Chương 4
【Thỏ Đen Yapua】
Đã hai ngày trôi qua kể từ cái ngày kinh hoàng đó. Cái vụ suýt bị cưỡng bức trên sân thượng thư viện ấy, cứ như một cơn ác mộng giữa ban ngày vậy...
Gần đây, ngay cả những giấc mơ của tôi cũng trở nên đáng ngờ. Cuối cùng thì Shizuku cũng đã xuất hiện trong đó. Chỉ cần lướt qua nhau thôi cũng đủ khiến cả thể xác lẫn tinh thần tôi tan nát tơi bời. Và rồi tôi chui vào chăn trong tình trạng dở khóc dở cười. Nơi an nghỉ duy nhất là trong mơ, nhưng đến nơi đó giờ cũng chẳng còn an toàn.
Có câu "vắt chân lên cổ mà chạy", và đó chính xác là tình cảnh của tôi dạo gần đây. Bị cuốn vào đủ loại rắc rối, tôi hét toáng lên và tỉnh giấc. Có lẽ tôi bệnh nặng quá rồi. Những biến động trong vài tháng qua thật khủng khiếp. Nếu Hollywood mà để mắt tới, khéo họ còn vui vẻ mua bản quyền làm phim ấy chứ. Tôi chỉ xin phần trăm doanh thu bán vật phẩm đi kèm thôi nhé.
Trước khi trở thành Kämpfer, tôi đã tận hưởng một cuộc sống cấp ba thực sự bình yên, vậy mà giờ đây...
Tôi gắng gượng trốn chạy khỏi những sự kiện chẳng khác nào ác mộng ấy, và từ đó đến nay luôn cố gắng không gây sự chú ý. Tin đồn kiểu "Senō bên khu nữ lại nghỉ học rồi" cũng đến tai tôi, nhưng tôi mặc kệ. Cụ thể là tôi chỉ đến khu nam sinh. Nơi đây là thánh địa, là một trong số ít những chốn bình yên còn sót lại. Đôi lúc tôi cũng ngồi lì trong lớp học mà cười tủm tỉm một mình, dù biết bị người ta nói là kinh tởm, nhưng sự đời đã đến nước này thì ngay cả khuôn mặt của tên ngốc cầm đầu là Higashida trông cũng tựa như thiên thần vậy. Mọi chuyện chẳng có ý nghĩa gì cả, và cũng chẳng suôn sẻ chút nào.
Hôm đó cũng vậy, tan học rồi mà tôi vẫn chưa về, cứ nấn ná mãi trong lớp.
「Sao thế Senō, vẫn còn ở lại à?」
Higashida bắt chuyện. Nếu là mọi khi thì tôi đã tót đi về đầu tiên rồi, nên hắn có vẻ lấy làm lạ.
「Ông thích nhà mình lắm mà?」
「Ừ, thích chứ.」
「Có việc gì ở trường sao? Nếu là CLB Nghiên cứu Mỹ nhân thì ông mất quyền tham dự cuộc họp cán bộ rồi đấy nhé.」
「Tôi cũng có muốn tham gia đâu.」
Vốn dĩ tôi là cố vấn đặc biệt gì đó của cái hội này, nhưng vì nhiều lý do mà đã bị tước tư cách. Từ đầu tôi đã chẳng hứng thú gì nên cũng mặc kệ, nhưng tên này cứ hay ám chỉ kiểu "ít nhất hãy hoàn thành nghĩa vụ đi".
Cái gọi là "CLB Nghiên cứu Mỹ nhân" mà tên này nói đến là một trong vô số các hoạt động câu lạc bộ ngầm tại Học viện Seitetsu. Kể từ sau khi thành công rực rỡ nhờ phát hành cuốn sách dữ liệu ăn theo cuộc thi Miss Seitetsu ở lễ hội văn hóa, số lượng thành viên của hội này dường như đang tăng lên. Phiền phức thật.
「Vụ đó sao rồi, quan hệ giữa Hội trưởng và Senō Natsuru nữ ấy?」
「Chịu, Mikoto sẽ điều tra thôi.」
Tất nhiên là tôi biết thừa. Nhưng chuyện dạy cho hắn biết thì cứ để sau đi.
「Mikoto tích cực hơn tôi nhiều, chắc sắp có báo cáo rồi.」
「Hình như tôi có nghe nói là đã tìm thấy sự thật mới hay gì đó...」
Vậy ra, nhỏ đó định đi loan tin về chuyện giữa tôi - trong hình dáng đàn ông - và Shizuku sao. Thế thì cũng rắc rối to đấy.
Tuy nhiên, có vẻ Higashida chưa nghe được gì thêm. Điều này làm tôi nhẹ cả người.
Nếu là trước khi trở thành Kämpfer, có lẽ tôi đã hùa theo hắn làm mấy trò ngớ ngẩn, nhưng hiện tại vị thế của tôi có chút khác biệt. Tôi không hứng thú với mấy cái danh mục mỹ nhân đó, nhưng lý lẽ ấy chẳng đời nào thông được với đối phương.
「Gần đây nhu cầu về gái xinh đang tăng cao, lại còn chuyện danh mục nữa, nên tôi muốn biết sớm.」
「Ngoài tôi ra ông không còn nguồn tin nào khác à?」
「Có chứ, nhưng ông là chắc chắn nhất. Bọn Hanzawa đang điều tra về Sakura-san, nhưng không đủ nhân lực.」
「Sakura-san hiếm khi nói chuyện đời tư lắm.」
「Đúng vậy. Nhưng nghe đâu gần đây cổ nói sẽ về quê một thời gian.」
「..................Hả?」
「Nếu là về quê nghỉ lễ thì không sao, nhưng nếu nghỉ học để về thì sẽ có khối kẻ than khóc đấy.」
Sakura-san là mỹ nhân nổi tiếng ngang hàng với Shizuku, nên chuyện này chắc chắn sẽ thành tin tức lớn. Dù chẳng bao giờ gặp mặt, nhưng vẫn có những gã cảm thấy tự hào chỉ vì được học cùng trường với cô ấy.
「Ông cũng buồn mà đúng không?」
「Hả?」
「Sakura-san ấy.」
「..................À, tất nhiên rồi.」
Phải rồi. Tôi là người yêu Sakura-san hơn bất cứ ai. Nhưng dạo gần đây, vì Sakura-san liên tục ném ác ý vào tôi, thậm chí chúng tôi còn đánh nhau thực sự, nên tâm trí tôi hay bị xao nhãng.
Không được, không được. Nếu là tôi của trước kia thì chuyện này không thể xảy ra. Dù cô ấy có trở thành kẻ thù đi chăng nữa, lòng trung thành của tôi với Sakura-san tuyệt đối không được suy giảm. Phải chấn chỉnh lại mới được.
「Sakura-san thật tuyệt vời. Người ấy vừa là mỹ nhân, vừa là thiên thần, lại vừa là nữ thần. Chỉ cần nhớ đến nụ cười ấy thôi là tôi có thể ăn được ba bát cơm. Không, sáu bát. Tuy bây giờ cô ấy đang ở khu nữ, nhưng tương lai đã định sẵn là sẽ kết hôn với tôi rồi.」
「Biết rồi, biết rồi.」
Higashida xua tay.
「Mấy cái ảo tưởng của ông tôi nghe mòn tai rồi. Sẽ sống trong ngôi nhà có bức tường trắng chứ gì.」
「Đúng thế. Còn nuôi chó nữa.」
Cũng có cả kế hoạch cả gia đình sẽ di cư ra nước ngoài nữa. Tên này đã phải nghe về kế hoạch tương lai của tôi và Sakura-san từ hồi năm nhất, nên phản ứng thế này cũng phải. Hãy nghe cho hết đi chứ.
「Senō này, giờ đi kiếm tin về Hội trưởng đi.」
「Ông nói cái gì thế, tôi với bộ ngực của Sakura-san ấy hả......」
「Ông vừa nói cái gì cơ?」
Higashida hỏi lại, khiến tôi vội ngậm miệng.
Nguy hiểm thật. Tôi suýt chút nữa buột miệng nói "đã sờ ngực". Tôi đã lỡ chạm vào bầu ngực mềm mại của Sakura-san vì bị sự quyến rũ của cô ấy đánh gục. Nếu không có kẻ phá đám thì đã tiến xa hơn rồi, nghĩ lại thì lúc ở bờ sông suýt chút nữa chúng tôi đã có quan hệ kiểu đó. Thật là uổng phí quá đi mất.
「Sakura-san làm sao cơ?」
「Không...... cuộc sống về đêm thầm kín giữa tôi và Sakura-san......」
「Tôi đếch muốn biết. Mấy cái ảo tưởng đó đâu phải mỗi Senō, đầy thằng cũng mơ tưởng thế. Nghe chán rồi.」
「Cái trường này nghiệp chướng nặng nề thật.」
「Ông là người không có tư cách nói câu đó nhất đấy. Đối tượng bị mơ tưởng nhiều nhất là Hội trưởng. Có cả đống tiểu thuyết ảo tưởng gửi về CLB Nghiên cứu Mỹ nhân đây này. Chúng tôi có phải nơi xuất bản doujinshi đâu chứ.」
「Cũng gần giống thế còn gì.」
Chắc là "Hội những người muốn bị Sangō-sama chửi mắng" không có chỗ nào để giải tỏa trí tưởng tượng đang phình to, nên đành viết thành văn rồi gửi đến đây. Kể cũng hiểu được phần nào, con người ta mà không xả bớt khí thừa ra đâu đó thì sẽ phát điên mất.
Tiếng chuông reo vang. Đây là tín hiệu "mau cút về nhà đi". Trừ khi có sự kiện gì vào ngày mai hoặc phải học bổ túc, còn không thì khó mà ở lại mãi được.
「Senō vẫn chưa về à?」
「Tôi muốn về lắm chứ.」
「Thế thì về đi.」
「Có lý do riêng. Có thể có ai đó đang mai phục tôi.」
「Ai nhắm vào ông chứ. Golgo 13 chắc?」
「Hội...... à không có gì.」
「Hê—」
「Nếu rảnh thế thì giúp tôi một tay đi.」
Higashida đề nghị.
「Nếu là chuyện của CLB Nghiên cứu Mỹ nhân thì tôi không còn là người liên quan nữa đâu nhé.」
「Không phải. Tôi cũng trực thuộc một hoạt động ngầm khác là 『Ủy ban Bình thường hóa Giao lưu Nam Nữ』.」
「Nhắc mới nhớ, có cái đó thật nhỉ.」
「Bên đó đang cần một người liên lạc.」
Trong số các hoạt động câu lạc bộ ngầm, tổ chức này hoạt động tích cực ngang ngửa với "CLB Nghiên cứu Mỹ nhân" và nhận được sự ủng hộ của cả nam lẫn nữ. Nghe đâu họ lấy cảm hứng từ một tổ chức có tên là "Đường sắt ngầm" (Underground Railroad) từng tồn tại ở Mỹ trước thời Nội chiến. Tổ chức đó đã hoạt động tích cực để giúp nô lệ miền Nam trốn sang miền Bắc, nhưng áp dụng vào một trường học ở Nhật Bản thì có hơi quá lố không nhỉ.
Cái gọi là "Ủy ban Bình thường hóa Giao lưu Nam Nữ" này là tổ chức được lập ra nhằm luồn lách qua mắt các nhà chức trách, trong bối cảnh việc giao lưu nam nữ tại Seitetsu bị hạn chế nghiêm ngặt.
Tôi trả lời qua loa cho có lệ.
「Ông đi một chuyến giúp tôi đi.」
「Sao lại là tôi?」
「Ông quên là mình đã được 『Ủy ban Bình thường hóa Giao lưu Nam Nữ』 giúp đỡ bao nhiêu lần rồi hả?」
Higashida nói, tôi nghiêng đầu thắc mắc.
「Có hả?」
「Về phương pháp liên lạc, rồi đường hầm, bọn tôi chỉ cho ông đủ thứ còn gì.」
「Sau vụ đó, có mấy tuyến đường bị Hội học sinh phát hiện và triệt phá rồi. Hồi trước bọn tôi đã giúp ông đào hầm mà.」
Kể cũng đúng thật. Hồi chưa có thẻ ID để qua khu nữ, tôi đã nhờ vả họ.
「Đang làm dở thì phải.」
「Cái đó cũng bị phá rồi. Sắp cạn kiệt phương tiện liên lạc rồi. Nếu không phái liên lạc viên từ bên này đi ngay bây giờ thì nguy to.」
「Thế nên mới là tôi à?」
Sao mỗi lần có chuyện phiền phức kiểu này, cái bát trách nhiệm lại cứ úp lên đầu tôi thế nhỉ. Trông tôi rảnh rỗi lắm sao?
「Nếu là ông thì chắc có người quen bên khu nữ chứ. Sẽ không bị nghi ngờ.」
「Tôi đâu có bắt ông phải mò sang tận khu nữ đâu.」
「Làm sao mà tôi cứ thế tót sang khu nữ được cơ chứ.」
「Chà, có thẻ ID thì đi qua dễ dàng thôi.」
「Cái đó là từ bây giờ hả?」
「Ừ. Liên lạc viên bên kia đang đợi ở thư viện.」
「...... Chẳng muốn đi chút nào.」
「Không phải thư viện thì không gặp được mấy em bên khu nữ đâu.」
Akane. Chuyện đó thì tôi biết, nhưng ở đó có khả năng chạm mặt Akane hay Shizuku lắm. Hồi trước trên sân thượng cũng xảy ra chuyện như thế rồi.
「Đi nhanh giùm đi. Sắp đến giờ hẹn rồi.」
「Cậu định làm gì?」
「Có cuộc họp của 『Ủy ban Điều tra Bí bảo Khu Nam sinh』. Bị trùng giờ nên tôi đang rắc rối đây.」
Đến cả hoạt động ngầm đó mà cũng có sao. Giờ mới biết. Mấy sự kiện của trường thì lười chảy thây, thế mà mấy vụ này lại sung sức gớm.
Tôi thử vờ mè nheo một chút.
「Làm không công à?」
「Sẽ cho cậu ảnh bí mật của Hội trưởng.」
「Cái đó tôi không cần.」
Chương 4
「Thế thì thôi.」
「Vậy đãi cậu nước ngọt nhé.」
So với ảnh của Shizuku thì cái này tốt hơn gấp trăm lần. Có ích khi khát nước. Chứ ảnh thì đâu có giải khát được.
Tôi lập tức rời khỏi lớp. Đường đến thư viện đã ngấm vào trong máu rồi. Dù sợ chạm mặt Akane, nhưng khoản đó cứ cẩn thận là được.
Tôi định lẻn vào thư viện từ cửa sổ, nhưng tạm thời bỏ ý định đó. Bị coi là trộm thì phiền lắm.
Thay vào đó, tôi thận trọng ngó vào từ cửa chính.
Dù vậy tôi vẫn đi vào sao cho không gây chú ý. Giả vờ tự nhiên nhất có thể. Tôi bước về phía những dãy kệ sách.
Có nữ sinh ở quầy thủ thư, nhưng là người lạ. Tốt rồi, thế này thì ổn.
Do lần trước bọn tôi lỡ tay phá hỏng nên khu vực này bị phong tỏa, nhưng cuối cùng cũng dùng được một nửa rồi. Nghe đâu cũng là nhờ tài năng của Shizuku. Thấy Akane cảm kích lắm nên chắc là thật.
Tôi di chuyển đến chỗ ít nổi bật nhất có thể. Nào, cái người liên lạc đó ở đâu nhỉ.
「Yêy, là em đâây!」
Một giọng nói hào hứng đến lạ vang lên. Không cần nhìn mặt cũng biết là ai. Tôi quay lại với cảm giác ngán ngẩm một nửa.
「Lâu rồi không gặp ạ!」
「......Masumi-chan.」
Đó là Nishino Masumi, học sinh năm nhất luôn hưng phấn quá độ của Khu Nữ sinh. Phải rồi, cô bé này tham gia không biết bao nhiêu câu lạc bộ ngầm ấy nhỉ.
Cô bé nói bằng cái giọng mà ở đâu cũng nghe rõ mồn một. Tôi nghĩ kiểu này chẳng hợp với mấy cuộc họp bí mật chút nào.
「Ừ thì.」
「Cũng tạm.」
「Natsuru-san là bạn của Higashida-san nhỉ.」
「Thân nhau lắm hả anh?」
Đôi khi tôi cũng tự hỏi sao mình lại làm bạn với cái thằng đại ngốc đó, nhưng bề ngoài thì đúng là vậy. Cá nhân tôi thấy dừng ở mức người quen cũng chẳng sao cả.
「Anh được bảo là đến nói chuyện với Masumi-chan.」
Tôi ra hiệu bảo cô bé giữ im lặng.
Chương 4
「Vâng, đúng vậy ạ.」
「Không phải đâu ạ.」
「Hả? Anh á?」
Cô bé có cách nói chuyện khá điệu nghệ, vừa nói nhanh vừa kéo dài đuôi câu.
「Hắn bảo cái gì mà tái thiết lập phương thức liên lạc ấy mà.」
「Chuyện gì thế ạ? À không phải đâu ạ, thực ra là có người muốn nói chuyện với Natsuru-san cơ.」
Tôi bất giác chỉ tay vào mình.
「À thì là, xin anh cho một lời về mối quan hệ với Hội trưởng gần đây ạ. Nghe đồn là anh bị đá rồi hả?」
Lại là chuyện đó à. Có bị đá đâu chứ. Đừng có viết mấy bài báo kỳ quặc giùm cái. Mà khoan, không cần hỏi tôi phiên bản nữ sao?
Quan hệ giữa tôi và Masumi khá xa cách. Không phải là người lạ, nhưng cũng chẳng mấy khi nói chuyện. Đặc biệt dạo này bận rộn chuyện cá nhân nên hoàn toàn không gặp mặt.
「Giờ tin đó để sau đi ạ. Thực ra không phải chuyện đó.」
Tôi vừa định chán nản thì cô bé đổi chủ đề ngay.
「Gì cơ?」
「Vâng.」
「Nếu anh chịu nghe thì em nói.」
「Không, là chuyện khác sao?」
Xuất hiện từ phía đó là Mikoto.
「Chị ấy gọi anh đấy ạ. Lối này, lối này.」
Masumi vẫy tay về phía sâu trong kệ sách.
Là cô bạn thanh mai trúc mã mọi khi của tôi, nhưng vẻ mặt trông có vẻ căng thẳng. Chắc là đang nhịn đi vệ sinh hay gì đó. Cứ tự nhiên đi đi chứ.
「Lại là cậu à?」
Mikoto tỏ vẻ phẫn nộ.
「Lại là cậu là ý gì hả?」
「Gặp tớ chán thế sao?」
「Thì mới gặp hôm nọ còn gì.」
「Ý là chán chứ gì nữa.」
Mikoto cảm ơn Masumi: 「Cảm ơn em nhiều nhé」. Masumi nói: 「Hai người cứ tự nhiên ạ」 rồi biến mất.
「Cô bé đó là thành viên của 『Ủy ban Bình thường hóa Quan hệ Nam Nữ』 đấy. Tớ đã nhờ em ấy bắc cầu liên lạc với cậu.」
「Cái quái gì thế.」
「Có sao đâu chứ.」
「Có gì hay ho đâu. Mắc nợ mấy kiểu người như thế phiền phức lắm. Khác gì Yakuza đâu.」
「Chẳng tốt lành gì sất. Tôi về đây.」
「A, thế thì tớ hét toáng lên ở đây đấy nhé. Kêu cứu với Masumi là tớ bị Natsuru bạo hành.」
「Cậu mạnh hơn tôi còn gì.」
「Ới, Masumi!!」
Cô nàng đột nhiên hét lên, làm tôi hoảng hốt bịt miệng cô lại. Mắt Mikoto lườm tôi.
Chắc chưa bị ai phát hiện đâu nhỉ. Hy vọng là không có ai từ trên lầu xuống vì tiếng hét vừa rồi.
「Tớ không muốn bị Hội trưởng phát hiện. Này nhé, từ sau vụ đó việc kiểm soát gắt gao hơn nhiều rồi.」
「Này, cậu biết nhà tôi mà, cứ đến gặp bình thường là được chứ gì.」
Mikoto hạ thấp giọng. Tôi thực sự cảm thấy có gì đó rất mờ ám.
「Gì thế?」
Chương 4
「Tớ đang bị theo dõi đấy.」
Tôi hơi chưng hửng. Thỉnh thoảng cũng có kiểu người thế này. Tưởng mình bị CIA nhắm tới hay bị người ngoài hành tinh giám sát. Tôi từng chứng kiến một người hét toáng lên trước nhà ga là: 「Tôi đang sở hữu kho báu bí mật của Đế quốc Lục quân nên bị FSB truy đuổi!」. Cảnh sát kéo đến đông nghịt rồi dẫn người đó đi, không biết sau đó thế nào rồi.
「Đối phương là mật vụ của nước nào vậy?」
「Tớ không có bị hoang tưởng đâu nhé. Là Hội học sinh, tay sai của Hội trưởng đấy.」
Cái đó thì lại là một kiểu hoang tưởng nguy hiểm khác. Chắc không định nói là tập đoàn sát thủ đấy chứ. Ở chỗ đó chỉ có... là bạo lực thôi.
Mikoto nhìn quanh quất.
「Hội trưởng đang định giám sát hành động của tớ. Không thể lơ là mất cảnh giác được.」
「Bằng cách nào? Dù là Hội trưởng thì cũng đâu đến mức đó.」
À, nếu thế thì có khả năng lắm. Nói về mạng lưới thông tin thì CLB Báo chí của Masumi xây dựng cái to nhất, nhưng Hội học sinh cũng có làm. Cái này chỉ đơn thuần là nghe ngóng từ học sinh bình thường thôi, nhưng hình như cũng thu thập được mấy tin khá là ngầm. Được tin tưởng nên chắc người hợp tác cũng nhiều.
「Có đấy. Cũng chẳng phải gián điệp gì đâu. Chỉ là nói với mấy bạn nữ trong lớp là 『Nếu có chuyện gì liên quan đến Kondō-san thì báo cho mình nhé』 thôi. Mọi người ai cũng tôn trọng Hội trưởng nên hợp tác ngay.」
「Sao lại thế?」
「Cậu đúng là chậm tiêu thật đấy. Từ sau vụ đó, Hội trưởng đã tuyên bố cạnh tranh tự do rồi...」
「Thế nên là bị bắt gặp đang gặp gỡ cậu thế này thì hơi phiền.」
Lý do tại sao lại làm thế, là bởi vì tồn tại những thứ như hoạt động CLB ngầm. Để không lộ sơ hở với nhà trường, Hội học sinh buộc phải nắm bắt nhiều thứ. Tôi nghĩ thế thì vất vả thật, nhưng nếu cái đó được dùng để thu thập thông tin về mỗi mình Mikoto thì có vẻ hiệu quả lắm đấy.
「À, nhắc mới nhớ, cô ấy có nói thế thật.」
Vụ đó kinh khủng thật. Tự nhiên bị đẩy ngã, suýt chút nữa là bị hiếp. Dù gì thì ý muốn của tôi cũng chẳng liên quan gì sất.
Sự kết hợp giữa Shizuku và Mikoto cũng kinh khủng không kém. Một Hội trưởng Hội học sinh tàn nhẫn lạnh lùng, và một nữ nhân động cơ hơi nước hỏng hóc đi khắp thế giới. Nếu không biến thân thì chắc tôi bị đạp bẹp dí rồi.
Vụ đó tôi mãi vẫn chưa nuốt trôi được, nhưng đành coi như bị chó cắn mà bỏ qua thôi. Tôi đã từng nghĩ thà thức tỉnh máu M, tận hưởng nó luôn cũng là một giải pháp không tồi.
Chương 4
Cô nàng cứ ấp a ấp úng. Sao thế nhỉ.
「Sao vậy. Nghẹn bánh dày trong họng hả?」
「Thì là, cái đó... chuyện hôm nọ ấy mà...」
「Vụ trên sân thượng ấy hả?」
「Ừ...」
「Chuyện đó ấy, tớ thực sự thấy bất ngờ...」
「X-Xin lỗi.」
「Ừ ừ... hả?」
Tôi ngớ người ra.
Mikoto đang xin lỗi tôi. Nhỏ này hiếm khi chịu cúi đầu lắm. Nghe bảo là tùy đối tác làm ăn, nếu để lộ điểm yếu thì sẽ bị lấn lướt ngay. Đặc biệt đối phương là tôi thì một trăm phần trăm là không xin lỗi. Chuyện gì nhỏ cũng kiếm cớ lý sự để biện minh cho bằng được. Người nghe cũng cảm thấy hình như bên đó mới đúng, kể ra cũng là một loại tài năng.
「Tớ nghĩ là tớ đã làm quá trớn... Xin lỗi.」
Thế mà lại xin lỗi, rốt cuộc là sao đây.
「À... ừm.」
Sự bối rối vừa dâng lên đã tan biến đi đâu mất. Có một cô gái đang cúi mặt tỏ vẻ hối lỗi ngay trước mắt thì phải thế thôi chứ sao.
Mikoto nói với giọng lí nhí.
「Quả nhiên, dù đối phương là Natsuru thì làm chuyện đó cũng không được nhỉ...」
「Thì đúng là thế còn gì...」
Mikoto ngước mắt lên nhìn tôi dò xét.
「Cậu có bị tổn thương không?」
「Làm gì có chuyện đó...」
「Thế thì tốt rồi.」
「Nhưng sốc thì có sốc đấy.」
Nó đã trở thành một kỷ niệm không thể quên. Bị hai đứa con gái đè ra lột đồ cơ mà.
「Chắc là cả đời này sẽ không có lần nữa đâu. Cứ nhớ lại là sống lưng tôi lại lạnh toát. Chợt nhìn sang, Mikoto cũng đang đỏ bừng mặt. Có cảm giác như dùng má cô ấy để đun sôi nước được luôn ấy chứ.
「Bà này... nếu đã thấy xấu hổ đến thế thì đừng có làm.」
「Thì tôi đã bảo xin lỗi rồi còn gì... Đây là lần đầu tiên tôi làm chuyện như thế mà.」
「Làm quái gì có ai có kinh nghiệm làm cái trò đó chứ.」
「Đã bao nhiêu năm rồi mình mới nhìn thấy quần lót con trai ở cự ly gần thế này nhỉ...」
「Bà còn định sờ vào nữa mà.」
「Thế á?」
「A... Cái đó là... ừm, tôi đã sờ đâu cơ chứ!」
Thực ra là thật. Cô ấy chưa chạm vào. Bởi vì tôi đã chạy thoát ngay trước khoảnh khắc đó. Phía tôi đây vẫn còn giữ được sự trong trắng.
「Đồ biến thái. Cô bạn thuở nhỏ biến thái.」
Tuy nhiên tôi lại cố tình trêu chọc.
「Này...!」
「Đừng có nói thế chứ... Đồ ngốc.」
「Bà biến thành nữ biến thái mất rồi nhỉ.」
Mikoto ngồi thụp xuống. Ơ, kìa. Theo dự tính thì lẽ ra ở đoạn này Mikoto phải tung một cú đấm hoặc đá vào tôi để kết thúc rồi chứ. Thế mà cô ấy lại co ro cúi người, sụt sùi khóc. Tôi bắt đầu hơi hoảng. Cảnh tượng này trông chẳng khác nào tôi đang bắt nạt Mikoto cả. Nếu bị ai nhìn thấy thì gay go to. Như Akane, hay Shizuku chẳng hạn. Cả học sinh bình thường nữa. Mà tệ nhất là giáo viên.
May mắn là không gây sự chú ý nào. Chắc nhiều học sinh vẫn chưa biết thư viện đã có thể sử dụng lại được. Nếu lỡ bị ai nhìn thấy rồi báo cáo lên Hội học sinh hay giáo viên thì phiền lắm. Mikoto đang thở hổn hển.
「Nhớ lại chuyện đó làm tôi bủn rủn hết cả chân tay... Xấu hổ chết mất thôi.」
「Đến mức đó cơ á?」
「Với tôi thì là thế đấy.」
Tay cô ấy nóng rực. Mikoto chậm chạp đứng dậy. Dù sao thì cũng đứng lên đã. Tôi nắm lấy cánh tay cô ấy và kéo lên.
「Aaa trời ơi, xấu hổ muốn chết đi được.」
「Tôi thì định sống thọ đấy nhé.」
「Vì một gã đàn ông thế này, bõ công mình đã lén lút qua mặt Hội trưởng để đến đây.」
「Tiện thể thì nói về chuyện trộm cắp luôn nhé. Bỏ cái trò trộm mộ đi. Bị UNESCO kiện đấy.」
「...thì kệ đi.」
「Tôi làm hoàn toàn hợp pháp nhé. Kể cả lúc thu mua, tôi cũng là bên thứ ba có thiện chí hẳn hoi.」
Cô ấy lấy lại tinh thần một chút.
「Vậy hả.」
「Ừ thì vậy.」
「Thế nên là... chuyện khi nãy coi như xong rồi nhé.」
「Này nhé, Natsuru... tôi đã xin lỗi rồi đúng không.」
「Với lại, tuy thứ tự có hơi lộn xộn một chút, nhưng mà, có chuyện này tôi muốn nói... Dù bây giờ mới nói thì hơi muộn, nhưng tôi đã muốn nói từ lâu rồi.」
「Nói ngắn gọn thôi.」
「Ngắn mà... Này Natsuru, hẹn hò với tôi đi.」
Nghe cách nói chuyện ấp a ấp úng của cô ấy, tôi hơi nhún vai.
「Từ hồi mẫu giáo lúc nào chẳng đi cùng nhau. Lần này định đi đâu đây? Nói trước là đi nước ngoài thì chịu nhé. Tôi không có hộ chiếu đâu.」
Mikoto ngơ ngác một lúc, nhưng rồi dường như đã hiểu ra điều tôi nói, cô ấy vội vàng tiếp lời.
「Bạn trai? Bộ người ta mới phát hiện ra vệ tinh mới của Sao Thổ hay gì?」
「Không phải thế. Tôi muốn ông trở thành bạn trai của tôi cơ.」
「Mấy cái đó tôi không biết đâu. Mấy chuyện yêu đương ấy.」
「Của tôi với Sakura-san á?」
「Sao lại thế?」
「Đương nhiên là không phải rồi. Hẹn hò với tôi đi. Vì tôi thích ông!」
「Mồ! Lần này thì những lời đó đã lọt rõ vào tai tôi.」
Trước đây cô ấy cũng từng nói mấy câu kiểu vậy, nhưng là thích tôi á? Tôi hoàn toàn bị đánh úp. Hả? Mấy cái đó không phải là đùa sao?
Vẻ mặt của Mikoto không hề đùa giỡn. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt này của cô ấy. Còn nghiêm túc hơn cả lúc đọc sách về di tích.
「Là thật... đấy à?」
「Tôi đã bảo là thích từ trước rồi mà. Nhưng Natsuru có thèm nhận ra đâu.」
「Nhưng mà, bà là bạn thuở nhỏ còn gì.」
「Cái đó thì...」
「Bạn thuở nhỏ thì đã sao chứ. Đâu có luật nào cấm đâu.」
Nếu có luật đó thì chết dở. Nhưng mà, chuyện có hẹn hò hay không lại là một vấn đề khác.
「Tôi muốn ông nhìn tôi, thế mà Natsuru cứ mở miệng ra là Sakura-san, Sakura-san. Lại còn bảo Akane-chan là gu của mình, rồi còn hôn Hội trưởng nữa.」
Đâu phải tôi muốn làm thế đâu chứ. Đó là một dạng tai nạn thôi. Nếu không nghĩ như vậy thì tâm trí tôi chịu sao thấu.
「Tôi thích Natsuru! Tôi muốn hẹn hò với ông!」
Tôi không nói nên lời, chỉ biết chớp mắt liên hồi.
Mikoto thở dốc. Tôi ngờ ngợ không biết có phải tất cả chuyện này là do Higashida bày trò không, nhưng ít nhất thì trông cô ấy không giống như đang nói mấy lời này vì trò chơi trừng phạt.
Tuy nhiên chuyện này vẫn quá bất ngờ. Tôi nghĩ cô ấy là một mỹ nhân, nhưng không ngờ lại được bạn thuở nhỏ tỏ tình như thế này. Hay là những chuyện đang xảy ra với tôi lúc này cũng là một trò chơi nhỉ?
Chuyện được một cô gái quen biết từ hồi mẫu giáo tỏ tình đâu chỉ là sự kiện trong game... Không, không phải thế. Đây là một lời tỏ tình chính hiệu. Tôi đã bị Mikoto nói là thích mất rồi.
「Nghe này, vì tôi không muốn bị Hội trưởng phỗng tay trên nữa, nên mới gọi Natsuru đến đây. Tôi không chờ nổi đến lúc về nhà...」
Tôi không thể trả lời. Gay go rồi, tôi mất hết ngôn từ luôn. Phải làm sao đây.
「Chính tôi cũng thấy mình chơi không đẹp, hay nói đúng hơn là khó coi thật. Chẳng giống tôi chút nào. Lẽ ra nên nói lúc đang chiêu đãi món cà ri hay gì đó. Nhưng nếu cứ lơ là thì cảm giác như sẽ bị Hội trưởng hay Akane-chan cướp mất ấy. Tôi không chịu nổi nữa.」
Có lo xa quá không vậy. Cô ấy là người phụ nữ có thể nằm im chờ đợi giữa sa mạc suốt nhiều ngày trời khi cần thiết cơ mà. Với lại thôi vụ cà ri đi.
「À, nếu bị hỏi là thích điểm nào của ông thì tôi cũng khó trả lời lắm... nhưng mà nói sao nhỉ. Vì đã gọi nhau bằng tên rồi mà. Lúc ngủ ban đêm, tôi cũng hay nhớ đến Natsuru lắm đấy nhé. Kiểu như ông thường xuyên xuất hiện trong mơ ấy...」
Mikoto bắt đầu tự mình tuôn ra một tràng. Cảm giác như những gì dồn nén bấy lâu nay được giải phóng một lượt.
「Khi cùng nhau nói mấy chuyện ngốc nghếch thì cảm thấy an tâm phải không. Không cần phải làm bộ làm tịch, lại còn...」
「Với lại cứ nghĩ về ông là lồng ngực tôi lại nặng trĩu. Thế nên tôi nghĩ nếu hẹn hò thì sẽ thấy thoải mái hơn, có thể nhẹ nhõm hơn chăng.」
Đây không phải là chuyện cá nhân đơn thuần nữa. Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên cô ấy bộc bạch nỗi lòng mình.
Tuy Mikoto thuộc tuýp người nói nhiều. Nhưng những điều đó chỉ giới hạn trong các sự kiện thế giới hoặc cà ri, chứ không phải chuyện này. Việc cô ấy thốt ra những trăn trở thiếu nữ thay vì chuyện buôn bán đá quý Đông Nam Á khiến tôi chỉ biết kinh ngạc.
「Tôi nghĩ tất cả những điều đó là vì tôi thích Natsuru.」
「À, ừm.」
Không phải chuyện nữ tính là xấu, nhưng tôi đã nghĩ nó không hợp với Mikoto. Khác với Shizuku, người ở một thế giới mà tôi không thể với tới theo một nghĩa nào đó và còn đang tận hưởng nó. Với tư cách là bạn thuở nhỏ, tôi cảm thấy kích thích và thỏa mãn khi chỉ cần chạm vào một phần trải nghiệm của cô ấy.
Thế mà giờ nó lại hạ xuống ngang tầm với cuộc sống của tôi. Dưới hình thức một lời tỏ tình.
Ca này khó đây. Trả lời thế nào cho phải nhỉ. Câu thoại thích hợp nhất là gì. Chuyện đột ngột quá nên đầu óc tôi không nảy số kịp. Mà bình thường nó cũng có quay mấy đâu.
Cái thói quen xấu của tôi là hay nói mấy lời mập mờ để câu giờ thế này đây.
「Tôi đâu có thông minh lắm đâu.」
「Ừ... tôi biết.」
Cuộc hội thoại tệ hại. Chẳng ai trong hai đứa thấy lạ lùng, đúng là hết cứu.
「Nên là để đưa ra câu trả lời, chắc tôi sẽ tốn chút thời gian. Nếu có máy tính bỏ túi hay máy tính bàn để tính toán thì có lẽ sẽ hiệu quả hơn...」
Làm gì có chuyện đó. Trên đời này có thằng đàn ông nào dùng máy tính để trả lời tỏ tình chứ. Cũng chẳng có chỗ nào bán phần mềm phù hợp cả.
Chỉ nói được những lời ngớ ngẩn, tôi dần im bặt. Mikoto thì cũng đã hoàn hồn, vì tôi chẳng phải là người có đủ kinh nghiệm để xử lý khéo léo tình huống này.
「A... đ, đúng rồi ha. Không cần trả lời ngay cũng được mà. Natsuru cũng đâu có kinh nghiệm mấy chuyện này.」
Nói thừa. Tuy là không có thật.
「Mang về nhà nghiên cứu... à không phải, ừm, sau này cho tôi biết cũng được... Đ, đấy, ông bảo định đến nhà cha mẹ Sakura-san còn gì. Sau khi xong chuyện đó rồi trả lời cũng được.」
Mikoto vốn luôn nói năng dõng dạc nay lại cuống quýt. Lưỡi líu cả lại. Tay thì phe phẩy liên hồi như cái quạt.
「Thế nên là, thế nên là, để sau cho tôi biết nhé.」
「...Hiểu rồi.」
「Hứa nhé. Hãy cho tôi biết... rõ ràng nhé.」
「Mikoto...」
「...Áaaaa!」
Không hiểu sao cô ấy lại hét lên rồi bỏ chạy.
Tôi bị bỏ lại một mình.
Những sự việc diễn ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi này đang quay cuồng trong não tôi. Tôi cứ tưởng mối nghiệt duyên này sẽ cứ thế mà kéo dài mãi. Bạn thuở nhỏ vẫn mãi là bạn thuở nhỏ, cứ thế tịnh tiến về tương lai. Tôi không thể tin được là cô nàng đầy năng lượng đó lại nghiêm túc tỏ tình với mình.
Không không, tôi hiểu Mikoto đã làm gì. Chỉ là nó vượt quá dự đoán của tôi mà thôi.
Mikoto thích tôi sao.
Uwaa, làm sao đây. Tự nhiên tim đập thình thịch rồi này. Khác với ngày xưa, giờ cô ấy đã trở thành một mỹ nhân, đến mức Higashida còn muốn xin ảnh. Có lẽ tôi nên vui mừng mới phải. Nhưng sao nhỉ. Có kì cục không.
Tôi ôm lấy ngực mình. Đúng như tưởng tượng, nhịp tim đập rất nhanh. Hie, nhịp trống tăng tốc rồi. Với tempo này thì bass với vocal sao theo kịp được.
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây. Có khi tôi không dám nhìn thẳng vào mặt cô ấy nữa mất. Nếu không có chuyện này thì chắc ngày mai hai đứa vẫn sẽ chửi nhau như thường, nhưng giờ thì khó rồi. Uhi~, tôi bắt đầu để ý rồi đấy.
Kiểu này người ta gọi là "chim ưng khôn giấu móng" đấy nhỉ. Chắc chả liên quan đâu. Mấy câu đùa cợt nảy ra trong đầu cũng chẳng ra hồn. Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc chờ đợi tâm trạng bình ổn trở lại trong thư viện vắng tanh.
Lúc tôi về được đến nhà thì đúng nghĩa đen là trời đã tối đen như mực.
0 Bình luận