tay Lời thề phát sáng, tôi trở lại hình dáng con trai.

「Phải thế này mới có hứng.」

Chó điên Akane có vẻ nhẹ nhõm.

「Cậu không trở lại bình thường à?」

「Tôi phải giữ nguyên thế này mới được.」

Có vẻ cố chấp nhỉ, chuyện đó là vậy sao.

「………………Nè, nhanh lên.」

「Hôn á?」

「Đương nhiên rồi.」

「Thế thì đừng làm mặt đáng sợ. Khó làm lắm.」

「Nhắm mắt lại là được chứ gì.」

「A ra thế. Cậu thông minh ghê.」

「Bà siết cổ chết bây giờ thằng khốn.」

「Cậu cũng nhắm mắt cùng đi.」

Thực ra tôi nói dối. Bảo nhắm mắt nhưng tôi vẫn ti hí mắt.

Akane nhắm chặt mắt như đứa trẻ sắp bị tiêm. Đã thế miệng còn hơi mở ra, trông mặt mày kỳ cục.

「Nh……………… Nhanh lên.」

「Lên?」

「Đừng có cuống. Hôn cậu rồi còn gì.」

「Đã bảo là trước khi biến thân mà.」

Cứ để thế này cũng thú vị phết.

Má cô nàng đỏ bừng, biết ngay là đang căng thẳng. Hơi thở phát ra từ miệng, hàng lông mi run run trông thật buồn cười.

Bản thân cũng hơi ngạc nhiên, nhưng tôi lại có thừa thời gian để quan sát kỹ Akane.

Và chẳng hiểu sao, tôi lại muốn trêu chọc con chó điên này một chút.

「Này……………… Đã bảo nhanh lên, thằng rác rưởi.」

「Cậu, hôn rác rưởi à?」

「L……………… Lỡ lời thôi. Hôn đi.」

Tôi cố tình chớp mắt, nhìn Akane với vẻ mặt như không hiểu cô ta đang nói gì. Mà thật ra là hiểu rồi.

Ả chó điên mở một mắt ra.

「Làm đi chứ!」

「Thưa cô, bạn Mishima nói lời thô lỗ ạ.」

「Làm gì có giáo viên ở đây!」

Hét xong câu đó, Akane lầm bầm.

「Nhanh lên……………」

「Ư…………… l, làm ơn đi mà………………」

「Akane, quả nhiên là thùy mị nhỉ.」

「Gi…………………………… Giết chết bây giờ………………」

「Tôi chết mất.」

「Đ, Đồ ngốc……………… Giết sao được chứ……………. Xin cậu đấy………… hôn đi……………」

Cô nàng lại nhắm chặt mắt.

Tôi kín đáo lắc đầu. Không được không được, tôi cũng đùa hơi quá trớn. Ả chó điên cho thấy bộ dạng hiếm hoi quá nên lỡ trêu chọc. Tôi có máu S à.

Akane căng thẳng đến mức kinh ngạc. Cơ thể run lên. Lúc bắn người khác thì không do dự chút nào mà. Về khoản hôn hít thì tôi cũng vẫn còn căng thẳng, nhưng xét về số lần thì là tiền bối. Có nên chủ động không nhỉ.

「Ưm………………」

Tôi tự nhủ, rồi ghé môi lại gần. Hơi thở lọt ra. Không phải của tôi đâu. Của Akane đấy.

Lúc đầu chỉ chạm nhẹ, rồi từ từ chồng lên nhau.

Tôi chỉ chạm vào Akane bằng miệng. Thế thì không biết để tay vào đâu. Làm sao đây. Chẳng còn cách nào khác, tay phải vòng ra sau lưng cô nàng. Tay trái còn lại, ừm, phía trước?

Cảm xúc của cô ấy như đang truyền sang tôi. Cảm giác vừa ngọt ngào vừa nhột nhạt.

Không biết là may hay rủi, tôi lại chạm vào chỗ phồng lên của Akane.

Cơ thể ả chó điên giật thót.

「Hi da……………… Này………………!」

「A, xin lỗi.」

「Này……………」

Không được không được. Quả nhiên để tay ra phía trước tư thế kỳ cục lắm. Vòng cả hai tay ôm chặt mới là cơ bản nhỉ. Chỉ mình tôi thì không vững, giá mà Akane cũng vòng tay ra sau lưng tôi thì tốt.

Nhưng cơ thể Akane, không hiểu sao lại mềm nhũn ra, như sắp sụp xuống.

「N, này. Sao thế!!」

Tôi hoảng hốt đỡ lấy, nhưng cô nàng cứ oặt ra.

「Sao lại.」

「M……………… Mất hết lực rồi.」

「Đồ ngốc, tại cậu…………… chạm vào chỗ lạ đấy chứ!」

Hả, có thế thôi mà ra nông nỗi này á.

Cơ thể Akane cứ rũ ra như quả bóng bay xì hơi. Điểm khác biệt với bóng bay là cũng khá nặng.

「Làm cái gì……………」

Với giọng điệu líu nhíu, Akane nói.

「Cơ thể với…………… đầu óc……………… cứ lâng lâng………………」

「Khoan……………… Không được………………」

Định nhìn mặt thì bị quay đi bất ngờ.

「Đ…………… Đồ ngốc………… đừng nhìn………………」

「Đừng nhìn á………………」

「Đừng nhìn mà……………… Tuyệt đối, mặt đang lôi thôi lắm…………!」

Giọng khàn khàn. Tim tôi bắt đầu rạo rực. Cái này không phải là giả vờ đâu nhỉ. Vừa bảo đừng nhìn vừa muốn được nhìn.

Tôi tự nhủ vậy, rồi dùng tay giữ, xoay mặt Akane về phía này.

「N……………… Này……………」

Giọng mềm nhũn. Oa, cái gì thế này.

Biểu cảm của Akane như sắp tan chảy đến nơi. Sự hung dữ của chế độ chó điên hòa quyện với sự yếu đuối thường ngày, lại còn thêm vẻ buông thả, toát ra sự gợi cảm không nói nên lời. Mắt ngấn lệ, miệng hé mở.

Vừa khóc vừa muốn lườm tôi, nhưng không có sức. Cảm giác là như thế.

「Hu e……………… Natsuru……………… Dám nhìn ha………………」

「Không, tự nhiên muốn nhìn.」

「Đồ ngốc……………… Tôi, đang giận đấy nhé………………」

Nước mắt ầng ậc nơi khóe mi.

A—, sao mà đáng yêu thế. Chuyện Akane đúng gu tôi là sự thật, và chủ yếu là nói về cô bé đeo kính trước khi biến thân, nhưng ả chó điên thế này cũng có sức hút. Quả thật con gái cá tính mạnh mà khóc thì có cảm giác rần rần.

「Cái đồ………… Natsuru sadist……………」

「V, vậy hả?」

「………………Dám bắt nạt tôi, đúng là cái đồ………………」

Cô nàng dùng ngón tay kéo kéo áo tôi.

「Nữa đi……………… làm cho tôi………………」

「Làm rồi còn gì.」

「Muốn nữa cơ!」

Bị đòi hỏi với đôi mắt ngấn lệ thế kia, tôi cũng mềm lòng.

Lại chạm môi lần nữa. Lần này Akane ép sát vào tích cực hơn lúc nãy.

Quả nhiên cơ thể cô nàng không có lực, nhưng đôi môi thì rất nhiệt tình. Như muốn đoạt lấy tất cả từ tôi.

Tôi cũng vô thức dồn lực vào cánh tay đang vòng sau lưng.

「Ưm……………… phư………………」

Akane phát ra tiếng rên rỉ nghèn nghẹt.

「Nữa đi………………」

Rồi rồi. Dùng sức quá cũng không hay, nên tôi chuyển sang bao bọc lấy. Tôi cũng là tay mơ cho đến khi bị Shizuku cướp mất nụ hôn đầu, nhưng giờ đã hoàn toàn làm được những chuyện thế này. Con người trưởng thành qua thực chiến nhỉ.

Akane cử động tay, nắm lấy cánh tay trái của tôi. Hửm?

「Chỗ này………………」

Tay trái của tôi lại được dẫn ra phía trước, đặt lên vùng ngực của Akane. Oa.

「Này, Akane.」

「Ồn……………… ào quá………………. Lúc nãy cũng làm rồi còn gì………………」

「Cậu tỏ vẻ không thích mà.」

「Tại lúc đó có cảm giác lạ……………」

「Lạ là sao.」

「Đừng bắt tôi……………… nói ra chứ………………!」

「Không ghét đâu……………!」

Ờ thì, tôi phải làm gì với cái tay này đây. Nói trắng ra là đang chạm vào ngực Akane đấy, nhưng cảm giác không biết để đâu cho hết, khó xử.

「Hồi trước…………… ngực của tôi trước khi biến thân, cậu cũng sờ rồi còn gì………………」

「Sờ thì có sờ nhưng………………」

「Nên bây giờ cũng thế!」

K, không hiểu lắm. Lý lẽ thế có được không.

Ngực của chó điên Akane khác với trước khi biến thân. Bắt giải thích cụ thể thì khó, nhưng mà, kiểu như hơi to hơn, và so với độ to đó thì mềm mại hơn, bồng bềnh hơn.

Tôi rụt rè xoa ngực Akane. Độ mềm mại đó, dù qua lớp áo ướt cũng cảm nhận rõ.

「Ưn ư……………… a………………」

Miệng Akane rời khỏi tôi, hơi thở gấp gáp lọt ra. Ui chà, gợi cảm quá.

「C, có đau không.」

「………………Nữa đi………………」

「Đã bảo là………………」

Từ đây là vùng đất chưa được khám phá, nên tôi vừa xoa nắn vừa xoay lòng bàn tay. Thế này có được không nhỉ. Cứ cảm giác sai sai thế nào ấy.

「Natsuru……………」

Akane nhìn tôi bằng đôi mắt ầng ậc nước.

「C, cái gì……………… thế.」

Ê ê, đến mức đó luôn á?

「Trực tiếp……………… chạm vào đi………………」

Mới lúc nãy tôi còn phát huy sự chủ động, giờ lập trường lại đảo ngược. Cũng có chút cảm giác muốn bắt nạt cô nàng thật, nhưng cái này thì không ngờ tới.

Làm á, hay nói đúng hơn là làm có được không. Nói sao nhỉ, chỗ này giống như phòng nghiên cứu ngầm bí ẩn nào đó, không khí như nhà ma. Giường chiếu không có mà làm thế có được không.

Nhưng Akane thì thầm với tôi, dù rất nhỏ.

「Tôi trước khi biến thân……………… đã bảo muốn làm sâu sắc thêm mối quan hệ với cậu mà………………」

「Ừ, ừ.」

「Trở thành tôi thế này, cũng thấy có lỗi lắm chứ.」

「Với…………… ai………………?」

「Với cậu, và cả với cô ấy nữa……………」

Cô ấy chắc là Akane trước khi biến thân. Chó điên Akane có lẽ đã tách biệt nhân cách hoàn toàn. Ít nhất là bây giờ.

「Nhưng mà, thực sự tôi muốn làm thế này……………… thật đấy………………」

「Nhanh lên, không chịu nổi nữa rồi………………!」

Akane nói với giọng khàn đặc.

「Tôi là người mới đấy nhé.」

「Tôi cũng thế! Trong lúc chưa đổi ý………………」

「Còn chỗ khác mà……………」

「Cậu thì được……………!」

Đã nói đến thế thì tôi cũng đành giác ngộ.

Luồn tay vào từ gấu áo Akane. Cô nàng cũng tự vén áo lên để tôi dễ hành động.

Tay đi từ dưới lên trên. Đụng phải cái gì đó. Lại là vải. Áo lót à. Cái này làm thế nào.

Chắc là tháo ra nhỉ. Tất nhiên là chưa làm bao giờ. Ở lớp nam sinh năm hai tổ bốn từng nổ ra cuộc tranh luận 「Làm sao tháo áo lót」, hình như kết luận là 「Dùng kéo cắt」. Cái đó có đúng không nhỉ. Phải mang kéo theo người à.

Không có kéo nên phải dựa vào ngón tay. Móc cài nằm ở sau lưng đúng không nhỉ.

Vòng tay ra sau lưng. Oa, da Akane trơn láng thật. Ướt nước hồ bơi nên cũng biết rồi.

Ngón tay sờ thấy vật giống móc cài áo lót. Sở dĩ là 「giống」 vì đây là lần đầu tiên. Tại phim người lớn cũng có quay chi tiết cảnh tháo đâu.

Vì thế động tác trở nên lóng ngóng. Không phải là khó coi, mà tôi lo Akane mất kiên nhẫn sẽ nổi giận. Bị giết thì làm sao.

Thận trọng, thận trọng. Và cuối cùng, ngón tay chạm vào phần nhô lên. Không lẽ đây là đầu ngực.

M-m-m-m-mềm quá. Tôi cử động tay thận trọng hơn cả lúc nãy. Căng thẳng vãi.

Ngón tay luồn vào bên trong áo lót. Oa, ngực trần này. Ờ thì, từ giờ thì sao.

Cuối cùng cũng tháo được. Cô nàng khẽ thở hắt ra, chắc là do hết bị chèn ép. Và ngón tay tôi quay về vị trí cũ.

Xoa nắn là được nhỉ.

Đọc ở đâu đó bảo không được véo đầu ngực quá. Có thể là tin vịt nhưng sao cũng được. Tôi thực sự nhẹ nhàng, chạm vào đầu ngực với hình ảnh như lông vũ lướt qua.

「………………Natsuru…………… mạnh hơn nữa, cũng được mà………………」

「Mạnh hơn……………… thích hơn chứ gì………………」

「Đ, đau không………………」

「Bình thường mà………………」

「T, thế nào nhỉ.」

Oa—, kích thích quá. Đầu óc tôi quay cuồng rồi.

Một lúc sau, tôi hóa thành thợ thủ công chuyên nghịch ngực và đầu ngực. Từ gà mờ thăng cấp lên thợ thủ công luôn à. Chả hiểu gì.

「Natsu………………ru.」

「Vâng………………」

Akane không nói gì, kéo tay phải đang vòng sau lưng tôi ra phía trước. Sờ cả hai bên à.

Làm y hệt tay trái. Chắc cũng lên tay hơn chút rồi chứ?

「Thế này, có thấy thiếu thiếu……………… không………………?」

Hả, không, đủ rồi ấy chứ, vốn dĩ thế này đã là diễn biến không ngờ tới so với sáng nay rồi.

Hả?

Đôi mắt Akane giờ đã nhuộm màu hồng. Bình thường chỉ bị chi phối bởi sát ý hoặc điên loạn, giờ thì cụm từ "mỹ thiếu nữ trao thân cho đàn ông" hợp lý đến lạ. Cô nàng thì thầm.

「Làm, cũng được đấy………………」

「………………Làm, cũng được……………」

Là cái đó hả. Cái "làm cũng được" ấy. Chắc chắn là cái đó.

Tôi nuốt nước bọt. Trước đây tôi cũng từng gặp cảnh tương tự. Lúc đó là đêm khuya ở trường, đối phương là Shizuku. Tự nhiên đòi cởi đồ làm tôi hết hồn.

Lần này là Akane. Nhưng khác với Shizuku chủ động, cô nàng giống như cún con vậy. Và tôi, bất giác thấy cô nàng dễ thương.

Trong lúc tôi đang lúng túng, Akane tự cởi đồ dưới. A, lúc nãy bảo không có sức, nhưng cử động được rồi ha.

Nhưng từ đây hoàn toàn là vùng đất chưa khám phá, tôi biết làm sao cho phải đạo đây.

Chuyện đó tính sau. Cô nàng trên thì vẫn mặc áo, dưới thì chỉ còn mỗi quần lót, cái bộ dạng gợi cảm khủng khiếp. Lại còn khuyến mãi thêm cái áo lót đang mắc hờ hững trên vai.

「Ưm………………」

「Chỗ này nữa…………… chạm vào……………… cũng được……………」

Chỗ này là chỗ nào, chắc không cần giải thích lại đâu nhỉ.

Tôi căng thẳng tột độ, chẳng hiểu mô tê gì, từ từ hạ tay khỏi ngực. Di chuyển tay về phía quần lót của Akane.

Cô nàng lại phát ra giọng như sắp khóc.

Tay chạm vào quần lót. Chun quần cũng chặt phết nhỉ. Và ngón tay, luồn vào bên trong. Lần này tuyệt đối không phải tôi đang câu giờ đâu. Giống như bị lạc trong núi thôi.

「Lại câu giờ à…………… đừng có trêu người ta……………… Natsuru xấu tính……………」

Còn chưa chạm vào chỗ quan trọng đâu. Mới quanh xương chậu thôi.

Tay tôi ướt đẫm. Ờ thì, không phải do chạm vào chỗ đó đâu nhé. Do căng thẳng nên toát mồ hôi đấy. Sự thong dong lúc hôn bay biến đi đâu mất rồi.

「Nhanh lên nàooo………………」

「Ưm………………」

Bị giục rồi. Đành phải làm thôi.

Ngay khoảnh khắc quyết định.

Có tiếng rên rỉ. Không phải của Akane. Giọng trẻ con hơn.

「Chết dở, con nhỏ đó!」

Tôi bật ngửa mặt lên.

Đôi mắt Akane vẫn còn ầng ậc nước.

「Natsuru……………」

「Này Akane. Con nhỏ đó tỉnh rồi!」

Là Rika. Mải mê quá quên béng mất con bé Kämpfer trắng vẫn đang nằm đó.

Trên mặt ả chó điên hiện rõ sự bất mãn.

「Thì, nhanh lên.」

「Không không không, bị nhìn thấy đấy!」

Tôi không có sở thích đó. Tự mình nhìn thì cũng được đấy, nhưng không muốn người khác nhìn thấy. Huống chi là học sinh trung học chả thân quen gì.

「Hiểu rồi mà. Nó sắp dậy rồi kìa.」

「Im lặng thì bố ai biết được.」

「Sao lại……………. Đồ ngốc, đồ bạc tình, tôi đang có hứng mà………………!」

Tôi gỡ Akane ra, chạy lại chỗ Rika. ả chó điên ngồi co ro, liên tục lầm bầm 「Natsuru đồ ngốc, ngốc, ngốc...」. Cũng thấy hơi có lỗi, nhưng phải thay đổi không khí thôi.

Tôi ngó vào mặt Kämpfer trắng.

Môi Rika cử động. Có tiếng rên, nhưng không nghe rõ nghĩa. Chắc không phải đang nói gì đâu.

「Tỉnh rồi hả.」

「Phu nya………………」

Rồi mí mắt giật giật, từ từ mở ra. Tiêu cự mắt chưa chuẩn. Lay người cũng kỳ, nên tôi cứ để nguyên thế.

「Em là Rika-chan………………」

Cái đó thì biết rồi.

Cô bé chỉ cử động mỗi cái cổ, nhìn tôi và Akane luân phiên.

「Có Senō Natsuru……………… có chị Chó……………… chị Chó bị…………….. quần áo………………」

Vừa thấy mặt đỏ bừng lên, Rika đã bật dậy.

「Kya—! Oa—, ghê quá—!」

Người ngạc nhiên là tôi đây này. Con bé đột ngột ôm ngực lùi lại.

「Dê xồm—! Biến thái!!」

「Cưỡng bức!!」

「C……………… Cái gì thế!」

Hiểu lầm tai hại quá, nhưng có khi cũng là đương nhiên. Dù là đồng thuận, nhưng diễn biến đúng là có hơi... ấy thật.

「Chị Chó bị lột đồ! Định làm thế với cả Rika-chan nữa! Ghê quá—!」

「Đó là nói dối……………… không hẳn, nhưng tôi không có ý định làm thế với em đâu.」

「Định cưỡng bức Rika-chan siêu cấp xinh đẹp rồi bán đi chứ gì, bắt giam luôn đi!」

Tự gọi mình là xinh đẹp cơ đấy.

「Khoan, dừng lại.」

Tôi thì cạn lời, nhưng Akane thì khác. Ả chó điên gọi súng ra, nhắm thẳng vào Rika.

「Này con ả loli kia. Ngươi, dám phá đám bà ha!」

「Gì thế chị Chó! Bị Senō Natsuru làm cho hỏng não rồi hả!?」

「Đang sắp được làm đấy!!!」

Chẳng còn mảnh vụn thùy mị nào lúc nãy, hoàn toàn điên tiết. Kiểu này bắn thật đấy. Tôi giữ tay cô nàng lại.

「Buông ra! Mất công……………… bà đây đã có hứng rồi, không tha đâu!」

「Đã bảo là thẩm vấn mà!」

Cưỡng ép hạ súng xuống. Nếu không thì không chỉ bắn mà còn băm xác ra mất.

Rồi tôi lại gần Rika đang trốn ở góc phòng.

「Nào, lại đây.」

「A—n, Kaede-sama—, Rika sắp bị vấy bẩn rồi.」

「Không chịu đâu—, Rika bị cưỡng bức—!」

「Đã bảo không làm mà, tôi không hứng thú với học sinh trung học!」

「Nói thế thôi, định chụp ảnh khỏa thân bán trên mạng chứ gì—!」

Sao mà cụ thể từng chi tiết thế.

Tôi nắm tay Rika kéo đi. Đưa vào giữa phòng, bắt ngồi xuống.

「Tôi không hứng thú với cơ thể trần truồng của học sinh trung học đâu.」

「Nói dối. Ai cũng nói thế cả.」

「Không có đâu.」

Tôi cố làm dịu giọng để trấn an. Nhưng để nó chạy mất thì phiền, nên bắt ngồi yên.

「Có chuyện muốn hỏi.」

「Rika không có gì đâu.」

「Bên này thì có đấy. Hỏi thẳng nhé. Lối ra ở chỗ nào.」

Rika im bặt. Ngoảnh mặt đi chỗ khác.

「Vào từ đường nào. Ra đường nào.」

「Ngoài nhóc và Nakao Sayaka ra còn ai vào nữa không.」

「Định giết bọn tôi à.」

「……………Hứ.」

Ngoảnh đi không thèm nói. Má hơi phồng lên, trông cũng giống đứa trẻ đang dỗi.

Nhưng cứ thế này thì tôi khó xử lắm. Và ở đây có kẻ nóng tính hơn tôi nhiều.

「Tránh ra Natsuru.」

Akane đẩy tôi ra, gí súng vào đầu Rika.

「Quay sang đây con loli. Không nói thì biết hậu quả thế nào rồi chứ.」

「Nghe cho rõ đây, bà đây đang tâm trạng rất xấu. Còn cáu hơn cả lúc trượt mất tấm poster bản giới hạn đấy. Không khai ra thì đừng hòng yên thân.」

「……………Hứ. Đồ dã man. Chó hoang.」

Rika quay sang Akane, thè lưỡi lêu lêu.

「Không nói gì với ngươi đâu. Rika được dặn là không được cho chó hoang ăn.」

「Được, ngon!」

Vừa dứt lời, Akane bóp cò. Híc.

Tiếng nổ chát chúa vang lên, viên đạn phóng ra. Rika rơm rớm nước mắt, ôm lấy tai trái. Viên đạn vừa bay sượt qua sát sạt.

Khói mỏng bốc lên từ nòng súng. Mắt Akane sáng quắc.

「Vừa rồi là cố tình bắn trượt đấy.」

「Hứ……………… hứ.」

「Bình thường mà.」

「Có làm thế cũng không nói đâu.」

Rika vẫn giữ thái độ cứng rắn.

「Lần sau là bay cái tai đấy.」

Akane nghiến răng ken két.

「Tiếp theo là ngón tay, rồi đến chân. Nếu không muốn đầm đìa máu me thì liệu mà nói ngay lúc này.」

Đúng là bị bắn thì cũng hoảng, nhưng vẫn còn cố đấm ăn xôi. Kämpfer trắng tinh thần cũng mạnh mẽ nhỉ. Phải tôi chắc khóc thét rồi.

「Được lắm, cho mày biết mùi đời.」

Akane một tay túm cằm Rika, ép ngẩng mặt lên. Cô bé mắt đẫm lệ nhưng vẫn can đảm lườm lại.

Akane chỉ vào tôi. Gì thế?

「Người làm không phải tao, mà là gã đàn ông này.」

「Làm được thì cứ làm xem.」

「Tên này nhìn thế thôi chứ là một tên sadist hàng thật giá thật đấy. Có muốn tao kể cho nghe lúc nãy tao suýt bị làm trò gì không.」

「C, cái gì………………」

「Natsuru mang mày đang ngất xỉu vào phòng này. Không phải để chăm sóc đâu. Mà là để hành hạ cho thỏa thích.」

Tôi giật mình, định cãi lại Akane. Nhưng ả chó điên dùng ánh mắt ra hiệu 「Im lặng」.

「Tên này đặt mày nằm xuống đây, xong định xé quần áo mày ra. Tao đã định ngăn cản, nhưng lại bị đánh và đè xuống.」

「Ơ……………… N, nhưng mà, chị Chó là đồng minh mà.」

「Natsuru là cái loại có quan tâm địch hay ta chắc? Đã là phụ nữ thì con lửng nó cũng xơi tuốt. Quần áo tao bị lột sạch, môi bị hút lấy hút để, ngực bị bóp, đầu ngực bị mân mê, bị liếm láp.」

Nghĩ thế nào cũng là nói dối……………… mà không hẳn, nhưng là nói dối. Đâu có bạo lực thế. Lãng mạn hơn nhiều……………… mà cũng chả phải. Nhưng là đồng thuận mà, đồng thuận.

Mặt Rika cắt không còn giọt máu. Này, đừng có nuốt trôi mấy lời đó chứ.

「Senō Natsuru, là người như thế sao………………?」

「Bị hành hạ tơi tả, cơ thể tao tàn tạ hết rồi. Giẻ rách còn đỡ hơn. Muốn bị như thế không?」

「Kh……………… Không chịu đâu.」

「Thế thì khai hết ra.」

Akane nói đến đó, rồi như để khắc sâu vào não Rika, cô nàng tuyên bố.

「Cảnh báo rồi đấy nhé.」

Rika cắn môi cúi đầu. Cảm giác như đang run rẩy. Này nhé, tôi không phải kẻ giết người hàng loạt đâu nhé.

Rồi cô bé lí nhí.

「Hiểu rồi……………」

「Tốt. Này, Natsuru.」

「Đằng kia.」

Akane nhường chỗ cho tôi. Cái hiểu lầm lúc nãy tôi làm gì Akane……………… chắc không giải thích được nữa rồi.

「Vậy hỏi nhé. Muốn ra khỏi đây thì làm thế nào.」

Rika chỉ vào góc phòng. Nhìn kỹ thì thấy trên sàn có cái nắp kiểu bật lên.

「Từ đó đi xuống, lặn một mạch rồi quay lại là ra được.」

「Ra chỗ nào?」

「Nhà của Kaede-sama.」

Con bé gọi Sakura-san là Kaede-sama à. Nghe lại thấy kỳ cục thật. Người đó gọi là 「Sakura-san」 là hợp nhất rồi.

「Chỗ này xây để làm gì?」

「Không biết.」

Rika lắc đầu.

「Bọn Rika cũng mới được Kaede-sama dẫn đến thôi. Chỉ được chỉ cho lối ra vào.」

「Tại sao Sakura-san lại dẫn mấy người đến?」

Akane đang đứng xem lên tiếng.

「Khai ra đi.」

「Kaede-sama bảo bắt lấy Senō Natsuru và Sangō Shizuku……………. Còn sống là được, sắp chết cũng không sao.」

「Sakura-san nói thế á………………」

Chuyện về tôi...... mà không phải lúc để vui mừng. Sắp chết cũng được, nghe cứ thấy buồn buồn dù cũng đoán trước rồi.

「Này con loli. Còn tao.」

Akane xăm xăm bước tới.

「Tao với Mikoto thì sao.」

「Giết quách đi.」

「Cái gì!!」

Rika trả lời đầy mùi nguy hiểm. Đuôi mắt Akane giật giật.

「Chỉ định dìm chết mỗi chị Chó và chị Cà-ri xuống hồ bơi thôi. Định nhốt lại rồi từ từ đánh bại, thế mà tất cả cùng rơi xuống.」

「Đừng có mà "thế mà"!」

Akane lại gọi súng ra. Đúng là người phụ nữ có nhiệt độ sôi thấp thật.

「Với con khốn đó, tao là hàng khuyến mãi hả!? Có cũng được không có cũng xong hả!?」

「Vì Kaede-sama bảo thế.」

「Đừng có mà Kaede-sama!」

Quả nhiên ả là rác rưởi. Tao đã hiểu rõ ả nghĩ gì về tao rồi. Tao sẽ đến tận nơi giết ả!

Khí thế như sắp phun ra lửa. Cảm xúc xấu hổ e thẹn lúc nãy đã bay biến, giờ này chắc đang rơi xuống tận Argentina rồi. Thế này có khi lại đúng chất hơn ấy chứ.

「Được rồi Natsuru, đi thôi.」

Akane quay sang tôi.

「Hả. Này.」

「Tao sẽ giết con khốn Sakura. Tuyệt đối không tha. Có khóc lóc quỳ lạy thì tao cũng găm đạn chì vào sau đầu. Tao sẽ giẫm đạp lên cái xác chết đó cho chán thì thôi!」

「Hợp quân với Shizuku và Mikoto trước đã chứ.」

「Ra đến lối ra chắc là gặp thôi. Quan trọng hơn là Kaede. Tao sẽ giết ả!」

「………………Nghiêm túc đấy hả.」

「Nghiêm túc chứ sao!」

Cảm giác không khí này đến tôi cũng bị giết lây mất. Hỏi con nhỏ này đúng là sai lầm.

Nhưng tôi nghĩ vẫn còn chuyện để hỏi Rika. Với lại không thể để cô bé này ở đây thế này được.

「Hỏi thêm chút nữa.」

「E—」

Rika làm vẻ mặt kiểu 「Thôi được rồi mà」. Bên này chưa được đâu.

「Tại sao Sakura-san chỉ cần tôi và Shizuku?」

「A, nói trổng Shizuku kìa.」

「Ồn ào quá. Tại sao.」

「Cái gì.」

Rika lảng tránh ánh mắt. Nãy giờ nói liến thoắng, có chuyện gì mà phải giữ im lặng.

「………………Không chịu nói cho biết.」

「Lại bí mật à.」

「Không phải, Minagawa-san đã hỏi nhiều lần rồi, nhưng Kaede-sama không chịu nói. Người dịu dàng như thế, mà chuyện quan trọng thì chẳng nói gì cả.」

Minagawa chắc là Minagawa Hitomi. Cũng là Kämpfer trắng.

Nhưng mà, Sakura-san không chịu nói nghĩa là sao. Người đó, theo chủ nghĩa bí mật sao nhỉ……………… À không, nếu phần đen tối trong Sakura-san lộ ra ngoài thì cũng có khả năng đó.

「Con khốn đó đời nào chịu nói thật.」

Là Akane. Cô nàng dùng báng súng gõ gõ vào vai.

「Cái mặt lúc nào cũng cười cười, nhưng trong bụng thì định giết tao. Này con loli, chắc chắn là chuyện khiến tụi bay gặp rắc rối to đấy.」

Akane vừa cười khẩy vừa áp sát Rika.

「Nếu có được Natsuru và Shizuku, chắc tao với Mikoto, cả tụi bay nữa cũng bị tống khứ thôi.」

「Không có chuyện đó đâu.」

「Không, có đấy. Kämpfer trắng là thứ thừa thãi. Chỉ cần Đỏ và Xanh là đủ. Chắc chắn từng đứa một sẽ bị con khốn đó giết.」

「Nói dối, Kaede-sama không làm thế! Rika được Kaede-sama cưng chiều lắm!」

「Cưng chiều thì đã không tống vào cái hầm này.」

「Có cưng chiều mà!」

Rika chu môi phản bác. Chẳng khác gì trẻ mẫu giáo.

Tôi chỉ nghe cuộc đối thoại của hai người, nhưng trong đầu xoay vần bao nhiêu suy nghĩ.

Tại sao đám trắng lại xuất hiện, là vì Shizuku đã cưỡng ép dập tắt sự đối đầu giữa Xanh và Đỏ. Tôi là Kämpfer Xanh, Shizuku là Kämpfer Đỏ. Vốn dĩ hai phe này đối đầu nhau.

Chỉ muốn tôi và Shizuku. Không, không phải theo nghĩa tình dục. Và nếu có chúng tôi thì có thể làm lại từ đầu.

Biết đâu điều Akane nói là đúng. Sakura-san hiện tại, vì lý do nào đó không cần phe Trắng. Tài nghệ thì đáng nể đấy, nhưng dù không phải Sakura-san, ví dụ như Moderator thì chắc cũng nghĩ thế.

Có khi nào làm lại từ đầu nghĩa là bắt đầu lại cuộc chiến giữa Xanh và Đỏ không. Nếu thế thì Trắng là không cần thiết. Bị tống khứ đi cũng đúng thôi.

Cần Shizuku, có lẽ vì nếu để người phụ nữ thông minh đó tự do thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nên quyết định thu phục. Có khi dễ hơn là đánh bại.

Vấn đề là tôi. Tôi có cần thiết không. Được Sakura-san cần đến thì hạnh phúc thật, nhưng Sakura-san tà ác hiện tại thì hơi căng. Dù thế cũng quyến rũ, cũng làm tôi liêu xiêu đấy nhưng mà.

Sakura-san hiện tại cảm giác thế nào nhỉ. Vẫn là thiên thần xinh đẹp dịu dàng như xưa chăng. Sẽ nói 「Natsuru-san thật là. Mình làm sao mà nghĩ những chuyện đó được chứ」 thì vui biết mấy.

Hay là đã trở nên tà ác rồi. Hy vọng là vế trước.

Tôi chọt chọt Rika.

「Này, trước đây Sakura-san có nói thế với em không.」

Cô bé bị Akane nói cho đuối lý đang xụ mặt xuống, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của tôi.

「Trước đây không nói thế. Nói chuyện khác.」

「Chuyện gì.」

「Senō Natsuru và Sangō Shizuku ghép đôi lại là xong.」

「Cái gì!?」

Nói câu đó không chỉ có tôi mà cả Akane nữa. Thành đồng ca luôn. Nhắc mới nhớ, trước đây hình như cũng nghe loáng thoáng chuyện đó. Mà tại sao đối phương lại là Shizuku chứ.

「Làm thế thì Sangō Shizuku sẽ nghe lời hơn.」

「Tại sao Sakura-san lại nói thế.」

「Gì kỳ vậy.」

「Thì là, Sangō Shizuku mê Senō Natsuru, còn Senō Natsuru mê Kaede-sama, nên ghép hai người lại thì Kaede-sama có thể kiểm soát được.」

「Đừng có mà giỡn mặt!」

Tất nhiên là Akane. Mở to miệng, để lộ chiếc răng nanh như ma cà rồng.

「Sao lại ghép Natsuru với Shizuku chứ! Đừng có đùa! Chỉ chuyện đó là tao không tha đâu.」

「Chị Chó lại giận rồi.」

「Không phải chó! Này con loli, mày dám tiếp tay cho cái chuyện vớ vẩn đó hả!」

「Có tiếp tay đâu! Rika cũng ghét nên định đánh bại, thế là bị Kaede-sama mắng………………」

Cô bé xoa má như đang nhớ lại chuyện gì đó.

「Nhưng giờ không thấy nói đến mức đó nữa, chắc là bỏ cuộc rồi.」

「……………Không, vẫn chưa hoàn toàn bỏ cuộc đâu. Nếu không thì đã chẳng có chuyện phải bắt cho được Natsuru và Shizuku.」

Akane dù đang giận nhưng vẫn bình tĩnh. Tôi cũng đồng tình.

「Mà sao cũng được. Tao sẽ moi tin chi tiết từ con khốn đó. Rồi giết.」

Quả nhiên cơn giận vẫn lấn át. Cô nàng vung vẩy khẩu súng.

Giết hay không tính sau, không gặp thì không biết được. Tất nhiên là gặp Sakura-san. Rốt cuộc, người đó biết tất cả, và đang điều khiển tất cả.

「Lại đang nghĩ mấy chuyện vớ vẩn chứ gì.」

Akane lườm tôi. Không hiểu sao cả Rika cũng lườm.

「Mặt Senō Natsuru trông dê xồm quá.」

Trúng tim đen. Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, đanh mặt lại.

「Akane, chuẩn bị đi thôi. Phải gặp Sakura-san đã.」

「Nói từ nãy rồi còn gì. Cậu cuối cùng cũng quyết tâm giết con khốn đó rồi hả.」

Không, chưa quyết tâm đâu.

「Được rồi con loli. Bọn tao muốn ra khỏi đây. Dẫn đường đi.」

Akane chĩa súng vào Rika bắt đứng dậy.

「Không chịu đâu. Sao phải nghe lệnh của chị Chó.」

「Nghĩ là có quyền từ chối à?」

Liếc nhìn tôi. Rika run bắn lên.

「Kh, Không chịu…………… Không muốn bị Senō Natsuru cưỡng bức.」

「Thế thì dẫn đường.」

「Ừm………………」

「Dẫn thì dẫn.」

Đối với tôi thì diễn biến này quá sức vô lý, nhưng Rika đã trở nên ngoan ngoãn, tiến lại góc phòng.

「……………Senō Natsuru, nếu gặp Kaede-sama, có cưỡng bức hay gì đó không......」

Akane khẳng định chắc nịch.

「Tao đi theo để nó không làm thế đấy. Nên dẫn đường đi.」

Rika có vẻ đã bị thuyết phục. Lập trường của tôi là cái quái gì vậy trời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!