Tập 8.5

Chương 01 【Chó Hoang Chết Ngạt】

Chương 01 【Chó Hoang Chết Ngạt】

Chương 1【Chó Hoang Chết Ngạt】

Mọi người thường đi đâu vào kỳ nghỉ hè nhỉ? Thoáng nghĩ thì chắc là đi biển hoặc lên núi. Hoặc là cả gia đình cùng về quê. Có tiền thì đi du lịch nước ngoài. Không có thì nằm ườn ở nhà ngủ.

Tôi, Senō Natsuru, lại không thuộc bất kỳ trường hợp nào kể trên, mà lại chơi trội làm một chuyến du lịch qua đêm đến công viên giải trí.

Dường như tôi có cái số thu hút đủ loại tai ương. Nghe đồn tai ách là một nữ thần xinh đẹp, nhưng theo thông lệ thì tôi toàn gặp phải đủ thứ rắc rối. Nào là suối nước nóng, nào là chiến tranh hay cách mạng, chẳng biết đường nào mà lần. Quả thật làm đàn ông đào hoa cũng khổ lắm thay.

Thực ra việc tôi thu hút rắc rối cũng có lý do cả, đó là vì tôi là một Kämpfer, một sự tồn tại sinh ra chỉ để chiến đấu. Đã là để chiến đấu thì dĩ nhiên kẻ thù cũng phải xuất hiện rồi.

Tuy nhiên, gần đây do chiến đấu liên tục nên nhiều chỗ trên người tôi đã bị tê liệt. Đặc biệt là khi trở thành Kämpfer đồng nghĩa với việc biến thân thành con gái, nên những vấn đề liên quan đến giới tính cứ trở nên chậm chạp hoặc lẫn lộn hết cả lên. Thật là phiền toái.

Đáng lẽ sau khi vượt qua những rắc rối ở công viên giải trí đó, tôi phải được nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng rốt cuộc lại vác cái thân xác mệt mỏi gấp bội trở về.

Với tinh thần cao cả rằng 「Nếu không ra ngoài thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra」, tôi quyết định dành kỳ nghỉ hè để ngủ nướng ở nhà.

Tại công viên giải trí, cô bạn thuở nhỏ Kondō Mikoto đã rủ rê kiểu: 「Đến trường giúp Hội học sinh một tay đi」, nhưng ai mà thèm đi chứ. Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải đi, nhưng không phải bây giờ. Những việc đáng ghét thì phải trì hoãn càng lâu càng tốt, đó mới là phong cách của học sinh cao trung.

Đáng lẽ là thế. Vậy mà thế gian này lại bị chi phối bởi cái suy nghĩ sai lầm rằng trời sáng thì phải dậy, thật đáng than thở. Chế độ giờ mùa hè đúng là một âm mưu nhằm hủy hoại Nhật Bản. Tuy nhiên, dạo gần đây tôi lại hay thức dậy đúng giờ. Không ổn chút nào. Bị ràng buộc bởi thời gian là thói quen xấu của người Nhật.

Tôi nhìn đồng hồ đầu giường. Sáu giờ bốn mươi lăm phút sáng. Sớm. Theo cảm nhận của tôi thì là quá sớm. Và cứ hễ vào những lúc thế này, tôi lại chẳng muốn ngủ nướng thêm chút nào.

Tôi ngồi dậy, liếc nhìn Harakiri Tora trên bàn. Chẳng biết nó đang thức hay đang ngủ, hoàn toàn bất động. Mà thôi, dù sao cũng chỉ là thú nhồi bông.

Tôi lạch bạch đi xuống cầu thang. Tôi đang sống một mình trong căn nhà hai tầng này. Tất nhiên không phải do tôi xây, mà là bố tôi đã mua nó cùng với khoản nợ trả góp ba mươi năm. Hiện giờ ông đang cùng mẹ tôi làm việc ở phương xa. Tôi cũng từng nghĩ xây nhà xong mà không ở thì thật lãng phí, nhưng nghe nói chuyển công tác thì lương tăng lên, nên chắc cũng tốt thôi.

Rửa mặt xong thì ăn sáng. Chà, có mua đồ dự trữ gì không nhỉ?

Tôi tìm bánh mì nhưng không thấy. Hình như ổ bánh mì gối hai tháng trước đã mốc meo nên tôi vứt rồi. Mới qua mùa mưa một chút mà đã mốc, đúng là đồ bột mì thiếu nghị lực.

Nếu không có bánh mì thì chỉ còn cà ri.

Lấy phần cà ri đông cứng ngắc từ tủ lạnh ra, rã đông bằng lò vi sóng. Không có cơm nên chỉ ăn mỗi sốt, cảm giác y hệt người Ấn Độ. Nghe nói cà ri Ấn Độ và cà ri Nhật Bản khác nhau, nhưng tôi không quan tâm.

Nhà tôi có nhiều cà ri đến mức phát ngán. Hay đúng hơn là ngán tận cổ rồi. Mikoto ngày nào cũng làm món này, khiến tôi vượt qua cả cảnh giới chán ngán mà đắc đạo nhập Niết bàn luôn rồi. Giác ngộ gì đó tôi đã khai mở từ lâu.

Vừa đút cái thìa vào bát thì có tiếng động vang lên từ cửa ra vào.

「Natsuru, có nhà không!」

Chưa kịp trả lời có hay không thì cửa đã mở toang.

「Tèn tén ten. Tớ xuất hiện đây!」

Là Mikoto. Tôi đã khóa cửa cẩn thận rồi, thế mà nhỏ này lại tự tiện mở khóa. Tất nhiên tôi chưa hề đưa chìa khóa cho nhỏ. Chắc cái hầm chứa vàng của Ngân hàng Nhật Bản nhỏ cũng mở ra dễ dàng mất thôi.

Cô nàng đi thình thịch dọc hành lang và tiến vào phòng khách.

「Ây dà, nóng thật đấy.」

Cái đó thì tôi biết thừa. Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người đang phải ăn cà ri vào một ngày thế này đi.

Mikoto ghé mắt nhìn tôi đang ăn.

「Ồ, đang dùng bữa à?」

「Đang ăn đây. Đến làm gì thế?」

「Gì chứ. Nếu cậu chưa ăn thì tớ định nấu cho cậu mà.」

「Không cần đâu. Đằng nào cũng lại là cà ri chứ gì.」

「Đúng rồi. Natsuru thích cà ri mà lại.」

「Ai mà ăn mãi thế được!」

Tôi đưa sốt cà ri lên miệng.

「Mikoto ăn sáng chưa?」

「Ăn rồi. Tớ dậy từ năm giờ mà.」

「Sớm thế, này.」

「Không dậy sớm tầm đó thì trong rừng lũ côn trùng có độc sẽ bắt đầu hoạt động đấy.」

Sao lại lấy tiêu chuẩn trong rừng ra để hoạt động vậy hả.

Nhỏ này từ bé đã bay nhảy khắp thế giới. Nhờ đó mà hành động của nhỏ thường xuyên chẳng giống học sinh cao trung chút nào. Năm giờ sáng là khung giờ của mấy câu lạc bộ cuồng tập luyện hoặc mấy người chạy marathon buổi sáng.

「Ăn nhanh lên nào.」

Dù tôi chưa nói gì, Mikoto đã ngồi phịch xuống cái ghế trước mặt. Cứ tự nhiên như nhà mình vậy.

「Sao cậu lại ra lệnh cho tôi?」

「Tớ có nghĩa vụ giám sát hành động của Natsuru.」

「Mới nghe lần đầu đấy.」

「Vì là bạn thuở nhỏ nên thế đấy.」

Thỉnh thoảng tôi lại tự hỏi tại sao mình lại là bạn thuở nhỏ với nhỏ này. Đi cùng một người phụ nữ như quả bom nổ chậm thế này thì có gì tốt đẹp chứ. Được ăn cà ri à?

Bị nhìn chằm chằm trong lúc ăn cũng chẳng thoải mái gì, nên tôi nhanh chóng đưa sốt vào miệng.

「Không có đâu.」

「Có mà.」

Mikoto nhìn động tác của tôi vẻ thích thú. Này, tôi là thú lạ ở đâu ra đấy à?

「Nè Natsuru. Cậu đó, trước đây từng hẹn hò với Hội trưởng đúng không?」

「Chỉ là cùng đi thủy cung thôi.」

Tôi trả lời ngay lập tức.

「Tóm lại là thế.」

「Cái đó người đời gọi là hẹn hò đấy.」

Hội trưởng mà nhỏ nhắc đến là Hội trưởng Hội học sinh Học viện Seitetsu nơi tôi đang theo học, Sangō Shizuku. Tuy là mỹ nhân nhưng lại giống ma-nơ-canh, tính cách hoàn toàn không hợp với tôi.

Tôi từng đi thủy cung với Shizuku. Hình như người ta gọi đó là hẹn hò, và Mikoto đang chỉ trích chuyện đó. Nhưng mà này, một trong những người trong cuộc đã khẳng định là 「Không phải」 rồi, thì không nên gọi là hẹn hò chứ.

Mikoto tiếp tục:

「Vì cậu đã hẹn hò với Hội trưởng, nên tớ nghĩ cậu cũng nên hẹn hò với tớ.」

Nhỏ này đang nói cái quái gì vậy?

Tôi nghĩ đầu óc cô nàng có vấn đề rồi. Phải gọi bác sĩ hay thầy tu đến ngay thôi. Nhưng vẻ mặt Mikoto lại nghiêm túc một cách kỳ lạ.

「Tại sao tôi phải hẹn hò với cậu?」

「Lý do tớ nói rồi đó. Hơn nữa cậu còn định bí mật đi qua đêm với Akane-chan còn gì. Giờ chỉ còn lại tớ thôi.」

「Chả hiểu ý cậu là gì cả.」

Cái sự ép buộc gì thế này. Đây là quốc gia phát xít nào vậy?

「Không hiểu cũng được. Hẹn hò với tớ. Quyết định vậy đi.」

Mới sáng sớm ngày ra đã xông vào nhà người ta rồi đòi hẹn hò, hành động này gần giống với stalker rồi đấy. Vì có vẻ nghiêm túc nên càng khó giải quyết.

「Đi chứ?」

「Hẹn hò đó.」

「Đến trường à?」

「Tại sao?」

「Đến trường còn đỡ hơn. Sakura-san đang hỗ trợ Hội học sinh. Có thể sẽ gặp được cô ấy.」

「Ngày kia mới đến trường. Không phải chuyện đó, mà là hai đứa mình đi chơi riêng ấy.」

「Vì là hẹn hò mà.」

「Không phải thế.」

Tôi đặt thìa xuống. Chẳng quan trọng lắm nhưng sốt cà ri nóng quá. Hâm nóng quá đà rồi.

「Tại sao lại là tôi chứ?」

「Được mà.」

「Không được đâu. Cần gì phải là tôi, rủ mấy tên như Higashida ấy.」

Tên bạn cùng lớp Higashida biết rất rõ về Mikoto. Nói là rõ nhưng không phải kiểu bạn thuở nhỏ, mà là nhờ cái mạng lưới điều tra thiếu nữ xinh đẹp của hắn.

「Không chịu đâu. Phải là Natsuru mới được chứ.」

「Sao lại quyết định thế.」

「Tại vì......」

Tự nhiên Mikoto ấp a ấp úng. Hình như nhỏ đang nói gì đó kiểu 「vì thích......」. Là sao hả. Định làm nông dân à? (Note: Chơi chữ "suki" - thích và "suki" - cái cuốc/cày trong tiếng Nhật, hoặc Natsuru nghe nhầm).

「Tóm lại là!」

Đột nhiên Mikoto hét lớn, làm tôi suýt sặc nước vào phổi.

「Hẹn hò đi. Hiểu chưa!!」

「Ngay bây giờ!?」

「Ồn ào quá. Thế định bao giờ.」

Tôi kinh ngạc. Không chỉ là hôm nay mà là ngay bây giờ. Vẫn biết nhỏ là người nóng vội, nhưng thế này thì gấp gáp quá rồi.

「Cậu này. Tôi cũng có dự định riêng chứ bộ.」

「Natsuru thì làm gì có dự định nào. Đằng nào cũng chỉ ngủ hoặc xem bóng đá ghi hình lại thôi.」

Sao nhỏ biết hay vậy. Thực ra tôi cũng đang tính đi xem một trận J-League, nhưng hôm nay không có lịch thi đấu.

「Sao lại sớm thế này.」

「Quyết định rồi nhé.」

「Sớm thì tốt hơn chứ sao. Đã thế rồi mà.」

「Chả hiểu gì cả. Mới sáng bảnh mắt đã đến nhà người ta rồi làm cái gì......」

Tôi còn chưa nói hết câu, nhưng trong đầu nhỏ thì mọi chuyện đã là sự đã rồi.

「Giờ bắt đầu hẹn hò. Nào, chuẩn bị đi.」

「Sắp xong rồi còn gì.」

「Đã ăn xong đâu.」

「Địa điểm hẹn hò tớ quyết định rồi. Đi nhanh lên nào.」

Thì đúng là vậy. Trong đĩa gần như đã hết sạch. Còn đúng một miếng. Giọng điệu cứ như sắp đi trộm mộ di tích cổ ấy.

「Quyết định cái gì cơ.」

「Sớm thế này thì đi đâu được.」

「Đi ăn cà ri.」

Mikoto quả quyết.

Tôi tin chắc rồi. Nhỏ này chắc chắn bị điên.

Đi ăn cà ri, mà lại đi từ sáng sớm thế này thì tính làm sao. Quán xá đã mở đâu. Khi tôi phàn nàn, Mikoto làm cái vẻ mặt như muốn nói 「Thế nên cậu mới là đồ ngốc」.

「Ai bảo là đi loanh quanh đây hả.」

「Thế làm thế nào?」

「Đi tàu điện chứ sao. Ở tỉnh Gunma có một quán cà ri ngon lắm đấy.」

「Sao lại đi tận Gunma!」

Dù có ngon đến mấy thì đi xa thế cũng là quá đáng. Nếu là dân sành ăn lặn lội đến nơi khỉ ho cò gáy để tìm món ngon, hay người mê ẩm thực bình dân đi ăn mì ramen khắp nơi thì còn hiểu được, nhưng tôi chỉ là một học sinh cao trung bình thường thôi. Tôi cũng chẳng phải loại người sẽ đăng bài review ẩm thực lên blog.

Mikoto thì cũng thế thôi, nhưng nhỏ này có khả năng hành động nên phiền phức lắm. Chuyện đi Gunma ăn cà ri chắc chắn cũng là do chợt nảy ra ý tưởng.

Tôi bị cưỡng ép thay quần áo, rồi bị Mikoto lôi xềnh xệch lên tàu điện. Chẳng có quyền từ chối hay đồng ý. Tôi đã suýt định hét lên 「Gọi cảnh sát giúp với」 ở nhà ga rồi đấy.

Trong toa tàu có nhiều gia đình. Trông hạnh phúc ghê nhỉ. Trong số này, chắc chắn không có ai đi ăn cà ri ngoại trừ chúng tôi đâu.

Mikoto ngồi bên cạnh đang tỏ ra háo hức. Cứ như sắp đi trộm mộ thật ấy.

「Có đấy. Hồi bé, hai đứa mình từng ra sông chơi mà.」

「Sao lại là lâu lắm rồi. Từng hẹn hò bao giờ chưa?」

「Nè, Natsuru và tớ hẹn hò thế này là lâu lắm rồi mới có dịp nhỉ.」

「Đó chỉ là đi bộ thôi mà.」

「Là hẹn hò đấy. Đã chơi đùa tử tế còn gì.」

Đúng là đừng bám vào miếng xốp mà đòi bơi, có phải là kẻ muốn tự tử đâu cơ chứ. Chỗ đó, lơ mơ là bị trôi ra tận vịnh Tokyo đấy.

「Có biển cấm vào to đùng thế kia mà cậu cứ lôi tôi vào còn gì!」

「Vẫn bình an vô sự là tốt rồi.」

Mikoto làm vẻ mặt nghiêm trọng.

「Tôi suýt chết đấy!」

「Đừng có to tiếng. Kìa, mọi người đang nhìn với ánh mắt kỳ lạ đấy.」

「Tại cậu chứ ai......!」

Đúng là sự chú ý trong toa xe đang dồn về phía chúng tôi. Nhưng thay vì khó chịu, họ lại có vẻ gì đó mỉm cười ấm áp.

Mikoto không hiểu sao lại có vẻ vui vì điều đó.

「Nguy rồi. Chúng mình bị tưởng nhầm là một cặp đôi rồi kìa.」

Thì đúng là thế còn gì. Nam nữ cãi nhau vì chuyện vụn vặt trên tàu điện thì chắc chắn là một cặp rồi. Cỡ đó tôi cũng hiểu được.

Dù sao thì Mikoto trông có vẻ vui. Này, cậu không có phiền muộn gì à? Tôi thì chỉ toàn phiền muộn thôi.

「Sao cậu biết hay vậy. Bắt được sóng điện não à? Nhét giấy bạc vào tai đi.」

「Kìa kìa. Gia đình đằng kia đang nói chúng mình là cãi nhau yêu đấy.」

「Tớ có thể đọc tâm trí một chút mà.」

Nhỏ này mạnh mẽ thật. Tỷ lệ thất nghiệp ở Nhật Bản có cao đến đâu thì chắc nhỏ cũng chẳng bao giờ gặp khó khăn gì đâu.

「Này, cậu hẹn hò với Hội trưởng rồi đúng không.」

「Lại chuyện đó à. Tôi đang muốn quên đi đây.」

「Quên nhanh đi. Thế, lúc đó đã làm những gì?」

「Lời thoại của cậu mâu thuẫn đấy.」

「Kệ đi. Hội trưởng chắc không làm cơm hộp mang đến đâu nhỉ.」

「Có làm đấy.」

Cơ thể Mikoto cứng đờ trong chốc lát. Bệnh gì à?

「......C-Cơm hộp thế nào?」

「Bình thường thôi.」

Thế nào là bình thường thì tôi cũng không rõ lắm, nhưng chắc không có gì đặc biệt.

「Chẳng lẽ là, cà ri?」

「Cà ri đâu mà cà ri. Tránh xa cà ri ra đi.」

「Có ngon không?」

「Cũng tàm tạm.」

「......So với cà ri tớ nấu thì sao?」

「Sao lại đi so với cà ri.」

Làm thế nào mà so sánh với cà ri được. Cùng lắm chỉ có thể đưa ra ý kiến kiểu 「Cả hai đều ngon」 hoặc 「Tàm tạm」 thôi.

「May quá. Nếu bị chỉ làm món cà ri thì tớ không có cửa cạnh tranh rồi.」

「Cạnh tranh làm gì cơ chứ.」

「Hồi trước Hội trưởng từng làm món mì udon cà ri mà. Tớ tưởng cô ta cũng giỏi các món cà ri chứ.」

「Chắc là không tệ đâu.」

Shizuku cái gì cũng làm được. Nấu ăn cũng không ngoại lệ, e rằng Âu Á Hoa gì cô nàng cũng hoàn hảo hết. Cà ri thì chắc vừa ngủ vừa nấu cũng được ấy chứ.

「Nhưng mà nè, so với người phụ nữ cái gì cũng làm được, thì người phụ nữ chẳng làm được gì trông dễ thương hơn chứ?」

「Cậu nói cái gì lạ lùng thế.」

「Tớ đâu có vạn năng như Hội trưởng đâu. Thế nên tớ nghĩ tớ dễ thương hơn.」

「Ai mà biết.」

「Đi khám bệnh đi. Cậu cũng cái gì chả làm được còn gì.」

Khả năng sinh tồn của nhỏ này kinh khủng lắm. Nhỏ phát huy sự vạn năng theo một ý nghĩa khác hẳn Shizuku. Nếu nói về làm được hay không thì tôi còn kém xa. Chỉ có thể trả lời vậy thôi.

Mikoto liếc nhìn tôi một cái rồi rên rỉ 「Hừm...」.

「......Có lẽ đàn ông thích kiểu hậu đậu hơn chăng.」

「......Cậu, hôn Hội trưởng luôn rồi đúng không.」

「Sao cậu cứ gợi lại ác mộng thế.」

「Vui đến thế cơ à?」

「Đã bảo là ác mộng rồi mà. Đó là một dạng cưỡng bức đấy.」

Riêng đoạn cưỡng bức thì tôi hạ thấp giọng. Đây là trên tàu điện mà.

「Hội trưởng cứ đi trước một bước, ghét thật đấy.」

「Đang thi chạy trăm mét hay gì.」

「Không phải. A~, tại sao tớ lại phải đau đầu vì chuyện của tên ngốc này chứ.」

Đừng có mắng người ta là ngốc ngay trước mặt thế. Theo logic của học sinh tiểu học thì người nói ngốc mới là ngốc đấy.

「Hôn à...... Ư~」

「Đừng có nói to thế.」

「Không dùng mưu kế thì không được rồi.」

Mikoto làm bộ mặt như quân sư trước trận công thành.

Chúng tôi xuống ở một ga không lớn lắm. Có lẽ vì là thành phố địa phương nên không khí cũng khác Tokyo.

Chuyến đi ngẫu hứng này, rốt cuộc cũng đến Gunma. Vì đi tàu thường chậm rãi nên đã quá trưa.

Mọi chuyện có đúng như tính toán của Mikoto...... hay không đây. Nhỏ là kiểu phụ nữ hành động tùy hứng mà.

「Chỗ này mà có quán cà ri à.」

「Thời buổi này cửa hàng cà ri thì ở đâu chả có.」

Nhỏ nói với giọng khinh bỉ.

「Ý tôi không phải thế, ý là có cái món cà ri ngon hay không ấy.」

「Hãy tin tớ đi.」

「Hỏi cho chắc thôi, cậu lấy thông tin ở đâu vậy.」

「Lời đồn đại thôi. Nghe nói mười lăm năm trước có một quán phục vụ cà ri ngon lắm.」

「Là cậu tự nói ra còn gì!」

「Cậu tin vào thông tin mười lăm năm trước hả?」

「......Cái quán đó, giờ vẫn còn chứ.」

Hỏng rồi. Đầu óc nhỏ này cấu tạo kiểu gì vậy. Tại sao lại dựa vào câu chuyện từ mười lăm năm trước mà phải lặn lội đến tận Gunma chứ. Tiền đi lại cũng là tự túc đấy.

Mikoto chẳng có vẻ gì là lo lắng cả. Không biết là đáng tin cậy hay không nữa.

「Natsuru, đi đằng kia, đằng kia.」

Nhỏ chỉ về hướng Bắc. Chỉ thấy toàn núi là núi thôi.

「Có gì ở đó à.」

「Chắc là có đấy. Trực giác của tớ đang thì thầm.」

「Nói cái gì có căn cứ hơn đi.」

「Theo thông tin mười lăm năm trước thì hình như là đằng kia.」

Thật đến mức nào đây.

Chúng tôi đi bộ dọc theo nơi có vẻ là đường lớn. Lác đác vài cửa hàng có vẻ dành cho khách du lịch. Cũng không nhộn nhịp lắm. Nơi này trông không có vẻ suy tàn lắm, có lẽ vì nó cũng đóng vai trò là đô thị vệ tinh chăng.

Mikoto trông rất vui vẻ. Nhỏ này rất thích những vùng đất lạ. Nếu không thì đã chẳng hớn hở đi nước ngoài. Lại còn tùy hứng mà mang cả quà lưu niệm về, thật đáng nể.

「Đằng kia.」

「Chà, Natsuru. Đến gần rồi đấy. Có mùi cà ri kìa.」

Tôi hoàn toàn chẳng ngửi thấy gì. Nhỏ này có cái mũi thính như chó à.

「Cái mùi cà ri đó bay ra từ đâu vậy.」

「Đằng kia đằng kia. Cửa hàng đó.」

Cuối con đường. Thật không đấy.

Mikoto nắm lấy tay tôi lôi đi. Phiền phức quá nên tôi cũng không chống cự mà đi theo. Những lúc thế này thì cứ cam chịu là tốt nhất.

Chúng tôi dừng lại trước một tấm rèm noren màu tím.

「Đây rồi. Ở đây có món cà ri thượng hạng.」

「Này nhé.」

Tôi hất tay Mikoto ra.

「Gì thế. Cậu không tin vào trực giác hoang dã của tớ à.」

「Chỗ này là tiệm bánh kẹo Nhật mà!」

Tôi không kìm được mà hét lớn. Trên noren viết 「Izumiya」, và trên cửa kính có dán giấy 「Có bán Mizu Yōkan」. Nhìn thế nào cũng là cửa hàng chuyên bán bánh kẹo Nhật.

「Xin mời vào~」

Vậy mà Mikoto chẳng thèm nghe ý kiến của tôi, cứ thế mở cửa kính. Trong tiệm có tủ trưng bày, bên trong xếp đầy bánh kẹo Nhật. Ngoài ra còn vài tấm áp phích và không gian để uống trà trong tiệm. Chẳng thấy chữ C nào của Cà ri cả.

「Bên trong có bàn ghế đấy. Ăn được mà.」

「Đã bảo là chỗ ngồi để ăn bánh kẹo Nhật còn gì.」

「Trên đời này không có chỗ nào là không ăn được cà ri cả. Đây là danh quán. Quyết định vậy đi.」

「Cậu đừng có tự quyết định.」

「Đến thách đấu võ đường à!」

Mikoto cứ thế xông vào. Có bị đánh cũng không kêu ca được đâu.

「Ớ!」

Người hét lên không phải là Mikoto mà là tôi. Người bước ra lại chính là Kaikei-san (Thủ quỹ).

Cô ấy là người chịu trách nhiệm kế toán của lớp 2-4 thuộc bộ phận nữ. Biệt danh là Kaikei-san. Tuy có vẻ hơi u ám, nhưng khoản tính toán tiền nong thì là thiên hạ đệ nhất. Cứ như nhân viên thuế vụ đang ghi sổ sách kép vậy.

Lớp 2-4 là lớp mà tôi khi biến thành con gái đang theo học, nhưng tại sao cô ấy lại ở đây?

Kaikei-san cúi đầu chào.

「Đây là Senō-san bên bộ phận nam. Cậu cất công đến tận nơi này cơ à.」

Tôi từng làm thêm hầu gái, lúc đó đã chào hỏi trong bộ dạng con trai. Nên cô ấy biết tôi cũng không lạ.

Nhưng mà, không phải cất công đến thăm, mà tại sao lại tình cờ gặp nhau thế này, xác suất là bao nhiêu phần một vạn đây.

「Sao lại...... ở đây?」

「Là nhà họ hàng của mình. Nhân tiện đến chơi nên mình làm thêm ở đây luôn.」

Cái đó thì tôi không biết. Dù sao thì, gặp nhau ở nơi thế này đúng là không ngờ.

「Người kia là...... Kondō-san nhỉ.」

「Đúng vậy nhưng mà......」

Sao lại biết nhỉ, tôi nghĩ thầm, sau đó hỏi Mikoto thì nhỏ hùng hồn tuyên bố: 「Không có nữ sinh nào không biết tớ cả」. Mối quan hệ rộng một cách vô ích thật.

「Đến để ăn à?」

Mikoto nói. Cũng không sai.

Tôi vội vàng bịt miệng con nhỏ ngốc này lại.

「Nghe nói là đặc sản ở đây...... ưm ưm.」

「Đừng có nói thừa. Ai nhìn mà chả thấy là tiệm bánh kẹo Nhật hả.」

「Làm cái gì thế. Gặp người quen nên xấu hổ đến thế cơ à?」

「Biết nên mới xấu hổ đấy.」

Nói là đến ăn cà ri thì xấu hổ chết đi được. Kaikei-san trông không có vẻ sẽ cười phá lên, nhưng chắc chắn sẽ đi rêu rao với người khác. Hoặc là tống tiền cũng nên. Đằng nào thì cũng chỉ toàn tai họa chờ đợi thôi.

Tuy nhiên, Kaikei-san lại nghiêng đầu.

「Đặc sản của quán này à?」

「À không, nếu không có thì thôi.」

Trước khi bị hỏi thêm, tôi quyết định là không có.

「Con nhỏ Mikoto này, trời nóng quá nên đầu óc có vấn đề rồi. Từ trước đã hâm hâm rồi, tôi đang định cho nhập viện đây. Không cần đến thăm đâu...... Á đau.」

Mikoto cắn vào tay tôi. Rắn à?

「Đừng có nói lung tung.」

Cô nàng giật tay tôi ra, lườm một cái. Rồi quay sang Kaikei-san:

「Có đặc sản đúng không. Cà ri ấy.」

Có được không hả đồ ngốc.

Nhưng Kaikei-san lại gật đầu cái rụp. Nói ra rồi kìa.

「Cậu biết rõ thật đấy. Có đấy, cơm cà ri.」

「Hả.」

Đây tất nhiên là tôi.

「Thấy chưa nào. Thông tin và trực giác của tớ luôn đúng mà.」

Mikoto làm vẻ mặt của kẻ chiến thắng đắc thắng.

Không phản bác được mới cay chứ.

Tôi và Mikoto được dẫn đến một cái bàn ở sâu trong quán. Không có ai khác cả. Chẳng biết là quán có khách hay không nữa.

「Cũng khá đông khách đấy ạ.」

Kaikei-san nói.

「Bánh kẹo Nhật có vị khá ngon. Hơn nữa còn có thực đơn ẩn.」

「......Thực đơn ẩn, là cà ri à?」

「Đúng vậy.」

Tôi đã mong là sai, nhưng không được như ý. Kaikei-san chẳng thèm hỏi món, đi thẳng vào trong. Có vẻ tin chắc là gọi cà ri.

Tôi chán nản. Bữa sáng còn chưa tiêu hóa hết.

「Natsuru, vui vẻ lên chút đi. Đã mất công đến ăn đặc sản rồi mà.」

「Sáng nay tôi cũng ăn cà ri rồi đấy.」

「Tớ thấy rồi! Cái đó là cậu tự làm còn gì!」

「Cậu biết gì về bữa sáng nhà tôi chứ.」

「Sao lại đổ lỗi cho người khác thế hả.」

「Tại cậu chứ ai!」

Cơn thịnh nộ của tôi hoàn toàn bị nhỏ này lờ đi. Nước đổ đầu vịt, hay là dây thần kinh biết điều của nhỏ không tồn tại vậy?

Dù sao cũng chẳng buồn giận nữa. Cục đá hay thiên thạch gì đó rơi xuống phá hủy cái quán này đi cho rồi. Nếu thế thì tôi cũng chẳng yên thân, nhưng lúc này tôi cam chịu.

Trong bếp có tiếng lục đục. Một lúc sau, mùi cà ri bay ra.

Mikoto hít hít mũi.

「Chà, gia vị có vẻ cầu kỳ đấy nhỉ.」

「Cậu từng nói là vào bụng thì cái gì chả giống nhau còn gì.」

「Trước khi vào bụng nên mới phân biệt được chứ.」

Nếu có bảng xếp hạng lý sự cùn, nhỏ này chắc chắn cấp Yokozuna.

Kaikei-san vẫn chưa ra. Có vẻ làm mất thời gian. Đặc sản thì hay phải chờ thế này đây.

Cửa kính mở ra. Có khách khác đến. Chắc cũng là nghe đồn mà đến nhỉ.

「Oya, Senō-san.」

「A, Natsuru-tan bản nam kìa.」

Cả hai đều là nữ sinh lớp 2-4, người đeo kính là Iin-chō (Lớp trưởng), người trông hợp với việc xách chai rượu sake 1.8 lít là Fuku Iin-chō (Lớp phó).

Tôi suýt nhảy dựng lên. Người bước vào lại là Lớp trưởng và Lớp phó. Tại sao họ lại ở Gunma.

「Cả Kondō-san nữa. Chà chà.」

Lớp trưởng tiến lại gần. Quả nhiên cô ấy biết Mikoto.

「Hai người đi du lịch à?」

「Gì chứ, đến ăn cà ri thôi.」

Mikoto gật đầu lia lịa.

「Cà ri ở đây nổi tiếng đến thế cơ à.」

「Chắc là vậy.」

Lớp trưởng đồng tình.

「Thế à. Cà ri ở đây, tớ nghĩ nhất định phải ăn thử một lần.」

「Cơm cà ri của quán này được gọi là huyền thoại, những người thích cà ri đều mong muốn được nếm thử một lần trong đời.」

Sao mà rành rọt thế. Tôi đang được nhìn thấy thế giới cà ri đáng sợ đây này.

「Hả? Nhưng mà Lớp trưởng đâu có thích cà ri lắm đâu.」

Lớp phó làm vẻ mặt ngạc nhiên. Chuyện gì thế này.

「Lớp trưởng cũng là tín đồ cà ri giống Mikoto à?」

Lớp trưởng và Lớp phó ngồi xuống bàn phía sau chúng tôi. Lúc đó Kaikei-san ló mặt ra.

「Ồ, mừng hai cậu đã về.」

Về rồi, hai người đáp lại. Hóa ra là vì Kaikei-san đến nhà họ hàng, nên họ đi theo chơi cho vui.

「Hai cậu cũng ăn cà ri chứ?」

「Không thành vấn đề.」

「Mang ra nhanh lên. Bụng đói rồi~」

Rốt cuộc là món khoái khẩu hay không, chọn một cái đi chứ.

Chờ thêm một chút nữa, cuối cùng cà ri cũng được mang ra. Không phải kiểu cơm và sốt để riêng như ở nhà hàng Ấn Độ, mà là để chung như ở căng tin trạm dừng chân. Cái thìa cắm trong cốc nước, trông có vẻ cổ kính thế nào ấy.

「Ồ, trông ngon đấy.」

Mikoto mắt sáng rực. Tôi thì chẳng thấy thế.

Tôi cầm thìa, múc cà ri lên. Càng nhìn càng thấy chẳng có gì đặc biệt. Màu sắc và độ bóng y hệt cà ri thường. Đặc điểm nổi bật bằng không.

「......Ngon quá!」

Mikoto vui sướng quá đà. Kaikei-san cúi đầu.

「Cảm ơn lời khen của cậu.」

Thật không đấy. Tôi thử đưa lên miệng để kiểm chứng.

「Ơ......」

Không có. Không dở, nhưng cũng chẳng ngon đến mức phải làm ầm lên. Để ăn món này mà vui sướng tột độ thì cần diễn xuất lắm đấy.

Dù có nếm kỹ thế nào thì cũng chỉ là cà ri thôi. Chẳng khác gì ăn ở nhà.

Vậy mà Mikoto vẫn ăn ngấu nghiến.

「Tuyệt vời. Đúng là danh bất hư truyền. Natsuru, cậu cũng thấy thế đúng không.」

「Này.」

Mikoto làm vẻ mặt nghiêm trọng.

「Tớ biết cậu mù tịt về vị giác, nhưng cái này thì phải nhận ra chứ.」

「Chỗ nào cơ......?」

「Khác hẳn cà ri bình thường còn gì.」

Hả, thế á?

Phía sau, Lớp trưởng và Lớp phó đang nói những câu như 「Cà ri ở đây lúc nào ăn cũng ngon tuyệt nhỉ」, 「Hạnh phúc quá」. Chẳng lẽ người không biết thưởng thức chỉ có mình tôi?

Kaikei-san giải thích.

「Vốn dĩ cơm cà ri của quán này nổi tiếng là một đặc sản ẩn dật.」

Đặc sản mà cũng có thể ẩn dật sao. Giờ mới biết.

「Ngay sau chiến tranh, quán mở ra như một tiệm bánh kẹo Nhật, sau đó vừa chuyên tâm làm bánh kẹo vừa bắt tay vào bán cà ri.」

「Có vẻ không chuyên tâm lắm nhỉ......」

「Tuy nhiên......」

「Hãy trật tự nghe đã. Bánh kẹo Nhật thì được đánh giá tàm tạm, nhưng cơm cà ri lại được một bộ phận những người hiếu kỳ yêu thích, từ đó trở thành thánh địa ẩn giấu của các fan cà ri.」

「Thế thì cần gì phải làm bánh kẹo Nhật nữa.」

「Bởi vì số người yêu thích cà ri ở đây rất ít.」

Những người yêu thích đó, chẳng phải là ba người trừ tôi ra ở đây sao.

Tóm lại, những gì Kaikei-san nói có vẻ không phải là nói dối. Mà, dù là nói dối hay nói thật thì cũng chẳng liên quan một milimet nào đến cuộc đời tôi. Chỉ cần Mikoto phấn khích là được rồi.

Dù sao thì tôi cũng cố gắng giải quyết cho xong đĩa cà ri. Ăn toàn cà ri thế này chắc ợ nóng mất, nhưng bỏ thừa thì cũng kỳ.

「Hô hô.」

Tiếng Lớp trưởng từ phía sau.

「Hai người, tại sao lại đến tận đây?」

Giật mình. Hai người, tất nhiên là tôi và Mikoto. Giờ phải trả lời sao đây.

「Hẹn hò đấy.」

Trước khi tôi kịp nói gì, Mikoto đã trả lời. Này!

Mắt kính của Lớp trưởng lóe lên một tia sáng khả nghi.

「Senō-san bộ phận nam và Kondō-san, hóa ra lại thân thiết đến mức đó sao.」

Lớp phó cười tủm tỉm.

「A-, mách lẻo nha-」

「Hình như là-, Natsuru-tan nam được Natsuru-tan nữ thích mà nhỉ?」

「......Làm gì có chuyện đó.」

Đúng là có tin đồn như vậy, nhưng tôi không thể thừa nhận được. Vì Natsuru nữ chính là tôi mà.

「Hơn nữa, theo thông tin của tôi.」

Lớp trưởng đẩy gọng kính.

「Gần đây nghe nói Hội trưởng Hội học sinh đã có bạn trai.」

「A, cái này mới nghe lần đầu.」

Lớp phó nói. Lớp trưởng cười ngạo nghễ.

「Sakura-san đã gửi mail cho bạn bè báo rằng 『Shizuku-chan đã có bạn trai』. Tuy không viết rõ là ai nhưng mà......」

「Ê-, chẳng lẽ là.」

Lớp phó nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt tò mò.

「Không phải!」

Tôi sợ đến mức sùi bọt mép theo nghĩa đen. Vừa ăn cà ri xong mà lại sùi bọt mép. Tại sao đám này lại biết chuyện đó chứ.

Trước mắt tôi khẳng định:

「Người xuất sắc như Hội trưởng đời nào lại hẹn hò với thằng con trai như tôi. Chắc chắn phải là sinh viên đại học thông minh hoặc nhân viên công ty nước ngoài mới đúng.」

「Thì đúng là vậy.」

Lớp trưởng chẳng mấy để tâm đến lời bào chữa của tôi.

「Chính những người như thế có khi lại thích của lạ. Biết đâu Senō-san lại......」

「Tôi là món ăn lạ à!」

Tạm thời cứ giả vờ tức giận đã. Bằng mọi giá phải thoát khỏi chủ đề này.

Lớp trưởng rất thân với tên đầu sỏ ngốc nghếch Higashida. Nếu lỡ thừa nhận, tin tức sẽ bay đến bộ phận nam ngay lập tức. Có thể cầu xin Higashida đừng lan truyền thông tin, nhưng không thể nghĩ rằng hắn sẽ ưu tiên tình bạn với tôi hơn là điểm yếu của tôi. Nếu tôi biết điểm yếu của Higashida, tôi cũng sẽ vui vẻ đi rêu rao ngay.

Nếu thông tin bị lộ, thích khách từ 「Hội những người muốn bị Sangō-sama chửi mắng」 đang ẩn náu trong bộ phận nam sẽ được gửi đến. Tính mạng tôi đang bị đe dọa. Chỗ này bằng mọi giá phải chặn đứng lại.

「Đã bảo tôi và Hội trưởng không có gì mà.」

「Làm sao mà tin được.」

Lớp phó nghiêng đầu.

「Tôi và Hội trưởng hoàn toàn không có điểm chung. Thật đấy.」

「Hừm-, nhưng mà trước đây, Nishino-chan năm nhất nói đã nhìn thấy Hội trưởng ở cùng Natsuru-tan nam.」

「......Là tin vịt của Masumi-chan thôi.」

Thực ra là thật. Nhớ dai ghê. Không thể coi thường mấy cô nàng này được.

「Tiếc quá.」

Trong lúc tôi đang thanh minh, Mikoto nhìn về phía này với vẻ mặt hầm hầm.

「......Đúng là Hội trưởng và Natsuru không hẹn hò.」

Mikoto nói. Ồ, cứu bồ đây rồi. Tưởng là cô bạn thuở nhỏ vô dụng nhưng xin đính chính lại. Bạn thuở nhỏ muôn năm.

「Vậy thì đang hẹn hò với ai?」

Hướng nhìn của Lớp trưởng thay đổi.

「Tất nhiên Natsuru đang có người hẹn hò. Nhưng đó không phải là Hội trưởng.」

Mikoto có vẻ mặt như đang chứa đựng một quyết tâm nào đó. Hơi lạ nha.

「......Là ai vậy. Senō-san nữ à?」

「Ai vậy ạ.」

「Là tớ.」

Tôi suýt bay màu. Tiếc cái gì chứ. Mà là cái gì thế hả.

Mặt Mikoto hơi đỏ lên. Tôi thì không chỉ đỏ đâu. Tim tôi sắp lộn ngược rồi.

Nhưng sao lại thành chuyện thế này.

「N...... Natsuru đã quyết định hẹn hò với tớ, bạn thuở nhỏ của cậu ấy. Đến tận Gunma thế này cũng là hẹn hò mà.」

「Hô.」

Lớp trưởng tỏ vẻ thán phục. Tôi thì sắp chết.

Tại sao Mikoto lại nói ra điều này. Dù là để cứu tôi nhưng thế này thì cực đoan quá. Chẳng lẽ là âm mưu để đẩy tôi vào tình thế khốn cùng hơn sao. Bạn thuở nhỏ tàn nhẫn đến mức này ư. Phản đối bạn thuở nhỏ. Trục xuất khỏi thế giới. Trong não tôi đang diễn ra cuộc biểu tình phản đối bạn thuở nhỏ quy mô toàn cầu, nhưng thực tế thì là hành động trong quán bánh kẹo Nhật.

「Quả thực cất công đến tận Gunma để ăn cà ri thì không phải là mối quan hệ bình thường rồi.」

Câu này là của Kaikei-san. Khó phản bác là do cà ri sao.

「Senō-san nam xem ra cũng đào hoa phết nhỉ.」

「Làm gì có chuyện đó.」

Tôi phản bác yếu ớt.

「Nhưng mà, thường xuyên bị bắt gặp đang nói chuyện với Mishima-san ở thư viện đấy thôi.」

Tôi câm nín. Thì đúng là vậy, nhưng lấy đâu ra thông tin đó thế.

「Vậy mà Senō-san lại hẹn hò với Kondō-san thì......」

「Chẳng phải tôi trông giống kẻ không chung thủy sao.」

「Chứ cậu chung thủy à?」

Làm ơn đừng nói với vẻ mặt nghiêm túc thế được không. Mà những điều Mikoto nói cũng là bịa đặt cả thôi.

Nhưng với Mikoto, từ "bịa đặt" có vẻ không tồn tại. Nhỏ nói dối cứ như thở vậy.

「Tớ chấp nhận một Natsuru như thế.」

Giọng điệu nghiêm túc lạ thường.

「Dù trong quá khứ Natsuru có lăng nhăng thế nào, tớ cũng sẽ chịu đựng. Vì tớ muốn Natsuru cứ là chính mình bây giờ.」

Lại còn diễn trò cụp mắt xuống nữa. Nhỏ này diễn xuất đỉnh lắm, từng tự xưng là 「Sứ giả của thần」 với cư dân bản địa trong rừng rậm. Thái độ đường hoàng đó khiến trưởng làng và mọi người quỳ rạp, từ đó về sau không bao giờ thiếu người dẫn đường. Sao tôi biết ư, vì nhỏ khoe khoang tự mãn kể lại mà.

Quả nhiên, nhóm Lớp trưởng đã bị lừa. Không, có khi là cố tình bị lừa.

「Thật tuyệt vời.」

Lớp trưởng làm bộ vỗ tay.

「Được thôi.」

「Kondō-san từ nay sẽ hẹn hò với Senō-san nhỉ. Đã hiểu. Chúng tôi sẽ hợp tác.」

「Gì cơ, hợp tác là sao.」

Tôi phàn nàn. Câu chuyện đang đi theo hướng kỳ quặc.

「Hợp tác là hợp tác. Cụ thể là dùng loa thông báo cho toàn trường, hoặc rải tờ rơi để không còn đường lui nữa.」

Chuyện kinh khủng gì thế này. Thế thì tôi thực sự phải hẹn hò với Mikoto à. Người tôi muốn hẹn hò trước hết là Sakura Kaede-san, ngoài ra không còn ai khác. Định chà đạp lên trái tim thuần khiết của người ta à.

Nhóm Lớp trưởng chẳng thèm nghe lời phản đối của tôi.

「Như vậy được chưa, Kondō-san.」

Mikoto gật đầu cái rụp.

「Vậy thì ngay lập tức.」

Kaikei-san lôi cái máy tính cầm tay ra. Cô nàng luôn mang theo bên mình. Cô gõ phím lạch cạch.

「Chi phí quảng cáo thế này được chưa ạ.」

「Ê-, đắt quá. Giảm xuống chừng này đi.」

Mikoto đưa tay ra can thiệp.

「Thế thì lỗ vốn. Phải lấy chừng này mới được.」

「Con số này không nhượng bộ được đâu. Thay vào đó, tớ sẽ tặng kèm một đồng xu cổ khai quật được ở Syria.」

「Ở nhà họ hàng nên túi tiền của mình cũng không ảnh hưởng mấy...... thế này thì sao.」

「Đã mất công đến tận Gunma ăn rồi. Về tớ sẽ quảng cáo cho cà ri ở đây.」

「Giỏi buôn bán nhỉ. Vậy chốt giá này.」

Có vẻ hai bên đã đạt được thỏa thuận ưng ý. Chỉ có mình tôi bị cho ra rìa.

「Tôi còn chưa xong chuyện đâu.」

「Natsuru, chuyện xong rồi.」

「Chúng tôi sẽ tuyên truyền rằng Senō-san và Kondō-san đã trở thành một đôi. Cậu vui lên một chút đi chứ.」

Lớp trưởng nói. Vui cái nỗi gì. Tại sao tôi và Mikoto phải hẹn hò chứ.

Đúng là Mikoto dễ thương thật. Tuy không phải đại mỹ nhân, nhưng chắc là do tuổi tác, khoảng năm năm nữa chắc chắn sẽ trông rất ra gì và này nọ.

Nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Chính vì là bạn thuở nhỏ nên tôi chẳng có chút hứng thú nào. Trải nghiệm với Mikoto quá kinh khủng. Nhớ lại chỉ toàn thấy rắn với nhện với sâu xanh. Tại sao lại cứ thích bỏ vào lưng tôi thế hả.

Hơn nữa Mikoto đi nước ngoài nên bản thân việc gặp nhau là đã lâu rồi, nhưng khoảng cách lại quá gần. Cảm giác như cự ly tình cảm bị lỗi vậy.

「Hợp tác đi.」

Cô nàng nói nhỏ.

「Nếu có tin đồn cậu và tớ hẹn hò lan ra, sẽ có chuyện tốt đấy.」

「Tôi muốn tin đồn tôi đang hẹn hò với Sakura-san cơ.」

「Có tin đồn không đúng à.」

「Cậu có thể phủ nhận tin đồn hẹn hò với Hội trưởng còn gì.」

「Đồ ngốc. Cái tin đồn đó có trăm năm nữa cũng chẳng lan ra đâu.」

Việc đó là sự thật nên càng tức.

Nhưng liệu Mikoto có thực sự vì muốn phủ nhận tin đồn với Hội trưởng mà nói ra điều đó không. Nếu đúng thì cũng biết ơn thật.

「Vậy chuyện trò đã xong, giờ đến công việc.」

Vừa dọn đĩa, Kaikei-san vừa nói. Công việc gì cơ.

「Thực ra chúng tôi quyết định sẽ quảng cáo cà ri của quán này nhiều hơn nữa.」

「Để là đặc sản ẩn dật được rồi còn gì.」

「Cho đến giờ thì ẩn dật quá, nên từ giờ sẽ làm cho nó ẩn dật vừa vừa thôi. Vì thế chúng tôi quyết định chụp áp phích nhấn mạnh vào quán và món cà ri, và người mẫu sẽ là hai bạn.」

「Hả!!」

「Senō-san và Kondō-san sẽ cười gượng gạo và lọt vào ống kính.」

「Sao lại làm trò đó. Thuê người mẫu chuyên nghiệp đi.」

「Làm gì có tiền.」

「Vậy tôi làm không công à.」

「Không chỉ Senō-san, Kondō-san cũng miễn phí.」

「Chỉ là tăng thêm người làm không công thôi còn gì.」

「A, nhầm. Cái này đã bao gồm trong giao dịch lúc nãy rồi, nên Kondō-san không phải làm không công nhé.」

「Đã bảo, tại sao tôi phải làm!」

「Là để quảng cáo.」

Thôi xong, họ không nghe tôi nói.

Kaikei-san và Lớp trưởng, tất nhiên cả Lớp phó nữa, thực ra đều hiểu nhưng cứ giả vờ, cách đánh lạc hướng người khác thật tài tình. Cứ nói chuyện một hồi là không biết vấn đề nằm ở đâu nữa. Họ có mở lớp hội thảo dạy cách lấp liếm người khác ở đâu không vậy.

Mikoto thì vẫn bình thản. Cái con nhỏ này. Có khi nào là do cậu đề xuất không đấy.

「Vậy mời ra ngoài.」

Kaikei-san giục.

「Sẽ bắt đầu chụp ngay đây.」

Hết cách, tôi đành mượn nhà vệ sinh để trấn tĩnh lại. Khi quay lại, thấy Mikoto và nhóm Lớp trưởng đang thì thầm to nhỏ, làm cái gì thế không biết.

Rồi đi ra ngoài. Đi bộ một lúc từ quán bánh kẹo Nhật, chúng tôi đến một ngọn đồi chưa được san lấp. Có những nơi như thế này nằm rải rác khắp nơi, và họ định tùy tiện sử dụng một trong số đó.

Vì là quảng cáo nên tôi cứ tưởng người của tiệm bánh kẹo Izumiya sẽ đến, nhưng không có chuyện đó, chỉ có Kaikei-san, Lớp trưởng và Lớp phó thôi.

Tôi có cảm giác ba người này, lấy danh nghĩa phí quảng cáo, đã nhận một khoản kha khá từ tiệm bánh kẹo.

Lớp trưởng cầm máy ảnh, Kaikei-san xách một cái hộp trông như hộp giao hàng của tiệm mì soba (okamochi). Lớp phó cầm lá cờ viết chữ 「Cố lên」. Có ý nghĩa gì đâu chứ. Có phải đi Koshien đâu.

「Vậy bắt đầu nhé.」

Kaikei-san ra hiệu. Tôi và Mikoto bị bắt ngồi xuống một cái ghế dài tồi tàn. Rồi từ trong hộp giao hàng, cà ri được lấy ra và đưa cho chúng tôi.

「Khi có hiệu lệnh thì hãy ăn nhé. Trông thật ngon miệng vào.」

「Lại cà ri à.」

「Là quảng cáo cà ri mà. Trên áp phích sẽ có dòng chữ: Cặp đôi trẻ tìm lại tình yêu đích thực nhờ món cà ri.」

「Là tiệm bánh kẹo Nhật nên thế là được rồi.」

「Thời buổi này mà làm thế thì chẳng ai thèm quan tâm đâu.」

Phản đối cà ri. Bánh kẹo Nhật cũng phản đối nốt. Có ai trách được tôi khi có tâm trạng như thế này đâu chứ.

Có khi nào Kaikei-san ghét họ hàng của mình không nhỉ.

Dù sao thì, chúng tôi cũng được đưa cho thìa. Lại ăn nữa à. Nếu là tín đồ ẩm thực bình dân, ví dụ như cuồng mì ramen thì ăn bao nhiêu bát cũng được, nhưng tôi chỉ là học sinh cao trung bình thường thôi. Cà ri hay ramen, tôi đều không thích đến mức ăn liên tục.

「Ăn được khá đấy chứ.」

Dù sao thì cứ bị giục ăn ăn, nên tôi đành đưa vào miệng. A~, vị nhạt nhẽo.

Mikoto bên cạnh đang ăn ngấu nghiến. Lúc nãy vừa ăn xong, dạ dày cậu không đáy à.

「Nào, thêm bát nữa.」

Kaikei-san nói. Không cần đâu.

「Vẫn còn nữa nhé.」

Hộp giao hàng đó là túi không gian bốn chiều của Doraemon à.

「Mời cả nhà~」

Mikoto vẫn định ăn tiếp. Chuyện quái gì thế này.

「Senō-san không ăn à.」

Tôi chẳng còn sức phản bác lời Lớp trưởng nữa.

「Cứ định ăn là cà ri lại trào lên.」

「Đừng có nôn ra nhé. Lãng phí lắm.」

Tôi có phải là thí sinh thi ăn đâu. Ăn được thế này thì là quái vật rồi. Và bên cạnh tôi đang có một con quái vật như thế.

Mikoto nói với giọng hiển nhiên.

「Ngon mà. Tớ vẫn ăn được tiếp.」

Bên này thì không thể nữa rồi. Từ đỉnh đầu xuống ngón chân toàn là cà ri.

Lớp trưởng bấm nút chụp ảnh. Chắc cái này sẽ thành tấm áp phích với nền là bầu trời xanh. Dù có hoàn thành tôi cũng chẳng muốn xem. Lớp phó thì cứ gửi mấy lời khuyên vô dụng như 「Cười tươi hơn nữa đi」 hay 「Cầm cà ri giơ tay chữ V nào」.

Phù. Cuối cùng cũng ăn xong. Ăn chừng này, chụp chừng này là đủ rồi chứ.

Kaikei-san lại đưa ra đĩa mới. Có bao nhiêu cái trong đó vậy.

「A lô, vẫn còn à!」

「Có khả năng ảnh bị hỏng. Chụp nhiều loại là thường thức.」

Thật không đấy. Tôi không rành về nhiếp ảnh, nhưng có phải là nói bừa không đấy.

Đĩa cà ri nguội ngắt chắn ngang tầm nhìn của tôi. Cảm giác buồn nôn ập đến.

Mikoto bên cạnh tỏ vẻ ngán ngẩm.

「Sao cậu vẫn bình thản thế hả.」

「Natsuru, ăn đàng hoàng đi. Thất lễ đấy.」

「Cà ri thì ăn bao nhiêu chả được.」

「Lúc chạy trốn tổ chức buôn lậu trong sa mạc, cậu sẽ thấy là khi có cái ăn thì phải ăn bao nhiêu cũng được. Giống thế thôi.」

Giống cái khỉ mốc. Làm gì có tổ chức buôn lậu nào ở đây.

「Nào, ăn đi ạ-」

Lớp phó ra hiệu. Cảm giác ba người này phân chia vai trò rõ ràng nhỉ.

Tôi vừa kìm nén cơn buồn nôn vừa đưa lên miệng. Mikoto vẫn ăn ngon lành như thường.

「Không được đâu Natsuru-tan. Cười tươi hơn nữa.」

Thích nói gì thì nói. Bụng không chứa nổi nữa rồi.

「Tiếp theo.」

Kaikei-san lại lôi ra đĩa cà ri mới. Cái hộp đó chứa quái vật à.

「Việc chụp ảnh cũng không bõ công.」

Thực sự phải cố chịu đựng lắm tôi mới ăn hết được. Cứ nói năng tùy tiện.

「Lại bát nữa này.」

「Mời dùng bữa~」

「Tôi đã bảo không ăn nổi nữa mà.」

「Cứ ăn hết cà ri đi.」

「Chính cậu làm tôi dính đầy cà ri còn gì!」

「Định phá hỏng buổi hẹn hò hiếm hoi à?」

「Đừng có nói vô lý. Đừng đánh đồng tôi với cậu.」

Tại cái tính thích cà ri của nhỏ này mà tôi sắp biến thành Ki-Ranger rồi đây. (Note: Nhân vật trong Super Sentai thích ăn cà ri).

Nhóm Lớp trưởng ngắm nghía chúng tôi kỹ lưỡng.

「......Có vẻ thân thiết gớm nhỉ.」

「Ừ ừ. Trông thân mật lắm.」

Lớp trưởng và Lớp phó gật đầu với nhau.

Tôi phủ nhận ngay lập tức.

「Làm gì có chuyện đó.」

「Tôi còn thấy là quan hệ tệ đi ấy chứ.」

「Tuy nhiên, bình thường chẳng ai đi xa thế này chỉ vì cà ri cả. Quả nhiên Senō-san và Kondō-san có mối quan hệ không bình thường.」

「Chuyện này có thể kiếm ra tiền đấy.」

「Đang hẹn hò, có vẻ là thật đấy nhỉ-」

Câu cuối cùng là của Kaikei-san. Sao ba người này chẳng nói được câu nào tử tế vậy.

Tôi cố gắng nói chậm rãi để giải tỏa hiểu lầm.

「Nghĩ thế nào thì tôi và Mikoto cũng không có hẹn hò đâu.」

「Đang hẹn hò mà.」

Mikoto vừa nhồm nhoàm cà ri vừa nói. Nhìn cơ thể nhỏ này, bụng cũng chẳng thấy phình ra. Cấu tạo kiểu gì vậy.

「Gì cơ?」

「Này.」

「Thế nên là, sao lại thành ra thế.」

「Thì đấy, nhận đồ rồi còn gì.」

Lớp trưởng nói. Có vẻ ngày càng khẳng định chắc chắn rồi.

「Không sao đâu mà. Tóm lại cứ coi là đang hẹn hò với Kondō-san đi. Có gì bất tiện đâu.」

「Thì cũng......」

Thì tôi không thể giữ trọn tình yêu với Sakura-san được nữa, nhưng có nên nói ra ở đây không nhỉ. Việc tôi nhắm đến Sakura-san, liệu bên bộ phận nữ có biết không ta.

「Vậy thì tôi nghĩ không có vấn đề gì.」

「......A, có khi nào là, chuyện về Natsuru-tan nữ!?」

Lớp phó đột nhiên thốt lên.

Cái đó là không thể nhất. Tôi thích chính tôi thì làm được gì. Trong giới ái kỷ thì ca này cũng nặng đô lắm đấy.

「Natsuru-tan nữ thích Natsuru-tan nam mà nhỉ. Nên cậu ngại à?」

Lớp trưởng cũng làm vẻ mặt như đã hiểu ra.

「Cô bé đó là mỹ nhân, nên đối với Kondō-san thì cũng là tình địch đáng gờm đấy.」

「Tớ không để tâm đâu.」

Mikoto nói. Thì đúng là thế rồi.

「Nếu đối thủ là Natsuru nữ thì dễ đối phó lắm.」

「Hô. Tự tin gớm nhỉ.」

「Cũng thường thôi...... Mà này.」

Mikoto không hiểu sao lại hắng giọng khụ khụ.

Đột nhiên Lớp trưởng hạ máy ảnh xuống.

「Hả? Cái gì......」

「Chúng tôi xin phép vắng mặt một chút.」

Lớp phó đặt lá cờ xuống, Kaikei-san đóng nắp hộp giao hàng lại.

「Vậy nhé.」

「Chúng tôi ở đằng kia, hai người cứ tự nhiên.」

「Hả? Tại sao?」

Trước sự ngỡ ngàng của tôi, ba người họ nhanh chóng rời đi.

Tôi và Mikoto chỉ còn lại hai người.

Mikoto vẫn đang ăn. Đũa, hay đúng hơn là thìa của tôi không nhúc nhích.

「Ăn nhanh lên nào.」

「Ồn ào quá. Toàn cà ri sắp chết đến nơi rồi đây.」

Tôi quay lại phía sau. Bóng dáng nhóm Lớp trưởng đã nhỏ dần.

「Sao họ lại đi ra đằng kia thế?」

「Kệ đi, quay mặt lại đây nào.」

Bị cưỡng ép quay lại. Mà cũng được thôi.

Gió thổi qua. Nếu không có gió thì nóng chết mất, nên thế này là vừa đẹp.

「Không ăn thì cà ri hỏng đấy.」

「Biết rồi...... Mà sao lại, toàn cà ri thế này.」

Chỉ riêng hôm nay đã nói từ cà ri bao nhiêu lần rồi. Thần cà ri chắc có thù oán gì với tôi.

「......Nè. Cậu ấy, có thích cà ri không?」

Mikoto đã ăn xong. Nhanh thật.

「Hỏi lạ thế.」

「Thích nhưng bây giờ thì ghét. Mà sao Mikoto cứ ép tôi ăn cà ri thế hả.」

「Tớ không giỏi nấu ăn lắm. Chỉ giỏi mỗi cà ri và ramen thôi.」

「Nhưng mà...... Hội trưởng giỏi nấu ăn đúng không.」

「Thì mụ đó cái gì chả làm được.」

Những siêu nhân hoàn hảo như thế, tôi nghĩ không nên ở Học viện Seitetsu mà nên cống hiến cho quốc gia thì hơn. Ví dụ như một mình nhảy dù xuống vùng tranh chấp chẳng hạn. Thế thì tôi đỡ phải đau đầu.

「Thế nên là...... tớ không có lợi thế, nên ít nhất nếu Natsuru thích cà ri, thì khoảng cách về nấu nướng cũng được lấp đầy chút ít còn gì.」

Đang lầm bầm gì đó. Bình thường đâu có thế, đúng là cô nàng không rõ ràng.

「Khoảng cách là cái gì. Chiều cao à?」

「Đồ ngốc. Khoảng cách giữa tớ và Hội trưởng ấy.」

Mikoto nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt nghiêm túc đến kinh ngạc. Tôi lúng túng với bộ dạng ngớ ngẩn đang ngậm cái thìa.

「Có khoảng cách sao......?」

「Có chứ. Hội trưởng cái gì cũng làm được, xinh đẹp, lại như người mẫu nữa. Còn tớ chỉ là bạn thuở nhỏ của cậu thôi. Biết làm sao bây giờ.」

「Ai mà biết được.」

「Hôn đi.」

「Đã bảo là.」

Đừng có nói những điều khó hiểu nữa. Bảo tôi làm cái gì và làm thế nào hả.

Mikoto nhích lại gần.

「Ít nhất, nếu không dùng cà ri làm cái cớ để rủ đi hẹn hò thế này, thì sẽ bị Hội trưởng cướp mất thôi.」

Mikoto đã sát ngay trước mặt.

「Cậu nói thế thì......」

「......Hả?」

「Mồ. Đừng để tớ nói nhiều lần. Hôn đi.」

Gương mặt Mikoto ửng hồng. Chắc là do nóng...... nhỉ. Tôi không biết mặt mình đang thế nào. Chỉ biết là bị bảo 「Hôn đi」 bất ngờ quá nên đang hoảng loạn, cái này thì chắc chắn.

Mắt đảo liên hồi. Tạm thời rút cái thìa ra khỏi miệng.

「Làm thế thôi mà...... Nhanh lên.」

「Không...... Cậu, cái đó là......」

「Nhanh lên cái gì...... bạn thuở nhỏ là như thế này à?」

「Sốt ruột quá đi.」

Đôi môi của Mikoto tiến lại gần. Khoảnh khắc tôi thốt lên a, môi tôi và môi nhỏ đã chồng lên nhau.

「......Ưm.」

「Vị cà ri nhỉ.」

「Cái gì......」

Vài giây sau, Mikoto rời ra. Cô nàng có vẻ mặt đầy tinh nghịch.

Định nói là làm cái gì thế, thì đột nhiên tiếng màn trập vang lên.

Hoảng hốt quay lại, thấy Lớp trưởng đang giơ máy ảnh ở cự ly cực gần. Ngay phía sau, Lớp phó và Kaikei-san đang cười như những đứa trẻ phát hiện ra bí mật.

Lớp phó đại diện cho ba người lên tiếng.

「Thấy-rồi nhé.」

「N-Này!」

「Đã chụp lại rõ nét rồi ạ.」

Lớp trưởng nói.

「Đây sẽ là bằng chứng quan trọng. Việc Senō-san và Kondō-san đang hẹn hò, có thể thông báo cho toàn trường bất cứ lúc nào.」

「Đợi đã!」

Cái đó nguy hiểm theo nhiều nghĩa. Học viện Seitetsu rất nghiêm khắc trong chuyện nam nữ giao du, nếu chuyện học sinh bộ phận nam và nữ hẹn hò bị lộ ra thì sẽ bị áp lực. Ngoài ra nếu đám Higashida biết thì sao, hay Hội học sinh biết thì to chuyện.

Mikoto bình thản nói.

「Có sao đâu.」

「Nếu tớ và Natsuru hẹn hò.」

「Chúng ta là bạn thuở nhỏ đấy!!」

「Không sao cái gì!」

「Thì đã bảo là hẹn hò mà.」

Tại sao nhỏ này lại bình tĩnh đến thế chứ. Đã bị chụp ảnh rồi đấy. Trước mắt, Lớp trưởng đang kiểm tra máy ảnh. Nhìn kỹ thì là máy ảnh kỹ thuật số. Trái ngược với hy vọng của tôi, ảnh đã được chụp rõ ràng.

「Vậy cái này sẽ làm thành áp phích nhé.」

「Dừng lại đi!」

「Mà, dù không làm áp phích thì dữ liệu hình ảnh cũng nằm trong tay chúng tôi rồi. Mong hai bạn hãy cẩn thận trong các hoạt động sau này.」

「Định tống tiền à!?」

「Nói nghe xấu xa quá. Đây là lời thỉnh cầu thôi.」

Mikoto vẫy tay chào ba người họ.

「Gửi dữ liệu cho tớ nữa nhé.」

「Đã rõ. Vậy để sau nhé.」

Lớp trưởng trả lời. Kaikei-san thu hồi đĩa cà ri từ tay tôi và Mikoto.

Làm gì có lời thỉnh cầu nào như thế. Không phải tống tiền thì là đe dọa.

「Chúng tôi xin phép về trước. Quán sắp đóng cửa rồi.」

「Natsuru-tan, hẹn gặp lại ở trường nhé.」

Trong lúc tôi còn đang ngỡ ngàng vì sự việc quá sức tưởng tượng, ba người họ đã nhanh chóng đi xuống đồi.

Tôi đứng chết lặng một lúc. Nói là một lúc nhưng thực tế chắc chỉ vài chục giây.

「Bị nhìn thấy rồi nhỉ.」

Câu nói của Mikoto làm tôi hoàn hồn.

「Chịu thôi. Đã bị nhìn thấy rồi mà.」

「Này! Cậu còn thản nhiên thế à......」

「Tại sao?」

Hoàn toàn không có chút dao động nào. Tôi vẫn biết dây thần kinh của nhỏ to rồi, nhưng không ngờ đến mức này.

Tôi định phàn nàn thêm, thì chợt nhận ra.

「......Nè. Cậu biết là sẽ bị chụp ảnh...... đúng không.」

Cái vẻ mặt dửng dưng đó. Lúc tôi từ nhà vệ sinh quay lại, họ đang nói chuyện gì đó. Để tạo sự đã rồi như thế này, chẳng lẽ cậu đã bắt tay với nhóm Lớp trưởng......

「Natsuru, thông minh đấy.」

Mikoto thán phục. Cái con nhỏ này. Quả nhiên là đã dàn xếp cả rồi. Hoàn toàn không có vẻ hối lỗi.

「Tại vì Natsuru, chẳng thèm nhìn tớ chút nào cả. Lại còn hôn Hội trưởng nữa.」

「Tớ hôn thì có sao đâu.」

「Đã bảo đó là cưỡng bức mà......」

「Không sao cái gì.」

「Đó là nụ hôn đầu của tớ đấy.」

Tôi nghẹn lời. Tôi thì bị Hội trưởng cướp mất nụ hôn đầu rồi, nhưng khi nghe con gái nói thế thì nó lại mang ý nghĩa khác hẳn.

「Cái đó thì...... à ừm......」

「Làm lại lần nữa đi.」

Trước khi tôi kịp đáp lại, Mikoto đã tiến tới và bịt miệng tôi lại lần nữa.

「......Ưm, ưm.」

Lần này, rời ra thật chậm rãi.

「Thế này, tớ đã đến gần Hội trưởng hơn chút nào chưa?」

Không hiểu sao, vẻ mặt của Mikoto lúc này trông dễ thương đến lạ lùng.

「......Ai mà biết được.」

Tôi đành quay mặt đi để lảng tránh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!